Kyoukai Senjou no Horizon - Girls Talk - Festival and Dream
Chương 7 『Chào buổi sáng và từ nay về sau』
0 Bình luận - Độ dài: 8,940 từ - Cập nhật:
Chương 7 『Chào buổi sáng và từ nay về sau』
●
Tôi nghĩ lúc đó còn chưa đến rạng đông.
Trong căn nhà đóng kín, Masazumi đang ngủ trước gói cà chua thì bị đánh thức bởi một tiếng động.
Là cửa trước.
Từ bên ngoài, có tiếng gõ nhẹ vào cửa chớp đang đóng.
Vì đang ngủ trong bộ inner suit (đồ bó sát mặc trong) mới cởi ra một nửa, cô không có ý định mở cửa chớp dù đã thức dậy. Có bùa chú để tẩy rửa, nhưng cũng không thể làm xong rồi mới ra ứng đối được.
Vì thế, cô nắm chặt thanh đoản đao cha tặng, lòng hơi an tâm dù khung hiển thị vẫn bật sáng từ đêm qua, và hỏi:
「Ai đó?」
「Honda-sama, ──tôi đến để chào hỏi lại ạ.」
Là cô gái hộ vệ đó. Cùng với giọng nói ấy, ánh sáng lọt qua khe cửa chớp là ánh trăng.
Vẫn còn là ban đêm sao? Nhưng đối phương dừng lại một nhịp rồi nói tiếp:
「Xung quanh có vẻ không có kẻ nào khả nghi.」
Jud., tôi đáp lại.
「Là do cha ta sắp xếp sao?」
「Jud., là nhờ sự an bài của Honda-sama.」
Câu trả lời ấy khiến tôi biết được một sự thật.
...Đối phương là người phe Viễn Đông sao?
Đêm qua nhìn thấy mái tóc vàng, mắt xanh và dáng vẻ của tộc Trường Thọ, tôi cứ tưởng là phong thái của nước khác.
「Ta có thể hỏi cô thuộc đơn vị nào không?」
Chuyện đó à, đối phương hít một hơi. Một lúc sau mới đáp:
「Thật xin lỗi. Tôi muốn để dành chuyện đó sau khi Masazumi-sama đã lên tàu Musashi.」
「? Nếu là Musashi, thì ban ngày ta cũng có thể đi được mà.」
「Ý tôi là sau khi việc chuyển nhà hoàn tất ạ.」
Phải chăng ý cô ấy là khi chúng ta sẽ gắn bó lâu dài?
...Sao đây nhỉ.
Nếu là sự sắp xếp của cha, tôi cảm giác có rất nhiều uẩn khúc bên trong.
Dù gì thì đó cũng là việc làm của người đã tham gia chính trường gần hai mươi năm. Nếu ông ấy coi tôi là quân cờ, thì việc tôi dò xét ở đây cũng chẳng đi đến đâu.
Ngược lại, nếu xía mũi vào chuyện không đâu, biết chừng lại cản trở toan tính của cha.
○
『Masazumi-sama dạo đó có vẻ hơi khép nép, tính cách (char) khác hẳn nhỉ.』
『Ano, Horizon? Ano, cái gương ấy...』
●
Tuy có suy nghĩ, nhưng tôi quyết định sẽ dựa vào sự an bài của cha. Vì thế, để xác nhận, tôi hỏi:
「Cho đến khi ta có thể sống trên Musashi, việc hộ vệ bên người có thể giao cho cô không?」
「Jud., nếu có thể...」
「Nếu có thể?」
Jud., cô gái bên kia cửa chớp nói.
「Nếu có thể, có thêm một người nữa thì sẽ chắc chắn hơn ạ.」
...Chắc chắn?
Là người xuất thân từ dị quốc sao? Cách dùng từ có sự khác biệt khiến tôi hơi để tâm.
Không. Có lẽ là do tôi đang cáu kỉnh với hoàn cảnh hiện tại. Đối phương cũng đang cố gắng bảo vệ tôi, và lại,
「Cô bị lạc mất đồng đội sao?」
「Jud., ──tuy nhiên, cho đến khi Masazumi-sama chính thức lên Musashi, tôi sẽ cố gắng xoay xở.」
「Ta thử bàn bạc với cha xem sao nhé?」
「A, không, cái đó...」
Sự bối rối của đối phương giúp tôi ngộ ra ý nghĩa.
「Cha ta đã sắp xếp rồi sao?」
「──Jud., có lẽ, là như vậy, tôi nghĩ thế ạ. ...Xin lỗi ngài.」
「A, không, ta không có ý trách cứ gì đâu.」
Chắc chắn người bên kia lớn tuổi hơn tôi. Tôi hiểu điều đó.
Nhìn trận chiến đêm qua, hẳn là nhân tài đã được huấn luyện bài bản. Dù cô ấy nhận nhiệm vụ hộ vệ tôi, tôi cũng không định cư xử bề trên quá mức cần thiết.
...Làm thế này, có phải là để chọc tức cha không nhỉ.
Giờ nghĩ lại, đó chỉ là suy nghĩ dựa trên hình tượng về cha mà tôi đã xây dựng bao năm qua, nhưng mà lúc đó cảm giác đúng là như thế đấy.
「Masazumi..., sao cậu không bao giờ nói những câu ngon ăn như thế từ mồm hả...」
Đâu đó xa xăm vang lên ảo thính của một mụ phù thủy.
Tuy nhiên, có một điều tôi muốn hỏi.
「Ta có thể hỏi tên cô được không?」
「──Protazio ạ.」
Tôi biết cái tên đó. Hình như là,
「Tên của một vị Thánh thuộc Cựu Phái (Old School/Catholic) nhỉ?」
「Ngài biết sao?」
「Hả? À, ừm, cũng biết.」
Nói ra lý do tại sao thì hơi ngại.
Nên tôi kết thúc câu chuyện ở đây.
「Cảm ơn chuyện đêm qua. Việc có lên được Musashi hay không thú thật là phải nhờ người khác, nhưng ngày mai ta cũng muốn đi tạ lễ vài nơi, nên định sẽ đến Musashi từ sáng. Lúc đó, lại nhờ cô nhé.」
「Jud., tôi sẽ bám theo như hình với bóng.」
Cảm ơn câu nói đó một lần nữa, tôi quay lại giấc ngủ.
●
「──Tóm lại là, dù Tori-kun và Tenzou-kun vắng mặt, nhưng tất cả những người khác đều đã dậy rồi chứ?」
Nơi Asama nhìn quanh, không thể nào có chuyện mọi người chưa dậy. Dù sao thì đây cũng là dưới bầu trời xanh. Một nhà ăn lộ thiên chỉ có ghế xếp hàng mà không có bàn.
Khu vực trung tâm mạn trái Asakusa. Đó là nhà ăn lộ thiên dưới mép tàu, nơi các cần cẩu giàn di chuyển qua lại.
Hiện tại, để chuẩn bị cho lễ hội cuối năm, các cơ sở lưu trú và làng quán ăn đã được dựng lên trên Asakusa.
Nói cách khác là công trường.
Tuy nhiên, việc xây dựng cũng đã đại khái xong xuôi vào hôm qua, hôm nay sẽ dùng buổi sáng để dọn dẹp và rút quân. Dự kiến từ chiều tối lễ hội sẽ bắt đầu. Bây giờ, chúng tôi đang ở đây,
「Vậy thì, về vụ việc đang xảy ra ở Mikawa, tớ muốn xin ý kiến của mọi người một chút.
Ngoài ra, với quyền hạn của bên tớ, hôm nay tớ vẫn có thể xuống Mikawa để kiểm nghiệm, nên tớ rất cảm kích nếu có vài người đi cùng, tiện thể trao đổi thông tin luôn.」
Vừa nói, bản thân tôi vừa có chút lo ngại.
...Việc không tóm được Tori-kun, hơi rắc rối thật đấyー...
