Hãy trông chừng em thật nhiều
Và để em được dõi theo anh
Bởi em muốn có được trọn vẹn con người anh
Bởi em muốn thuộc về anh trọn vẹn
Bóng tối buông xuống cổng chính của Học viện Taka-Akita.
Bên trong cánh cổng phía tây ấy, có một tấm bảng tin lớn dành cho học sinh.
Nó được dùng để triệu tập học sinh, thông báo giáo viên nghỉ dạy, dán quyết định đình chỉ học, và công bố kết quả hoạt động của các câu lạc bộ.
Lúc này, ánh đèn đang chiếu rọi vào một tờ giấy duy nhất trên bảng.
Tờ giấy giả da được trang trí bằng hoa lụa trắng và đỏ, trên đó là những dòng chữ viết tay bằng mực.
Thông Báo:
Hội nghị Leviathan Road đã kết thúc với tỷ lệ tán thành ngang nhau cho cả Top-Gear và Low-Gear về vấn đề lịch sử giao thoa giữa hai bên.
Theo thỏa thuận của cả hai phe, năm đại diện của Top-Gear và năm đại diện của Low-Gear sẽ quyết định hồi kết cho xung đột gốc rễ bằng một trận chiến.
Nếu một bên không đủ đại diện, có thể thay thế nếu được sự chấp thuận của tất cả các Gear còn lại.
Top-Gear: Toda Mikoku – Hajji – Nagata Tatsumi – Alex – Chưa quyết định
Low-Gear: Sayama Mikoto – Izumo Kaku – Kazami Chisato – Heo Thunderson (Dan Harakawa) – Hiba Ryuuji
- Các trận đấu sẽ diễn ra theo hình thức một chọi một.
<!-- -->
- Các trận đấu sẽ bắt đầu vào buổi trưa ngày 23 tháng 12. Việc nhận vũ khí sẽ bắt đầu vào rạng sáng ngày 23 tháng 12.
<!-- -->
- Mỗi đại diện sẽ nhận một vũ khí Concept Core tại địa điểm này trước khi trận chiến bắt đầu.
<!-- -->
- Mỗi đại diện được tự do lựa chọn vũ khí Concept Core theo nguyên tắc ai đến trước được chọn trước.
<!-- -->
- Một không gian khái niệm sẽ tự động mở rộng quanh mỗi khu vực chiến trường tại Tokyo.
<!-- -->
- Đặc tính của không gian khái niệm sẽ bị ảnh hưởng bởi các vũ khí khái niệm chứa trong đó.
<!-- -->
- Nếu vũ khí Concept Core của một đại diện bị đánh cắp hoặc phá hủy, người đó sẽ bị xử thua.
<!-- -->
- Người chiến thắng sẽ trao trả Concept Core của mình cùng với Concept Core của người thua cuộc.
–Ngày 22 tháng 12 năm 2005, Người điều hành Hội nghị Leviathan Road
Xung quanh tấm bảng tin hoàn toàn vắng lặng.
Màn đêm đang buông xuống phiên bản của tấm bảng tin trước cổng chính, thứ đã được tách ra thành một không gian khái niệm.
Từ bầu trời đêm vọng lại những tiếng ồn ào xa xăm.
Vài đốm sáng và bóng người thấp thoáng trong một khoảng sân tối mờ hơi sương.
Những ánh đèn đó nằm ở phía sau của khoảng sân rộng, ngay trước một ngôi miếu nhỏ được dựng gần hàng rào và cây cối ở phía tây.
Những chiếc đèn lồng trong vườn ở hai bên miếu có nến đang cháy bên trong.
Một tấm ảnh duy nhất được đặt ở lối vào được chiếu sáng của ngôi miếu.
Đó là ảnh của một người phụ nữ, và đôi mắt trong ảnh dường như đang nhìn ra cậu con trai và cô gái đang đứng trước miếu.
Chàng trai có đôi mắt sắc sảo, mặc một bộ vest màu xanh navy.
Cô gái có mái tóc đen dài, mặc bộ đồng phục bọc giáp màu trắng.
Cô gái nắm lấy tay trái của chàng trai và mỉm cười.
“Mẹ… và ba. Cả ông, bà, và cả cụ nữa.” Cô gật đầu. “Mọi người đã đợi con phải không ạ?”
Cô thở ra một hơi.
“Cụ đã giúp đỡ gia đình Tamiya, nên họ đã thờ họ Shinjou ở đây. Và dường như ông của Sayama-kun cũng đã chăm sóc cho mọi người nữa. Cho nên…”
Cô nhắm mắt lại.
“Mọi người đã được bảo vệ bởi những con người thật kỳ lạ, nhưng cũng nhờ vậy mà giờ đây tất cả mọi người đều ở đây, đúng không ạ?”
“Shinjou-kun, anh không chắc đây là lúc để đưa ra những lời nhận xét tuy kỳ quặc nhưng lại rất đúng chỗ đâu.”
“E-Em đâu có cố ý làm vậy.”
Shinjou mỉm cười, thả lỏng bờ vai và nói với khoảng không vô định.
“Ừm, em đã luôn nghĩ rằng mình chỉ có một mình.”
“Thật sao?”
“Vâng.” Cô gật đầu. “Em đã cảm thấy bất lực, đã khóc rất nhiều, và từ khi gặp anh đến giờ em chẳng làm gì khác ngoài việc dựa dẫm vào anh. Nhưng mà…”
Cô mở mắt, nhìn về phía ngôi miếu, nhìn về phía những ngọn núi và ánh đèn thành phố ở phía tây, rồi ngước lên bầu trời đêm và ngắm nhìn vầng trăng.
