Magika no Kenshi to Shouk...
Mihara Mitsuki Chun
  • Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Quyển 2

Chương 4.2: Mô phỏng tình yêu

0 Bình luận - Độ dài: 5,418 từ - Cập nhật:

Để tránh gây chú ý khi mọi người trong Dinh thự Phù Thủy tiễn biệt, Kazuki và Lotte đã hẹn gặp nhau tại cổng trường. Đây quả là một kế sách tài tình của Mio.

Kazuki vừa bước ra khỏi dinh thự và đứng đợi một lát, thì một giọng nói hớn hở, líu lo vang lên.

“Anh Kazuki!”

Lotte khẽ rảo bước, chiếc váy tung bay, nhanh chóng chạy về phía Kazuki.

Cô bé mặc một bộ váy hệt như các tiểu thư khuê các thường diện đi dự tiệc.

Váy không quá dài nên không hề gây cản trở khi chạy. Trông hai người khi sóng bước quả thực vô cùng khác biệt, như cảnh một thường dân đang hộ tống một nàng công chúa vậy…

“Đây là chiếc váy em mặc khi tới xin tị nạn ở đây đó ạ, cũng là bộ quần áo duy nhất em mang từ Seinmundo đến.”

“Vậy ra em đang mặc bộ đồ đặc biệt của mình. Mà nói thật thì, nó rất đẹp. Kiểu như…”

Không chỉ đơn thuần là đẹp, mà còn là tuyệt mỹ. Cổ áo trễ sâu, để lộ bờ vai và phần ngực, eo được may bó sát thon gọn, tà váy xòe rộng như những cánh hoa. Bộ trang phục đó, kết hợp với vẻ đáng yêu vốn có của Lotte, khiến cô bé trông hệt như một nhân vật bước ra từ truyện cổ tích.

“Được một người đàn ông khen thật lòng… Tim em đập thình thịch luôn ạ.”

Lotte cúi đầu, tay khẽ vân vê tà váy, có vẻ đang ngượng ngùng.

―Giờ thì, nên đi lối nào để rời khỏi đây nhỉ?

Sẽ là một sai lầm nếu anh cứ đi trước và giữ khoảng cách với cô bé, vì Mio đã dặn dò trước rồi. Anh đã được chỉ thị là phải khoác tay hoặc ôm eo cô bé.

Nhưng người chủ động nắm tay phụ nữ không thể là đàn ông. Nếu cứ thế này…!

“Vậy thì, chúng ta đi chứ?”

Kazuki nhẹ nhàng ôm lấy vòng eo mảnh mai của Lotte, eo cô bé thon đến mức anh có cảm giác mình có thể ôm trọn chỉ bằng một tay.

…Mio đã nói rằng đối với người trưởng thành thì đây là lẽ tự nhiên, nhưng anh vẫn cảm thấy mình hơi quá lời.

Tuy nhiên, Lotte ngước lên nhìn Kazuki một cách ngỡ ngàng, và một trái tim hồng nhỏ bé dường như bay ra từ cô bé.

Lời khuyên của Kaya rằng hãy đối xử với Lotte như một cô gái đúng nghĩa chợt lóe lên trong đầu anh.

“Anh Kazuki… đây có phải là điều mà mọi người gọi là hẹn hò giữa một đôi nam nữ không ạ? Em chưa bao giờ tham gia vào việc như thế này, nhưng nó hoàn toàn giống như buổi vũ hội hoàng gia vậy!”

Khi nghĩ về điều đó, cách ứng xử khoa trương này có thể bắt nguồn từ một quốc gia xa lạ nào đó.

“Em… cứ nghĩ rằng một câu chuyện tình lãng mạn [37] giữa nam và nữ sẽ không bao giờ xảy ra trong đời em. …Đây như một giấc mơ vậy, em thấy lòng mình nhẹ bẫng. Có thật là em có thể tin vào điều này không ạ…?”

Lotte thì thầm, khẽ nép sát vào cánh tay của Kazuki đang ôm mình.

―Và rồi, điểm đến của họ là [Thành phố Máy tính Giả kim - Akihabara].

Nơi đây từng được gọi là Phố Điện tử, sau đó trở thành Thành phố Anime, và khi bước vào thời đại phép thuật, nó được biết đến với cái tên Thành phố Máy tính Giả kim.

Ở đó, họ đang theo đuổi việc ứng dụng thuật giả kim vào mục đích giải trí, bất kể là bao nhiêu.

