ARC 5 - Hội Bố Chi Họa
Chương 178 - Ân Đức Của Sư Phụ (10)
5 Bình luận - Độ dài: 3,865 từ - Cập nhật:
Cảm giác như máu nóng đang dồn hết lên não. Đang nói cái thứ tiếng chó má gì thế này?
Hiện tại, số lượng binh sĩ Nhân tộc đang ở trên Kỳ Diệu Huyền Thành chờ đợi quay trở lại Quảng Hàn Giới không phải là ít. Dù chỉ là tàn binh bại tướng, nhưng con số cũng lên đến hàng ngàn. Tuy so với tổng dân số của Liên Minh thì chỉ như hạt bụi, nhưng chẳng lẽ lại có thể vứt bỏ họ nhẹ tênh như vứt một đôi giày rách sao?
“Liệu… không còn cách nào mở lại cánh cổng không gian sao?”
“…Không còn. Muốn mở cổng, cần phải định vị tại khu vực gần biên giới thứ nguyên và thi triển pháp thuật can thiệp vào vách ngăn không gian suốt hơn mười năm. Chà, vì phía Quảng Hàn Giới coi như đã đóng cửa, nếu là từ bên phía họ thì may ra có thể mở lại được, nhưng….”
“Ý ngài là từ phía Chân Ma Giới thì bất khả thi.”
Hyeon Woon gật đầu với khuôn mặt đanh lại, lẩm bẩm: “Vốn dĩ việc mở ra đã tốn nhiều công sức, nhưng việc đóng cổng không gian cũng tiêu hao cái giá không nhỏ, ta cứ nghĩ họ sẽ không cố tình đóng lại… Rốt cuộc là tại sao….”
Gương mặt chúng tôi đều trầm xuống. Đúng lúc đó, Hyeon Woon chợt quay đầu nhìn về hướng chúng tôi vừa đi qua.
“Khoan đã, chuyện đó tính sau… Hắc Long Vương đang lao đến đây.”
Nghe vậy, Oh Hyun-seok ngạc nhiên hỏi: “Rốt cuộc tên Hắc Long Vương đó tại sao lại đuổi theo chúng ta? À không, khoan đã. Có khi nào không phải hắn đuổi theo chúng ta, mà là hắn cũng đang phẫn nộ vì Nhân tộc đóng cửa lối vào Ma Giới nên mới lao về hướng này không?”
Hyeon Woon trầm ngâm một lát rồi thở dài. “…Cũng có khả năng đó. Trước mắt cứ tránh đi đã. Nếu hắn đến cổng không gian rồi trút giận lên Liên Minh Nhân Tộc, lỡ đâu lại tiện tay xả giận lên chúng ta thì phiền phức to.”
Theo lời Hyeon Woon, Kim Yeon điều khiển Kỳ Diệu Huyền Thành bay sang hướng khác. Khi vừa vượt qua một hai dãy núi để sang khu vực khác, Oh Hyun-seok lại thắc mắc hỏi Hyeon Woon.
“Mà sao Quân sư Hyeon Woon lại có vẻ… ngại chạm mặt vị Hắc Long Vương đó thế? Hình như ngài là hậu duệ của ông ta mà? Nếu là hậu duệ, tại sao thay vì thử đối thoại, ngài lại đề xuất lẩn tránh?”
“…Đó là chuyện riêng của Hắc Lân Ngư Thống Lĩnh Môn. Đừng bận tâm.”
Hyeon Woon cau mày, rồi lại quay đầu nhìn về hướng Hắc Long Vương. Và ngay lúc đó, hắn bật dậy, cắn chặt môi.
“Chết tiệt, hắn đang đuổi theo hướng này. Không phải hắn giận vì Nhân tộc đóng cửa, mà là ngay từ đầu hắn đã nhắm vào chúng ta!”
Câu nói ấy khiến tất cả mọi người căng thẳng tột độ.
“Chuẩn bị chiến đấu, không biết chuyện gì sẽ xảy ra đâu!”
Uỳnh, Ầm ầm ầm!
