Volume 04
Chương Một: Cặp Song Sinh Biết Về Thế Giới Khác
0 Bình luận - Độ dài: 2,055 từ - Cập nhật:
“Ừm, bà ơi?” tôi gọi, vẫy bà vào phòng. Tôi chỉ về phía hai đứa em gái song sinh đang ngồi thẫn thờ trên sàn, mắt dán chặt vào cánh cửa tủ quần áo mở toang. Bà bước vào, liếc qua cảnh tượng rồi cười toe toét.
“Ồ, xem ra chúng nó tìm thấy cánh cổng rồi kìa!” bà vui vẻ thông báo.
Phản ứng của bà làm tôi sốc đến độ phải vung tay loạn xạ. “Sao bà lại có vẻ mãn nguyện thế?!” tôi hét lên.
“Ủa chứ sao?” bà ngây thơ đáp.
“Bà…” tôi lắp bắp, vội nắm tay bà kéo ra hành lang. “Ra đây với cháu!” Dù hai đứa sinh đôi trông như sắp chết điếng vì sốc, tôi vẫn nghĩ đây không phải là cuộc trò chuyện nên diễn ra trước mặt chúng.
Khi đã ra khỏi phòng, tôi ghé sát tai bà thì thầm, “Bà ơi, Shiori và Saori biết về cái tủ quần áo rồi. Chúng biết nó thông đến một thế giới khác. Bà có hiểu chuyện này nghiêm trọng thế nào không?”
“Ừ,” bà chỉ đáp gọn lỏn. “Có gì to tát đâu?”
“Phản ứng kiểu gì vậy trời?!” tôi thì thầm hét lại. “Có gì to tát đâu ư? Nhỡ chúng nó đòi sang bên kia thì sao? Lúc đó bà tính sao?!”
“Thì bà bảo chúng cứ đi thôi” bà mỉm cười. “Dù gì chúng cũng là cháu gái cưng của bà mà. Giống như cháu là cháu trai cưng của bà vậy. Nếu chúng muốn đến thăm Ruffaltio, bà sẽ chúc phúc cho chúng.”
“Nhưng chúng nó mới học cấp ba thôi!” tôi phản đối.
“Ở Ruffaltio có nhiều nước coi mười lăm là tuổi trưởng thành đấy, cháu biết không” bà ôn tồn giải thích. “Mà ở Nhật Bản ngày xửa ngày xưa, đến trẻ con cũng có thể làm lễ thành nhân và được coi như người lớn nếu gia đình thấy chúng đủ chín chắn, đúng chứ?”
“Đúng là thế,” tôi thừa nhận, “nhưng cháu xin phép nhắc nhẹ là chúng ta đang sống ở thế kỷ hai mươi mốt, chứ không phải mười hai!”
“À, nhưng khi cháu sống đến tuổi của bà, một nghìn năm có là gì đâu?” bà nhún vai.
“Chà, đối với người trần mắt thịt như bọn cháu, một nghìn năm là cả một vấn đề đấy ạ!”
Trong lúc tôi và bà đang tranh luận nảy lửa, hai đứa em gái đột ngột từ trong phòng bước ra hành lang. Thôi chết rồi, tôi thầm nghĩ. Tôi vừa nhận ra mình đã vô thức nói to dần lên. Lẽ nào chúng đã nghe hết cuộc trò chuyện của chúng tôi?
“Ơ… Ê, hai đứa…” tôi ngập ngừng chào, nhưng chúng chỉ lướt qua như thể tôi là không khí. Tôi sững sờ nhìn theo bóng hai đứa lững thững đi xuống cầu thang mà chẳng thèm liếc nhìn chúng tôi lấy một cái. “Chắc là chúng khát nước?” tôi đoán.
Bà nhún vai. “Chắc vậy.”
“Hoặc có lẽ…” tôi ngập ngừng, rồi một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu. “A, cháu biết rồi. Chúng nó đang nghĩ mình bị hoa mắt, y hệt như cháu hồi đầu.”
“Ý cháu là sao?”
Đến lượt tôi nhún vai. “Thì như cháu nói đó. Lần đầu mở tủ ra thấy cả một khu rừng ở bên trong, cháu đã đinh ninh là mình bị ảo giác do căng thẳng quá độ. Thật lòng mà nói, lúc đó cháu còn lo mình bị tâm thần phân liệt nữa cơ.”
Nghĩ lại thì, nếu lúc đó tôi có phát điên thật cũng chẳng lạ. Tôi đã hoàn toàn kiệt quệ và stress nặng vì công việc cũ, cộng thêm đủ thứ chuyện trên đời. Thế nên khi mở cửa tủ ra và thấy một khu rừng, tôi không thể không nghĩ rằng đó hẳn là ảo giác. Nhiều tháng trôi qua, tôi vẫn còn nhớ như in vị cà phê mình đã uống cạn để cố giữ cho mình tỉnh táo. Dù rằng, cuối cùng thì nó hoàn toàn không phải là ảo giác.
