Arc 14: Giải đấu võ thuật

Chương 169: Anh hùng — Phần 1

Chương 169: Anh hùng — Phần 1

Ngôi làng của dực nhân tộc khá rộng lớn. Nó chưa đủ để gọi là thành phố, nhưng chắc chắn cũng không phải chỉ là một thôn nhỏ. Chính vì vậy mà cảnh tượng cả ngôi làng bị nuốt chửng trong ngọn lửa chiến tranh trở nên cực kỳ quái dị. Neru đã trực tiếp chạm trán kẻ địch vài lần trên đường. Mỗi lần như vậy, cô đều phối hợp cùng các chiến binh Dực Nhân tộc gần đó để đẩy lùi bọn sát thủ áo choàng đen. Tình hình vô cùng tồi tệ, và càng lúc càng xấu đi. Tiếng thép chạm thép vang lên dữ dội và dồn dập hơn khi cô cùng đồng đội tiến sâu về trung tâm làng.

“Bọn chúng phối hợp quá nhịp nhàng, chắc chắn không phải chỉ là một vụ tập kích ngẫu nhiên.” – Mekina nhíu mày, giọng cô trầm xuống đầy nghiêm trọng. – “Đây là một chiến dịch quân sự.”

“Ừ.” – Ronia gật đầu. – “Rõ ràng mục tiêu của chúng là tộc Dực Nhân. Chúng ta chỉ xui xẻo bị cuốn vào giữa mà thôi.”

Bình thường, nữ pháp sư hoàng gia hiếm khi để lộ cảm xúc. Thế nhưng lúc này, chúng hiện rõ mồn một trên khuôn mặt cô: ánh mắt sắc bén, toàn thân cảnh giác.

“Dù thế nào đi nữa, chúng ta vẫn phải tiến lên.” – Neru nói. – “Giờ việc duy nhất có thể làm là tới đó càng nhanh càng tốt.”

Hai đồng đội không nói thêm lời nào, chỉ lặng lẽ nghe theo. Sau vài phút vừa chạy vừa chém giết, cả nhóm đã đến đích. Việc đầu tiên họ làm là ẩn mình sau một ngôi nhà gần đó. Quan sát là then chốt—phải nắm tình hình trước khi nhảy vào cuộc chiến. Và ngay lập tức, họ nhận ra phần lớn chiến binh Dực Nhân đang tập trung quanh một tòa nhà lớn phía bắc quảng trường.

Khu vực quanh ngôi nhà ấy chìm trong biển lửa. Những đống lửa cháy rừng rực như cột mốc khắp nơi. Nhiều công trình bị phá hủy, không chỉ bởi kẻ thù áo đen mà còn bởi chính Dực nhân tộc. Họ đã hạ một trong các tháp canh của mình, biến nó thành chiến lũy tạm thời. Các trận kịch chiến tập trung quanh đó. Chiến binh Dực Nhân và kẻ áo đen giao tranh dữ dội cả phía trước lẫn phía sau. Tuy vậy, ưu thế chỉ thuộc về tộc Dực Nhân: họ có thể dễ dàng bay qua chiến lũy, trong khi quân áo đen thì không.

Đôi cánh mang lại cho Dực Nhân lợi thế tuyệt đối. Họ xoay chuyển linh hoạt trên không, tận dụng  không gian để chiến đấu. Chuyển động của họ mượt đến mức ngay cả người ngoài cũng thấy rõ rằng đây là những cựu binh lão luyện trên bầu trời.

“Đông quá, không thể lẻn qua được.” – Neru cau mày. – “Em sẽ đánh trực diện! Hai người bám sát sau lưng em!”

Không đợi đồng đội đáp lại, cô lao thẳng vào chiến trường như mũi tên bật khỏi cung. Cô tin chắc họ sẽ theo sau.

Đám áo đen quá bận đối phó với Dực nhân nên chẳng kịp né tránh lưỡi thánh kiếm. Chúng lần lượt gục ngã dưới Durandal, mở lối cho nhóm anh hùng vượt qua chiến lũy.

“Có phải ngươi là kẻ cầm đầu cuộc xâm lược này không, con bé kia!?” Một tiếng gầm giận dữ vang lên khi Neru vừa đáp xuống bên kia tháp đổ. Đó là thủ lĩnh của Dực nhân tộc, giọng ông ta chứa đầy thù hận, nghi kỵ và tức giận.

“ngài… ngài hiểu lầm rồi!” Neru vội vã. “Chúng tôi không liên quan gì cả!”

