Kyoukai Senjou no Horizon - Girls Talk - Festival and Dream
Chương 5: 『Bánh mì và Đại quốc』
0 Bình luận - Độ dài: 7,032 từ - Cập nhật:
Chương 5: 『Bánh mì và Đại quốc』
●
Vẫn còn ở hiện trường Mikawa, Asama thở dài khi nhận được tin báo đóng băng chuyển cư từ Musashi.
......Người ta đang giữa lúc khảo nghiệm mà lại giở trò này sao......
「Tuy nói là để ngăn hung thủ của vụ án này trốn sang Musashi, nhưng làm thế này thì cưỡng ép quá......」
Rõ ràng Cục quản lý nhập cảnh phía Musashi là do Asama Shrine phụ trách, thế mà bên này chẳng nhận được liên lạc gì, phía Mikawa đã đơn phương đóng băng.
Hiểu là có chỉ thị của Tres España đứng sau giật dây khiến Mikawa không thể làm trái, nhưng mà,
「Rodrigo-san điềm nhiên rút lui ngay trước lúc đó mới là chuyện đáng nói──」
Đúng như Mitotsudaira nói, Rodrigo đã viện cớ tổng hợp thông tin để rời đi.
Đại diện của Mikawa cũng rút lui cùng thời điểm, và những người còn lại ở đây lúc này là,
「......Đến cả Tenzou-kun cũng tới, Musashi bất ngờ có hứng thú thật đấy」
「Không, theo tình hình tại hạ vừa nghe được, Đội đặc vụ số 1 không trực tiếp đến đây chắc là do cần cảnh giác hoặc giữ thể diện gì đó thôi. Cho nên mới tới lượt kẻ cấp thấp này xuất trận.
──Mà, nói thẳng ra thì, ấn tượng đầu tiên của Asama-dono và Mitotsudaira-dono về vụ án này là gì?」
「Về phía mình thì chưa tổng hợp lại nên cũng có những chỗ chưa rõ lắm......」
「Dù sao cũng chẳng tìm ra sự thật đâu, và cái không khí kiểu 'nếu các người tìm ra thì bọn ta sẽ phá đám' sặc mùi coi chúng ta là tốt thí, ──nhưng tôi có cảm giác đây sẽ là một vụ án cực kỳ phức tạp」
"Chuẩn luôn", sở dĩ có thể nói như vậy dù chỉ là linh cảm, là bởi vì đã có lời hứa hẹn rằng một số sự thật đã bị che giấu, và ngay cả khi bằng chứng được tìm thấy, các mối liên hệ cũng sẽ chẳng còn rõ ràng nữa.
「Vậy thì, để chuyện than phiền về vụ đóng băng chuyển cư lại sau đi, chúng ta hãy làm những gì có thể trước đã」
Có vẻ Tenzou, người đến chứng kiến cuộc khảo nghiệm này, cũng nghĩ như vậy. Cậu ta là nhân sự được phái đi từ Đội đặc vụ số 1, tuy nhiên,
「──Nếu vậy thì chuyên tâm điều tra thôi. Dù sao chuyện này có vẻ phiền phức đây.
Cơ bản là, ngọn lửa thiêu rụi quán trọ này, tại hạ cảm giác như là để tiêu hủy bằng chứng vậy」
「Ý cậu là sao?」
「Điểm phát hỏa, e rằng có nhiều hơn một」
Tenzou lần lượt chỉ tay vào vài điểm trong tàn tích cháy.
「Nhìn vào những bức tường còn sót lại, tình trạng mặt đất, có vẻ như lửa đã bùng lên từ khoảng bốn, năm chỗ khác nhau」
「Cậu phán đoán dựa trên độ than hóa à?」
Jud., Tenzou đáp, nhưng rồi cậu ta nhìn quanh.
Cậu ta bước lên một bước, mở khung hiển thị ra. Và mở theo cách để phía bên này cũng nhìn thấy.
Tưởng là chuyện gì, nhìn vào màn hình thì thấy:
『Mong các vị đọc mà không phản ứng gì, ──Phía sau, để cản trở việc khảo nghiệm, có một đống cột trụ được chất bên vệ đường』
Đọc xong dòng chữ đó, tôi suýt nữa thì quay lại nhìn theo phản xạ.
Khoảnh khắc đó. Mitotsudaira ra hiệu bằng tay ngăn tôi lại.
......A, nguy hiểm thật......!
Đã có lời dặn trước rồi mà vẫn thế này. Mình đúng là chưa quen với kiểu chỉ thị này chút nào.
Bên cạnh, Mitotsudaira thở dài thườn thượt, rồi cũng giơ khung hiển thị lên cho xem.
『──Tomo, không được để ý phía sau đâu đấy nhé? Đống cột trụ đó. Đương nhiên là của quán trọ này rồi, nhưng e rằng vì "có những phần là bằng chứng rõ ràng" nên họ đã thu thập thông tin xong rồi dọn sang một bên. Và để chúng ta không nhận ra, họ đã chất đống theo kiểu đó.
──Cũng có khung hiển thị cấm chạm vào đúng không?』
Jud., Tenzou thở hắt ra một hơi, rồi viết lên khung hiển thị mà không chạm tay vào.
『──Bọn họ hừng hực khí thế muốn bưng bít vụ này rồi, các vị định theo đuổi đến đâu đây?』
●
Asama suy nghĩ trước câu hỏi của Tenzou.
Vụ này. E rằng vì phía Mikawa đang đồng lõa với Tres España,
『Nếu chúng ta không làm gì ở đây, chắc chắn mọi chuyện sẽ cứ thế bị coi như "chưa từng xảy ra"......』
Thú thật, dù có như vậy thì tôi thấy cũng chẳng có vấn đề gì.
Dù sao đi nữa, có một vụ giết người? xảy ra ở Mikawa, thì chuyện đó có liên quan gì đến những người sống ở Musashi như chúng tôi chứ. Chỉ là,
『......Có một số chỗ khiến mình lấn cấn』
Đúng vậy.