Điều mà họ đặc biệt theo đuổi là thể loại giải trí mang tên <Moe> [38].

Những nhà giả kim chuyên về Moe, hay còn gọi là <Otaku>, đang tụ tập tại thị trấn này để thành lập các xưởng của mình.

Nhiều loại Moe khác nhau được tạo ra từ những xưởng của Otaku này và được công khai.

Sử dụng thuật giả kim, các mô hình giả kim với mẫu mã tiên tiến và mọi màu sắc có thể, cũng như các hình ảnh ba chiều, được trình chiếu tự do bằng thiết bị máy chiếu quang ảnh ma thuật.

Và sau đó, sử dụng thần giao cách cảm để truyền tải âm thanh, hình ảnh và thậm chí cả cảm giác xúc giác lạ lẫm đến người chơi, ứng dụng thuật giả kim vào anime và galge [39], có thể nói đây là <Thực tế ảo tối thượng của Moe>.

Dù Kazuki đã từng xem anime cùng Kanae trước đây, nhưng đây là lần đầu tiên cậu đặt chân đến thành phố sôi động này. Khi Lotte bước xuống từ tàu hỏa, cô bé không kìm được tiếng reo vui mừng: “Trời ơi! Ôi Chúa ơi!”

“Không thể tin nổi! Tuyệt vời quá desu! Toàn thành phố đều tràn ngập những bộ anime mà em chưa từng thấy bao giờ desu!”

“…Nhìn kỹ thì, các tấm poster quảng cáo game người lớn với cảnh báo 18+ lại được dán tràn lan công khai giữa ban ngày. Thế này có thật sự ổn không? Không phải nên bán một cách bí mật hơn mới phải chứ?”

Giờ mới nhắc, đây có thật sự là một nơi thích hợp để hẹn hò không nhỉ?

“Không, đây là… đây là… tuyệt diệu!”

Người đột ngột xuất hiện bên cạnh Kazuki chính là hóa thân của Tiên Tri.

Một diva lại thấy game người lớn là tuyệt diệu sao…?

“Nói tóm lại, đây là nơi sự tham lam được hiện thực hóa thông qua việc kiểm soát vật chất bằng hoạt động tinh thần… Loài người không cần phải bị xiềng xích bởi thể xác nữa về mặt dục vọng. Ý nghĩa của thể xác đã bị loại bỏ trong một nền văn minh tối thượng. Những người đã thăng hoa tâm trí mình bằng các game người lớn này đã vượt qua khái niệm thể xác và biến thành những thiên thần lưỡng tính, nói như vậy hoàn toàn không phải là cường điệu chút nào. Giống như những gì đã được đề cập trong Kabbalah, khi thời kỳ của Trái Đất kết thúc và loài người bước vào thời kỳ Con Cừu. Sinh linh đẹp đẽ nhất của loài người đã ở đây rồi! Lotte, chúng ta hãy đi mua đồ lưu niệm rồi về nhà thôi.”

Với vẻ căng thẳng trông hệt như một người say rượu, Tiên Tri nói ra những điều khó hiểu.

Ngay cả Leme cũng hiện hình bên cạnh Tiên Tri và “Ừm ừm” gật đầu phụ họa.

“Game mô phỏng tình yêu sao… Nó có thể hữu ích cho việc giáo dục tình yêu của Đức Vua chúng ta đấy.”

“Tiên Tri! Leme-san! Hôm nay là buổi hẹn hò của Kazuki-onii-san và em, chỉ hai chúng ta thôi desu!”

Lotte bĩu môi nói, Tiên Tri giật mình rồi biến mất.

Leme cũng nói “Xin lỗi, vừa rồi ta đã làm vướng víu rồi” rồi rút lui.

“Vậy thì, trước hết chúng ta hãy ghé thăm một vài cửa hàng. Hay là chúng ta tìm kiếm một số bộ anime mới mà Lotte chưa xem thử? Chà, dù sao anh cũng chẳng biết gì về lĩnh vực đó cả. Lotte thích xem thể loại anime nào?”

“Nam nữ… Em thích thể loại tình cảm nam nữ desu!”

Lotte vui vẻ kéo tay Kazuki đến một cửa hàng được trang trí bằng các hình minh họa dễ thương.

