Arc 14: Giải đấu võ thuật

Chương 167: Làng dực nhân tộc — Phần 2

Chương 167: Làng dực nhân tộc — Phần 2

Âm thanh lanh lảnh của thép va chạm vang vọng khắp chiến trường. Trong vài giây, tiếng kim loại lại vọng lên mỗi khi vừa tắt, cho đến khi biến mất hoàn toàn. Thay vào đó là tiếng leng keng nặng nề của một món vũ khí rơi xuống đất.

“…Ta chịu thua.”

Người đàn ông giờ tay không, thì thầm hai chữ như nghẹn lại trong cổ. Thanh trường đao của hắn đã bị đánh văng, còn lưỡi kiếm đối thủ thì đang kề sát vào cổ. Dù căm tức, hắn chẳng thể làm gì hơn. Trận đấu đã kết thúc. Hắn đã bại.

“Cảm ơn. Một trận đấu tuyệt vời.” Neru mỉm cười, thu thanh kiếm tập luyện khỏi cổ đối phương.

Đám đông xôn xao. Chiến thắng của cô trước chiến binh khiến nhiều dực nhân bàn tán sôi nổi.

“Đúng như ta nghĩ,” vị tộc trưởng trầm giọng. “Ngay cả những chiến binh mạnh nhất của ta cũng bị thanh kiếm của cô áp đảo.” [note81490]

“Xin lỗi, thưa tộc trưởng. Tôi đã thua.” Chiến binh dực nhân kia lùi ra mép võ đài, quỳ xuống trước thủ lĩnh đang ngồi khoanh chân ngay bên ngoài.

“Không sao cả. Dù cô ta là con người, nhưng cô ấy mạnh mẽ. Ngươi đừng lo, ta không thất vọng đâu. Quan trọng là ngươi đã học được gì từ trải nghiệm này.”

“Vậy thì quả đúng như ngài mong muốn, thưa tộc trưởng. Một trải nghiệm thật sự mở mang tầm mắt.” Dù lời nói khe khẽ, nhưng chiến binh dực nhân vừa thất bại vẫn toát ra sự chân thành. Trận thua này thật sự đã mở rộng thế giới quan của hắn.

Đêm xuống, lễ hội đã bắt đầu. Anh hùng cùng đồng đội được dẫn từ quán trọ đến khu trung tâm, nơi cả làng đang mở tiệc. Ở đó, họ nhìn thấy một võ đài lớn dựng sẵn, rõ ràng dành cho những trận tỉ thí.

Ban đầu, cả ba cô gái đều thoáng nghi hoặc, nhưng rồi cũng tạm quên khi tộc trưởng cất lời chào mừng. Mãi đến giữa đêm, võ đài mới lại được nhắc đến. Thủ lĩnh dực nhân tộc yêu cầu Neru thể hiện sức mạnh trước dân làng. Cô hiểu đây là cơ hội tuyệt vời để giành lấy sự công nhận, nên đã gật đầu. Kết quả, cô liên tiếp hạ gục ba chiến binh tinh nhuệ nhất được chọn ra. Minh chứng rõ ràng ấy không chỉ khiến dân làng nể phục, mà còn khiến bữa tiệc thêm phần náo nhiệt.

Dù đánh bại ba đối thủ, xét theo chuẩn mực của ma tộc thì sức mạnh và thể lực của Neru không hẳn vượt trội. Điều khiến cô được công nhận chính là kỹ thuật kiếm thuật sắc bén.

Neru vốn khéo léo, đôi tay trời sinh đã biết cách nắm giữ thanh kiếm. Khi được chỉ dạy, tài năng ấy càng nở rộ. Cô tiếp thu kỹ pháp như miếng bọt biển hút nước, nhanh chóng vượt xa kiếm sĩ thông thường. Đặc biệt, nhờ những bài tập một kèm một cùng người bạn đồng hành – một quản gia bên ngoài lạnh lùng nhưng kiếm kĩ tinh diệu – khả năng của cô càng ngày càng tiến xa.

Không giống như lối chiến đấu thiên về sức mạnh thô bạo của ma tộc, kiếm thuật loài người chú trọng vào sự tinh xảo, từng động tác kỹ thuật chuẩn xác thay vì chỉ so kè sức lực. Chính điều này cho phép con người chiếm ưu thế trong đấu kiếm, dù thua kém hẳn về thể chất.

Từ ngày được Giáo hội phong làm anh hùng, Neru đã đi một chặng đường dài. Giờ đây, cô đủ sức đánh bại nhiều ác quỷ liên tiếp mà không hề hụt hơi. Nhưng cô biết, mình vẫn còn nhiều điều phải học.

