Kyoukai Senjou no Horizon - Girls Talk - Festival and Dream
Chương 8: 『Toan tính và Sự chăm sóc』
0 Bình luận - Độ dài: 6,998 từ - Cập nhật:
Chương 8: 『Toan tính và Sự chăm sóc』
●
Masazumi đang vội vã hướng về phía Musashi.
Cô đã báo với phía trạm gác rằng trưa nay và ngày mai mình sẽ ở lại trên Musashi. Có lẽ vì sự việc xảy ra đêm qua, phía bên kia cũng chấp thuận và nói:
「Ở trên Musashi có khi lại an toàn hơn ở đây đấy.」
Quả thực, cô nghĩ vậy, bởi nếu việc đóng băng chuyển cư là sự thật, thì xác suất hung thủ đang ở tại Mikawa là rất cao.
...Dù nói là để không cho hung thủ chạy thoát, nhưng chuyện đóng băng chuyển cư đúng là chuyện lớn thật.
Dù sao thì, người phụ trách ở trạm gác có vẻ cũng không nắm được toàn bộ sự việc.
「Do có liên quan đến Tres España, nên về cơ bản là được giải quyết ở cấp trên rồi. Bọn tôi chỉ nhận được chỉ thị về cách xử lý cư dân hay các tình huống khẩn cấp thôi.」
「Đầu não của Mikawa, như thành Shin-Nagoya chẳng hạn, có động tĩnh gì không?」
「Không, ừm... Cựu công tước thì sống tùy hứng lắm mà...」
○
『Chà, cha của tôi từ thời đó đã là một ông già quái chiêu rồi. ──Con người ta ấy mà, khi được tự do thì chẳng biết sẽ làm cái gì đâu. Buông thả quá là hoàn toàn không được đâu đấy. Đúng vậy.』
『...Có nên bắt bẻ không nhỉ?』
『Mà Masazumi vội vàng cái gì thế?』
『À, chuyện đó hả. Giờ tớ kể đây.』
●
Theo lời của trạm gác, gần đây phía Mikawa cũng đang có động thái,
「Nghe nói Tadakatsu-kou cũng đang thăm dò theo cách riêng của ngài ấy.」
Nếu Futayo có mặt ở đây, cô ấy sẽ trả lời thế nào nhỉ?
「Tại hạ mới nghe lần đầu đấy.」
「Vậy thì không phải rồi.」
Đáp lại ảo thính khiến ánh mắt của mọi người xung quanh nhìn mình thật đau đớn.
Dù sao thì cô cũng đã báo là chiều tối sẽ quay lại, bản thân cô quyết định đi tới Musashi.
Phải nhanh lên mới được. Đi chào hỏi cha và đến cảm ơn Thanh Lôi Đình (Seiraitei) nữa. Nhưng mà,
「...Tại sao mình lại ngủ quên thế nhỉ...」
○
『──Hơn nữa, về chuyện Masazumi ngủ quên, có một chi tiết khá thú vị.』
『Hả? Giờ mới nói, cậu phát hiện ra gì sao?』
『Ừm, Masazumi chẳng phải đã nói tối qua có nói chuyện với anh chàng hộ vệ tên gì đó sao. Trong lúc ánh trăng chiếu rọi các thứ ấy.』
『À ừ, đúng là trong ký ức có như vậy.』
『Theo ghi lục, thời tiết đêm hôm đó tại Mikawa là trời nhiều mây. Và──』
『──Có chuyện gì sao?』
『Ừm, lẽ ra tớ đã xác nhận phản ứng sinh mệnh của Masazumi từ khung hiển thị rồi, nên tớ đã truy vết lại một chút. Cậu ấy nói là thức dậy lúc đêm khuya, nhưng mà── cái này là bảy giờ sáng đấy chứ? Sao lại thành đêm trăng được?』
『…………』
『Chắc cũng có những chuyện như thế thôi.』
『Phó hội trưởng! Phó hội trưởng! Đừng có tùy cơ ứng biến ở chỗ đó chứ!』
『Quái dị (Kaii)?』
『Mưa bóng mây hay mưa dông cục bộ thì ở đại lục cũng thường thấy, nhưng chỉ riêng chỗ đó trời quang thì hơi khó hiểu nhỉ. Hơn nữa, bỏ qua vấn đề thời gian mà lại có trăng sáng.』
『...Quả thực, nếu là Quái dị, thì cũng có mấy chuyện kiểu như ngỡ bên ngoài là đêm nhưng lại là ngày, hay mấy thứ liên quan đến mặt trời...』
『Mà, tớ cũng chẳng biết có phải mấy thứ đó không, nhưng thời gian Masazumi thức dậy. Cậu ấy cứ tưởng là đêm khuya, nhưng chắc chắn đó là lúc sáng sớm hoặc rạng đông.』
『Masazumi, cô bị thứ gì kỳ lạ ám vào rồi phải không?』
『...Dù cô có nói vậy thì lúc đó tôi cũng đâu có nhận ra...』
『Nhưng mà, bên này cũng có lỗi vì đã không giám sát Masazumi cẩn thận, nên mới nảy sinh chút rắc rối nhỉ.』
『Dù sao thì tại đây, lần đầu tiên trong nhóm chúng ta, sự tồn tại của Masazumi mới được nhận thức. ──Như một người bị cuốn vào vụ việc ở Mikawa.』
●
Asama gật đầu trước lời của Kimi.
...Mà công nhận cậu ấy nghe ngóng giỏi thật.
Chuyện Honda Masazumi quen biết với mẹ của Kimi, chắc là do duyên số từ Thanh Lôi Đình. Từ tòa nhà ngoại giao ở Tama đi ra đường lớn là sẽ tới khu vực đó.
Giữa ban ngày ban mặt, lúc nhào bột bánh mì mà lại tung ra cú chưởng đẩy Hyper Shoutei vang dội đến tận mũi tàu, hay tùy hứng làm sủi cảo hoặc dưa muối, nên Thanh Lôi Đình vừa là tiệm bánh vừa là quán ăn nhẹ, và nổi tiếng là nơi hòa giải của khu vực đó. Chẳng ai thắng nổi bà ấy cả.
