Hãy khiến mọi thứ sôi động lên nào
Dưới bầu trời trưa mùa đông, những chiếc lá khô bay lượn bên cánh cổng bê tông cốt thép bỏ hoang.
Cánh cổng dẫn vào một ngôi trường, trên đó có một tấm thép khắc tên Học viện Taka-Akita.
Một chiếc mô tô đang đỗ trước cổng.
Chiếc xe phân khối 400cc của Nhật không có người lái.
Thay vào đó, người lái xe đang đứng trước bảng thông báo gần cổng.
Trên tấm bảng dài có treo một tờ giấy giả da được trang trí bằng những bông hoa giả màu đỏ trắng. Một thiếu niên và vài automaton hầu gái đang đứng trước nó.
Chàng thiếu niên lắng nghe automaton tóc đỏ đứng ở phía trước cất lời.
"Ngài là người cuối cùng đến đây, Hiba-sama."
"À thì, tôi đâu có ngờ mọi người lại xuất phát nhanh đến thế."
"Khẳng định. Sự thật là chuyện này chẳng liên quan gì đến những người khác... Có phải ngài lại ngủ quên như mọi khi không?"
"Đâu có, ừm... Cô đang giận sao, #8-san?"
"Automaton không có cảm xúc tức giận." #8 suy nghĩ một lát. "Nhưng tôi chỉ thắc mắc tại sao ngài lại chậm một bước trong một dịp quan trọng thế này."
"T-Tôi xin lỗi, xin lỗi, xin lỗi."
"Tại sao ngài lại xin lỗi? Tôi đã phải nói bao nhiêu lần rằng tôi không hề tức giận rồi cơ mà?"
"Rõ ràng là cô đang giận lắm luôn!!"
Automaton bên cạnh #8 thì thầm điều gì đó vào tai cô, #8 gật đầu rồi quay lại phía Hiba.
"Cũng đúng... Một người hay ảo tưởng như ngài có lẽ không thể hiểu được việc chúng tôi thiếu thốn cảm xúc. Nhưng mấy chuyện đó không quan trọng, ngài mau chóng hoàn thành nhiệm vụ của một người đại diện đi thì hơn."
"Xin lỗi. Mà đó là mệnh lệnh hay yêu cầu vậy?"
Cô lườm cậu bằng ánh mắt lạnh lùng, khiến cậu phải quay đi.
Ở đó, cậu trông thấy một quầy hàng lễ hội với tấm biểu ngữ treo dòng chữ "Vũ khí Concept Core" và nhiều automaton khác đang mỉm cười chờ đợi.
"Ngài muốn chơi xổ số không ạ? Hay là thử bắn súng trúng thưởng? Nếu bắn trúng, ngài sẽ nhận được kẹo nước cùng với vũ khí của mình đấy!!"
"Ồ, vậy tôi chọn oẳn tù tì cởi đồ!"
"...Hả?"
"Đ-Đừng coi là thật chứ!!"
Trong khi đó, một automaton tóc đen xách một chiếc túi lụa lớn từ kệ sau đi tới.
Cô đặt nó lên quầy và mở ra, để lộ...
"Của 7th-Gear..."
"Khẳng định." #8 bước tới và nhìn vào bốn quả cầu đang lơ lửng. "Đây là Concept Core cuối cùng. Các đại diện khác đã mang những cái còn lại đến chiến trường của họ... Có thể nói Concept Core này đã quen với ngài sau buổi hỏi đáp hôm qua rồi."
"...Chúng đợi tôi sao?"
"Khẳng định... Mà nói thẳng ra thì, tôi nghĩ những người khác đã tránh chúng vì chúng có vẻ khó sử dụng."
"Thế thì 'khẳng định' cái gì chứ!? Mà nói thế thì thô lỗ quá, dù có là sự thật đi nữa!!"
Vừa hét lại, Hiba vừa cho bốn quả cầu vào lại túi lụa. Quả cầu trắng cố gắng trốn thoát, cậu phải vồ mấy lần mới tóm được nó, cuối cùng cũng thành công và đeo túi lên vai.
Cậu hít một hơi thật sâu.
Sau khi nhắm rồi lại mở mắt, đôi lông mày cậu nhướng lên.
Rồi cậu cúi đầu chào các automaton.
"Tôi đi đây."
"Đi đâu ạ?"
Hiba suy nghĩ một lát rồi nhìn về phía chiếc mô tô của mình.
"Có lẽ đi tàu sẽ an toàn hơn."
"Tôi không quan tâm đến mô tô hay sự an toàn của ngài. Tôi chỉ đơn thuần tò mò ngài sẽ đi đâu."
"Cứ đi về phía đông thôi."
"Khẳng định. Tôi đã xác định rằng ngài không có kế hoạch nào cả."
"C-Cô là người hỏi mà! Đừng có viện cớ vì không có Ooshiro-san ở đây nên cô thấy cô đơn nhé!"
Ngay khi #8 nhíu mày trước lời nói của cậu, một người mặc áo khoác phòng thí nghiệm bỗng lăn ra từ bụi cây bên cạnh.
"#-##8-kun!" ông ta hét lên trong lúc vẫn đang lăn. "Thì ra em thực sự cô đơn khi không có anh sao!?"
Các automaton đang dùng một con mương để rửa chén đĩa làm kẹo nước, thế là họ mở nắp cống của con mương ra, và Ooshiro lọt tỏm vào đó gọn ghẽ như rơi xuống cống mở nắp.
"Á, cái gì!? Ta trôi vào đây tự nhiên như nước sông vậy!"
Các automaton đậy tấm lưới kim loại lại, buộc chặt bằng dây kẽm, rồi bắt đầu xối nước vào người ông ta với vòi nước mở hết cỡ.
#8 theo dõi quá trình đó khoảng ba giây rồi quay lại phía Hiba.
"Hiba-sama, ngài đã đến gặp Mikage-sama chưa?"
"Rồi, tối qua. ...Nhưng tôi chỉ đến được cửa phòng thôi. Họ không cho tôi vào trong."
"Vậy là cô ấy vẫn..." #8 bắt đầu nói, nhưng Hiba mỉm cười gật đầu.
"Đừng lo. Chỉ cần tôi còn ở đây, cô ấy chắc chắn sẽ tỉnh lại thôi."
"Vậy sao?" #8 cuối cùng cũng mỉm cười, cô chụm gót chân, sửa lại tư thế rồi cúi chào. "Vậy thì mời ngài lên đường, vị đại diện cuối cùng. Chúng tôi đang chờ đợi kết quả... kết quả cho cả thế giới này."
***
Bắt đầu từ buổi chiều, Thư viện Kinugasa đã trở thành một khu chợ sách cũ.
Nơi đây chủ yếu được các học sinh năm ba sử dụng để thanh lý những cuốn sách không cần đến nữa, nhưng sách giáo khoa cũ chỉ là bước khởi đầu. Sách của một số nhân vật nổi tiếng sẽ được đem ra đấu giá, và vài câu lạc bộ còn dùng nơi này để phát tài liệu hướng dẫn qua môn hoặc bản đồ những điểm nhìn trộm tốt nhất trong khuôn viên trường.
Các tầng dưới của thư viện bậc thang là khu chợ sách cũ, trong khi nửa trên là quầy thu ngân và khu vực nghỉ ngơi.
Tại một góc của khu nghỉ ngơi đó, một người trong bộ đồng phục học sinh đang ngồi cạnh quầy. Đó là Shinjou, và thay vì giết thời gian hay trò chuyện, cô đang dùng không gian này để gõ chữ trên laptop.
Mái tóc dài của cô được buộc lại bằng một dải ruy băng, và cô đung đưa qua lại theo một nhịp điệu nhỏ trong lúc gõ phím.