Chẳng bao lâu sau. Bầu trời tràn ngập âm khí đen kịt, và từ xa, một thứ gì đó hiện hình. Đó là một con Rồng .
“…Khổng lồ thật.”
Tôi cười khẩy đầy bất lực trước “kích thước” áp đảo đó.
Dãy núi! Đúng nghĩa đen, nếu một dãy núi dài biết bay lượn trên trời thì trông sẽ như thế kia chăng? Chân thân của Seo Hweol mà tôi từng thấy ở Thủ Giới cũng không thể so sánh được. Nếu gọi thứ kia là Chân Long, thì Seo Hweol chỉ là một con rắn con bé tẹo trước kích thước khổng lồ đến mức phi lý này.
“Thân dài bao nhiêu dặm thế kia….” “Quá khủng khiếp.”
Đa số những người có mặt đều kinh hãi thốt lên từng tiếng khi nhìn thấy thân thể vĩ đại của Hắc Long Vương đang truy đuổi.
Và rồi.
Kugugugugu!
Âm khí trong thiên địa chấn động, ngay sau đó Hắc Long Vương lao tới, lượn quanh Kỳ Diệu Huyền Thành. Cái đầu to như một ngọn núi của hắn vừa lượn một vòng, thân thể khổng lồ đó đã tự nhiên bao vây, cuộn chặt lấy pháo đài.
Urrung, Urrung!
Mây đen vần vũ xung quanh Hắc Long Vương. Hắn gác đầu và chân lên những đám mây đen ấy, tựa hồ như đang nằm nghỉ trên bầu trời. Tôi nhìn chăm chú vào hắn và chợt thấy kỳ lạ.
‘Phẫn nộ… đúng là hắn đang giận. Nhưng….’
Cái gì thế kia? Rất khó để đọc được cảm xúc thực sự. Là do cảnh giới quá cao sao? Hay hắn đang dùng pháp bảo che giấu tâm trí khỏi Tâm Tộc? Nhưng cảm giác này hoàn toàn khác với pháp bảo che giấu của Tây Huyết hay những cảm giác thoáng qua từ các Thái Thú Hợp Thể Kỳ khác. Dường như… cấu trúc tư duy của hắn hoàn toàn khác biệt với sinh mệnh thông thường.
‘Rốt cuộc là gì?’ Cảm giác này. Giống hệt như khi tôi nhìn thấy Tả Thủ (Tay Trái) của Tôn Giả Toái Tinh Kỳ ở Huyết Âm Giới.
Lúc này, Hyeon Woon cố gắng xua đi sắc mặt u ám, đứng dậy hành lễ về phía Hắc Long Vương. “Hắc Lân Ngư Thống Lĩnh Môn trưởng lão Hyeon Woon, xin bái kiến Thủy Tổ.”
Lộp cộp, lộp cộp…
Con mắt khổng lồ của Hắc Long Vương chuyển động, soi xét khuôn mặt Hyeon Woon. Một lúc sau, tiếng tặc lưỡi của Hắc Long Vương vang lên.
[Chậc chậc… Thật thảm hại. Huyết mạch quá kém cỏi, có cho phối giống cũng chẳng nối được dòng máu tốt đẹp nào.]
Hắn thản nhiên dùng từ “phối giống”, coi Hyeon Woon như gia súc. Tôi thấy cảm xúc của Hyeon Woon dao động dữ dội trước lời lẽ đó. Nhưng Hyeon Woon không để lộ ra mặt, vẫn điềm tĩnh đáp lời:
“Nếu Thủy Tổ có thể cho chúng tôi biết lý do ngài tìm đến, vãn bối xin rửa tai lắng nghe.”
[Ta không tìm các ngươi. Im miệng đi. Quan trọng hơn là….]
Ánh mắt hắn hướng về phía Kỳ Diệu Huyền Thành.
[Trong tòa thành đó, chẳng phải đang có một tu sĩ Khai Niết Kỳ (Gaeyeolgi) ẩn nấp sao? Gọi kẻ đó ra đây.]
“…???”
