Ngôn từ là một tiếng nói
Một tiếng nói vang lên
Nó thôi thúc một lời đáp trả từ nơi này
Khi Fafner rời khỏi khu rừng đã tan hoang và tiến vào cánh đồng cỏ, hắn thấy một con rồng máy màu trắng cùng một cậu trai và một cô gái đang giao chiến tựa như khiêu vũ.
Những bước chân thép xé toạc lớp đất đá, và thân hình khổng lồ kia khuấy động cả cơn gió. Tiếng kim loại va chạm vang lên chan chát. Giữa lúc những bóng hình ấy di chuyển dưới ánh trăng, các đồng đội First-Gear của Fafner và thành viên UCAT chỉ biết đứng nhìn từ xa.
Ai nấy đều chết lặng, không thốt nên lời.
Fafner run rẩy vì cơn đau buốt sau lưng, nhưng vẫn lê bước tiến về phía trước giữa làn gió cuộn, rồi cất tiếng.
“Tại sao!” Hắn nhìn thẳng vào con rồng máy màu trắng. “Hagen-sama! Ngài vẫn luôn né tránh chiến trận, vậy tại sao?”
Cơn đau dữ dội lại chạy dọc sống lưng. Fafner khuỵu xuống, cảm giác như thể xương sống mình đang bị bóp nát.
Và một bóng người đứng dậy ngay cạnh hắn.
Hắn ngước lên, bắt gặp một gương mặt quen thuộc.
Đó là một bán long nhân hắc ám giống hệt hắn. Bóng hình này cũng không có cánh trên lưng.
“Cha…”
“Xem ra ta đã đến kịp lúc. Con trai của ta, Fafner, hãy nhìn Hagen-sama đi.”
Fafner làm theo lời cha.
Hắn dõi theo con rồng trắng đang lao đi với tốc độ chóng mặt, vặn xoắn thân mình, làm tung bụi đất lên không trung, rồi gầm vang.
Một giọng nói trầm thấp vang lên từ trên đỉnh đầu hắn.
“Đó là điều con hằng mong muốn, Fafner à. Là điều mà con đã luôn chờ đợi.”
Trái tim Hagen rung động bên trong bộ giáp Fafnir Custom.
Sự lệch lạc lúc trước đã không còn nữa. Ngài biết tại sao: chính ngài đang bắt đầu tan biến.
Khi những phần dư thừa biến mất, ngài trở nên sắc bén đến tột cùng.
Ngài cảm nhận được cơn gió mơn man trên da thịt, ngửi thấy hương cỏ cây trong không khí.
Ngài cảm nhận được đất dưới kẽ chân, và những viên sỏi nhỏ bị móng vuốt hất tung lên mỗi khi di chuyển.
Mọi chuyển động của cơ thể ngài đều đồng bộ hoàn hảo với cỗ máy.
Những điều chỉnh trước đó đã mang lại kết quả. Ý chí của ngài khớp hoàn hảo vào cỗ máy, không một chút thừa thãi.
Ngài di chuyển.
Ngài vươn móng vuốt, truy đuổi cậu trai. Ngài bung các tấm giáp, phòng thủ trước những đòn tấn công của cô gái.
Cậu trai nhắm vào cổ ngài. Hai lò phản ứng nằm ở đó. Hẳn là cậu ta muốn đoạt lấy Lõi Ý Niệm trong lò phản ứng vũ khí ở phía trước, nhưng cách duy nhất để làm điều đó là phải lấy mạng ngài.
Mặt khác, cô gái lại nhắm vào các thiết bị cảm biến thị giác, chân và các khớp nối. Tuy nhiên, những đòn tấn công này không cùng đẳng cấp với cú đánh đã chặn đứng được phát pháo chính của ngài lúc trước.