Cách ứng xử nhạt nhẽo của phía Mikawa và Tres España cùng sự phối hợp của họ,
......Cảm giác như chúng ta đang bị giao phó việc gì đó ấy.
Đại diện của Mikawa lúc nãy đã nói, khảo nghiệm xong thì hãy về đi.
「Tomo」
Mitotsudaira nói nhỏ.
「Tối nay không ăn Sushi nữa, đến chỗ Ao (Blue Thunder) nhé?」
「──Hả? Nếu Tori-kun mở quán thì tốt quá. Món thịt à?」
「Không, hôm nay đã làm việc vất vả rồi, phần thưởng sẽ là bánh Tart, nguyên cái」
Nghe vậy, a, tôi liền hiểu ra. Có thể đồng ý ngay lập tức nên tôi đáp lại.
「Ăn nguyên cái thì không được đâu. Tenzou-kun, cậu giúp một tay nhé?」
○
『Tenzou-sama, ăn nguyên một cái bánh Tart......? Lần đầu tiên nghe thấy sở thích đó nha』
『A, không, cái này không phải thế, là một loại ám hiệu thôi......』
『A, hiểu rồi! Nếu là Ga-chan thì sẽ hiểu! Hiểu đúng không!?』
『Hả!? Chờ chút! Adele không hiểu mà Asama lại hiểu sao!?』
『Cái gì thế, kiểu yêu cầu gợi ý làm thu hẹp đáp án xuống còn ba cái một lúc ấy......!』
『Tức là mật mã ám chỉ bánh Tart không cắt đôi ra thì khó ăn lắm đấy......』
『Ano, Gin? Hình như vừa có tiếng rắc rất to phát ra từ cái cối giã』
『Fufu, tóm lại đơn giản thôi. ──Chơi chữ giữa "Houru" (vứt bỏ/quăng) và "Hooru" (Whole - nguyên cái).
Không ăn kiểu Whole (nguyên cái). Bắt Tenzou giúp sức. Tức là, sẽ không Houru (vứt bỏ) vụ án này, và nếu Tenzou có suy tính gì thì cứ làm thử đi, ý là vậy đó』
『──A, ra là thế. Thì ra là vậy. Vừa nãy, theo phản xạ, em đã lỡ lên danh sách làm thật nhiều bánh Tart cho Tenzou-sama ăn khi quay về Musashi rồi......』
『Thông tin bị cắt vụn nhưng luồng tin tức nói xấu Tenzou vẫn chạy tốt ghê──. Nhưng mà thôi, cứ tiếp tục điều tra đi』
●
Mitotsudaira nghe thấy giọng của Tenzou. Cậu ta đặt tay lên đầu, nói "Không",
「Quả nhiên ăn nguyên cái bánh Tart thì hơi quá sức với tại hạ...... Không, nếu là đồ Tori-dono tự tay làm thì mùi vị chắc chắn đảm bảo, nhưng mình có cảm giác mang về nhà thế nào cũng xảy ra cuộc chiến giành giật với phụ thân」
......Không hiểu ý rồi──!
Chết thật, chuyện bánh Tart quả nhiên nằm trong phạm vi nữ tính quá sao. Đối với Tenzou, người có lịch sử tình trường bằng không, thì chuyện này hơi khó, nhưng Mary chen ngang nói:
「Kh, không sao đâu ạ! Chắc chắn Tenzou-sama sẽ hiểu!」
Đây là hồi tưởng quá khứ đấy nhé──? Dù sao cũng phiền phức, nên,
「Ra là vậy, ý là thế sao. Tại hạ sẽ giúp một tay」
○
『......Tenzou vừa nãy, cảm giác cứ ghê ghê sao ấy』
『Ừm, tua lại thì có thay đổi quá khứ đấy, nhưng cái vừa rồi đúng là hơi ghê』
『V, vậy thì, coi như là tôi đã đứng bên cạnh nhắc bài thì sao ạ』
『Ano, Mary? Lát nữa sẽ điều chỉnh sau nhé. Nhé? Nhé? Trước hết cứ bình tĩnh đã』
『──Thế rốt cuộc là không hiểu ý nhau, rồi các người làm thế nào』
●
Mitotsudaira đối mặt với tên ninja không hiểu ý, trước mắt cứ nở một nụ cười đã. Sau đó, cô thao tác trên khung hiển thị mà tên ninja đang cho xem để tìm kiếm. Có một trang tên là "Web nghiên cứu bảng cầu cơ đa quốc gia Super Kokkuri-er", cô mở bảng chữ cái tương ứng với bảng Iroha ra,
「──Nào, để xem chúng ta nên làm gì với tình hình hiện tại, hãy xin ý kiến thử xem」
Cô chẳng có ý định đó chút nào. Cô dùng cái bảng cầu cơ này để bút đàm.
......Dù sao nếu cứ lộ liễu cho nhau xem khung hiển thị thì sẽ bị lộ là đang trao đổi thông tin mất.
Vì vậy, cô cố tình để công khai, nhưng trao đổi những lời mà nếu không nhìn vào bàn cầu cơ thì sẽ không hiểu được.
Đầu tiên, điều mình cần nói là thế này.
"Vấn đề này, tiếp tục nhé" (Kono mondai zokkou desuno)
Thông báo bằng chữ cái xong, tên ninja dường như cuối cùng cũng hiểu ra. Cậu ta gật đầu, và trả lời lại.
"Có khí thế đấy" (Yaruki de gozaru ka)
Lần này đến lượt tôi gật đầu đáp lại.
......Một động thái khá lớn đây.
Vụ án xảy ra ở Mikawa, phía Mikawa đang bắt tay với Tres España để tìm cách làm lắng dịu vụ việc.
Đối lại, những người được chỉ định làm "người khảo nghiệm" theo kiểu tốt thí là nhóm Musashi các cô.
Hiện tại, cả phía Mikawa lẫn Tres España đều đã tiêu hủy bằng chứng, và có vẻ họ nghĩ rằng vụ án này không thể giải quyết được.
Nếu nhóm Musashi vốn chẳng biết gì rốt cuộc lại vứt bỏ vụ án,
......Mikawa và Tres España sẽ đạt được mục đích là cho vụ án này đi vào ngõ cụt.
