Quyển XI Thượng

Chương 18 Chinh phục sân trường

Chương 18 Chinh phục sân trường

00007

Và rồi, bảy giờ sáng.

Vài chiếc hạm ngoại giao đã cập bến Musashi.

Phần lớn là thuyền đến từ Lục Hộ Thức Phật Lan Tây (Exagon Francaise), và trên mũi con tàu dẫn đầu là bóng dáng của Nữ Hoàng Người Sói (Léne de Garou) trong bộ đồng phục Viễn Đông.

Tất cả các hạm đều được khắc huy hiệu của gia tộc Mouri, và khung hiển thị (sign cadre) bên ngoài kỳ hạm "Thú Liệp Quán" (Pension Versailles) cho thấy Mouri・Teru đang ở trên tàu.

Ngoài ra, còn có tàu đến từ phe P.A.Oda, mang huy hiệu của gia tộc Hashiba.

"Thiệt tình, cứ tưởng vắt chân lên cổ chở hàng tới là xong, ai dè lại vướng vào chuyện phiền phức rồi."

Konishi・Yuki đứng trên mũi tàu, tay chống hông cười khổ. Phía dưới, tại cảng ngoại giao Tama, tàu của cô được dẫn đến một vị trí cách xa hạm đội của Exagon Francaise.

"——Sau trận Sekigahara, đáng lẽ mình sẽ bị xử trảm, không biết rồi sẽ ra sao đây."

Và rồi, tám giờ ba mươi phút sáng.

Sau khi hướng dẫn các hạm cập bến, tại Giáo Phường Musashi Ariadust ở đuôi tàu Oku, một giảng viên phụ trách đã chính thức xác nhận sự khởi đầu của một tái hiện lịch sử.

Một nước cờ quyết định người thống trị gia tộc Matsudaira trong lịch sử Viễn Đông.

Trận chiến Sekigahara, sắp sửa bắt đầu.

Mouri・Terumoto đã từng đặt chân lên Musashi không chỉ một lần.

Trước khi giải phóng Kantou, cô đã đến. Để đàm phán, cô cũng đã đến. Cảm giác như mình đã ở Kantou khá lâu, và cô cũng khá thích cá ở vùng biển Thái Bình Dương. Cái vị phóng khoáng đó thật tuyệt.

Cô cũng tự khen mình là một hội trưởng hội học sinh chăm chỉ,

...Nhưng đúng là lần đầu tiên mình đến tận giáo phường.

Điểm trừ là cầu thang dài quá.

Nhưng nếu muốn trực tiếp đáp xuống, hạm ngoại giao phải bay lơ lửng trên giáo phường, và hành động đó có thể bị xem là thù địch hoặc thể hiện vị thế trên dưới.

Bản thân Mouri・Terumoto, trong lần tái hiện lịch sử này, sẽ bại trận ở Sekigahara.

Vì vậy, cô muốn tránh mọi hành động có thể bị hiểu là thù địch hay phân định cao thấp trước khi trận chiến bắt đầu.

Dù vậy, có vẻ như bên này đã lường trước được điều đó. Theo lời búp bê tự hành kiểu hạm trưởng đang dẫn đường thì:

"Không cần cường hóa cơ thể cũng không sao ạ. Bề mặt cầu thang có hỗ trợ điều khiển trọng lực, nên ngài có thể sử dụng nó như một cầu thang hơi dốc xuống. ——Hết."

"Thiệt hả trời? Xa xỉ quá vậy."

Cô ngước nhìn lên đỉnh cầu thang. Ở chiếu nghỉ giữa chừng, lan can đã bị phá hủy. Trông như có thứ gì đó đã va vào rất mạnh.

"Cái đó là sao vậy?"

"——Tổng trưởng bảo ‘Vậy nếu làm cho nó dốc xuống nữa thì chẳng phải sẽ khỏe hơn sao!?’, nên chúng tôi đã mạnh dạn chỉnh thành chín mươi độ, kết quả là ngài ấy rơi tự do. ——Hết."

Nghe cái giọng điệu lảng tránh của nó, cô nghĩ thầm, có lẽ mình đã hỏi một câu không nên hỏi.

"Ồ, đến rồi, đến rồi. Họ đến rồi đó, thầy Yoshinao. Thầy có muốn ra chào hỏi không?"

Sakai lên tiếng từ một vị trí trên cao.

Đó là trên cây cầu hạm trưởng của Musashino. Với Musashi, con tàu đang nới lỏng lá chắn khí quyển để đón cơn gió buổi sáng vào và thông khí cho toàn hạm, đây là nơi tiếp xúc nhiều nhất với không khí bên ngoài.

Hai chiếc ghế dài đã được chuẩn bị sẵn ở đó. Một chiếc cho Sakai, chiếc còn lại...

"Trẫm không quen ngồi kiểu này cho lắm."

"Thì tại có khả năng sẽ phải ngồi lâu nên cứ chuẩn bị cho thoải mái thôi. Thầy muốn đặt một con shogi ở giữa không? ‘Musashi’-san, chuẩn bị che nắng giúp nhé."

"...Sự kiện trọng đại như Sekigahara sắp diễn ra mà ngài Sakai đây trông thong dong quá nhỉ.

——Thầy Yoshinao, thầy có thích màu nào cụ thể không ạ? ——Hết."

"Jud.", Yoshinao gật đầu.

"Màu trắng. ——Là màu mà vợ trẫm thích."

‘Musashi’ cúi đầu chào rồi nhẹ nhàng giơ tay phải lên. Một vật thể thẳng tắp được bắn vút lên trời từ bên dưới cầu hạm trưởng.

Đó là một chiếc ô che nắng, một chiếc ô cỡ lớn với đường kính khoảng ba mét.

Khi chiếc ô mất đà và bắt đầu rơi xuống, ‘Musashi’ nhẹ nhàng bắt lấy nó từ bên hông, xoay một vòng để kiểm soát rồi vung ra để mở bung. Một âm thanh như thể không khí bị xé toạc vang lên.

Sau đó, cô dựng chiếc ô trắng đã mở lên, che nắng cho hai người đàn ông.

"Thất lễ rồi ạ. ——Tôi sẽ dùng điều khiển trọng lực để thay đổi vị trí ô khi cần thiết, đây không phải là hiện tượng siêu nhiên nên xin các vị cứ yên tâm. ——Hết."

"Jud. ——Mà này Sakai-kun, cậu không ra chào hỏi họ à?"

"Hiện trường tôi đã giao cho Masazumi-kun và mọi người rồi. ——Còn thầy Yoshinao thì sao? Thầy vẫn chưa trả lời câu hỏi lúc nãy của tôi."

"Trẫm tuy được Exagon Francaise phái đến, nhưng vùng đất của trẫm vốn không nằm trong diện tạm chiếm của Viễn Đông. ——Về phần Musashi này, trẫm tuy là ‘Vua của Musashi’, bao gồm cả vai trò giám sát từ Thánh Liên, nhưng cũng không hề tạm chiếm Musashi."

Hơn nữa,

"Trẫm tuy là vị vua được Exagon Francaise phái đến thông qua Thánh Liên, nhưng tại Miteshiro, trẫm đã tự nhận và tuyên bố mình là vị vua đồng hành cùng người dân Musashi. ——Nếu bây giờ trẫm ra chào hỏi, trẫm sẽ phải ứng xử với tư cách là Vua của Musashi chứ không phải là vị vua được phái đến. Trong bối cảnh chuẩn bị cho một sự kiện lớn như trận chiến Sekigahara, làm vậy sẽ có hơi khiêu khích Thánh Liên quá mức."