Ta hiểu rồi, Hagen nghĩ. Vậy là ngươi vẫn chưa hoàn toàn biết vai trò của mình trong trận chiến này. Nhưng câu trả lời đó, cô gái à, ngươi chỉ có thể tìm thấy từ chính nơi ngươi đang đứng mà thôi.
Hagen bật cười.
“Ha.”
Tiếng cười bật ra. Đã rất, rất lâu rồi ngài mới cười như vậy. Ngài không nghĩ mình đã từng dùng hết giọng kể từ khi mang thân xác này. Đã rất, rất lâu rồi ngài mới cảm thấy vui sướng đến thế. Ngài chiến đấu để mọi người có thể mỉm cười khi mọi chuyện kết thúc.
Ngài muốn chiến thắng.
Khi ngài thích thú nhìn quanh, ngài thấy tất cả mọi người ở đó. Họ đều đã cùng ngài đến đây.
Và giờ đây, ngài đang chiến đấu ở nơi mà họ không thể theo bước. Đây là việc ngài phải làm. Chỉ có một người thân cận với hoàng tộc, người được ban cho sức tấn công mạnh nhất của First-Gear mới có thể làm được điều này.
Hagen nhớ lại.
Vua Wotan tuy nhút nhát nhưng lại rất nhân hậu. Em trai ngài, Regin, tuy hay la rầy người khác nhưng tất cả đều là vì lợi ích của họ. Ngài yêu mến công chúa Gutrune vì nàng tuy bất khuất nhưng lại thường hay tự rước khổ vào thân. Và thế giới ấy đã tồn tại cùng với tất cả bọn họ.
Dù có thể đã mất tất cả, nhưng ngài biết tất cả những điều đó là sự thật.
“!”
Hagen thu trọn tầm nhìn vào mắt.
Ngài thấy cánh đồng, khu rừng, những ngọn núi, bầu trời, những áng mây, và vầng trăng ngự giữa thiên đỉnh.
…Phải.
Khi trận chiến này kết thúc, ngài sẽ phải rời khỏi không gian này.
…Lâu lắm rồi.
Trước mặt ngài là những kẻ địch có thể chọn sai lầm một cách đúng đắn, và đúng đắn một cách sai lầm.
Kẻ địch di chuyển. Cậu trai giơ thanh đại kiếm lên và nhảy sang bên trái Hagen. Cô gái bắn một lưỡi hái ánh sáng về phía chân phải của ngài.
Nó đánh trúng. Mặt đất dưới chân phải ngài vỡ vụn, khiến ngài mất thăng bằng.
Cơ thể ngài nghiêng về bên phải, để lộ phần cổ bên trái và mạn sườn trái trước mặt kẻ thù.
Cậu trai xông vào tận dụng sơ hở, nhưng đó là một sai lầm. Fafnir Custom có một khẩu pháo được lắp đặt bên trong. Chính khẩu pháo này đã bắn xuyên qua nữ kiếm sĩ tên Mikoku khi kẻ môi giới thông tin Hajji đưa cô ta đến sân trường bỏ hoang đó.
Hagen bung khẩu pháo ra, tự hỏi liệu ngài có thể chiến thắng bằng đòn này không.
Ngài khai hỏa.
Mục tiêu không phải kẻ địch, mà là thánh kiếm Gram mà kẻ địch đang cầm.
“!”
Ba phát bắn liên tiếp ở cự ly gần.
Sóng xung kích tạo ra một vầng hơi nước trắng xóa tựa chiếc ô, và luồng khí nén đã thổi bay cậu trai. Cậu ta bị hất văng đến ngay trước mặt Fafnir Custom. Vị trí đó cho phép Hagen lịch sự tung ra hỏa lực tối đa của mình.
Thiết bị cảm biến thị giác của Fafnir Custom kiểm tra kết quả đòn tấn công. Thánh kiếm Gram trong tay kẻ địch đã mất đi ánh sáng. Tấm kim loại vốn dùng để hiện chữ nay im bặt. Giọng của Gram vang lên.
