Hai chúng ta thật gần gũi
Và chính vì thế, chúng ta mới thật xa cách
Dù đêm đã buông, Thư viện Kinugasa vẫn còn không ít người.
Phần lớn học sinh của trường đều sống trong ký túc xá, hơn nữa lễ hội cuối năm lại có rất nhiều gian hàng và sự kiện tổ chức về khuya, bởi chẳng ai phải lo lắng về thi cử hay lớp học. Cùng với cái lạnh của mùa đông ngoài trời, mọi người tự nhiên tụ tập trong thư viện, nơi vốn cũng là một khu nghỉ ngơi rộng rãi.
Lúc này, Shinjou đang ngồi đối diện với một trong những vị khách ấy.
“Tại sao chị lại ở đây vậy, Ryouko-san?”
Trang phục của Ryouko là một chiếc áo khoác da khoác ngoài bộ kimono.
“Hm? Năm nào bọn chị cũng mở một gian hàng ở đây mà. Tất cả các cửa tiệm trong khu này đều thế. Bọn chị là nhà tài trợ cho lễ hội đấy, em biết không? Hình như hôm nay Kouji đang bán yakisoba thì phải. Anh ấy còn khoe là ngon tuyệt hảo vì có người đến từ chính quê hương của món đó làm cùng. Hay lát nữa chúng ta qua đó ăn chực đi, Setsu-chan?”
Yakisoba là của nước nào nhỉ? Shinjou thầm thắc mắc, nhưng rồi quyết định không hỏi.
Ryouko nhìn quanh rồi mỉm cười.
“Mà em biết không? Đây là lần đầu tiên chị tham gia lễ hội của trường đấy.”
“Thật ạ?”
“Chắc là trước đây chị có vướng bận vài chuyện.”
Cô vừa cười vừa xua tay, rồi chống cằm và tiếp tục nhìn quanh.
“Mình đã bỏ lỡ nhiều thứ quá.”
Cô nhìn sâu vào trong thư viện, nơi các sinh viên câu lạc bộ cử tạ đang cosplay thành những người theo chủ nghĩa khoả thân và lao vào một cuộc tranh luận triết học với uỷ ban đạo đức công cộng về việc liệu tình trạng không mảnh vải che thân của họ có được tính là trang phục hay không.
“Bọn tôi chỉ trông khoả thân vì các người nhìn bằng mắt thường thôi! Đừng có suy nghĩ bẩn thỉu nữa và hãy nhìn chúng tôi bằng con mắt của trái tim đi!!”
“Nhìn bằng trái tim thì các người cũng khoả thân y như vậy thôi!!”
Ủy ban đạo đức công cộng cầm súng điện, còn những cosplayer theo chủ nghĩa khoả thân cơ bắp thì cầm tạ đĩa như chũm chọe. Một đám đông hiếu kỳ vây quanh họ, và Ryouko vừa quan sát từ xa vừa bình luận.
“Họ không thể dùng mấy cái đĩa tạ tròn tròn đó che phần háng đi được à? Phải không, Setsu-chan?”
“C-chị đừng hỏi em chuyện đó… Mà nếu làm vậy thì họ để thanh tạ ở đâu?”
Ryouko ngước nhìn trần nhà và suy nghĩ khoảng ba giây trước khi tỏ vẻ ngạc nhiên.
“Woa, em đen tối thật đấy, Setsu-chan!!”
“S-sao cơ ạ!? Em không có đen tối!”
Tuy nhiên, Ryouko ngửa người ra sau như thể không thể chịu nổi câu trả lời đó.
“Em! Qua môn!!”
Rồi cô vỗ vào vai Shinjou.
…Chị ấy cứ như ông chú vậy.
Ryouko cười lớn, rồi rướn người về phía trước và nhìn Shinjou.
Cô đột nhiên cúi xuống nhìn bàn làm việc trước mặt Shinjou.
Shinjou đã đặt một chiếc laptop và một thứ gì đó ở đó.
“Setsu-chan, chồng giấy đó là gì vậy?”
“Dạ?”
Shinjou nhìn xuống xấp giấy vẫn còn hơi ấm sau khi vừa được in ra.
Chồng giấy dày hơn mười centimet, mềm và xốp như một ổ bánh mì mới nướng. Mỗi trang có khoảng hai mươi dòng chữ ở cả hai bên trái và phải.
Đó là một cuốn tiểu thuyết.
Là cuốn tiểu thuyết cô đã viết và vừa mới hoàn thành.
Khi nhận ra Ryouko đã chú ý đến nó và nhớ lại thành quả của mình, cô không thể ngăn hai má mình giãn ra.
“À… Em vừa làm ra một đứa.”
“Con á!?”
“Chị cũng hợp với trường này lắm đấy, chị biết không!?”
“Thật hả!? Vậy chị sẽ nhập học! Bắt đầu từ năm sau chị sẽ là đàn em của em và thiếu gia nhé?”
Giọng nói lớn tiếng của họ đã thu hút sự chú ý của những người xung quanh và cả những cosplayer khoả thân.
Một người khoả thân năm ba đang chống hai tay cầm tạ vào hông và cau mày nhìn về phía họ.
“Này này, hai cô gái. Các em cần giữ im lặng trong thư viện.”
“Nhưng… các anh lại được phép khoả thân ạ?”
“Khoả thân thì có liên quan gì đến việc giữ im lặng?”
“Em hiểu rồi ạ,” Shinjou yếu ớt đáp lại khi cô và Ryouko cùng cúi đầu.
Khoảng bảy giây sau, Ryouko nghiêng người về phía cô và nhìn vào cuốn tiểu thuyết.
“Lần đầu tiên chị bị một người khoả thân mắng đấy. Nào, quay lại chủ đề chính thôi. …Vậy đó là một cuốn tiểu thuyết à?”
“Vâng ạ.”
Nghe vậy, mắt Ryouko mở to và cô ngồi thẳng dậy.
“Woa. Em viết hết tất cả những thứ này sao?”
“N-nhiều lắm ạ? Em đã biết mình muốn viết gì, và khi tuôn ra hết, nó thành ra thế này…”
Ryouko gật đầu và thốt lên một tiếng thán phục.
“Vậy là em đã dồn nén rất nhiều thứ trong lòng và đã cố gắng để giải tỏa hết ra ngoài?”
“C-chị đừng nói những điều dễ gây hiểu lầm chứ, Ryouko-san.”
Tuy nhiên, Shinjou có thể cảm nhận được ý của Ryouko.
Người phụ nữ này đang ngạc nhiên và khen ngợi cô.
Tất nhiên Ryouko không biết Shinjou đã viết cái gì.
Và Shinjou cũng không có ý định xuất bản nó. Đây chỉ là một sở thích cá nhân.
Tuy nhiên, Ryouko đã bình luận chỉ dựa trên sự thật rằng cô đã viết một cuốn tiểu thuyết.
Mình hiểu rồi, cô nghĩ.
…Mình đang được khen ngợi vì một điều do chính mình làm ra.
Cô không biết điều đó có ý nghĩa gì, nhưng nó thoáng làm cô nhớ lại đêm hôm trước.
Họ đã làm một điều gì đó cho thế giới và điều đó sẽ kết nối tất cả họ lại với nhau.
Và vừa rồi cô đã khiến Ryouko có suy nghĩ gì đó về mình.
“…Thì ra là vậy sao?”
Cô gật đầu và bừng tỉnh khỏi dòng suy nghĩ thì thấy Ryouko thở dài một tiếng thán phục rồi nhìn qua nhìn lại.
“Thiếu gia đang đi làm à?”
“Vâng. Em nghĩ hôm nay cậu ấy sẽ không về cho đến tận đêm khuya.”
“Chị hiểu rồi,” Ryouko nói. “Em có muốn đi ăn yakisoba của Kouji không?”
Shinjou đang phân vân không biết có nên đi không thì Ryouko nói thêm.
“Shi-chan đang phụ anh ấy đấy, chị gọi con bé qua nhé?”
“Shino-san cũng ở đó ạ?”
Cô ngạc nhiên khi biết cô gái đó đang ở lễ hội.
Và cô cũng biết Sayama đang ở trong một không gian khái niệm được thiết lập bên trong trường học.
Cậu đã chọn nơi bắt đầu của mình cho cuộc đối đầu cuối cùng.
Shinjou không biết đối thủ của cậu là ai, nhưng chắc chắn đó là người mà Shino biết.
…Sẽ không ổn nếu con bé nhận ra.
Vậy nên Shinjou vội xua tay.
“Ừm, không cần đâu ạ. Phải, chị không cần mua yakisoba cho em đâu.”
“Thật không?”
Giọng điệu nghi ngờ của Ryouko cho thấy cô không tin Shinjou, vì vậy Shinjou có chút hoảng hốt và đứng dậy.
“À, nhưng có lẽ em nên đi xem một chút. Rồi em sẽ quyết định xem mình có muốn ăn không.”
