Arc 14: Giải đấu võ thuật
Chương 166: Làng dực nhân tộc — Phần 1
0 Bình luận - Độ dài: 2,367 từ - Cập nhật:
Neru và Ronia ngồi giữa căn phòng rộng lớn với nền gỗ được đánh bóng sáng loáng. Căn phòng giống một võ đường, vừa rộng vừa sâu, đến mức dù hàng chục, hàng chục ma tộc có cánh chen chúc bên trong, nó vẫn chẳng hề có cảm giác chật chội. Những con quỷ đầu chim ưng đứng dọc theo bốn bức tường, bao vây xung quanh họ. Ánh mắt sắc bén và chiếc mỏ nhọn đáng sợ đều hướng thẳng vào nữ anh hùng cùng người bạn đồng hành.
Họ đã bỏ đi lớp ngụy trang, để lộ thân phận thật sự. Thế nhưng, cả hai vẫn ngồi đó đầy tự tin.
“Chúng tôi không tìm kiếm một liên minh. Như thế e rằng sẽ là quá đáng.” Neru lên tiếng, đối diện với người đàn ông lông vũ ngồi trước mặt — kẻ gánh trên vai trọng trách dẫn dắt và bảo vệ cả tộc. “Điều duy nhất chúng tôi mong muốn là các ngài tiếp tục giữ thái độ trung lập, như trước giờ vẫn vậy.”
“Bọn ta không ưa nổi những yêu cầu đến từ lũ con người hạ đẳng.” Thủ lĩnh cất giọng trầm khàn, toát ra khí thế áp đảo. Ông ta vốn đã cao lớn, đôi cánh xòe rộng sau lưng càng khiến bóng dáng càng thêm dữ tợn, choáng ngợp.
Nhưng Neru chẳng hề chùn bước. Dù áp lực phủ xuống nặng nề, cô vẫn nhìn thẳng, đáp trả dứt khoát:
“Tôi từng nghe rằng quỷ tôn kính kẻ mạnh.”
“đúng rồi đấy. Bọn ta kính trọng kẻ mạnh hơn mình, miễn là họ cư xử xứng đáng với sự tôn kính đó.”
“Vậy thì hãy phục tùng tôi.” Neru dõng dạc. “Bởi vì tôi mạnh hơn tất cả các người.”
Đó không phải lời khiêu khích. Giọng cô bình thản như đang nói một sự thật hiển nhiên. Nhưng chính sự bình thản ấy lại làm dấy lên sóng gió.
Một gã thanh niên trong hàng ngũ đang đứng sát tường bật dậy, tay siết lấy naginata – thứ vũ khí nửa thương nửa kiếm — một cây trường thương gắn lưỡi kiếm dài. Hắn gầm lên:
“Con nhãi láo xược! Ngươi chỉ là một đứa trẻ, mà dám sỉ nhục chúng ta!?”
Hành động nóng nảy đó khiến nhiều thành viên khác lập tức rút vũ khí theo. Không khí như sắp nổ tung. Ronia cũng giơ gậy phép, ma lực trào dâng, sẵn sàng thi triển.
Chỉ cần một sơ suất nhỏ thôi, tình thế nơi đây có thể bùng phát thành một vụ nổ dữ dội. Thế nhưng, Neru vẫn bất động. Đôi mắt cô không rời thủ lĩnh bộ tộc, bình tĩnh, kiên định giữa bầu không khí ngột ngạt.
“Ít ra, sự tự tin của ngươi khiến ta ấn tượng,” tên tộc trưởng mở miệng. “Ngươi thật sự tin rằng mình đủ mạnh để chống lại tất cả bọn ta một lúc?”
“Tôi biết mình sẽ chẳng toàn vẹn đi ra khỏi trận chiến. Tôi chắc chắn sẽ mang thương tích đầy mình, có thể mất một cánh tay, một cái chân, hay thậm chí là cả hai. Nhưng cuối cùng, người còn đứng vững… vẫn sẽ là tôi.”
“Ngươi… láo xược!”