Lời của Hắc Long Vương khiến tất cả mọi người ngơ ngác. Quá sức vô lý phải không?
‘Có tu sĩ Khai Niết Kỳ trong Kỳ Diệu Huyền Thành ư?’
Đang nói chuyện viển vông gì vậy? Ngay cả Tôn Giả Toái Tinh Kỳ tôi còn chưa từng thấy chân thân, chỉ toàn gặp phân thân hay phân thể. Tu sĩ Tinh Bàn Kỳ còn mới chỉ nghe danh, giờ lại lòi đâu ra một tu sĩ Khai Niết Kỳ?
Trong khi tôi và những người khác đang hoang mang, Hắc Long Vương gầm lên giận dữ. Cảm xúc của hắn có cấu trúc quá khác biệt nên khó nhận biết, nhưng cơn thịnh nộ dày đặc thì vẫn có thể cảm nhận được.
[Là kẻ nào! Dám phá vỡ giao ước với ta, can thiệp vào giữa Chân Ma và Quảng Hàn? Chẳng lẽ các ngươi quên rằng tất cả những kẻ Khai Niết Kỳ còn lại đều phải chôn chân ở Tinh Giới sao!?]
Tê dại, tê dại…. Toàn thân tôi run rẩy.
‘Kẻ này….’ Không đơn thuần là Hợp Thể Kỳ. Đây không phải là áp lực tôi từng cảm thấy từ [Nàng].
‘Không, không phải….’ Rõ ràng sức mạnh thuần túy chỉ cảm thấy ở mức đỉnh cao Hợp Thể Kỳ. Nhưng uy áp này, là thứ áp lực mà ngay cả khi đối mặt với [Nàng] – người mà Quái Quân nói đã đạt đến Toái Tinh Kỳ – tôi cũng chưa từng cảm nhận được.
‘Rốt cuộc kẻ này là thứ gì?’
Giao ước với các Khai Niết Kỳ? Và Khai Niết Kỳ ở trong Kỳ Diệu Huyền Thành? Khi tôi đang nghi hoặc, Hắc Long Vương trừng mắt nhìn về phía này một lúc, rồi dần lộ vẻ không hiểu nổi.
[Cái gì? Nếu là Khai Niết Kỳ thì không thể phớt lờ giao ước này. Ngươi là ai…? Là tồn tại đến từ Thiên Vực khác sao? Không, không thể nào. Một tồn tại cỡ Khai Niết Kỳ mà vượt biên sang Thiên Vực khác thì không thể không ai hay biết. Vậy mà một kẻ Khai Niết Kỳ lại cảm nhận được sự hiện diện của ta mà vẫn im hơi lặng tiếng?]
Hắn lẩm bẩm như đang nói sảng, rồi giọng nói run lên:
[…Chắc là không phải đâu… Ta hỏi các ngươi.]
Ánh mắt Hắc Long Vương hướng thẳng vào Kim Yeon, người đang điều khiển pháo đài.
[Sự kiện khuấy đảo không gian và thời gian bằng lực hút vận mệnh vài ngày trước… Đó không phải là do tu sĩ Khai Niết Kỳ làm, mà là công năng của tòa thành này, có đúng không?]
“….” Lúc này tôi mới hiểu Hắc Long Vương đang hiểu lầm điều gì.
‘Hắn cảm nhận được sức mạnh của Yeon Chi Vũ , và nhầm tưởng đó là hành động của một tu sĩ Khai Niết Kỳ….’
Màn kịch cuối cùng mà một kẻ điên đã dành cả đời để dàn dựng. Sức mạnh đó dường như to lớn đến mức ngang hàng với một tồn tại Khai Niết Kỳ. Kim Yeon gật đầu xác nhận.
“Việc dùng sức mạnh của Kỳ Diệu Huyền Thành để tụ tập linh khí từ Khí Giới, thu thập hồn nhân tạo, rồi dùng chuyển động của chúng tác động lên Mệnh Giới, từ đó bóp méo không gian và thời gian trong chốc lát, quả thực là công năng tự thân của pháo đài này. Tuy nhiên, các cơ quan chính đều đã quá tải và nổ tung, muốn sử dụng lại chức năng đó sẽ cần rất nhiều thời gian.”