Theo lời Kimi, có vẻ cậu ấy đã đi đâu đó từ sáng sớm, và giờ đang ngủ.
Buổi sáng, trước khi mẹ cậu ấy đến Thanh Lôi Đình (Blue Thunder), bà ấy đã quay về và trao đổi gì đó, Kimi nói là có nghe loáng thoáng trong lúc mơ màng.
Nhưng, đối với Asama thì,
「Sáng nay, Tori-kun có hỏi tớ qua thông thần (tsuushin) về chuyện của Honda Masazumi-san. Cậu ấy bảo có một gói hàng gửi đến địa chỉ của Honda Masanobu-san nhưng lại đề tên khác.」
「Àー, Tô-chan có vẻ được lòng giới chính trị gia lắm, nên chắc ổng làm trung gian hay gì đó ấy mà.」
「Tạm thời tớ đã báo là có một thành viên gia đình tên là Masazumi-san rồi...」
Cậu ấy như vậy mà lại không có ở đây. Tôi thấy hơi gay go, là bởi vì,
...Tori-kun rất nhạy cảm với những thay đổi về "bầu không khí" hay "chiều hướng" của toàn bộ Musashi, nên nếu cậu ấy có suy nghĩ gì thì tớ muốn hỏi.
Việc đánh thức người đang ngủ là không nỡ, nghĩ đến đó, có phải tôi quá nuông chiều không nhỉ.
「Fufu, cô thuộc phái muốn ngắm người ta ngủ chứ gì!? Đúng không!?」
「Kimi đừng có đọc suy nghĩ người khác!」
Tạm thời điều chỉnh lại hơi thở, tôi đưa ra bản đồ khái quát khu vực Mikawa và Musashi cho mọi người.
Trong khung hiển thị, tôi đánh dấu × vào dải ruy băng đỏ nối từ Mikawa đến Musashi,
「Hiện trạng là đang có chút vấn đề phát sinh. Giấy phép chuyển cư từ Mikawa đang bị Tam Chinh Tây Ban Nha (Tres España) đóng băng, chuyện này thực tế cũng đồng nghĩa với việc khách đến Musashi bị cấm lưu trú trên tàu.
Nhưng lễ hội cuối năm thì các hoạt động chính diễn ra từ chiều tối đến đêm, nếu các bên liên quan thương mại từ Mikawa không thể ở lại và không thể hoạt động vào ban đêm thì sẽ là một tổn thất lớn.
Vì vậy, chà, trước khi lễ hội bắt đầu vào hôm nay, tớ muốn làm sáng tỏ vụ việc lần này.」
「Aー, hèn chi vé bán cho người Mikawa, tuy phần sáng mai đã bán hết, nhưng phần tối nay thì hoàn toàn không trôi.」
Không phải ngắt lời, nhưng từ một góc nơi nhóm chúng tôi đang tụ tập, Heidi vừa nói vừa thao tác trên các khung hiển thị sổ sách mà không hề tắt đi.
Cô ấy cùng với Shirojiro đang ở bên cạnh,
「──Tóm lại, Tam Chinh Tây Ban Nha đang nói với Musashi thế này. Đổi lấy sự thành công của lễ hội cuối năm, hãy ỉm đi vụ giết người xảy ra bên dưới.」
「Không thể khẳng định chắc chắn, nhưng tình hình có vẻ là như vậy.」
「Fufu, Asama? Với bên cô thì chuyện này phiền phức thế nào?」
「──Những người đã ký hợp đồng con chiên (ujiko) với bên tớ bị trói chân ở Mikawa do sự ích kỷ của quốc gia, nên tớ không vui vẻ gì đâu.」
Nhưng, Urquiaga lên tiếng. Cậu ta khẽ giơ tay phải lên,
「Mikawa, ──tại sao, lại án binh bất động?」
「Cái khó là tớ cũng không rõ lắm...」
「Cho xin tình hình đi.」
Trước giọng nói ngắn gọn của Noriki, Asama mở khung hiển thị. Vì đang ở ngoài trời, cô thiết lập kết giới tàng hình âm thanh xung quanh, hình ảnh hiển thị cũng được chỉ định phạm vi cho tất cả mọi người trong kết giới và trình chiếu.
「──Vâng. Vậy thì, Mito, nhờ cậu nhé.」
「T, tớ á!?」
「Ừ, lúc kiểm tra hiện trường hôm qua, cậu đã phát huy năng lực điều tra cao hơn tớ mà?」
「Xin hãy làm một chầu ra trò nhé Mitotsudaira-sama...!」
「Horizon hiện tại chắc vẫn đang ở Thanh Lôi Đình nhỉ──?」
Vậy thì chà, thở dài một hơi, Mitotsudaira hướng ánh nhìn về phía mọi người.
「──Trên con đường cũ ở Mikawa, có hai người bị sát hại trong một nhà trọ bỏ hoang. Ước tính là vào đêm hôm kia. Và để che giấu điều đó, tòa nhà đã bị phóng hỏa. Tớ nhận định như vậy đấy.」
Hơn nữa,
「Hai người. ──Thi thể đã bị thu hồi là một nam một nữ.」
●
Hả? Mitotsudaira nhìn thấy Adele nghiêng đầu. Cô hiểu Adele muốn nói gì. Bởi vì, đó là một thắc mắc hiển nhiên,
「──Thi thể đã bị thu hồi rồi đúng không? Sao cậu biết được?」
「Jud., ──nhưng mà, tài liệu vẫn còn đó, và mùi vẫn còn lưu lại ở hiện trường đấy?」
Tàn tích của vụ hỏa hoạn. Ở đó vẫn còn sót lại một thứ.
「Là vũng máu. ...Nếu bị cắt cổ đến chết, một lượng máu khá lớn sẽ đổ ra. Dựa vào đó, cũng như vị trí của thi thể, tớ đại khái phân biệt được nam nữ.」
「Ngửi mùi mà biết được nam nữ á?」
Nếu ngửi kỹ, thì theo khuynh hướng, mùi máu có thể phân biệt được nam nữ.
Dựa vào sự khác biệt trong ăn uống, thể chất, dịch cơ thể hòa tan trong máu... đại khái là biết được.
Nhưng, chẳng cần làm thế, với lượng máu kia thì,
「Đa phần đã bị lẫn lộn, nhưng khu vực gốc rễ vẫn còn chưa khô hẳn nên tớ nhận ra được.
Kiểu như, từ cổ──」
Cô dùng ngón cái vẽ một đường ngang cổ, rồi thả ngón tay xuống giữa cổ và ngực. Với động tác này, "À", các cô gái gật đầu, còn cánh đàn ông thì trừ một người ra,
「...Nghĩa là sao?」
「Hahaha, nước hoa hả!?」
Người trả lời, quả nhiên là Itoken.
Đúng là Incubus. Rất sành sỏi về thời trang phụ nữ.
Cậu ta đáp lại cái cúi đầu chào khích lệ của tôi, giơ một ngón tay phải lên.
「Máu chảy từ cổ xuống cơ thể sẽ hòa tan nước hoa xịt ở vùng ngực. Là như vậy đúng không?」
「Jud., đúng là vậy. Vì là Tái hiện Lịch sử, dù nói là không quá nồng, nhưng trong ghi chép Thánh Phổ (Testament) thì đó là loại nước hoa dùng để át mùi cơ thể mà.」
Nếu vậy thì, Ohiroshiki giơ tay lên. Cậu ta vừa ăn món cơm Miso Katsu từ bát giấy cho bữa sáng vừa nói,
「──Nạn nhân là dân dị quốc sao. Nghe qua thì có vẻ thuộc Tam Chinh Tây Ban Nha.」
「Nam nữ, vậy là vợ chồng hoặc tình nhân. ──Có khả năng là chạy trốn (bỏ nhà đi bụi) nhỉ.」
Neshinbara khoanh tay nói. Cậu ta ngồi trên ghế, vắt chân cao một cái rồi nói tiếp,
「Theo tớ nghĩ, hai người này thuộc Hoàng gia──」
Giữa chừng câu nói, Naruze vỗ nhẹ như chà xát vào ma thuật trận. Lập tức từ màn hình vang lên âm thanh báo sai,
「Hai sai bét rồi nhé──. TIẾC・QUÁ・ĐI. Nào tiếp theo──」
「Naruze-kun không cần phải cất công chuẩn bị cái còi báo sai đâu...!」
「Tớ có chuẩn bị gì đâu. Vừa vẽ tốc hành xong, gán chức năng tự động phán định thôi mà.」
Điều đó có nghĩa là thứ được vẽ ra như tranh vẽ sẽ trở thành sự thật theo cách của tranh vẽ.