“Xin ngài hãy bình tĩnh! Tôi có thể chứng minh cô ấy không có ác ý. Chính cô ấy đã cứu mạng tôi, cũng như nhiều người khác.” Một chiến binh Dực nhân tiến lên, cố gắng giải thích.

Neru không thể nhận ra anh ta là ai. Với cô, các Dực Nhân quá khác biệt so với con người, khó mà phân biệt nổi từng cá thể. Người duy nhất dễ nhận ra là thủ lĩnh: vóc dáng to lớn, cơ bắp hơn hẳn đồng tộc. Nhưng chỉ cần lời chứng thực ấy thôi cũng đủ để minh chứng rằng đó là một trong số những người cô đã cứu trên đường tới quảng trường.

Nghe vậy, thủ lĩnh khép mắt, hít một hơi thật sâu. Ông dần trấn tĩnh lại, rồi gật đầu.

“Xin lỗi. Ta đã quá nóng vội. Cảm ơn cô vì đã giúp đỡ dân ta.”

“Không sao đâu, tôi hiểu mà.” – Neru đáp. – “Quan trọng hơn, ngài có biết chuyện gì đang xảy ra không?”

“Ta tin rằng chúng ta đang bị lũ ác quỷ tâp kích.” Ông đáp. Ta không rõ chính xác chúng thuộc chủng tộc nào, nhưng chắc chắn từng thấy vài kẻ trong số chúng trong hàng ngũ ác quỷ. Tuy nhiên, chúng chưa hề nói rõ mục đích. Chúng ta bị tấn công đột ngột, không lời báo trước.”

“Ác quỷ tộc ư…?”

Neru nhíu mày. Cái tên quá quen thuộc – và cũng đầy nguy hiểm. Nếu  như lời thủ lĩnh là đúng, thì kẻ thù trước mặt chính là thuộc hạ của một trong hai thế lực hùng mạnh nhất ma giới

“Không có trăng, tầm nhìn của chúng ta giảm mạnh. Trong bóng tối, mắt ta gần như vô dụng.” – thủ lĩnh gầm gừ. – “Nhưng chúng ta vẫn là chiến binh! Chút bất lợi này không thể buộc chúng ta khuất phục! Chúng đã coi thường Dực Tộc, và vì thế… chúng sẽ phải trả giá!”

Ông vung cây trường thương naginata khổng lồ, lưỡi thép rít gió, chém nát tên địch gần nhất.

“Chúng tôi sẽ giúp!” – Neru hét lên. – “Ronia, dùng ma thuật yểm trợ! Mekina, nhờ chị lo cứu thương!”

“Rõ.” – Ronia đáp ngắn gọn.

“Cứ để đó cho chị.” – Mekina gật đầu.

“Xin lỗi, con người.” – thủ lĩnh khẽ cúi đầu. – “Có vẻ các ngươi đã bị cuốn vào mối họa của chúng ta.”

“Ngài đã coi chúng tôi là đồng minh, là  chiến hữu, thì chúng tôi cũng sẽ không bỏ mặc ngài lúc này!”

Lời nói của Neru dõng dạc, kiên định, khiến thủ lĩnh  Dực nhân tộc mỉm cười rạng rỡ.

“Ngài nói rằng các ngài nhìn rõ hơn khi có ánh sáng, phải không?” – Neru hỏi.

“Đúng vậy. Trong bóng tối chúng ta yếu thế, nhưng chỉ cần có ánh sáng, thị giác của chúng ta sẽ trở thành vũ khí lợi hại nhất. Ban ngày, tầm mắt ta có thể vươn tới tận chân trời .”

“Vậy thì để tôi lo.” – Neru giơ cao thánh kiếm Durandal, cất tiếng niệm chú. – “Hỡi linh hồn tổ tiên, xin hãy lắng nghe lời cầu khẩn của con! Hãy soi sáng con đường của con! Thánh Quang!”

Một quầng sáng rực rỡ bùng lên từ mũi kiếm, bay vút lên trời rồi tỏa ánh sáng chan hòa khắp nơi.

“Hoàn hảo! Đây chính là thứ chúng ta cần!” – thủ lĩnh hét lớn. – “Hỡi các chiến binh Dực Nhân! Xông lên! Đẩy chúng xuống địa ngục!”

Tiếng gào chiến trận vang dậy. Ánh sáng của Neru giúp họ nhìn rõ đồng đội lẫn kẻ thù. Lập tức, khí thế Dực tộc bùng nổ, vũ khí rực sáng, chém giết như bão cuốn. Nhìn cảnh ấy, lòng Neru dần an tâm, niềm tin trong cô cũng được thổi bùng. Thắng lợi chỉ còn là vấn đề thời gian.