[….]
Sắc mặt Hắc Long Vương thay đổi. Dù khó đọc cảm xúc, nhưng vì cảm xúc quá mạnh mẽ nên tôi lờ mờ nhận ra. Sự ngỡ ngàng. Vẻ mặt như không thể tin nổi. Sau một hồi nhìn chằm chằm vào chúng tôi, Hắc Long Vương đảo mắt.
[…Thôi được, nếu là vậy thì ta hiểu rồi. Có vẻ các ngươi không nói dối… Tốt. Xem ra không phải Khai Niết Kỳ đã giết đứa con của Huyết Âm. Vậy thì….]
Kugugugugu! Khí thế của Hắc Long Vương bắt đầu nhuộm đen thiên địa.
[Các ngươi cứ thế mà chết đi.]
Đùng đoàng, Ầm!
Lạnh. Đột nhiên nhiệt độ khắp nơi giảm xuống. Rõ ràng là sức mạnh đỉnh cao Hợp Thể Kỳ. Một tồn tại khủng khiếp có thể tái hiện vụ nổ của Hư Vô Diệt Giới Trận bằng chính sức mạnh của mình. Tuy nhiên, chỉ đến thế mà thôi.
Uuuuuung! Kim Yeon chuyển động ý thức. Cùng lúc đó, Kỳ Diệu Huyền Thành chấn động, tổng cộng 8 khối ánh sáng chiếm giữ tám hướng quanh pháo đài.
Kuuung! 8 con rối (khổi lỗi) cấp Hợp Thể Kỳ chặn đứng khí thế của Hắc Long Vương. Tôi lờ mờ cảm nhận khí thế của hắn và khẳng định chắc chắn.
‘Quả nhiên, áp lực vừa rồi không phải của Hợp Thể Kỳ, nhưng sức mạnh hắn nắm giữ thực tế chỉ ở mức Hợp Thể Kỳ mà thôi.’
Mức độ này thì tuyệt đối không có lý do gì để thua. Quả nhiên, Hắc Long Vương nhìn thấy 8 con rối Hợp Thể Kỳ liền lộ vẻ ngỡ ngàng thêm lần nữa.
[Rối ở đẳng cấp cỡ ta sao, là tác phẩm của tên Quái Quân đang nổi đình đám gần đây hả? Hừ….]
Rồi hắn cười khẩy, gầm lên một tiếng dài.
Kurururung![Đến đây, Tả Cước (Chân Trái) của Tôn Giả!]
Cùng lúc đó, bốn Nguyên Anh nổi lên sau lưng Hắc Long Vương, tạo thành một khe nứt không gian hình vuông. Và từ bên kia khe nứt, ánh sáng đỏ chiếu rọi, một thứ gì đó đỏ lòm lộ diện.
Xoạt xoạt xoạt! Vô số bàn chân được tạo thành từ san hô! Nếu lần trước Tả Thủ (Tay Trái) của Tôn Giả vẫn còn giữ hình dạng tổng thể của một “bàn tay”. Thì cái gọi là Tả Cước (Chân Trái) của Tôn Giả này, thay vì giống chân, trông nó giống một con hải quỳ làm bằng xương hơn. Những rạn san hô đỏ quấn quýt lấy nhau tạo thành hình dáng như xương cốt, rồi những khúc xương đó lại mọc ra, đan xen vào nhau như xúc tu hải quỳ. Và xen kẽ giữa chúng, giống như mắt mọc trên [Tay Trái], trên [Chân Trái] kia lại mọc đầy những cái miệng.
Nhaunhoét, nhaunhoét…. Chân Trái của Tôn Giả cử động, hút lấy ma khí thiên địa. Thấy cảnh đó, Hyeon Woon run giọng đầy kinh hãi:
“Thủy Tổ… tại sao ngài lại triệu hồi Tôn Giả của Huyết Âm Giới… Không, khoan đã. Chẳng lẽ ngay từ đầu ngài đã phản bội Quảng Hàn Giới?”