“Thật là màn trình diễn tuyệt vời, Neru.” Tộc trưởng nói. “Cảm ơn. Ta tin rằng giờ đây, những ai chưa đồng ý với quyết định của ta cũng sẽ công nhận cô, dù cô là con người.”

“Phải là tôi mới nên cảm ơn ngài. Ngài đã cho tôi cơ hội chứng minh bản thân. Chỉ mong rằng như thế là đủ.”

“Ta không nghĩ người dân của ta sẽ còn phản đối sau khi tận mắt chứng kiến. Nếu có ai tỏ ra thù địch, cứ báo cho ta, ta sẽ xử lý. Nhưng đủ rồi. Đêm nay là lễ hội, ta không muốn làm phí thời gian của cô. Hãy tận hưởng đi.” Ông bật cười sảng khoái.

“Vâng, cảm ơn ngài. Tôi sẽ làm vậy.” Neru tươi cười đáp.

Hiển nhiên, chiến thắng trước ba chiến binh mạnh nhất đã phát huy tác dụng. Người dân ùa tới vây quanh Neru, hỏi han bí quyết sức mạnh. Và thế là phần còn lại của bữa tiệc, cô chìm trong vòng vây bạn bè cũ mới.

------------------

Tận khuya, khi lễ hội đã tàn, căn phòng chìm trong bóng tối đặc quánh. Chỉ còn nhịp thở đều đều của ba cô gái đang ngủ — và tiếng cánh cửa kẽo kẹt.

Vài bóng người trong trang phục đen kín từ đầu đến chân lặng lẽ trượt khỏi những mảng tối, lặng yên áp sát từng chiếc giường. Trong tay họ, những lưỡi dao găm vấy độc sẫm tràn ra thứ mùi tanh nồng.

Chỉ còn một khoảng khắc nữa thôi, lưỡi dao đã sẵn sàng giáng xuống.

"Có chém cũng chỉ là ảo ảnh thôi".

Giọng nữ vang lên khiến cả ba kẻ ám sát lập tức xoay người, đối mặt góc phòng. Ở đó, một trong những mục tiêu đã đứng sẵn, pháp trượng giương cao.

Chúng chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra, chỉ biết rằng ít nhất một trong các mục tiêu đã tỉnh dậy và đối mặt với mình. Lập tức, chúng đồng loạt chuyển hướng, lao về phía mối nguy trước mắt.

“Ngủ đi.”

Nhưng quá muộn. Câu thần chú vang lên, lập tức khiến cả ba kẻ áo đen gục ngã, hôn mê bất tỉnh.

“Xong rồi.”

“Cảm ơn, Ronia.” Neru nói.

“Làm tốt lắm.” Mekina mỉm cười.

Lớp bóng tối che phủ hai người còn lại biến mất, phép ẩn giấu cũng theo đó mà tan.

“Không có chị Mekina nhắc, em chẳng phát hiện nổi. Thật sự cảm ơn chị” Ronia lắc đầu.

“Thú thật em cũng chẳng hề biết. Chắc em cứ ngủ khì thôi.” Neru gãi đầu ngượng nghịu. “Chúng em nợ chị lần này, Mekina.”

“Chị chỉ làm đúng bổn phận thôi.” Mekina cười nhạt. “Nếu không làm nổi chừng này thì chị đã bị đuổi khỏi tổ đội từ lâu rồi.”

Khác với hai người đồng đội, Mekina vốn là mật thám. Cô có hai nhiệm vụ: cảm nhận nguy hiểm để đồng đội luôn trong trạng thái cảnh giác, và thu thập thông tin. Ngay cả trong giấc ngủ, bản năng nghề nghiệp vẫn khiến cô nhận ra có kẻ đang áp sát.

Trong khi Neru và Ronia đối diện tộc trưởng dực nhân, Mekina đã lấy cớ “không muốn cản trở đàm phán” để ở phòng khác. Thực chất, cô nhân cơ hội ấy điều tra, thu thập tin tức về bộ tộc này, giả vờ như một vị khách bình thường nhưng lại âm thầm dò xét từng chi tiết.

“Còn cậu đấy, nếu không say rượu, cậu đã có thể nhận ra chúng rồi.” Ronia liếc nhìn Neru. “Cậu uống quá nhiều rồi đấy.”

“Tớ… không kiềm được…” Nell che mặt, đỏ bừng, ngượng ngùng lảng ánh nhìn đi. “Rượu ở đây ngon quá.”

Lời biện minh vụng về khiến Ronia thở dài, còn Mekina thì khúc khích cười.

“Đ-đúng rồi, mấy tên này rốt cuộc là ai?” Neru nhanh chóng lảng sang chuyện khác, mắt hướng về những kẻ hôn mê dưới sàn.