“Vậy chị sẽ đợi ở đây nhé?”
Ryouko nhún vai và nhìn vào chiếc laptop cùng chồng giấy.
“Chị đọc nó được không?”
“Xin lỗi chị, nhưng em đã có người muốn cho đọc đầu tiên rồi.”
“Là thiếu gia, phải không?”
Cô hỏi với một nụ cười và Shinjou cũng mỉm cười gật đầu.
“Em sẽ quay lại ngay,” cô nói trong khi vội vã đi về phía lối ra của thư viện.
Trong lúc đi, cô tự hỏi Sayama và những người khác đang làm gì vào lúc này.
Một đường phân chia giữa ánh sáng và bóng tối tồn tại ở rìa lễ hội.
Ánh sáng tràn ngập niềm vui, trong khi bóng tối hỗ trợ ánh sáng đó từ bên ngoài.
Ranh giới giữa ánh sáng và bóng tối được tạo nên bởi các gian hàng lễ hội bao quanh sân nhảy múa.
Một gian hàng ở phía tây nam của sân trường rộng lớn đang bán yakisoba. Tấm biển của nó ghi “Thám tử Gian hàng Lễ hội – Yakisoban” và cả “Agedama Blade”.
Gian hàng được điều hành bởi một người nước ngoài nói một thứ ngôn ngữ bí ẩn giống tiếng Swahili, một người mặc bộ trang phục Thám tử Gian hàng Lễ hội màu đỏ và vàng với rất nhiều đồ trang trí phát sáng, một chàng trai trẻ dễ dàng nói chuyện với họ bằng tiếng Nhật, và một cô gái ngồi trên chiếc ghế bên cạnh họ và thái rau.
Bộ trang phục thám tử chắc hẳn rất nóng bên trong vì thỉnh thoảng anh ta lại ngồi thụp xuống và bất động, nhưng điều đó không ảnh hưởng đến gian hàng.
Chiếc radio bán dẫn treo trên nóc gian hàng thông báo giờ đã là sáu rưỡi.
Sau khi trả tiền thừa cho một khách hàng, chàng trai trẻ nhìn sang cô gái.
Anh lấy vài đồng xu từ chiếc giỏ tre đựng tiền lẻ và chìa chúng về phía cô gái.
Cô quay lại và tỏ ra ngạc nhiên rõ rệt khi thấy những đồng xu. Cô cố gắng từ chối vài lần, nhưng chàng trai trẻ chỉ vào bản thân mình, vào người nước ngoài đang trộn soba với kỹ năng đáng kinh ngạc, và vào vị thám tử đang trực tiếp làm mát bằng cách nhúng đầu vào một xô nước. Rồi anh lại chìa những đồng xu ra.
Cô gái vẫn còn do dự, nhưng cuối cùng cũng nhận lấy chúng.
Cô nắm chặt chúng như một vật quý giá và một nụ cười dịu dàng nở trên môi.
Sau đó, cô nắm lấy cây nạng dựa vào ghế và bắt đầu bước đi.
Cô cúi đầu chào những người đàn ông trong gian hàng, khoác áo khoác lên vai, và vén tấm bạt che bên hông gian hàng lên.
Được cây nạng chống đỡ, cô dường như rời xa bóng tối phía sau lưng mình.
Cô bước vào ánh sáng và nơi có tất cả mọi người.
Trường học trống vắng.
Chỉ có đèn dự phòng và đèn bên ngoài bật sáng, vì vậy sân trường khá mờ ảo.
Tuy nhiên, có thể thấy vài bóng người trên sân điền kinh trước tòa nhà của trường.
Một là một cậu bé mặc vest.
Người còn lại là một cô gái mặc quân phục bọc thép.
Và những người khác…
“Các Concept Core đã tập trung tại đây.”
Cậu bé quay về phía những pallet vận chuyển và những thanh kiếm cắm trên sân trường.
“Tất cả các ngươi đều ở đây để xem hồi kết sao?”
Như để đồng ý với cô gái, các Concept Core đều phát ra ánh sáng mờ nhạt. Đó là một thứ ánh sáng xanh xao, giống như ánh trăng.
“Bên ta có Dragon Balls của 7th-Gear và B-Sp của 9th-Gear,” cậu bé nói. “Còn ngươi…”
Cậu nhìn vào những hình dạng giống như những tòa tháp có kích thước khác nhau.
“Keravnos của 3rd-Gear và Vesper Cannon của 5th-Gear, hửm?”
“Ngươi không thể đánh giá chúng dựa trên kích thước. Và bốn Concept Core còn lại đang bao quanh hai chúng ta. …Điều này hẳn có nghĩa là đã có hai trận hòa, một trận thắng, và một trận thua. Nói cách khác, thế giới vẫn còn ở trạng thái cân bằng.”
Cậu bé nhìn vào thanh kiếm đứng trước mặt mình.
Đó là một thanh kiếm gỗ, nhưng nó không được đẽo gọt. Nó là một cành cây đã tự nhiên mang hình dạng đó.
“Mukiti đã chọn thứ này và trú ngụ bên trong nó, để ngài ấy có thể ‘ở bên Sayama’.”
“Vậy thì,” cô gái với một thanh trường kiếm cũng đứng trước mặt cô đáp lại. “Ta sẽ lấy Totsuka, Concept Core của 2nd-Gear. Ta sẽ sử dụng sức mạnh của tên mình… và khắc ghi sự sống.”
Cô dường như đang tìm kiếm sự xác nhận trong ánh sáng mờ ảo, nhưng cậu bé chỉ gật đầu lúc đầu.
“Ta hiểu rồi,” cậu nói trước khi nghiêng đầu. “Con chó của ngươi đâu?”
“Nó không phải là chó của ta, và ta không muốn ai nghĩ rằng ta có sự giúp đỡ ở đây, vì vậy ta đã để nó đợi ở ranh giới của không gian khái niệm.”
“Những học sinh không có việc gì tốt hơn để làm sẽ không thể để yên cho nó đâu. Những người sống trong ký túc xá luôn khao khát có một con thú cưng.”
“Họ ăn thịt chó à?”
“Ngươi vừa nói một điều đáng kinh ngạc đấy, biết không?”
“Vậy sao?” Cô mỉm cười một chút và chắc hẳn đã nhớ lại lễ hội bên ngoài. “Nhưng dù sao đi nữa, đây là một nơi tốt.”
“Đúng vậy,” cậu bé đồng ý.
Hai người họ sau đó từ từ hít vào và đưa tay về phía vũ khí trước mặt mình.
“Sayama Mikoto, Đại diện Low-Gear và người cai trị thế giới.”
“Toda Mikoku, Đại diện Top-Gear và người muốn sống một cuộc đời giản dị.”
Sau khi xưng danh, họ chuẩn bị vũ khí của mình.
“Vào thế!!”
Shino đi qua lễ hội với cây nạng của mình.
Cô đang trên đường trở về sau khi mua bốn lon nước mà cô kẹp dưới cánh tay trái, bên dưới chiếc áo khoác choàng qua vai.
…Kouji nói mình có thể mua gì đó và ăn, nhưng…
Cô không biết nên mua gì là tốt nhất, vì vậy thay vào đó cô đã vui vẻ đi xem nhiều thứ nhất có thể.
Sân trường rộng lớn và có một buổi khiêu vũ ở trung tâm. Gian hàng của họ ở phía tây nam và máy bán hàng tự động ở gần các tòa nhà của trường về phía bắc. Cô đã cố tình chọn con đường ngược chiều kim đồng hồ dài hơn về phía đông, vì vậy cô đã mất gần nửa giờ.
Sau khi mua xong, cô đã chọn con đường phía tây ngắn hơn để trở về.
Trên đường đi, cô đã thấy được bố cục chung của các gian hàng.
Có yakisoba, takoyaki, okonomiyaki, kẹo nước, chuối sô cô la, táo bọc đường, bắn mục tiêu, bắn mục tiêu người, cắt khuôn, cắt khuôn hình 3D, xổ số dây, xổ số dây khoả thân, bói toán, và bói toán “thú vị”.
Shino đã thấy rất nhiều thứ trên đường đi, nhưng mọi thứ vẫn còn đủ mới mẻ để cô cảm thấy tươi mới.
Ở đằng xa, cô nghe thấy một tiếng rên rỉ bị bóp nghẹt theo sau là tiếng chuông reo.
“Chúng ta có người trúng giải nhất trong xổ số dây khoả thân! Ồ, họ ngất rồi. Họ thực sự ngất rồi!”
Ai đó thật may mắn, Shino nghĩ với một cái gật đầu sâu.
Một khung thành bóng đá đã được di chuyển gần như ra rìa sân trường. Nó bị kẹp giữa hai gian hàng và đối với Shino, nó trông thực sự lớn.
Ngoài ra…
“Tại sao lại có một tấm ván lướt sóng ở đây?”