Vậy thì việc mà những kẻ bị coi là tốt thí như chúng tôi phải làm chỉ có một.
......Phía Musashi muốn tiếp tục điều tra.
Bị lợi dụng cho một âm mưu không rõ ràng thật đáng tức giận.
Hơn nữa mình là hiệp sĩ phục vụ Vua. Việc bị các thế lực khác phớt lờ Vua và lợi dụng mình, cũng là nỗi nhục đối với Vua.
Do đó, tôi muốn tiếp tục điều tra.
Nhưng về việc này, tôi hay Tenzou không có thân phận để đưa ra quyết định chính thức tại hiện trường.
Mặt khác, người có thẩm quyền làm điều đó đang ở đây.
"Tomo, thế nào?" (Tomo dou desuno)
Asama là đại diện của Asama Shrine. Đứng thứ hai trong Thần đạo Musashi. Nếu không có sự can thiệp của người đứng đầu là cha cô ấy, về cơ bản, quyết định của cô ấy sẽ là quyết định của Thần đạo Musashi. Và rồi, Asama đặt tay lên khung hiển thị,
"Thấy nguy hiểm thì rút, kiểu vậy đi" (Abunai to omottara hiku sonna kanji de)
......Nhẹ tênh.
Đối với chuyện trọng đại mà thái độ nhẹ nhàng ghê, nhưng thực tế chắc là như vậy.
Ra là vậy, Tenzou cũng nhập vào. Cậu ta tiếp tục viết:
"Khi báo cáo lên trên, nếu có thông tin quan trọng thì..." (Ue ni houkoku suru sai daiji na jouhou ga areba to)
Bất cứ việc gì cũng cần xin chỉ thị cấp trên. Đó là thân phận hiện tại của Tenzou. Tuy nhiên, ý cậu ta là muốn mang về những thông tin có sức thuyết phục để cấp trên có thể quyết định tiếp tục điều tra.
Và lời của Tenzou cũng là một cái cớ cho chúng tôi.
Nếu nói là muốn mang về thông tin đủ để thuyết phục cấp trên,
"Thì việc can thiệp ngay tại đây là khả thi nhỉ" (Ima koko de kainyuu suru no wa ari desu wa ne)
Mang thông tin về.
Nếu có cái cớ này, việc can thiệp một chút vào hiện trường sẽ được chấp nhận.
Vậy là phương châm đã quyết định. Còn lại là làm thế nào ở đây, nhưng mà,
「Ano, Mito」
「Hả? Gì vậy?」
E hèm, Asama chỉ tay ra xung quanh.
「Vì cậu chơi Cáo tiên ở Mikawa nơi có nhiều quái dị, nên quái dị xung quanh đã...」
Nhìn ra thì thấy, những người của Mikawa đang làm nhiệm vụ cảnh vệ đang bị một thứ gì đó chỉ có mỗi cái chân chó khổng lồ đuổi chạy tóe khói.
●
「Ồ? Có thông thần gì đó từ Mikawa gửi đến nè. Ga-chan xem không?」
Giờ nghỉ trưa.
Naruze, đang ăn nhẹ tại một bậc thềm ở khu vực giữa cột buồm Asakusa, gật đầu trước tiếng gọi của Margot và nhìn về phía Mikawa.
......Cây cối trên núi có vẻ cao hơn năm ngoái nhỉ.
Chắc là hàng nghìn năm nay, năm nào cũng thế, nhưng lẽ ra dọc theo đường cái phải được tỉa thưa rồi chứ. Nhưng năm nay, những con đường và vách đá mà năm ngoái vẫn nhìn thấy, giờ có vẻ như đã bị che khuất.
Vùng này, nếu là người sử dụng thuật thức quan trắc chắc sẽ nhận ra nhiều điều.
Nghe nói khi làm nghề vận chuyển, nếu có thuật thức quan trắc thì sẽ dễ biết được khu vực nào đang bận rộn, sau này phải cân nhắc xem sao. Nhưng mà,
「──Ở Mikawa hiện giờ có Mitotsudaira, Asama và Tenzou nhỉ?」
「Ừ. Kimi-chan nghe nói ở nhà trông nhà」
「À, Kimi không thích mấy thứ quái dị mà」
Chuẩn rồi, Margot vừa nói vừa đưa ra một ma thuật trận. Trên đó chiếu hình ảnh từ Mikawa mà Asama đã gửi đến từ nãy,
『Nhìn đi! Nhìn đi mọi người! Con đường đằng kia, có cái gì đó chỉ từ mắt cá chân trở xuống đang nhảy chân sáo đi trên đường kìa! Cái đó không phải quái dị đâu, mà là Đạo Tổ Thần được quái dị gọi nên định hiển linh một chút nhưng bị lỗi nên thành ra như thế đấy!』
『Chà, vậy không phải là quái dị à?』
『Câu hỏi hay đấy! Đó là Đạo Tổ Thần, nên gọi là thần hạ thế thì đúng hơn là quái dị. A, nhìn kìa nhìn kìa! Quái dị đang bị đuổi chạy tán loạn kìa! Mấy con màu trắng ấy, loại đó cũng hiếm đấy, nhưng ban ngày thì là sân chơi của chúng ta rồi!』
「......Mấy ả vu nữ đó, sao lại vừa thuyết minh vừa phấn khích thế nhỉ」
「Không phải ban đêm, lại có đông người, nếu là Đạo Tổ Thần thì cũng đỡ phải cảnh giác. À, nghe nói xem cái này xong sẽ được bảo hộ, an toàn giao thông +3 trong một ngày đấy? Kiểu hiệu quả tâm lý ấy. ──Mà, lúc nãy nghe bảo Kimi-chan với To-chan lỡ xem cái này xong lăn đùng ra ngất, rồi bảo nhất quyết không đi Mikawa nữa」
「Chắc bên đó không chỉ có mỗi cái này đâu. Nhưng mà......」
Tôi thở dài, nhìn xuống dưới chân.
Bên dưới. Trên Asakusa, một khu vực đang dần hình thành.