Cô dời ánh mắt từ ngôi miếu thờ họ của mình, băng qua mặt đất nơi nó tọa lạc, và hướng lên tận bầu trời mà nó kết nối.
“Em không thể chạm tới mặt trăng, nhưng thế giới này tồn tại là nhờ những gì ba mẹ em và những người đi trước đã làm.”
Cho nên…
“Em đã luôn nghĩ rằng mình không có ba mẹ, nhưng nếu em thực sự không có ai cả… thế giới này đã không như bây giờ. Và em nghĩ em cũng sẽ không là em của hiện tại.”
Cho nên…
“Em nghĩ rằng một phần nào đó của thế giới này đã được tạo ra bởi bàn tay của ba mẹ em.”
Cô siết chặt tay Sayama và nhìn lại về phía ngôi miếu.
“Em không thể gặp hay nói chuyện với họ được nữa, nhưng chừng nào thế giới này còn tồn tại, những điều họ đã làm sẽ còn mãi, và em có thể tiếp tục đắp xây thêm nữa.”
Điều đó có nghĩa là…
“Thế giới này không phải là thân xác của chúng ta. Nó giống như một sinh vật sống, lưu giữ lại những dấu ấn mà ta đã tạo ra. Những việc chúng ta đã làm sẽ tiếp tục đối thoại với nhau trong thế giới này ngay cả khi chúng ta không còn ở đây nữa.”
Nói cách khác…
“Thế giới này giống như một chuỗi DNA.”
Đến đây, Shinjou từ từ thở ra một hơi đứt quãng.
“Mẹ và ba biết không? Con rất yêu thương mọi người.”
Những suy nghĩ của cô không thể nào đến được với họ nữa, và cô ước gì mình có thể gặp họ, nhưng chính vì thế mà cô đã nói ra những lời này.
“Con sẽ chăm sóc thế giới này. Vì con muốn được gặp lại mọi người, nên con sẽ chăm lo cho thế giới mà mọi người đã bảo vệ. Như vậy thì sẽ đến được với mọi người, đúng không ạ? Những gì con làm sẽ đi qua thế giới này và chạm đến những gì mọi người đã làm, phải không ạ?”
Không có câu trả lời nào cho câu hỏi đó, nhưng cô vẫn nhận được một lời hồi đáp.
“Sẽ đến mà.”
Cô cảm thấy bàn tay mình được siết chặt và nghe thấy giọng nói của Sayama.
“Không có lý nào những suy nghĩ của chúng ta lại không thể chạm tới thế giới này.”
Cô mở to mắt và quay sang bên cạnh, nhưng Sayama vẫn đang hướng về phía ngôi miếu.
“Chúng ta hãy cùng nhau tạo nên dấu ấn sâu đậm trong thế giới này, Shinjou-kun. Nếu chúng ta cùng nhau làm, hiệu quả sẽ nhân đôi. Không, em được tính là hai người, nên anh sẽ phải cố gắng thêm chút nữa để nâng nó lên thành bốn lần.”
“H-Hai là đủ rồi ạ. Chỉ cần đến được với mẹ và mọi người thôi.”
Sayama quay về phía cô và mỉm cười dưới ánh trăng.
“Vậy thì chúng ta có thể dùng hai phần còn lại để tạo dấu ấn cho nhau.”
Anh hít một hơi.
“Anh xem em là một cá thể duy nhất, nên như vậy là hoàn hảo. Đúng không, Sadagiri-kun?”
Anh choàng một tay qua vai cô, và họ cùng nhau quay lại về phía ngôi miếu.
Anh thở ra, và làn hơi hiện lên màu trắng trong không khí.
Nhận ra xung quanh đang lạnh dần, anh nói.
“Họ Shinjou giờ đây đã không còn đơn độc nữa.”
“Đúng vậy.”
Shinjou nhìn về phía ngôi miếu, đỏ mặt, và cúi người xuống như thể muốn khoe bộ đồng phục bọc giáp trắng của mình với kiến trúc nhỏ bé ấy.
“Trông con thế nào ạ? Con mặc bộ này ngay cả khi là con trai. Nhưng con thích kiểu quần áo này lắm, và con có một người cũng đồng ý rằng con mặc nó rất đẹp, cho nên…”
Cô không nói “đừng lo lắng”. Thay vào đó, cô mỉm cười và nói một câu khác.
“Tuyệt lắm phải không ạ?”
Cô tựa vào người Sayama và gật đầu về phía ngôi miếu.
“Giờ khi đã biết điều đó, em muốn được ở bên anh ấy.”
Sau một thoáng im lặng, cô bắt đầu cất tiếng hát.
Đây là điều duy nhất cô còn nhớ.
Đó là bài hát mà mẹ cô đã hát, và cô hướng nó về phía nụ cười trong tấm ảnh nơi ngôi miếu dưới ánh trăng.
Chầm chậm nhưng chắc chắn, bài hát vẫn tiếp tục.
Khi đêm càng sâu, ánh sáng và tiếng ồn của lễ hội càng lớn dần.
Trong tất cả các màu sắc trên tấm bảng tin được chiếu sáng rực rỡ của Học viện Taka-Akita, thông báo lớn nhất là về buổi vũ hội hóa trang đêm nay.
Nó diễn ra trên sân vận động tổng hợp mà học sinh gọi là Big Emperor. Khoảng sân cát rộng lớn nằm ngay phía trước con đường chính đã được biến thành một sàn nhảy dài bốn ki-lô-mét.
Các khán đài, đồ trang trí, búp bê daruma và những vật dụng không còn cần thiết sau nửa đầu lễ hội đã được chất thành một đống lửa lớn ở trung tâm. Những vũ công hóa trang vây quanh nó thành năm vòng tròn cỡ cực lớn, lớn, vừa, nhỏ và cực nhỏ.