Cô gõ rất nhanh, và các dòng chữ hiện lên trên màn hình còn nhanh hơn cả lời nói.
Và trong lúc gõ...
"Hê hê..."
Cô chợt cười khẽ, và bộ gõ đã chọn sai ký tự.
Cô nhanh chóng sửa lại, nhưng nụ cười vẫn vương trên môi.
"Mình cứ như Ooki-sensei ấy nhỉ?"
Nói thế này nguy hiểm thật đấy, cô nghĩ, nhưng không ngừng tay.
Cô đang viết một cuốn tiểu thuyết. Đó là tác phẩm riêng tư của cô, dựa trên những gì cô đã thấy và đã nghe.
Câu chuyện tạo ra một loại câu trả lời cho cô. Cô đã cố gắng thu thập tất cả những điều cô không hiểu và đưa chúng vào như những bí ẩn. Qua đó, câu trả lời đang dần hiện ra.
Cô đã đi được đến đây như thế, và hôm nay sẽ là ngày cuối cùng cô viết lách.
Cô đã dành một tháng rưỡi cho tác phẩm này và đã đến giai đoạn nước rút đầy hạnh phúc.
Đây sẽ là tác phẩm hoàn chỉnh đầu tiên của cô. Cô muốn đối xử với nó thật cẩn trọng, nhưng khao khát tận hưởng quá trình sáng tác đã cho phép cô gõ với tốc độ tuyệt vời như vậy.
Việc để bản thân vui vẻ lại giúp cô hoàn thành nhanh hơn có vẻ mâu thuẫn, nhưng cô vẫn đắm mình vào tốc độ đó.
Tiếng nhạc lễ hội từ bên ngoài vọng vào.
Tiếng nói cười và bước chân của bạn bè, khóa trên và khóa dưới bao quanh cô.
Cô nghe thấy một bài hát bên trong tâm hồn mình.
Và cuối cùng, cô biết Sayama đang ở gần đây.
Cậu đã chọn ngôi trường làm chiến trường của mình. Cậu đã tạo ra một không gian khái niệm từ sân trường rộng lớn và chờ đợi đối thủ ở đó.
Họ không biết đối thủ của cậu là ai, nhưng...
...Mình sẽ đợi cậu ấy ở đây.
Mình sẽ đợi cho đến khi cậu ấy trở về, cô quyết định.
Cậu luôn tìm đến cô. Cậu chắc chắn sẽ đến và ở bên cô.
Vậy nên mình sẽ tin tưởng và chờ đợi cậu ấy, cô nghĩ trong khi ấn chân xuống sàn.
Đôi chân cô dường như sắp run lên nếu cô lơ là, vì vậy cô giữ chặt chúng lại và hít một hơi.
Cô thẳng lưng, lắng nghe xung quanh, hát thầm trong tim và thúc đẩy câu chuyện trong suy nghĩ của mình.
Cô khắc ghi câu chuyện vào những dòng điện tử để lưu giữ tất cả tại đây.
Con chữ là một bài ca và biểu cảm là trí tưởng tượng của cô. Suy nghĩ của cô sẽ được truyền tải, nhưng chúng sẽ đến được với ai?
Với bàn phím làm nhạc cụ, cô bình tĩnh tấu lên câu chuyện của mình và tất cả những gì nó bao hàm.
Cô tin rằng mọi chuyện rồi sẽ ổn.
Cô tin rằng câu chuyện của mình sẽ chạm đến cậu ngay cả khi họ không ở bên nhau.
***
Tuyến JR Chuo chạy cắt ngang Tokyo từ đông sang tây, và nó giao với nhiều tuyến khác tại Ga Shinjuku.
Một trong số đó là tuyến JR Yamanote, chạy vòng quanh trung tâm thành phố như một vành đai.
Tuyến tàu chạy vòng từ Shinjuku lên phía bắc và xuống phía nam, nhưng cả hai hướng đều đi qua Ueno, Harajuku và Ikebukuro trước khi quay trở lại Shinjuku.
Đường ray tạo thành một vòng lặp vô tận, các chuyến tàu lúc nào cũng tấp nập, và khi chiều về, nó bắt đầu đông nghẹt những người đàn ông và phụ nữ trong bộ vest tan làm sớm hay những học sinh vừa kết thúc hoạt động câu lạc bộ.
Khi một chuyến tàu đang tiến đến Shinjuku theo vòng phía bắc, có một thứ trong toa tàu đang cản đường mọi người.
Đó là một cậu trai to lớn mang theo một chiếc túi đựng ván lướt sóng cao bằng cả người cậu.
Cậu mặc một chiếc áo khoác màu nâu và đứng cạnh cửa, nhưng đôi vai rộng của cậu chạm đến cột vịn ở mép ghế và đỉnh của túi ván lướt sóng thì chạm tới trần nhà.
Những người trong bộ vest và đồng phục học sinh đều giữ khoảng cách với cậu.
Nhưng đột nhiên, cậu trai nhìn vào chiếc túi ván lướt sóng mình đang đeo trên lưng.
Một phần của chiếc túi được làm bằng nhựa trong suốt. Bên trong hầu như tối om, nhưng có thể thấy một chữ phát sáng màu xanh lá cây.
"Cô đơn."
"Ừ, Chisato không ở đây."
Izumo nhìn ra ngoài cửa sổ, hướng lên bầu trời. Cao hơn cả chiếc khinh khí cầu quảng cáo trên bầu trời phía bắc Shinjuku, cậu thấy vài chiếc máy bay.
Đó là những chiếc máy bay thu thập thông tin mà các automaton của UCAT đã cử đi để theo dõi các trận chiến.
Các vòm radar được dùng để phát hiện khái niệm và thu thập thông tin từ bên trong không gian khái niệm, vì vậy các máy bay được liên kết với Kanda, trụ sở ngầm của UCAT Nhật Bản, và UCAT Mỹ ở Yokosuka để cung cấp báo cáo về tiến trình của các trận chiến.
"Vậy là chúng ta có khán giả trong lúc chiến đấu vì thế giới, phải không?"
"Hưng phấn?"
"Có lẽ."
Cậu cười gượng gạo khi nói, và những người xung quanh lùi ra xa hơn nữa.
Vài cô gái mặc đồng phục học sinh lên tiếng từ phía sau một nhóm nhân viên văn phòng.
"Gã đó cứ nói chuyện với cái ván lướt sóng rồi cười tủm tỉm."
"Ugh, người hắn bốc mùi."
Thật vô lý, cậu nghĩ, rồi nhớ lại rằng cộng sự của mình vẫn sẽ đánh cậu ngay cả khi điều đó vô lý.
...Mình chẳng hiểu nổi con gái.
Ngay khi cậu nghĩ vậy, có người chen lấn về phía cậu từ phía sau đám đông đang cố giữ khoảng cách.
Ôi, thôi nào, cậu nghĩ và nhíu mày.
Những người trước mặt cậu tản ra như bị tách làm đôi, và khu vực đó trở nên hơi tắc nghẽn.
Nguồn gốc của làn sóng tắc nghẽn đến từ lối vào toa tàu tiếp theo.
Có ai đó đang đứng ở đó.
Đó là một phụ nữ có khuôn mặt thanh tú với mái tóc đen dài và làn da trắng.
Trông cô ta giống người, nhưng con mắt tinh tường của Izumo cho cậu biết cô ta là một con búp bê.
Đây là một con búp bê do Top-Gear chế tạo. Cô ta mặc một bộ đồng phục hầu gái màu đen, bao gồm cả phụ kiện tóc. Ngoài ra...