Tuy có điển tích về phù thủy vẽ sói tấn công người hay vẽ lại thời tiết, nhưng có thể thấy Naruze cũng đang thực sự làm được điều đó. Kỹ thuật kinh khủng thật đấy, tôi nghĩ, nhưng mà,
...Chà, chúng ta cũng sắp sang năm hai vào tháng sau rồi nhỉー...
Thực lực đang tăng lên.
Bản thân tôi cũng bắt đầu được giao phó các chức vụ, nhưng vẫn chưa đạt đến trình độ có thể sánh với mẹ, và hơn nữa,
...Vua của tôi ơi, ngài định thế nào về chuyện này đây.
Từ khi vào Cao đẳng, tôi có cảm giác hơi bị bỏ bê. Tuy nhiên, nếu Vua có động thái gì thì tôi cảm thấy đó sẽ không phải là chuyện nửa vời, và tôi cũng hơi sợ khi tự mình khơi mào chuyện đó. Rằng liệu tôi có đáp ứng được yêu cầu của Vua hay không.
○
『Eーto, vậy tóm lại là Mito-san định đáp ứng mọi yêu cầu của Tổng trưởng (Socho) nhé──』
『Thế có được không?』
『C, cũng chẳng sao đâu mà? Mà?』
●
Vì lẽ đó nên một Mitotsudaira "cũng chẳng sao đâu" tiếp tục trình bày những gì mình biết về danh tính của hai người bị sát hại.
「Vợ chồng, hay người yêu, hoặc là anh em, hay chị em.」
Nghe từ cuối cùng, Urquiaga rung ghế đứng phắt dậy, nhưng,
「──Không, mà thôi được rồi... Cứ tiếp tục đi. Vì lợi ích của mọi người...」
Thấy cậu ta ngồi xuống lại một cách lặng lẽ, chắc là có phần nào đó đã bình tĩnh lại.
Tôi cũng hắng giọng một cái,
「Còn nhiều suy đoán khác nữa. Ví dụ như cả hai bị đưa đến đây, cuộc đàm phán trao đổi thất bại nên bị sát hại, chẳng hạn.」
Thì, Naomasa giơ cánh tay phải giả lên.
「──Họ không còn lưu lại dưới dạng linh hồn sao?」
「Rất tiếc là hiện tại chưa tìm thấy. Chỗ này cũng hơi bí ẩn, nhìn tình trạng hiện trường thì chưa được làm lễ trừ tà (Misogi-Harai), vậy mà lại không có sự hối tiếc (Zannen) nào...」
Là vu nữ, đó là việc đầu tiên Asama làm khi đến hiện trường.
Nếu vậy thì, Naomasa nói.
「Dính vào di vật chăng?」
「...Cậu rành nhỉ, Naomasa.」
Ha, chủ lực của Khoa Cơ khí cười khẽ.
○
『Đừng có diễn đạt kiểu đó. Tự nhiên làm người ta muốn hít sâu một hơi quá』
『Giờ đang trong lúc xử lý thực phẩm, nên cậu không hút tẩu (kiseru) như mọi khi nhỉ』
『Mà, bảo là linh hồn dính vào "vật" thì cũng hơi sai, nhưng chỗ tớ thì cái đó gần gũi lắm. Khoa Cơ khí bọn này có nhiều giai thoại lắm. Rằng vật cũng có linh hồn ấy mà.』
●
「──Di vật thì, tạm thời, có vẻ Tổng trưởng Liên hợp Mikawa đang giữ ạ.」
Trong lúc Mitotsudaira trả lời, Asama gõ vào một khung hiển thị.
Trên màn hình hiện ra sơ đồ mặt bằng của nhà trọ hiện trường.
「Hai người bị giết ở gian trong cùng. Lửa lan nhanh khiến sàn nhà bị sập, nhưng vì không trải chiếu tatami nên máu chảy xuống dưới và còn sót lại đến sau này. Thêm vào đó, lấy lối vào là trung tâm phía trước, tầng một có năm phòng──」
Asama đánh dấu 5 vòng tròn đỏ lên sơ đồ.
Phòng trong cùng bên trái. Phòng trong cùng bên phải. Phòng phía trước bên phải và bên trái. Gian lối vào. Tổng cộng là năm.
「Năm chỗ này là nơi bắt nguồn đám cháy. Tenzou-kun tối qua đã kiểm tra các cột trụ tại hiện trường sắp bị thu hồi, dựa vào cách cháy của mặt cắt và hướng của các điểm nối để đưa ra nhận định.」
「Lạ nhỉ.」
Gin lên tiếng.
「...Phóng hỏa ở "Gian" cửa chính, rồi mới sát hại sao?」
「Woa... nếu có Gin-san ở đó, thì toàn bộ vụ án chắc đã sáng tỏ cực nhanh rồi... Nhưng mà giờ cậu không có ở đây nên...」
「A, xin lỗi ạ! Xin hãy xóa giúp tôi!」
Tạm thời cứ coi như là Thần hay Thánh của Cựu Phái từ trên trời thả một câu bình luận xuống (tsukkomi).
Rồi Naruze giơ bút lên. Cô nghiêng đầu hỏi:
「Hai người này, đến từ đâu?」
「──Phía Tây, được cho là từ lãnh thổ P.A. Oda. Vì trước và sau đó đều có đoàn thương buôn dưới trướng Matsunaga đến, nên người ta nghi ngờ họ đã trà trộn trong đó.」
「Có xác nhận xuất nhập cảnh không?」
Có. Nhưng mà,
「Ở Mikawa hiện tại, nhân sự đang thiếu hụt, nên trạm kiểm soát chỉ quản lý một chiều thôi.」
A a, Naito khẽ ngửa mặt lên trời. Cô đưa mắt nhìn lại,
「Nhập cảnh thì trạm Mikawa, xuất cảnh thì trạm P.A. Oda, kiểu đó hả.」
「Nguy hiểm là sự xâm nhập qua đường nhập cảnh mà. Thế nên tạm thời chia nhau quản lý xuất nhập để cắt giảm chi phí, nhưng nói ngược lại thì khi xuất cảnh sang phía P.A. Oda, việc bảo hộ bên phía P.A. Oda, hoặc điều chỉnh hồ sơ đều có thể thực hiện được.
Vì vậy, cái này không biết có thật hay không, nhưng mà──đoàn thương buôn đó. Khi nhập cảnh và khi xuất cảnh, được ghi nhận là "không có bất kỳ sự thay đổi nhân sự nào".」
「Giảm hai người ở Mikawa, nhưng sang trạm P.A. Oda chỉ cần khai gian số liệu là xong chứ gì...」
「M, mà, không biết có thực sự là như thế không đâu nhé? Còn có những cách nhập cư trái phép khác mà. Ừm, nghe đâu những hỗn loạn của hệ Kitabatake vẫn còn tồn tại.」
Cũng đúng, Neshinbara đáp lời.
「Dạo gần đây P.A. Oda đang có những động thái lớn.