Vòng tròn cực lớn có đường kính bốn ki-lô-mét, các vũ công trong đó chạy nhanh xung quanh, trong khi vòng tròn cực nhỏ đã tiến đến cách ngọn lửa chỉ một mét. Tất cả họ đều nhảy theo bài hát tự sáng tác của câu lạc bộ nhạc nhẹ, bài “Stand By Bon”.
Tiếng gào thét đầy cảm xúc của những cây guitar điện hòa cùng điệu múa Bon hóa trang năm tầng, và ngọn lửa hắt những bóng người nhảy múa lên các tòa nhà xung quanh. Những người nhìn vào bóng của những siêu nhân hay những nhân vật bí ẩn đang nhảy múa đó thường có chung một cảm nhận.
“Trông như một nghi lễ tà ác nhằm hủy diệt thế giới vậy.”
“Tớ không muốn nghe câu đó từ một người ăn mặc như cậu đâu, Brunhild.”
Kazami liếc nhìn Brunhild khi cả hai đang đứng trước nhà câu lạc bộ gần cổng chính.
Brunhild vẫn mặc bộ trang phục màu đen mà cô đã mặc đến cuộc họp. Cô thậm chí còn đội chiếc mũ ba sừng và mang theo cây lưỡi hái.
Tuy nhiên, cô còn nhiều điều để nói trong khi uống chai trà mua ở một quầy hàng gần đó.
“Cậu cũng chẳng có tư cách nói người khác trong bộ đồng phục bọc giáp đó đâu.”
“Nhưng tớ chẳng có bộ nào khác trông giống đồ hóa trang cả. Trang phục ban nhạc của tớ được thiết kế với mục đích khoe mẽ nhiều hơn.”
“Khoe mẽ à? Tớ nghĩ cậu nên gọi là khiêu gợi thì đúng hơn. Sao cậu có thể khoe eo giữa nơi công cộng như thế?”
Người cười gượng trước câu nói đó không phải là Kazami. Mà là Izumo đang đứng ở phía bên kia của Kazami.
“Dù sao thì, Chisato, bộ đồ đó sẽ nổi bật lắm đấy. Sẽ có người nhận ra nó, cậu biết không? Có khá nhiều thành viên UCAT ở trường này, cả học sinh lẫn giáo viên.”
“Thật sao?”
Kazami quay về phía anh và đột nhiên nghiêng đầu, trừng mắt.
“Kaku? Cậu có thể đừng vác theo tấm ván lướt sóng mà chỉ mặc mỗi bộ đồ bơi vào thời điểm này trong năm được không?”
“Đừng ngớ ngẩn. Tớ đang hóa trang thành Borderman, người hùng mới mà bố cậu đang lên kế hoạch đấy!”
“Ý cậu là Boarderman? Để hợp với tấm ván lướt sóng à?”
“Không, tên anh ta xuất phát từ việc anh ta luôn dừng lại ngay trên ranh giới của sự không thể chấp nhận được khi kích động nổi loạn.”
“Đó không phải là dừng lại trên ranh giới! Đó là lao thẳng qua nó luôn rồi!”
“Thật tốt khi hai tên ngốc các cậu vẫn tràn đầy năng lượng như vậy, Kazami. Nhưng Izumo, cậu nói nghiêm túc đấy à?”
“Ừ.” Anh rút một cặp kính râm từ bộ đồ bơi ra và đeo lên. “Mặc dù không nhiều người trong số họ thuộc sư đoàn đặc biệt. Đây là nơi tiêu chuẩn để những người nhập tịch gửi con cái họ đến và bằng cách nào đó họ cuối cùng cũng bị cuốn vào. Và với một số người, chỉ đơn giản là vì bố mẹ họ đã ở trong UCAT.”
Anh khoanh tay.
“Ngoài ra, tớ chắc chắn hầu hết các giáo viên đều là thành viên. Và không chỉ trong trường đâu. Tớ chắc chắn bên ngoài cũng có rất nhiều và tớ nghĩ con số đó đang tăng lên. Ngay cả trong số những người trẻ hơn chúng ta.”
“Tớ hiểu rồi.”
Kazami gật đầu và nghe thấy tiếng trống và bass của bài Taka-Akita Ondo, nên cô nhìn về phía nhóm người đang nhảy múa và uốn éo bên kia ngọn lửa.
“Rất nhiều người trong số họ thậm chí còn không mặc đồ hóa trang.”
“Đúng là một nghi lễ ma quỷ, phải không?” Brunhild hơi nghiêng đầu. “Quan trọng hơn, những người khác đâu rồi?”
“Heo chắc đang vui vẻ ở đâu đó trong lễ hội và Harakawa sẽ đi cùng cậu ấy. Hiba đã đến UCAT trước vì cậu ấy lo lắng cho Mikage. Còn về Sayama và Shinjou…”
Kazami nhìn về phía những tác phẩm tốt nghiệp hiện lên như những cái bóng trên sân trường xa xa.
“Họ đã khiêu vũ cùng nhau, nhưng sau đó họ thấy tác phẩm mà ba mẹ họ đã làm và nói rằng họ sẽ đến nhà Tamiya. Nhìn kìa, là những bàn tay đáng sợ đó. Có một cái cho mỗi người ba mẹ của Sayama và một cái cho mẹ của Shinjou.”
Cô mỉm cười, Brunhild nói “Thì ra là vậy”, và Izumo nói “Vậy là họ ở đó.”
Kazami gật đầu trước câu trả lời của họ.
“Cả hai đều là những kẻ ngốc, nhưng họ rất hợp nhau.”