Không biết Honda Masazumi có bị thu hút bởi bầu không khí đó hay không, nhưng người dân trong phố đã có sự đồng thuận là hễ có chuyện gì thì sẽ để Thanh Lôi Đình phát hiện, vì thế,
「...Bắt sóng tốt thật đấy, mẹ của Toori-kun và Kimi ấy.」
Tuy nhiên, thực ra Honda Masazumi có một yếu tố liên quan chút ít đến vụ việc này. Vì vậy, đối với mọi người đang nhìn với vẻ "Có chuyện gì thế?", cô nói:
「Tớ nghĩ cũng có vài người biết rồi, Nghị viên tạm thời Honda Masanobu-shi.
Con gái của ông ấy là Honda Masazumi-san đang nộp đơn xin chuyển cư từ Mikawa. Tạm thời thì bên này đã thụ lý rồi.」
「Đồng lứa hả? Người kế thừa danh xưng (Shuumeisha)?」
Trước câu hỏi của Naruze, mình tạm thời gật đầu xác nhận vế đầu.
「Đúng là cùng khối. Chỉ có điều──」
「Bên tớ cũng đã thử điều tra một chút, nhưng cô ấy không phải là Người kế thừa danh xưng. Điều này cũng giống với người cha là Nghị viên tạm thời.」
「Người kế thừa danh xưng liên quan đến chính trị, vào thời điểm này mà cho phép một cái tên lớn ở Cực Đông kế thừa thì Thánh Liên (Seiren) đời nào bỏ qua. Nếu là hệ Mikawa, chắc là Búp bê tự động (Automata) đã kế thừa theo chính sách "Người không phận sự miễn vào" (Hitobarai) rồi.」
À, mọi người gật đầu, vì họ cũng biết sơ qua những rắc rối nảy sinh từ chính sách Hitobarai.
...Khá nhiều Cựu người kế thừa danh xưng đã phân tán đến Musashi và các nơi khác nhỉ...
Có lẽ nhớ lại rắc rối hồi đó, Knight khẽ nghiêng đầu:
「...Dù là trường hợp hiếm, nhưng chắc cũng có ý định chia tách danh xưng chứ nhỉ? Không làm được sao?」
「Bản thân chính sách Hitobarai được Thánh Liên chấp nhận vì nó "nhốt các Người kế thừa danh xưng của Cực Đông vào Mikawa", và cho phép Búp bê tự động đảm nhận. Nếu không có lợi cho Thánh Liên thì họ sẽ không cho phép chia tách đâu.」
Neshinbara nhún vai nói. Sau đó cậu ta tiếp lời:
「Nói thêm một chút, ...nghe đâu trước kia ở Mikawa từng có chuyện thế này.」
「Chuyện gì?」
Trước câu hỏi xác nhận, Neshinbara lựa lời nói:
「Có một cô gái nọ, vì muốn kế thừa danh xưng nên đã trải qua phẫu thuật nam hóa, nhưng do chính sách Hitobarai của Mikawa mà Búp bê tự động đã kế thừa, nên cô ấy thất bại trong việc kế thừa danh xưng.」
「Honda Masazumi-san vẫn chưa hoàn tất phẫu thuật nam hóa đâu.」
「Hả.」
Naruze đập vỡ ma thuật trận xuống sàn.
「Này! Này, chỗ đó phải làm cho rõ ràng thì tôi mới vẽ được chứ!」
○
『Không vẽ không được sao hả!?』
『Hả? Cậu nói cái gì thế. Tớ không vẽ thì chắc chắn cũng sẽ có ai đó vẽ thôi. ──Vậy thì thà để tớ tiễn đưa còn tốt hơn chứ, cả cậu nữa.』
『Cái lý luận quái gở gì thế này...!』
『À, nói đỡ một câu nhé, Ga-chan mà không tiêu hóa được ý tưởng (neta) trong đầu thì không tung ra đâu nha?』
『Thế thì càng tệ hơn chứ...』
●
Dù sao thì, Asama nói.
Những điều Neshinbara nói, nếu tra cứu trên Mạng thông thần (Net) của Mikawa thì sẽ thấy ngay.
...Cũng là chuyện khá cũ rồi.
Là chuyện trước khi người cha Honda Masanobu một mình chuyển cư đến Musashi.
Chắc cũng hơn mười năm trước rồi. Và sau đó, thi thoảng cũng có những lời đồn đại như vậy, nhưng đó là những kiểu nói như "À, đứa bé đó" khi cô ấy đạt thành tích xuất sắc.
Không biết bản thân cô ấy nghĩ sao, nhưng ở Mikawa thì đó giống như một cái "ký hiệu" vậy.
「Nhưng mà, mấy người phẫu thuật kiểu đó, ở Musashi cũng có khaa khá mà...」
Adele giơ tay lên.
「Cái đó, tớ thấy bí ẩn ghê, sao hầu như không có chuyện phẫu thuật trên Musashi, mà toàn là làm ở lãnh thổ Cựu Phái (Kyuuha) hay Murasai xong rồi mới lưu vong sang đây nhỉ.」
「Chắc là do bị kìm nén nên không chịu nổi nữa chăng. Rồi sau khi làm xong thì kiểu "Thôi chết cha!" nên mới chạy trốn vào Musashi.
A, nhân tiện thì Thần Đạo (Shinto) thoải mái với mấy vụ này lắm.」
「Ngược lại, mấy chuyện hiếm có trong đời, nhưng khi biết là "lúc nào cũng làm được" thì người ta lại không làm nữa.」
Mọi người gật đầu trước lời của Knight. Rồi Kimi nói:
「Fufu, ví dụ như kết hôn cũng là thứ như thế chăng.」
「Chà cái đó thì, ──A, San-sensei! Thầy đi đâu đấy!」
「Thiệt hại danh tiếng?」
「Không, có kìa! Có kìa! Đúng không Mito! Ngửi mùi là biết ngay mà!」
「...Tớ xin phép miễn bình luận.」
Nhưng, tóm lại, nhân vật Honda Masazumi đại khái là như thế này.
「Tuy giả nam trang, nhưng là con gái, và đúng là không phải Người kế thừa danh xưng nhưng là con gái của Nghị viên tạm thời Honda Masanobu-san.