"Cô không thấy mình hơi cao à?"
Izumo khoanh tay, ám chỉ việc con búp bê hầu gái cao ngang ngửa mình.
Thân hình mảnh mai và ưa nhìn của cô ta rõ ràng cao hơn đám đông xung quanh cả một cái đầu.
Mọi người khác cố không nhìn cô ta, nhưng có thể thấy họ đang liếc trộm.
Các cô gái sau lưng nhân viên văn phòng lại lên tiếng.
"Wow, cosplay đỉnh thật. ...Chị ấy vừa cao vừa ngầu."
Thôi nào. Tôi cũng cao bằng cô ta mà, Izumo nghĩ.
Cùng lúc đó, một âm thanh truyền đến tai cậu trong toa tàu đang rung lắc: tiếng bước chân.
Thay vì dậm chân hay gây ồn ào, con búp bê hầu gái bước về phía cậu một cách lặng lẽ như tiếng tích tắc của đồng hồ.
Cô ta đi thẳng về phía trước và giữ tư thế đi nhón gót, tránh giẫm lên gót chân.
Đám đông rẽ lối cho cô ta đi qua, và tiếng bước chân dừng lại ngay trước mặt Izumo.
Cô ta khổng lồ thật, cậu nghĩ trong khi nhìn xuống thấp hơn đầu cô ta.
...Nếu bộ ngực đó là thật thì...
Không, khoan đã. Có thể dùng thuyết tiến hóa để nói rằng ngực của cô ta phát triển để tương xứng với chiều cao không? Vậy đây chính là điều kỳ diệu của công nghệ ngực của Top-Gear. Nhưng khoan đã. Phía dưới ngực càng thon thả thì những "phụ kiện bề mặt" trông càng lớn, và những thứ này thực sự không nên chỉ được gọi là "lớn". Chúng nên được gọi là "SIÊU TO", vậy thì...
"Cậu đang nhìn đi đâu đấy?"
"Ồ, cô nói được à? Tôi đang có vài suy nghĩ khá sâu sắc, lúc khác hẵng quay lại."
"Khoan đã, nhóc con. Cậu ổn chứ?"
Nhận ra giọng nói, Izumo nhíu mày.
"Lão quản đốc nhà máy đó đang điều khiển cô ta từ xa à? Vậy các người là đại diện thay thế. Thật đáng thất vọng."
"Ừ, chắc vậy. Dù sao thì, đây là mẫu mới nhất và có thể tự động làm rất nhiều việc. Đây là một bán-automaton của Top-Gear."
"Top-Gear tuyên bố họ sẽ đáp ứng mọi Gear, nhưng có vẻ như cậu sẽ không gặp may nếu không thích đồ to."
"Ừ, nhờ có phản ứng dữ dội thời hậu chiến, tôi thực sự khá thích Mỹ đấy."
"Thôi đi, ông già. Tôi sẽ mách vợ ông chuyện này."
Izumo và con búp bê hầu gái cười và vỗ vai nhau, nhưng nhanh chóng trở nên nghiêm túc và dí trán vào nhau.
"Ông sắp chết rồi đấy, ông già. Cái gì mà Mỹ với chả mẽo? Tôi sẽ cho ông bò Holstein ăn thịt!"
"Câm mồm đi không thì tao phải làm mày khóc đấy, thằng nhãi. Mày không biết chúng tao đã phải vật lộn thế nào sau chiến tranh đâu, nên mày không có quyền nói về một nước Mỹ sung túc!"
"Ông vừa nói cái quái gì vậy? Ông quên rằng Chisato đã phá tan luận điểm của ông và đánh bại ông một cách ngoạn mục rồi à? ...Và giờ ông xuất hiện trong hình dạng một con búp bê với bộ ngực to nhưng giả? Ông định lừa tôi à!?"
"Phải, và tao khá chắc là tao đã thành công lúc nãy rồi đấy."
Hai người họ tiếp tục dí trán vào nhau.
"Chuyện này khá sâu sắc đấy."
"Ừ... đúng vậy."
Họ nhìn nhau, gật đầu, và lùi lại.
"Chúng ta bắt đầu ở khu mua sắm nhé?"
"Được thôi."
Một lát sau, tàu bắt đầu phanh lại để dừng ở ga.
Nó rung lắc, và mọi người cũng vậy.
Mọi người bên trong khẽ kêu lên và bám trụ.
Từ lúc nào đó, hai người đứng bên cửa đã biến mất.
***
Tại Phòng thí nghiệm Kanda của UCAT Nhật Bản, một automaton báo cáo nhanh.
"Izumo-sama đã tiếp xúc với kẻ địch! Không gian khái niệm đã hoàn tất mở rộng."
Ngay khi automaton với mái tóc nâu ngắn vừa dứt lời, những chấm đỏ xuất hiện trên bản đồ Tokyo hiển thị trên trần nhà.
Có hai chấm: một của Izumo và một của người kia.
Tất cả họ đều đối mặt với các bảng điều khiển đã dùng trong trận chiến chống lại Black Sun, và một báo cáo được gửi đến qua bộ nhớ chia sẻ rằng một trong những máy bay giám sát đang bay trên bầu trời Shinjuku đã bay vào không gian khái niệm.
Một giọng nói rè rè truyền đến.
"Đây là #21 của Đội Tiếp Sóng 1, vị trí phía trên Shinjuku."
Như để đáp lại, sự chuyển động bao trùm căn phòng lớn bên dưới Kanda.
Nó đến từ #8 và Ooshiro đang ngồi ở bảng điều khiển lớn ở trung tâm.
Sau khi hắng giọng, #8 nói.
"Chúng tôi xin được truyền hình trực tiếp loạt năm trận chiến mà Low-Gear và Top-Gear đang tranh giành quyền sử dụng các Concept Core. Bình luận viên là tôi, automaton #8 của UCAT Nhật Bản, và..."
Cô quay về phía Ooshiro.
"À, chỉ có mình tôi thôi."
"#8-kun! E-Em phũ phàng quá! Và anh nghĩ thông báo của em hơi bị rè thì phải!!"
Cô lờ ông ta đi và quay micro về phía mình.
"Chương trình này được tài trợ bởi UCAT Mỹ, 'Cảnh sát Thế giới', và được phát đi từ UCAT Nhật Bản, 'Những người trao cơ hội cho cả những thứ không cần thiết'. Và bây giờ..."
Cô hít một hơi.
"Tình hình tại hiện trường thế nào rồi?"
***
Trận chiến bắt đầu bằng một nhát chém.
Trong toa tàu trống không, Izumo rút vật bên trong túi ván lướt sóng ra.
"Oaahhh!"
Cậu lập tức bổ nó xuống từ trên cao.
Lưỡi kiếm chém xuyên qua chiếc túi và hàng ghế dài phía sau.
Với nhiều tiếng đổ vỡ, mái nhà bị xé toạc thành một vòng cung trăng tròn, và vật liệu văng tứ tung khi đòn tấn công tiếp tục đường đi của nó.
Lưỡi kiếm tiến đến gần kẻ thù.
Con búp bê hầu gái hạ thấp hông phòng thủ khi thanh kiếm đe dọa chém cô ta làm đôi.
Và cô ta không hề sợ hãi mà bước về phía Izumo ngay cả khi cậu khiến những mảnh vỡ của túi ván lướt sóng bay tung tóe và bổ V-Sw xuống.
Gió lùa vào qua khe hở trên mái nhà và bầu trời chiều hiện ra.
Con búp bê hầu gái rút một con dao dày từ dưới tạp dề ra và giữ tư thế thấp khi tiếp cận.
Nhưng đúng lúc đó, Izumo bước chân phải về phía cô ta.