"Tôi nghĩ Toori và mọi người sẽ mừng lắm đấy."

"Chuyện đó thì trẫm biết."

Yoshinao mỉm cười nói.

"——Và trẫm cũng biết sau đó sẽ chẳng có gì tốt đẹp xảy ra cả."

"Tôi cũng có chút mong chờ điều đó, xin lỗi nhé."

"Trẫm không nói là muốn được ngưỡng mộ như cậu, nhưng đám nhóc đó thay đổi thái độ tùy người, không biết là tốt hay xấu nữa."

"Luôn có một sự chênh lệch nhiệt độ giữa thái độ mình muốn và thái độ mà đối phương cho là phù hợp, phải không thầy?"

"Cậu cũng bị vậy sao?"

"Lúc ở cùng ‘Musashi’-san, cô ấy cứ khách sáo một cách kỳ lạ, có cách nào khắc phục không nhỉ? Khi thầy Yoshinao ở cùng vợ, có phải thầy nói kiểu ‘Yo! Maro maro! Vợ Maro cũng ở đây à!’ không?"

"À..."

Yoshinao ngước nhìn trời suy nghĩ vài giây. Rồi ông quay lại nhìn và nói:

"Đó không phải là vấn đề của ‘Musashi’-kun sao?"

"Tôi không cho rằng một ‘Musashi’ đã được nâng cấp, công suất hoàn hảo, tuổi đời bằng không như tôi lại có khuyết điểm nào khiến người khác xa lánh. ——Hết."

Nhìn vào lưng cô búp bê tự hành đang chuẩn bị trà, Yoshinao lại quay sang nhìn Sakai.

"Chính là cái thái độ đó đấy."

Ngay khoảnh khắc đó. Một đường cong vút lên từ bên dưới, xoay một vòng trên không rồi cắm phập vào lớp giáp sàn.

Đó là một thanh katana kiểu Viễn Đông.

‘Musashi’ rút thanh kiếm đang rung lên bần bật ra. Cô dùng điều khiển trọng lực xoay nó quanh người rồi cất vào bên trong váy.

"Thất lễ quá. Có khách nước khác đến thăm mà tôi lại quên mang theo vũ khí tự vệ, hộ thân. Không có ý gì khác đâu ạ, xin hai vị cứ tiếp tục trò chuyện. ——Hết."

Hai người đàn ông nhìn nhau. Họ gật đầu,

"Tối qua thầy có xem bóng chày không?"

"——Giờ đó vợ trẫm đang xem chương trình ‘Hỡi người, sao lại đến Viễn Đông?’."

"À, vợ chồng Tachibana nhà tôi từng lên chương trình đó một lần. Mune-kun trả lời là ‘Tôi đã làm GIN-san khóc nên phải tu luyện lại từ đầu!’, thế là Gin-kun bỏ chạy mất."

Trong khi họ bắt đầu tán gẫu, ‘Musashi’ để ý đến khung hiển thị (sign frame) bên cạnh mặt mình.

Đó là liên lạc từ ‘Oku’‘Tama’.

Những người tham gia đến muộn đã có mặt tại Tama, và phe chủ lực từ Exagon Francaise cũng đã đến giáo phường.

"Vậy thì, ——chuyện sẽ ra sao đây."

‘Musashi’ thì thầm, mắt hướng về phía đuôi hạm.

"Nếu không có gì tốt đẹp xảy ra thì cũng là chuyện thường ngày thôi. ——Hết."

Đơn sơ quá, Teru nghĩ.

Là về Giáo Phường Musashi Ariadust.

Qua quan sát từ bên ngoài và thông tin từ Nữ Hoàng Người Sói (Léne de Garou), cô đã nắm được đại khái cấu trúc bên trong. Theo lời Nữ Hoàng Người Sói:

"Phòng y tế có độ hẹp lý tưởng! Cả phòng rửa mặt cũng sạch sẽ, tuyệt vời!"

Cô lờ phần đó đi. Dù sao thì, khi tận mắt đến nơi,

"...Trông vuông vức thật đấy."

Nếu Ecole de Paris của Parte là một cung điện, hay đúng hơn là một dinh thự có cả vườn tược, thì giáo phường của Musashi...

"Giống như một cái hộp nhỉ, Terumoto."

Mouri-03, một trong hai chị em Mouri đi cùng, đã đưa ra một nhận xét hoàn toàn chính xác.

Cô hiểu lý do. Bề mặt của Musashi được cấu thành từ các khối phố ngang và phố dọc, và giáo phường cũng được xây dựng trên một không gian do các khối phố ngang xếp lại.

Nếu các giáo phường của những đại quốc trên mặt đất như phe của cô là tinh hoa của nghệ thuật, thể hiện quốc uy và kỹ thuật kiến trúc, thì nơi này có lẽ là sản phẩm cao cấp nhất của dòng "hàng tiêu chuẩn".

"Xét về mặt kiến trúc lắp ghép, Exagon Francaise không cần phải xây dựng một công trình tầm cỡ như thế này, nhưng nếu phải so sánh thì các loại hạm hàng không sản xuất hàng loạt có thể coi là cùng dòng công nghệ."

"So với hạm hàng không thì cậu nghĩ cái này làm xong trong bao lâu?"

"Chắc chắn là bên này nhanh hơn nhiều."

Vì vậy, Mouri-01 lẩm bẩm.

"Nếu muốn giữ quan hệ tốt với Musashi, sau khi trận Sekigahara kết thúc, trong thời gian đàm phán, có lẽ chúng ta nên đặt hàng khoảng ba công trình kiểu giáo phường như thế này, thưa công chúa. Hiện tại, Exagon Francaise đang cần các tòa nhà thay thế hoặc làm cơ sở sửa chữa cho các công trình cũ đã xuống cấp do Chiến tranh Ba mươi năm. Chúng ta có thể dùng hạm hàng không, nhưng xét về tính tiện nghi và chi phí nhiên liệu, hệ thống kiến trúc của Musashi, có thể vận chuyển, tháo dỡ và tái xây dựng ngay lập tức dưới dạng cơ sở trên mặt đất, là một lựa chọn rất tốt."

"Làm sao để mua rẻ?"

"IZUMO chắc hẳn cũng có công nghệ tương tự, nên chúng ta có thể thử dùng giá rẻ của IZUMO để thương lượng. Tôi sẽ xem lại hồ sơ cũ, nhưng hiện tại đồng Yên chung đang tăng giá, nên sẽ cần một chút mánh khóe."

"Giao cho các cậu," cô vẫy tay ra hiệu, rồi định bước lên cầu thang trước khu học xá.

Đột nhiên, một giọng nói vang lên từ bên trái. Búp bê tự hành kiểu hạm trưởng vội quay lại, và ở đó là,

"Này! Teruko! Bên này này!"

"Gì thế thằng kia, hôm nay mày mặc đồ à?"

"Hả? Khác với thằng điên trần như nhộng của phe mày, tao biết dùng văn minh nhé! Biết quần áo là gì không hả! Chính vì thế nên lúc tao cởi truồng mới có giá trị! Yeah! Tao hơn mày——!!"

"Thưa công chúa, có cần xử nó tội bất kính không?"

"Thôi, vì thỉnh thoảng tao cũng nghĩ thế, nên..."

Một lúc sau, phó hội trưởng bước ra từ phía sau tên ngốc và vỗ một phát vào đầu hắn.

Cằm của tên ngốc đang chúi về phía trước liền bị công chúa Musashi dùng một cú lariat hất tung lên.

"Ngài Toori-sama, ngài có sao không, trông ngài loạng choạng quá."

"N-nếu không có cú phản đòn của cô thì tôi chỉ ngã về phía trước thôi biết chưa!? Hả!?"