Về thành tích thì xuất sắc ở mảng xã hội. Tuy nhiên, cô ấy đương nhiên không tham gia huấn luyện hay đấu tập như chúng ta làm với giáo viên, nên đừng tính cô ấy vào lực lượng chiến đấu khi có chuyện xảy ra.」
「Gì thế, cái câu kiểu như chắc chắn cô ta sẽ vào lớp mình vậy.」
「Vâng, ──Hồ sơ xin chuyển cư cũng sẽ gửi đến chỗ Hiệu trưởng Sakai mà...」
À, mọi người đều gật đầu. Trong số đó, Ohiroshiki nói:
「...Chỗ chúng ta không phải đang trở thành nơi tống khứ mấy kẻ có vấn đề vào sao?」
「À, đúng ha đúng ha, có kẻ vì cuồng Lolicon quá mức mà tự bỏ tiền túi mua bộ xe đẩy bán kem nữa chứ. Nghe nói là đưa tận tay hả? Ghi chú lại những kẻ có nguy cơ phạm tội, đúng là Hiệu trưởng Sakai.」
「Hahaha đúng vậy đó Naruze-kun, có kẻ vì kiểm duyệt chỉnh sửa gắt gao hơn mà dám nói thẳng vào mặt Ủy ban kỷ luật là "Cái này không phải che kiểu coi người ta là thằng ngu đâu! Đã học hết giáo dục bắt buộc thì chắc chắn nhìn ra được! Cái gì? Cô không nhìn ra à, đồ ngốc ahaha!" rồi bị cấm phát hành luôn ấy chứ!」
Cảm giác như cả hai đều "kẻ tám lạng người nửa cân" một cách dữ dội.
...Mình là người bình thường nên không theo kịp đâu nha...
Asama gạt tay Kimi đang đặt lên vai mình từ phía sau khoảng ba lần. Sau đó nói:
「Từ đây, câu chuyện sẽ thay đổi một chút.」
Ồ, mọi người đều hướng mắt về phía này, cô giơ một ngón tay lên và nói.
「──Honda Masazumi-san đó, đêm qua, đã bị tập kích.」
○
『Nói chuyện hoàn toàn chả liên quan tí nào nhé, vì Toori-sama không có ở đây nên Masazumi-sama mới lâm vào cảnh bị quần lót "Tụt ra" (Peroon) ở trên cầu nhỉ.』
『Đừng có nói như kiểu bị lột sạch cả quần lót thế chứ...!』
『Tức là nếu Vua của ta không có ở đây, thì Đại diện ủy ban cũng sẽ bị Masazumi làm cho đồ lót "Tụt ra" sao...?』
『Tức là nếu Tổng trưởng không có ở đây, thì Umi của Thập Dũng Sĩ Chân Chính (Sanada) sẽ bị đồ lót...』
『Không, cái đó hình như không có vụ này thì vẫn xảy ra mà...』
『Ghê quaaa, chỉ mình tớ là đặc biệt saooo. Peroon! Đặc biệt Peroon──!』
『Tomo! Tomo! Kimi chạy nhanh hơn đấy nhé!?』
『Ano, tớ sẽ nấu súp cho nhóm Tenzou-sama ăn đêm bằng mớ rau dại còn dư nhé?』
『Mấy vụ này ấy, chả hiểu sao bên kia toàn được ăn đồ ngon hơn là thế nào nhỉ...』
『Vậy thì sau đây là chuyện Masazumi bị tập kích.』
『Lại bẻ lái gắt quá!!』
●
「Vậy thì, để tớ nói về những gì đã biết được qua điều tra về vụ việc đó.」
Mitotsudaira đưa mắt nhìn quanh, dù đang là kỳ nghỉ xuân nhưng mọi người hầu như đều có mặt đông đủ.
Lại một lần nữa thấy mọi người nhiệt tình thật. Hôm nay chuẩn bị nốt cho Lễ hội cuối năm, rồi sau đó sẽ tiến hành Lễ khai mạc luôn, chắc là theo trình tự đó.
Cô nghĩ mình cũng đã quen dần với việc đáp lại ánh nhìn của mọi người thế này.
Vẫn còn những lúc cô băn khoăn không biết nên cư xử thế nào, nhưng,
...Khoản này, không có Vua của ta thì mình vẫn xoay xở được rồi nhỉ...
Công việc của Liên minh Hiệp sĩ và Liên hiệp Tổng trưởng.
Và có lẽ là ảnh hưởng từ những bài giảng cao siêu trong giờ học nữa.
Có Vua ở gần thì vững tâm thật, nhưng gần đây Tomo và Kimi cũng hay trở thành khách quen của những buổi đó.
Bây giờ cũng rất biết ơn.
Kimi đang làm động tác gì đó như nâng hai bầu ngực lên rồi lắc môi sang hai bên, nhưng vì không hiểu ý nghĩa nên cô lờ đi.
「──Honda Masazumi bị tập kích ở ngoại ô Mikawa, khu dân cư nối giữa nhà riêng và nơi hội họp.」
「Làm ăn táo tợn ghê nhỉ.」
「Dù nói là khu dân cư, nhưng giờ cũng có kha khá nhà trống rồi. Nên nhiều nơi bị biến thành nhà kho, hay cứ bỏ hoang như thế.」
Nếu vậy, Urquiaga nói.
「Tức là kẻ tập kích không lo thiếu chỗ ẩn nấp.」
「Người cứu cô ấy được cho là Trợ tá Phó trưởng Mikawa đã xông vào, nhưng trước đó, nghe đâu đã có dấu hiệu tranh đấu gì đó rồi.」
Trước lời của Asama, Knight giơ tay lên.