“Nếu Onii-san không rành về anime, vậy thì với tư cách là người không có kiến thức nền tảng, em muốn hỏi bộ nào là số một trong mắt Onii-san khi nhìn vào hình minh họa của các cô gái desu. Hãy cùng khám phá [Moe] của Onii-san nhé!”

Kazuki cười gượng trước lời của Lotte. Không hiểu sao cậu lại thấy sợ hãi khi trả lời một cách thiếu suy nghĩ.

“Được rồi, chúng ta sẽ mua tất cả những gì trông thú vị rồi về nhà. Chúng ta sẽ xem thật nhiều cho đến khi gục xuống càng sớm càng tốt.”

“…Xem cho đến khi gục xuống sao?”

—Dù sao thì từ giờ trở đi, Lotte sẽ có một tương lai đáng để mong chờ.

“Em đã xem anime và manga suốt thời gian nằm trên giường bệnh desu. Mặc dù ở khu vực quanh Đức, tất cả những gì được xếp vào loại mâu thuẫn với Thần thoại ở đó đều bị cấm desu.”

Lotte đột nhiên nói trong khi cầm một gói anime.

“Khi em lớn lên, em có thể cảm nhận rõ ràng rằng đất nước đó đã nhanh chóng tôn sùng giáo lý đức tin như thế nào. Ban đầu không có kinh sách Thần thoại Bắc Âu. Sau đó, vì mục đích truyền bá đức tin, họ đã biên soạn một kinh sách mới. Có rất nhiều điều cấm kỵ và giáo điều thực sự nghiêm khắc. Ví dụ, giáo lý của Odin dạy rằng việc tạo ra những thứ để thỏa mãn dục vọng của bản thân phải bị phủ nhận desu. Sự thật là vũ khí và công cụ của các vị thần Bắc Âu, tất cả, đều chỉ là quà tặng từ những người khác.”

Các nhà giả kim ngày nào cũng cho ra đời những món đồ mới. Trong lúc họ đang dạo quanh xưởng sản xuất kiêm luôn nơi trưng bày và bày bán những món đồ ấy, Lotte khẽ thì thầm: “Kỳ lạ thật, những lời dạy đó, đúng không?”

“Cũng có những người không bị ràng buộc bởi các giáo điều mà vẫn sống tốt. Nhưng em thì chỉ nghĩ đến việc tất cả những điều ấy làm tổn hại trái tim mình như thế nào. Ngay từ đầu, cơ thể em đã bị thương tổn rồi, giờ đến trái tim cũng bị vậy nữa. Em nghĩ rằng mình không còn được gọi là đang sống nữa, phải không?... Thế là em đành làm khó ông quản gia và cô hầu gái, nhờ họ thu thập manga và anime cho em đó.”

Lotte bắt đầu hồi tưởng lại những ngày tháng nằm liệt trên giường.

“Ngay cả khi em đang xem anime, thì bên ngoài vô vàn chuyện vẫn cứ xảy ra. Ví dụ như… cuộc chiến giành người thừa kế. Những con người sở hữu ma lực mạnh mẽ sẽ có địa vị cao trong Seinmundo. Em là một người có ma lực rất mạnh. Chính vì thế, dù cuộc đời em đã như ngọn nến đứng trước gió lớn, nhưng những kẻ có ý định nâng đỡ em vẫn cứ xuất hiện. Dù cho em chẳng hề có ý định tranh giành gì cả.”

Một cuộc chiến giành quyền thừa kế nơi hoàng cung. Đó là một thế giới hoàn toàn xa lạ với Kazuki, người lớn lên ở Nhật Bản, trừ khi nó xuất hiện trong những câu chuyện cổ tích.

Mối quan hệ con người như một đầm lầy không lối thoát, một vòng xoáy âm mưu – những điều như vậy có lẽ đã xảy ra với cô gái này, y hệt như những gì trong các câu chuyện.

“Những kẻ muốn lợi dụng em để được thăng chức… những kẻ xa lánh em vì xem em là sự tồn tại mang đến hỗn loạn cho hoàng cung… Tất cả mọi người xung quanh em đều trở thành những kẻ có trăm nghìn âm mưu, ai cũng giấu giếm ý đồ thật sự của mình trước em, nói những lời không có trong lòng. Bề ngoài thì họ tỏ ra đầy đồng cảm như người một nhà vậy. …Dù cho em có khả năng nhận biết ý đồ thật sự của họ bằng thần giao cách cảm.”

