Arc 13: Lời mời đến Quỷ Giới

Chương 142: Sứ giả — Phần 1

Chương 142: Sứ giả — Phần 1

"Ồ..?Có kẻ đột nhập?"

Tôi đang ngồi trên ngai vàng, vừa ngả người vừa thư giãn như thường lệ thì bản đồ bất ngờ hiện ra. Trên đó nhấp nháy một chấm đỏ mới, báo hiệu có kẻ đột nhập. Lần này lại là một kẻ có hình dáng con người – đã lâu rồi mới gặp. Trong khoảnh khắc, tôi suýt tưởng đó là Neru ghé qua. Nhưng đáng tiếc không phải. Neru vốn được coi là đồng minh, cô ấy sẽ hiện trên bản đồ bằng một chấm xanh cơ.

Tôi chạm vào điểm sáng để xem thông tin kẻ xâm nhập.

---

Tên: Haloria Laylott

Chủng tộc: Ác Quỷ Hộ Vệ

Chức nghiệp: Đặc vụ Cục Mật vụ Ma Giới

Cấp độ: 54

---

Ồ? Là một con quỷ sao. Tổng thể mà nói thì hắn khá mạnh. Cấp 54, chỉ số cũng không tệ. Thực lực ngang ngửa cô hiệp sĩ Carlotta mà tôi gặp ở kinh đô. Nghĩ cũng hợp lý. “Mật vụ Ma Giới” nghe đã thấy to tát rồi, chắc chắn không yếu được.

“Nhưng mà, người của mật vụ Ma Giới sao lại mò đến tận đây nhỉ?” Tôi vừa lẩm bẩm, vừa quan sát hắn qua hình ảnh từ Ma Nhãn. Dễ dàng nhận ra hắn là quỷ có cánh, vì đang bay lượn trên không. Hắn đội mũ trùm che mặt, nên không thấy rõ, nhưng nhìn động tác thì đang chăm chú dò xét xung quanh, như thể tìm thứ gì đó. Mà ngoài tôi, hầm ngục này và mọi người trong đó, thì khu này chẳng có gì cả… À, tất nhiên, trừ lũ quái vật.

“Này, Leila. Cô có biết gì về Mật vụ Ma Giới không?” Tôi quay sang hỏi cô hầu gái đang làm việc gần đó.

“Mật vụ Ma Giới ạ? Họ phục vụ Ma Vương, kẻ thống trị toàn bộ ma tộc,” cô đáp. “Chức trách chính là tình báo. Nói thẳng ra thì, hầu hết công việc của họ đều mờ ám, xoay quanh gián điệp và mưu đồ ngầm.”

“Hừm… Ra vậy. Cảm ơn nhé,” tôi gật đầu. Nói ngắn gọn thì bọn họ đúng chuẩn kiểu “tình báo ngầm” rồi. Cũng tò mò xem có dính dáng gì đến gã tôi từng đánh nhừ tử ở kinh đô không.

“Ngài hỏi vậy là có chuyện gì ạ, thưa Chủ nhân?”

“À thì, hình như có một tên đang lượn lờ quanh lãnh địa của mình.”

“Ngài có làm gì khiến họ chú ý không?”

“Thật ra… chắc là có. Tôi cũng nghĩ đến vài chuyện rồi.” Tôi nhún vai. Cơ mà, cũng phải thôi, tôi có để một tên kia thành “cụt tay toàn tập” mà.

“Thưa Chủ nhân, em xin đề nghị giải quyết êm đẹp thì hơn. Nếu tấn công đặc vụ, có thể khiến phe Ma Vương xem chúng ta là kẻ địch.”

“Biết rồi,” tôi gật gù. “Nhưng mà, e rằng hơi muộn rồi. Thử xem sao vậy.”

Vì chưa rõ mục đích của kẻ xâm nhập, nên tôi cũng không định lao vào đánh ngay. Chỉ cần chưa chắc hắn nhắm đến mình, thì chẳng việc gì phải ra tay trước.

“Xin lỗi nhé, Enne. Anh cần em đi cùng một chuyến.”

“Vânggg.” Con bé nhanh chóng rũ bỏ hình người, trở lại hình dạng vũ khí.

Tôi vác Enne lên vai, đồng thời dùng Thần giao cách cảm dặn Rir đừng đụng đến kẻ lạ này. Trùng hợp thay, cậu sói cũng vừa mới phát hiện ra hắn.

---

“Ê.” Tôi lên tiếng sau khi kích hoạt tàng hình, lặng lẽ áp sát phía sau. “Ngươi đang tìm ai à? Bay vòng vòng nãy giờ rồi đó.”

Bị bất ngờ, hắn lập tức xoay người, rút dao găm bên hông. Nhưng đã muộn. Lưỡi Enne đã kề ngay sát cổ. “Manh động thì cái đầu này bay ngay lập tức.”

Hắn khựng lại, rồi thả vũ khí cho rơi xuống rừng phía dưới. Sau đó mới lên tiếng:

“Ngài là Yuki?” Giọng hắn – à không, giọng *cô ta* – vang lên rõ ràng, không chút run rẩy. “Tôi đang tìm Ma Vương đã giải quyết rắc rối ở kinh đô do một đặc vụ phe Phản nghịch gây ra.”