「Cái tên Honda gì đó, có chiến đấu được không?」
○
『Ủa? Cái này, lúc nãy Asamachi đã giải thích rồi mà, Nai-chan nghe lại lần hai à?』
『A. Đúng là vậy thật ha... Nhưng mà, lúc nãy có nói chuyện Masazumi có chiến đấu được không à...』
『Có khả năng là tớ đã hỏi. Tại lúc nãy, tớ đang phân khung truyện (name) nên không nghe rõ mấy chuyện khác trong khoảng thời gian đó.』
『Hoặc là, do tôi lúc trước giải thích quá đà chăng. Vì là tư liệu về Masazumi, nên tiện mồm nói luôn khiến nó bị sớm quá, chắc là vậy.』
『Dù có mâu thuẫn, nhưng nhiều khi mọi người vẫn cho qua mà không thấy lạ lẫm gì nhỉ...』
『Mà chắc là mức độ chính xác cỡ đó thôi chứ gì? Vậy coi như câu hỏi của Nai-chan mới là đúng nhé, xin lỗi Asamachi.』
●
Thành thật mà nói, Knight cảm thấy nếu Honda Masazumi mà chiến đấu được thì hơi kém vui. Vì sao ư,
...Nếu là hệ cận chiến thì thừa mứa quá...
Noririn và Pe-yan. Adele và Masa cũng vậy, Mito-tsuan cũng thế. Tenzou thì... chắc nên lén lút thì hơn. Còn Piroshiki, nói đúng ra thì cũng thế, còn Hassan, hắn là cà ri mà... Không phải cận chiến hay tầm xa. Cảm giác là vậy.
Ngược lại, hệ tầm xa chỉ có mình, Naruze, và Asamachi.
Nhưng nếu xảy ra chuyện, thì hơi phiền phức. Vì bọn mình có tính cơ động cao, nên trừ khi chiến trường bị giới hạn, còn không thì có lẽ sẽ đóng vai trò du kích.
...Ưm.
Rõ ràng là một Musashi hòa bình, thế mà mình lại suy nghĩ những chuyện này, chắc là do chuyện gia đình, xuất thân, và cuộc sống của một phù thủy.
Gần đây cuộc tranh giành thứ hạng trong ngành vận chuyển cũng khá gay gắt, hễ có kiến thức chiến đấu là lại nhìn mọi người bằng con mắt đó.
Nghĩ đi nghĩ lại thì ai cũng có vẻ trở thành chiến lực được. Nhưng mà, ở thời đại này, đã thuộc Giáo đạo viện thì ai cũng có mức độ chiến lực nhất định cả.
Ước gì chứng minh được sự vượt trội nhỉ, nhưng mà,
「Margot, sao thế?」
"Người tung hứng" cho dòng suy nghĩ của mình, Ga-chan quả là xuất sắc.
「Cũng không có gì đâu, chỉ là tớ cảm thấy thế thôi.」
Bị đọc vị quá nhiều nhưng không bận tâm. Nhưng mà,
...Dù có chứng minh thực lực như thế thì để làm gì lại là chuyện khác ha...
Đối với bọn mình, vẫn là sự sung túc của cuộc sống thôi. Nếu thứ hạng cao hơn, được công nhận là phù thủy thì tâm trạng cũng tốt, lại còn liên quan đến công việc và thù lao.
Nhưng khi nghĩ về "mọi người", thì sao nhỉ.
Cái gọi là đoàn chiến binh, có thể lập đến mức nào.
Mitotsudaira thì tin tưởng Toori như một hiệp sĩ, nhưng,
...To-chan dạo này hơi ngáo ngơ tí ha...
Có Vua ở đó, quả nhiên là khác biệt. Đó là điều mà bây giờ ai cũng lờ mờ nhận ra.
Bản thân mình cũng thấy đúng như vậy, tương lai thế nào không biết, nhưng mình nghĩ chỉ cần có sự "khởi xướng" của Vua là được. Cho nên nếu giả định như vậy,
「Nếu là hệ cận chiến, thì thừa thật nhỉ.」
「A, lo lắng đó không cần thiết đâu. Vì Chiến chủng (Style) không được ghi rõ.」
「Thế á?」
Chiến chủng là thứ có thể đạt được như một chứng chỉ, nhưng những thứ cơ bản thì có thể học được qua giáo dục ở Sơ trung bộ hoặc các lớp học đặc biệt. Đương nhiên, những cái đó chỉ được coi là "học việc", muốn trở thành chính thức thì cần phải qua các kỳ thi từ mười lăm tuổi trở lên, nhưng mà,
「Mấy cái đó, không có luôn hả.」
「Đúng vậy. Theo tớ thấy thì dáng người cũng mảnh khảnh lắm.」
「Nếu dừng phẫu thuật nam hóa giữa chừng, thì chắc cũng chẳng đi theo mấy hệ vận động đâu nhỉ.」
Nghe Bara-yan nói, dù cảm thấy có sự áp đặt, nhưng mình cũng đồng tình là đại khái chắc là vậy.
Ra là thế, mọi người khẽ thở dài thất vọng, chắc là vì họ nghĩ dù không phải hệ cận chiến, nhưng nếu có Chiến chủng gì đó thì có thể tạo ra "vai trò" trong nhóm chúng mình. Nhưng mà,
...Ủa?
Về phần mình, mình nhận ra một điều.
Người từng định kế thừa danh xưng Honda Masazumi, hiện tại không có Chiến chủng chiến đấu nào.
...Nếu vậy thì cái này là──.
Chẳng phải là lần đầu tiên, một người thuần hệ chính trị sẽ gia nhập vào nhóm chúng ta sao.
●
Khi Knight giật mình ngẩng mặt lên. Asama nhìn quanh mọi người và nói.
「Hôm nay, tớ định là khi đến Mikawa sẽ gặp Honda Masazumi-san để hỏi về tình hình đêm qua. ──Vì vậy, có ai đi cùng để hộ vệ hay hỗ trợ điều tra không?」
「A, Nai-chan cũng đi theo vụ đó.」
Chỉ là cảm giác thôi, nhưng mình tự giác giơ tay.
Mình muốn xem mặt người sẽ trở thành bạn cùng khối nếu lệnh đóng băng chuyển cư được gỡ bỏ, và nếu có chuyện gì thì có thể dùng chổi bay về Musashi. Chở thêm một người thì dư sức.