"————!"
Bước chân đó mở rộng tầm với của cậu và biến thành một cú đá thẳng vào mặt con búp bê hầu gái.
Cậu sẽ phản công bằng cú đá và bổ kiếm xuống khi cô ta bị đánh bật lại.
Nhưng con búp bê hầu gái vẫn tiếp tục tiến lên.
Cô ta nhanh nhẹn nhảy lên chân của Izumo.
"Thiệt hả trời!?"
Cô ta di chuyển vài bước lên chân cậu với hông hạ thấp, và con dao được rút về sẵn sàng trong tay phải.
Izumo không thể né tránh. Chuyển động khi cậu bổ kiếm xuống sẽ khiến chính cậu bị dao đâm.
Con dao đang đến gần, nhưng Izumo đã phản ứng.
Cậu trượt chân trụ phía sau về phía trước như thể ép mình ngồi xuống.
Cậu vào thế trượt, chân trước quỳ xuống, và cậu mất dấu con búp bê hầu gái trên chân đó.
Vẫn nằm trên mặt đất, cậu dùng cả hai tay bổ V-Sw xuống về phía đầu gối của mình.
Đòn này lẽ ra đã trúng con búp bê hầu gái, ngoại trừ việc cô ta đã tận dụng khoảnh khắc đó để nhảy thẳng lên phía trần nhà đang mở toang.
"Cô định chạy à!?"
Ngay khi cậu hét lên, đoàn tàu đi qua ga tiếp theo mà không giảm tốc và tiếp tục hướng về Shinjuku.
Con búp bê hầu gái biến mất như thể xuyên qua gió. Giờ đây cô ta đã ở bên ngoài trần nhà và xa hơn cả bầu trời chiều.
"Chết tiệt!"
Izumo dùng lực ly tâm của V-Sw để cố gắng đứng dậy.
"?"
Nhưng cậu nhận ra có thứ gì đó đã rơi gần mình.
Một âm thanh nhẹ phát ra từ một hình trụ màu đỏ với tia lửa bay ra từ một đầu.
"Khoan đã. Trông y như thuốc nổ trong phim hoạt hình."
Ngay sau nhận xét đó, ngọn lửa bùng nổ bao trùm toa tàu.
***
Con búp bê hầu gái đứng trên nóc một đoàn tàu dưới ánh hoàng hôn.
Cô ta đang ở đầu toa thứ ba.
Khói đen bốc lên từ toa tàu phía sau, nhưng cô ta không để tâm.
Đoàn tàu đang tiến đến Ga Shinjuku.
Sau khi lướt qua bên dưới tòa nhà ga cao tầng, đoàn tàu chìm vào bóng tối.
Trong bóng tối, đoàn tàu đi thẳng qua sân ga mà nó thường dừng lại và lại đi vào ánh nắng chiều.
Từ đây, đoàn tàu sẽ đi đến khu vực Ikebukuro.
Và ngay khi đoàn tàu đi qua điểm đó ở bên phải, con búp bê hầu gái nhìn thấy thứ gì đó ở bên cạnh.
Có người đang chạy dọc theo sân ga đủ nhanh để theo kịp đoàn tàu.
"Cậu vẫn còn sống à, nhóc con?"
Đó là Izumo.
Cậu đã bung các lá bùa xung quanh cơ thể khi chạy, và con búp bê hầu gái nhìn thấy V-Sw trong tay cậu.
Cô ta nhìn lại toa tàu bị nổ và thấy một lỗ lớn bị xé toạc gần cửa.
"Vậy là cậu đã phá ra bằng cái thứ khổng lồ đó ngay trước khi vụ nổ xảy ra, phải không?"
"Phải, đúng vậy."
Mình mẩy phủ đầy bồ hóng, Izumo chạy dọc theo đoàn tàu, tăng tốc hơn nữa và nắm V-Sw bằng cả hai tay.
"Này, sao cô không bắt đầu nghiêm túc đi? Cô có Concept Core mà, phải không?"
"Cậu sẽ hối hận vì đã hỏi câu đó."
Con búp bê hầu gái vô cảm với tay ra sau lưng, rút thứ gì đó ra và vung nó dưới ánh hoàng hôn.
"Gram. Tôi sẽ sử dụng sức mạnh văn tự của 1st-Gear."
Con búp bê hầu gái cầm một cây bút lông trong tay trái và giơ Gram lên bằng tay phải.
Izumo nhảy xuống khỏi sân ga và tiếp tục chạy dọc theo đoàn tàu.
Khi đi dọc theo kết cấu bê tông trên cao, cậu nghĩ về đặc tính của vũ khí của mình và đối thủ.
...Gram có thể biến văn tự thành hình dạng.
V-Sw có thể tái sinh và tiến hóa những thứ nó phá hủy.
Không gian khái niệm được thiết lập để cả hai sức mạnh đều có thể được sử dụng tối đa. Izumo sẽ có thể sử dụng sức mạnh của Gram ở một mức độ nào đó, và con búp bê hầu gái cũng sẽ có thể sử dụng sức mạnh của cậu ở một mức độ nào đó.
Và trên nóc tàu, con búp bê hầu gái giơ Gram lên và viết thứ gì đó lên nó bằng cây bút lông.
"'Hình'? Cái đó thì làm được gì chứ!?"
Khi nghe câu hỏi đó, biểu cảm của con búp bê hầu gái thay đổi trong gió.
Cô ta mỉm cười.
Rồi cô ta điều chỉnh lại cách cầm Gram.
Trông gần như thể cô ta sắp đâm nó vào bụng mình, nhưng thay vào đó, cô ta để nó lướt qua dưới cánh tay và hướng về bầu trời phía tây.
"Cậu có biết khu vực phía tây giữa Shinjuku và Ikebukuro được gọi là gì không?"
Izumo suy nghĩ và nhíu mày.
"Hyakunin-cho..."
"Chính xác, nhóc con!!"
Con búp bê hầu gái đâm Gram vào không khí.
Một thanh kiếm lẽ ra không thể đâm vào không gian trống rỗng, nhưng Gram đã làm được điều đó với một tiếng gầm.
Một lúc sau, những vết nứt trắng chạy dọc trên bầu trời của Hyakunin-cho.
***
Chiếc máy bay giám sát đang bay trong không gian khái niệm cố gắng di chuyển ra xa khỏi sự bất thường.
Bên trong, một số automaton đang theo dõi tình hình bên dưới.
"Nếu chúng ta di chuyển ra xa, độ chính xác của các bản quét sẽ giảm!!"
"Xin hãy hiểu cho. Đây là một trận chiến giữa các vũ khí chống đỡ cả thế giới. Đến quá gần và chúng ta sẽ bị phá hủy trong tích tắc."
Automaton phi công ra lệnh điều khiển bằng miệng trong khi giao tiếp qua bộ nhớ chia sẻ.
Tuy nhiên, suy nghĩ của cô không nhận được phản hồi từ các automaton giám sát.
Cô nghiêng đầu khi chỉ nhận được sự tĩnh lặng.
"Có chuyện gì vậy?"

"Ồ, ừm, tôi nghĩ thiết bị giám sát có thể bị trục trặc. Từ lúc Gram đâm vào không khí, các đồng hồ đo của cảm biến đã lên mức tối đa. ...Nhưng điều đó có nghĩa là..."
Một lúc sau, phi công xác định đó là sự do dự.
Sau khi nghe thấy một tiếng thở, automaton đang nhìn vào thiết bị giám sát hoảng hốt hét lên.
"Nó đến rồi! Gram đang kích hoạt!!"
Giọng cô ta trở thành một tiếng thét.
"Thế giới đang đảo điên!!"