Lotte cười gượng gạo đầy châm biếm. Cô ấy có khả năng như vậy, nên đã trải qua cuộc đời này với nhiều kinh nghiệm bị phản bội hơn bất kỳ ai.

“Môi trường xung quanh em toàn là những kẻ đeo mặt nạ, và em, người đang hấp hối vào lúc đó, chẳng muốn sống trong thế giới thực tại nữa, em chỉ muốn sống trong thế giới anime đầy phù phiếm kia. Thế nên… Em cảm thấy mình như được tái sinh vậy, khi trốn thoát đến đất nước này.”

Trong xưởng sản xuất ấy, không có bộ anime tình cảm nào là thứ Lotte yêu thích cả.

Rời khỏi xưởng, Lotte nheo mắt dưới bầu trời quang đãng rực rỡ của Akihabara.

“…Dù vậy, cuối cùng, em vẫn không thể thoát khỏi… những bóng đen u tối vẫn đuổi theo em.”

Đúng lúc đó, những bóng dáng kỵ sĩ trên con đường bộ hành rộng lớn lọt vào mắt họ.

Trong số những kỵ sĩ trắng đang tuần tra Akihabara, có một kỵ sĩ Đức áo đen trà trộn vào.

Lotte giật mình hoảng sợ.

“Không sao đâu.” Kazuki ôm lấy vai cô gái đang run rẩy.

“Bọn họ tuyệt đối không thể làm gì ở nơi này.”

Vừa giữ vai Lotte trong vòng tay, nhóm kỵ sĩ vừa tiến về phía họ. Rồi họ đi ngang qua. Khoảnh khắc lướt qua nhau, tên kỵ sĩ Đức áo đen liếc nhìn về phía họ.

“Hôm nay em cứ vô tư nghĩ về những điều vui vẻ thôi. Anh nhất định sẽ bảo vệ em.”

Kazuki truyền tải cảm xúc của mình đến Lotte bằng thần giao cách cảm và một biểu tượng trái tim bay ra từ ngực Lotte.

“Em chẳng hiểu sao… không còn ai để dựa dẫm ngoài Onii-san nữa, nên em rất sợ cảm xúc của chính mình. Cứ thế này, em muốn bám lấy Onii-san thật nhiều… Liệu em được Onii-san nuông chiều như vậy có thật sự ổn không ạ…”

Ngược lại, Kazuki nghĩ rằng Lotte đã quá để tâm đến bầu không khí xung quanh họ rồi.

Phép thuật thần giao cách cảm của cô bé có lẽ là một khuynh hướng bi kịch, bởi vì nó khiến cô nhận ra rằng xung quanh mình chẳng có ai đáng để dựa dẫm.

“Em tự hỏi, có phải các nhân vật mà Onii-san thích đều rất giống với mọi người trong Dinh thự Phù Thủy không ạ?”

Lotte thích thú trêu chọc Kazuki.

“Anh, anh không có kiến thức nền về anime gì hết, nên chẳng qua là bị thực tế vô tình ảnh hưởng thôi mà.”

Nghe Kazuki biện minh, Lotte phá ra cười sảng khoái.

“Vậy là Kazuki-Onii-san thích mọi người trong Dinh thự Phù Thủy ạ. Em tự hỏi liệu em cũng có như vậy không, sở thích về nhân vật anime của em cũng đã thay đổi rồi. Nếu là Onii-san, đối với mọi người trong Dinh thự Phù Thủy…”

Kazuki hy vọng Lotte cũng sẽ trở nên như vậy với mọi người trong Dinh thự Phù Thủy. Để Lotte hiện tại cũng có được một nơi thuộc về mình.

Kazuki cầm trên cả hai tay những túi đồ từ các xưởng sản xuất, chất đầy những đĩa anime Ultra-shortwave Ray Disk (URD) mà họ đã thu được sau “trận chiến”. Toàn bộ các bộ anime này đều tràn ngập những nhân vật có ngoại hình giống hệt các thành viên trong Dinh thự Phù Thủy. Kazuki cũng sẽ cùng Lotte xem chúng và vui vẻ.

…Tuy nhiên, vấn đề là họ sẽ xem bộ nào trước (tức là nhân vật nào sẽ xuất hiện đầu tiên) theo lượt.

“Vậy thì, chúng ta có nên đến khu game arcade tiếp theo để chơi game hai người không ạ?”

Ở Akihabara có một khu game arcade quy mô lớn mà họ không thể tìm thấy ở quanh Học viện Kỵ sĩ.