Bên cạnh, Naruze chắc cũng có cùng suy nghĩ. Nhưng cô ấy vừa gật đầu vừa nói:
「Vậy thì bên này sẽ vừa làm việc vừa giám sát qua ma thuật trận.」
「A, xin lỗi Ga-chan. Lúc về tớ sẽ mua gì đó cho.」
「Jud., đó mới là mục đích đấy.」
Bị nói trúng tim đen, mình nhẹ nhàng chạm môi cô ấy một cái rồi thở ra. Nhìn lại thì thấy Adele cũng đang giơ tay.
「Mình cũng có thể giúp một tay trong việc điều tra. ──Vạn nhất xảy ra chiến đấu, mình có thể lập đội Tiền đạo với Đặc vụ ngoại biên.」
Vậy là quyết định rồi.
Mitotsudaira vỗ tay một cái, mọi người gật đầu đứng dậy. Asama đang tóm tắt diễn biến cuộc họp này để gửi cho Liên hiệp Tổng trưởng và Hội học sinh, còn về phần mình,
「Cơm trưa, không biết bên đó có mua được không nhỉ.」
Chắc nên mua sẵn thì hơn.
○
『Thế là nhóm Nai-chan quyết định đi Mikawa một chuyến.』
『Cái này, hoàn toàn lướt qua tớ luôn rồi kìa...』
『Vậy sao ạ?』
『Thực ra bên này Asama-san giám sát Phó hội trưởng, thấy nửa buổi sáng rồi mà không có động tĩnh gì, nên nghĩ là à ra là hôm nay định ở lại Mikawa đây mà...』
『Giám sát thường xuyên thì cũng hơi quá đáng, nên tớ tính là khi nào tới Mikawa sẽ kiểm tra lại lần nữa...』
『Chắc là lướt qua nhau ở khu vực Cổng kiểm soát số một rồi. May mắn là xin đi nhờ xe hàng nên đi nhanh lắm. ──Giờ nghĩ lại, sự hỗn loạn trước khi xảy ra Biến loạn Mikawa, đúng là bất thường thật.』
●
Nơi đầu tiên Masazumi đến khi đặt chân tới Musashi là dinh thự của cha.
Hiện trường đã trở nên yên tĩnh khác với hôm qua, và hành lý cô nhờ chuyển phát đã được gửi đến đây.
Cha chưa đụng vào hành lý, và tại phòng ăn ngay lối vào dinh thự, cô bắt đầu mở chúng ra.
Thùng gỗ của nhà vận chuyển được niêm phong rất kỹ, vừa mở dưới sự giám sát của cha vừa làm việc khiến cô thấy khá vất vả cả về công sức lẫn tâm trạng, nhưng,
「Bên trong là vật dụng cá nhân của con, và của mẹ.」
Cô không thể không dùng giọng điệu như nói với người lạ.
Chỉ là cha vẫn đứng ở phía đối diện bàn, còn cô thì lấy đồ của mình từ trong thùng ra trước. Lúc đó cô nghĩ,
...Lại nữa, nếu tối nay phải quay về Mikawa, thì cần quần áo thay đổi.
Dù có bùa tẩy rửa, quần áo vẫn sẽ bị cũ đi. Có lẽ hiểu được điều đó, cha nói:
「Cuối hành lang bên trong, bên trái là phòng của con. Masazumi. ──Đang trống đấy, mang hành lý vào đi.」
Nghe vậy, cô an tâm.
Vì giọng điệu của ông khiến cô không cần phải hỏi "Có được không ạ". Tuy nhiên,
「Vâng.」
「Là "Jud." chứ. Đây là nhà của Nghị viên tạm thời. Hãy chú ý sinh hoạt với ý thức đó.」
「Cụ thể thì có điều gì cần chú ý không ạ?」
「Tiếp khách phải lịch sự. Tuy nhiên, khi ta bắt đầu tiếp khách thì con phải ra khỏi nhà, và không được quay lại cho đến khi xong việc.」
「Jud.」
Điều này có thể hiểu được. Nghĩa là "Người không phận sự miễn vào".
...Tuy khác với "Hitobarai" ở Mikawa, nhưng ngay cả nơi gọi là nhà cũng như vậy sao.
Đành chịu thôi, cô chỉ biết nghĩ vậy. Có nhà để ở là tốt rồi. Và,
「Ta sẽ để con giúp một số công việc và liên lạc. Về hướng đi sắp tới của con──」
「Về phần con, con muốn đi theo con đường chính trị. Tại vùng đất Musashi này. Vì thế, con cũng định theo học tại Giáo đạo viện.」
Điều mà hôm qua vội vã chưa kịp nói. Cô đã thổ lộ nguyện vọng thực sự của mình. Thế nhưng,
「────」
Cha nhìn cô, rõ ràng là có sự do dự. Ông nhìn ra bên ngoài, nhưng rồi lại nhìn thẳng vào cô,
「Masazumi.」
Ông nói.
「Con đang nói cái gì vậy. ──Không phải chính trị gia của Musashi, hãy hướng mắt đến những việc khác đi.」
●
Tại sao chứ, ý nghĩ đó nảy sinh ngay lúc ấy là điều chắc chắn.
Để trở thành chính trị gia, cô đã xin kế thừa danh xưng, thậm chí đã làm phẫu thuật nam hóa, vậy mà,
...Chẳng lẽ, chuyện của mình, giờ sao cũng được rồi ư.
Nếu bảo cô hãy từ bỏ những gì đã làm từ trước đến giờ, cô cảm thấy như giá trị bản thân mình bỗng chốc tan biến.
Trong cuộc sống ở Mikawa, giữa những điều cảm thấy thiếu sót, có một thứ đã trở thành một phần chỗ dựa cho cô. Đó là từ việc đọc sách, thu thập nhiều thông tin khác nhau, đã nảy sinh,
...Tương lai, nếu có thể, mình muốn đi theo con đường chính trị.
Cô đã từng nghĩ như vậy.
Nhưng nếu tất cả những thứ đó bị phủ nhận ngay tại đây,
「Tại sao ạ.」
Cô hỏi.
「Đối với tương lai của con, cha có quyền hạn can thiệp đến mức đó sao?」
「Masazumi.」
Cha nói.
「Không phải chuyện như thế.」
「Vậy thì──」
「Nếu không hiểu được, thì con sẽ mãi như thế thôi.」
Cha gõ ngón tay lên thùng gỗ trên bàn, ra hiệu cho cô đi vào trong.
