Xung quanh tôi chỉ toàn là âm thanh hỗn loạn. Phố xá đông nghịt, người qua kẻ lại hò reo, cười nói, chìm trong không khí lễ hội tưng bừng của thành phố.
“Wow…” – Enne, cô bé mà tôi đang nắm tay, mở to đôi mắt khi cùng tôi len lỏi qua dòng người. Cô bé ngạc nhiên trước khung cảnh sôi động đến mức không kìm được phải thốt lên.
“Mình biết mà. Quả nhiên ông vua đó nói không sai. Giờ thì nơi này trông hệt như một lễ hội thực thụ.” Tôi đáp lại, giọng cũng phảng phất niềm vui.
Kinh đô của Ma Giới đang tràn ngập sức sống đến mức chỉ cần nhìn qua cũng cảm nhận được sự náo nhiệt lan ra từ đám đông. Năm ngày đã trôi qua kể từ khi tôi nói chuyện với Ma Vương về việc mà hắn nhờ tôi thực hiện.
Giờ đây, mọi thứ đã chuẩn bị xong xuôi, chúng tôi xuất phát, hướng đến đấu trường. Sau một hồi len lỏi qua phố phường, chúng tôi cũng gần tới nơi. Điều khiến tôi ấn tượng là ai nấy ra đường đều mang trên mặt nụ cười hay ít nhất cũng là một biểu hiện phấn khởi. Không chỉ có người dạo chơi, mà cả những kẻ buôn bán cũng vậy. Vô số quầy hàng mọc lên, người mới kẻ cũ chen nhau hô hào chào mời, làm không khí vốn đã sôi động lại càng thêm nhộn nhịp.
Mấy ngày qua, tôi đã cảm nhận sự nhộn nhịp này dần dần dâng cao. Nhưng hôm nay thì khác, sự hứng khởi của mọi người bỗng bùng nổ như thể đến đỉnh điểm. Tôi thật sự ngạc nhiên. Ban đầu tôi vẫn nghĩ Ma Giới đang trong tình cảnh không cho phép dân chúng vui chơi thoải mái như thế này. Nhưng có lẽ tôi đã lầm. Và tôi cũng chẳng thấy phiền. Xét cho cùng, đã là lễ hội thì phải như thế mới đúng.
Lý do thì cũng dễ hiểu thôi. Không giống thế giới trước kia của tôi, nơi này thiếu hụt trầm trọng các hình thức giải trí. Người ta gần như khát khao những dịp như thế này. Lễ hội hiếm hoi lắm mới có một lần, thế nên ai cũng dốc hết sức mà tận hưởng.
“Chủ nhân từng tham dự lễ hội bao giờ chưa?”
“Ờm… cũng có thể gọi là từng.”
Tôi cười nhẹ, trả lời lấp lửng rồi quay sang hỏi nữ đặc vụ đang dẫn đường. “À này, Haloria, cô bảo chúng ta cần làm gì nữa nhỉ?”
“Ngài cần đến quầy tiếp tân của đấu trường để hoàn tất thủ tục đăng ký. Tiếc là chúng tôi không thể tác động vào giải đấu nên không biết ngài sẽ gặp đối thủ nào. Việc sắp xếp trận đấu hoàn toàn ngẫu nhiên, còn lại nhân viên ban tổ chức sẽ hướng dẫn ngài.”
“Hiểu rồi. Và cô nói vòng sơ loại kiểu như đại chiến hỗn hợp gì đó phải không?”
“Đúng vậy.” Haloria gật đầu. “Năm mươi người cùng tham chiến. Ba người trụ lại cuối cùng sẽ được vào vòng trong. Với thực lực của ngài, vượt qua vòng sơ loại hẳn sẽ không khó.”
Được thôi. Xem mình có thể tiến xa tới đâu nào.
“Một vài thuộc hạ của chúng tôi đã trà trộn trong ban tổ chức. Ngài cứ rung chuông khi cần hỗ trợ, chúng tôi sẽ tới ngay.”
“Cái chuông mà rung lên chẳng phát ra âm thanh nào ấy à?”