「Sân chính của Lễ hội cuối năm」
Tại quảng trường hàng hóa phía mũi tàu Asakusa, được bao quanh bởi các cơ sở lưu trú, một sân khấu ngoài trời và quảng trường đang được xây dựng.
Nhân công đi lại, tiếng thi công vang vọng. Từ độ cao này có thể nhìn bao quát tất cả. Việc nghe thấy những âm thanh tương tự từ khắp nơi ở Musashi nghĩa là,
「Cũng chẳng phải chỉ tổ chức lễ hội ở mỗi chỗ này, tại Asakusa thì cứ thong thả vui chơi một tuần, cuối cùng là đại nhạc hội.
──Chúng ta lần này cũng quyết định tham gia thử để xem xét tình hình, nhưng mà Lễ hội cuối năm ấy, ở phần mở đầu thay vì kết thúc, có một đặc điểm nhỉ」
Đó là,
「──Đả Kích Lễ. Nơi trút bỏ những bất mãn cuối cùng lên những đối tượng đã chăm sóc mình rồi tốt nghiệp. Và ngược lại cũng thế. Một bữa tiệc kéo dài hai giờ đồng hồ, nơi mà bất kể tuổi tác hay thân phận đều có thể tẩn nhau, đúng là một lễ hội kỳ quặc」
●
「──Đả Kích Lễ, cảm giác Musashi bạo lực ghê ha」
Masazumi đang đứng dưới hiên nhà, đọc hướng dẫn về Musashi qua khung hiển thị.
Có lẽ vì việc di cư đến Musashi bị đóng băng, nên khung hiển thị do phía Musashi cung cấp không thể tắt đi được.
Không, thực tế chắc là tắt được, nhưng không biết cách, và nếu tắt đi rồi không biết có mở lại được không. Nên cho đến khi nó tự biến mất, cô cứ đọc nó như một tờ báo tự động gửi thông tin đến. Vấn đề trước mắt là,
......Làm sao để giải quyết bữa ăn đây.
Không có tiền. Thú thật, cô đã định tối nay sẽ ăn cơm ở chỗ cha.
Ở Mikawa cũng có vài chỗ ăn uống, nhưng hiện tại do quái dị khiến việc nhập hàng bị đình trệ, giá cả có xu hướng tăng cao.
Nhưng nếu ra hàng rau hay chợ mua nguyên liệu về thì cũng không có dụng cụ nấu nướng hay bếp lửa.
「Biết làm sao bây giờ......」
Tạm thời cứ bước ra khỏi hiên nhà xem sao.
Trời vẫn chưa tối hẳn. Nhà Honda nằm ở địa thế dựa lưng vào núi, phía sau nhà bắt đầu là rừng tre. Nếu đây là rừng cây bình thường thì có lẽ còn kiếm được thức ăn, nhưng chắc cũng chẳng suôn sẻ thế đâu.
Nhà hàng xóm thì cách cả trăm mét, vườn rau gia đình bên hông nhà thì đã thu hoạch sạch sẽ trong vài tháng qua vì dự định sẽ chuyển đi.
......Chắc còn sót lại rễ cây nhỉ.
Về khoản này, kiến thức thực tế hoàn toàn bằng không. Vườn rau, những thứ trồng trong đó hay công việc chăm sóc, tất cả đều phó mặc cho mẹ, cuộc sống gần đây đã cho thấy rõ điều đó.
Cho đến khi đến Musashi, cô vẫn thầm cảm ơn mẹ và thu hoạch có kế hoạch, nhưng việc thu hoạch hết sạch mà không tính đến tình huống này đúng là chủ nghĩa hoàn hảo theo nghĩa tiêu cực.
Làm thế nào đây. Nghĩ thế nào thì đây cũng là,
「Điểm xấu của dân khối xã hội đây mà......」
A, không, nấu nướng thì làm được. Chỉ là không kiếm được nguyên liệu thôi. Chứ không phải là không làm được gì cả.
Ừm.
Không phải là vô năng. May quá may quá. Không may chút nào.
「......Masazumi, từ hồi này cậu đã sặc mùi bao biện thế rồi sao」
Có vẻ đói quá nên bắt đầu nghe thấy ảo thanh rồi. Với lại, đừng có dùng từ "sặc mùi".
Dù sao thì cũng phải tính cách.
Nước thì có giếng. Nhà vệ sinh thì có thể dùng ở nhà hội họp.
Chăn đệm và mái nhà thì có rồi. Còn lại, bằng mọi giá phải là lương thực.
「──Thất lễ. Honda Masazumi? Có ở đây không?」
Đột nhiên có tiếng gọi từ ngoài cổng. Giọng phụ nữ lạ.
Không biết có chuyện gì, cô thận trọng bước ra. Thì thấy trên đường cái có một ma nữ mặc Inner-suit của M.H.R.R (Đế quốc La Mã Thần thánh) khoác áo khoác màu cam.
Cô ta dựng cây Chổi cơ khí (Schalenbesen) đơn giản bên hông, quay lại nhìn và nói:
「──Có thì trả lời đi」
「A, Jud. Rốt cuộc là──」
「Người của dịch vụ vận chuyển Musashi đây. Có "đồ bỏ quên" từ Thanh Lôi Đình (Blue Thunder)」
Mình có quên gì sao? Không nhớ là có. Chỉ là thấy cái túi giấy được đưa ra có vẻ có gì bên trong,
「E hèm, tiền ph──」
「Không phải thanh toán khi nhận hàng đâu. ──Ký tên」
Thoáng bối rối trước ma thuật trận được đưa ra. Thấy vậy,
「Dùng ngón tay viết đi. Viết to lên mặt bảng cũng được」
Chắc là quen đối phó với mấy người như mình rồi.
Đối phương cười khẽ nói vậy, rồi nhận lấy chữ ký của cô.
Và rồi cô ta thở hắt ra một hơi, hạ thấp cây Chổi cơ khí vẫn đang dựng đứng xuống.