「Vào xem phòng đi. Trong lúc đó. Ta sẽ sắp xếp hành lý của mẹ.」
「Sắp xếp nghĩa là──」
「Ta đã chuẩn bị chỗ chôn cất rồi. Tìm cơ hội, con hãy đem chôn ở đó.」
Khoan đã, cô nghĩ.
...Hai người, từng là vợ chồng mà.
Thế mà sau khi phân chia di vật lại đem đi chôn sao. Hơn nữa,
「Tự cha, không làm sao?」
「Masazumi.」
Cha nói.
「Ta nói là giao cho con làm việc đó.」
「────」
Nghe cứ như đang chơi chữ vậy.
Nhưng cách nói của cha, giống như một sự thỏa hiệp giữa hai bên, hay cũng là lối thoát cho cô,
「Jud.」
Nếu cha đã như vậy, thì mình sẽ trân trọng nó.
Cô nghĩ đó là cách ông giao phó cho mình.
○
『Fufu, ghê nha, cái đứa u ám này là ai thế? Đang ở trước mặt tôi à? Chẳng lẽ là...』
『Sao đứa này lại có thể trở thành kẻ cuồng chiến mở mồm ra là chiến tranh chiến tranh chỉ trong khoảng một năm ba tháng nhỉ...』
『Thật tình, khó hiểu sao lại thành ra thế này ghê á.』
『Horizon! Cả cô nữa! Cả cô nữa đấy!』
『Vậy thì hãy cùng xem Phó vương Horizon từ ghi lục của ngày hôm đó nào!』
●
Tin tức về một Búp bê tự động tên P-01s trở thành nhân viên của Thanh Lôi Đình đã được lan truyền trong khu vực lân cận vào buổi sáng hôm đó.
Cảm thấy nhưng ngờ ngợ đã gặp ở đâu đó... là cảm xúc thường tình của người đời đối với Búp bê tự động, nhưng mặt khác, P-01s lại có những đặc điểm riêng.
Đó là P-01s thông minh (Sō), ngoại hình xinh đẹp (Rei), và tính cách thì Ga...
○
『Horizon! Horizon! Đang lúc viết, không cần cố dùng từ ngữ chưa quen để rồi bị trật ngón tay đâu!?』
『Eei mãi vẫn chưa quen được kiểu gõ tốc độ cao này.』
●
Tin tức về một Búp bê tự động tên P-01s trở thành nhân viên của Thanh Lôi Đình đã được lan truyền trong khu vực lân cận vào buổi sáng hôm đó.
Cảm thấy nhưng ngờ ngợ đã gặp ở đâu đó... là cảm xúc thường tình của người đời đối với Búp bê tự động, nhưng mặt khác, P-01s lại có những đặc điểm riêng.
Đó là việc P-01s có ngoại hình nổi bật là một nhẽ, nhưng thực đơn từ ngày hôm đó,
「Là Trà lạnh (Ice O) và Trứng cuộn.」
Khách nhìn xuống trước mặt, thấy một ly chất lỏng trong suốt. Khách nhìn quả trứng còn nguyên vỏ rõ ràng đã bị nung bằng đèn khò, và cái ly được làm lạnh,
「Ano, cái này...」
「Jud., ──Trà lạnh (Ice O-cha) và Trứng cuộn. Đúng như quý khách suy đoán.」
「Cổ nói là "suy đoán" kìa! Cổ nói kìa!」
Ở bàn bên kia có mấy người quay lại,
「Hahaha nhà ngươi cũng bị lừa rồi à!」
「Nếu ngoan ngoãn gọi "Suất ăn sáng" (Morning Set) thì đã được khuyến mãi quả chùy gai rồi còn gì! Gọi thứ mình hiểu rõ là nhà ngươi thua rồi!」
「Có cái đồ khuyến mãi đó mới là thua đấy!」
Dù sao thì, P-01s nói với khách.
「Nào, mời quý khách dùng một chén.」
「Khoan đã!」
Khách nói.
「Cô nghĩ thứ này ăn được sao!」
「Quý khách...」
P-01s nheo mắt nói.
「Nếu không ăn được trứng nướng, thì tại sao quý khách lại gọi món ạ?」
「Hả!? Giờ là lúc tôi bị phủ định sao!?」
「Dù sao thì quý khách thử đập vỏ ra xem sao ạ.」
Nghe vậy, vị khách vừa dè chừng P-01s vừa lấy quả trứng đập vào cạnh đĩa. Thế là,
「Bên trong là trứng cuộn...」
「Việc nướng đều từ bên ngoài đòi hỏi sự chú ý cao độ. Để không bị rò rỉ dịch, tôi đã dùng kim tiêm bơm nước dùng (dashi) vào rồi dùng kiểm soát trọng lực để khuấy (kaku). Sau khi nướng xong thì bơm nước vào để làm săn lại, và đây là thành phẩm đã được chủ quán kiểm duyệt ạ.」
「Công phu thế sao...!」
「Có gì đâu ạ, ──Chỉ đơn giản là nướng trứng thôi mà.」
「C, cảm ơn cô...!」
Vậy thì, P-01s chỉ vào ly nước trong suốt.
「Mời quý khách dùng cái này trước ạ.」
「Jud, Jud....!」
Vị khách uống nước trong ly. Chợt động tác của người đó khựng lại trong giây lát,
「Là trà...!」
「Vì không thích độ đục, nên tôi đã dùng kiểm soát trọng lực để làm nổi các thành phần sắc tố lên và loại bỏ chúng. Thế là ồ lạ chưa, ta có một thứ mùi và vị là trà nhưng lại không có màu. Mà Polyphenol cũng bay sạch rồi, nên nếu quý khách yêu cầu, tôi có thể vo viên cái đó lại rồi mang ra ạ.」
「K, không, thế này là tuyệt lắm rồi ạ...!」
Trước cái cúi đầu của vị khách, P-01s cũng cúi chào đáp lễ, và không gian ngập tràn tiếng vỗ tay khe khẽ.