Ơ, hóa ra là nữ à? Nghe giọng mới nhận ra. Cách cô ta nói còn ám chỉ rằng mình không hề liên quan đến tên mà tôi suýt biến thành “gà rán có cánh.”

“Tùy ngươi nghĩ thôi,” tôi đáp. “Vậy nếu ta chính là kẻ ngươi tìm, thì ngươi định làm gì?”

“Đàm phán. Tôi muốn nói chuyện. Chúng ta có chung một kẻ thù. Tôi nghĩ có thể hợp tác.”

Hừm… không có vẻ như cô ta đang nói dối. Trên bản đồ thì cô vẫn hiện là địch, nhưng đó chỉ là cơ chế mặc định đối với kẻ xâm nhập. Thực ra, kỹ năng *Phát hiện kẻ thù* của tôi không hề cảnh báo. Nó không cho thấy ý định giết hại nào. Cô gái cũng chỉ cảnh giác như một người bình thường khi gặp người lạ, chứ không căng thẳng thái quá.

Nghĩ vậy, tôi rút Enne khỏi cổ cô ta, rồi vác lại lên vai.

“Vậy Tôi sẽ được lợi gì khi nói chuyện với cô?”

“Chúng tôi có hai thứ để trao đổi,” cô đáp. “Thứ nhất là thông tin – tình báo về kế hoạch của kẻ thù ngài. Thứ hai, là một liên minh với phe cũng chống lại kẻ đó.”

“Hừm…” Tôi nheo mắt. “Nghe cứ như ngươi là sứ giả của Ma Vương vậy.”

“Ngài quả thật là Ma Vương Yuki rồi, nên mới có thể đoán ra được vậy.” Đôi mắt cô mở to kinh ngạc. Rõ ràng cô không biết tôi đã phân tích và thấy rõ chức nghiệp của mình. “Tôi từng nghe nói rằng ngài khác hẳn các Ma Vương khác – không ham khoe khoang sức mạnh. Giờ thì tôi tin thật.”

“Tôi cũng chẳng quen mấy Ma Vương khác, nên không rõ lắm. Thôi kệ. Tôi sẽ nghe thử xem. Đi theo tôi.” Tôi hất cằm ra hiệu rồi xoay người bay đi. Heh, từ lâu đã muốn làm động tác này.

Ngó lại phía sau, thấy cô gái trùm mũ không hề do dự, lặng lẽ bám theo.

---

Tôi dẫn “cô gái áo choàng” đến ryokan - khu suối nước nóng kiểu Nhật ngoài thảo nguyên. Căn phòng chúng tôi vào cũng chính là nơi từng tiếp bé anh hùng lần trước.

“Đến rồi.” Tôi lấy hai cái đệm ngồi, ngồi lên một cái rồi đặt cái kia trước mặt. “Ngồi đi.”

“T-Tôi không thể tin nổi…” Đặc vụ áo choàng lắp bắp, mắt mở to kinh ngạc khi ngồi xuống. “Không ngờ trong một hang động lại có cả thảo nguyên và lâu đài…”

Ban đầu, khi bước vào hang, cô ta đã lộ vẻ coi thường. Nhưng ngay khi cánh cửa dẫn ra đồng cỏ mở ra, gương mặt cô ta đã hoàn toàn chết lặng, chỉ còn sự choáng ngợp.

Dù thấy thú vị, tôi lại hơi thất vọng. Lẽ ra một đặc vụ Mật vụ – bậc thầy ẩn mình, gián điệp cừ khôi – thì không nên dễ dàng bộc lộ cảm xúc như thế. Mà nhờ cô bỏ mũ trùm, tôi mới nhìn rõ được gương mặt. Trẻ hơn nhiều so với tôi tưởng tượng. Tuổi tác lưng chừng, gần trưởng thành nhưng vẫn phảng phất chút ngây thơ. Gương mặt khá sắc sảo, nhưng vẫn còn chút hồn nhiên trẻ con.

Ngoại hình thì đúng chất quỷ tộc trong tưởng tượng của tôi: hai chiếc sừng nhỏ trên đầu, và một cái đuôi mảnh ló ra từ dưới áo choàng.

Đúng lúc ấy, cửa bật mở. Người hầu gái tôi quen – Leila – bước vào, bưng khay trà với hai chén.

“Thưa Chủ nhân, tôi đã chuẩn bị trà.”

“Cảm ơn, Leila.” Tôi đáp như bình thường, nhưng trong lòng thật sự bất ngờ. Tôi chỉ bảo rằng sẽ đi tiếp khách không mời, có khả năng sẽ đưa khách đến ryokan. Vậy mà cô đã chuẩn bị trà nóng đúng lúc chúng tôi ngồi xuống. Chuẩn không cần chỉnh. Nếu có cái máy đo “chỉ số hầu gái”, chắc nó báo chỉ số của Leila khoảng 530k mất. Mà còn chưa “bung hết sức” đâu.

Đang mải suy nghĩ linh tinh, tôi nhận ra cô gái áo choàng cũng đang nhìn Leila chằm chằm.

“Ngài… ngài vừa nói là Leila?” Mắt cô tròn xoe. “Có phải *Leila đó* không? Người mà thiên hạ gọi là ‘Hiện thân của Tri Thức’!?”

…Ờm, cái gì cơ??

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!