Một tấm ván lướt sóng cắm xuống đất cách rìa sân trường khoảng sáu mươi centimet. Nó trông gần giống như một loại biển báo nào đó, nhưng rồi cô nhận thấy một màu sắc ở đó.
Đó là màu trắng. Màu của một con thú. Mặc cho tất cả các gian hàng đồ ăn xung quanh, nó vẫn chăm chú hướng về trung tâm lễ hội.
“…Shiro?”
Con chó lớn quay về phía cô.
Đôi mắt đen của nó nhìn cô, và cả hai cùng có phản ứng.
Shiro giật mình, đột nhiên đứng dậy, và chạy về phía cô.
Shino há hốc miệng và đứng yên nhìn con chó tiến lại gần.
“Sao mày lại ở đây?”
Sâu thẳm trong lòng, cô biết câu trả lời.
Lần cuối cùng cô thấy Shiro là vào đêm xảy ra cuộc tấn công. Trận lở đất đã chia cắt họ.
Và ai đã ở cùng họ lúc đó?
…Không.
Cô tự nhủ hãy quên đi, rằng đây không phải lúc để nghĩ đến điều đó, và rằng cô cần phải nghĩ về một điều gì đó khác.
“——— ”
Ngay sau đó, Shiro đã vòng ra bên trái cô. Không nhìn vào mặt cô, nó áp vai vào eo cô và cố gắng đẩy. Gần như thể nó đang cố gắng di chuyển cô ra khỏi trung tâm của lễ hội.
Điều đó đã gợi ý cho Shino.
“Cô ấy… đang ở trong lễ hội sao?”
Shiro không trả lời. Nó chỉ cố gắng đẩy cô ra xa khỏi lễ hội.
Và khi Shino nhìn về trung tâm của điệu múa, cô nhận ra một điều.
…Không, cô ấy không thực sự ở trong lễ hội.
Người mà cô vẫn chưa sẵn lòng gọi tên từ sâu thẳm trái tim mình không đủ khéo léo để nhảy múa với những người Low-Gear này.
Cô ấy là người không thể đối mặt với Shino cho đến khi đã giải quyết xong mọi việc.
Cô ấy là người từ chối đối mặt với cô mặc dù biết rằng đó là một phần cần thiết để giải quyết mọi việc.
Cô ấy là người từ chối đối mặt với cô không phải bất chấp sức mạnh mình có, mà là vì sức mạnh đó.
Cô ấy là người tin rằng mình sẽ làm tổn thương ai đó và một thứ gì đó quý giá.
Shino biết mình sẽ không ở đây bây giờ nếu người đó đã đối mặt với cô.
Shino biết mình cũng sẽ không ở đây nếu cô đã cố gắng đối mặt với người đó.
Người đó từ chối đối mặt với thế giới này và do đó không thể nhảy múa cùng thế giới này.
Cô từ chối đối mặt với họ nhưng lại mong muốn chiến đấu với họ.
Cô nghĩ rằng mình chỉ cần tránh làm tổn hại đến những gì quan trọng nhất đối với mình, vì vậy cô chiến đấu mà không cần nhìn đến những thứ quý giá đó.
Và vì vậy, cô sẽ chọn chiến đấu ở một nơi mà không ai có thể thấy cô.
…Một không gian khái niệm.
Shiro biết cô ấy đang ở đâu và đang cố gắng làm gì.
…Đây là một cuộc đối đầu giữa Low-Gear và Top-Gear sao?
Sayama và Shinjou đã nói rằng họ đang tìm kiếm quá khứ để chống lại Top-Gear.
Điều đó có nghĩa là họ sẽ giải quyết mọi việc một lần và mãi mãi.
…Không thể nào…
Shino cảm nhận được một kết cục nhất định.
“Mikoku đang chiến đấu để kết thúc tất cả sao?”
Cô nhận ra những lon nước đã rơi khỏi cánh tay trái của mình.
Bàn tay đó giờ đang nắm chặt viên đá màu xanh treo trên cổ cô.
Viên đá nứt vỡ đó đã mất đi phần lớn sức mạnh của nó, nhưng…
…Mình vẫn có thể vào không gian khái niệm thêm một lần nữa!
Cô bắt đầu bước tới với cây nạng, nhưng Shiro đã giữ cô lại.
Nó dường như đang nói với cô đừng đi và đừng ngăn cản kết cục mà rất nhiều người mong muốn.
“Shiro! Xin mày…”
Cô cao giọng, cố gắng đưa đầu gối về phía trước, bị đẩy lùi, và nhận ra có thứ gì đó đang cản đường mình.
Một lúc sau, cô ném cây nạng đi.
Sức mạnh tràn đầy chân trái đang run rẩy của cô và cô gạt con chó ra khỏi đường.
“Shiro… làm ơn. Mikoku có thể sẽ rời bỏ mình!”
Cô lấy viên đá xanh từ cổ và quấn các ngón tay của bàn tay trái quanh nó.
Cô đẩy nó về phía trước bằng lòng bàn tay trái như thể đang ấn nó vào không trung.
“Để mình đi! Mình cần phải…”
Cô giải phóng suy nghĩ mà cô đã cố gắng phong ấn dưới đáy lòng mình.
“Mình cần phải ngăn chặn kết cục mà Mikoku đã chọn!”
Shinjou thấy một cô gái và một con chó trắng gần khoảng trống giữa các gian hàng lễ hội được tạo ra bởi một khung thành bóng đá.
Con chó đó là con đã đi cùng Mikoku.
“———!”
Shinjou theo phản xạ chạy như bay. Một cảm giác bất an nhưng tồi tệ tràn ngập trong lồng ngực cô.
Cô cách đó khoảng mười lăm mét, vì vậy sẽ không mất nhiều thời gian để đến đó.
Cô cho rằng mình sẽ đến kịp nếu chạy, nhưng cô gái đã bắt đầu hành động.
Shinjou thấy cô gái giơ tay trái về phía trung tâm lễ hội với vẻ mặt đẫm nước mắt và tuyệt vọng.
…Con bé đã ném cây nạng đi!
Khi cô bé bước một bước yếu ớt và vươn tay về phía lễ hội, Shinjou hét lên.
“Đợi đã! Ai đó… ngăn con bé lại!!”
Nhưng giọng nói của cô không đến được tai ai.
Có âm thanh.
Có ánh sáng.
Một quả pháo hoa đã được bắn lên trời từ đống lửa trại ở trung tâm lễ hội.
Nó rít lên bầu trời đêm giữa mùa đông và vụ nổ thoáng chốc lấp đầy lễ hội bằng ánh sáng xanh lam.
“——— ”
Cô gái đã biến mất.
Chỉ còn lại con chó trắng, đuôi cụp xuống và trông có vẻ chán nản.
Shinjou nuốt nước bọt.
Cô thở ra một hơi nặng nhọc và rút điện thoại di động từ trong túi ra.
Với lông mày nhíu lại, cô nghiến chặt răng, dùng âm thanh đó để kìm nén cảm xúc của mình.
“Sibyl-san! Chúng ta cần hỗ trợ! Triển khai tất cả mọi người!”
“!? …C-cô nói vậy là sao? Đừng nói với tôi lại là Ooshiro-sama nhé.”
“Lần này có thể còn tệ hơn thế…”
“Ý-ý cô là cả trái đất sắp bị phá hủy sao?”
“Không phải ý đó,” Shinjou bắt đầu khi cô từ từ lựa chọn lời nói. “Có người đang cố gắng cản trở kết cục của Sayama-kun.”
Cô nghĩ về những gì mình đã thấy và ý nghĩa của nó.
Cô tự hỏi liệu đó có phải là điều cô thực sự muốn làm không.
“Một kẻ xâm nhập đã vào không gian khái niệm.”
“Một kẻ xâm nhập?”
“Vâng,” Shinjou xác nhận.
Cô chọn không nói gì thêm, cúp máy, và nhìn vào cánh tay trái của mình.
Một chiếc đồng hồ màu đen được đeo trên cổ tay cô.
Mikoku di chuyển trong đêm.
Chiến trường là một ngôi trường.
Ngôi trường trống vắng và đang là ban đêm.
Nhưng nếu nhìn kỹ, có thể thấy những bóng người mờ nhạt.
Một lễ hội đang diễn ra bên ngoài không gian khái niệm.
Mikoku không bỏ qua sự hiện diện của những người đó.
Cô chạy qua sân trường, tấn công, ném một con dao để tạo khoảng cách với đối thủ, và lao vào bên trong một tòa nhà của trường.
Bóng tối bao trùm mọi thứ, nhưng những bóng người cũng di chuyển trong bóng tối đó.
Không khó để tưởng tượng những âm thanh họ tạo ra khi di chuyển.
Hai bóng người mờ nhạt đứng trong hành lang phía trước cô, nhưng họ đang thảo luận về điều gì?