“Theo cách tớ thấy, những kẻ ngốc thường có cách để hợp với nhau.”
“Ồ? Giống như cậu và con mèo đen đó à?”
Brunhild nhìn con mèo và nó lảng tránh ánh mắt rồi lùi lại.
Kazami thở dài khi nhìn cô gái vung cây lưỡi hái xuống và đuổi theo con vật.
Sau đó, cô ngước nhìn người bạn đồng hành của mình.
“Kaku, chúng ta cũng đi nhảy đi. Đây là năm cuối của chúng ta ở đây mà.”
Cô kéo tay anh.
“Chờ đã, chờ đã,” anh nói khi bị cô lôi đi. “Còn tấm ván lướt sóng của tớ thì sao?”
“Cứ cắm nó xuống đất ở đâu đó đi.”
Anh nhìn xuống bộ đồ của mình với vẻ mặt khó xử.
“Nhưng không có tấm ván, tớ sẽ trông như một kẻ lập dị.”
“Cậu vốn đã thế rồi!!”
“Này, Sayama-kun?”
Giọng Shinjou vang lên trong căn phòng gỗ.
Cô gượng cười dưới ánh sáng mờ ảo của một bóng đèn duy nhất.
“Tại sao nệm đã được trải sẵn vậy?”
“Hm. Có vẻ như nó được thiết lập tự động. Đây là phòng riêng của nhà Tamiya mà.”
“Và. Ai. Đã. Sắp. Xếp. Chuyện. Này!?”
Cô liên tục đập vào chiếc nệm và tấm chăn duy nhất.
“Mà nó còn có cả hai cái gối như cho một cặp đôi nữa chứ!”
“Thì, chúng ta cũng sẽ chưa cần đến ba cái trong một thời gian nữa đâu.”
Câu nói đó khiến cô chết lặng và khuôn mặt cô nhanh chóng đỏ bừng lên.
Cô cố gắng nói điều gì đó.
“A…”
Nhưng cô nhận ra mình không thể diễn đạt suy nghĩ thành lời và biết rằng mọi chuyện đã trở nên tồi tệ hơn.
“E-Em về đây.”
Cô đứng dậy, đầu vẫn cúi gằm để che đi khuôn mặt nóng bừng.
Vẫn ngồi trên nệm, Sayama ngước nhìn cô.
“Tại sao?”
“V-Vì…”
Cô khó khăn trong việc tập hợp suy nghĩ của mình.
“Thế này không đúng. Có gì đó không đúng. Nó, ừm, ờ…”
Cô chỉ có một suy nghĩ duy nhất.
…Cảm giác như chúng ta đang bắt người khác làm mọi việc cho mình vậy.
Mình đúng là một cô gái tồi tệ, cô nghĩ.
“Em về đây. Em về thật đó.”
Cô bước bước đầu tiên, tự hỏi mình đang làm gì, tự hỏi tại sao mình không dừng lại, và bắt đầu đi qua Sayama.
“Chờ đã, Shinjou-kun!”
Anh di chuyển ra trước mặt cô và níu cô lại để ngăn cô đi. Và anh làm vậy khi vẫn còn đang quỳ.
Chiều cao của anh khiến vòng tay anh ôm lấy phía sau đùi cô và mặt anh áp vào bụng dưới của cô.
“Anh không thể để em có vẻ mặt đó được, Shinjou-kun.”
“Anh nghĩ mình đang nhìn vào đâu khi nói câu đó vậy!?”
“Ha ha ha. Rốn của em qua lớp đồng phục bọc giáp, tất nhiên rồi. Và nếu anh ngước lên, anh có thể thấy hình bóng đôi gò bồng đảo của em.”
“A-Anh chẳng bao giờ chịu nghe gì cả! Anh cần phải cởi mở hơn với những gì em nói!”
“Vậy thì cả hai chúng ta cùng cởi mở.”
Anh dùng đầu gối để tách chân cô ra.
Với vùng không phòng bị bên dưới cơ thể, cô lùi lại.
Tuy nhiên, anh lại hào hứng đưa đầu gối vào sâu hơn nữa.
“Bây giờ tọa độ của chúng ta còn gần hơn nữa! Chẳng bao lâu nữa chúng ta sẽ an toàn bên nhau!!”
Để chứng minh rằng điều đó không có nghĩa là an toàn, cô đấm liên tục lên đỉnh đầu anh.
“A-Anh không biết em cảm thấy thế nào đâu, đúng không!? Em sẽ tiếp tục cho đến khi anh mất hết mạng dự phòng!!”
“B-Bình tĩnh nào, Shinjou-kun! Anh tin là mạng của anh không có thêm mạng nào đâu!”
“Không khoan nhượng.”
Cú đấm tiếp theo chắc đã trúng vào đúng chỗ vì Sayama rên lên và co người lại.
Tuy nhiên, chuyển động đó lại khiến mặt anh kẹt giữa hai đùi cô.
Cô hét lên và cố gắng thoát ra bằng cách rút chân lại, nhưng tay anh đã ôm chặt lấy phần gốc đùi cô ở phía sau. Anh cũng đang dùng đầu gối để tách chân cô ra, nên việc giữ thăng bằng khó hơn bao giờ hết.
“A-Anh bám chặt như một loại sinh vật thần thoại nào đó vậy! Anh là Thần Sàm Sỡ trong truyền thuyết à!?”
“Sao em có thể vu khống tiên mông như vậy!? Dù sao thì, anh nghĩ cái tên Ông Già Mê Đùi trong truyền thuyết nghe hay hơn.”
Nghe vậy, cô hoảng hốt nhìn quanh.