Tên chiến binh trẻ hét lên, nhưng cả Neru lẫn tộc trưởng đều chẳng mấy bận tâm. Nữ anh hùng chỉ liếc hắn một cái, rồi quay lại với thủ lĩnh, tiếp tục lời mình: “Nhưng ngay cả khi tôi không thể đấu lại tất cả các người cùng lúc, tôi tin ngài cũng sẽ đồng ý giữ trung lập.”
“Tại sao ta phải làm thế?” Tộc trưởng cau mày, ánh mắt lóe lên tia tò mò.
“Bởi tôi biết bộ tộc các ngài tôn trọng quyết đấu. Một khi tôi thách thức ngài, không ai trong số họ sẽ xen vào.”
“Đúng vậy. Nếu là khiêu chiến trực diện, họ sẽ chỉ đứng nhìn.”
“Nếu tôi và ngài đấu tay đôi, thì dù thắng hay thua, tôi cũng sẽ để lại cho ngài một vết thương chí mạng, đẩy ngài đến bờ vực tử vong. Tôi biết, và ngài cũng biết, rằng tôi đủ sức làm được điều đó.”
“…” Đôi mắt tộc trưởng khép hẹp lại, như đang suy nghĩ từng lời cô nói.
“Và nếu ngài thua, hoặc trọng thương đến mức ngã quỵ, thì cả bộ tộc này sẽ rơi vào hỗn loạn. Trong tình cảnh rối ren hiện tại của Ma giới, đó là điều mà các ngài tuyệt đối không thể gánh chịu. Ngài không muốn mạo hiểm như thế. Giữ trung lập, như từ trước đến nay mới là lựa chọn khôn ngoan.”
Thủ lĩnh nhắm mắt lại, trầm ngâm. Cả căn phòng chìm trong im lặng căng thẳng, chỉ có đôi mắt Neru vẫn bình thản nhìn thẳng vào ông ta.
Một lúc lâu sau, ông ta mở mắt ra, khóe môi cong thành một nụ cười rộng. “Được thôi. Ta khâm phục sự dũng cảm của ngươi, cô gái. Gan dạ như ngươi xứng đáng được tôn trọng. Tộc của ta sẽ chấp thuận điều ngươi mong muốn, tiếp tục giữ trung lập — vốn dĩ cũng là kế hoạch bọn ta đã định sẵn.”
Con quỷ đầu chim ngừng một nhịp, ánh mắt sắc lạnh lại lóe lên. “Nhưng đừng lầm tưởng. Chúng ta không công nhận loài người. Chỉ riêng ngươi và những kẻ đồng hành kia mới được xem như bằng hữu của bộ tộc ta.”
“Thế là đủ rồi. Cảm ơn ngài.” Neru mỉm cười nhẹ, thở phào một hơi nhẹ nhõm.
“Ngài… ngài nghĩ gì vậy, thủ lĩnh!?” Tên chiến binh cầm trường đao hét ầm lên, ngập tràn phẫn nộ.
“Đủ rồi!” Tộc trưởng quát lớn, chỉ bằng một cái liếc mắt cũng khiến hắn câm bặt. “Quyết định của ta là cuối cùng. Rõ chưa?”
“…Vâng, thưa thủ lĩnh. Tôi hiểu.” Áp lực đè nặng khiến hắn phải cúi đầu, lặng lẽ trở lại chỗ ngồi.
“Nghe đây, tất cả.” Thủ lĩnh đảo mắt quanh phòng. “Từ giờ trở đi, bất kỳ ai cũng không được phép làm tổn hại hai cô gái này cùng đồng đội của họ. Họ là bằng hữu của chúng ta. Ai phản đối, hãy lên tiếng ngay lúc này. Đây là cơ hội duy nhất của các ngươi.”
Không một con quỷ đầu chim nào dám cãi lời. Tất cả đều cúi đầu phục tùng. Tộc trưởng khẽ gật gù hài lòng.
“À, suýt nữa thì quên.” Ông ta quay lại phía hai cô gái. “Các ngươi định nghỉ lại đây qua đêm sao?”
“Đúng vậy, chúng tôi cũng hy vọng thế.”
“Tốt. Vậy thì đêm nay, chúng ta mở tiệc.” Ông ta cười. “Chúng ta sẽ chuẩn bị phòng ở quán trọ cho các ngươi. Nhớ nghỉ ngơi đầy đủ để còn thưởng thức yến tiệc.”