○
『──Fufu, đại khái là như thế nhé.』
『Quả là Kimi-sama! Thực tế thì cũng có những màn cưỡng chế thi hành hay những cú tát của chủ quán nữa, nhưng nhờ tận dụng những màn đối đáp thường ngày như vậy mà đã có được lượng khách quen vững chắc nhỉ.』
『Nãy giờ xuất hiện toàn từ ngữ lạ lẫm, tớ phải làm sao đây.』
『Quen được là thắng đó Narumin!』
『Nhân tiện thì lúc này, thằng em ngu ngốc đã hội quân với tôi. Nó đi tham gia cuộc thi bắt lươn ở gian hàng lễ hội, rồi hai đứa chơi trò xúc tu mini luôn.』
●
「Fufu, nhìn kìa thằng em ngu ngốc! Ông già đằng kia di chuyển như thợ săn (karyuudo) tóm được cả mớ, nên dùng bom mồi nhử đi, bom mồi nhử! Sau đó kẹp lươn vào ngón tay rồi tấn công xúc tu!」
「Ồ! Bà chị, sự phối hợp của chúng ta thì không thua đâu nhá!」
「Fufufu, nhưng nhường chức vô địch cho lũ trẻ địa phương mới là thú vui của ác nữ! Cho nên trước tiên phải loại bỏ nhỏ năm ba đang hăng máu kia đã! Nhỏ đó chắc là sứ giả từ Liên hiệp Tổng trưởng nên không cần nể nang đâu! Kìa kìa nó để hở lưng rồi, tháo áo lót bên trong bộ đồ bó (inner suit) ra rồi luồn qua cổ áo (awase) mà chơi trò Lươn-Kancho!」
「Bà chị! Bà chị! Chả nể nang tôn ti trật tự gì sất!」
○
『Mạnh dạn cười mà nói chứ, cái này, thực tế chắc là diễn biến một chiều hơn nhiều nhỉ.』
『Fufufu, những con lươn bọn mi ăn hôm đó là chiến hữu đã cùng ta và thằng em ngu ngốc chiến đấu chống lại đám ông già và các tiền bối đấy! Hiểu rồi thì biết ơn đi! Nurunuru-me!! Nào, đến đây Dịch Nhầy!』
『──Masazumi, cùng thời gian cô đang làm mấy chuyện u ám, bọn này lại thế này đấy?』
『Ch, chết tiệt! Cảm thấy cay cú tức là thua rồi đúng không!? Đúng không!?』
『Sao toàn đi so sánh với mấy đối thủ tồi tệ thế nhỉ...』
●
Masazumi bước vào căn phòng được giao cho mình.
Để đến được đây, cô phải đi qua hành lang nối, rồi một hành lang chật hẹp chỉ khoảng một chiếu tatami gây cảm giác bức bối, rồi nhà bếp, vượt qua bao nhiêu "vách ngăn", có phải để phòng trộm không nhỉ. Có trần nhà, và có thể thấy hiệu quả cách âm khá tốt.
Và căn phòng bước vào thật đơn sơ.
Diện tích khoảng ba chiếu. Phía đuôi tàu... lúc đó là phía "Bắc" có cửa sổ lồi, và một chiếc giường. Khoảng trống bên cạnh giường có một tủ quần áo bằng khung tre bọc vải, nhưng ngoài đồng phục ra thì còn gì để trang trí bên trong nữa đâu.
...Muốn có kệ sách ghê.
Tuy nhiên, Musashi hình như có thuế trọng lượng. Nếu không thể giữ nhiều sách bên mình,
「Không biết có thư viện không nhỉ.」
Ở Giáo đạo viện chắc là có. Nếu vậy thì niềm vui khi sống đời học sinh ở đây cũng tăng lên. Nhưng mặt khác, nhìn ra khu vườn hẹp từ cửa sổ lồi, cô lại nghĩ.
...Sao mà, nhỏ bé thế nhỉ.
Có cây cẩm tú cầu chưa đến mùa, và một cái ao nhỏ chừng nửa chiếu được bao quanh bởi những chậu cây nhỏ. Chỉ có một cái cây gần hàng rào phía đường đi. Chắc là cây hồng. Có cả đèn đá, nên chắc cũng định làm ra dáng một khu vườn. Nhưng mà,
「Nhà ở Mikawa rộng gấp đôi thế này, vườn tược cũng đâu phải thế này.」
Nghĩ đến người cha vừa tỏ thái độ cứng rắn với mình lúc nãy, căn phòng này và khu vườn này sao mà nhỏ bé quá.
...Ông ấy đã thay đổi rồi chăng.
Cha ngày xưa có phần "Diều hâu" (ứng rắn/tham vọng) hơn, và quy mô cũng lớn hơn nhiều.
Nhưng giờ đây, dựng lên một ngôi nhà nhỏ bé thế này, vậy mà,
...Lại có thái độ đó.
Không muốn nói ra, nhưng cô cảm thấy cha đã thất bại khi đến đây. Vì không muốn để cô nhận ra sự thất bại của mình, nên ông mới tỏ ra mạnh miệng như vậy chăng.
Nếu thế thì thật nực cười.
Và nếu thực sự là vậy, thì cha đã thay đổi quá nhiều rồi.
Vừa đặt hành lý lên giường, cô nhận ra.
「Là Tomeitou (Cà chua) đấy...!」
Số lượng lớn cà chua bị Futayo ép nhận nằm trong hành lý của cô.
...Chết dở!
Nhìn từ phía cha, chắc chắn ông thấy cô vác theo một đống hành lý to đùng. Nhưng mà hỡi ôi Tomeitou. Đó là hiểu lầm thôi cha à. Bên này đang trong tình trạng nghèo rớt mồng tơi chẳng có đồ đạc gì đâu,
「Đúng là cà chua (Tomato), nên hãy dẹp bỏ (Tomeitou) hiểu lầm đi, đùa thôi.」
Có vẻ chạm vào vảy ngược của thần Musashi nên kính cửa sổ đồng loạt vỡ tan.
「Không vỡ đâu! Quái dị à!?」
Vậy quay lại.
Để sau này sẽ bày tỏ sự vô cùng quan ngại với kẻ đã can thiệp vào hồi tưởng từ bên ngoài,
「Cha ơi!」
Cô băng qua bao nhiêu vách ngăn, quay lại phòng ăn. Thế nhưng,
...Ủa?