“Không phải là dực nhân sao?” Ronia nghiêng đầu.

“Không giống đâu.” Mekina dùng mũi giày lật mặt một tên.

“Ồ… bọn chúng không có mỏ.” Ronia nhận ra ngay sự khác biệt.

“Trời ạ, ma tộc nhiều chủng loại đến mức này sao?” Mekina thở dài. “Chị không biết chúng thuộc giống loài nào cả.”

“Vậy thì cứ hỏi thẳng tộc trưởng. Ông ấy chắc chắn biết.” Neru nói.

Đúng lúc đó, tai cô giật nhẹ, bắt được một âm thanh lạ. Bước nhanh ra cửa sổ, cô lập tức mở tung chốt.

“Cái… gì thế này?”

Khung cảnh hỗn loạn đập vào mắt cô. Dực nhân và những kẻ áo đen giao đấu khắp nơi, tiếng thép chạm thép vang vọng cùng tiếng hét xé màn đêm.

Ngay gần chỗ cô, một dực nhân đang chiến đấu quyết liệt với một kẻ áo đen. Nhưng từ phía sau, một tên khác lặng lẽ áp sát, gã dực nhân hoàn toàn không hay biết.

“Không được!” Neru cắn răng, không kịp suy tính gì thêm, nhảy thẳng từ cửa sổ tầng hai xuống.

“Neru!!!” Ronia hoảng hốt hét theo, nhưng cô chẳng đáp lời.

Tiếp đất, Neru lập tức bật người lao đi như tên bắn, vung kiếm chém kẻ đang rình sau lưng chiến binh dực nhân. Hắn tránh được đòn đầu, nhưng nhát kế tiếp đã xuyên thẳng vào bụng. Máu phun ra, ánh sáng trong mắt hắn vụt tắt.

Tên còn lại chỉ khẽ bĩu môi, chẳng hề lộ vẻ tiếc thương, lập tức bỏ dở trận đấu và tan biến vào màn đêm.

“Cảm ơn, cô đã cứu mạng tôi.”

“Đừng bận tâm.” Neru đáp, rồi lập tức hỏi: “Anh có biết bọn chúng là ai không?”

Người chiến binh trong bộ giáp đen bóng, tay cầm trường đao khẽ lắc đầu. “Không rõ. Chúng xuất hiện đột ngột, tấn công chẳng nói lời nào. Xin lỗi, nhưng tôi lo cho sự an nguy của tộc trưởng. Cô mạnh mẽ, chắc chắn tự lo được, nhưng tôi khuyên hãy rời đi ngay lập tức.”

Nói rồi, anh ta dang cánh, bay thẳng về phía trung tâm làng.

“Neru!”

Cô quay lại, thấy Mekina và Ronia chạy tới, gương mặt lộ rõ vẻ nghiêm trọng.

“Xin lỗi, chị đã sơ suất,” Mekina cau mày. “Ban đầu chỉ thấy vài tên quanh quán trọ nên chị đã không nghĩ tình hình lại nghiêm trọng thế này.”

“Không phải lỗi của chị đâu,” Neru trấn an. “Mấy kẻ tập kích phòng chúng ta thì sao?”

“Chúng tớ đã lột bỏ vũ khí, trói chặt cả rồi,” Ronia đáp. “Giờ thì sao?”

Neru im lặng giây lát, rồi trong đầu thoáng hiện lên hình ảnh Yuki. Nếu là anh ấy, chắc chắn sẽ không quay lưng bỏ mặc.

“…Chúng ta đi giúp tộc trưởng.” Cô dứt khoát. “Họ đang cần trợ giúp .”

Dù Yuki là Ma vương, nhưng với cô, cậu mới chính là tấm gương của một anh hùng. Và Neru - một anh hùng thực sự, cũng không thể nào quay lưng bỏ chạy.

“Ý kiến hay đấy,” Mekina gật đầu. “Chị cũng cần thu thập thêm tin tức, để biết rốt cuộc những kẻ này là ai.”

“Có nên dùng quả cầu liên lạc không?” Ronia hỏi.

“Chưa. Chúng ta vẫn chưa rõ tình hình.” Neru lắc đầu. “Cứ theo ý chị Mekina, tìm ra danh tính kẻ địch trước đã.”

“Được, vậy thì đi thôi.”

Và thế là, màn kịch thực sự bắt đầu — khởi đầu cho một đêm dài đằng đẵng, khốc liệt và kiệt sức chờ đợi cả ba phía trước.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Tộc trưởng gọi neru là cô thay vì ngươi như chương trước vì bây giờ đã liên minh nên vị thế ngang hàng
Tộc trưởng gọi neru là cô thay vì ngươi như chương trước vì bây giờ đã liên minh nên vị thế ngang hàng