“Một ngọn giáo. Em cần một ngọn giáo. T-Tốt nhất là thứ gì đó có thể trừ tà!”
“Dù việc này khá thú vị, nhưng em cần bình tĩnh lại đi, Shinjou-kun. Nhấn mạnh chữ ‘lại’ đó.”
Sayama hạ tay xuống. Đôi tay đang nắm lấy mông cô chuyển xuống phía sau đầu gối của cô và kéo mạnh khiến cô ngã nhào.
Cô ngã lên chân mình và thấy mình đang ngồi trong lòng Sayama.
“Thấy chưa? Được rồi đó.”
Anh nắm lấy tay cô để giúp cô giữ thăng bằng trong tư thế hơi ngả về sau và đặt tay cô lên vai mình, khiến cô không còn lựa chọn nào khác ngoài việc nhìn vào mặt anh.
Khuôn mặt đó vẫn vô cảm như mọi khi và anh nhìn thẳng vào mắt cô trước khi gật đầu một cái.
“Vậy thì chúng ta đi thôi, Shinjou-kun.”
“Ể?”
Cơ thể cô đột nhiên như lơ lửng.
Cô hét lên khi vòng tay của Sayama ôm lấy mông và sau đầu gối cô.
Sau đó, anh bế cô lên.
Cô hoảng sợ, nhưng còn hơn cả việc bị bế, cô hoảng sợ vì tầm nhìn của mình đột nhiên cao hơn hẳn. Cô tựa vào vai trái anh và vòng tay qua đầu anh.
“C-Chúng ta đi được sao?”
“Việc kết hợp khi cả hai không đồng bộ thường dẫn đến thất bại hoặc tai nạn kết hợp.”
“Nhưng chúng ta đi thì anh có ổn không?”
Chắc là anh ấy ổn thôi, cô nghĩ và thầm thở dài.
Nghĩ vậy, cô thả lỏng vai.
“Có lẽ chỉ có mình em lo lắng về Ryouko-san…”
“Ồ, Ryouko? Anh cũng thấy có lỗi với những gì đã làm với cô ấy.”
“Vì những gì anh đã làm với cô ấy?”
“Phải.” Anh gật đầu và liếc xuống tấm nệm. “Trước khi đi cùng em hôm kia, anh đã trải sẵn tấm nệm này. Ryouko khá tức giận vì anh không để lại việc gì cho cô ấy làm cả.”
“Ồ? Vậy là anh đã trải nó ở đây.”
“Phải. Anh nghĩ nó sẽ làm em ngạc nhiên.”
“Ồ?” cô nói lại một lần nữa trong khi tựa vào vai anh.
Sau đó, cô tóm lấy đầu anh, đá nhẹ vào vai và ngực anh, rồi ngả người ra giữa không trung.
“Sao anh không nói sớm hơn!!”
Cô tung một cú thúc gối toàn lực vào ngực anh.
Ba phút sau, Shinjou đang sửa lại tấm nệm.
Dù cô phàn nàn, cô không thể phủ nhận rằng mình đang đỏ mặt, và khi cô quay lại…
“Em không biết một khuôn mặt vô cảm lại có thể chứa đầy sự mong đợi đến thế, Sayama-kun.”
“Anh không thể kiềm chế được khi nghĩ đến việc em đang sửa lại tấm nệm của chúng ta. Trông thật quyến rũ.”
Đừng để anh ta lừa, cô tự nhủ trong khi hoàn thành việc chỉnh lại vị trí của những chiếc gối.
Cô thở dài và miễn cưỡng nhích lại gần anh.
“Shinjou-kun, sao không lại đây ngồi nữa?”
Anh vỗ vào đùi mình, nên cô suy nghĩ một lúc rồi nhìn bốn bức tường, trần nhà, và cửa sổ.
“Không có ai nhìn chứ?”
“Ryouko sẽ không bao giờ cho phép điều đó.”
Cô giật mình khi nghe cái tên đó nhưng nghĩ về ý nghĩa của nó.
“Không biết chuyện này có khó khăn cho chị ấy không.”
“Nếu có, cô ấy đã không trìu mến với em như vậy.”
“Anh chắc chứ?” cô hỏi. “Em hy vọng anh đúng. Vâng…”
Cô ngồi đối mặt với anh trên lòng anh.
Sau đó anh cởi áo khoác vest và choàng lên vai cô. Sau khi che cô khỏi xung quanh như vậy, anh nắm lấy tay cô và vòng chúng qua vai mình.
“Nào, bây giờ.”
Và anh ôm chầm lấy cô.
Trước khi cô kịp thở, anh đã kéo cơ thể họ lại gần và mặt trong của chiếc áo khoác cọ vào tay cô thật nhột.
Thì ra đây là thứ mà con trai mặc, cô nghĩ ngay khi anh nâng khuôn mặt cô đang tựa vào vai anh lên.
“…”
Và môi họ chạm vào nhau.
Chà, cô nghĩ. Chààà, cô nói thêm. Ôi, chà, cô cũng nghĩ vậy.
Ba suy nghĩ đó kết hợp lại thành sự cho phép.
Lưỡi anh gõ nhẹ vào môi cô và cô tự hỏi liệu đó có phải là cách làm lịch sự không.
Cô dùng môi mình chấp nhận chiếc lưỡi ấy, ôm lấy nó bằng lưỡi của mình, và cảm thấy lưỡi mình được giữ chặt.
“Nn,” cô thở ra. Anh tinh ý rút môi lại, nhưng cô lại ấn vào để cho thấy là không sao.
Họ xoay người để làm sâu sắc hơn nụ hôn chào hỏi của mình và dường như tạo thành những con sóng.
“Ah.”