“Cha!”

“Ồ? Con trai ta. Sao giờ mới đến? Sao  còn không hòa mình vào trận vinh quang này?”

Một Dực Nhân trẻ, khoác giáp đầy đủ, tiến đến gần thủ lĩnh. Dù không thể phân biệt rõ từng cá nhân, Neru vẫn có cảm giác mình đã nhận ra hắn. Lông vũ của Dực Nhân sẽ đổi màu theo tuổi tác, và bộ cánh của người đứng trước thủ lĩnh lại mang những gam màu vô cùng đặc biệt.

Thấy bạn mình bối rối, Ronia ghé sát tai Neru thì thầm: “Đấy chính là gã đã đứng lên quát tháo khi chúng ta nói chuyện với thủ lĩnh.”

“À… ra là hắn.”

Lời nhắc của pháp sư lập tức khơi lại ký ức của nữ anh hùng. Cô không ngờ kẻ bị mình xúc phạm khi ấy lại là con trai của tộc trưởng. Phát hiện này khá bất ngờ, nhưng với cô cũng chẳng có nghĩa lý gì nhiều. Thế nên Neru chỉ siết chặt thanh kiếm, chuẩn bị lao vào những kẻ đang tấn công ngôi làng.

Nhưng tất cả kế hoạch tan thành mây khói.

Thủ lĩnh ho khan. Máu ứa ra nơi khóe môi, nhỏ xuống lưỡi kiếm vừa xuyên thủng ngực ông.

Kẻ đâm lại chính là con trai ông.

“Thủ lĩnh!?”

“Tộc trưởng !?”

“Tránh ra! Ta phải đến cứu chủ nhân của mình!”

Cả tộc chấn động. Nhiều chiến binh lập tức gạt phăng đám áo đen sang một bên để lao tới bên người mà họ đã thề trung thành. Nhưng kẻ địch chặn đứng họ, buộc họ phải tiếp tục vung vũ khí trong tuyệt vọng.

“Ngươi… phản bội…” Giọng vị tộc trưởng nghẹn lại bởi máu trào lên cổ họng. Thân thể vạm vỡ run lên, cố gắng hớp lấy chút không khí để duy trì sự sống.

“Hừ.” Thay vì đau buồn, kẻ con trai chỉ cười khẩy, rút con dao máu me khỏi ngực cha. “Ngài đã già lẩm cẩm rồi, thưa cha. Ngài không còn xứng làm tộc trưởng nữa. Đã đến lúc phải thoái vị.”

Neru sững người, chỉ đến khi máu tuôn xối xả thêm lần nữa mới bừng tỉnh. Cô lao đến, vung kiếm chém kẻ phản bội. Hắn chỉ kịp né, không đủ nhanh để phản công. Nhưng thay vì dồn tiếp, cô lập tức kéo thủ lĩnh — người từng nhận cô làm chiến hữu lui ra sau.

“Mekina!”

“Để đó cho chị”

Người phụ nữ chín chắn nhất trong nhóm vội chạy đến, đưa tay định chữa trị vết thương, nhưng bị chính vị thủ lĩnh gạt ra.

“Xin ngài bình tĩnh! Với vết thương sâu thế này, ngài tuyệt đối không được cử động!”

“Chuyện… vặt thôi… chỉ là… vết xước ngoài da…”

Hơi thở ông dồn dập, máu nghẹn trong cổ, từng cục phun ra ướt đẫm đất đá dưới chân. Cơ thể ông trọng thương, thế nhưng vẫn không buông vũ khí. Bàn tay to lớn siết chặt thanh trường thương , dùng nó làm điểm tựa, từ từ chống người lên gối rồi đứng thẳng dậy

“Thì ra… là ngươi…” Giọng ông ngập phẫn nộ. “Ngươi chính là kẻ… dẫn bọn xâm lược này vào đất của ta…”

“Đúng vậy, thưa cha. Con đã liên minh với Ác Quỷ, những kẻ duy nhất xứng đáng làm bằng hữu của chúng ta.”

“Ngốc nghếch…” thủ lĩnh thở dài. “Ta không ngờ… chính con trai ruột mình… lại bị mê hoặc bởi chúng…”

“Nói gì thì nói, thời của cha đã hết. Tộc Dực Nhân giờ không còn thuộc về cha nữa! Chúng con sẽ cai trị vùng đất này!”

Như một lời hiệu triệu. Câu nói khiến hàng chục Dực Nhân trẻ tuổi kéo về phía hắn. Tất cả đều giống hắn: trẻ, kiêu ngạo và mù quáng.