***
"Hiện ra đi, Bách Nhân Hình!!"[^1]
Ngay khi con búp bê hầu gái vung Gram như thể rút nó ra khỏi không khí, Izumo nhìn vào các tòa nhà và con đường trải dài bên dưới đường ray xe lửa trên cao.
"————"
Tất cả chúng đứng dậy.
Những con búp bê làm từ chính thành phố tự xé mình khỏi mặt đất.
Một tiếng gầm của sự hủy diệt vang lên khi đúng một trăm con trong số chúng đứng dậy.
Những con búp bê thành phố đó không có mặt và tay chân của chúng không có hình dạng xác định, nhưng tất cả chúng đều cao khoảng hai mươi mét.
Tuy nhiên, con búp bê hầu gái thậm chí còn không nhìn chúng đứng dậy. Thay vào đó, cô ta viết "Tàu Siêu Tốc" lên Gram.
"Cậu xử lý chúng đi nhé!?"
Ngay khi cô ta đâm lưỡi kiếm vào đoàn tàu vẫn còn đang bốc khói, tốc độ của nó tăng lên đáng kể.
Động cơ của nó gầm lên, còi tàu hú vang, và đoàn tàu siêu tốc lao về phía trước.
Giờ đây nó di chuyển quá nhanh để Izumo có thể theo kịp, ngay cả với những lá bùa của cậu.
"Chết tiệt!"
Khi cậu nguyền rủa, cậu thấy toa tàu cuối cùng lướt qua bên cạnh mình.
Đoàn tàu biến mất ở phía trước và một cảnh tượng duy nhất còn lại cho cậu.
"...!!"
Một trăm con búp bê khổng lồ giơ cột điện thoại và biển báo lên khi chúng lao vào cậu.
***
Con búp bê hầu gái hạ thấp người trên nóc đoàn tàu đang tăng tốc.
Gió mạnh đến mức chỉ cần đứng dậy cũng sẽ bị thổi bay.
"Tàu siêu tốc ngày nay nhanh đến mức nào rồi nhỉ?"
Khi cô ta lẩm bẩm một mình, cô ta nghe thấy điều gì đó.
Một trăm con búp bê làm từ thành phố đã đâm vào đường ray xe lửa trên cao.
Điều đó làm đứt đường dây điện và quá trình tăng tốc kết thúc, nhưng đoàn tàu vẫn đang di chuyển khá nhanh và nó đã đi trên đường thẳng đến khu vực Ikebukuro.
Con búp bê hầu gái nhìn thấy thứ cô ta cần để chiến thắng ở Ikebukuro.
Rồi cô ta kiểm tra phía sau.
Một trăm con búp bê là vũ khí vật chất được tạo ra bằng cách kết hợp sự hủy diệt và tái sinh của V-Sw với khái niệm văn tự của Gram.
Cô ta thấy những con búp bê đó đang phá hủy đường ray trên cao một cách mạnh mẽ và tiếp tục chạy.
Một vài con trong số chúng đã tự hủy khi đâm vào đường ray, nhưng hơn chín mươi con vẫn còn.
Tiếng kính vỡ, nhựa đường nát và vật liệu xây dựng vỡ vụn vang lên inh ỏi.
Chúng hợp lại thành một chấn động của những bước chân dồn dập và tạo ra một lực lượng tiến công hủy diệt toàn diện.
Đó là một sự hỗn loạn khủng khiếp.
Nhưng con búp bê hầu gái nhận thấy một trăm con búp bê đã ngừng tiến công.
...Điều đó có nghĩa là thằng nhóc vẫn còn sống.
Cô ta tìm kiếm bằng mắt và quả thực đã tìm thấy kẻ thù của mình.
Cậu không còn ở trên đường ray trên cao nữa. Thay vào đó, Izumo bay trong không trung trong bộ giáp trắng của mình.
Cậu có lẽ đã kích hoạt vài chục lá bùa cùng lúc để thực hiện một cú nhảy lớn làm vỡ nát đường ray trên cao dưới chân mình.
Một vụ nổ hơi nước bao quanh cậu trên bầu trời phía đông đường ray.
Sự căng thẳng mà cú nhảy lớn này gây ra cho cơ thể cậu hiện rõ ngay cả từ bên ngoài.
Máu rỉ ra từ chân răng đang nghiến chặt của cậu và máu phụt ra từ các cơ bắp ở cánh tay bị rách do gắng sức quá mức.
Tất cả nỗ lực đó đã cho cậu một khoảng thời gian nghỉ ngơi ngắn ngủi ở độ cao một trăm mét.
Nhưng một trăm con búp bê đã chạy về phía điểm hạ cánh của cậu. Chúng giơ tay lên trời để đoạt lấy mạng sống của Izumo và chạy đua qua các con phố ngay cả khi chuyển động của chúng phá hủy chính cơ thể chúng.
Con búp bê hầu gái nhận ra mọi chuyện đã kết thúc.
Izumo chắc chắn sẽ cần lấy lại hơi khi hạ cánh. Dù cơ thể cậu có cứng rắn đến đâu, một cú nhảy một trăm mét cũng phải gây ra một số thiệt hại nào đó.
Những con búp bê sau đó sẽ lao vào và thực hiện vô số cú đè thân nặng vài trăm tấn, kết thúc trận đấu một cách hiệu quả.
Ngay khi cô ta quyết định mọi chuyện sẽ chỉ đến đây, một giọng nói truyền đến từ bầu trời.
"Khoan đã nào! Mọi chuyện còn lâu mới kết thúc!"
Cô ta ngước lên theo giọng nói của Izumo và thấy thanh kiếm trắng của cậu đã mở ra hoàn toàn.
...Cậu ta định tung ra một đòn tấn công tối đa sức mạnh sao?
Điều đó có vẻ là một ý tưởng ngu ngốc đối với cô ta. Các quy tắc của sự hủy diệt và tái sinh đang có hiệu lực. V-Sw chi phối sức mạnh đó, vì vậy phá hủy những con búp bê bằng nó sẽ chỉ trả chúng về dạng đô thị ban đầu, và một đòn tấn công có phạm vi hàng trăm mét không bao giờ có thể phá hủy hết cả trăm con búp bê.
Một vài con búp bê đã nhận ra ý định của Izumo, vì vậy chúng bắt đầu nhảy sang một bên để nhử đòn liên tục.
Tuy nhiên...
"Này, tôi nghĩ cô đang quên một điều quan trọng ở đây!"
Izumo vung thanh đại kiếm của mình giữa không trung, nhưng không nhắm vào một trăm con búp bê.
Cậu vung nó vào chính thành phố.
Cậu liên tục tấn công vào thành phố giữa Ikebukuro và Shinjuku.
Cậu khắc vào đó những đường ánh sáng tạo thành chữ viết.
"Cô có biết phần này của thành phố được gọi là gì không!? Hả!?"
Izumo hoàn thành nét cuối cùng để hoàn thành ba ký tự bị xé toạc trên nhóm tòa nhà bên dưới.
"Ookubo!!"
Một lúc sau, khu vực thành phố rộng năm trăm mét vuông đứng dậy và trở thành Ookubo.
Khi đang rơi xuống, Izumo nhìn vào bàn tay khổng lồ đang mọc lên từ mặt đất.
"Ra đây nào, Ookubo!!"
Quận thành phố được gọi là Ookubo đứng dậy trong khi mang theo Trường Đại học Khoa học của Đại học Waseda. Sân thể thao của trường tạo thành một bàn tay khổng lồ đỡ lấy Izumo.
Khi Ookubo đứng dậy, ông ta cao hơn hai trăm mét.