Trong khi cô đang tự hỏi họ đang làm cái quái gì vậy, thì ở lối vào sân trường, Honda・Masazumi đã giơ tay lên.

"Đừng bận tâm đến phía sau. Cứ coi đó là những tiếng ồn di động có hình thù đi."

"Đi trước cả trường phái Ấn tượng à, Musashi đỉnh thật."

"Thôi nào," Honda・Masazumi nói. Cô ta giơ nhẹ tay phải lên, nhìn lướt qua hai bên sân trường, rồi nói:

"Oẳn-tù-tì."

Là để chọn chỗ à, Teru đành chơi theo. Cô ra kéo. Đối phương ra búa.

Mình thua rồi.

Ngay sau đó, Teru nghe thấy tiếng hét của công chúa Musashi.

"THẮNG RỒIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIII!!

Trận đấu thế kỷyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyy!"

Honda・Masazumi nắm chặt hai tay giơ lên trời.

Và từ sân thượng của khu học xá, các phù thủy công nghệ (technohexen) của Musashi liên tục bắn pháo hoa lên trời.

Tiếp đó, không chỉ từ khu học xá mà từ khắp Musashi, tiếng đại bác mừng chiến thắng và âm nhạc vang lên.

"Trận chiến giữa gia tộc Matsudaira và gia tộc Mouri, phe Matsudaira, Đông quân chiến thắng—!"

Honda・Masazumi giơ tay lên, mỉm cười và nói:

"——Vậy nhé, trận Sekigahara đến đây là kết thúc? Mọi người về được rồi đó."

"NÀYYYYYYYYYYYYYYYYYYYYYYYYYYYYYYYYYYYYY!!"

- Kanemaru: "A, nổi điên rồi kìa. Seijun đúng là có tài chọc tức người khác một cách tự nhiên ghê."

- Kimee: "Naito-mama, bắn thêm một lượt pháo hoa nữa không?"

- AnG: "Loại đạn pháo mừng lễ này đúng là đặc trưng của Viễn Đông, thú vị ghê."

Vừa nhìn năm chữ "CHÚC MỪNG BẠN" được tạo thành từ khói và tiếng nổ trên trời, Masazumi vừa lắng nghe lời của Teru.

"Cô nói cái quái gì vậy! Cô nghĩ có thể kết thúc trận Sekigahara chỉ bằng một trò như thế sao!?"

"Thì chẳng phải phe cô cũng sẽ gặp rắc rối nếu bị suy yếu sau trận Sekigahara sao. Hợp tác chút đi."

"Xin phép," Mouri-01 giơ tay phải lên.

"Chúng tôi rất cảm kích lòng tốt của cô, nhưng nếu làm vậy sẽ nảy sinh nhiều vấn đề phiền phức."

"Ví dụ như?"

"Tes. Cách giải thích này sẽ là một thỏa thuận vô cùng có lợi cho Exagon Francaise. Tuy nhiên, các quốc gia khác, cũng như Thánh Liên, từ trước đến nay đều cho rằng Exagon Francaise sẽ bị suy yếu từ phe Mouri sau trận Sekigahara, và vì vậy chúng tôi đã phải nỗ lực rất nhiều."

Điều này sẽ dẫn đến chuyện gì? Bên cạnh Mouri-02 đang lẳng lặng giơ tấm bảng không biết đã làm từ lúc nào, Mouri-01 dùng cây gậy chỉ vào đó và nói:

"Đây là biểu đồ kỳ vọng của các quốc gia về sự suy yếu của Exagon Francaise. Nhờ đó mà chúng tôi mới có thể xoay xở được trong các vấn đề ngoại giao và nội chính. Nói cách khác, việc Exagon Francaise tăng cường quốc lực là dựa trên giả định sẽ bị suy yếu sau trận Sekigahara, chứ không phải để trở thành mối đe dọa cho các quốc gia khác. Tuy nhiên, ——à, đây là trang thứ hai."

...Từ lúc nào vậy...

Có lẽ nào họ đã chuẩn bị sẵn từ trước không. Nếu vậy thì việc lúc nãy không ngăn Terumoto lại là để xem phản ứng của cô ấy thôi à. Hay họ thật sự vừa mới làm cái này... bên nào nhỉ..., trong lúc mình đang suy nghĩ những chuyện không đâu, Mouri-01 bình tĩnh nói.

"Tình hình hiện tại, nếu theo cách giải thích của bên cô, Exagon Francaise sẽ bị coi là một thế lực hùng mạnh đã nói dối các quốc gia khác."

- Geneki musume: "Bị coi là một thế lực hùng mạnh ư...!? Là sao, là sao vậy Neito! Chỉ đơn thuần là hùng mạnh thôi sao!? Hay có cả chỉ số nữa!?"

- Gin Ookami: "Cô đang gật gù ra vẻ hiểu biết giữa đám đông mà nói cái gì vậy hả—!?"

- ● Eshi: "196ml xuất hiện từ thuật thức có được coi là hùng mạnh không nhỉ? Hiệu ứng hình ảnh thì đẹp đấy nhưng."

- Asama: "Không, nói đúng ra thì đó không phải là thuật thức mà là gia hộ của chính Toori-kun, ở thời điểm hiện tại."

- Yutaka: "Mẹ em tự dưng chỉnh lỗi nghiêm túc thế này trông ngầu ghê..."

"Hừm," Masazumi khoanh tay. Cô cũng nghiêng đầu suy nghĩ.

"Trở nên có lợi thì không được à?"

"Thì có lợi lộc gì đâu."

"Là sao?"

"...Dù là Kế hoạch Sáng thế hay cái trò tùy cơ ứng biến sở trường của các người, thì cũng chỉ còn ba tháng nữa là đến cuối năm. Đến Westfalen thì chưa đầy một tháng.

Trong tình thế đó, cô nói ‘quốc lực của chúng tôi sẽ tăng lên’, thì thực tế là khi nào nó mới tăng?"

"Khi nào vậy?"

Cô hỏi lại. Ngay lập tức Mouri-02 giơ tấm bảng tiếp theo. Đó là lịch trình hàng năm của Exagon Francaise.

"Hiện tại, Exagon Francaise là một cường quốc nông nghiệp, có lợi thế xuất khẩu sang các nước khác và đang tận dụng điều đó. Tuy nhiên, vào cuối tháng Chín này, việc trồng lúa chính đã gần như kết thúc, lúa mì cũng sẽ thu hoạch vụ cuối vào tháng Mười một, trong khi bây giờ có rót thêm ngân sách cũng không thể thu được thành quả trước cuối năm."

"Còn ngành nông nghiệp nào khác có thể tăng cường quốc lực không? Chăn nuôi chẳng hạn?"

"Bò và lợn đều không kịp, cừu cũng đã qua mùa sinh sản. Về thủy sản, chúng ta có thể tăng sản lượng đánh bắt bằng cách tăng số lượng tàu, nhưng tuyến đường biển nội địa Seto hiện đang bị phe Cựu giáo của M.H.R.R. (Đế quốc La Mã Thần thánh) và K.P.A.Italia phong tỏa, nên chỉ có thể dựa vào phía Bắc. Tuy nhiên, ở đó lại nguy hiểm vì Anh và Tres España đang cho tàu tư nhân hoạt động."

"Cái vụ phong tỏa biển nội địa Seto phiền phức thế, ai làm vậy?"

Mouri-01 chỉ tay về phía tôi, tôi bèn quay đầu lại.

Tôi thấy phe Hashiba đang co giò chạy về phía nhà ăn. Teru liếc nhìn cảnh đó với ánh mắt nửa khép nửa mở.