“Bốn giây nữa mới hồi phục! Vứt ta đi và chạy mau!”
…Lâu thế sao? Ta chỉ cần một giây thôi.
Hagen điều khiển Fafnir Custom. Ngài há miệng và trụ vững bằng bốn chân.
Kẻ địch suýt nữa đã buông Gram trong cơn chấn động, cậu ta quay về phía cô gái sau lưng mình.
Kết thúc rồi, Hagen nghĩ.
Với niềm hứng khởi trong lòng, ngài bắn pháo chính chỉ bằng một ý niệm.
…Ta muốn chiến thắng.
Sayama dồn sức vào cơ thể đang run rẩy vì dư chấn lúc nãy. Cậu có thể cảm nhận mặt đất dưới chân mình, vậy nên tiếp theo là cánh tay trái.
Gram ở đó. Thanh kiếm dài hai mét hiện đang im lìm.
Nhưng, Sayama nghĩ. Mình phải kết thúc chuyện này bằng chính vũ khí này. Đó mới là lễ độ.
“…!”
Cậu dồn sức vào cánh tay trái đang run rẩy.
Ngay sau đó, cậu cảm thấy một cơn đau nhói. Máu từ miếng băng trên cánh tay tuôn ra như vỡ òa. Cậu có thể cảm nhận rõ ràng từng thớ cơ và sợi gân của mình.
Nhưng cậu không quan tâm. Cơn đau là thật. Cơn đau nhức nhối khắp cơ thể cho cậu thấy rằng thân xác này vẫn tồn tại.
Các giác quan của cậu đã trở lại.
Xúc giác, thính giác và thị giác quay về, và cậu tập trung vào những gì ở trước mắt. Fafnir Custom đã há miệng.
Ánh sáng có thể được nhìn thấy nơi họng súng sâu trong cổ họng nó.
Không có cách nào Sayama có thể né được đòn này.
Và vì vậy Sayama không lựa chọn phải làm gì. Cậu chỉ đơn giản là khao khát chiến thắng.
Ngay khi cậu cố gắng tiến về phía trước, một người nào đó nép sát vào cậu như thể đang đỡ lấy cậu.
Đó là Shinjou.
“Những việc cậu không làm được, cứ để cho tôi,” cô nói.
Vừa nói, cô vừa cử động tay. Trong chớp mắt, cô hứng lấy dòng máu chảy từ cánh tay trái của cậu lên ngón tay và viết gì đó lên tấm kim loại của Gram.
Cô viết “thánh kiếm”.
Cùng lúc đó, khẩu pháo chính khai hỏa. Sayama vung thánh kiếm Gram về phía luồng sáng có thực thể đó.
“…!”
Cậu dùng hết sức bình sinh. Điều cậu khao khát đang ở đây.
Cậu mỉm cười. Một nụ cười từ tận đáy lòng. Và khi ấy, cánh tay trái của cậu cảm thấy một lực tác động nhẹ.
“!?”
Sayama nhìn xuống Georgius trên tay trái. Huy hiệu dấu cộng trên bề mặt đen của nó đang phát ra ánh sáng trắng.
Như để đáp lại, Gram gầm lên một tiếng. Ánh sáng xanh lục chạy dọc trên bề mặt lưỡi kiếm.
“Cái găng tay đó là gì vậy!?” Gram hỏi.
“Ta không biết! Nhưng đó là sức mạnh ta được kế thừa!!”
Sayama chém thánh kiếm Gram xuống.
Lưỡi kiếm kim loại xé toạc đòn tấn công của con rồng. Cậu nghe thấy âm thanh gào thét của ánh sáng bị chém và phân tán. Và ở phía trước, Sayama dùng sức vặn ngược lưỡi kiếm lên, vòng ra sau lưng, rồi tiến xa hơn nữa.
Khoảng cách gần như bị xóa sổ trong tức khắc.