Giống như chiếc nhẫn, cái chuông tôi được trao là vật phẩm có phép thuật. Nó không kêu như chuông bình thường, nhưng phát ra mana ở một tần số nhất định. Trời ạ, Ma Vương đúng là có khối đồ hay ho thật. Mà cũng phải thôi, là kẻ cai quản cả một quốc gia cơ mà.
Chúng tôi tiếp tục vừa đi vừa trò chuyện trên con đường chính cho đến khi đấu trường hiện ra trước mắt. Công trình to lớn, hình tròn, bất giác làm tôi nhớ đến các sân bóng chày ở Trái Đất. Nếu thành phố đã ồn ào thì nơi này còn náo nhiệt gấp mấy lần. Hàng nghìn người chen chúc, có kẻ còn mang theo vũ khí, nhưng tất cả vẫn xếp hàng ngay ngắn. Nhìn cảnh một đám người đầy giáp trụ và vũ khí mà vẫn đứng xếp hàng trật tự kiểu này, tôi thấy thật kỳ lạ. Thực sự, nó vừa kì lạ vừa buồn cười.
Chẳng ai ở đây dùng cùng loại vũ khí. Có kẻ cầm chổi mà phần lông chổi thay bằng kim nhọn, có kẻ lại cầm lưỡi hái mà cán sau gắn cả búa. Như thể mỗi chủng tộc lại có một kiểu trang bị riêng. Cảnh tượng ấy vừa hỗn loạn vừa trật tự, tựa như một buổi triển lãm vũ khí hơn là giải đấu võ thuật. Nói thế thôi chứ tôi cũng chẳng hơn gì, đang xách trên người thanh katana lưỡi to đùng kia kìa.
“À, chắc tôi nên cải trang trước khi đến gặp lễ tân nhỉ?” Tôi quay sang Leila. “Xin lỗi, nhưng tôi phải đi một mình. Nếu có chuyện gì, nhớ dùng thứ tôi đưa mà quay về hầm ngục nhé.” Tôi nhắc khéo về sợi dây chuyền để đánh lạc hướng mấy kẻ nghe trộm.
“Vâng, thưa Chủ nhân.” Cô hầu gái khẽ gật.
Chúng tôi không thể xuất hiện cùng nhau sau khi tôi hóa trang, để tránh bị phát hiện mối liên hệ giữa tôi và danh tính giả.
“Haloria, cô trông chừng Leila giúp tôi nhé. Cô ấy cũng khá nổi tiếng, nên cố gắng đừng để ai làm phiền.”
“Ngài cứ yên tâm, tôi sẽ bảo vệ cô ấy kể cả phải hy sinh tính mạng.”
Tôi bất giác đổ mồ hôi lạnh. Thật ra cô ta mà gặp chuyện chắc cũng sẽ lập tức dịch chuyển đi thôi, nên tự lo cho bản thân vẫn hơn.
“Chỗ kia chắc hợp để thay đồ.” Nữ đặc vụ chỉ vào một góc khuất. Tôi dẫn Enne theo, vừa quan sát bản đồ vừa dùng kỹ năng cảm nhận kẻ địch. Khi chắc chắn không có ai để ý, tôi mới lấy ra Nhẫn Biến Hóa và chiếc mặt nạ giấu trong túi đồ.
Mặt nạ lần này khác hẳn cái hồi tôi giúp loài người. Nó không còn dáng vẻ hề mà giống mặt nạ của “Hắc Tử Thần” trong truyện tranh hơn. À trừ việc thiếu cái tia sét chạy qua mắt.
Để trống trơn với hai lỗ mắt và cái miệng giả nhìn creepy quá, tôi bèn gắn thêm viên đá hình ngôi sao dưới hốc mắt trái. Như mọi món đồ khác tôi lấy từ Ma Giới, nó là thứ Ma Vương đưa cho tôi chẳng chút đắn đo. Người đâu mà giàu khủng khiếp.
Giống mọi món đồ tôi tạo bằng Kỹ năng Biến Đổi Vũ Khí , mặt nạ này về lý thuyết cũng là vũ khí – một dạng boomerang… nhưng chắc chẳng bao giờ quay lại. Không sao. Tôi cũng chẳng định ném thật.