Gió cuốn quanh ông ta và tốc độ vươn lên của ông ta tạo ra những vụ nổ hơi nước ở các điểm khác nhau trên cơ thể. Khi con búp bê hầu gái nhìn thấy ông ta, cô ta kêu lên.
"Ookubo là cái quái gì vậy!?"
"Làm sao tôi biết được!? Tôi đã thực sự hy vọng mình sẽ làm được điều này ở Kabuki-cho!"
Một lúc sau, Ookubo tạo dáng chiến thắng với Izumo đứng trên lòng bàn tay phải của mình.
"———!!"
Và ông ta gầm lên.
Một trăm con búp bê đâm vào chân ông ta, nhưng Izumo lờ chúng đi và hét lên.
Cậu thở hổn hển và vung V-Sw lên.
"Đấm chúng đi, Ookubo!!"
Ookubo cúi xuống và đấm xuống mặt đất bên dưới.
Nắm đấm trái đập nát mặt đất, cú đấm tiếp theo chia cắt thành phố, và những cú đấm sau đó khiến những con búp bê tan tác.
Đòn tấn công áp đảo ồn ào phá vỡ những con búp bê thành từng mảnh, nhưng một trăm con búp bê vẫn kiên quyết.
Không sợ bị phá hủy, chúng bắt đầu dùng những cây gậy cột điện thoại đập vào ống chân của Ookubo.
"Chịu đựng đi, Ookubo!"
Nhưng rồi chúng bắt đầu dùng búa cột điện thoại đập vào ngón chân út của ông ta.
"Tôi hiểu cảm giác đó mà, Ookubo!! Đá chúng đi, Ookubo!"
Ookubo đá từ dưới lên.
Cú đá tốc độ có bán kính một trăm mét và bàn chân ở cuối dễ dàng phá vỡ rào cản âm thanh.
Khu vực lân cận Kabuki-cho bị hất tung lên không trung trong một đòn duy nhất, một trăm con búp bê bị sóng xung kích thổi bay, và chúng phá hủy đường ray trên cao hoặc các tòa nhà lớn xung quanh Ga Shinjuku khi bay đi. Một con búp bê làm từ một tòa nhà chung cư va vào Tòa nhà Tokyu, tạo ra một thác kính vỡ. Một con búp bê khác bay đầu đâm vào hông Cửa hàng Bách hóa Keio, khiến một quán cà phê ở các tầng trên bay ra không trung và phá thủng phía đối diện.
Những con khác lăn trên mặt đất, phá hủy thành phố khi chúng di chuyển, và biến toàn bộ khu vực Shinjuku thành một khu vực hủy diệt.
Nhưng giữa tất cả tiếng ồn đó, đoàn tàu chở con búp bê hầu gái đã vào Ikebukuro.
Izumo lấy lại hơi trên cánh tay của Ookubo và nhìn về phía bắc.
Trong khi đối mặt với các tòa nhà khác nhau của Ikebukuro, cậu rút điện thoại di động ra khỏi túi.
Và một lúc sau...
"Tôi đây," một giọng nói vang lên.
"Ồ, tên ngốc à? ...Tôi đoán cậu sẽ biết rõ hơn Chisato, Ikebukuro là loại đất gì vậy?"
"Đó là đất của tôi. Nó có tên tôi được viết trên đó. Trong cuốn atlas của tôi."
"Lần sau cố gắng hơn nhé. Dù sao thì, tôi đang ở khu vực Shinjuku ngay bây giờ."
"Ừ, Hyakunin-cho và Ookubo-cho ở đó, phải không? Quán bánh bao trước đền Hyakunin-cho và quán soba trước ga Ookubo đều khá ngon."
"Chúng tôi đã dùng cả hai rồi."
"Cách nói kỳ lạ thật," Sayama nói. "Nhưng dù sao thì, Ikebukuro có Sunshine 60 nổi tiếng của Tokyo. Tòa nhà khổng lồ đó được xây dựng trên nền của nhà tù Sugamo, nơi giam giữ tội phạm chiến tranh trong Thế chiến thứ hai. Nghe có vẻ là một nơi mà kẻ thù của chúng ta sẽ thích, phải không?"
"Ừ." Izumo gật đầu. "Xin lỗi, tôi vừa tìm thấy việc cần làm."
Cậu cúp máy và nhìn về phía trước.
[^1]: Bách Nhân Hình: Dịch từ "One Hundred Dolls", nghĩa là "Một trăm con búp bê", nhưng giữ lại âm Hán Việt để có vẻ trang trọng và giống tên chiêu thức hơn. Nó cũng là phép chơi chữ với địa danh Hyakunin-cho, trong đó "hyakunin" (百人) có nghĩa là "một trăm người".
Gã đã kết thúc cuộc gọi vì một lý do đơn giản.
Tòa nhà cao nhất ở Ikebukuro cùng tất cả những công trình xung quanh đột nhiên bắt đầu phun ra những ngọn lửa bùng nổ từ gần chân đế.
"Thôi nào. Mình không còn hiểu chuyện quái gì đang xảy ra nữa rồi."
Búp bê hầu gái đứng trên bức tường của tòa nhà Sunshine 60, tắm mình trong ánh hoàng hôn.
Cô được chống đỡ bởi đôi chân của chính mình và thanh Gram cắm sâu vào tường tòa nhà.
Tòa nhà sáu mươi tầng đang phun khói từ tầng trệt rộng lớn của nó.
Đó là luồng khói trắng của một vụ phóng.
Và điều này không chỉ giới hạn ở Sunshine 60.
Một trăm tòa nhà xung quanh, bao gồm khách sạn, trung tâm thương mại, v.v., tất cả đều đang rung chuyển, phần móng vỡ tan trong khi phun những luồng khói khổng lồ xuống mặt đất, tạo ra cuồng phong và tiếng ồn dữ dội.
Những công trình bằng bê tông cốt thép tạo ra làn khói bùng nổ đó chỉ vì một lý do duy nhất: những dòng chữ được viết trên thanh Gram.
"Tiến lên! Siêu-Đại Tên lửa Đạn đạo Liên lục địa!!"
Tòa Sunshine 60 rung lên dưới ánh tà dương.
Nó rung chuyển, tạo ra một tiếng gầm còn lớn hơn những tòa nhà xung quanh và phụt những luồng khói khổng lồ xuống mặt đất.
Khói bao trùm các công viên ở mọi hướng, thổi bay những chiếc xe đang đỗ trên đường và va vào các tòa nhà gần đó.
Cơn địa chấn làm vỡ tan cửa sổ của các tòa nhà cao tầng, tiếng gầm vang dội cũng gây ra tác động tương tự lên các tòa nhà xung quanh, và những công trình nhỏ gọn như cửa hàng tiện lợi thì dễ dàng bị hất đổ.
Gió gào thét, mặt đất rung chuyển.
"Bay lên!" búp bê hầu gái hét lên trong khi dùng bút viết lên thanh Gram. "Ý chí!!"
Ngay khi từ ngữ được thêm vào, Siêu-Đại Tên lửa Đạn đạo Liên lục địa được điều khiển bằng ý chí bắt đầu lơ lửng.
Tòa nhà sáu mươi tầng cao hơn hai trăm mét, nó thoáng dừng lại giữa không trung như thể đang do dự, nhưng...
"———!!"
Tất cả những công trình cao nhất ở Ikebukuro, một cụm công trình với số lượng lên đến ba con số, đã bứt khỏi phần móng đang níu giữ chúng với mặt đất.
Với một vụ phóng mang tính hủy diệt, tất cả các tòa nhà đồng loạt bay vút lên trời một cách hoàn hảo.