Tuy giả vờ chia tách với P.A. Oda, nhưng Hashiba của M.H.R.R. cũng đã tạm ngưng việc tấn công Kyushu để dồn toàn lực hơn bao giờ hết vào Chiến tranh Ba mươi năm.
...Nghe đồn các Đại Tội Vũ Trang (Logismoi Oplo) đầy ẩn ý cũng đang bắt đầu được sử dụng ở nhiều nơi, nên nếu dư âm của những việc đó lan đến đây thì tớ cũng chẳng ngạc nhiên đâu.」
「...Cậu ấy, hôm qua lúc nghe tin có vụ giết người ở Mikawa chẳng phải đã run cầm cập kiểu "Hả!? Thật á!? Hung thủ không chạy sang bên này đấy chứ!?" sao?」
「Đ, đó là để cẩn trọng thôi! Đầu tiên là phải củng cố phòng thủ! Là như vậy đấy!」
Cứ coi là vậy đi. Nhưng, Kimi nghiêng đầu, giơ tay phải lên.
「Hây, tóm tắt lại sao cho một người hơi bị thông minh như tôi hiểu xem nào! Hây, Adele!」
「Hả!? Ờ thì, hai nam nữ đến từ P.A. Oda bị sát hại tại một nhà trọ bỏ hoang ở Mikawa. Bị phóng hỏa.
Di vật thì do Tổng trưởng Liên hợp Mikawa giữ, nhưng Tam Chinh Tây Ban Nha đã đóng băng việc chuyển cư để ngăn hung thủ chạy trốn sang Musashi.
Để giữ sự công bằng với tư cách là đất trung lập, họ cũng ép phía Mikawa phải đóng băng luôn việc điều tra vụ án này, và Mikawa cũng đại khái hùa theo. Và, ờ thì...」
「Thổ địa thần (Ubusuna) đúng không? Việc phát hiện của họ thế nào rồi?」
Câu hỏi tiếp theo của Neshinbara vang lên.
「Trước khi bọn mình kiểm chứng nghiệp dư ở đây, nếu là tội phạm, thì Thần đất đai phải kiểm tra trước chứ? Chuyện đó thế nào rồi?」
●
...Đúng là thường thì phải hỏi ý kiến từ đó nhỉ.
Gật đầu bên cạnh, Asama trả lời thắc mắc của Neshinbara.
「Đúng là dù người ngoài gây chuyện, trong Thần đạo vẫn kiểm tra sự tồn tại của họ, và can thiệp khi có biến cố. ──Tuy nhiên, không phải là không có cách để hóa giải điều đó.」
「Thế á? Không phải làm gì sai là bị chọc ngay vào mông hay niệu đạo à?」
「Không phải ngay lập tức đâu. Tạm thời Thần vẫn đang kiểm tra mà.」
Khác nhau chỗ nào chứ... mọi người lẩm bẩm, nhưng cô Vu nữ có vẻ không bận tâm. Cô mở khung hiển thị,
「Thần đạo ở Mikawa hiện tại do Atsuta Jingu đứng đầu, nhưng nơi đó lại thuộc quyền quản lý của P.A. Oda và Mikawa, nên về vụ án lần này họ để trạng thái là "Đang điều tra".」
「Tức là đang cùng một giuộc với Tổng trưởng Liên hợp và Tam Chinh Tây Ban Nha nhỉ? ──Vậy nhìn chung, bên Thần đạo đang truy vết kiểu gì?」
「Hai người bị hại là người ngoài, nhưng có vẻ đã tham gia lễ hội và đăng ký làm con chiên (ujiko). Nên Thổ địa thần chắc chắn nắm được sự tồn tại của họ và đang truy vết. Chỉ là, vì bị đóng băng ở đó nên thông tin không đến được chỗ chúng ta.」
Phiền phức thật đấy, trong bầu không khí đó, Naruze giơ cây bút lên.
「Thuật thức hình ảnh thì sao? Thế nào?」
Bạch Phù Thủy hỏi.
「Từ tàn dư của lưu thể, chắc là có ảo thuật tái hiện lại những gì đã xảy ra ở đó chứ? Ngoài ra, các trạm thông tin (information) ở các nơi chắc cũng đang giám sát xung quanh mà?」
「Chuyện đó, cũng bị Tổng trưởng Liên hợp Mikawa ém nhẹm rồi ạ.」
「Hơn nữa, việc tái hiện từ tàn dư lưu thể, ở nơi nhiều hiện tượng kỳ quái như Mikawa hiện nay, nội dung tái hiện sẽ bị biến đổi nên khó mà thành bằng chứng được.」
Nói là yếu thế thì cũng đành chịu.
Nhưng, đến mức này rồi thì có một điều có thể hiểu được.
「Có cả sự phá hoại, nên những bằng chứng lẽ ra bình thường sẽ có được, giờ gần như không còn gì cả.」
Đúng như lời Asama nói.
「Bình thường, khi thực hiện loại tội phạm này, người ta sẽ can thiệp cưỡng ép vào sự phát hiện của Thần để giấu thân phận, nhưng lần này thì không phải vậy. ...Nói đúng hơn, tình huống giống như là cố tình để lộ thân phận, nhưng sau đó lại che giấu đi.」
「...Một vụ giết người nhằm phô trương điều gì đó, rồi lại đến để dập tắt nó?」
「Jud., trông cũng có vẻ như vậy nhỉ. ──Đại khái là, trong khi không thể làm rõ danh tính, thì những câu hỏi "tại sao" lại xuất hiện quá nhiều, thú thật là khả năng của vụ án đang mở rộng quá mức.」
Vừa nhún vai vừa nói, Noriki gật đầu. Cậu ta,
「Đúng là, toàn những điều chưa rõ ràng.」
Và dừng lời ở đó, nhưng thực tế, cảm tưởng của bất kỳ ai ở đây cũng đều như vậy.
Lần này, báo cáo mà chúng tôi đang lập cũng được chuyển đến Tổng trưởng Liên hợp Musashi và Hội học sinh, nhưng việc không có chỉ thị rõ ràng nào gửi lại chứng tỏ họ cũng đang gặp khó khăn trong việc nhận định.
...Rốt cuộc, đây là vụ án kiểu gì vậy? Cái này...
「Thử suy nghĩ về ý nghĩa của vụ việc đang diễn ra xem sao. Lợi ích các thứ ấy.」
●
Adele nhìn thấy Đơn vị Đặc vụ (Bangai Tokumu - Mitotsudaira) ngồi xuống chiếc ghế dài gần đó. Và Nàng Sói, với vẻ mặt trầm ngâm hơi cúi xuống, bắt đầu mở lời:
「Hai người từ nơi khác đến, đã đăng ký con chiên rồi bị sát hại.」
「Chính xác là hai người đến từ lãnh thổ nhà Matsunaga.」
Jud., Đơn vị Đặc vụ đáp lời.
「Nhưng nếu hai người đó là người Châu Âu, thì chắc chắn phải có lý do gì đó mới đi qua lãnh thổ nhà Matsunaga, và đến Mikawa này dưới danh nghĩa đoàn thương buôn của Matsunaga.」
「Nếu giả sử phe Matsunaga là kẻ sát hại, thì giết hai người đó ở Mikawa, phe Matsunaga có lợi gì không?」
「Cái đó tớ không biết, nhưng mà, nếu không có lợi thì họ đã không cho đi qua. Kể cả việc kẻ sát hại là người của Matsunaga đi nữa.」
Nếu vậy thì, nghĩa là sao.
Những lúc thế này, có Tenzou-san ở đây thì tiện thật, Adele nghĩ. Bởi cậu ta rất giỏi thu thập thông tin, nên sẽ lôi ra được những thông tin khác với những gì chúng tôi đang thấy trước mắt.
Nhưng, vì cậu ta không có ở đây, vai trò tổng hợp thông tin thuộc về công việc của tôi, người thường xuyên báo cáo lên cấp trên.