…Họ đang nhìn trộm vào lớp học trước mặt, phải không?
Một bóng người đứng ở bức tường bên cạnh cầu thang, có lẽ đang đợi ai đó.
Khi Mikoku chạy lên cầu thang, một bóng người lao xuống và dường như đang đi xe đạp dù đang ở trong nhà.
Mọi người đều tránh đường cho chiếc xe đạp và một vài người giơ tay lên và dường như đang nói gì đó.
Mikoku cười cay đắng vì cảm giác như cô là một phần của nhóm họ.
Cô tưởng tượng mình đang tham gia vào lễ hội.
Cô giao kiếm với người đang truy đuổi mình hoặc bị mình truy đuổi và tưởng tượng mình tham gia lễ hội khi cú đánh làm rung chuyển cơ thể cô.
Không ai chú ý đến cô.
Không ai quay về phía cô.
Không ai nói gì với cô.
Nhưng, cô nghĩ. Như vậy lại dễ chịu hơn cho mình. Dù sao thì, mình không cần phải làm tổn thương ai cả.
Để tránh đòn tấn công tiếp theo của kẻ thù, cô thực hiện một cú đánh lạc hướng về phía một lớp học.
Họ trao đổi các đòn tấn công khi một người truy đuổi và một người quay lại.
Cô sử dụng kỹ năng, phán đoán và sức mạnh thể chất của mình để vung kiếm từ tư thế hạ thấp. Cô chém xuyên qua trần nhà và tường nhưng không thể đánh trúng đối thủ.
“——— ”
Trong khi lùi lại và thực hiện cú đánh của mình, cô thấy một cửa sổ bên trái.
Đó là một cửa sổ lớp học.
Lớp học quá nhỏ cho một trận chiến như thế này và cửa sổ là tầm nhìn duy nhất ra bên ngoài.
Cửa sổ dày cản đường cô và cô bị ràng buộc vào trận chiến này bởi nghĩa vụ, nhưng…
…Mọi thứ ngoài kia trông thật yên bình!
Tất nhiên cô có thể nhìn thấy ngôi trường về đêm. Tòa nhà bên cạnh đổ một bóng tối và mặt trăng đã mọc trên bầu trời xanh thẫm.
Nhưng trong trí tưởng tượng của mình, Mikoku tham gia vào lễ hội.
Trong khi ở trong lớp học và lắng nghe tiếng kiếm va chạm, cô nghĩ.
…Đây là bệ cửa sổ ở cuối cùng của dãy.
Sẽ thật dễ chịu khi chống cằm và nhìn ra ngoài cửa sổ đó.
Rồi cô nhận ra có lẽ mình cũng sẽ không thể nói chuyện với ai ngay cả khi đã đi học. Cô chắc chắn mình sẽ chỉ im lặng và nhìn ra ngoài cửa sổ.
…Trong khi tự hỏi mình có thể làm gì hoặc liệu mình có cô đơn không.
Cô đã tiếp tục lang thang trong sự tự do giả tạo của việc không đi học, vậy nên nếu phải đối mặt với nhiều quy tắc hơn nữa, liệu cô có do dự nhiều hơn không?
Nhưng, cô nghĩ.
Cô đã mất đi thế giới của mình, tự nhiên mong muốn chiến đấu, lo lắng về rất nhiều điều, và bây giờ đang chiến đấu.
…Nhưng nếu mình đã đi học, mình chắc chắn sẽ chỉ ngồi nhìn ra cửa sổ như thế kia.
Bất kể hoàn cảnh của cô là gì, cô cảm thấy điều đó sẽ không thay đổi nhiều.
Không ai sẽ nói chuyện với cô, cô sẽ ổn với điều đó, và cô sẽ thấy mình đi bộ qua lễ hội một mình.
Cô sẽ một mình, nhưng cô vẫn sẽ cảm thấy như mình đang tham gia bằng cách đi bộ qua đó.
Điều đó sẽ làm cô nhận thức một cách đau đớn rằng cô là một phần của thế giới này.
Nếu cô mua một thứ gì đó ở một gian hàng lễ hội, đó sẽ là bằng chứng cho sự tồn tại của cô.
Đó sẽ là bằng chứng rằng cô là một yếu tố của lễ hội.
…Mình thật là một người rẻ tiền.
Cô thích những thứ đơn giản.
Hay có lẽ mình lại là người được nuông chiều một cách đáng ngạc nhiên, cô nghĩ khi vung kiếm bên ngoài trí tưởng tượng của mình.
Nhìn kỹ sẽ thấy một bóng người mờ nhạt lướt qua trước mặt cô.
Đó có lẽ là một cô hầu bàn cho quán cà phê đang được mở trong lớp học. Bóng trên tay cô ấy chắc hẳn là một cái khay.
Mikoku điều khiển đòn tấn công của mình vòng qua cô hầu bàn.
Đối thủ của cô đỡ đòn và thực hiện một đòn tấn công của riêng mình, nhưng nhát chém của anh ta cũng giống như của cô.
“…”
Cô nhận ra rằng cả hai người họ đã tránh né những bóng người mờ nhạt trong suốt trận chiến.
…Ngươi cũng đang tham gia lễ hội sao?
Theo một cách nào đó, việc đối xử với những thứ không nhìn thấy và vô hình không khác gì những thứ khác là một sự gò bó.
Khi họ chiến đấu, họ đã loại bỏ lợi thế chính của không gian khái niệm trống rỗng.
Nhưng có gì sai với điều đó chứ? Mikoku nghĩ khi cô chạy ra hành lang.
Kẻ thù của cô truy đuổi và cô thực hiện một đòn tấn công từ phía sau cửa, nhưng thanh kiếm gỗ của anh ta lướt qua đầu để chặn lưỡi kiếm của cô với một âm thanh chắc nịch.
Cô lùi lại và lao xuống hành lang về phía cầu thang thoát hiểm.
Cô kìm chân đối thủ bằng cách ném một con dao giấu sau lưng bộ quân phục bọc thép của mình.
Sau đó, cô đưa tay ra sau trong khi đảm bảo không cản đường những bóng người едва nhìn thấy được.
Cô vươn tay về phía cuối hành lang và lối thoát hiểm.
Cô nắm lấy tay nắm cửa, vặn nó khi kẻ thù của cô đến gần, và áp lưng vào nó để đẩy cánh cửa nặng nề.
“————— ”
Cô chạy ra ngoài lên cầu thang thoát hiểm bằng bê tông và cảm nhận được điều gì đó.
Đó không phải là không khí ban đêm, ánh trăng, gió, hay bóng tối.
Cô chỉ cảm nhận được một phiên bản rộng hơn của cảnh tượng thoáng thấy qua cửa sổ lớp học, độ cao của vị trí cô đứng, và…
…Phải.
Từ chiếu nghỉ tầng hai đó, cô nhìn ra sân trường, tòa nhà bên cạnh, những con người ở đó, những cảnh tượng của buổi sáng, trưa, và tối chắc hẳn đã tồn tại ở đó, và lễ hội hiện tại.
Cô tưởng tượng tất cả.
Và cô cảm nhận được điều gì đó về nơi này.
…Nơi này có chút khác biệt.
Đây không phải là một lớp học, nó không bị đóng kín, và nó cho một tầm nhìn tuyệt vời.
Có những điểm cao khác và những nơi khác tiếp xúc với gió, nhưng đây là nơi duy nhất cách lớp học vài bước chân.
Cô chắc chắn rằng ai đó có thói quen tụ tập ở đây.
Những người cảm thấy vị trí của mình trong trường có phần thiếu thốn sẽ đến đây như một đặc quyền của việc biết về nó, và họ sẽ nói chuyện với những người đi bộ bên dưới và những người đến qua cửa.
Cô đột nhiên nhận ra một số dòng chữ trên cát ở sân trường được dán lên tường.
…Đây là gì?
Cô cố gắng kiểm tra khoảng mười dòng chữ, nhưng cánh cửa đột nhiên mở ra trước mặt cô.
Đó là kẻ thù của cô.
“Vậy là ngươi sẽ không để ta thong thả sao!?”
Cô tặc lưỡi một tiếng, dùng kiếm chặn lại, và nghĩ khi cô ngay lập tức nhảy xuống từ chiếu nghỉ.
Đây là một khoảng thời gian vui vẻ, nhưng lễ hội rồi cũng sẽ kết thúc.
…Lễ hội sẽ kết thúc như thế nào?
Cô biết nó cần phải diễn ra như thế nào.
Sâu trong tim, cô hình dung ra một cô gái nào đó trong khoảnh khắc ngắn ngủi nhất.
Cô chắc chắn rằng cô gái đó sẽ hạnh phúc và hạnh phúc của cô ấy hoàn toàn không liên quan đến Top-Gear hay Low-Gear.
Vì vậy, Mikoku khắc ghi vào bản thân một phương pháp để kết thúc chuyện này mà vẫn cho phép điều đó xảy ra.