Một vài automaton đã hét lên khi nhìn vào màn hình điều khiển bên dưới Kanda.
"Không thể nào!!"
Hàng chục đốm sáng màu cam đã xuất hiện trên bản đồ trần nhà, biểu thị cho những vật thể bay khổng lồ.
Tất cả chúng đều là những tên lửa cỡ lớn được tạo nên từ các tòa nhà bay lên theo phương thẳng đứng.
Bê tông và kính tạo thành lớp vỏ ngoài, còn các cửa hàng và sản phẩm bên trong chính là thuốc nổ.
"Cả thành phố... đang bay lên sao?" một automaton ngây người hỏi.
\#8 gật đầu.
"Vốn dĩ, sức mạnh này có thể khiến cả một thế giới bay lên," cô nói. "Và đây là sức mạnh của một trong những kẻ thù mà chúng ta đã chiến đấu ròng rã trong suốt Cuộc chiến Khái niệm."
Những mảnh kính vỡ tan như mưa trong ánh hoàng hôn, trong khi các tòa nhà tăng tốc lao lên trời với tiếng gầm vang dội.
Tất cả chúng được bao bọc bởi những vòng hơi nước khổng lồ và xuyên qua những chiếc vòng đó để tiếp tục hành trình lên không trung.
Một tên lửa đạn đạo liên lục địa bay lên đến độ cao cực đại trước khi rơi ngược trở lại mặt đất.
Búp bê hầu gái dùng Gram để đứng trên vách của tòa Sunshine 60 khi nó bay thẳng đứng lên bầu trời chiều trong vắt. Cùng với Khách sạn Prince, tòa nhà chứng khoán và các công trình khác, cảm giác giống như một chiến hạm đang bay lên.
"Vũ khí biểu tượng cho Chiến tranh Lạnh lại đang bay lên từ nơi Thế chiến thứ hai kết thúc. Thông minh đấy chứ, ngươi không nghĩ vậy sao?"
Những tòa nhà di chuyển với tốc độ chóng mặt xuyên qua các tầng mây.
Những khối vật thể khổng lồ màu trắng và xám xé toạc mây trời, nhảy múa giữa không trung như một đàn cá voi trồi lên từ mặt biển.
Các tòa nhà vọt lên khỏi những đám mây và từ từ vẽ nên quỹ đạo hướng xuống.
Chúng vẽ nên những đường parabol, những thân xác cứng rắn của chúng kêu răng rắc, và những khối công trình dài hàng trăm mét đã chĩa mũi trở lại mặt đất.
Chúng rơi thẳng xuống.
Mục tiêu của chúng là Shinjuku, nơi Izumo đang ở.
Để điều chỉnh đường bay khi chúng lao trở lại vào những đám mây, búp bê hầu gái xoay thanh Gram như một chiếc cần điều khiển.
Các tòa nhà phản ứng lại bằng cách bao bọc mình trong một cơn gió mỏng và lật ngược hoàn toàn.
Chúng hướng thẳng xuống dưới.
Khách sạn Sunshine cùng với Khách sạn Prince và các tòa nhà khác bắt đầu rơi xuống như thể háo hức tiếp tục cuộc hành trình.
Ánh sáng đỏ thẫm và luồng nhiệt lung linh tỏa ra từ chân đế của chúng, tòa nhà cao nhất rơi xuống cùng với những công trình khác.
Các thành tố của một quận đang lao xuống một quận khác.
Những đám mây trở thành một làn sương lạnh lẽo khi chúng lao vào.
Khi chúng xuyên qua phía bên kia của tầng mây, Shinjuku và phần còn lại của Tokyo hiện ra trong tầm mắt.
Tên lửa cao nhất mang tên mặt trời chỉ bắt đầu di chuyển sau khi thấy những tên lửa khác xuất phát.
Và rồi công trình đồ sộ ấy tăng tốc.
Làn sương trắng kéo dài từ mọi góc cạnh ở phía trước khi đầu đạn khổng lồ lao tới.
Như thể thúc đẩy những đầu đạn nhỏ hơn đã đi trước... không, như thể chào hỏi chúng, biểu tượng của công nghệ kiến trúc Nhật Bản thời Showa đang hướng về Tokyo.
Nó xếp hàng ngang với Khách sạn Prince nhưng không hề do dự.
"Bọn ta đi trước đây."
Búp bê hầu gái chào một cách thân mật rồi vượt qua khách sạn.
Lần này, toàn bộ sáu mươi tầng của công trình khổng lồ đang rơi được tắm trong ánh nắng mặt trời mà nó được đặt tên.
Mặt đất đã hiện rõ.
Ngay cả Hoàng cung ở xa cũng có thể nhìn thấy từ độ cao này. Những chiếc xe hơi đã dừng lại, nên không khí nhuốm màu khói bụi được gió cuốn đi, khiến thành phố trở nên quang đãng.
Thành phố này đã từng bị ném bom lửa trong chiến tranh và đã vươn lên sau đó, vì vậy không còn dấu tích nào của hình dạng trước chiến tranh.
Hơn nữa, khu vực Shinjuku đã bị phá hủy bởi trận chiến trước đó.
Nhưng mọi chuyện sẽ kết thúc ở đây, búp bê hầu gái nghĩ khi đứng trên vách tòa nhà đang tăng tốc rơi.
Chỉ một đòn này sẽ kết thúc tất cả.
Gã đã thua Kazami trong cuộc tấn công của Quân đội, nhưng gã đủ ngoan cố để coi những lời cô ta nói chỉ là những lời lảm nhảm của một đứa trẻ. Đó là những điều gã đã nghĩ đến không biết bao nhiêu lần nhưng chưa bao giờ có thể tin được.
Nhưng, gã nghĩ với một nụ cười nhỏ cam chịu.
"Mình sẽ tin vào điều đó một chút. ...Như vậy thì việc mình đang làm ở đây cũng có chút ý nghĩa."
Cú rơi đã thực sự bắt đầu, và lực G mạnh đến mức gần như muốn thổi bay búp bê hầu gái lên trên.
Nhưng tòa nhà vẫn tiếp tục lao xuống.
Những mảnh vỡ, đồ đạc bên trong và khói bụi văng ra tứ tung khi tòa nhà cao tầng được phóng từ Ikebukuro lao về phía Shinjuku. Nó dường như đang tuyên bố rằng Shinjuku mới là nơi thuộc về mình.
Gia tốc đẩy cú rơi đi nhanh hơn.
Gió từ bên dưới thổi ngược lên tạo ra một tiếng gầm điếc tai.
Những con đường của Shinjuku đã hiện ra. Ánh hoàng hôn kéo dài những cái bóng, nhưng trên vùng đất tan hoang và vỡ nát đó chẳng hề có bóng tối.
Búp bê hầu gái cười cay đắng trước sự thật rằng mặt đất trần trụi đã lộ ra.
"Thời hiện đại chẳng có gì sai cả. Các thành phố chỉ là lớp trang điểm mà con người tô vẽ lên mặt đất mà thôi."
Và...
"Chính chúng ta đã tạo ra tất cả những thứ đó!!"
Chúng tiếp tục lao xuống.
Sóng xung kích từ cú va chạm và vụ nổ của công trình khổng lồ ít nhất sẽ hủy diệt hoàn toàn Shinjuku.
Chỉ còn lại lớp vỏ Trái Đất mà thôi.
Miễn là búp bê hầu gái viết từ "rào chắn" lên thanh Gram ngay trước khi vụ nổ xảy ra, cô sẽ ổn.
Tòa nhà giờ chỉ còn cách mặt đất chưa đầy một cây số. Gia tốc của nó tiếp tục tăng và sẽ đạt đến đỉnh điểm ngay khoảnh khắc va chạm.