Nhưng Hắc Long Vương chẳng thèm bận tâm, sau khi gọi Tôn Giả ra liền tích tụ sức mạnh.
Kugugugugu! Hắc Long Vương gầm gừ nhìn xuống chúng tôi.
[Chân Trái của Tôn Giả chắc cũng cầm chân được khoảng 4 tên Hợp Thể Kỳ. Còn lại….]
Sau lưng Hắc Long Vương, một cái bóng khổng lồ giống hệt hắn hiện ra.
[Với kẻ mang chân huyết Tiên Thú như ta, việc quét sạch các ngươi chỉ là chuyện cỏn con….]
Kwaaang! Khoảnh khắc tiếp theo. Chúng tôi thậm chí không thể cảm nhận rõ chuyện gì vừa xảy ra.
‘Cái gì?’ Xung quanh tối đen. Và hỗn loạn. Nhưng lại quen thuộc. Nơi này là…. ‘Hư Không Gian?’
Tôi kinh hoàng khi hiểu ra sự tình. Chỉ với một đòn của Hắc Long Vương, không gian của toàn bộ khu vực chúng tôi đang đứng đã sụp đổ, đẩy tất cả vào Hư Không Gian.
Kugugugugu! Và, từ phía xa trong bóng tối. Tôi cảm nhận được Hắc Long Vương đang cuộn mình tích tụ sức mạnh.
Buuuung! Kỳ Diệu Huyền Thành mở ra, vô số con rối lao ra hợp sức cùng các con rối Hợp Thể Kỳ. Tuy nhiên, một bên là Tả Cước của Tôn Giả đang vung vẩy ánh đỏ đối phó đám rối, khiến lực lượng buộc phải phân tán.
[Ta ra lệnh cho thiên địa, nhân danh Hắc Long Vương Huyền Âm, kiến tạo Hắc Hải.]
Urrung! Khoảnh khắc tiếp theo. Mây đen dường như lấp đầy Hư Không Gian, phong cảnh quanh vùng biến đổi. Giữa hư không trống rỗng, một biển nước đen kịt (Hắc Thủy) hiện ra.
Chwaaaa! Bên dưới là biển đen, bên trên là mây đen trải rộng. Và từ trung tâm Hắc Hải, Hắc Long Vương bắt đầu xuất chiêu.
Tách! Hắn há miệng. Những đốm sáng màu tro tàn tụ lại nơi khóe miệng hắn, soi sáng thế giới Hắc Hải u ám.
Lóe lên! Tia sáng màu tro lao thẳng về phía chúng tôi! Sóng xung kích của nó xẻ đôi mặt biển. Nhưng Kim Yeon vẫn điềm nhiên điều khiển Kỳ Diệu Huyền Thành. Ngay sau đó, từ pháo đài cũng tụ lại những đốm sáng, bắn ra chùm tia sáng tương tự về phía Hắc Long Vương.
Kugugugugu! Hai chùm sáng va chạm.
‘Kỳ Diệu Huyền Thành cũng là một con rối. Đủ sức để kìm chân Hắc Long Vương!’
Tia sáng của Hắc Long Vương và tia sáng của pháo đài giằng co kịch liệt. Chính lúc đó.
Kugugu! Mặt biển bị xẻ đôi bởi sóng xung kích bắt đầu biến hình. Hai nửa biển tách ra trở thành hai hàm của một cái mồm. Và từ hàm mọc ra những chiếc răng sắc nhọn, rồi nhanh chóng biến thành một cái “Miệng” khổng lồ. Đó là cái miệng vĩ đại của Rồng. Miệng rồng nuốt chửng lấy chúng tôi.
Buung, Paang! Một trong 8 con rối lao lên phía trước. Con rối Hợp Thể Kỳ làm từ thân xác Thái Thú Hàn Linh Tộc. Con rối vươn tay ra, tức thì cái miệng rồng làm bằng nước biển bị đóng băng ngay lập tức. Không dừng lại ở đó, con rối kết ấn, cả thiên địa trong nháy mắt hóa đá băng. Biển, mây, không khí. Trong chớp mắt, xung quanh biến thành mùa đông khắc nghiệt.
