Arc 14: Giải đấu võ thuật

Chương 158: Chiến dịch bắt đầu

Chương 158: Chiến dịch bắt đầu

Một cuộc gặp giữa hai con người bắt đầu khi Yuki gây náo loạn khắp thị trấn. Một người ngồi trên ngai vàng chỉ dành cho chủ nhân của Ma giới, còn người kia thì quỳ trước mặt, tỏ thái độ phục tùng.

“Vậy sao, Haloria?” Nhà vua hỏi người hầu. “Ngươi đánh giá thế nào về hắn?”

“Yuki là một người kỳ lạ, thưa bệ hạ,” người đặc vụ đáp. “Đồng hành cùng hắn, thần nhận ra hắn vừa thất thường, vừa khó đoán.”

“Cụ thể là sao?” Câu trả lời bất ngờ khiến nhà vua nhướn mày, tỏ vẻ hứng thú.

“Như nhiều Ma vương khác có hang ổ và binh lực, hắn tự tin vào sức mạnh chiến đấu của mình. Tuy nhiên, theo quan sát của tôi thì hắn không bị mê muội bởi quyền lực. Khác với đồng loại, hắn vẫn giữ được lý trí. Điều đó thể hiện rõ cách hắn đối xử với những người thân cận. Hắn cũng rất thông minh, chỉ qua vài lời đã nhìn thấu ý đồ của ngài. Nhưng đồng thời, hắn lại cực kỳ cẩu thả trong đàm phán — thuận theo lời ngài một cách hời hợt, chẳng buồn chất vấn.” Haloria dừng một chút rồi nói tiếp. “Tóm lại, thưa bệ hạ, hắn vừa tỉnh táo, vừa mâu thuẫn trong trí tuệ. Một kẻ đầy nghịch lý.”

“Nói vậy thì cũng hợp lý đấy,” Phynar cười khì. Những nhận xét của thuộc hạ làm ông ta thấy thú vị.

“Thần nghĩ nguyên nhân nằm ở cách hắn nhìn nhận cuộc đời. Khác xa thần, đến mức thần chỉ có thể xem hắn là kỳ dị.”

“Ta hiểu. Có lẽ tóm gọn lại thì là: giá trị quan của hắn khác chúng ta. Muốn hiểu hắn, ta phải thay đổi cách nghĩ.” Phynar đặt tay lên cằm khi nói. “Hắn không giống bất kỳ Ma vương nào ta từng gặp. Ngay cả mấy tên cùng giống tộc cũng không kỳ quái đến thế. Hắn khác biệt tới mức ta nghi ngờ hắn đến từ một thế giới khác.”

Ít ai biết rằng, phỏng đoán của Phynar đã trúng phóc.

“Chắc ngài đang đùa, thưa bệ hạ.”

“Ta đoán là vậy.” Vị hoàng đế tóc vàng cười.

Khi hai người còn đang trò chuyện, một cái bóng lặng lẽ tiến vào đại điện.

“Bệ hạ, thần đã trở về. Mọi việc đã chuẩn bị xong, nhiệm vụ cũng hoàn tất.” Người áo choàng trùm kín đầu cung kính thưa, giọng điệu chẳng khác Haloria. “Thần đã thu xếp để đồng minh mới của chúng ta có thể hành động bất cứ lúc nào.”

“Xong rồi à? Mọi chuyện diễn ra suôn sẻ như dự kiến chứ?”

“Dạ, thưa bệ hạ. Tất cả đều theo đúng chỉ thị. Hắn có thể hành động trong sự an toàn cần thiết.”

“Tốt. Ta không muốn hắn quay sang chống lại ta vì ta không giữ  lời,” Phynar mỉm cười. “Thực ra, ta còn muốn hắn tiếp tục làm việc với ta sau chuyện này. Ta trông chờ vào ngươi để đảm bảo mọi chuyện đúng kế hoạch.”

“Thần hiểu. Thần sẽ bảo đảm hắn luôn hài lòng.” Người áo choàng hơi cúi đầu. “Nhưng còn một việc khác cần báo cáo.”

“Là gì?”

“Ma vương đã tiếp xúc với anh hùng của loài người. Hai người gặp nhau trong quán rượu. Bệ hạ có chỉ thị gì thêm không?”

