Arc 14: Giải đấu võ thuật

Chương 173: Đối đầu — Phần 1

Chương 173: Đối đầu — Phần 1

“Thưa các quý ông và quý bà, mọi người đã sẵn sàng chưa!? Trận bán kết đầu tiên mà mọi người mong đợi bấy lâu sắp chính thức bắt đầu!” Giọng bình luận viên vang dội, kéo theo tiếng hò reo như sấm của khán đài. Những tiếng gào thét nhiệt huyết rực lửa gần như muốn thổi tung cả không gian. “Ở một góc sân, là kẻ ngạo mạn bậc nhất năm nay! Một chiến binh vô danh không biết sợ hãi, kẻ đã chứng minh rằng những lời lẽ khinh miệt của hắn được hậu thuẫn bởi sức mạnh tuyệt đối! Ypsiloooooonnnn!”

Mặc cho cả khán trường đang gào thét đến điên loạn, tôi vẫn lặng im. Không thốt ra một lời nào, chỉ lặng lẽ tiến về trung tâm võ đài.

“Và ở góc đối diện, là một gã với chi vô cùng dẻo dai , kẻ có thể tấn công từ mọi hướng mà chẳng hề báo trước, một kẻ đã bò tới bán kết bằng toàn mánh khóe và lừa lọc! Xin giới thiệu… Mejaaaaaaaaaaaagrrryyyyy!”

Đối thủ của tôi bước ra. Thân hình hắn dị dạng đến mức đáng sợ. Đôi chân dài ngoằng như thể kéo dài đến vô tận, nhưng vẫn chẳng quái đản bằng đôi tay. Cổ tay mọc thêm khớp gập, cong vẹo như sinh vật quái thai. Một nửa khuôn mặt bị che bởi lớp vải lanh cũ kỹ, khiến hắn trông càng đáng ngờ và kinh tởm.

Tôi biết hắn. Không phải vì từng gặp, mà vì nhà vua đã miêu tả tỉ mỉ đặc điểm của gã—một trong số ít kẻ tôi cần phải dè chừng.

“Này. Mày đã làm cái quái gì thế?” Hắn cười khúc khích, giọng the thé như dội vào tai. “đã có người nhờ tao một việc. Một yêu cầu chính thức hẳn hoi cơ đấy—đập nát cái bản mặt của mày.”

Tôi không trả lời. Chỉ im lặng nhìn hắn.

Hắn chán nản thở dài, nhún vai thất vọng. “Mất vui thật đấy. Nhưng thôi, có sao đâu. Đập mày ra bã vốn đã nằm trong kế hoạch của tao rồi!”

“Trận đấu… bắt đầu!”

Tiếng cồng vừa vang, thân thể tôi cũng lao đi. Dồn toàn bộ sức mạnh vào cú bật, giáng Enne vẫn còn trong vỏ thẳng vào mặt hắn.

Nhanh đến mức chắc chắn trong mắt hắn tôi như biến mất rồi tái hiện ngay trước mặt. Tôi chưa từng tấn công trực diện ngay từ đầu, và chính sự bất ngờ ấy cộng với tốc độ kinh hoàng khiến hắn choáng váng. Nhưng gã “chân dài” này không phải hạng tép riu mới lết được tới bán kết. Trong khoảnh khắc sinh tử, hắn vẫn kịp gượng dựng một thế thủ.

Song hắn đã muộn một nhịp. Hắn chắn được, nhưng toàn thân đã dồn hết vào động tác đó, chẳng còn khả năng ứng biến. Tôi hạ thấp Enne, đổi hướng đường vung, xé toang lỗ hổng trong phòng thủ của hắn.

Cán kiếm đập thẳng vào ngực hắn. Tiếng “bốp” nặng nề vang vọng, rồi hắn bị hất văng ra khỏi sàn đấu, đập vào bức tường. Cơ thể trượt xuống, mềm oặt rồi bất tỉnh.

“T- Trận đấu kết thúc! Người chiến thắng là Ypsilooooooooon!” Bình luận viên gào lên thông báo. Khán giả bùng nổ, reo hò cuồng nhiệt trước màn hạ gục chớp nhoáng.

Ngày thường, tôi đã rời đi ngay sau chiến thắng. Nhưng hôm nay thì khác. Tôi không đến đây chỉ để hạ gục một thằng phế vật. Tôi không có thời gian lãng phí cho những kẻ tầm thường như hắn.

Tôi mặc kệ tiếng reo hò và cả đám nhân viên giải đấu. Cúi nhặt thanh kiếm mà hắn chưa kịp rút, tôi kéo tay ra sau rồi phóng đi như lao. Thân kiếm xoay tít, rít gió dữ dội, bay thẳng về phía kẻ đang ngồi vênh váo trên khán đài, chống tay lên má mà nhìn tôi với ánh mắt khinh bỉ - tên khốn kiêu căng mà đám ác quỷ tôn thờ là thủ lĩnh.

“Cái… gì cơ—!?”

Bình luận viên buột miệng kêu lên trong sự kinh ngạc.

Từ khán giả vang lên những tiếng hét hoang mang.

Khán giả chết lặng. Gã MC cũng chết lặng. Nhưng hắn thì không. Hắn vẫn điềm nhiên, chỉ hơi nghiêng đầu tránh mũi kiếm. Bàn tay vẫn chống cằm, tư thế chẳng hề lay chuyển.

Thanh kiếm cắm ngập vào chiếc ghế hắn đang ngồi. Nếu chậm hơn nửa nhịp, nó đã xuyên thủng đầu hắn.