Cậu lao về phía cổ họng của Fafnir Custom.
Cậu tung một nhát chém chéo tựa như một cú vung ngang. Chỉ một đòn duy nhất.
Gram được bao bọc trong ánh sáng. Tại đỉnh của vòng cung, nó sẽ cắt đứt lò phản ứng vũ khí ở cổ họng. Khi kết thúc vòng cung, nó sẽ nhắm vào lò phản ứng điều khiển ở gốc cổ. Đó là phong cách chiến đấu của Sayama. Cậu sẽ vô hiệu hóa hoàn toàn kẻ thù của mình.
Nhưng một đòn tấn công từ phía sau đã ngăn cậu lại.
Đó là một đòn tấn công bằng ánh sáng.
Ngay khi Gram chạm đến cổ họng của Fafnir Custom và cậu cảm thấy nó phá vỡ lớp giáp kim loại cùng vỏ ngoài của lò phản ứng vũ khí, một tia sáng mỏng từ phía sau phóng qua ngay sát bên cậu.
Tia sáng đó xuyên thủng và thổi bay chân trước bên phải của Fafnir Custom.
Với một tiếng động chói tai, Fafnir Custom đổ sụp xuống đất. Trông nó như đang nằm xuống hay cúi đầu.
Chuyển động của con rồng đã chặn đứng quỹ đạo của Gram. Khi nó ngã xuống đất, các bộ phận bên trong cổ bị biến dạng và cắn chặt lấy Gram.
Nhát chém của thanh thánh kiếm bị cản lại bởi những bộ phận cơ khí ép vào nhau như hai bàn tay đang chắp lại cầu nguyện.
Sayama cảm nhận được sự kháng cự này qua tiếng kim loại rít lên, nhưng cậu vẫn tiếp tục vung Gram.
“————”
Cậu vung cánh tay, tiếp tục tiến lên, và thoát ra ở phía bên kia cổ họng của Fafnir Custom.
Cậu nhìn vào tay mình. Georgius đẫm máu trên tay trái cậu không cầm gì cả.
Cậu hiểu rồi.
Cậu đã tước đoạt sức mạnh của con rồng máy, nhưng cổ họng của con rồng đã cướp mất thánh kiếm Gram từ tay cậu.
Và sự kiên quyết đó chính là hồi kết.
Sayama nhìn lại phía sau.
Dưới ánh trăng, Fafnir Custom đang gượng đứng dậy.
Tuy nhiên, với việc mất đi chân trước bên phải, nó không còn có thể di chuyển đủ để chiến đấu nữa.
Fafnir Custom từ từ ngước nhìn lên bầu trời và ưỡn người lên.
Thanh kiếm bị đánh cắp quả thực đang cắm xuyên qua cổ họng nó.
Màu trắng của bộ giáp và màu đen của thanh kiếm tạo thành một hình bóng dưới ánh trăng và đổ dài một cái bóng.
Trong bóng tối do chính mình tạo ra, con rồng máy nhìn lên mặt trăng bằng đôi mắt đỏ rực.
Miệng Fafnir Custom mở ra. Dù cổ họng đã bị đâm thủng, nó vẫn mở cái miệng đầy răng nanh như thể muốn nuốt chửng cả vầng trăng.
Thứ thoát ra qua những chiếc nanh kim loại không phải là tiếng gầm của dã thú. Thay vào đó, nó gọi tên một người.
“Cậu trai.” Giọng nói trầm lặng đó tiếp tục đặt câu hỏi trong lòng con rồng. “First-Gear có phải là một kẻ địch đáng gờm không?”
Sayama điều hòa nhịp thở và siết chặt nắm đấm trái buông thõng. Cậu bóp chặt dòng máu của chính mình và mở miệng.
“Còn có loại nào khác sao?”
Vừa trả lời, Sayama vừa dõi theo bóng hình con rồng dưới ánh trăng.
Cậu chờ đợi câu trả lời của con rồng.