"Không đuổi theo à?"

"À, phải rồi, nghĩ kỹ lại thì đó cũng là Ishida・Mitsunari nhỉ."

Thôi thì cứ cho người đi xử lý sau vậy.

Và, nếu tóm tắt lại những lo ngại của phe Terumoto, thì nó là thế này.

"Dù Exagon Francaise có lợi thế, nhưng để phát huy lợi thế đó cần thời gian và cũng đã qua mùa vụ. Trong khi đó, các quốc gia khác chỉ cần dùng cái cớ ‘gây áp lực’ là đủ, nên tình hình sẽ rất khó khăn, đúng không?"

"Tes. Trong trường hợp đó, Exagon Francaise trên danh nghĩa thì có lợi, nhưng thực tế lại bắt đầu trong tình trạng bị các nước khác chèn ép. Trong hoàn cảnh mà còn chưa biết có năm sau hay không này, các nước khác sẽ không nương tay mà ra đòn chí mạng. Như thế chẳng phải rất nguy hiểm sao."

"Vậy à," tôi gật đầu. Rồi, tôi chợt nói ra điều mình nghĩ.

"Mà sao các người lại dựa vào nông nghiệp thế. Quá phụ thuộc vào thời tiết rồi đấy."

"Con nhỏ này...!"

Bị nổi điên rồi.

- Musashi: "Nói thẳng ra thì, với Musashi, một con tàu có thể lựa chọn di chuyển giữa các quốc gia để giao thương, thì mất mùa không ảnh hưởng nhiều. Mặt khác, các quốc gia có nền nông nghiệp quy mô lớn có thể đổi tài sản thu được khi được mùa thành tiền tệ hoặc các vật tư khác để tích trữ phòng khi mất mùa, nhưng Musashi dù giỏi xoay xở tài chính lại yếu về mặt tích trữ. ——Hết."

- Hinjuushi: "À, đúng là có nói Musashi chỉ tích trữ được tối đa khoảng hai tuần thì phải."

- ○beya: "Thế nên mới là tiền đó! Tiền! Giữ trong tài khoản ảo cũng được mà!"

Ra là vậy, Masazumi nghĩ.

Là do mình thiếu hiểu biết, hay đúng hơn là khi ở một vị trí thuận lợi, người ta sẽ không thể hiểu được những điều này.

...Đây là sự non nớt của mình...

Cô tự kiểm điểm. Vì vậy, cô đặt tay lên vai Teru.

"Jud. ...Xin lỗi nhé, có vẻ như vì không hiểu rõ ưu và nhược điểm của việc làm giàu đất nước dựa trên nông nghiệp, nên tôi đã có cái nhìn hơi trịch thượng. Mất mùa thì đúng là đại sự. So với đó thì Musashi đúng là không bị ảnh hưởng gì mấy, sống ung dung tự tại. Khác với các quốc gia trên đất liền, chúng tôi yếu thế về mặt tích trữ, nhưng từ sau sự kiện Miteshiro, ngành ngân hàng đã phát triển nên không còn là vấn đề nữa. Thảo nào tôi không thể hiểu được nỗi khổ của Exagon Francaise, một quốc gia dựa vào nông nghiệp.

Thôi, xin lỗi nhé, ừm. Thật đáng tiếc vì tôi đã không thấu hiểu nỗi khổ của bên cô."

"Con nhỏ này...!"

Lại bị nổi điên rồi.

- Futaiten: "Muốn chiến tranh hả?"

- Kyosei: "Ừm, cái này, cuối cùng thì vẫn là đang đẩy mọi chuyện theo hướng đó đúng không ạ?"

- Kizu-ari: "Không sao đâu. Cứ giao cho Masazumi-sama là yên tâm mà?"

- ● Eshi: "Phải đó, yên tâm đi vào con đường chiến tranh thôi nào?"

- AnG: "Hả? Hả? Anji không hiểu Naruze-mama đang nói gì hết trơn!"

- Tachibana-yome: "Những lúc thế này, phó hội trưởng có phong thái giống như Honda・Futayo đối với tôi vậy..."

- Tonbokiri: "? Khi tại hạ nói chuyện với GIN-dono, tại hạ luôn cẩn trọng để lời nói được chân thành mà?"

- Kanemaru: "Gin-chan đừng nổi nóng đừng nổi nóng. Pháo hoa đừng nhét vào ‘Thập Tự Hỏa Tuyến (Arcabuz Cruz)’, đưa đây."

- Ore: "Seijun! Seijun! Sao rồi!? Thế giới đang hướng đến hòa bình chứ!?"

- Fuku-kaichou: "Trong đầu tôi thì đang hướng đến hòa bình đấy, nhưng Teru cứ chống đối..."

- Hinjuushi: "Ừm, xin lỗi, cô đang nói bằng cái miệng nào vậy ạ?"

Terumoto nhìn thấy công chúa của Musashi bước ra từ phía sau Honda・Masazumi.

Cô ta giơ tay phải lên và nói:

"Kết luận là, nếu chiến tranh xảy ra thì đó là lỗi của Terumoto-sama, phải không?"

"Ý mày là sao hả con ngốc kia...!?

"Thì tại mày đó, bên này không muốn chiến tranh nên mới định giải quyết bằng oẳn tù tì, thế mà mày lại bảo không được."

"Dùng cách nào được cả thế gian công nhận hơn đi, con ngốc này!!"

Honda・Masazumi với ánh mắt nửa khép nửa mở quay lại phía sau. Cô ta nói với phe Musashi đang đứng đó:

"Ai đồng ý oẳn tù tì giơ tay──"

Tất cả mọi người đều giơ tay. Từ trên sân thượng cũng có vài người giơ tay ra hiệu.

Honda・Masazumi đếm số tay giơ lên, rồi nghiêng đầu quay lại nhìn cô.

"Gần như một trăm phần trăm nói là oẳn tù tì cũng được đó."

Cô cảm thấy muốn cào cấu vào không trung, nhưng cố gắng kìm lại. Mouri-03 vỗ vào tay cô. Quay lại thì thấy Mouri-01 đang dang nhẹ hai tay ra như thể nói "Nào!", nhưng làm ở đây thì hơi ngại.

Dù vậy, cô cũng đã bình tĩnh lại phần nào. Vì thế, khi cô quay lại, cô thấy công chúa Musashi đang làm một vẻ mặt cực kỳ khó chịu.

Một lúc sau, cô ta như chợt nhận ra, liền vỗ tay vào mặt để chỉnh lại biểu cảm.

"A, thất lễ. Có chuyện gì vậy ạ?"

"Lũ khốn các người...!"

"Thôi nào," Honda・Masazumi xòe hai lòng bàn tay ra.

"Qua chuyện vừa rồi chắc cô cũng hiểu rồi, chúng tôi muốn kết thúc trận Sekigahara một cách hòa bình và dễ dàng. Và phe Mouri phần lớn cũng đồng ý, nhưng cũng cần phải có hình thức đàng hoàng. ——Là vậy đúng không?"

"Tes. Dùng hòa bình để kết thúc Sekigahara à. Táo bạo đấy. Xem ra cô cũng hiểu chuyện hơn rồi đấy."

"Nói chung," tôi thở dài.

"Bản thân tôi thì đã xong Sekigahara rồi. Có được quan tâm thái quá cũng chẳng có ý nghĩa gì."

"Vậy sao?"

"Đúng thế, đồ ngốc! Quên rồi à!?"

Nói rồi, cô giơ tay phải lên và búng tay. Một bóng người từ cầu thang phía sau nhảy vọt lên không trung.