Khán trường im phăng phắc. Hàng ngàn ánh mắt dồn về tôi. Nhưng tôi mặc kệ. Tôi chỉ nhìn hắn, nắm chặt tay, đưa ngón cái ra, lật ngược bàn tay rồi hạ xuống.

Một lời thách thức. Rõ ràng, trần trụi. “Xuống đây. Vào võ đài. Tao sẽ nghiền nát mày.”

Tôi biết rõ mình vừa làm điều không thể tha thứ. Ở kiếp trước, tôi chắc chắn đã bị bắt ngay lập tức. Và dù thế giới này khác biệt, luật lệ cũng không xa rời đến thế. những gì tôi vừa làm cũng có thể khiến tôi phải đối mặt với cái chết ngay lập tức.

Nhưng đây là Ma giới—nơi kẻ mạnh nắm quyền. Thay vì lên án, đám ma nhân lại gào rú hoan hô.

“Thật ngạo mạn! Thật điên cuồng! Quý vị có tin được không!? Ypsilon—người vừa thẳng thừng thách thức lãnh chúa Gojim! Quả là dũng cảm! Quả thực hắn chẳng biết sợ hãi là gì!” Bình luận viên hét vang, khích động đám đông.

“Gojim! Gojim! Gojim! Gojim!”

Tiếng hô dậy đất. Ban đầu chỉ vài tiếng, rồi lan nhanh thành biển người gầm thét. Tôi hiểu rõ, chúng không hề cổ vũ tôi. Chúng chỉ muốn thấy hắn nghiền tôi thành máu thịt. Nhưng như thế cũng đủ.

Bởi điều đó đồng nghĩa: tất cả đều muốn trận chiến này xảy ra. Và trước áp lực ấy, hắn không thể lùi bước. Nếu từ chối, hắn sẽ biến thành kẻ hèn nhát trong mắt toàn Ma giới. Và gã đồng minh mưu mô của tôi chắc chắn sẽ lan truyền tin đồn ấy đến tận cùng góc tối.

Lựa chọn duy nhất của hắn là bước xuống, chấp nhận lời thách đấu.

Nào… nhanh lên, đồ khốn. Xuống đây. Để tao tận tay moi cái cột sống thối nát của mày ra!

----------------------------------------

“Gojim! Gojim! Gojim! Gojim!”

“Lũ ngu muội…” Gojim, thủ lĩnh của bọn ác ma, khẽ cười khinh bỉ trước tiếng hô vang dậy khán đài.

“Ngài không được nhận lời, thưa thủ lĩnh! Tôi không biết hắn đang toan tính điều gì, nhưng việc ngài tự liều mình vào nguy hiểm là hoàn toàn vô nghĩa!”

“Ta biết.” Gojim hừ lạnh. Hắn rút thanh kiếm đang cắm trên ghế, không thèm đứng lên, rồi ném trả nó lại xuống đấu trường.

Hắn hiểu rõ kẻ vừa thách thức mình nguy hiểm đến mức nào. Lối đánh vừa rồi đã chứng minh hắn là một chiến binh hàng đầu. Và điều đáng sợ hơn cả: hắn vẫn chưa hề tung hết sức. Ngay từ đầu tới giờ, kẻ mang mặt nạ đó đối xử với giải đấu chẳng khác gì một trò chơi. Trận đấu chỉ là tiêu khiển, và hắn luôn cố kìm nén, tránh giết chết đối thủ. Chính vì vậy, Gojim tin chắc rằng trong một trận tử chiến thực sự, sức mạnh của hắn sẽ còn khủng khiếp gấp bội. Bởi lẽ, những báo cáo mà thuộc hạ gửi về đã xác nhận điều đó rồi.

“Ồ kìa, Gojim. Định chuồn sớm thế à?” Giọng Phynar vang lên, ma vương  nở một nụ cười ranh mãnh. Nụ cười quá lớn để mà che giấu.

“Lại thêm một trò vớ vẩn trong mớ kế hoạch của ngươi sao?”

“Không đâu, lần này thì không. Ta cũng bất ngờ như ngươi thôi.” Nhà vua bật cười khẽ. “Hắn thú vị thật, phải không?”

Ma Vương cười khúc khích, rõ ràng rất thích thú với tình huống này.

Đối với hắn, tình huống này thực sự nằm ngoài dự đoán.

Thuộc hạ của Phynar đã sớm báo rằng Yuki đang kìm nén cơn giận dữ trong suốt hai ngày qua. Nhà vua chưa được tận mắt chứng kiến toàn bộ sát khí ấy, nhưng đã đoán gã lính đánh thuê mà mình thuê chắc chắn sẽ hành động, nhưng không ngờ lại quyết liệt như thế. 

Chỉ tiếc là Yuki không báo trước để ông ta kịp vạch ra một kế hoạch rõ ràng hơn. Dẫu vậy, với Phynar, đây chẳng phải mất mát gì cả. Ngược lại, tình thế này lại cho ông ta thêm một quân bài mới trong tay.

“Thôi, trốn cũng đâu có sao. Đám cận vệ luôn coi ngươi như bảo vật, lỡ bị thương thì chẳng hay đâu.”

“Hah! Ngươi nghĩ ta sẽ lùi bước trước một lời thách thức ư? Nực cười!” – Gojim gầm lên.

“Thủ lĩnh! Xin ngài, đừng để bị khiêu khích mà dấn thân vào dại dột như vậy!”

Trước sự khiêu khích của Ma Vương, Gojim chỉ nhếch miệng cười, đứng dậy, hất tay gạt bỏ cận vệ đang cố ngăn cản, rồi lập tức nhảy xuống từ khán đài, tiến thẳng về phía sân đấu

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!