“Rồi, anh xong rồi đây.” Tôi quay sang cô gái bên cạnh. “Xin lỗi vì em phải bỏ lỡ lễ hội, Enne. Để tối anh bù cho, em muốn làm gì anh cũng chiều.”
“Vâng,” cô gái trong bộ kimono khẽ gật. “Em không sao đâu, Chủ nhân. Miễn là được ở bên anh, làm gì cũng được.”
Giọng cô bé vẫn bình thản như mọi khi nhưng lại phảng phất chút ngượng ngùng, khiến tim tôi như tan chảy. Trời ơi, dễ thương quá mức chịu đựng.
“Cảm ơn em, Enne. Anh cũng thích ở bên em lắm.” Tôi mỉm cười, xoa đầu cô. “Giờ em trở lại thân thể chính nhé?”
“Vâng.” em ấy chạm vào thanh vũ khí tôi đưa ra trước mặt. Và ngay khi tiếp xúc, em ấy biến mất, như thể hòa vào nó.
Tôi vác Enne lên vai, thở ra một hơi sau khi xác nhận mọi thứ đã xong. “Được rồi, đi thôi.”
--------------------------
Sau một hồi xếp hàng, cuối cùng tôi cũng đến được bàn tiếp tân. Người đón tiếp tôi là một cô gái thuộc một trong những chủng tộc ma tộc — cô ta có cả đuôi và một đôi sừng trên đầu.
“Chào buổi sáng,thưa ngài. Nếu ngài tới để hoàn tất thủ tục đăng ký, xin vui lòng đưa ra giấy tờ đã được cấp trong lần ghi danh ban đầu.”
Tôi đưa cho cô ta tấm thẻ chứng nhận đã đăng ký.
“Xin hãy đợi một chút, tôi sẽ xác nhận lại thông tin.” Cô tiếp tân chăm chú rà soát từng chi tiết, mỗi lần đến một mục quan trọng lại dừng lại hỏi tôi xác nhận. “Tóm gọn lại thì, ngài Ypsilon, ngài sinh ra ở Regighihegg, vũ khí lựa chọn là trọng kiếm. Thanh kiếm ngài mang trên lưng chính là trọng kiếm đó, phải không ạ? Quả thật là một lưỡi kiếm ấn tượng. Trong hồ sơ còn ghi ngài tham gia theo sự tiến cử của quốc vương. Có đúng không ạ?”
Tôi gật đầu với từng câu hỏi của cô. Ypsilon tất nhiên chỉ là cái tên giả tôi chọn cho nhiệm vụ lần này. Ừ thì… cũng chỉ là chữ Y từ tên tôi thôi, nhưng lần này nghe kiểu Đức một chút.
“Rất tốt. Tôi mong được chứng kiến phần thể hiện của ngài.” Cô ta mỉm cười. “Bước cuối cùng trong thủ tục là ngài cần truyền ma lực vào thẻ để xác nhận danh tính. Xin mời.”
Tôi làm theo, dẫn dòng mana chảy qua tấm thẻ khiến nó phát sáng — chứng thực rằng tôi chính là Ypsilon. Ừm, kiểm tra kỹ càng thật.
Trái ngược với mong đợi của tôi, khâu kiểm tra ở đây không hề qua loa. Ban đầu tôi còn nghĩ có thể cho người khác thay mình đăng ký cũng được, nhưng xem ra sai hoàn toàn. Lúc đăng ký lần đầu tôi bịa đủ loại thông tin giả mà chẳng ai nghi ngờ, nhưng giờ nghĩ lại, chắc hẳn là nhờ Ma Vương đứng sau dàn xếp. Ông ta tự tin vào tin tức của mình đến mức nào, tôi đã thấy rõ.
“Cảm ơn ngài đã kiên nhẫn chờ đợi. Thủ tục đăng ký đã hoàn tất.” Cô tiếp tân cúi đầu, trao cho tôi một khối gỗ hình chữ nhật nhỏ cỡ thỏi son. “Ngài sẽ là đấu thủ số 113. Xin đừng để mất hoặc quên số hiệu, bởi chúng tôi sẽ gọi số khi đến lượt ngài thi đấu. Phòng chờ nằm ở hành lang phía trước, nhân viên của chúng tôi sẽ hướng dẫn thêm. Một lần nữa cảm ơn, và chúc ngài may mắn, ngài Ypsilon.”