“Xin cảm ơn ngài. Chúng tôi thật sự trân trọng lòng hiếu khách này.” Neru khẽ cúi đầu.
“Không cần cảm ơn. Ta chỉ đang dành sự kính trọng xứng đáng cho một chiến binh mạnh mẽ mà thôi.” Thủ lĩnh khẽ gầm, rồi gọi: “Người dẫn đường! Mau đến đây, đưa khách của ta và đồng đội của cô ấy về quán trọ.”
Người được chỉ định nhanh chóng tiến lại, dẫn nữ anh hùng cùng đồng bạn rời khỏi hội trường. Khi bước đi, Neru có cảm giác sau lưng mình như bị một ánh nhìn đầy thù địch xuyên thấu, nhưng cô chẳng bận tâm. Từ trước đến nay, nàng vốn chẳng mấy để ý đến ác ý của người khác. Rồi sớm muộn, bộ tộc có cánh này cũng sẽ quen và mở lòng với cô thôi.
-------------------------
“Ugh… mệt chết đi được…” Nữ anh hùng thở dài một tiếng thật dài rồi thả người ngã phịch xuống giường. “Hồi hộp muốn xỉu luôn…”
“Nhìn kết quả thì có vẻ mọi chuyện đều ổn cả rồi đúng chứ?.” “Hai em làm tốt lắm .”Người đồng đội thứ ba trong nhóm lên tiếng. Khác với hai cô gái còn lại, cô mang khí chất chín chắn, như thể sinh ra đã giỏi chăm sóc người khác.
Mekina, một trong những người bạn đồng hành của Neru và Ronia đã cùng đến ma giới, đã hỏi họ câu hỏi này.
Trong khi Neru và Ronia đều đến từ Allysia, thì Mekina lại không. Quê hương của cô là một quốc gia khác – Liên bang Germanian, một trong những thế lực hùng mạnh nhất lục địa. Và dĩ nhiên, đó cũng là một trong những nước đóng góp nhiều nhất cho chiến dịch mà nữ anh hùng đang dẫn dắt. Nhưng Allysia không phải quốc gia duy nhất lo lắng về mối họa từ ma giới. Rất nhiều nước có quan hệ hữu hảo với họ cũng đã đưa quân tham gia.
Không chỉ có các quốc gia. Ngay cả những cá nhân chẳng thuộc về thế lực nào cũng góp mặt. Đủ loại người với đủ câu chuyện, nhưng tất cả họ đều có một điểm chung:
Họ là những tinh anh của nhân loại—không chỉ trên chiến trường. Thậm chí nhiều người chẳng mấy nổi trội về sức mạnh, nhưng trong lĩnh vực của mình, họ là những chuyên gia kiệt xuất, hiếm có khó tìm.
“Neru đã làm rất tốt.” Ronia gật đầu.
“Thật ra tớ cũng chẳng hiểu sao lại xoay xở được như thế.” Nữ anh hùng cười gượng. “Nhưng chắc có thể yên tâm là đám dực nhân tộc đó sẽ ngoan ngoãn giữ mỏ của mình lại.”
Lý do Neru cùng hai đồng đội tìm đến làng của họ chính là vì Ác Quỷ tộc - thế lực tà ác đang ráo riết đi khắp Ma giới để lôi kéo đồng minh. Một trong số những tộc mà chúng nhắm đến chính là tộc Dực Nhân này. Bọn họ vốn là một trong những thế lực có ảnh hưởng lớn nhất ở Ma giới, nhưng lại không chọn đứng về phe nào trong cả hai phe ở ma giới. Nếu họ đổi lập trường, thế cân bằng sẽ tan vỡ, chiến tranh sẽ bùng nổ.
Và một khi chiến tranh nổ ra, hậu quả sẽ không chỉ dừng lại ở đó. Nhiều quốc gia loài người chắc chắn sẽ coi đó là cái cớ để tuyên chiến, mở những chiến dịch còn dữ dội hơn bây giờ.Và rõ ràng là sẽ có những trận chiến đẫm máu hơn bao giờ hết giữa ma tộc và con người.