Người đó chạy lên, vượt qua đầu chúng tôi, rồi xoay người đáp xuống đất.

Một tiếng chân. Dáng người chỉ dùng một chân chạm đất, tạo dáng và hét lên:

"Ám Hắc G...! A! K──!!"

"Khà khà khà, các ngươi tưởng ta đã giải trừ danh hiệu này rồi sao-de-ojaru!? Nhưng mà Ám Hắc G・AK này! Vì sự an nguy của gia tộc Mouri, ta sẽ hồi sinh bao nhiêu lần cũng được-de-ojaru!"

- ● Eshi: "Cứ tưởng một ô trước cửa chớp sắp trống, ai dè không phải vậy à..."

Chẳng hiểu gì cả, nhưng Masazumi chợt nhớ lại một ký ức nào đó.

...À, hình như là.

"Lúc Musashi bị bắn chìm, cô có làm gì đó với Ootani・Yoshitsugu ở mũi hạm Musashino thì phải."

"Đúng! Nhờ đó, cục diện ‘Mouri chống lại Matsudaira’ đã hoàn thành, và nó được coi như là đại diện cho Teru-sama trong trận Sekigahara, đã được quyết định như vậy-de-ojaru!"

Đúng rồi đúng rồi, bây giờ mới nhớ.

Nếu vậy, việc tái hiện lịch sử của Mouri trong trận Sekigahara đã kết thúc, nhưng...

...Nhưng mà, nếu thế thì, thông tin này lẽ ra Ootani phải gửi cho mình chứ nhỉ.

Tại sao thông tin đó lại không đến? Dù mình biết cậu ta đang bận túi bụi, nhưng cậu ta là một đàn em hiểu rõ đâu là việc quan trọng cần ưu tiên.

Vì vậy, tôi quyết định hỏi AK.

"——Việc tái hiện lịch sử của cô giờ ra sao rồi?"

"Hả!? Việc tái hiện lịch sử của ta đã được Hashiba-sama của các ngươi công nhận khi Musashi bị bắn chìm, và đã được thành lập rồi-de-ojaru! Tức là Mouri an toàn! Là vậy đó-de-ojaru!"

"Nhưng mà, ủy viên trưởng đại diện của bên tôi lại không gửi thông tin đó cho bên này."

"Đó là tắc trách của bên ngươi-de-ojarou!"

"Không, về mặt đó thì cậu ta không sai sót đâu. Chỉ là, thời kỳ nổi loạn của cậu ta vẫn còn kéo dài thì đúng hơn."

"A," Hashiba giơ tay lên.

"Việc tái hiện lịch sử đó đã được Thánh Liên chấp nhận rồi đó?"

"Đấy thấy chưa! Thấy chưa-de-ojaru! Việc tái hiện lịch sử mà ta và Ootani-dono đã liều mạng thực hiện đã được thành lập! Không có vấn đề gì cả-de-ojaru!"

Dù hơi bực mình, nhưng nổi giận cũng chẳng được gì.

...Vậy thì, là do Ookubo nhầm lẫn hay sai sót sao.

Không, cuộc trao đổi khi được đãi bữa ăn miễn phí ở nhà ăn là để loại bỏ những sai sót như thế này. Vậy thì đây là sự sắp đặt của Ookubo, hay là...

...Một tín hiệu ngầm.

Ootani đã sắp đặt một điều gì đó.

Nhưng, về vấn đề đó, với tư cách là ủy viên trưởng đại diện, đã có chuyện không được phép cho bên này biết.

Một chuyện mà nếu Ookubo nói cho bên này biết, mọi thứ sẽ đổ bể.

Rốt cuộc, điều gì đã được sắp đặt?

Masamori vắt óc suy nghĩ. Tình hình rất cấp bách. Phải mau chóng tìm ra câu trả lời ngay tại đây.

Thế nhưng, cứ suy nghĩ miên man thế này thì chẳng có chút gợi ý nào cả.

Vì vậy, cậu quyết định suy luận ngược.

・Ta : 『Này Seijun! Chúng ta đang thắng thế à!? Có chiếm ưu thế không!? Rốt cuộc là thế nào?』

Cái đồ ồn ào. Im lặng một chút đi xem nào.

...À thì, hiện tại, mình vẫn chưa nhận được bất cứ thông tin nào về việc tái hiện lịch sử của AK đã thành công hay chưa.

Nghĩa là, trong cuộc họp này, vấn đề đó sẽ không được đưa ra xem xét.

Thế nhưng, Ookubo lại không hề cho mình biết chuyện này.

Và nếu Ookubo đã thực sự bắt tay vào làm, cô ấy sẽ không bao giờ mắc sai lầm trong công việc.

Nói cách khác, có thể giả định rằng, có một lý do nào đó khiến Ookubo không thể truyền đạt thông tin đó cho mình.

Tại sao lại không thể?

Không phải là trở ngại vật lý. Dù bận rộn đến mấy, cô hậu bối đó cũng không bao giờ sai sót.

...Vậy thì, đây là sự lựa chọn của Ookubo.

Hội trưởng Hội đồng Đại diện đã phán đoán rằng, đây là thông tin không được phép nói cho Phó hội trưởng biết.

Là có chủ đích, cậu nghĩ.

Nếu bên này không nhận ra thì đành chịu. Hoặc nếu đã nhận ra thì tốt.

Thế nhưng, nếu Hội trưởng Hội đồng Đại diện "báo hiệu" cho Phó hội trưởng, thì cái chủ đích phát sinh từ đó sẽ mang lại kết quả xấu cho cuộc họp này.

Vậy nên, Ookubo đã gài cắm để mình tự nhận ra bằng cách "không nói gì cả".

Đó là chuyện gì nhỉ, ngay lúc cậu đang nghĩ vậy. Teru nghiêng đầu.

"Từ nãy đến giờ cậu im lặng làm gì thế. ...Bên này tiếp tục bàn bạc đây?"

Trong giọng cô không có vẻ gì là sốt ruột hay diễn kịch. Cô ấy cũng không phải kiểu người có thể làm được mấy chuyện đó.

Về phía AK, xét theo thái độ từ trước đến giờ, cũng không nghĩ là có sự chuẩn bị gì. Hơn nữa, nếu có chuẩn bị trước, chắc chắn cô ta sẽ không nói câu kiểu như "tưởng là đã giải trừ kế danh rồi chứ". Bởi lẽ, câu nói đó được dựa trên tiền đề rằng việc tái hiện lịch sử của mình đã hoàn tất.

Nghĩa là, đám Terumoto cũng có điều chưa nhận ra.

...Là gì vậy?

Đúng lúc đó, Horizon ghé sát vào, thăm dò.

"Masanori-sama, tôi nhớ là từng nghĩ đến chuyện sẽ dùng Horizon Rule để xử lý AK-sama ngay lần đầu gặp mặt, bây giờ chúng ta thực hiện luôn chứ ạ?"

"Ừm..., anh không nghĩ O... lại gài cắm chuyện đó đâu..."

Nhưng cậu cũng nghĩ, nếu đến bước đường cùng thì cũng có thể dùng cách đó. Dù nó có thể đi ngược lại với ý đồ của Ookubo, người luôn coi trọng những trao đổi chính thức, nhưng theo phong cách của phe ta thì Horizon Rule cũng không phải là không thể. Nếu cuộc bàn bạc tại vương quốc Udon vẫn đang tiếp diễn thì hoàn toàn có thể dùng được.

...Hử?

Cậu chợt nhận ra. Nhận ra manh mối và dấu hiệu mà Ookubo đã gài lại.