「──Nghe nói giấy phép di cư đến Musashi bị đóng băng hả. Mấy nước lớn hễ chút là lại giở thói đỏng đảnh」
「Ý cô là Tres España à」
「Nước lớn nào mà chẳng thế. Chuyện thường tình thôi. Đừng có ủ rũ」
Cô ta hạ kính bảo hộ xuống và nói. Hơn nữa còn nhìn về phía này,
「Chào mừng đến với Musashi」
「Vẫn chưa chuyển đến mà」
「──Chuyện đến là đã định rồi. Đã định rồi. Dù lệnh đóng băng này không được gỡ bỏ, nhưng sự vô lý đang phải chịu đựng lúc này sẽ không bao giờ quên. Vậy thì quyết định rồi đấy. Cô buộc phải đến Musashi thôi」
「Chuyện đó──」
「Lời tiên tri của ma nữ đấy. Với lại, dù cô có đến thì tôi cũng chẳng chào hỏi đâu. Vừa rồi chỉ là ngẫu hứng thôi. Gặp nhau trên Musashi tôi cũng quên rồi」
Tuy nhiên, cô ta nói.
「Chủ quán Thanh Lôi Đình để tâm đến cô là chuyện quan trọng đấy. Sau này ở Musashi có gặp khó khăn gì cứ xưng tên ra là được. Như thế đại khái sẽ êm xuôi thôi」
「Cảm ơn cô」
「Phản hồi tốt đấy. Tôi sẽ chuyển lời」
Nói rồi, ma nữ nhẹ nhàng nhảy lên cây Chổi cơ khí đang dựng thẳng đứng.
Nắm lấy cánh trước ở phía mũi chổi, tư thế gần như đứng thẳng.
Nhưng cô ta cứ thế, đột ngột nhảy vọt lên không trung. Chỉ có thể nghĩ là gia tốc đến mức đó.
Tiếng xé gió vang lên.
Gió quật vào không thương tiếc, làm rung chuyển căn nhà. Nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, bóng dáng ma nữ chỉ còn là một chấm nhỏ trên bầu trời.
Và rồi bóng dáng ấy ngoặt gấp về phía Bắc. Musashi đang ở hướng đó.
○
『Là "Sơn Trà" (Wild Camellia) nhỉ, cái đó』
『Hưm, chỗ đó không rành lắm, nhưng chắc là vậy』
『Ngoài Musashi, lại còn lao vào nơi Tres España đang dòm ngó, chắc chỉ có mụ đó mới làm được. Bị Vũ Thần đuổi cũng chạy thoát được, lại còn thân cận với "Đề đốc", có chuyện gì cũng nói chuyện được mà』
『Lúc đó, tôi đã nghĩ ma nữ đúng là đám hiếu chiến thật. ──Đến Musashi rồi mới nghĩ lại là "cũng có loại này loại kia......"』
『Đúng rồi, bọn mình toàn là dân trong nhà hiền lành chẳng có chút hiếu chiến nào』
『Sau vụ này, trên đường đi học về thấy doujinshi của mình bị đem bán, tôi cảm thấy nguy hiểm lắm luôn......! Thiết lập sai bét nhè nữa chứ!』
『Masazumi, Masazumi, cậu giận sai chỗ rồi』
『Mà, nhận được bánh mì chưa? Tốt quá rồi nhé』
『Không, cái đó thì......』
●
Masazumi thở dài, dời mắt từ bầu trời xuống tay mình.
Túi giấy. Logo của Thanh Lôi Đình là hình cỏ ba lá sấm sét. Tên quán BLUETHUNDER chắc là tên gọi thực tế. Đang suy nghĩ xem có nên ăn ngay tại đây không, nhưng tạm thời cứ nhìn vào bên trong đã. Thì thấy,
「Cái rổ......?」
Trong túi giấy chỉ có một cái rổ đan bằng mây tre. Ở giữa có tờ giấy nhắn:
『Là bánh mì đấy』
「............」
Đến nước này rồi còn giở trò gì đây, nghĩ vậy nhưng có khả năng tờ giấy còn viết gì đó.
Thế nên cô thò tay vào thử, và nhận ra. Cái rổ mây này,
「Cái này, là bánh mì thật sao......?」
●
「Thấy thế nào thưa chủ quán. Độ tái hiện này. Nhìn qua một cái, nếu nướng hoàn hảo thì không phân biệt được với cái rổ thật」
「Cô em, mấy món thủ công cần sự đồng đều thế này cô em làm hoàn hảo thật đấy......」
P-01s giơ ngón cái lên với chủ quán, đặt khối bột mì đã nhào xong trước mặt. Nhìn quanh bếp,
「Vậy tiếp theo, ──làm cái đĩa, hay là bình hoa đây ạ」
●
Ngày khảo nghiệm đầu tiên kết thúc vào chiều tối. Mitotsudaira, theo ý định của Asama, cố tình chỉ tập trung vào việc xác nhận hiện trạng và thu thập thông tin từ đó.
Hôm nay ba người đi tiền trạm là để thăm dò.
Ngày mai sẽ gọi thêm quân Musashi đến, cô nghĩ vậy. Dù sao thì trong số đồng đội của họ, có vài người sở hữu kỹ năng khảo nghiệm ở cấp độ thực chiến.
......Bắt đầu thú vị rồi đây.
Vì thế trên đường về cùng Asama, qua khỏi cửa ải và bước vào con đường dẫn đến cảng cạn, lời nói cũng trở nên nhẹ nhàng hơn.
Trong khi trao đổi về tình hình hiện trường, Asama lên tiếng.
「Hôm nay coi như thăm dò, ──chắc khoảng ngày mai, chúng ta phải giải quyết dứt điểm thôi」
「Đúng là vậy nhỉ. Nếu việc đóng băng kéo dài sẽ ảnh hưởng đến thương mại, và chắc Tổng trưởng Liên hiệp cũng muốn tránh để vụ việc dây dưa」
Có vài vấn đề. Nhưng vấn đề lớn nhất là một yêu cầu từ phía Tres España.