Tôi giơ tay đáp lễ rồi rời khỏi khu vực đông đúc, đi theo hành lang mà cô ta chỉ. Khu dành cho đấu thủ tách biệt hẳn với khán giả, cuối cùng tôi cũng thoát khỏi cảnh chen chúc.
Đi thêm một đoạn, tôi gặp một người đàn ông trung niên, trông có vẻ là nhân viên của giải đấu.
“Chào buổi sáng, thưa ngài. Đây là khu vực chờ dành riêng cho các đấu thủ. Ngài cũng tham gia thi đấu phải không?”
Tôi gật đầu, giơ ra tấm thẻ cùng khối gỗ có số hiệu.
“Tốt lắm. Toàn bộ các căn phòng trong khu vực này đều là phòng chờ. Những phòng treo biển đỏ ‘hết chỗ’ thì đã đủ người, ngài không được phép vào. Ngoài ra, ngài có thể tùy chọn bất kỳ phòng nào còn trống.”
Ra vậy. Tôi đã hi vọng có phòng riêng cơ đấy, nhưng nghĩ lại thì cũng đúng. Vòng sơ loại chẳng qua chỉ là trận hỗn chiến cắt bớt người, chẳng ai rảnh mà chuẩn bị phòng riêng cho từng đấu thủ.
“Nơi này… lạ thật.” Enne lên tiếng bằng thần giao cách cảm khi tôi bước trong hành lang.
“Ừ,” tôi bật cười. “Đây là lần đầu tiên em đến chỗ kiểu này, phải không?”
“Vâng.”
“Em còn sẽ thấy thú vị hơn khi ra đấu trường đấy. Đó mới là nơi diễn ra tất cả các trận đấu. Nhưng chắc mùi máu cũng nồng lắm, em đừng để bản thân bị cuốn theo quá nhé.”
Tôi biết mang một đứa trẻ đến nơi tràn ngập bạo lực không phải lựa chọn khôn ngoan, chắc chắn sẽ ảnh hưởng chẳng hay ho gì. Nhưng Enne không phải một đứa trẻ bình thường. Em ấy vốn là một vũ khí sống. Bạo lực từng là mục đích duy nhất của em. Tôi tin rằng em sẽ không sa vào máu tanh, bởi chính em cũng biết sợ hãi nó. Khoảng thời gian làm ma kiếm đã rèn cho em bản lĩnh nhìn thấu sự điên cuồng của chém giết. Biết đâu việc trải qua giải đấu này lại giúp em có cách nhìn khác về chiến đấu.
“Đừng lo, Chủ nhân,” Enne nói. “Em chỉ dùng sức mạnh khi ở bên anh thôi.”
“Cảm ơn em.” Tôi mỉm cười. “Em giúp anh nhiều lắm đấy.”
Sau một hồi tìm kiếm, cuối cùng tôi cũng thấy một căn phòng còn trống. Đẩy cửa bước vào, tôi lập tức nhận ra ánh mắt cả phòng đều dồn về phía mình. Có những kẻ nheo mắt sắc lạnh như muốn giết người, có những kẻ lại nhìn tôi với vẻ cười cợt, và một nhóm nữa thì cố làm ra vẻ thờ ơ, đứng lặng ở góc phòng nhưng vẫn liếc trộm tôi qua khóe mắt.
Ồ, thú vị thật. Bầu không khí ở đây… đúng kiểu cái cảm giác đứng chờ trước khi ra sân trong một trận đấu thể thao. Một thứ hưng phấn mơ hồ lan khắp nơi. Đúng rồi. Lễ hội phải là như thế này mới đúng. Tuyệt thật.
Dưới lớp mặt nạ, môi tôi bất giác nở một nụ cười lớn khi vừa bước đi vừa cố tình phóng tầm mắt đầy khiêu khích khắp căn phòng, trước khi tìm cho mình một chỗ ngồi trống.
0 Bình luận