Chwaaaa! Bão tuyết nổi lên, dường như giam cầm Hắc Long Vương trong nhà ngục tuyết. Nhưng khoảnh khắc sau, ánh sáng màu tro phá tan nhà ngục tuyết từ bên trong.
Kugugugung! Và rồi, với khí thế khủng khiếp tỏa ra xung quanh, Hắc Long Vương lao thẳng về phía Kỳ Diệu Huyền Thành. Con rối làm từ Thái Thú Tây Viêm Tộc bước ra, nâng thanh kiếm lửa lên. Hắc Long Vương chìa sừng ra, húc đầu thẳng vào thanh kiếm của rối Tây Viêm.
Kwaaang! Sóng xung kích lan ra khắp thiên địa trong nháy mắt, chỉ dư chấn thôi cũng đủ làm biển và trời đang đóng băng vỡ vụn từng mảng.
‘Mỗi dư chấn đều ngang ngửa một đòn toàn lực của Song Jin….’
Đây chính là trận chiến cấp Hợp Thể Kỳ! Tuy nhiên, không chỉ Kim Yeon, mà ngay cả tôi – người am hiểu về rối – cũng có sắc mặt không tốt.
‘Rối Tây Viêm….’ Con rối Tây Viêm vừa trực tiếp đỡ đòn của Hắc Long Vương đã bắt đầu lỏng lẻo. Ngược lại, Hắc Long Vương chẳng hề hấn gì, nhanh chóng há miệng về phía rối Tây Viêm, chuẩn bị phun Long Tức (hơi thở rồng). Cứ đà này chúng tôi sẽ dần bị đẩy lùi!
‘Nếu có [Cô Ta] ở đây, biết đâu chúng ta đã thắng….’ Sau Diên Chi Vũ, [Cô Ta] đã hoàn toàn hỏng hóc, đành chịu thôi. Rối Hàn Linh Tộc và Tây Viêm Tộc bám lấy Hắc Long Vương tấn công dồn dập. Rối Sơn Viên Tộc (Khỉ Núi) di chuyển nhanh nhẹn đúng bản chất loài khỉ, thu hút sự chú ý của hắn.
Kwaang!
Đòn đánh của rối Sơn Viên trúng vào người Hắc Long Vương, nơi trúng đòn lập tức mọc lên một ngọn núi. Ngọn núi đó hút lấy khí lực của Hắc Long Vương, phình to ra như một khối u ác tính. Phía sau rối Sơn Viên, rối Thái Hổ Tộc (Hổ) bay tới trong hình dạng mãnh hổ, cắn phập vào cổ Hắc Long Vương.
Kugugugu!
Sức mạnh của rối Thái Hổ rất đơn giản. Sức mạnh thể xác áp đảo! Thứ sức mạnh thô bạo xé toạc không gian trong từng đòn đánh! Đó là năng lực của rối Thái Hổ! Ngoài ra, 204 con rối Tứ Trục Kỳ cũng chia ra bám lấy Tả Cước Tôn Giả và Hắc Long Vương để hỗ trợ hỏa lực. Thỉnh thoảng, Kỳ Diệu Huyền Thành cũng không quên bắn tia sáng quấy nhiễu Hắc Long Vương. Cứ thế, có vẻ như chúng tôi đang dồn ép được Hắc Long Vương. Trông có vẻ là vậy.
Kwaaang!
Hắc Long Vương rùng mình một cái, hất văng tất cả những con rối đang bám trên người ra cùng lúc. Và.
Paaaang!
Khoảnh khắc tiếp theo, Hắc Long Vương di chuyển với tốc độ không tưởng, bao vây xung quanh chúng tôi!
‘Nhanh quá!’ Và những nơi thân thể hắn lướt qua đều tan chảy thành nước đen. Dần dần bốn phương lại biến thành biển đen, nước đen ép sát chúng tôi từ mọi phía.