Cậu lên tiếng. Vừa mở miệng, cậu vừa nghĩ rằng, những lời sắp nói ra đây có lẽ sẽ khiến kế sách Sekigahara của phe Mouri sụp đổ tan tành.

"Ám hắc G・AK, trong lúc Musashi bị đánh chìm, đã tiến hành tái hiện lịch sử về cuộc xung đột giữa phe Mouri và phe Matsudaira. ...Về việc này, phe Hashiba đã thừa nhận, và Thánh Liên cũng đã công nhận. Chuyện này có lẽ đã là sự thật rồi."

Thế nhưng, cậu có thể đưa ra lời phản đối.

"Chuyện xảy ra ngay trước kỳ nghỉ hè."

Đêm hôm ăn mì soumen ở vương quốc Udon, AK đã đến tìm họ.

"Tối hôm đó, AK yêu cầu bên này một cuộc đàm phán ngầm để thực hiện việc tái hiện lịch sử đó. Sau khi hội ý, bên này đã đồng ý, nhưng──"

Cậu nói.

"Theo như kết luận của Sekigahara, phe Matsudaira sẽ tiến hành xử trảm AK. Và về việc này, chúng tôi đã 'tạm giữ' AK."

Nghĩa là,

"Chúng tôi không nhớ là đã từng hủy bỏ việc 'tạm giữ' đó.──Do vậy, dù AK có tái hiện lịch sử về cuộc xung đột giữa phe Mouri và phe Matsudaira đi nữa, thì đó cũng chỉ là một phần của Sekigahara, và nó vẫn chưa hoàn tất.

Chừng nào chúng tôi chưa hủy bỏ việc 'tạm giữ' và đưa ra kết luận xử trảm AK hay một kết cục nào khác, thì trận Sekigahara do Mouri và AK tiến hành vẫn chưa kết thúc."

Masazumi nghĩ về cô hậu bối của mình.

...Cậu đúng là...!

Lật ngược lại việc tái hiện lịch sử của Mouri. Mà lại còn bằng "phương pháp hủy diệt" là xử trảm nữa.

Nếu Hội trưởng Hội đồng Đại diện của Musashi mà báo hiệu chuyện này cho Phó hội trưởng thì sẽ ra sao?

Musashi sẽ bị xem là một quốc gia đang dốc toàn lực để hạ bệ Mouri, đồng thời cũng thừa nhận "phương pháp hủy diệt" ở cấp độ chính trị sâu sắc.

Vì vậy.

Vì vậy mà bên này phải tự mình nhận ra.

Phải coi như những trao đổi giữa AK và phe ta vào cái đêm đầu nghỉ hè đó, cho đến tận bây giờ vẫn còn hiệu lực.

...Nếu theo lý lẽ đó, thì việc hạ bệ Mouri hay chuyện xử trảm, đều có thể xem như là do phía AK đề xuất, và vẫn đang trong quá trình xem xét.

Nhưng đây thật sự là một vấn đề khiến người ta phải thốt lên: "Đúng là O...!"

Và đối với Mouri, đây là một con bài đàm phán có thể lật ngược tất cả.

Nhưng nếu mình không nhận ra, thì cậu định làm thế nào đây?

"Tiểu thư, ...liệu Phó hội trưởng có nhận ra dụng ý sâu xa của tiểu thư không ạ?"

"Nếu cậu ta không nhận ra thì cứ gửi hóa đơn đòi lại tiền cơm ăn chực là được."

Tại phòng Hội học sinh, Ookubo vừa tựa lưng vào khung cửa sổ, vừa tiếp tục công việc.

Những ngón tay và phán đoán của cô đang lướt nhanh để xác nhận tình hình dự trữ trong hạm đội Musashi và cấp phép vận chuyển.

Do có các hạm đội ngoại giao từ Exagone Française và P.A.Oda sắp đến, nên Dinh ngoại giao của Tada và Mura đã được mở cửa từ trước. Họ cũng đã mời đại sứ các nước khác, nên những lô hàng an toàn như lương thực đã bắt đầu được chuyển đến.

Hiện tại, Musashi và Yamato đang trong một đợt "lift-on rush" chưa từng có. Các hạm vận liên tục cập bến, dỡ hàng rồi rời đi.

Công việc này đã được tiến hành từ đêm qua, nhưng tốc độ xử lý của cô đã tăng lên đáng kể.

Ổn rồi.

...Mình đang dần trở lại rồi.

Xử lý các hạm vận từ các quốc gia là công việc chính lúc này.

Tuy nhiên, số lượng hạm vận có thể cập bến Musashi là có hạn. Để xử lý các hạm đang chờ, cô phải linh hoạt sử dụng các hạm vận cỡ lớn hoặc các cảng trên mặt đất làm trung tâm trung chuyển, nhưng việc đó thuộc thẩm quyền của ban Kế toán. Các cảng trung chuyển trên mặt đất hiện tại đang giao cho vương quốc Udon quản lý, đây cũng là một phần thưởng cho Shi vì đã giúp đỡ bấy lâu. Sau khi ổn thỏa, có lẽ các kế toán cấp cao của các nước khác sẽ đến đàm phán để đặt cảng trung chuyển ở nước họ, cô nghĩ vậy rồi thở ra một hơi.

"────"

Dù đang quay lưng lại với cửa sổ, cô vẫn biết chuyện gì đang xảy ra bên ngoài.

Chẳng có gì tốt đẹp cả.

Trước mặt cô là một vài khung hiển thị những yếu tố quan trọng. Thỉnh thoảng kiểm tra chúng, trao đổi thông tin, cô lẩm bẩm.

"──Rồi, bên này muốn mọi chuyện dễ dàng. Phe Mouri thì lại muốn có chút khó khăn. Thái độ đó của Mouri đã bị lật ngược và phá vỡ rồi, ──vậy các ngươi tính sao đây?"

Cô nói.

"Nếu lúc này bắt Mouri 'phải nghe lời' rồi quay lại trò oẳn tù tì, thì cú lật kèo mà ta chỉ ra cũng chẳng có ý nghĩa gì mấy đâu nhé?"

Teru có một mối lo ngại.

Việc AK vẫn đang bị Musashi "tạm giữ" có lẽ là sự thật. Dù gì thì,

...Ta có nghe qua chuyện đó đâu!

"Mouri-01, thế nào?"

Cô quay lại, Mouri-01 đang bắt chéo hai ngón trỏ.

...Không được rồi.

Có lẽ là có ghi chép lại. Vậy thì chắc chắn rồi.

Việc tái hiện lịch sử của bên này đã được công nhận, nhưng Sekigahara vẫn chưa kết thúc.

Mouri Terumoto đã chống lại phe Matsudaira trong trận Sekigahara.

Nhưng, chừng nào Sekigahara chưa kết thúc, thì chuyện đó có thể bị lật ngược bất cứ lúc nào.

Nhưng, cô nghĩ.

Đây là một mối lo ngại.

Bởi vì phe Musashi vừa mới đề nghị chơi oẳn tù tì với bên này.

Chủ đích của Musashi có lẽ là kết thúc Sekigahara trong thời gian nhanh nhất có thể và không gây ra thiệt hại. Điều này không sai. Vừa nãy, cô cũng nghe họ nói muốn tiến hành Sekigahara một cách không đổ máu.

Vậy tại sao, họ lại cố tình lật đổ tiền đề của bên này, vốn là để giảm thiểu quy mô Sekigahara?

...Chẳng lẽ là muốn ép ta phải chấp nhận trận oẳn tù tì lúc nãy?

Nhưng nếu vậy, thì phải đàm phán trước chứ.

Vậy nếu không phải, thì là gì?

...Họ định dùng con bài lật đổ tiền đề này để trao đổi cái gì?