「......Vụ án lần này, khi nào điều tra xong, sẽ ra chỉ thị gỡ bỏ đóng băng chuyển cư từ Mikawa sang Musashi」
Tức là,
「Nếu chúng ta kéo dài cuộc điều tra, thì việc đóng băng chuyển cư cũng sẽ kéo dài, đúng không」
「Nói thẳng ra là, cảm giác như nước khác đang chỉ tay năm ngón vào Mikawa - vùng trung lập và Musashi vậy」
Hiếm khi thấy Asama bình luận về quốc gia.
Nhưng mà, quản lý nhập hạm là do Asama Shrine phụ trách. Việc một quốc gia khác với giáo ph譜 (giáo phả) chủ đạo khác can thiệp vào sự giao thiệp giữa thần và người, quả nhiên là phiền phức.
「Tomo cũng là con nhà đền mà nhỉ」
「Cư dân Musashi ai cũng là con chiên cả nên chuyện đó là đương nhiên. Với lại nhìn kìa, Thần chủ tế nhà tớ đang có ý kiến với Tres España」
Asama vỗ tay (Kashiwa-de) và bấm liên tục vào clicker xin ý kiến. Trên khung hiển thị hiện lên:
《──Đốt không? Cái lũ khốn đó: By Thần》
「......Bạo lực ghê ha」
Nghĩ kỹ thì vùng tạm chiếm của Tres España thuộc hệ Đại (Oo/Ootomo).
Tuy có nhiều tộc trường thọ gốc Gen (Minamoto), nhưng đặc biệt là nhà Ootomo sùng bái Tsirhc và có ghi chép trong Thánh phổ về việc phá hủy đền chùa miếu mạo ở địa phương.
Đối với Sakuya, một vị thần máu nóng đậm chất dân anh chị,
「Ừm, thần có hứng thú thì cũng là chuyện đáng mừng, nên nghĩ thế nhỉ......」
○
『Ở Tres España, việc phá hủy đền chùa miếu mạo đã diễn ra như thế nào vậy? Gin-san』
『Sao mọi người lại nhìn tôi với ánh mắt kỳ vọng thế hả』
『Thì đấy, biết đâu đối với Gin-san đó là chuyện đau lòng khó nói thì sao』
『Fufufu, cô nghĩ nói thế là đỡ lời cho tôi đấy à?』
『Thế, thực tế là làm thế nào』
『......Thú thật, đó là chuyện trước khi chúng tôi vào Cao đẳng bộ, nên tôi cũng không rõ lắm, nhưng tạm thời cứ hỏi những người trong cuộc xem sao』
○
『Juana-sama──! Đã mất công đến kinh đô rồi thì đi ngắm cảnh đêm ở di tích tháp Kyoto đi, cảnh đêm ấy! Mua Shichimi Yatsuhashi (bánh cầu nương vị thất vị hương) ở cửa hàng lưu niệm xập xệ bên dưới đi!』
『......Cô quên là nhà chúng ta đang trong tình trạng thắt chặt ngân sách rồi sao Flores. Với lại, ra ngoài vào ban đêm dẫn đến suy đồi phong kỉ nên cấm......!』
『Juana-sama nói thế mà ngày nào cũng xơi một cái Pudding Nhật trong tủ lạnh nhà trọ còn gì. A, đến cả sữa cà phê cũng hết sạch......!』
『Không được mở tủ lạnh phòng người khác......! Mà, có việc gì』
『A, Gin-san muốn hỏi về việc tái hiện lịch sử đốt phá đền chùa của hệ Ootomo, là làm thế nào ấy ạ』
『Tái hiện lịch sử khi hệ Ootomo ngả theo Tsirhc à. Cái đó là──』
●
Đó là, hình như vào một ngày hè oi ả.
Với tư cách là Juana, cô đã khởi xướng vài dự án kinh doanh rồi chuyển giao cho các ủy ban hoặc tư nhân, nhằm tích lũy vốn liếng cho sự phát triển của các địa phương và thương mại với nước khác.
Làm thế nào để xây dựng Hạm đội Siêu Chúc Phúc. Để có ngân sách cần thiết cho việc đó trước tiên, cô đã chọn phương án kinh doanh mới.
Đã có sự chuẩn bị để khiến người dân tin tưởng và dẫn dắt họ. Đó là,
......Tsirhc hóa Tres España nhỉ.
Phong trào Tái Chinh Phục.
Thực chất là phong trào "Tam Chinh" (Tres), quá trình Tsirhc hóa của Tây Ban Nha, đại đa số các vùng đất đã chuyển đổi giáo phả sang Cựu phái.
Tuy nhiên, thời đó vẫn còn nhiều nơi chủ yếu theo Thần đạo hoặc Phật đạo.
Lý do là giữ nguyên Thần đạo thì cơ sở hạ tầng sẽ rẻ hơn.
Vậy thì, Juana đã thành lập một công ty thông thần liên doanh của Tres España dựa trên nền tảng Thần đạo.
Ngành bưu chính của Tây Ban Nha được tư nhân hóa sớm hơn các nước khác. Gia tộc Garcia ở vùng Ceballos phụ trách việc này, và gần đây đã có sự kế thừa danh hiệu.
Nếu những thứ do quốc gia, giáo phả thực hiện được chuyển sang tư nhân, thì việc vận hành sẽ linh hoạt hơn.
Do đó, dựa theo tái hiện lịch sử của nhà Ootomo, cô định chuyển đổi toàn bộ hạ tầng Thần đạo trên toàn Tres España sang sáp nhập với phía Cựu phái. Cô định tiến hành nó như một dự án kinh doanh. Tức là,
「──Vì còn lác đác một phần Thần đạo nửa vời nên mới có sự chênh lệch về giá hợp đồng.
Làm cho tất cả có cùng nội dung hợp đồng một loạt, rồi ký hợp đồng trọn gói với bên Thần đạo phụ trách.