Chwaaaak!
Cuối cùng, rối Sơn Viên đã bị nước Hắc Hải tóm được.
Kwaduduk!
Một lúc sau, tiếng xương cốt vỡ vụn vang lên, rối Sơn Viên dần bị phá hủy.
Kwaaang!
Ngay sau đó, sừng của Hắc Long Vương giáng mạnh vào một mặt của Kỳ Diệu Huyền Thành. Pháo đài rung lắc dữ dội, Kim Yeon định phản công nhưng Hắc Long Vương đã lùi lại từ bao giờ, hắn lại há miệng tích tụ khí.
‘Không chỉ thể chất và sức mạnh, kinh nghiệm chiến đấu của hắn quá dày dặn!’ Tu sĩ Hợp Thể Kỳ sống lâu đến mức khó tưởng tượng, trải qua bao nhiêu chuyện trên đời. Chính vì thế, kinh nghiệm thực chiến tích lũy được của hắn chắc chắn là con số khổng lồ.
Paaaaat!
Hơi thở của Hắc Long Vương hướng về phía này. Kim Yeon tập trung tia sáng của pháo đài để đối đầu, các con rối Hợp Thể khác cũng lao về phía hắn! Nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo.
Táchhhh!
Phía sau Hắc Long Vương lại mở ra một khe nứt không gian hình vuông, hắn chui tọt vào đó biến mất. Và ngay lập tức! Hắc Long Vương trồi lên từ dưới đáy Hắc Hải, bay lên ngay sau lưng chúng tôi.
“Cái gì!” Hắn phun ra luồng hơi thở đã tích tụ bấy lâu!
“Cái này không đỡ đ….”
Trong khoảnh khắc đó. Tôi ôm lấy Kim Yeon để bảo vệ cô ấy khỏi chấn động, dồn hết sức lực chuẩn bị đón nhận cú va chạm tiếp theo.
“….” “….”
Và, không có chuyện gì xảy ra cả.
“…?”
Bóng tối. Một cái bóng khổng lồ của ai đó đang che chắn cho Kỳ Diệu Huyền Thành khỏi đòn đánh của Hắc Long Vương. Tôi nhận ra danh tính của cái bóng ấy, run rẩy hỏi.
“…Sư phụ?”
Xì xèo…. Khói bốc lên nghi ngút từ toàn thân Thanh Hổ Thánh Nhân, người vừa hứng trọn đòn của Hắc Long Vương. Thanh Hổ Thánh Nhân quay lại cười.
“Xin lỗi nhé. Ta đến hơi muộn vì phải thuyết phục đám lãnh đạo hẹp hòi của Tổng Liên Minh và phá nát cái Cổng Không Gian để qua đây.”
Xoạt xoạt xoạt! Thanh Hổ Thánh Nhân. Sư phụ của kiếp này.
“Mau quay lại nơi có Cổng Không Gian đi. Ta sẽ hỗ trợ.”
Sau lưng ông, mười đôi cánh (thập dực) mọc ra.
“Các ngươi là đệ tử của ta nên….”
Kugugugugu!
Tôi đã hiểu làm thế nào Thương Hổ Tử chặn được đòn của Hắc Long Vương. Và cũng hiểu về truyền thuyết Thanh Dực Thiên Tỏa được triển khai bằng mười đôi cánh lưu truyền trong Thương Thiên Khai Bích Môn.
“Dù phải đánh đổi sinh mạng, ta cũng sẽ làm tròn trách nhiệm của một bậc trưởng bối!”
Uuuung! Ánh sáng xanh bao phủ lấy Thanh Hổ Thánh Nhân. Đôi cánh thứ mười, đôi cánh cuối cùng của Thương Thiên Khai Bích Môn có được bằng cách thiêu đốt sinh mệnh bản thân. Bậc trưởng bối của môn phái, vì cứu vớt hậu thế, đã thiêu đốt sinh mạng để đạt đến cảnh giới này!

5 Bình luận