"Terumoto."

Phó hội trưởng Musashi lên tiếng.

"Trận Sekigahara, như cô đã nói, dù quy mô nhỏ hay nằm trong phạm vi diễn giải, chúng ta cứ tiến hành theo hướng phải làm những gì tối thiểu cần làm đi."

Nói cách khác,

"Chúng ta sẽ tiến hành Sekigahara dựa trên phương pháp của cô. ──Và cũng sẽ không đổ máu."

"Hả?"

Kỳ lạ, Teru nghĩ. Như vậy thì chẳng phải là trao đổi gì cả.

Bên này đã đưa ra một phương pháp có thể gây thiệt hại cho Musashi. Còn Musashi thì mong muốn không đổ máu và muốn tránh xung đột hết mức có thể.

Thế nhưng tại sao, Honda Masanori lại nói sẽ dựa trên phương pháp mà bên này mong muốn?

Chính sách của Musashi đã thay đổi.

...Không.

Musashi đã thay đổi chiến thuật. Có lẽ là ngay khoảnh khắc họ nhận ra có thể lật ngược tiền đề của bên này.

Họ đã nghĩ ra một cuộc trao đổi khác. Một cuộc trao đổi có lợi cho Musashi hơn là việc vô hiệu hóa trận Sekigahara bằng trò oẳn tù tì.

Đó là gì,

"──Mày, mày biết ơn tao đến đây vì chuyện gì?"

"Đương nhiên là vì chính bản thân mày rồi, Mouri Terumoto."

Vậy sao, cô cười gằn rồi tin chắc. Con người trước mặt này, chỉ trong một khoảnh khắc vừa rồi, đã phán đoán được tất cả.

Thứ mà Musashi mong muốn trong trận Sekigahara này, hơn cả một ván oẳn tù tì. Đó là,

"Musashi cũng đồng ý tiến hành Sekigahara dựa trên phương pháp mà bọn tao mong muốn."

Tuy nhiên,

"──Đổi lại, chúng muốn Exagone Française về phe chúng ở Westphalia! Đó là cuộc trao đổi, phải không, Honda Masazumi!"

...Cái con đầu gấu này, sao lại nhạy bén về chính trị thế nhỉ...

Masazumi nghĩ rằng thế chủ động vẫn chưa thuộc về mình, rồi gật đầu.

"Bên này, tạm thời sẽ không dùng con bài lật ngược đó cho đến khi trận Sekigahara kết thúc.

Và sau khi trận Sekigahara kết thúc, con bài đó cũng sẽ bị hủy bỏ.

Đổi lại, điều chúng tôi mong muốn ở các cô là──"

Chính là điều mà Terumoto vừa nói.

"Tôi xin nói thẳng. ──Hãy về phe chúng tôi tại Hội nghị Westphalia, Exagone Française."

"────"

Terumoto nhếch mép, nheo mắt lại.

・Họa ●: 『A, cái này dễ xơi đây』

・Kim-maru: 『Tấn công đi! Tấn công đi! Seijun! Tấn công nhanh lên! Đẩy tới đi!』

・Hắc Lang: 『Ể? Là sao ạ?』

・Hora-ko: 『Là sao vậy Knight-sama! Là thứ mà Masanori-sama và Mitotsudaira-sama không có, nhưng Asama-sama và Kaa-chan-sama lại có sao ạ!?』

・Ngân Lang: 『Thứ mà Masazumi không có thì làm được gì chứ──!?』

・Phó hội trưởng: 『Ể? Khoan đã, là sao?』

・Họa ●: 『Cứ đọc cái name tớ viết đi rồi sẽ hiểu!!』

Masazumi nhìn vào dòng chữ Narze gửi đến trên khung hiển thị. Cô đọc lên những gì Tsukinowa chỉ dẫn.

"Nhờ cậu đấy Teru..."

Giọng nghe khá là đều đều, cô nghĩ vậy, nhưng vẫn cứ nói thử.

"...Chuyện này, tôi chỉ có thể nhờ cậu thôi."

Phía bên kia, Terumoto đưa tay lên trán. Cô định nói gì đó, rồi lại thôi,

"────"

Sau một hồi đắn đo, cô thốt lên.

"──Này, ý mày là sao?"

・□□Lồi: 『Ể──!? Là sao ạ──!』

・Họa ●: 『Hi hi, không hiểu à? Vậy thì mùa hè và mùa đông cứ đến Ari rồi tiêu hơn ba mươi nghìn yên đi nhé. Rồi sẽ hiểu thôi』

・JuuZO: 『Tự dưng lại có một con số cụ thể vu vơ xuất hiện de gozaru yo?』

・Shitoo: 『Ể? Nhưng mà, như vừa rồi là được rồi ạ de gozarimasu ka?』

・Sẹo: 『Vâng. Khi một người nói "Ý mày là sao?", tức là họ đã hiểu "ý là sao", và chỉ đang xác nhận lại ý nghĩa thôi ạ.──Nói cách khác, họ chỉ muốn bên này thuyết phục họ thôi.』

・Kim-maru: 『Có những người rất yếu lòng khi được nhờ vả mà──』

・Asama: 『À này, Ki, Horizon? Không cần nhìn sang đây đâu nhé?』

Cũng đúng, Masazumi nói.

Việc cầu xin sự giúp đỡ từ Exagone Française có rất nhiều lý do.

Lý do đầu tiên, đơn giản vì đó là một cường quốc.

Hơn nữa, họ còn là một quốc gia chiến thắng.

Thêm vào đó, trong nội bộ cũng có người liên quan đến Exagone Française, và cũng có những người quen biết.

Nhưng, nếu phải chọn Teru trong số các nhà lãnh đạo của các cường quốc, thì chỉ có một lý do. Điều này, dù không cần lời khuyên của Narze, cô cũng hiểu ngay,

"Này? Chẳng phải cậu cũng vậy sao."

Hai người họ vẫn đang xưng hô "cậu-tớ".

"Trong số các nhà lãnh đạo cường quốc châu Âu, chỉ có cậu là người tôi có thể nói chuyện ngang hàng."

...Chết tiệt.

Nó đánh trúng điểm yếu của mình.

Mouri Terumoto này, chưa bao giờ sai lầm trong chuyện nghĩa lý tình người và các mối quan hệ. Và tuy cô hay gọi ai cũng là "mày", nhưng đối với người phụ nữ trước mặt, cô lại gọi như thế này.

"Honda Masanori."

Cô nói trước.

"──Chuyện không dễ dàng thế đâu, Westphalia ấy."

Vả lại, cô nghĩ.

...Nếu đã nói là không đổ máu, thì con nhỏ này cũng định kết thúc Sekigahara mà không có thiệt hại sao?

"──Công chúa. Phó hội trưởng Musashi, chẳng lẽ cũng đang nghĩ đến chuyện giống như công chúa..."

Nghe Mouri-01 khẽ nhắc, Terumoto gật đầu.

...Ai mà biết được.

Trong lòng cô, đang có một suy tính. Một chuyện liên quan đến Exagone Française trong tương lai khi mở rộng ra thế giới bên ngoài, và nếu thành công, có thể nó sẽ thay đổi cả thế giới.

"Honda Masazumi."

Nếu, có thể nghĩ đến cùng một chuyện như bên này, thì việc hỗ trợ cũng có giá trị.

"Tao, với tư cách là lãnh đạo của một cường quốc, đang có một vài suy nghĩ về việc tái hiện lịch sử của thế giới trong tương lai. Còn mày, thì đang cố gắng tiến hành trận Sekigahara này với ít thiệt hại nhất có thể.