Cô có một sức mạnh của riêng mình.
Và khi cô cảm nhận được cha mẹ mình đang ở đây, cô đã quyết tâm.
Đây là một kết cục mà chỉ có cô mới có thể mang lại.
Sayama chạy song song với Mikoku khi cậu đuổi theo cô vào sân trường.
Cậu lướt qua những bóng người đang nhảy múa và xoay tròn, xoay vòng trong cuộc truy đuổi Mikoku, và đôi khi lại bị cô truy đuổi.
…Thật là một đối thủ kỳ lạ.
Cậu cảm thấy kiếm thuật của cô có phần cao hơn mình. Cậu là một võ sĩ điêu luyện, nhưng đơn giản là cậu không có nhiều kinh nghiệm với kiếm.
Thay vì đỡ đòn và phản công, Mikoku thường né tránh và lao vào hoặc né tránh và di chuyển ra xa.
Cô chủ yếu chiến đấu ở cự ly gần, như thể cho rằng mình luôn có thể né được.
…Có lẽ đó là do khái niệm tái sinh của cô ta.
Ngay cả khi cô ta không thể tránh được một đòn tấn công, nó cũng sẽ không gây tử vong cho cô ta.
Nhưng một người bình thường thì khác.
Nếu họ không né được đòn tấn công và lưỡi kiếm chỉ cắt sâu một centimet vào cổ tay, họ sẽ không bao giờ cầm kiếm được nữa.
Cô ta không cần phải lo lắng về điều đó, nhưng…
…Kỳ lạ là, ta không cảm thấy sự bất cẩn nào ở cô ta.
Theo Gyes, khả năng tái sinh của Mikoku đã đạt đến tốc độ bất thường. Bà đã suy đoán rằng ngay cả tốc độ cơ học của các automaton cũng không đủ để phá hủy hoàn toàn Mikoku.
Đối với bản thân Mikoku, điều đó sẽ khiến cô ta xa rời cái chết.
Cô ta có thể cho phép mình bất cẩn.
Ấy vậy mà cô ta di chuyển một cách mạnh mẽ và tự tin trong khi vẫn đảm bảo tránh được những bóng người xung quanh, như thể đang làm theo chính sự dẫn dắt của Sayama.
…Cô ta không bất cẩn. Cô ta tự tin.
Cô ta biết rằng mình sẽ không chết và được bảo vệ bởi sức mạnh của mình, vậy nên sự nhẹ nhõm đó đã mở rộng tầm nhìn của cô ta sao?
Nguy hiểm đây, cậu nghĩ.
Khi những người sắp chết được cho thấy cái chết sắp xảy ra của họ, họ thường từ bỏ và rơi vào cái chết đó. Khi họ biết rằng mình đang trên bờ vực của cái chết ngay từ đầu, họ sẽ từ bỏ nhanh hơn khi nó được đặt ngay trước mắt họ.
Những người vượt qua được số phận đó mới là những người nguy hiểm nhất. Ngay cả khi cái chết ở ngay trước mắt, họ đôi khi không nhận ra nó hoặc coi nó là không liên quan.
Mikoku đã bước một bước vào lãnh địa đó.
…Tệ rồi đây.
Tuy nhiên, có một vài cách để đánh bại một người có khả năng tái sinh mạnh mẽ.
Tái sinh là không chết, nhưng điều đó vẫn cho phép họ bị đánh bại hoặc bị hạ gục.
Tóm và khống chế các khớp của họ sẽ ngăn họ di chuyển, điều đó đủ để chiến thắng.
Bóp cổ và cắt đứt nguồn cung cấp oxy cho não sẽ khiến họ bất tỉnh, đó cũng là một cách để chiến thắng.
Cả hai đều là một phần mở rộng của võ thuật và là điều mà cậu xuất sắc.
Đó là lý do tại sao cậu ở gần cô ta nhưng lùi lại khi cô ta đến quá gần.
Và vào lúc này, cậu lao vào tấn công.
Thỉnh thoảng cô ta lại ném một con dao để giữ cậu ở xa, nhưng ngoài ra cậu vẫn theo kịp cô ta.
Chẳng mấy chốc, cả hai đã đến trung tâm sân trường.
Mikoku ở phía nam và Sayama ở phía bắc.
Cả hai đều ở gần điểm xuất phát, hơi thở nặng nhọc của họ hiện ra màu trắng trong không khí, và họ đẫm mồ hôi.
“Không có…”
“…lý do gì để dừng lại.”
Họ nói đồng thanh và cả hai cùng nghiêng người về phía trước.
“…!”
Họ chạy về phía kết cục.
Họ chạy về phía kết cục của thế giới mà cả hai đều đang nâng đỡ.
“Tiếng kiếm va chạm nghe thật tuyệt.”
Một giọng nói hòa vào âm thanh của gỗ va vào kim loại và âm thanh của những cú né tránh nhanh chóng.
“Đó là một âm thanh hay.”
Một trong hai người họ nói từ trong bóng tối và những hình bóng.
“Thành thật mà nói, ta không có thù oán gì với ngươi.”
Người kia đáp lại như thể chấp nhận những lời đó.
“Ta cũng cảm thấy tương tự về ngươi. Ngươi là đối lập của ta, nhưng ta không có mối liên hệ nào xa hơn với ngươi.”
Kiếm của họ va vào nhau.
“Vậy tại sao chúng ta lại chiến đấu?”
Tiếng chân của họ vang lên trên mặt đất.
“Bởi vì vị trí tương ứng của chúng ta yêu cầu điều đó.”
Họ lùi lại trên cát và giơ kiếm lên.
“Vậy thì có vẻ như cả hai chúng ta đều thích những chuyện phiền phức.”
Thanh kiếm kim loại tạo ra một tiếng kêu kim loại.
“Chúng ta có thể giống nhau.”
Người kia bước một bước.
“Nếu chúng ta giống nhau, liệu có thực sự cần hai người chúng ta không?”
Họ tiến về phía trước.
“Nếu ngươi có thể hoàn thành vai trò của ta, thì có lẽ là không.”
Thanh kiếm gỗ tấn công.
“Thật đáng tiếc.”
Thanh kiếm kim loại tấn công.
“Chúng ta đã đi vào ngõ cụt.”
Mộc kiếm chặn đứng rồi đẩy bật ra.
“Có những niềm vui chỉ riêng ta mới có thể làm được. …Còn ngươi thì sao?”
Tiếp đó, kim kiếm chặn đứng rồi đẩy bật ra.
“Phải, ta cũng có những việc chỉ riêng ta mới có thể làm.”
Đối phương xoay người tấn công liên tiếp.
“Và ngươi không thể từ bỏ chúng?”
Những bước chân né tránh, tạo ra một cơn gió thoảng.
“Ta không thể.”
Một đòn truy kích vang lên.
“Ta cũng vậy.”
Đòn thứ hai theo sau.
“Nếu cả hai ta đều không thể từ bỏ, vậy thì chúng ta đang chiến đấu vì điều gì?”
Ai đó lộn người trên mặt đất để né đòn.
“Chuyện đó quá rõ ràng rồi.”
Họ đứng dậy và bắt đầu di chuyển trở lại.
“Để bảo vệ những điều mà chúng ta không thể từ bỏ.”
Họ truy đuổi.
“Ta hiểu rồi.”
Họ tiếp tục truy đuổi.
“Ta rất vui vì đối thủ của mình là ngươi.”
Một người bắt đầu chạy.
“Đè bẹp thứ mà người khác không chịu từ bỏ sẽ khiến trái tim vĩ đại này của ta đau đớn, nhưng…”
Người kia cũng chạy.
“Nếu đó là một bản thể khác của mình thì ngươi sẵn lòng làm vậy sao?”
Một người lao vào tấn công.
“Phải, đúng là thế.”
Họ tấn công lẫn nhau.
“Này… Ở thế giới của ngươi, cha mẹ chúng ta là người thế nào?”
Họ cùng lúc né tránh.
“Thế giới của ngươi thì sao?”
Họ cùng lúc tấn công.
“Vậy là họ giống nhau.”
Họ cùng lúc khóa kiếm.
“Phải, hẳn là họ đã giống nhau.”
Hai thanh vũ khí kẽo kẹt dưới áp lực mà họ dồn lên nhau.
“Này, ngươi có nghĩ rằng cuộc chiến này có lẽ vô nghĩa không?”
Một khoảng lặng ngắn nối tiếp.
“Thật trùng hợp. Nhưng ngươi có nghĩ rằng chúng ta có thể mang lại ý nghĩa cho cuộc chiến này không?”
Một trong hai người hít sâu.
“Vậy thì…”
Họ đẩy bật nhau ra để tạo khoảng cách.
“Phải, ngươi hiểu rồi chứ? Hai kẻ sẽ gây ra ít thiệt hại nhất cho thế giới nên tự mình giải quyết chuyện này.”