“Anh hùng loài người? À, chắc là cô gái mà ngươi báo cáo hôm trước. Ta nghĩ chẳng cần lo lắng. Hắn biết mình bị theo dõi, đúng chứ?”

“Thần nghĩ vậy.” Kẻ thuộc hạ gật đầu. “Chúng thần đã chạm mắt. Dù thần ẩn mình, hắn vẫn nhìn thẳng vào.”

“Thế thì chẳng sao. Có lẽ đó chính là cách hắn muốn nói rằng việc chúng ta biết cũng chẳng có vấn đề.” Vị vua vui vẻ nói. “Hơn nữa, kẻ thù của cô ta cũng là kẻ thù của ta. Chung kẻ địch chưa chắc khiến ta thành đồng minh, nhưng chắc chắn khiến chúng thiệt hại hơn. Ta thích điều đó. Vậy cứ để nguyên. Cứ để Yuki xử lý cô ta, ta tin ý đồ của hắn sẽ có lợi cho chúng ta.”

“Tuân mệnh, thưa bệ hạ.”

Thuộc hạ cúi đầu, khiến Phynar gật gù hài lòng.

“Cảm ơn ngươi đã báo cáo. Nếu mọi chuẩn bị đã xong, có lẽ ta sẽ gọi hắn đến vào ngày mai và bảo hắn làm những gì ta muốn.”

---

“Yuki, cậu nghĩ sao về việc tham gia một giải đấu võ thuật?”

Ngày hôm sau, khi vừa bị Leila kéo ra càm ràm chán chê, tôi lại được triệu vào diện kiến. Ma vương ngồi trên ngai, nụ cười vẫn  rạng rỡ  như thường lệ.

“Giải đấu võ thuật?” Tôi nhướng mày hoài nghi.

“Ừ! Đúng rồi! Đó là một sự kiện lớn. Tất cả chiến binh kiêu hãnh nhất của Ma giới tụ lại để phô diễn sức mạnh và tranh danh hiệu mạnh nhất. Chỉ diễn ra vài ngày, nhưng vẫn là một trong những sự kiện quan trọng của kinh thành. Nó khiến thành phố náo nhiệt như một lễ hội vậy.”

“Vậy là giống lễ hội à? Nghe cũng vui đấy.”

Tôi thoáng ngẫm nghĩ. Có lẽ sẽ có đủ loại hàng quán, Enne chắc sẽ thích lắm. Nhưng… bảo là “khoe sức mạnh” thì còn  nhẹ chán. Thực tế chắc chỉ là những trận tử chiến xem đứa nào gục trước mà thôi .

“Phe Ác Quỷ cũng tham gia, cử những chiến binh xuất sắc nhất để lấy lòng dân. Và đó chính là lúc cậu ra tay. Ta muốn cậu nghiền nát chúng, nổi bật nhất trong tất cả. Ta muốn cậu đoạt ngôi quán quân và mang về danh hiệu chiến binh mạnh nhất ma giới.”

“Nghe thì có vẻ dễ đấy, Nhưng mà nói thật thì tôi không muốn phá hỏng kế hoạch của anh.tôi không phải chiến binh giỏi nhất. Tôi không yếu, cũng chẳng dễ gục, tôi vẫn thích đánh nhau đấy, nhưng không chắc mình thắng được. Nhất là khi chưa rõ đối thủ là ai.”

Thực ra tôi đâu có học võ bài bản. Chỉ biết đánh đấm, lấy sức đè người. Biết cầm kiếm, biết dùng phép, nhưng dựa nhiều vào chỉ số chứ chẳng có kỹ thuật gì. Tôi có thể tự tin hạ những kẻ chỉ biết dựa vào sức mạnh, nhưng gặp bậc thầy võ công thì khó lắm. Nếu vậy, tôi sẽ bay lên, dội phép từ trên cao. Trừ phi họ cũng có cánh. Lúc đó thì… thôi, tính sau. Kiểu gì rồi cũng xoay sở được.

“cậu không cần lo.” Nhà vua mỉm cười. “Ta đã dùng quyền của mình  để xem xét toàn bộ thí sinh khi đăng ký cho cậu. Cậu là kẻ mạnh nhất trong số đó.”