Sau khi rời nhau, họ dành vài giây để lấy lại hơi thở.
Ngay cả trong phòng, hơi thở của họ cũng trắng xóa.
“Em lạnh à, Shinjou-kun?”
“E-Em không, nhưng… A, chờ đã.”
Cô bắt đầu tháo cà vạt của anh.
“Em nên tháo cái này ra, đúng không? Nếu không, em có thể sẽ làm anh ngạt thở mất.”
“Anh có cảm giác điều kiện ban đầu của em không hoàn toàn chính xác…”
Chính xác mà, cô tự nhủ khi tháo cà vạt và nhìn anh trong chiếc áo sơ mi.
“Ừ-Ừm…”
Cô không chắc mình có nên cởi áo sơ mi của anh ra không.
Cô hoảng hốt khi nhận ra mình đang đỏ mặt và nghĩ lại những đêm và buổi tối thường lệ của họ.
…Ồ, anh ấy luôn tự cởi áo sơ mi của mình.
Anh sẽ không bao giờ cởi đồ của mình trước cô và anh sẽ chỉ cởi tối thiểu những gì cần thiết.
Chà, vậy đây là lần đầu tiên mình lột đồ anh ấy, cô nghĩ khi thấy anh gật đầu.
“Trong doujinshi của chúng ta, em luôn lột đồ anh từ dưới lên.”
“Anh đã đọc cái gì vậy!?”
Anh vẫn chưa biết rằng cô đã mua một cuốn với lý do cần tài liệu tham khảo cho việc viết lách của mình.
“Thiệt tình,” cô nói để lảng tránh vấn đề.
Cô cởi cúc áo sơ mi, bắt đầu từ trên cùng, và làn da của anh dần dần hiện ra bên dưới.
“S-Sayama-kun, anh không cần phải tạo dáng cho mỗi chiếc cúc đâu. Thật sự không cần. N-Nếu anh làm em sợ… nhìn này, tay em đang run và chuẩn bị chọc vào mắt anh đấy.”
“Đó là một cách thể hiện nỗi sợ hãi nguy hiểm đấy.”
Trước khi anh nói xong, cô đã cởi cúc xuống đến rốn của anh.
…Đến đây là hết mức em có thể rồi.
Cô có thể thề rằng hơi nước đang bốc lên từ giữa những lọn tóc che trên khuôn mặt cúi gằm của mình.
Mồ hôi lo lắng xuất hiện trên lưng và cổ cô, nhanh chóng bao phủ toàn bộ cơ thể, khiến cô cảm thấy nóng và ẩm ướt. Vì vậy để che giấu điều đó…
“Ừ-Ừm, em đã cởi cúc áo của anh rồi. B-Bây giờ em nên làm gì? Bóp cổ anh!?”
“Làm ơn đừng bóp cổ anh để che giấu sự ngượng ngùng của em nữa. Và không may cho em, bây giờ đến lượt anh, Shinjou-kun.”
Ể? cô nghĩ khi anh với tay đến ngực bộ đồng phục bọc giáp của cô.
Chất liệu mềm mại có thể được tháo ra bằng cách kéo các móc cài từ gấu áo.
“A…”
Bộ đồ bó bên trong lộ ra, nhưng anh ngay lập tức dùng móng tay để mở nó từ cổ xuống đến dưới rốn cô.
Ngực cô vẫn còn được che phủ, nhưng tất cả từ cổ họng đẫm mồ hôi đến phần da thịt dưới rốn của cô đều đã phơi bày.
Bộ đồ bó sát vào người cô, vì vậy hình dáng cơ thể cô hiện ra hoàn hảo dưới ánh sáng mờ ảo.
Cô nhìn vào chiếc cà vạt đã rơi xuống giữa hai bầu ngực của mình.
“Anh không định tháo cà vạt của em à?”
“Anh đã muốn nhìn em như thế này từ lần đầu gặp em.”
“A-Anh thích mặc đồ nửa vời à!?”
Ngay khi cô nói xong, anh luồn tay trái xuống dưới eo cô và khiến cô ngã ngửa ra sau.
“Ah.”
Giờ cô đang nằm ngửa trên nệm.
Việc chỉ nhìn thấy trần nhà và bóng đèn trong bóng tối khiến cô lo lắng, nhưng khuôn mặt anh sớm hiện ra và tiến lại gần.
“…”
Khi môi họ chạm vào nhau, anh tháo giáp vai, bộ đồ bên dưới, và chiếc váy ở eo cô.
Chống cự cũng chẳng ích gì, nhưng cô không muốn chỉ cam chịu. Cảm giác mâu thuẫn đó khiến cô vừa vặn vẹo làm cho công việc của anh khó khăn hơn, vừa kéo anh lại gần hơn để cảm nhận thêm hơi ấm của anh trên môi mình.
Cô cảm thấy tay trái của anh cởi bộ đồ bên trong và để lộ cơ thể cô bên dưới, chỉ chừa lại phần khung, nách, hông và eo.
Anh lột bộ đồ ra bằng cách luồn tay giữa lớp vải mỏng và da cô. Lòng bàn tay hơi lạnh của anh sẽ mò mẫm nắm lấy làn da đẫm mồ hôi của cô và những ngón tay của anh sẽ nhột nhạt quấn quanh cô.
…Mồ hôi của mình.
Làn da cô phồng lên giữa những ngón tay đang nắm chặt của anh và cô cảm thấy như thể độ ẩm đang bị vắt kiệt.
Điều đó làm cô xấu hổ, khiến hơi thở của cô nhanh hơn. Môi cô bị môi anh niêm phong, nên hơi thở của cô càng trở nên thất thường và cô đổ mồ hôi nhiều hơn nữa.