Không có ai. Thùng gỗ vẫn ở trên bàn, bên trong chưa hề đụng tới. Thay vào đó, trên bàn có một tờ giấy nhắn. Nội dung là:
《Ciao. Papa giờ phải đi làm việc là đi chọc ghẹo bé Mèo (Neko-tan) của bạn thân sống gần đây rồi, nên hôm nay con hãy xác nhận vị trí mộ phần rồi đi tham quan Musashi đi nhé. Nhưng nghịch ngợm là Non-non (Không được đâu) nha!》
○
『Khoan đã! Cha tôi mà nói kiểu này sao...!!』
『Không, tại bộ phim của Phó hội trưởng u ám quá nên...』
『Đòn phản công nhỉ.』
『Lắc qua lắc lại để cân bằng ấy mà!』
『Cơ mà đây không phải giọng điệu của cha tôi đâu!』
○
「Kìa! Kìa! Coni-tan! Nhìn đi! Luna-tan nhà người còn quấn ta hơn cả người đấy! Nàào Luna-ta~n, ăn đồ giòn trên đùi ta nàào──」
「K, kư... ! Ta còn chưa được phép bế lên cho ăn mà hắn dám...!」
「Kukuku, lúc Luna-tan sinh ra, ngươi giao việc chăm sóc cho ta là tận số rồi...! Hồi đó, Masazumi đến Musashi và bên này cũng ngập đầu trong việc dọn dẹp, nhưng tất cả đều nằm trong lòng ta. Trước người vợ quá cố, ta đã trải đồ lót và đồ bó (inner suit) mà Masazumi mang đến ra và báo cáo "Masazumi cũng lớn thật rồi..." đấy!」
「Nobu-tan! Chả biết là tuyệt vời hay đê tiện nữa đây!」
「Do Masazumi dọn dẹp giỏi quá, nên mấy món đồ kỷ niệm với vợ ta toàn bị giấu kỹ dưới đáy thôi, đành chịu chứ sao...! Là bất khả kháng! ──Ấy ấy ấy ấy, Luna-tan, tiếp theo là cá khô nà~. Mặn quá là Non-non!」
「Hả!? Tưởng Luna-tan ghét cá khô chứ! A, cái gì thế Nobu-tan! Cái ánh mắt khinh bỉ đó là sao!!」
○
『──Cha lúc đó chắc là bận rộn lắm, cái đó tôi hiểu mà. Vì có tình huống Musashi có thể bị cầm chân ở Mikawa. Cho nên tôi cũng──』
『Lúc này, Horizon vẫn chưa hát ở nghĩa trang nhỉ?』
『Jud., sau đó, vào buổi chiều, rác rưởi trong não tích tụ lại một đống nên tôi định thổi bay nó đi một chút bằng cách hát to lên, thế là cửa sổ vỡ tan, chủ quán bảo tôi ra ngoài mà hát. Từ đó mỗi lần hát ở ngoài là lại nhận được tiền lẻ và thức ăn.』
『Khất (Taku)?』
『Ưm... thời điểm này, ở Musashi cũng có những hiện tượng lạ kiểu như cửa sổ tự nhiên vỡ, đoạn miêu tả phòng của Masazumi lúc nãy chắc là lấy cảm hứng từ đó, nhưng nếu lộ trình di chuyển của Horizon bị phát hiện thì một mặt là giải quyết được vấn đề, mặt khác lại có vẻ vẫn nằm trong thời hạn yêu cầu bồi thường thiệt hại...』
『Asama-sama! Asama-sama! Đó là Khất thực! Là Khất thực (Takurhatsu) đấy ạ!』
『Cơ mà để tôi nói đi chứ...! Có thể u ám nhưng là sự thật đấy!』
『Fufu, đây không phải phòng tư vấn tâm lý của cô đâu! Nào, hãy tâm sự với tôi, người có tấm lòng bao la như biển như trời đây. A, Mary! Cô vừa bỏ hơi nhiều muối vào súp đấy nhé!』
『Vừa nói xong đã thấy lòng dạ hẹp hòi rồi...!』
『Không, ano, Masazumi, phần u ám thì giải quyết nhanh gọn lẹ rồi đi tiếp đi. Bên bọn tớ cũng đang nghẽn mạng đây.』
●
Vậy thì, Masazumi cầm lá thư của cha, quyết định ra khỏi nhà.
Cô lo lắng về việc khóa cửa dinh thự, nhưng khi mở cửa, khung hiển thị hiện ra và nhận diện cô. Cơ chế này lúc nãy chưa có, chắc là cha đã cài đặt. Vậy thì lúc vào sau này cũng sẽ như vậy.
...Sống ở đây sao.
Nhỏ bé, cô nghĩ đó có lẽ là sự mỉa mai đối với cách xử lý di vật của mẹ.
Vì vậy, sau một thời gian, rời khỏi đây và sống một mình, hay những chuyện đại loại thế cũng được thôi. Cách kiếm tiền trên tàu buôn bán thì thiếu gì. Hơn nữa,
「Nếu đã bị bảo đừng làm chính trị gia, thì muốn sống thế nào cũng được chứ gì?」
Vừa nghĩ vậy, cô vừa rời khỏi nhà.
Hướng về phía nghĩa trang.
○
『Chà, Masazumi đang đau lòng như vậy, sẽ gặp gỡ Búp bê tự động đang hát ầm ĩ ở nghĩa trang nơi cô ấy đến. Xin hãy đón xem kỳ sau "Hai cánh tay đã...!"』
『Không, thời điểm này vẫn chưa quyết định chuyện hát ở nghĩa trang đâu...!?』
『Thôi nào thôi nào, tiếp theo là nhóm Mikawa nhé.』
『A, chờ chút. Bên tớ, không phải muốn nổi bật đâu, nhưng có chút động tĩnh vi diệu. ──Cảm giác như đã nhìn thấy toàn cảnh vụ việc rồi, nên muốn can thiệp một chút.』
『Vậy kỳ tới, Zoom-in vào cuộc đời thời còn yên bình của Naru-sama...!』
0 Bình luận