Ngay khi tiếp đất, họ đạp cát lao đi.
“Này, Sayama Mikoto.”
Tiếng bước chân chạy đang đến gần.
“Gì thế, Toda Mikoku?”
Họ tiếp tục tiến lại gần.
“Chúng ta có giống nhau không?”
Họ tiến đến không ngừng.
“Chà…”
Họ tiến đến quá gần để có thể đo đếm.
“Trả lời đi.”
Họ chuẩn bị vũ khí.
“Chúng ta…”
Mộc kiếm được thủ sẵn bên sườn trái.
“…giống nhau.”
Kim kiếm được nâng lên cao và lùi về sau bằng cả hai tay.
“Chúng ta là cùng một người.”
Và hai thanh kiếm cùng vung lên.
“Chỉ là vậy mà thôi.”
Mikoku chém thẳng thanh kiếm của mình xuống chỗ Sayama.
Thanh kiếm của cô có thể khắc tạc sinh mệnh, nhưng cậu không hề do dự.
Cậu bước tới và rút mộc kiếm ra từ tư thế khom người.
Căn chỉnh khoảng cách cho một đòn kiếm khi đang chạy là rất khó, nhưng cậu đã bình tĩnh thực hiện nó một cách hoàn hảo.
Lưỡi kiếm của cậu sẽ đến ngay bên dưới đường cong hình trăng lưỡi liềm rộng của cô, nhưng nó sẽ không đến kịp.
Cô thoáng nheo mắt, nhưng vẫn tiếp tục đòn tấn công của mình.
Ngay lập tức, cô nghe thấy một âm thanh.
Đó là tiếng “phập” trầm đục của thứ gì đó xé toạc mặt đất.
Sau đó, cô thấy Sayama lao về phía mình từ tư thế hạ thấp.
“Totsuka!”
Vì lý do nào đó, Totsuka đã không chém xuống hết cỡ. Thay vào đó, nó đã dừng lại cách mặt đất khoảng một mét.
Lý do rất rõ ràng: thanh mộc kiếm Mukiti.
Vũ khí của Sayama đã cắm xuống đất như một cây cọc.
Cậu không hề chuẩn bị để tấn công Mikoku bằng nó.
Thay vào đó, cậu đã dụ Totsuka vào và dùng đáy của Mukiti để chặn lại.
Sức mạnh của Totsuka cố gắng khắc vào sinh mệnh của thanh mộc kiếm, nhưng…
“————!”
Không khí phụt ra khi nó kháng cự. Sức mạnh của hai Concept Core va chạm, rung chuyển và gào thét.
“!”
Mikoku theo phản xạ lùi lại với Totsuka trong tay.
Trong khoảnh khắc đó, Sayama đứng thẳng dậy sau khi lao vào bên dưới Totsuka.
Vai trái của cậu va vào vũ khí và làm rách quần áo, nhưng cậu vẫn tiếp tục chạy.
Chuyển động về phía trước của cậu làm quần áo rách thêm và máu phun ra từ vai.
“Nhân danh Mikoto, ta ra lệnh cho các khái niệm của 2nd-Gear.”
Cậu đấm vào lưỡi kiếm của Totsuka từ bên dưới.
“Bay đi!!”
Mikoku nhận ra vũ khí của mình đã bay vút lên khỏi tay.
Cô đã nắm chặt chuôi của Totsuka, nên hai tay cô bị kéo lên và cơ thể hoàn toàn sơ hở.
Sayama lao về phía cô và cô ngay lập tức nhận ra điều này có thể dẫn đến kết cục mà cô mong muốn.
Sayama không do dự.
Cậu tung một cú móc phải vào bụng Mikoku.
“…!”
Ngay khi cô gập người lại và cằm hạ xuống, cậu xòe nắm đấm trái của mình ra.
“———.”
Và cậu tung một cú chặt.
Nó đã trúng.
Mặt cô chao đảo và cơ thể bị đánh bật về phía sau nhờ cú đấm trước đó.
Cú đánh bằng cạnh bàn tay vào cằm đã làm đầu cô rung lắc trên cổ.
Tốc độ càng lớn, não cô càng bị chấn động trong hộp sọ và cô càng mất kiểm soát.
Điều này được gọi là chấn động não và đó là những gì đã xảy ra với Mikoku.
Cô có thể vẫn còn kiểm soát được tay chân, nhưng khi bộ não đã bị vô hiệu hóa, cô sẽ không thể đứng vững.
Nhưng để chiến thắng, Sayama sẽ cần phải đè cô xuống hoặc làm gì đó tương tự.
Đó là cách để đánh bại cô gái bất tử này, một phiên bản khác của chính mình, mà không cho cô cơ hội chống cự.
Và gần như cùng lúc đó, cậu nghe thấy một âm thanh.
Đó là tiếng gỗ gãy, phát ra từ thanh mộc kiếm Mukiti.
Bên trái, một làn sương bốc lên từ thanh kiếm gãy và nó di chuyển như một con hổ mang đang ngóc đầu dậy.
“!”
Nó bay về phía bộ sưu tập Concept Core ở bên phải họ, nơi có tấm pallet vận chuyển nhỏ của Mukiti đang chờ sẵn.
Theo luật, cậu sẽ thua nếu mất Concept Core.
Nhưng Totsuka đã bị hất tung lên không trung và Mikoku không thể chiến đấu, vậy nếu cậu khống chế cô ở đây…
…Sẽ là một trận hòa.
Mọi thứ sẽ kết thúc trong thế cân bằng.
Và…
“Đó là kết cục mà ta mong muốn!”
Sayama đã quyết định rằng cậu sẽ không cho phép có sự phân chia thắng bại, ngay cả khi cậu phải ép buộc điều đó.
Cậu đã chuẩn bị làm bất cứ điều gì cần thiết để đảm bảo mọi người đều bình đẳng.
Low-Gear và Top-Gear đều có hoàn cảnh và chính nghĩa riêng.
…Nhưng chúng ta phải đối mặt với nhau và chấp nhận rằng chúng ta bình đẳng!
Họ đã tổ chức một phiên tòa và đã chiến đấu, vì vậy cậu cảm thấy không còn gì khác họ phải làm nữa. Và…
“Ngươi cũng cảm thấy như vậy, phải không!?”
Cậu hét lên câu hỏi của mình và chạy tới khi đầu gối Mikoku khuỵu xuống và cô bắt đầu ngã.
Nhưng…
“———!?”
Khi cậu lao tới, Sayama thấy sự thù địch ngay trước mắt.
Đó là mũi của một lưỡi dao.
Là một con dao găm.
Là một con dao Mikoku đã giấu sau lưng bộ quân phục bọc thép của mình.
Cậu theo phản xạ nhảy lùi lại.
“!”
Và cậu tóm lấy con dao giữa không trung.
Mắt cậu đã tập trung vào lưỡi dao và phải mất một khoảnh khắc ngắn để chúng tập trung trở lại vào cô gái.
Trong khoảng thời gian mơ hồ nhưng tức thời đó, cậu tự hỏi trong lòng.
…Tại sao?
Câu hỏi đến từ con dao trong tay cậu.
Hẳn là cô đã ném con dao sau khi buông Totsuka.
Đó là lúc hai tay cô giơ lên, để lộ cơ thể không phòng bị. Hẳn là cô đã ném lưỡi dao trong khi nhận đòn tấn công của cậu.
Nhưng, cậu nghĩ. Đó không phải là điều cô có thể quyết định đột ngột.
Ít nhất, cô phải đưa ra quyết định đó trước cặp đòn tấn công dẫn đến chấn động não.
Và điều đó gợi cho Sayama một điều.
…Cô ta đã đoán trước được đòn tấn công của mình?
Nhưng câu hỏi đó lại làm nảy sinh hai câu hỏi mới.
Thứ nhất, nếu cô đã đoán trước, tại sao cô lại để nó trúng?
Và thứ hai, cô đã cố gắng làm gì bằng cách nhận một đòn tấn công sẽ khiến cô không thể di chuyển?
Cùng lúc đó, mắt cậu tập trung vào những gì ở trước mặt.
Từ khoảng cách bảy mét, cậu thấy Mikoku đang ngã ngửa ra sau khi đầu gối mất hết sức lực.
Nhưng đó không phải là tất cả.
Chỉ đến lúc đó cậu mới nhận ra cô đang cố gắng làm gì.
Cô cầm một con dao trong tay phải.
Khi ngã xuống, cô dùng sức mạnh vũ phu để di chuyển cánh tay phải của mình một cách cưỡng ép.
Một lát sau, Sayama thấy một bản thể khác của mình vung lưỡi dao.
Đoán trước được cô sẽ làm gì, cậu hét lên.
“Khoan đã!”
Cô cầm con dao theo kiểu ngược tay và ấn nó vào sau gáy của chính mình.