Ngón giữa của anh lướt giữa hai bầu ngực cô, men theo chính xác đường xuống đến rốn, ấn vào rốn cô, tiếp tục đi xuống sâu hơn, rồi lại di chuyển lên. Anh lặp lại quá trình này theo một nhịp điệu nhất định, nhưng chẳng bao lâu sau nó trở nên ngẫu nhiên, điều đó khiến Shinjou nhận ra mình đang mất kiên nhẫn đến mức nào.
“Không.”
Cô hít vào.
“Đừng trêu em nữa.”
“Được thôi, nhưng có vẻ em đang hiểu lầm điều gì đó. Dù sao thì, anh sẽ nhẹ nhàng hơn.”
Anh làm điều đó một cách nhẹ nhàng hơn và cô vặn vẹo.
Đôi gò bồng đảo đẫm mồ hôi của cô phơi bày trong không khí mát lạnh, bụng và rốn trần của cô nhấp nhô theo từng nhịp thở, và anh di chuyển tay đến phần bụng dưới của cô.
“…”
Sau một thoáng im lặng, cô gật đầu.
Cô không nhắm mắt. Cô vòng tay trái qua cổ anh, đặt tay phải lên miệng mình, và nhìn.
Cô đang bị phơi bày hoàn toàn.
Anh tháo lớp giáp mềm và cô cảm thấy một sự lạnh lẽo chạm đến khoảng không từ giữa hai chân đến mông mình.
“Ah…”
Trước khi cô kịp nói bất cứ điều gì, môi họ lại một lần nữa chạm vào nhau và anh nuốt chửng lời nói của cô.
Chơi không đẹp, cô nghĩ trong khi cũng cảm thấy nhẹ nhõm. Đó là một sự kết hợp phiền phức.
Sau đó, anh đặt móng tay lên đôi tất của cô và xé chúng từ bên trong.
“A, c-chờ đã! Nếu anh xé chúng…”
“Đừng lo, Shinjou-kun.”
Anh lôi một thứ gì đó từ túi sau quần ra.
“Anh có tất dự phòng ở đây. …Ánh mắt đó là sao? Em có vấn đề gì với sự chu đáo của anh à?”

“Đến nước này, em nói gì cũng chỉ là nửa vời thôi…”
“Em cũng mang theo đồ dự phòng của mình, đúng không?”
“Đ-Đừng hỏi thế…”
Sau đó, cô nhận ra tình trạng ăn mặc chính xác của mình. Phần trước của bộ đồ đã hoàn toàn bị lột ra và mở toang.
“Anh có thấy em không, Sayama-kun?”
“Có.” Anh lùi lại một chút và gật đầu. “Đây chính là em, Shinjou-kun.”
Cô gật đầu và anh đầu tiên đưa môi mình lên trán cô. Sau đó, anh hạ chúng xuống mí mắt, mũi, môi, cổ họng và xương quai xanh của cô. Anh vừa liếm vừa mổ nhẹ vào da cô.
“Em có vị y như máu.”
“Dừng lại…”
Anh áp tai xuống dưới ngực cô để nghe nhịp tim, kề má vào rốn cô để cảm nhận hơi ấm của cô, và…
“A, S-Sayama-kun. Ừ-Ừm… Xuống thấp hơn nữa là…”
“Shinjou-kun, luyện tập thì có ích gì nếu nó không giống thật nhất có thể?”
Anh nâng đầu gối cô lên và làm như đã nói. Anh làm điều đó một cách cẩn thận và cô cảm thấy một sự ẩm ướt chạm đến phần dưới của mình.
“———”
Cô im lặng nhưng run rẩy một chút, nên anh nhận ra cô đang nghĩ gì và nói.
“Anh sẽ đảm bảo làm điều tương tự khi em là Setsu-kun.”
“A, n-nhưng…”
“Con người phải công bằng trong mọi việc.”
Trước khi cô có thể phản đối, anh đã làm như đã nói, như thể đang sưởi ấm cơ thể cô.
“…A…a…”
Cô thở hổn hển nhiều lần và cảm giác nhột nhạt cùng sự xấu hổ khiến cô nâng đầu gối lên và uốn cong người ra sau như thể đang cố gắng trốn thoát. Nhưng cô xoay người quá nhiều và lăn úp mặt xuống.
“A.”
Cô điên cuồng cố gắng đứng dậy và đối mặt với Sayama một lần nữa, nhưng cô không thể dồn chút sức lực nào vào hông và gục xuống.
Cô ngồi với hai đầu gối dang rộng trên nệm và cơ thể gục về phía trước, nên hông của cô được nâng lên về phía Sayama.
“Ừ-Ừm, Sayama-kun. Chuyện này, ừ-ừm, là một tai nạn không thể tránh khỏi, cho nên…”
“Có vẻ như người ta khó biết phải nói gì khi họ tràn ngập quá nhiều hạnh phúc.”
“Anh đang nói đến loại hạnh phúc gì vậy!?”
Cô duỗi tay xuống dưới cơ thể và cố gắng che đi khu vực giữa hai chân, nhưng Sayama đã nắm lấy những bàn tay đó.
Cô đang nằm sấp với mông chổng cao lên trời và bây giờ tay cô bị kéo ngược lại giữa hai chân.
Trước khi cô kịp nghĩ gì, phần thân trên của cô đã bị ấn xuống sàn. Đầu gối của cô bị cố định tại chỗ như thể đang mở ra về phía bụng, nên lực kéo trên tay khiến lưng cô cong ngược lại.
“D-Dừng lại, Sayama-kun. Và việc là một tinh linh mông cũng không phải là lý do…”
“Ồ, vậy là cuối cùng em cũng chấp nhận sự tồn tại của tinh linh hộ mệnh của anh, Assmodeus Đệ Tam!?”