“Cháu cá là hai đứa kia cũng đang nghĩ y chang” tôi nói tiếp. “Chắc chúng nó xuống nhà pha trà cho bình tĩnh lại hay gì đó.”
“Bà thì không chắc đâu” bà nói vẻ hoài nghi. “Trông cứ như chúng sắp đi đâu đó thì đúng hơn.”
“Đi đâu ạ?”
“Ừ. Đâu đó.”
Y như rằng, chẳng bao lâu sau, cặp song sinh đã lon ton chạy ngược lên lầu tay cầm theo đôi giày thể thao.
“Đ-Đợi đã, bà ơi! Chúng nó định sang bên đó thật đấy! Nhìn kìa! Trông không có vẻ gì là do dự luôn!” tôi hốt hoảng la lên.
“Đúng là cháu gái của bà có khác!” bà tự hào tuyên bố.
“Sao bà lại vui thế hả?!” tôi gắt.
“Ý cháu là sao? Bà không được tự hào về những cô cháu gái can đảm của mình à?”
“Vấn đề không phải ở đó! Ruffaltio có quái vật, bà nhớ không? Lỡ như…” tôi bắt đầu giải thích, nhưng bà giơ tay lên ngắt lời.
“Khoan đã.”
“Gì vậy ạ? Chúng ta không có thời gian đâu, bà ơi!”
“Ôi, im nào. Chuyện đó nói sau cũng được. Với lại…” bà ngập ngừng.
“Với lại sao ạ?” tôi thúc.
Bà chỉ tay về phía căn phòng có bàn thờ của mình. “Bà khá chắc là hai đứa nó sắp bước vào Ruffaltio rồi.”
“Cái gì?!” tôi hét lên.
Tôi quay phắt lại nhìn vào phòng. Quả đúng như vậy, Shiori và Saori đang đứng sừng sững trước chiếc tủ quần áo mở toang, chân đã xỏ giày thể thao, vẻ mặt đầy quyết tâm. Chúng nhìn nhau, rồi im lặng nắm tay và cùng bước về phía chiếc tủ.
“Dừng lại!” tôi hét lên để ngăn chúng, nhưng biết là không đủ tôi liền lao vào phòng và túm lấy vai cả hai. Chúng giật nảy mình quay lại nhìn tôi.
“Ồ, là anh à” Saori lên tiếng, vẫn với vẻ mặt cau có thường ngày. “Anh về khi nào thế?”
“Về được một lúc rồi!”
“Ồ, thật hả?” Shiori nói. “Vậy, mừng anh về nhà, anh zai! Em còn chẳng nhận ra anh đã về!”
“Ừ, anh biết mà,” tôi thở dài.
Hai đứa song sinh đã bị cảnh tượng bên kia cánh cửa tủ mê hoặc đến nỗi không hề nghe thấy tiếng tôi và bà bước vào, và ngay cả khi đi ngang qua chúng cũng chẳng nhận ra sự hiện diện của chúng tôi.
“Mà này, sao hai đứa lại đi giày trong nhà thế?” tôi hỏi.
“Nhìn này, anh! Có một khu rừng ở bên kia tủ quần áo! Nhìn này, nhìn này!” Saori thúc giục, hăng hái chỉ tay về phía cánh cửa đang mở.
Tôi làm theo lời nó, và một khung cảnh quen thuộc hiện ra. Thực tế, đó chính xác là nơi trong khu rừng mà tôi đã thấy khi lần đầu mở cánh cửa này. Phải, bạn không nghe nhầm đâu. Nó dẫn đến khu rừng.
“Khoan, khu rừng?” tôi lẩm bẩm một mình.
“Vâng, một khu rừng!” Saori hào hứng nói, có vẻ không nhận ra tôi đã dùng mạo từ xác định. “Anh biết chuyện này không?”
Tôi làm ra một âm thanh ra chiều suy nghĩ lắm. Chuyện này thật vô lý. Lần cuối cùng tôi “đăng xuất” khỏi Ruffaltio, tôi đang ở trong phòng nghỉ trên tầng hai của cửa hàng. Theo lẽ thường, cánh cửa phải dẫn về đó chứ?
“A-ha! Cứ nhìn mặt anh là biết, anh chẳng biết gì sất!” Saori đắc thắng tuyên bố, tưởng rằng đã đọc vị được tôi trong khi thực tế thì hoàn toàn ngược lại. Tôi biết mình nên sửa sai cho nó ngay nói rằng thực ra tôi có biết về cái tủ nhưng tôi quyết định tạm gác lại. Lúc đó, tôi quan tâm nhiều hơn đến cơ chế hoạt động của cánh cổng.
“Vậy là thay vì dẫn đến cửa hàng, nó lại mở ra khu rừng à?” tôi lẩm bẩm, chìm trong suy nghĩ. “Lạ thật…”
Sau vài giây đăm chiêu, tôi giơ tay chỉ vào bàn thờ của bà.