Vừa rồi tôi cũng đã tóm tắt sơ lược vụ án, nhưng đặt sự hiểu biết đó lên trước, tôi nói:
「Nếu vậy, kẻ được "lợi" trong vụ án này, đã nắm được cái "lợi" đó trong tay chưa?」
「Không, tớ nghĩ là chưa đâu. Vì vụ án này, chưa kết thúc mà.」
Bởi vì, Nàng Sói dùng ngón cái chỉ về một hướng. Phía Nam. Ở hướng đó là,
「──Tam Chinh Tây Ban Nha trên cảng cạn. Họ đã gọi cả Tàu Thẩm vấn đến, vậy mà vẫn chưa chịu công bố thông tin hay ngừng can thiệp. Và hiện tại họ không có động tĩnh gì cả.」
Điều này nghĩa là sao.
「...Tam Chinh Tây Ban Nha, đang đợi Musashi xuất hành?」
「Đẩy Musashi ra khỏi Mikawa là thắng... Định câu giờ đến hết thời gian à?」
「Jud., ──đối với họ, e rằng, cho đến khi Musashi xuất hành, thì vẫn chưa gọi là thắng đâu, có lẽ thế.」
Và, ngay khi nghe đến đó.
...Ơ kìa?
Tôi cảm thấy có gì đó kỳ lạ trong câu nói vừa rồi của Đơn vị Đặc vụ.
「Ano, cho tớ hỏi chút được không? Tại sao Musashi xuất hành thì bên kia lại thắng?」
●
「Cái đó là──」
Đơn vị Đặc vụ ngập ngừng giải thích. Chắc là nội dung khó nói. Thế nên như để tiếp lời, Nenji nói ra sự thật ngắn gọn:
「Vụ án này, Tam Chinh Tây Ban Nha muốn kết thúc trong êm đẹp (hữu da vô da), ý là như vậy.」
Tức là,
「──Để tẩu thoát khỏi Mikawa này, dùng Musashi là cách nhanh nhất và an toàn nhất. Và lại, Tam Chinh Tây Ban Nha và Mikawa đã cấu kết với nhau, nhưng Musashi thì độc lập.
Vì vậy đối với Tam Chinh Tây Ban Nha, họ muốn Musashi rời đi mà không mang theo tên tội phạm, hoặc khiến chúng ta từ bỏ điều tra, sau đó thì cứ xuề xòa với Mikawa là xong, tớ nghĩ ý đồ là như vậy.」
Do đó,
「Tam Chinh Tây Ban Nha đã đóng băng việc chuyển cư sang Musashi nhỉ.」
「Nghĩa là loại bỏ người ngoài không thể thông đồng được chứ gì. Để làm điều đó, họ phong tỏa tội phạm và gây áp lực lên Musashi bằng việc đóng băng đơn xin chuyển cư.」
「Chà, đại khái là thế. ──Để không cho tội phạm lên Musashi, và cho đến khi Musashi từ bỏ điều tra, họ sẽ không cấp phép chuyển cư. Đó là cách làm của họ.」
「Họ làm chuyện phiền phức thật đấy nhỉ.」
Đúng vậy nhỉ, Asama nói. Cô hít một hơi,
「Đối với Musashi, Mikawa là căn cứ địa ngang hàng với IZUMO. Nếu IZUMO là căn cứ địa đối với bản thể Musashi, thì về mặt cư dân, chính trị, cũng có xu hướng coi Mikawa là căn cứ địa.
──Vì vậy, tình trạng đơn xin chuyển cư bị đóng băng hiện nay là một tình huống gay go đối với Musashi.」
Tôi hiểu điều cô ấy muốn nói. Bởi vì,
「Đơn xin chuyển cư cũng liên quan đến giấy phép khi cư trú bên ngoài Musashi đúng không?」
「Jud., tức là Musashi, như đã nói lúc nãy, chỉ có thể buôn bán vào ban ngày.」
Chỗ này, tôi cũng biết rõ. Vì thỉnh thoảng, tôi có tập luyện với các đội tùng sĩ hoặc kỵ sĩ nước khác tại nơi di chuyển đến,
「──Khi qua đêm và trở thành cư dân tạm thời, nếu sự bảo hộ mà bọn mình vẫn thường dùng không được công nhận thì rất dễ nảy sinh rắc rối. Ví dụ như ở các thành phố của Cựu Phái hay Cải Phái (Protestant) cứng nhắc, các thuật thức giáo phả hay sự bảo hộ của nhau không thể sử dụng, nên việc lưu trú chứ đừng nói là đi lại cũng bất khả thi.
Nên chà, mấy chuyện chuyển cư hay lưu trú, đi lại này, tôi nghĩ có lẽ do Tái hiện Lịch sử Châu Âu đã đưa vào việc các giáo phả hay những người khác "Phái" không được chấp nhận vào thành phố, hơn là do văn hóa Thần đạo.」
「Tam Chinh Tây Ban Nha là một góc đại diện của Châu Âu, nên họ hiểu rõ hiệu quả của việc đóng băng đơn xin chuyển cư. ──Nhưng, Musashi cũng chấp nhận điều đó nhỉ.」
「Có chống đối cũng chẳng được tích sự gì, vả lại, nếu cưỡng ép nhận người vào mà không dùng được sự bảo hộ của địa phương rồi xảy ra rắc rối thì cũng mệt.」
Aー, Naruze vừa dùng bút gãi đầu vừa nói.
「Tiếp nhận mà không có bảo hộ (Kago) thì phiền lắm đấy.
Ví dụ như, dịch bệnh mà địa phương không tiêu diệt được nhưng đã kìm hãm, lại lây lan do không dùng được bảo hộ ở nơi đến, kiểu vậy đó.
Sự di chuyển của con người, không chỉ là vấn đề ở nơi đến mà còn là từ nơi đi nữa.
Thực tế dù không có chuyện đó, nhưng nếu tin đồn được tin tưởng, đôi khi người ta cũng thực hiện những biện pháp vô nghĩa để trấn an.
──Nhưng xét theo nghĩa đó, lần này có vẻ nguyên nhân xuất phát từ nơi đi (xuất xứ) nhiều hơn nhỉ.」
Đúng vậy ạ, Adele thấy Đơn vị Đặc vụ gật đầu.
Kỵ sĩ của Musashi vắt chân trên ghế dài, thở dài một cái rồi nói,
「...Vì lo ngại hung thủ vụ giết người đang ở Mikawa, nên đóng băng đơn xin chuyển cư sang Musashi.
Từ phía Mikawa nhìn lại, đây chỉ là một quyết định phiền toái, và nếu thứ ngăn cản điều đó là "kết quả điều tra" của Musashi, thì cư dân Musashi sẽ phàn nàn với Musashi theo hai nghĩa.」
「──Một là, Musashi đừng làm chuyện gì gây bất lợi cho cư dân Mikawa, nhỉ.」
Đơn vị Đặc vụ gật đầu với lời của tôi.
「Jud., cư dân Musashi cũng có nhiều người xuất thân từ Mikawa, nên nếu ở đó bất an, họ sẽ nảy sinh suy nghĩ "hãy làm gì đó đi" đối với Musashi. Và──」
Đơn vị Đặc vụ nhìn quanh, và nhìn lên bầu trời.
Sân khấu của lễ hội cuối năm đã hoàn tất phần lớn. Cô hướng ánh mắt về sân khấu lớn được bao quanh bởi các khu lưu trú, và vài tàu vận tải đang bay trên trời,
「──Lễ hội cuối năm, và thương mại Mikawa. Việc giao lưu với cư dân Mikawa, đàm phán thương mại hay làm việc đều bắt buộc khách từ bên ngoài phải lưu trú. Lần này, nếu bị cấm do đóng băng chuyển cư, thì thương mại ở Mikawa và cả cái lễ hội hiếm hoi này cũng sẽ trở nên khiếm khuyết vì chỉ hoạt động được ban ngày, và sẽ thất bại.」
「Cái này mà không giải quyết ngay thì sẽ bị phản đối dữ dội đấy.」
Trước giọng nói của Naomasa, mọi người cười khẽ.