“Em chỉ nói đùa để che giấu sự ngượng ngùng thôi, nên đừng đáp lại như thế!!”
Vị tinh linh đưa môi lại gần.
“Hyah!” cô hét lên và cố gắng di chuyển ra xa, nhưng phần thân trên và đầu gối của cô đã bị giữ chặt. Uốn cong eo là điều tối đa cô có thể làm được. Khi cô xoay người né tránh, sự ẩm ướt sẽ đuổi theo và cô dần mất đi khái niệm mình là người đuổi hay người bị đuổi.
Chẳng thể làm gì được và bụng cô chỉ nhấp nhô lên xuống khi toàn bộ cơ thể dường như đang gợn sóng.
…A.
Cô nhận ra mình đang nằm trên bộ vest của Sayama.
Thế nên cô buông xuôi. Làn da đẫm mồ hôi của cô không trượt trên chất liệu của bộ vest, nên cô vùi mặt vào đó như thể phó thác cơ thể mình cho tấm vải và sự ma sát ướt át.
“…!”
Một cơn run dài chạy dọc cơ thể cô, cô hít vào vài lần, và cô phó thác cơ thể đang trào dâng của mình cho Sayama.
Cô không còn cố gắng trốn thoát nữa. Thay vào đó, cô làm theo ý mình.
Và sau một khoảng thời gian không xác định, cô nhận ra chuyển động duy nhất còn lại là sự nhấp nhô của đôi vai.
A… cô nghĩ trong khi xoay người mềm nhũn và lau đi mồ hôi giờ khi đã được tự do.
Cô lăn ngửa ra và thấy Sayama đang nhìn xuống cô từ trên cao.
Sự xấu hổ khi nhận ra anh đã nhìn cô suốt thời gian qua khiến nước mắt cô lưng tròng, nhưng anh mỉm cười với cô.
“Em thật đẹp, Shinjou-kun.”
“A-Anh lại nói thế nữa à?”
Cô ngước nhìn phần thân trên trần của anh và nhận ra một điều.
“Đây thực sự không phải là lúc để nói đùa, anh biết không?”
“Anh đã nói đùa một câu nào trong suốt thời gian này chưa? Chúng ta cần phải nghiêm túc với chuyện này, Shinjou-kun.”
“Câu đó thực sự làm em nguội lạnh đi…”
“He he. Thật đáng yêu làm sao khi em có thể thiếu nhất quán như vậy, Shinjou-kun. …Có lẽ anh cũng nên thử làm như vậy.”
“Ý anh là anh sẽ còn tệ hơn nữa à?”
Nói xong, cô thả lỏng cơ thể.
Cô thở ra một hơi ấm áp và rời tay khỏi cổ họng. Cô di chuyển bàn tay xuống dọc theo bên hông và tìm thấy anh giữa hai đầu gối hơi nâng lên của mình.
“Thật tình… Chẳng có gì để che giấu hay cần phải che giấu nữa, đúng không?”
“Chưa bao giờ có, Shinjou-kun.” Anh mỉm cười. “Anh đã luôn nhìn em như chính con người em.”
“Tại sao câu đó nghe từ anh lại đáng lo ngại đến vậy? Thôi, không quan trọng.”
Cô cười gượng vì trái tim cô không thể phủ nhận sức nóng và mồ hôi đang bao phủ cơ thể mình.
Tuy nhiên…
“Sayama-kun, anh có chắc là anh không muốn em quay mông về phía anh không? Anh là một tinh linh mông mà.”
“Nhưng vậy thì anh không thể ôm em từ phía trước.”
“Đúng vậy.” Cô cảm thấy nhẹ nhõm một chút, nhưng má cô cũng ửng hồng. “Vậy thì… Lát nữa chúng ta có thể làm như vậy không? Em thích khi anh khen em.”
Anh nhìn cô với vẻ mặt khó xử và dường như không ngờ tới điều đó.
“Vì một lý do nào đó, em có vẻ như đang có ấn tượng rằng anh là một người không đứng đắn.”
“Đừng lo. Em không nghĩ vậy chút nào. …Những gì em nghĩ còn vượt xa hơn thế nhiều!”
"Nào, nào, bình tĩnh lại đi."
Chàng vén nhẹ tóc mái, rồi dịu dàng xoa đầu cô.
Cô lim dim mắt tận hưởng, còn chàng thì vòng tay trái qua vai rồi cứ thế ngả người về phía trước.
Cảm nhận cặp đầu gối đang co lại của mình bị tách sang hai bên, cô bèn thuận thế nhấc chân lên, quấn lấy thân người chàng.
"Sayama-kun, anh sẽ 'kiểm tra' cơ thể em... đến tận cùng chứ ạ?"
Nghe vậy, chàng khẽ mỉm cười.
"Anh không làm thế được đâu."
"Ể?"
"Bởi vì," chàng nói. "còn có cả Setsu-kun nữa, với lại anh cũng chẳng bao giờ muốn ngừng 'kiểm tra' cho em cả. Chúng ta không thể để hôm nay là lần cuối cùng được."
Thế nên…
"Thế nên anh muốn được tiếp tục 'kiểm tra' cho em, mãi mãi về sau."
"Vậy thì..."
Cô hít một hơi thật sâu, gom góp những cảm xúc đang dâng trào trong lồng ngực để thốt thành lời, rồi vươn tay ôm lấy chàng.
"Em cũng vậy!"
Như để đáp lại, chàng siết chặt lấy cô, và cô nhận ra, ước nguyện mình vừa nói đã thành hiện thực.
0 Bình luận