Máu của cả ma tộc và nhân loại sẽ lại đổ xuống chiến trường. Và càng nhiều hỗn loạn, con người sẽ càng trở nên hung hăng. Đó chính là lý do Neru phải can thiệp: bằng mọi giá phải mở rộng lực lượng trung lập, giữ cho cuộc xung đột tương lai không bùng phát thành đại chiến.
Mỗi một bộ tộc đồng ý giữ trung lập là một bước tiến quan trọng. Đó vừa là giảm quân địch, vừa là tăng quân mình—nguyên lý cơ bản nhất của chiến tranh.
Và như dực nhân tộc vừa chứng minh, nhiều bộ tộc sẵn sàng công nhận Neru, coi cô như người của họ. Nếu cứ tiếp tục như vậy, có lẽ cô thật sự sẽ có cơ hội chấm dứt mối hận thù lâu đời giữa nhân loại và ma giới.
Đó cũng là lý do rất nhiều quốc gia, thậm chí cả những cá nhân tự do, đã chọn đồng hành. Tất cả đều muốn dập tắt ngọn lửa âm ỉ đang đe dọa quê hương mình.
“Biết là phải tỏ ra mạnh mẽ vì ma tộc chỉ tôn kính kẻ mạnh, nhưng mà… cái kiểu đó vốn không hợp với tớ chút nào.” Neru vừa than thở vừa lăn qua lăn lại trên giường.
Hình ảnh ấy khiến Ronia không nhịn được khúc khích cười.
“Cậu cũng sơ suất đấy, làm bọn họ nổi giận. May mà thủ lĩnh của họ là người biết suy xét.”
“Ughhh… tớ biết rồi, đừng nhắc nữa.” Neru rên rỉ. “Tớ biết nếu phải đánh thì sẽ thắng, nhưng chắc chắn sẽ là một trận sống mái. May mà tránh được.”
“Nghe thôi đã thấy tệ rồi.” Mekina chau mày. “Tên thủ lĩnh đó thật sự mạnh đến thế sao?”
“Mạnh lắm! Đánh với ông ta chắc em mệt bở hơi tai. Nhưng em nghĩ ông Remiero thì chắc chắn thắng được.”
“Đương nhiên rồi. Ông ấy dù đã nghỉ hưu, nhưng vẫn là mạo hiểm giả mạnh nhất nhân giới. Nếu ông ấy còn không thắng nổi, thì chẳng con người nào làm được cả.” Mekina khẽ thở dài rồi nói tiếp. “Xin lỗi hai em… Giá mà chị giúp được gì, nhưng đánh đấm thì chị hoàn toàn vô dụng.”
“Không sao.” Ronia bình thản đáp. “em cũng chẳng khá hơn. Ma tộc quá mạnh.”
Ronia vốn là một trong những pháp sư loài người mạnh nhất thế giới, chỉ có số ít cá nhân sánh ngang. Vậy mà trong lĩnh vực phép thuật, cô vẫn thua kém hẳn so với ma tộc. Không phải ma nhân nào cũng giỏi hơn cô, nhưng những kẻ thật sự thiên phú về ma pháp thì vượt xa.
Chính vì thế, vai trò của cô khác hẳn Neru. Cô không phải để xông pha tiền tuyến, mà để yểm trợ, che chắn, và là hậu phương vững chắc.
“Dù hai người không phải chiến binh hàng đầu, nhưng vẫn rất quan trọng đấy.” Neru mỉm cười, giơ nắm đấm như cổ vũ. “Hai người làm được nhiều thứ mà em chẳng làm nổi. Em biết mình còn kém cỏi, nhưng sẽ cố hết sức bảo vệ cả hai.”
“chị tin em sẽ làm được.” Mekina cười dịu dàng.
“Còn bọn tớ sẽ bù lại những chỗ yếu của cậu.” Ronia tiếp lời.
“Cảm ơn hai người.” Nữ anh hùng mỉm cười rạng rỡ. Có đồng đội kề bên khiến cô thấy yên tâm vô cùng; tiếng than thở, rên rỉ khi nãy dường như chưa từng tồn tại.
0 Bình luận