Bản thân tôi cũng nhận ra một sự thật, và tham gia vào nụ cười đó. Bởi vì,
「Không ai, ──nghĩ đến chuyện ỉm đi mà không giải quyết cả, đúng không!?」
●
Đương nhiên rồi, Naomasa nghĩ.
...Bị xoay vòng bởi toan tính của nước lớn thật là khó chịu.
Cảm thấy bất lực và từ bỏ cũng là một lựa chọn, nhưng là người Viễn Đông đang sống trong ba năm Cao đẳng quý giá. Giờ sắp sang năm thứ hai rồi,
「Ta không thích cái kiểu bắt Mikawa và Musashi làm con tin như thế.」
Đối với Naomasa, ngoài ý định đó của bản thân, còn có một chuyện khiến cô bận tâm.
「──Nhưng mà, gì nhỉ. Adele, cậu còn suy nghĩ gì nữa không?」
「Hả!? M, mình, vừa rồi, có nhận ra gì sao!?」
「Không, nãy giờ không khí nó cứ thế nào ấy... Với lại cậu, theo trí nhớ của tớ, thì đúng ra sau đây, cậu sẽ nói ra lo ngại về vụ án cơ mà...」
「Hả? Mình có nói à? A re a re, nguy rồi. Mình, trí nhớ hơi...」
Naito quay mặt sang Naruze.
「Hồi tưởng đến giới hạn rồi hả?」
「Đúng vậy. Đi thêm chút nữa chắc là cưỡng chế out luôn đấy.」
Có gì đó lạ lắm. Mà thôi kệ. Chắc chắn lúc đó, đại khái là có chuyện thế này.
「Adele, cậu đã nghĩ thế này đúng không. ──Vụ án lớn quá thì sẽ khó hiểu, hay đại loại thế.」
●
Adele, dù được nhắc, vẫn không nhớ ra nổi.
...Mình có nói thế sao taー, hay là, mình có nghĩ thế sao ta──.
Phía trước tầm mắt, Asama đang ngậm còi và định giơ thẻ vàng lên, nên phải cẩn thận.
「Không, mình đâu có làm thế.」
Không không, tớ đang nhìn bằng con mắt tâm linh đây!
「Aー, xin lỗi Adele, tớ nhìn bằng mắt tâm linh để viết kịch bản (name) nhưng chẳng thêm mắm dậm muối tí nào đâu──」
「T, tâm hồn cậu bị vấy bẩn rồi đấy! Chắc chắn là thế!」
「Thêm mắm muối mới là không bẩn chứ.」
Cũng có lý, nhưng vấn đề vẫn chưa được giải quyết.
「...Eーto. Mình, lúc đó, đã nghĩ cái gì nhỉー」
Eeh to, tạm thời lẩm bẩm lại, rồi nghiêng đầu dưới ánh nhìn của mọi người.
Chủ đề hiện tại là về mục đích của Tam Chinh Tây Ban Nha. Nước lớn phương Tây hiện đang toan tính điều gì.
Hiện trạng đã rõ ràng.
Gây sức ép lên Musashi và Mikawa bằng cách đóng băng đơn xin chuyển cư, định ỉm đi vụ án.
Danh nghĩa tạm thời là, "để hung thủ vụ giết người không trốn sang Musashi".
Việc họ làm, và mục đích đều rõ ràng.
Vậy thì, trong đó, tôi đã có lo ngại hay cảm thấy điều gì bất thường.
...Sao nhỉ.
「Kiểu như cảm giác có gì đó lạ lạ ấy mà.」
Vừa nói, tôi, bất chợt nhìn vào Asama ở phía trước tầm mắt.
Cô ấy đang cầm còi và thẻ vàng trên hai tay trái phải. Vừa xác nhận thứ nằm giữa hai cánh tay ấy, tôi vừa lẩm bẩm suy nghĩ.
...Gì nhỉ, Asama-san, dùng tay kẹp ngực rồi đổ người về phía trước thế kia, thì đâu có nhìn thấy bụng hay gì đâu nhỉ.
Và, đến đó, tôi nhận ra.
...A đúng rồi nhỉ!
●
Tôi chắc chắn, đã nói thế này ở đây.
Nhìn cái sự to bự (không phải chiều cao) của Asama,
「──Lớn quá thì, có những chuyện khó mà hiểu được (thấy được), nhỉ.」
○
『............』
『............』
『............』
『......Eーto, là lỗi của tớ khi chuyền câu chuyện cho Adele à?』
『Không, cái đó, câu nói này tớ cũng có chút ấn tượng, nhưng tạm thời để kiểm chứng, chúng ta cứ thử tiếp tục câu chuyện xem sao.』
『Hây. Vậy thì bắt đầu kiểm chứng xem đề cập của Adele-sama về "Sự khó khăn trong nhận thức do sự to bự" đã diễn ra như thế nào. Hây, Mitotsudaira-sama nhanh thật.』
『T, từ tớ á!?』
●
Lúc đó Mitotsudaira, từ lời của Adele, đã nhận ra một mối lo ngại.
...A.
Ngộ ra rồi thì thấy cũng dễ hiểu.
「Tomo (Trí)」
Gửi một cái vẫy tay cảm ơn đến Adele, tôi nói.
「Tớ, nghĩ thế này này? Tức là, ──tùy thuộc vào độ lớn, sẽ có những thứ bị che giấu đi.」
Đúng vậy. Cách xử lý đối với Tam Chinh Tây Ban Nha và Mikawa lần này.
Trong "sự kiện lớn" là gây áp lực bằng cách đóng băng đơn xin chuyển cư, chắc chắn có điều gì đó bị che giấu.
Nhưng, sở dĩ không hiểu được, là vì,
「Độ lớn của thứ ở ngay trước mắt, là vấn đề đấy. Vì bị che khuất mất. Đúng không? Tomo.」
●
Asama, bất ngờ bị Mitotsudaira chuyền lời, không hiểu ý nghĩa là gì.
...E, eーto?
Hay nói đúng hơn, lúc này, bản thân tôi cũng đang suy nghĩ về ý nghĩa lời Adele nói.
...Lớn? Vấn đề? Bị che giấu?
Tạo ra câu hỏi trong lòng rồi nhìn Adele, thấy cô ấy đang nhìn chằm chằm vào mình. Hơn nữa,
「Eーto...」
...Hiện tại, Adele, đang nhìn vào bộ ngực đang hướng về phía trước của mình...
Ra là vậy, tôi đã hiểu.
Lớn quá thì, chuyện khó hiểu (khó thấy).
Cái ĐÓ là gì.
Chồng lên ánh mắt của Adele, nhìn ngực mình là hiểu.
Chân, mũi chân các kiểu nếu không cố thì chẳng bao giờ nhìn thấy.
Đúng rồi.
Quả thực hiện tại, ngực của mình là điểm mù lớn đối với mình. Nếu vậy thì,
「Quả thực, ...đây có thể xem là một vấn đề nhỉ.」
●
Mitotsudaira an tâm vì Asama cũng đã hiểu được mối lo ngại.
Tốt quá rồi, vừa nghĩ vậy vừa thở phào nhẹ nhõm.
Tam Chinh Tây Ban Nha, đang nhắm đến điều gì.
「Jud., ──thứ ở ngay trước mắt, có lẽ chính độ lớn của nó đã che giấu đi. Đúng vậy, đây, chỉ là dự đoán thôi nhưng mà.」
「Không không!」
Asama lắc đầu nói.