Wow. Lạm quyền thật đấy. Thằng cha này đúng là thích gì làm đấy.

“Có vài kẻ đặc biệt cần lưu ý, nhưng cậu sẽ được biết kỹ càng sau. Cả vũ khí lẫn lối đánh của họ đã được chúng ta đã ghi lại. Cậu không cần bận tâm.”

“Cảm ơn. Vậy là tôi sẽ làm việc ngoài mặt, còn các người thì hành động phía sau, phải không?”

“Cậu nhanh hiểu thật,” Ma vương cười. “Ồ đúng rồi, cậu nói sẽ đeo mặt nạ đúng chứ?”

“Đúng. Sao vậy?”

“Thế thì hãy nhận lấy cái này.”. Ma vương trao cho tôi một chiếc nhẫn.

“Cái này là gì?”

“Một món phụ kiện. Nó được phù phép, cho phép chủ nhân thay đổi màu mắt và tóc tùy ý. Cậu có thể giữ luôn sau khi hoàn thành nhiệm vụ.”

Tôi lập tức phân tích món đồ và xem chỉ số.

---

Nhẫn Biến Hóa

Chất lượng: A+

Mô tả: Đổ năng lượng ma thuật vào nhẫn cho phép người đeo tự do thay đổi màu mắt và tóc.

---

Một món đồ cực hữu ích để cải trang. Tóc và mắt vốn khó mà thay đổi, nên mọi người sẽ mặc định chúng là tự nhiên.

“Hay đấy. Cảm ơn.”

Tôi đeo nhẫn vào tay trái, tránh ngón áp út vốn đã có chiếc nhẫn Lefi tặng. Được rồi, thử xem nào. Tôi nên chọn màu khác hẳn, sáng và bắt mắt.

“Ồ… khá ổn đấy.” Tôi nhìn chiếc vào gương được một hầu gái của ma vương mang tới, tóc đen cùng đôi mắt đỏ-đen vốn có giờ đã thành bạc sáng. Ừ, cái này được. Cộng thêm chỉ số giả thì khó ai nhận ra tôi thật sự.

Một tiếng cười khúc khích vang lên. Tôi quay lại, thấy Leila — cô nàng ác quỷ sừng cừu — đang tủm tỉm cười.

“Sao thế?”

“Xin lỗi, thưa chủ nhân . Nhưng tóc ngài… hợp với Lefi lắm.” Cô vừa nhịn cười vừa nói.

Tôi khựng lại. Đúng thật… tôi có thể chọn vàng, đỏ, cam… bất cứ màu gì. Nhưng tôi lại chọn bạc. Và không chỉ bạc, mà còn đúng sắc bạc lấp lánh hệt như tóc Lefi.

“Ờ… nói thật là không cố ý đâu. Tôi chỉ chọn đại một màu sáng thôi. Không hề có ý muốn giống Lefi gì hết, hiểu chứ?”

“Vâng.. Vâng.. Em hiểu mà.”

Dù Leila nói vậy, ánh mắt cô rõ ràng chứng tỏ cô chẳng hiểu chút nào. Thôi đi,cô làm tôi ngại muốn chết.

“Thôi, quay lại chuyện chính.” Tôi ho khẽ, rút mana để tóc trở về màu cũ rồi nhìn sang nhà vua. “Tóm lại, tôi hiểu rồi. Tôi sẽ cố giành quán quân. Giải đấu này khi nào bắt đầu?”

“Năm ngày nữa. Chắc cậu sẽ muốn tập luyện, ta đã chuẩn bị thao trường. Cứ thoải mái sử dụng.”

Tập luyện ư? Ờ thì… tôi chưa từng học võ bao giờ. Dù có bảo tập, tôi cũng chẳng biết làm gì cho ra hồn. À, ý hay đây: tôi sẽ tạo vài chiêu phép thật bắt mắt, hợp không khí lễ hội. Thậm chí có thể ghép nhiều phép nhỏ thành một màn trình diễn giống như cuộc thi. Nghe khá tuyệt đấy. Tôi bắt đầu thấy háo hức rồi. Và phải nói rõ: tôi không làm để phụng sự kế hoạch của ông vua kia đâu nhé. Tôi làm để cho thiên hạ thấy, Ma vương thực sự có thể làm được những gì.

---

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!