──Vậy thì, để tao thử mày một chút, Honda Masazumi. Và cả phe Musashi nữa."

Cô nói. Trong không gian khép kín của Musashi này, trước một Sekigahara có thể dùng như một nơi thử nghiệm,

"Nếu như bọn mày nhận ra điều tao đang định làm, và có thể đi cùng một con đường, thì khi đó tao sẽ hỗ trợ mày ở Westphalia. Nếu không thì vẫn như mọi khi, hiểu chứ?"

...Nhận ra điều Teru đang định làm sao?

Là gì nhỉ?

Cô không hiểu.

Thế nhưng Masamori vẫn gật đầu.

"──Chỉ cần nhận ra điều đó, và bên này cũng thể hiện thái độ tương ứng là được chứ gì? Đó là──"

"Nói ra thì mất vui. Bên này bề ngoài sẽ tiến hành như một cuộc tái hiện lịch sử thông thường, nhưng hãy tự nhận ra từ đó đi. Không có gợi ý đâu."

Thế nhưng, cô nói tiếp.

"Nếu tao cho mày xem đáp án, chắc chắn mày sẽ nói 'à thì ra là chuyện đơn giản thế'. Nhưng vấn đề là có ý thức để làm được điều đó hay không. ──Vì nó sẽ phủ định hoàn toàn việc tái hiện lịch sử hiện tại đấy."

"Phủ định hoàn toàn, việc tái hiện lịch sử hiện tại...?"

"──Mày cũng khá lắm đấy chứ? Vừa nãy cái trò oẳn tù tì ấy cũng thế."

Cô không hiểu ý nghĩa của những lời đó.

Chỉ thấy Terumoto đang rất phấn khởi.

...Một sự tự tin và khả năng lãnh đạo thật đáng kinh ngạc.

Một đối thủ như vậy, đang nghĩ gì, và sẽ thử thách bên này như thế nào đây.

・Bần Tòng Sĩ: 『Trận Sekigahara này, là nơi thử nghiệm xem có nhận được sự hỗ trợ của Exagone Française hay không sao?』

・Phó hội trưởng: 『Cứ coi như mọi chuyện đã thành ra như vậy đi. ...Việc tái hiện lịch sử thì, tôi nghĩ có thể tiến hành theo phương châm không đổ máu, không gây thiệt hại. Vì cô ấy nói là như mọi khi...』

・Nương Nương Đương Nhiệm: 『Nếu là phương châm không đổ máu, thì là cái đó nhỉ. Như trận tranh đoạt ★ của Ono-dono ấy.』

Là cái đó à, vài tiếng xì xào vang lên. Bên phe Hashiba, Kato Yoshiakira cũng là người có kinh nghiệm.

...Nhưng mà, đây là cách đã làm rồi.

Không thể nào đây là "bài thử" mà Terumoto nói được.

...Trò oẳn tù tì thì khá đấy, nhưng cũng không phải, à.

Vậy thì "bài thử" mà cô ấy nói là gì? Nghe có vẻ nếu biết thì sẽ rất đơn giản, nhưng,

・Phó hội trưởng: 『Tôi cũng sẽ suy nghĩ. Mọi người, nếu nhận ra điều gì thì cứ nói nhé. Cả phe Hashiba nữa?』

・Hầu hết mọi người: 『...Jud!』

Một câu trả lời rất tốt. Vậy thì quyết định vậy đi. Ý nghĩa của việc tiến hành Sekigahara đã được bổ sung thêm, vậy thì,

"──Giờ chúng ta sẽ tiến hành Sekigahara. Về cơ bản, tôi muốn tiến hành không đổ máu, cô thấy sao?"

"Nói nhanh gọn đấy. Nhưng trước hết, khoan đã."

Terumoto khẽ cười. Cô giơ tay phải lên,

"Cứ bị ăn đòn mãi cũng không vui vẻ gì. ──Coi như là một trò chơi, cú lật kèo của mày, bên này cũng sẽ lật lại cho xem."

AK thấy Teru vẫy tay gọi mình.

"Có chuyện gì de gozarimasu ka! Terumoto-sama!"

Mình thuộc phe Mouri ở Cực Đông. Bất cứ mệnh lệnh nào của Terumoto-sama, mình cũng sẽ tuân theo.

...Nào! Bất cứ việc gì!

Trong lúc cô đang nghĩ vậy, Terumoto nói với vẻ mặt lạnh lùng.

"Này nhé? Vì thân phận mày là đang bị 'tạm giữ', nên giờ Musashi đang chiếm thế thượng phong so với tao.

Và tao vừa nghĩ ra cách để hủy bỏ việc đó, có muốn thử không?"

"Testament! Là gì de gozarimasu ka?"

À, Terumoto nói.

"Nếu mày bị xử trảm, thì việc 'tạm giữ' sẽ mất đi và phe Musashi sẽ mất con bài đàm phán. ──Thế nào? Có dám làm không?"

"AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA──!?"

Ngay khoảnh khắc cô tạo dáng chữ A và hét lên. Phó hội trưởng Musashi giơ tay.

"Xin lỗi, vì cô ấy đang bị bên này 'tạm giữ', nên nếu các cô cố tình làm mất đi điều đó, Musashi không thể chấp nhận được. Tôi nghĩ lý do Musashino ngăn cản lúc Musashi bị đánh chìm cũng tương tự, thành thật lấy làm tiếc.

Ở đây, tôi muốn can thiệp với tư cách đại diện Musashi."

"Đ-Được cứu rồi de gozaru ka!?"

Cô hỏi, ánh mắt hướng về phía Terumoto đang đưa tay lên trán.

Cô ấy cúi gằm mặt xuống, thở dài,

"Phiền phức thật đấ ────── y..."

・Họa ●: 『Hiểu chưa? Cái câu "Phiền phức thật đấy" này có thể được diễn giải theo nhiều cách.

1: Phiền phức vì chính sách "không để mất mát" của Musashi lúc nào cũng xen vào.

2: Phiền phức vì cách đối xử với AK.

3: Phiền phức vì có mối quan hệ xưng tên với Masanori, người luôn chống đối mình vào những lúc thế này.

Trong đó, cách 3 là hữu dụng nhất, nhưng ở đây, ta hãy suy nghĩ sâu hơn một chút,

4: Phiền phức vì chính bản thân mình không thể tha thứ cho việc Masazumi đã ưu tiên AK hơn mình.

Đi đến mức đó thì hay phải biết!』

・Lễ Tán Giả: 『Dù chị có nói là hay phải biết thì...』

・JuuZO: 『Nói trước là cái này hoàn toàn không có trong bài kiểm tra, và có nguy cơ gây hiểu lầm về mối quan hệ nhân vật nên tốt nhất là coi nó như chuyện hư cấu de gozaru yo?』

Dù sao đi nữa, Teru thở ra một hơi.

Tiểu Ono cũng sắp đến. Nếu Sekigahara tiến hành theo cách bên này mong muốn, thì,

...Không biết thế nào đây.

Nên gài cắm "bài thử" của mình vào lúc nào đây.

Và nếu, phe Musashi nhận ra điều đó và đồng lòng, thì,

...Có nghĩa là sẽ cùng bọn này tiến đến Westphalia.

Cảm giác mà cô đang mang trong lòng lúc này, là hy vọng, hay là nghi ngờ? Có lẽ, đến chiều tối hôm nay, khi Sekigahara kết thúc, sẽ có câu trả lời. Nếu vậy thì,

"Phiền phức quá, cứ tiến hành luôn đi Honda Masanori.

──Trận Sekigahara, vừa quyết định luật lệ, vừa triển thôi, khốn kiếp."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!