...Kết thúc đi.
Kết thúc cuộc chiến của chúng ta, búp bê hầu gái nghĩ.
Và ngay lúc đó, cô nhìn thấy một chuyển động xuyên qua làn gió.
Một bóng người đang di chuyển về phía điểm va chạm. Bóng người đó đang chạy và phá hủy Shinjuku trên đường đi của mình.
Đó là Ookubo.
Izumo đã bảo Ookubo chạy đến một điểm nhất định.
Đó là nơi những tên lửa đạn đạo liên lục địa phóng từ Ikebukuro sẽ va vào.
Địa điểm đó tượng trưng cho Tokyo hiện đại.
Đó là Tòa nhà Chính phủ Đô thị Tokyo.
Izumo bảo Ookubo dừng lại đột ngột trước tòa nhà cao nhất của Nhật Bản hiện đại.
Một tiếng gầm vang lên khi Ookubo dậm một chân xuống một trung tâm thương mại ngầm, nhẹ nhàng trượt dừng lại, và giơ Izumo về phía Tòa nhà Chính phủ Đô thị Tokyo.
Izumo hạ thấp hông để trụ vững trước quán tính, nhưng anh không rời mắt khỏi kẻ thù của mình.
Cái bóng khổng lồ giờ đã ở rất gần phía trên anh.
Sự rung chuyển của không khí đủ để làm vỡ tan cửa sổ của Tòa nhà Chính phủ Đô thị Tokyo, nhưng Izumo không quan tâm.
Anh nhìn chằm chằm lên vật thể đang rơi xuống, nó lớn đến mức dường như không hề tăng tốc chút nào.
"Khá ngầu đấy."
Anh nhanh chóng giơ cây bút lông của mình lên. Cây bút lông có lưỡi kiếm này tên là V-Sw và mang sức mạnh của sự hủy diệt và tái sinh.
"Nhưng ta đây còn hiện đại hơn ngươi!!"
Anh vung V-Sw hết lần này đến lần khác.
Mặt tiền của Tòa nhà Chính phủ Đô thị Tokyo vỡ tan, bê tông và kính bay khắp nơi, và những dòng chữ bắt đầu thành hình.
"Một người đàn ông đích thực phải dùng thứ này!"
Một tiếng hét từ máy bay giám sát truyền đến Phòng thí nghiệm Kanda.
"Izumo-sama đã viết xong! Dòng chữ là..."
Một khoảng lặng.
"'Pháo Beam'!!"
Một luồng phóng điện chạy giữa hai tòa tháp đôi trên đỉnh Tòa nhà Chính phủ Đô thị Tokyo.
Dòng điện màu trắng xanh nối liền nhau trong ánh chạng vạng và tạo ra một quả sét hòn khổng lồ.
Luồng phóng điện đột nhiên biến mất, chỉ còn lại quả sét hòn.
"———!!"
Một khoảnh khắc sau, hai tòa tháp đôi của Tòa nhà Chính phủ Đô thị Tokyo vỡ tan.
Chúng vỡ vì hai lý do.
Công trình khổng lồ rơi từ trên cao đã đâm vào chúng và một vòng ánh sáng trắng xanh đã bắn ra từ quả sét hòn theo mọi hướng.
Một âm thanh nhẹ vang lên, nghe rất giống tiếng hít vào.
Đồng thời, quả sét hòn lơ lửng giữa hai tòa tháp đôi co nhỏ lại.
"...!!"
Và ánh sáng từ quả sét hòn xuyên thẳng qua tòa Sunshine 60 từ mái nhà xuống tầng một.
Cùng lúc đó, tòa Sunshine 60 đâm sầm vào đỉnh của Tòa nhà Chính phủ Đô thị Tokyo.
"!!"
Điều này tạo ra một áp suất bùng nổ.
Thay vì một vụ nổ thực sự, một luồng áp suất quy mô lớn lan ra và đè nén không khí.
Cú va chạm và vụ nổ của tên lửa đạn đạo liên lục địa tạo ra một chớp sáng chói lòa.
Ánh sáng bao trùm tất cả.
Trong đó, Tòa nhà Chính phủ Đô thị Tokyo bị nghiền nát từ trên cao, bung ra như một đóa hoa nở, và bị cuốn đi bởi sóng xung kích đến mức không còn lại một mảnh vỡ.
Chỉ trong một khoảnh khắc, ánh sáng trắng xanh phụt ra từ tất cả các cửa sổ của tòa Sunshine 60, và rồi tòa nhà bị nghiền nát thành từng mảnh như thể ai đó vừa đấm vào nó.
Năng lượng tích tụ bên trong phát nổ, vừa đẩy nhanh quá trình sụp đổ của nó, vừa làm giảm sức mạnh tổng thể.
Tuy nhiên, nó vẫn gây ra sự tàn phá trên diện rộng.
Ánh sáng ngay lập tức bao phủ một bán kính vài cây số và mọi thứ trong phạm vi đều bị hất văng ra ngoài và nghiền nát.
Các tòa nhà đang rơi khác bị tấn công từ bên dưới và bị phá hủy, nhưng những vụ nổ giữa không trung của chúng đã bị nuốt chửng bởi quầng sáng đang lan rộng bên dưới, một quầng sáng có sức mạnh gấp hơn hai lần.
Không có âm thanh nào. Sóng xung kích đã vượt qua tốc độ âm thanh.
Khi sóng xung kích lan rộng, vòm ánh sáng đẩy một làn hơi nước đi trước.
Chẳng bao lâu sau, sóng xung kích đã bay xa gấp nhiều lần so với chính ánh sáng.
Các tòa nhà ở Shinjuku, Ikebukuro, Shibuya và các quận lân cận ngay lập tức bị hất đổ, cây cối bay lên không, còn ô tô và tàu hỏa bị thổi bay dễ dàng như bụi.
Những đám mây phía trên bị đẩy ra ngoài, và một làn sóng phát quang lan rộng trên bầu trời cùng với một sóng xung kích rung chuyển.
Âm thanh đến sau đó.
Hàng chục tiếng nổ lớn, trầm đục vang lên cùng lúc.
"——————"
Ánh sáng biến mất khỏi tâm chấn, và mặt đất bị thổi tung lên không.
Lực phản chấn dội xuống mặt đất đã thổi bay mọi thứ ở đó.
Đây là sự hủy diệt thuần túy.
Chỉ còn lại mặt đất trơ trụi.
Tuy nhiên, có một thứ bay xuyên qua làn khói bụi nhanh chóng bốc lên trời: hai đốm sáng.
Chiếc máy bay giám sát đã thoát khỏi phạm vi của vụ nổ và giờ đây đang kiểm tra những đốm sáng đang bay trong khi nảy lên trên các luồng không khí tốc độ cao.
Những vệt sáng mỏng vẽ nên những vòng cung trên bầu trời khi chúng bay về phía tây, về phía mặt trời lặn.
Hai đốm sáng bay nhanh song song với nhau.
Chúng là hai thanh kiếm đã bay ra từ tâm vụ nổ.
Chúng là những vũ khí Lõi Khái niệm có tên là Gram và V-Sw.
Khi chiếc máy bay giám sát nhìn thấy những đốm sáng đang bay, giọng của một automaton vang lên.
"Trận chiến đã kết thúc..."
Một chút nhiễu rè trong giọng nói truyền đi của cô.
"...với kết quả hòa!!"
[^1]: Hyakunin-cho có nghĩa là "Thành phố Trăm Người", nhưng nếu thêm ký tự có nghĩa là "hình dạng" vào, nó sẽ trở thành "Thành phố Trăm Búp bê".
0 Bình luận