Cậu nghe thấy một tiếng “phập” trầm đục khi cô đâm con dao ngập đến tận cán vào phía sau bên phải cổ.
“!!”
Và cô kéo nó về phía trước, về phía Sayama.
Cô đang cố gắng cắt qua hành tủy của mình để thiết lập lại sự rung lắc của chấn động não.
“———.”
Và cô đã làm được điều đó.
Mikoku cảm thấy tâm trí mình trở nên sáng suốt ngay lập tức, vì vậy cô bình tĩnh đứng dậy.
Trên mặt cô là một nụ cười và mồ hôi đầm đìa trên trán, nhưng mắt cô vẫn nhìn thẳng về phía trước.
Totsuka xoay tròn khi rơi từ trên cao xuống và những mảnh vỡ của thanh mộc kiếm nằm vương vãi trên mặt đất.
Bây giờ cô đã sống lại và có thể di chuyển, kết quả đã quá rõ ràng.
“Nếu ta bắt được Totsuka khi nó rơi xuống, ta đoán là ta sẽ thắng.”
Sayama lắc đầu và vẫn giữ tư thế phòng thủ.
“Chờ đã.”
“Ta sẽ không chờ. Nếu ta bắt được thanh kiếm đó, ta sẽ thắng.”
Cô giơ tay phải lên về phía lưỡi kiếm đang rơi.
Cô từ từ ngả người ra sau.
“Sayama Mikoto, ngươi đang cố gắng vô hiệu hóa ta để chúng ta hòa, phải không? Đúng là ta không thể bị đánh bại theo bất kỳ cách nào khác… nói chung là vậy.”
“…Chờ đã.”
Sayama tiến lên nửa bước, nhưng cô lắc đầu.
Cô cố gắng bắt lấy Totsuka khi nó xoay tròn rơi xuống từ ngay trên đầu, nhưng đúng lúc đó cậu hét lên.
“Chờ đã, Toda Mikoku!”
“Ta sẽ không chờ. Ta đã đưa ra quyết định giống như ngươi… nhưng chọn một phương pháp khác.”
Cô có cách riêng của mình để đưa thế giới về trạng thái cân bằng.
“Ta biết kỹ năng duy nhất của mình là chiến đấu và mọi người đều xem ta là lãnh đạo cuối cùng của Top-Gear.”
Vì vậy…
“Xin lỗi, nhưng ta sẽ nhận hết trách nhiệm về mình. …Hãy chấp nhận trận hòa này và tha thứ cho tất cả bọn họ. Ngươi hiểu mà, phải không? Ngay cả Hajji cũng là một nạn nhân.”
“Chờ đã!!” Sayama hét lên. “Cái chết là lựa chọn tồi tệ nhất, Toda Mikoku!!”
Khi cậu bước về phía cô, cô ném một con dao bằng tay trái để giữ cậu lại.
Với cả hai cánh tay giơ lên, cô dang rộng chúng ra, ngả người về sau, và để lồng ngực hoàn toàn không phòng bị trước vật mang đến kết cục đang rơi xuống.
Totsuka.
Trong không gian khái niệm này, thanh kiếm đó đồng nhất với người mang tên khắc tạc sinh mệnh.
Mũi kim loại rơi xuống để đâm xuyên qua ngực cô và viên đá hiền triết được cấy ở đó.
Sức mạnh tái tạo và sinh mệnh của cô đều ở đó.
Nhưng lưỡi kiếm của Totsuka có thể khắc tạc sinh mệnh, vì vậy nếu nó phá vỡ viên đá hiền triết và đâm vào cô, cô sẽ chết.
Đây là kết cục mà Mikoku mong muốn.
Nếu cô không còn, Top-Gear sẽ mất đi người lãnh đạo. Shino sẽ chọn một cuộc sống hạnh phúc và Tatsumi cũng vậy. Ngay cả Alex cũng sẽ có thể sống nốt phần đời còn lại của mình trong yên bình.
Và nếu cô gánh hết mọi trách nhiệm, Hajji và những người khác đã chiến đấu cùng cô sẽ không bị tổn hại.
Low-Gear sẽ không thể đòi hỏi bất kỳ sự hy sinh nào khác hay bất cứ điều gì vô lý.
Cô vẫn còn lo lắng về các khái niệm tiêu cực, nhưng nếu Noah bắt đầu thức tỉnh, cô chắc chắn rằng chính Noah sẽ làm gì đó.
…Sẽ ổn thôi.
Shino không ở bên cạnh cô, nhưng với sức mạnh của cha mẹ bên trong mình, cô không hề đơn độc.
Kiến thức đó là đủ.
Ngay cả khi mất đi mạng sống, cô cũng sẽ không cảm thấy cô đơn.
Cuộc chiến của cô sẽ kết thúc tại đây.
Vì vậy, cô ngước đầu lên trời và ưỡn ngực về phía lưỡi kiếm sẽ đâm xuyên qua mình.
Ngay trước khi tất cả xảy ra, một cô gái lao vào chiến trường.
Cô chạy một quãng ngắn để lao vào từ bên ngoài tầm nhìn của hai người đang tập trung vào nhau.
“Không!”
Cô gái ôm chầm lấy Mikoku, người đang cố gắng kết thúc tất cả bằng cách tự kết liễu đời mình.
Cô ôm lấy, đẩy, và một khoảnh khắc sau, thanh kim kiếm đang rơi đâm xuyên qua tấm lưng gập cong của cô và hướng về phía ngực.
Với một tiếng “phập” trầm đục, cô gái ngừng di chuyển như thể cô đã vấp ngã về phía trước và đôi tay dang rộng của cô bám chặt lấy Mikoku.
Sau một tiếng sột soạt của vải, thanh kiếm trên lưng cô đổ sập xuống dưới sức nặng của chính nó.
Nó rơi về phía eo của cô gái, điều này cũng làm cô gái di chuyển.
Nó di chuyển cơ thể đang nhô lên của cô gái lại gần Mikoku hơn.
Chuyển động đi kèm với một âm thanh ẩm ướt khi lưỡi kiếm dày cắm sâu vào bụng cô và lòi ra qua lưng.
Âm thanh của thanh kiếm rơi xuống mặt đất phủ cát vang lên nặng nề trong không khí.
Sau đó, chỉ còn nghe thấy một hơi thở.
Nó nghe như thể tất cả không khí đang thoát ra khỏi phổi của cô gái.
Mikoku không hiểu.
Chuyện gì vừa xảy ra trước mắt cô?
Chuyện gì đã xảy ra với cô?
Tại sao Shino lại ở đây?
Tại sao Shino lại ngăn cản cô?
Cô không hiểu bất cứ điều gì trong số đó, nhưng cô hiểu một điều: điều gì sẽ xảy ra với Shino bây giờ.
Mikoku đứng ngây người khi Shino tựa vào người cô. Đôi tay gập của cô ấy mắc vào bộ quân phục của Mikoku và cuối cùng cô ấy cũng đứng vững được trên đôi chân run rẩy của mình.
Nhưng Mikoku không biết phải làm gì.
“A…”
Chỉ có một sự căng cứng thậm chí không phải là hơi thở thoát ra khỏi cổ họng cô.
Nhưng cô có thể cảm nhận được hơi ấm và sự run rẩy từ Shino.
Hơi ấm của Shino đang tràn ra bụng Mikoku và nhỏ giọt xuống eo và đùi cô.
…!
Cô không biết cái gì, tại sao, hay như thế nào. Cô thậm chí không thể phát điên, không thể chạy trốn, không thể hít vào hay thở ra, và vì vậy cô không nói gì cả. Tất cả những gì cô có thể làm là bằng cách nào đó lắng nghe giọng nói yếu ớt của Shino.
“Mikoku…”
A.
“May quá.”
Làm sao mà may được? Không có gì dù là nhỏ nhất-
“Mikoku, cậu là một kẻ hèn nhát, nên tớ đã nghĩ có lẽ cậu sẽ làm thế này. Bởi vì cậu là một kẻ hèn nhát…”
Chờ đã. Chờ đã. Làm ơn chờ đã. Đừng… đừng nói gì cả.
Nếu cậu làm thế… Nếu cậu làm thế… Nếu cậu nói ra… Nếu cậu nói ra… nó sẽ nghe như một lời từ b-
“Và bởi vì cậu rất tốt bụng.”
Cô nghe thấy một giọng nói “Tớ xin lỗi”.
Cô cố gắng nói “chờ đã” nhưng không thể. Cô không thể nói ra, vì vậy cô im lặng. Và khi sự im lặng đó giống như một hình phạt, giọng của Shino tiếp tục với một chút hạnh phúc và thậm chí pha lẫn một chút niềm vui yếu ớt.
“Tớ đã luôn biết điều đó… nhưng nó quá rõ ràng… đến mức tớ đã quên mất.”
Shino ngẩng đầu lên.