“Shiori, Saori, nhìn kia kìa” tôi nói.
“Nhìn gì ạ?” Saori hỏi.
“Kia.”
“Bàn thờ ạ?” Shiori nói, nghiêng đầu bối rối trước khi cùng em gái đi tới xem có gì đã thu hút sự chú ý của tôi.
Tuyệt vời. Tôi đã thành công chuyển hướng sự chú ý của chúng khỏi cái tủ. Tôi nhanh chóng đóng cửa tủ lại, rồi mở ra lần nữa. Lần này, phòng nghỉ trong cửa hàng của tôi đã ở phía bên kia, đúng như lẽ ra phải thế.
“À, được rồi. Hiểu rồi” tôi lẩm bẩm, rồi lại đóng cửa lại.
“Anh ơi, anh muốn bọn em xem cái gì thế?” Saori hỏi, bắt đầu mất kiên nhẫn khi quét mắt khắp bàn thờ tìm kiếm điều bất thường.
“Ồ, anh nghĩ có lẽ hai đứa muốn xem bà giơ tay chữ V trong ảnh” tôi nói dối.
“Sao lại muốn chứ? Tấm nào bà chẳng làm thế. Em chán ngấy cái dấu hòa bình đó rồi” Shiori bĩu môi.
“Ồ, ừ, em nói đúng. Lỗi của anh.”
“Dù sao thì, anh zai, chuyện này quan trọng hơn,” nó nói, lại mở cửa tủ ra.
Lần này, nó lại dẫn đến khu rừng. Dường như nơi cánh cửa dẫn đến phụ thuộc vào người mở nó, giống như điểm lưu game hay Nhật ký Phiêu lưu trong game RPG vậy. Điều đó cũng có nghĩa là cánh cổng coi khu rừng này là “điểm khởi đầu” của Ruffaltio cứ như thể muốn nói: “Hãy nhìn cuộc phiêu lưu vĩ đại đang chờ đợi bạn đây này!”
“Dù sao thì, nếu anh không biết về nó…” Saori bắt đầu.
“Thì có nghĩa là cái cổng này có lẽ chỉ mới xuất hiện hôm nay!” Shiori tuyên bố. Cả hai nở nụ cười đắc thắng.
Ôi trời. Hai đứa này đang nhảy từ hiểu lầm này sang hiểu lầm khác trong thời gian kỷ lục. Đối phó với một đứa đã đủ mệt nhưng khi cả hai hợp lại bạn gần như không có cơ hội nào để cản chúng. Với tư cách là anh trai và quan trọng hơn, là con trưởng tôi biết mình phải giải thích tình hình, nhưng lại chẳng biết bắt đầu từ đâu. Nhưng tôi còn chưa kịp lo lắng thì Saori đã lại lên tiếng.
“Sẵn sàng chưa, Shiorin?”
“Rồi! Sẵn sàng chưa, Saorin?”
Saori gật đầu đáp lại rồi cả hai đồng thanh “Hành trình đến thế giới khác! Lên đường!”
“Tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này chứ?” tôi than thở, nhưng lời của tôi đã không đến được tai chúng. Chúng đã bước qua cánh cổng. Tôi đứng đó vài giây, gãi đầu bực bội. “A, mặc xác nó! Bà ơi, cháu đi theo chúng đây!” tôi tuyên bố trong tuyệt vọng.
“Được thôi, cưng. Vui vẻ nhé!” bà nói, thản nhiên vẫy tay tiễn tôi.
“Vui vẻ? Vui vẻ?! Cháu đến đó không phải để vui vẻ! Hai đứa này sẽ làm cháu phát điên lên mất, cháu thề” tôi càu nhàu.
Bà thực sự có gan cười khúc khích trước điều đó. “Chà, nếu vậy, bà sẽ vui thay phần cháu.”
“A, lạy Chúa, mấy đứa nhóc này…” tôi làu bàu. “Thôi thì, chúng cháu có lẽ sẽ về muộn, nên bà cứ ăn tối trước đi.”
“Ồ, đừng lo. Bà sẽ niệm một câu thần chú ngưng đọng thời gian lên mấy cái bánh bao để chúng vẫn còn ngon và nóng khi ba đứa về” bà trấn an tôi.
“Cảm ơn bà. Cháu đi đây!”
Tôi lấy đôi giày chuyên dụng cho Ruffaltio giấu trên kệ trong bàn thờ của bà và vội vàng xỏ vào.
“Cẩn thận nhé” bà nói.
“Khoan đã, bà bảo cháu cẩn thận à? Đúng là chúa hề” tôi khịt mũi. “Thôi, chào bà!”
Tôi bước qua cổng vào khu rừng và lao đi nhanh nhất có thể để đuổi theo hai cô em gái của mình.


0 Bình luận