「Không phải dự đoán đâu. Thực tế, khi đạt đến một độ lớn nhất định, đúng là chân cẳng các thứ không nhìn thấy, nên sẽ bị lơ là mà.」
「Chân cẳng (Nền tảng/Gốc rễ)...!?」
Đối với tôi, chỉ là suy nghĩ cố gắng không quên mối lo ngại về mục đích của Tam Chinh Tây Ban Nha. Kiểu như hãy cẩn thận đừng bỏ sót điều gì nhé.
Nhưng, phía Asama có vẻ đã nắm bắt được hình thù, hoặc thông tin hay bằng chứng ở mức độ nào đó rồi sao. Điều đó tức là,
「Nói là chân cẳng (gốc rễ), là khoảng mức nào?」
●
...A re a re? Sao có vẻ hứng thú thế, nhỉ...?
Asama hơi lùi lại trước sự hăng hái của Mitotsudaira.
Bộ ngực lớn đáng quan tâm đến thế sao. Nhưng nghĩ kỹ thì đây giống như vụ án được tiếp quản từ Adele. Tức là double (gấp đôi) lo ngại. Tuy nhiên,
...Nói là chân cẳng (gốc rễ) ở mức nào thì cũngー.
Không, chuyện ngực làm khuất tầm nhìn xuống chân là chuyện từ ngày xưa rồi. Về mức độ thì,
「E, eーto, chắc là từ khoảng không thể ôm hết được nữa? Tràn ra, đại loại thế?」
「Tràn ra...!?」
Mitotsudaira nhìn Adele, rồi gật đầu với nhau.
Và cô ấy, quay lại phía tôi, Jud., nói một câu, rồi,
「──Quả thực, với độ lớn đó thì, không còn là thứ có thể dễ dàng ôm hết được nữa nhỉ.」
Đến mức đó sao..., tôi thấm thía nghĩ nhưng đành chịu. Trường hợp của tôi, vì cái này,
「Thì đấy, đã là chuyện từ khoảng Tiểu học năm bốn rồi mà.」
「Tiểu học năm bốn!?」
Mitotsudaira khẽ nhổm người dậy.
「Từ hồi đó, đã có sự bố trí (bài binh bố trận) rồi sao!?」
「Không, tớ nghĩ là khá dễ nhận ra mà... Mà, cũng là vụ việc không tiện nói ra miệng lắm.」
「Jud., ...đúng là, không thể công khai bừa bãi được nhỉ.」
Đúng vậy nhỉー, gật đầu, tôi nói.
「Nhưng mà, không ngờ Mito lại để tâm đến độ lớn trong vụ việc này như thế đấy.」
「K, không, vì là chuyện quan trọng mà. Bởi vì...」
Bởi vì,
「Liên quan đến sống chết đấy biết không?」
●
Đến mức đó sao...! Asama lại nghĩ.
...Độ lớn của ngực liên quan đến sống chết á!?
「K, khoan, chờ chút đã. Bình thường thì không chết đâu. Không, có thể nhỏ thì lực phòng thủ thấp hay gì đó nhưng mà.」
「Đúng vậy, đúng là nếu quy mô nhỏ, sẽ bị bên lớn chèn ép, và trở nên như lần này.」
...Aー, xin lỗi.
Tôi tự kiểm điểm. Thỉnh thoảng, khi đi qua lối hẹp, hay giữa các bàn, có lúc tôi lỡ dùng ngực đẩy Mitotsudaira đang đi cùng ra. Cái đó gọi là gì nhỉ, phỏng vấn áp lực (ép ngực)? Không phải.
Nhưng, chắc không đến mức dùng ngực giết người đâu. Nếu vậy thì,
...Mình nghe nhầm chăng...?
Nếu thay thế chủ đề Oppai (Ngực) rồi chuyển sang "Liên quan đến sống chết" bằng từ ngữ khác, thì sẽ thế nào.
●
Mitotsudaira nhận lấy cái đập tay vào hai vai từ Asama, người đang bất ngờ nhướn mày cười.
Asama đỏ mặt,
「Mito! Mito! Giữa thanh thiên bạch nhật không được nói cái ĐÓ!」
「Hả? C, cái gì cơ?」
Vừa hỏi, Asama khựng lại một khoảnh khắc. Nhưng lần này, cô đập vai tôi mạnh hơn,
「Suýt, suýt nữa thì tớ nói ra rồi! Thật là, có phải cá hồi sinh sản nuôi trồng đâu mà...!」
Chẳng hiểu gì cả, nhưng nghe đâu gia tộc (tập danh) của tôi thích cá hồi nướng thì phải, tôi nghĩ.
Nhưng mà, tóm lại vụ việc lần này, đúng là vụ án liên quan đến sống chết của con người. Và nếu Asama cũng cảm nhận được điều đó thì,
「Jud., ──đúng vậy đấy, Tomo. Đây là, vụ án nguy hiểm đấy biết không?」
「Đúng không!? Đúng không!? Thật là, nói ra miệng cũng nguy hiểm. ──Nhưng mà, hỏi để tham khảo chút, nếu có liên quan, thì là của ai?」
Đúng vậy nhỉ, Mitotsudaira nghĩ.
Của Musashi, hay của mọi người, tôi đã nghĩ thế, nhưng tôi là kỵ sĩ phụng sự Vua. Người cần phải dốc toàn lực bảo vệ, quả nhiên vẫn là số một. Vì vậy vụ án nguy hiểm lần này, người tôi cần bảo vệ là,
「Chẳng phải là, Vua của tôi sao?」
Vừa nói, Asama đặt mạnh tay lên hai vai tôi.
「Không ngờ Mito lại là người có trí tưởng tượng phong phú đến thế...」
「K, không, lúc nào tớ chẳng suy nghĩ về những chuyện thế này?」
「Lúc nào cũng!?」
「Đúng, v, vì, tớ là kỵ sĩ của Vua mà.」
Vừa nói, Asama dựng lòng bàn tay phải lên cho tôi xem, rồi quay lưng lại.
Cô gái quay lưng lại, lấy giấy từ trong ngực ra sột soạt ở vùng mũi, ra lệnh cho Hanami triển khai thuật thức điều chỉnh cơ thể, vỗ nhẹ sau gáy, và vài giây sau.
Quay lại sau một lúc, cô Vu nữ,
「──Đ, đã hiểu rõ! Nếu Mito đã nói đến mức đó, thì bên này cũng sẽ nâng mức trung bình lên.」
Tức là, cô ấy nói.
「Độ lớn đó, sự thật là dư chấn mà nó gây ra, nếu không nhìn nhận đúng đắn thì sẽ nguy hiểm nhỉ...!」
Đúng vậy, tôi gật đầu.
「Thứ to lớn đó đang cố che giấu một sự thật quan trọng, chúng ta phải xác nhận sự tồn tại của nó.」
○
『Hây, kiểm chứng kết thúc.』
『............』
『............』
『......Hình như, Mito với tớ, đang giả định những vụ việc khác nhau thì phải...』
『Lần nào cũng nghĩ, sao mấy người nói chuyện với nhau được hay thế.』
『Tớ cảm giác mình đang quay cuồng đây này...!! Mà Tomo! Rốt cuộc cậu đã tưởng tượng ra cái play (trò) gì với tớ và Vua của tôi thế hả!?』
『Nói đúng hơn là, giờ tớ mới hiểu! Tại sao lúc đó, mình không nhớ nổi là mình đang suy nghĩ để giải quyết vụ án. ──Lúc này, tớ nhìn ngực Asama-san rồi thốt lên "Uwaー to quá" hay đại loại thế đấy nhớ chưa!』
『Thế xong Mito-san hiểu lầm thành chuyện nước lớn nọ kia, rồi tự tiện đẩy nhanh tốc độ câu chuyện đến chỗ giải quyết vấn đề?』
『Vậy tóm lại, Adele-sama và Asama-sama đã thần giao cách cảm (ý tứ tương thông) được với nhau rồi còn gì...!』
『Thế là lỗi của tôi à!? Là thế hả!?』
『Không phải là lỗi hay không, mà là vấn đề khác chứ nhỉ.』
『Fufufu ý là ngốc hay không ngốc đấy──!!』
『Mà, bị dò xét kiểu này, Tam Chinh Tây Ban Nha chắc cũng chẳng dễ chịu gì đâu.』
『Giá mà họ nói câu đó vào lúc Hải chiến Armada thì tốt biết mấy...』
●
Dù sao thì phương châm hay mối lo ngại cũng đã lộ diện. Naito thở hắt ra,
「Chuyện nhỏ bị giấu trong chuyện lớn, hay nói cách khác là, đang che giấu, có khả năng đó nhỉ.」
「Jud., đóng băng chuyển cư các thứ, hành động phô trương quá mà. Trong mối liên hệ với vụ giết người, có mục đích khác nào đó chăng, nghi ngờ như vậy cũng được đấy.」
Đúngー thế, người đáp lại là Heidi.