Đây là hợp đồng lớn của đại quốc Tres España, nên chắc chắn sẽ được giảm giá đáng kể」
Theo tính toán, so với việc sử dụng riêng lẻ hạ tầng Thần đạo thì sẽ đắt hơn khoảng một phần rưỡi, nhưng nhờ thiết lập "ẩn" cho phép sử dụng song song thuật thức Cựu phái và thuật thức Thần đạo, nên sự tiện lợi được cho là vượt qua phần chi phí tăng thêm đó. Việc này Hội học sinh và Ủy ban cũng đã cho phép, tuy nhiên,
「──Thế này là sao hả Tổng trưởng. Để thiết lập hạ tầng Thần-Cựu, sẽ phá hủy đền chùa. Làm thế này thì người dân phía Cực Đông cũng sẽ chấp nhận, và đại khái là Thánh Liên cũng bảo rằng với sự phá hủy đó sẽ "công nhận việc chuyển đổi đồng loạt sang hạ tầng mới" mà?」
Vào một ngày hè nóng bức. Tại hành lang nơi cô chất vấn, Tổng trưởng quay lại. Cậu ta mỉm cười với cô,
「Juana-kun. ──Cách đó tôi nghĩ là đúng. Nhưng mà, đối với những người đã dựa vào thần phật bấy lâu nay, việc đền chùa bị phá hủy, ngoài sự tiện lợi ra, về mặt tình cảm chắc chắn sẽ có những điều không thể chấp nhận được」
「Vậy thì, ......phải làm sao?」
「Vứt bỏ chúng」
Cô không hiểu ý cậu ta nói. Nhưng cậu ta gật đầu cười,
「Những đền chùa hiện có, Tres España sẽ từ bỏ quyền quản lý. Coi như công quyền không can thiệp vào. Việc duy trì hay không sẽ giao cho địa phương, còn chúng ta sẽ hỗ trợ xây dựng nhà thờ Cựu phái」
「Chuyện đó──」
「Hoạt động thông thần sẽ được tư nhân hóa. Tuy nằm dưới trướng của chúng ta, nhưng dưới sự tư nhân hóa đó, những đền chùa mà tôi đã vứt bỏ được địa phương xử lý thế nào thì tôi không quan tâm. Dù sao thì trong sổ sách, chúng coi như đã được thanh lý rồi. Cho nên──」
Phần sau không cần nói cũng hiểu.
「──Người dân ở những nơi dự kiến xây nhà thờ sẽ từ chối sự hỗ trợ của chúng ta, thưa Tổng trưởng. Bởi vì, họ đã có sẵn những công trình đủ dùng rồi.
Vâng, ──những đền chùa mà chúng ta vứt bỏ coi như đã biến mất trên sổ sách. Sau đó chúng được sử dụng thế nào, thì không biết nữa nhỉ」
○
『──Đấy, sự tình là như thế đó, Flores. Hiểu chư......, cô làm cái gì mà nằm ườn trên ghế sofa nheo mắt nhìn tôi thế hả』
『Không......, cảm giác chém gió hơi quá đà ấy. Tôi nghĩ thực tế nó phải thế này cơ? Tiền đề thì đại khái giống nhau, nhưng hiệp sau chắc là──』
●
Trong tòa nhà trường học vào một ngày hè oi ả. Tại hành lang xuyên qua trung tâm tòa nhà mái vòm, Juana dồn Tổng trưởng vào chân tường.
「Tổng trưởng! Tổng trưởng! Hôm nay ngài phải giải thích cho tôi!? Rõ ràng tôi và các ủy ban đã lập công ty liên doanh hạ tầng Cựu phái và Thần đạo để tiết kiệm đáng kể phí thông thần, vậy mà rốt cuộc là sao hả Tổng trưởng!」
「Kh, không, Juana-kun, bình tĩnh, bình tĩnh nào. Mực nướng mới mua nè, ăn không?」
「Thế này mà bình tĩnh được à!? A, mực nướng thì tôi xin. ──Vậy thì nhé Tổng trưởng! Lý do đình chỉ phá hủy đền chùa, ngài hãy giải thích cho rõ ràng vào!」
「Hiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii」
○
『──Đại khái là thế này nhỉ, chắc thế. Tôi cũng bảo với Gin-san thế rồi』
『Khoan, chờ chút đã! Đừng có tự tiện thêu dệt quá khứ......!』
○
『──Tóm lại, việc phá hủy đền chùa ở Tres España đi kèm với việc tư nhân hóa ngành thông thần, không ngờ lại liên quan đến Muneshige-sama nhỉ』
『Ra là vậy......! Phó trưởng ban, trong lúc làm những công việc đó, đã gặp gỡ Gin-san, nghĩa là vậy nhỉ, Đặc vụ số 4』
『Sa, sao cuối cùng không chuyển cho bên này mà lại chuyển sang Đặc vụ số 4 thế hả!?』
『Chuyện thường ấy mà. ──Nhưng mà, Tres España đúng là cảm giác Cựu phái chủ đạo thứ thiệt nhỉ』
『Vậy thì, bao gồm cả chuyện đó, ở Mikawa hay Musashi thì thế nào nhỉ』
『Cái đó thì, bên này cũng nảy sinh rắc rối riêng......』
●
Masazumi đang đi bộ ở ngoại ô Mikawa vào buổi chiều tối.
Cô đang trên đường về từ chốn tụ họp của địa phương.
Vốn dĩ đây là nơi tiếp nhận các thủ tục hành chính, nhưng ở ngoại ô thì nó kiêm luôn cả nơi giết thời gian cho người già và nhà trẻ cho lũ trẻ.
......Mình hồi năm nhất Cao đẳng cũng từng làm giảng viên cho lớp bổ túc Tiểu học được mở ở đây mà nhỉ.
Được gọi là cô giáo, cô giáo, vừa thấy nhột nhột, nhưng cũng cảm nhận được sự gắn kết với địa phương, đó là sự thật.
「Cô giáo! Cô giáo! ......Mở bài thế đấy......」
Ảo thanh ồn ào quá.
「Fufufu, Tiểu học bộ! Bị coi là Tiểu học bộ kìa!」
Cứ coi như là có một đứa Tiểu học bộ to xác ở đó đi.
Dù sao thì tòa nhà hai tầng, rộng khoảng 40 chiếu (khoảng 65m2) này, có cả nhà ăn nhẹ bên cạnh, nếu có tiền thì có thể gọi đồ ăn ở đó, nhưng mình thì chỉ có thực đơn "bánh mì" và nước lã.