Tuy nhiên, cậu không nhận được hồi âm.
Cậu nghe thấy một bài hát được gió mang đến. Một cô gái First-Gear đang hát bài hát đó. Một câu hát lọt vào tai cậu.
“Schlafe in himmlischer Ruh.”
Bất chợt, Shinjou tiến đến từ bên trái cậu. Cô nhẹ nhàng bước trên cỏ và nói “Này.”
Sayama có thể nhận ra giọng cô đang run. Bàn tay cô vòng qua cánh tay trái của cậu cũng đang run rẩy. Vì vậy, cậu vòng tay qua eo để trấn an cô.
Cậu ôm lấy thân hình mảnh mai của Shinjou và kéo cô lại gần hơn, nhưng mắt vẫn ngước lên. Cậu tiếp tục dõi theo bóng hình con rồng máy dưới vầng trăng.
Đôi mắt của con rồng máy không còn chút ánh sáng nào nữa.
Hai cô gái thở dài khi đang ngồi trên những cành cây trong rừng.
Cô gái nhỏ bé, Shino, hát theo bài hát mà cô nghe thấy vọng lại từ cánh đồng.
Người ngồi trên cành cây cao hơn, Mikoku, cười gượng.
“Và thế là, con đường Leviathan đã bắt đầu.”
Cô nhảy xuống. Cô dễ dàng tiếp đất sau cú nhảy cao bốn mét. Cô đợi Shino hát xong rồi đưa tay lên. Shino không ngần ngại nhảy xuống vào lòng Mikoku.
“Em nặng hơn rồi đấy,” Mikoku nói khi Shino liếc nhìn cô rồi lách người ra.
Shino hơi nghiêng đầu rồi nhìn ra sau.
“Chúng ta đi được chưa, Tatsumi-san?”
Đáp lại, một người phụ nữ xuất hiện từ bóng tối của khu rừng.
Cô ấy rất cao. Mikoku cũng cao, nhưng người phụ nữ này còn cao hơn. Mái tóc dài của cô bay ngược về phía sau, cô mặc một chiếc áo len màu nâu và một chiếc váy bó dài màu trắng. Dưới chân cô là…
“Tôi không chắc cô nên đi dép sandal đâu đấy, Tatsumi.”
“Nhưng tôi đã đến gần đây mà không bị phát hiện, phải không nào?”
Người phụ nữ tên Tatsumi nhìn hai cô gái với đôi mắt trĩu xuống và một nụ cười không chút mỉa mai.
“Vậy mọi chuyện thế nào?”
“Không tệ. Shinjou giờ đã có thể hành động, và Izumo cùng cộng sự của cậu ta hẳn là sẽ hữu dụng. Sayama… Sayama Mikoto đã có được Georgius.”
Trong khi nói, Mikoku quay lưng lại với cánh đồng. Tốc độ cô quay người khiến Shino giật nảy mình, nhưng Tatsumi đã nắm lấy tay Shino để cô bé ngừng run.
“Về nhà thôi. Không gian ý niệm này đang mỏng dần đi. Mọi thứ sẽ đi đến hồi kết và nơi này sẽ trở lại bình thường. Nhưng Mikoku này, Georgius thế nào? Ngay cả chúng ta cũng gần như không có thông tin gì về món vũ khí ý niệm đó.”
“Tôi không biết. Tôi có thấy một chút sức mạnh kỳ lạ, nhưng…”
“Nhưng?”
“Georgius là tên Latin của Thánh George, người đã giết rồng. Nhưng đó được cho là một câu chuyện hư cấu, nên tước vị thánh của ông đã bị thu hồi vào thế kỷ 15.” Mikoku cười gượng và nói khi cô bước đi trong bóng tối của khu rừng. “Một vị thánh giả. Đó là một cái tên thích hợp cho một vũ khí ý niệm của Low-Gear.”
0 Bình luận