Cô ngước nhìn đoàn tàu vận tải đang đi trên bầu trời. Vì chúng tôi cũng được chăm sóc trong ngành vận chuyển nên tôi hiểu,
...Hôm qua, hôm nay, quan hệ vận chuyển hơi bị đình trệ nhỉー.
Mối lo ngại này, đối với những thương nhân nhúng tay vào chính hoạt động thương mại, là vấn đề của chính họ. Heidi hít một hơi,
「Tam Chinh Tây Ban Nha cố tình phô trương việc đóng băng chuyển cư, nhưng đương nhiên, các nghị viên tạm thời và đoàn thương công đang tìm mọi cách xoay xở. Tức là xem có dùng tiền giải quyết được không ấy mà. ──Vậy mà Tam Chinh Tây Ban Nha vẫn không động tĩnh gì để giải quyết sự tình, thì cái này, thứ họ cần không phải là tiền đâu, có lẽ thế.」
Tức là, trước sự thúc giục của Adele, Heidi xua tay trái phải.
「Là chuyện bọn mình không thể phán đoán được. Hiểu không? ──Chính trị. Là vậy đấy.」
●
Đúng vậy nhỉ, Naruze vừa phác thảo (rough) trận chiến "sống chết" của Mitotsudaira vừa nghĩ.
...Điểm yếu nhất của đám bọn mình nhỉ.
Có tên ngốc, và phương châm tổng thể được quyết định.
Có kỵ sĩ, có quân sư, có tùng sĩ, nên chiến đấu là khả thi.
Có vu nữ, có thẩm vấn quan, có phù thủy, nên vấn đề giáo phả hay cơ sở hạ tầng cũng không lo.
Có ninja, nên thông tin có thể thu thập được. Có người lao động và có cả Vũ Thần.
Có thương nhân, nên phán đoán thương mại cũng làm được, hệ lương thực, hay cà ri, bồn tắm đều có đủ. A, có cả tiệm bánh mì và kẻ biến thái đi kèm nữa. Nhưng mà,
「Không có chính trị gia nhỉ.」
Những trường hợp thế này, không biết phải làm sao. Nói đúng hơn là,
「Chuyện gì đang xảy ra, phán đoán hay suy luận cũng không làm được ra hồn, tình trạng là vậy đấy.」
「──Tuy nhiên Naruze-kun. Chúng ta có thể suy luận lấp đầy hào ngoài, và biến nó thành "hiện thực" mà.」
「Hồi Trung học, cậu viết tiểu thuyết Công quốc hoang tưởng vào sổ trực nhật, đó là "hiện thực" của cậu hả?」
「A, cái đó là chủ nghĩa hiện thực (realism) cao nhất mà tớ có thể nghĩ ra lúc bấy giờ đấy...!」
「Ý nghĩa của chủ nghĩa hiện thực là thế à?」
Có ảo thính từ nhà Date vọng tới nhưng thôi cứ giữ lại làm ý kiến tham khảo.
Dù sao thì hiện trạng cũng hơi rắc rối. Bởi vì,
...Muốn tóm được tên ngốc đó quá.
Nói gì thì nói, khi quyết định xem tổng thể sẽ làm gì, người ta vẫn trông cậy vào sự tồn tại của tên ngốc đó. Thế mà hôm nay, vì hắn ngủ nên khó đánh thức, hay là,
...Kimi và Asama đều nuông chiều quá...
「Đúng vậy nhỉ.」
Adele bên cạnh đồng tình với suy nghĩ của tôi, nhưng tôi quyết định không bận tâm.
Chỉ là, khi không có người chỉ thị phương châm, về cơ bản, mỗi người chỉ còn cách tự thu thập thông tin. Và sau đó lại tập hợp lại,
「...Giữa chiều họp thêm lần nữa? Lúc đó mà không quyết định được phán đoán, thì với tiến độ lễ hội hay gì gì đó, trách nhiệm sẽ đổ lên đầu Đền Asama hay Tổng trưởng Liên hợp đang ngăn chặn đấy?
Hiện tại, Asama đang nhận quyền hạn điều tra với tư cách đại diện Đền Asama, nhưng nếu kéo dài thì vị thế sẽ xấu đi đấy?」
Vâng, Asama gật đầu. Biểu cảm đó không chút do dự, nên tôi có chút hứng thú muốn hỏi.
「Tại sao vậy? Đến mức chấp nhận rủi ro đó để làm?」
Nơi tôi hỏi. Người gật đầu là Mitotsudaira.
「Hôm qua, khi xuống hiện trường, tớ đã bị đại diện Tổng trưởng Liên hợp Mikawa hắt hủi đôi chút.」
「Bảo là cút về nhanh đi, à?」
「Jud., là vậy đấy.」
Nhưng mà, Nàng Sói cười nói.
「Vậy mà đại diện Mikawa vẫn cho phép kiểm nghiệm đấy? ──Đầu tiên kẻ đàn áp là Tam Chinh Tây Ban Nha. Nếu vậy thì Mikawa, nếu đã đồng thuận, thì cũng có thể chấm dứt kiểm nghiệm và đuổi chúng ta về mà. Nhưng đại diện Mikawa lại cất công nói thế này. "Phía chúng tôi không thể đưa ra phán đoán".」
Điều đó nghĩa là gì thì tôi hiểu. Vừa rồi, đúng như tôi đã nói.
...Không phải là không hiểu nội dung vụ án hay gì đâu, mà là──.
「Mikawa đang bắt tay với Tam Chinh Tây Ban Nha cũng không thể đưa ra phán đoán chính trị. Họ đã cho chúng ta biết điều đó.
Tức là, ──bên có thể hành động với tư cách phe Viễn Đông, chỉ có Musashi mà thôi, họ nói thế đấy.」
●
Ra là vậy, Adele nghĩ.
Tôi cứ tưởng Đơn vị Đặc vụ và Asama cố chấp với vụ án là vì có vướng mắc gì đó, nhưng mà,
「Nếu có yếu tố chính trị đằng sau, thì... sẽ thế nào ạ.」
「Không biết nữa. Là liên quan đến chính sách, hay liên quan đến Tái hiện Lịch sử, chỉ là──không phải thứ có thể dùng sức mạnh giải quyết đâu, có lẽ thế.」
Đúng là vậy, tôi cùng mọi người gật đầu. Và,
「Fufu, cảm giác tốt đấy. Đã là năm hai rồi, có chút thử thách mới thú vị chứ nhỉ.」
Kimi đứng dậy khỏi ghế dài, khẽ vươn vai. Rồi cô xoay người sang ngang,
「──Vậy, Asama? Đổi chủ đề chút, sáng nay, cậu nghe thấy thằng em ngu ngốc và mẹ nói chuyện đúng không? Cậu, nghe nói đang phụ trách một đối tượng hơi kỳ lạ trong số những người xin chuyển cư, chuyện đó, thế nào với vấn đề lần này? ──Có liên quan đến vụ việc lần này không? Hay là không?」
0 Bình luận