Mà không sao. Chuyện thường thôi.
Ăn tối xong xuôi kiểu đó thì tiếng nhạc báo giờ đóng cửa vang lên.
Âm nhạc cổ đại được khai quật từ di tích Mikawa. Chỉ có giai điệu. Lời bài hát có vẻ không phục dựng được, nghe đâu nội dung kể về Kintaro hay ai đó phiêu lưu ký và kinh ngạc tột độ. Nhưng cũng có tin đồn là lời bài hát đã được phục dựng hoàn chỉnh, nhưng nội dung phạm húy đến mức những người liên quan phải thốt lên "Phạm húy, ôi trời!" và bị trừng phạt.
......Đừng có phát thứ đó chứ.
「Phó hội trưởng, chị than vãn nhiều quá đấy!」
Hửm? A, chắc là chuyện của mấy đứa Tiểu học bộ.
Dù sao thì, theo thói quen cũ, cô đi một vòng quanh tòa nhà để kiểm tra.
Cúi đầu chào ở quầy lễ tân, nhận được nụ cười với bầu không khí "lâu không gặp". Chắc hẳn đã có tin đồn là cô đã đến Musashi, nên việc cô ở đây chắc cũng gây thắc mắc.
Dù sao thì, dù sao thì tôi lắm chuyện thật. Thôi kệ. Ra bên ngoài thì thấy trời quang mây tạnh khủng khiếp.
......Có ánh sáng kìa.
Không phải là thuật thức đèn đường được lắp đặt dọc đường. Vậy là quái dị hay gì sao, nhưng cũng không phải.
「Lắp thêm đèn đường tạm thời à?」
Nghĩ là đang thi công đêm hay gì đó, vì cách xử lý ở mức độ đó. Chỉ là những lá bùa thắp sáng treo trên dây thừng nối giữa cây cối và mái nhà.
Thoáng chốc không hiểu mục đích là gì, nhưng rồi cô sực nhớ ra một chuyện.
......Hình như có vụ giết người xảy ra ở con dốc phía Tây thì phải.
Nghe đồn là một thương nhân đến từ P.A.Oda bị giết và phóng hỏa. Nếu vậy thì,
「......Sợ hãi thì không được nhỉ」
Ánh sáng này cho thấy hung thủ vẫn đang lẩn trốn ở Mikawa. Và giờ mới nghĩ ra là,
「A, phải rồi」
Việc mình không thể chuyển cư sang Musashi là do vụ này.
Hung thủ giết người vẫn còn ở Mikawa.
●
Gay go thật, tôi thở dài dưới ánh trăng và ánh đèn.
Tôi đã nghe nội dung vụ án ở chốn tụ họp, nhưng chưa liên kết được nó với tình trạng hiện tại của mình.
Hung thủ vẫn còn ở Mikawa. Cho đến khi nhận thức được sự thật này nhờ những ngọn đèn hiện tại, tôi cứ nghĩ vụ án đó chẳng liên quan gì đến mình.
Không. Vụ án đúng là không liên quan. Tôi chỉ muốn chuyển đến Musashi thôi.
Nhưng, do phán quyết của đại quốc mà việc đó bị chặn lại, và tôi phải ở lại Mikawa.
Thậm chí còn chẳng có chỗ dung thân, hơn nữa,
......Ở Mikawa, đang có tên hung thủ đó sao......?
Tất nhiên, nếu cho phép chuyển cư, có khả năng hung thủ sẽ nhân cơ hội đó trà trộn lên Musashi và trốn thoát.
Nếu vậy thì,
「Khoan đã......」
Có chuyện cần xác nhận.
Dừng chân lại, nhưng ngón tay lướt trên khung hiển thị vẫn đang mở.
Tôi biết cách lật trang, nên dùng ngón tay lướt trên khung hiển thị.
Không biết cách tua lại một lúc. Nên cứ lướt ngón tay liên tục. Thì thấy,
......Có rồi.
Trong phần lưu ý đi kèm với lệnh đóng băng chuyển cư lần này, có ghi thế này:
《Việc đến Musashi và về trong ngày không có vấn đề gì》
May quá, tôi nghĩ.
Ít nhất từ nay về sau, ban ngày, tôi có thể ở trên Musashi.
Buổi tối, dù có phải về Mikawa nguy hiểm, nhưng nếu đóng cửa cài then cẩn thận thì cũng an toàn phần nào. Khung hiển thị chắc cũng truyền phản ứng sinh mệnh của mình sang bên kia rồi. Vậy thì,
「......Chỉ có tối nay là sơ suất thôi sao」
Không phải tối nay, mà là ngay lúc này. Lúc này, tôi đang ở ngoài trời đêm mà không có sự chuẩn bị nào, hoàn toàn không phòng bị.
Nếu biết trước thì tôi đã về nhà từ lúc trời chập choạng tối rồi.
......Nhanh lên nào.
Nhà dân vẫn còn ánh đèn. Chưa phải giờ đi ngủ. Nếu có chuyện gì,
「Jud.」
Có thể kêu lên, và cũng được cha cho một con dao găm hộ thân.
......Nhưng kỹ năng sử dụng thì hoàn toàn bằng không nha......
Ở Giáo đạo viện Mikawa cũng có giờ thể dục huấn luyện dùng mộc kiếm. Nhưng đồ giả làm bằng gỗ và đồ thật được cố định từ cán đến mọi thứ bằng kim loại và dây, là hai thứ khác hẳn nhau.
Rút dao ra dùng để kiềm chế thì được, nhưng tùy trường hợp, đối phương có thể sẽ ra tay thật sự.
Dù sao thì cũng phải cẩn thận, nghĩ vậy, tôi bước đi.
Khoảnh khắc đó. Bất ngờ có bóng người lao ra từ bên hông.
......Hả?
Không phải ở mức độ có thể hét lên hay rút dao găm, kiểu đánh lén bất ngờ như đập vào bức tường thế này là,
「......Ư」
Giữa ánh đèn xung quanh. Một cánh tay được bao bọc bởi trang phục đen lao tới bịt lấy mặt tôi.
0 Bình luận