“Mọi chuyện đã chấm dứt rồi, cha! Nơi này sẽ là mộ phần của cha!”

“Muốn giết ta ư? Được thôi! Hãy thử đi!” Tộc trưởng siết chặt vũ khí trong tư thế song thủ, máu vẫn không ngừng rỉ. “Ta là thủ lĩnh, trách nhiệm của ta là rèn dạy các ngươi đến tận hơi thở cuối cùng.”

“Ngài thật ngu ngốc.” Một tên áo đen nhếch mép. “Nếu lúc trước ngài nghe lời, chuyện này đã không xảy ra rồi.”

“Ha! Lời dối trá rẻ mạt!” Tộc trưởng bật cười. “Các ngươi chỉ là lũ hèn hạ, nấp sau âm mưu và thủ đoạn bẩn thỉu! Ta không bao giờ quỳ gối trước bọn cặn bã như thế! Nào, lên hết đi! Ta sẽ dùng lưỡi gươm này để rửa hận cho dân tộc ta!”

Tiếng gầm chiến khích lệ lòng quân. Những kẻ trung thành nâng vũ khí, tinh thần bùng nổ dữ dội.

“Ngài sẽ không đơn độc, thủ lĩnh! Có tôi sát cánh!”

“Cả tôi nữa! Tôi xin hiến dâng mạng sống mình!”

“Chúng tôi, những chiến binh trung thành, nguyện kề vai sát cánh cùng ngài!”

Cả hai phe dàn hàng, tách nhau ra rồi giương vũ khí, sát khí tràn ngập không gian.

Hai phe lập tức tách đội hình, tụ tập sau lưng mỗi thủ lĩnh. Họ giương vũ khí, tràn ngập sát khí, sẵn sàng quyết chiến.

“…Ta thấy lạ khi các ngươi vẫn trung thành trong giờ khắc này, nhưng ta không trách.” Tộc trưởng hít một hơi dài, rồi gầm vang: “Các ngươi! Theo ta! Đêm nay, chúng ta sẽ bước qua cổng địa ngục! Chiến đấu đến hơi thở cuối cùng!”

Một nụ cười lớn nở trên gương mặt ông, nụ cười của chiến binh quả cảm.

“Th-thủ lĩnh!?” Neru trừng mắt ngạc nhiên, nhưng ông bỏ ngoài tai, tiếp tục hiệu triệu binh sĩ.

“Nào, tiến lên! Hãy dạy dỗ đám con cháu lầm đường, cho chúng thấy chúng đã vứt bỏ danh dự của mình như thế nào!”

Ngay sau lời hiệu triệu, một trận hỗn chiến bùng nổ. Đị và ta lẫn lộn, chẳng thể phân biệt. Kẻ địch đông không tưởng, mỗi chiến binh dực tộc đều phải đối đầu với vô số kẻ thù. Nhưng họ không hề nao núng, trái lại càng chiến đấu như những tinh anh thực thụ, với khát vọng và uy dũng trào dâng.

Tên cầm đầu quân áo đen bực tức tặc lưỡi, quay sang quát một thuộc hạ:

“Ngươi! Giết toàn bộ đám nhân loại cho ta!”

“Điều đó, ta tuyệt đối không cho phép.”

Chỉ một nhát chém, kẻ vừa xông tới đã gục ngã.

“Các cô phải rời khỏi đây! Nếu thật lòng muốn giúp, hãy đưa những người không thể chiến đấu rời khỏi nơi này!”

Neru thoáng do dự. Cô không muốn bỏ mặc thủ lĩnh và các chiến binh.

“Neru!” Tiếng gọi đầy sốt ruột của Ronia kéo cô về thực tại. Cô buộc phải hành động.

“Được rồi…” Neru đáp, giọng vẫn còn vương luyến tiếc. “Đi thôi. Xin hãy sống sót, thủ lĩnh! Đừng để lần này là lần cuối chúng ta gặp nhau!”

“Lo thừa! Muốn hạ được ta, chúng sẽ cần thêm ngàn kẻ nữa .” Thủ lĩnh bật cười sang sảng. “Regillis! Orias! Dẫn một nhóm chiến binh rút đi! Hãy bảo vệ phụ nữ và trẻ em!”

“Rõ mệnh lệnh, thưa ngài!”

“Dù phải hi sinh mạng sống, chúng tôi cũng sẽ hoàn thành nhiệm vụ!”

Bất đắc dĩ, Neru nghe theo lệnh thủ lĩnh, cùng Regillis, Orias và nhiều người khác rút khỏi ngôi làng đã biến thành chiến trường đẫm máu.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!