Đừng nhìn tớ. Đừng. Tớ không biết mình đang có vẻ mặt khủng khiếp đến mức nào đâu.
Nhưng Shino đã nhìn cô và nở một nụ cười khiến cô muốn bảo cô ấy dừng lại.
“Cậu thực ra là người tốt bụng nhất trong tất cả mọi người, phải không? Đó là lý do tại sao cậu rất sợ hãi và tại sao cậu cố gắng tránh làm tổn thương bất cứ ai. …Đó chính là con người cậu, phải không?”
Shino mấp máy môi thành từ “Tớ xin lỗi”.
Cô nhắm mắt lại khi mỉm cười.
Nhìn thấy nụ cười đó, khuôn mặt Mikoku nhăn lại và cô mở miệng.
“Shino!”
Giọng cô – giọng nói run rẩy của cô – cuối cùng cũng thoát ra được.
Mắt Shino hé mở một chút, nhưng cô chỉ gật đầu với một nụ cười dịu dàng và cúi đầu xuống.
“Từ bây giờ, cậu có thể tốt bụng mà không cần phải sợ hãi, được không? Rốt cuộc thì… Rốt cuộc thì, tớ đã sống mà không có khái niệm của mình rồi… và mọi người đều rất tốt với tớ.”
Cơ thể Shino lún vào lồng ngực Mikoku. Cô cảm thấy không khác gì một khối mềm nhũn của hơi ấm còn sót lại.
“Tớ sẽ không còn là gánh nặng cho cậu nữa, nên…”
Với những lời đó, chút sức lực cuối cùng đã rời khỏi cơ thể Shino.
Vì vậy, Mikoku ôm lấy cô ấy.
Và cô nhận ra Shino đeo một mặt dây chuyền pháp lam màu đỏ cùng với mặt dây chuyền màu xanh lam đã vỡ một nửa của mình.
Cô nhận ra Shino đã tiếp tục đeo nó suốt thời gian qua.
Sayama thấy mình đã ngã gục trên mặt đất.
Cậu không biết chuyện gì đã xảy ra.
Cậu nhớ đã cố gắng ngăn Mikoku và cô đã ném một con dao khi cậu cố gắng tiếp cận.
Ngay khi cậu cố gắng gạt nó ra, một cô gái đã chạy ra trước mặt Mikoku.
Đó là Shino.
Cô ấy có lẽ đã sử dụng một phương pháp không ổn định để vào không gian khái niệm bởi vì một sự biến dạng kỳ lạ đã đi kèm với sự xuất hiện của cô và nó xảy ra quá đột ngột.
Bối rối trước sự kiện bất ngờ, con dao đã tiến đến trước mắt cậu.
“Và…”
Cậu nhìn xuống thân hình gục ngã của mình và thấy một khuôn mặt ở đó.
Cậu cũng thấy mái tóc dài được buộc bằng một dải ruy băng và một bộ đồng phục học sinh.
“Shinjou-kun?”
“…Vâng.”
Shinjou cười cay đắng khi cô bám vào ngực cậu.
“Xin lỗi vì đã xen vào.”
Những lời đó khiến cậu không nói nên lời.
Đúng là cô đã xen vào. Cô đã can thiệp trong khi đại diện của Low-Gear và Top-Gear giải quyết tranh chấp của họ.
Việc nhìn thấy Shino đã khiến cậu ngạc nhiên đến mức trong giây lát không còn nhìn thấy con dao, nhưng đó là trách nhiệm của cậu. Cậu không thể để sự can thiệp của người khác ngoài đại diện Low-Gear giúp cậu tránh được vũ khí do đại diện Top-Gear ném ra.
Nhưng…
…Đúng là cô ấy đã cứu mình.
Khi cậu tự hỏi mình nên nói gì, cậu nhận thấy một điều.
Cậu giơ tay trái của mình lên, tay đang vòng qua lưng Shinjou.
“Máu…”
Lòng bàn tay trái của cậu dính đầy một màu đỏ sẫm đến mức nhỏ giọt.
“Shinjou-kun!”
Cậu đứng dậy và nhận ra cơ thể Shinjou mềm nhũn và nặng trịch.
“Shinjou-kun!”
Nụ cười cay đắng của cô là một biểu cảm dịu dàng của người sắp chìm vào giấc ngủ.
“Shinjou-kun!!”
Cậu nhìn qua nụ cười của cô và thấy con dao của Mikoku cắm trên lưng cô.
Nó ở phía bên trái lưng và vết đỏ lan rộng cùng nhịp với mạch đập của cô.
“———!!”
Sẽ ổn thôi. Bình tĩnh nào. Phải, cậu tự nhủ.
…Tình huống này…
Cậu đột nhiên nhớ đến mẹ mình.
Bà cũng đã bảo vệ cậu khỏi một cuộc tấn công và ôm cậu vào lòng. Chuyện gì đã xảy ra với bà sau đó?
“…”
Nỗi đau bên trong cậu kết nối với thực tại.
Nỗi đau trong lồng ngực cậu không kết nối với mẹ và những người khác cậu đã mất mà lại kết nối với Shinjou, người cậu đang ôm trong lòng.
“…!!”
Cậu ôm chặt cô và hét lên.
Một cặp tiếng khóc vang vọng khắp không gian tối tăm.
Và có thứ gì đó đã đáp lại chúng.
Tiếng khóc như của dã thú của cô gái đã được đáp lại bởi hai vật thể bay xuống từ bầu trời.
Một là con rồng máy bị hư hỏng nặng và một là người khổng lồ trắng bị hư hỏng tương tự.
Người khổng lồ trắng gần như rơi thẳng đứng xuống và cô gái đứng trên vai nó nhìn xuống mặt đất.
“Mikoku…”
Cô gái trong vòng tay Mikoku nhuốm một màu đỏ tươi.
Lồng ngực của Mikoku để trần.
Cô đang cố gắng dùng một con dao để moi viên đá hiền triết được chôn ở gốc cổ họng để đưa cho cô gái trong vòng tay mình.
Nhưng mọi vết thương cô tạo ra đều được lấp đầy ngay lập tức, cô không thể thực hiện được ước nguyện của mình, và cô chỉ biết mở miệng gào thét.
Giọng cô nghe như một tiếng hét hay tiếng khóc thống khổ và cô gái đang rơi cùng với người khổng lồ trắng nhắm mắt lại.
Cô nhíu mày và nuốt nước bọt một cách rõ ràng.
“Tôi xin lỗi, Alex.”
“Đừng xin lỗi, Tatsumi. Tôi ở đây để đảm bảo cô không phải làm thế.”
“Tôi hiểu rồi.” Tatsumi gật đầu với đôi mày cụp xuống. “Tôi sẽ đứng về phía Mikoku cho dù có chuyện gì xảy ra.”
Rốt cuộc thì…
“Cảm xúc của tôi chẳng là gì so với của cô ấy.”
“Của tôi cũng vậy. Nếu chuyện này đi đến một cuộc xung đột giữa lý trí và cảm xúc… thì tôi thích cái sau hơn, Tatsumi.”
“Tôi hiểu rồi,” Tatsumi nói với một cái gật đầu khác.
Sau đó, cô mở mắt, nhìn xuống cô gái đang khóc trên mặt đất đang đến rất nhanh, đưa tay ra, và nhướn mày.
“Mikoku!!”
Tatsumi hét lên một tiếng để át đi những tiếng khóc từ sâu thẳm lòng đất.
“Hãy giải phóng ham muốn của ngươi! Đây là nơi của kết cục! Ngươi là đại diện của Top-Gear, vì vậy chúng ta sẽ tuân theo bất kỳ quyết định nào ngươi đưa ra!”
Mikoku ngước lên.
Đôi mắt cô dao động vì nước mắt và mái tóc cô rối bù, vì vậy Tatsumi lại thoáng nhắm mắt.
Nhưng Tatsumi nhanh chóng sắp xếp lại biểu cảm của mình và hít vào để lấy sức.
“Hãy ước bất cứ điều gì ngươi mong muốn!!”
Cùng lúc đó, Alex và vị thần chiến tranh màu trắng đập một cơn gió xuống mặt đất và hạ cánh.
Hai người họ nghe thấy giọng của Mikoku trong cơn gió lồng lộng.
Đó là những lời lặng lẽ nhưng rõ ràng.
“Trả lại cô ấy đây…”
Mikoku hét lên những lời của cảm xúc, những điều không thể nhưng ai cũng từng ước ao một lúc nào đó.
Cô đưa bàn tay phải đẫm máu về phía Tatsumi và xòe mạnh các ngón tay.
“Trả lại cô ấy đây!!”
Trong khoảnh khắc đó, Tatsumi nhắm mắt, chấp nhận tất cả, và gật đầu.
Sau đó, cô hành động để thực hiện yêu cầu của lãnh đạo mình.
Một cơn gió mạnh lướt qua mặt đất và bay vút lên trời.
0 Bình luận