Ngành kinh doanh game arcade, từng được cho là đang suy thoái, đã hồi sinh mạnh mẽ nhờ cơn sốt game giả kim thuật.

Các vật phẩm được phát minh bằng giả kim thuật tiên tiến, dù là game hay thứ gì khác, đều không phù hợp để sản xuất hàng loạt, đó là lý do tại sao game giả kim thuật phù hợp hơn cho các doanh nghiệp quy mô lớn thay vì sử dụng trong gia đình.

Game giả kim thuật tại các khu game arcade thậm chí còn có thực tế ảo sống động hơn, có thể trải nghiệm trực tiếp, so với game giả kim thuật dành cho gia đình.

Ngược lại, game hẹn hò (gal game) lại trở thành xu hướng chính cho việc sử dụng tại nhà vì không yêu cầu cấu hình cao.

Khi họ bước vào khu game arcade, không khí ở đó không thể so sánh với bất cứ điều gì họ từng thấy trước đây, với âm thanh và ánh sáng tràn ngập. Khắp nơi đều là những thiết bị hoành tráng và dòng người náo nhiệt. Mắt Lotte đảo liên tục.

“Tất cả những thiết bị này chỉ để chơi… thật là một sự vô nghĩa đáng yêu phải không ạ?”

“Có vẻ như coi việc chơi là vô nghĩa không phải là phong cách của thành phố này. Chúng ta sẽ chơi trò gì đây?”

Không chút do dự, Lotte chọn trò chơi hành động bắn súng zombie sinh tử có thể trải nghiệm trực tiếp.

“Không hiểu sao, em thấy mình có tự tin khi cầm súng ạ!”

—Sau khi trò chơi kết thúc, Lotte nói với Kazuki trong khi cố nhịn cười.

“Kazuki-Onii-san… chơi game không giỏi lắm đúng không ạ?”

“…Không, chết tiệt, tại sao, thật kỳ lạ là anh không thể đọc được chuyển động của kẻ địch trong game! Cái đó không hề thật chút nào! Chúng còn có thể kháng cự được cả chiêu Hayashizaki-ryu của bố anh… Giá mà họ tập trung hơn vào việc tái tạo hoạt động cơ bắp hay hơi thở của chúng!”

“Kazuki-Onii-san, anh có bào chữa thế nào cũng vô ích ạ! …Púp púp!”

Kazuki hoàn toàn bị Lotte giúp đỡ một cách áp đảo, cô bé tấn công tuyệt vời bằng súng của mình, mặc dù vẫn kêu “kyaakyaa” vì bất ngờ khi zombie đến gần. …Thật là bực bội. Anh muốn tập luyện thêm và cải thiện.

“…Chơi với hai người vui hơn là chơi một mình ạ! Onii-san cần em cứu thế này, đáng yêu làm sao♪”

Một biểu tượng trái tim bay ra từ khuôn mặt tươi cười của Lotte, Kazuki nghĩ thầm “Ừm, thế này cũng được.”

Điều kế tiếp thu hút sự chú ý của Lotte là chiếc máy chụp ảnh lấy liền.

“Em từng thấy cái này trong anime rồi! Cả nam lẫn nữ đều vào đó để chụp những tấm sticker kỷ niệm nho nhỏ, đúng không ạ? Trông nó sẽ là một món đồ trang trí hình ảnh thật dễ thương!”

“Dù anh nghĩ hai bạn nam vào chụp cũng ổn mà.”

“Anh Kazuki, về lý mà nói thì đúng là thế nhưng…!”

Chiếc máy chụp ảnh lấy liền này mang đậm hình ảnh của các cặp đôi, mà hôm nay lại là buổi hẹn hò của họ, thế nên Kazuki và Lotte không chút ngần ngại bước vào buồng máy.

Trong không gian chật hẹp, hai người tách biệt khỏi đám đông, thật sự tạo nên một bầu không khí khiến cặp đôi ngượng ngùng. Kazuki không biết nên biểu cảm thế nào trước ống kính, cuối cùng, anh chỉ đành giơ tay làm ký hiệu hòa bình với vẻ mặt nửa nhăn nhó nửa tươi cười—

Ngay bên cạnh, Lotte kiễng chân, “chụt” một tiếng hôn lên má Kazuki.

Tiếng màn trập vang lên đúng khoảnh khắc đó.

Lotte bẽn lẽn cười ‘tehehe’ nhìn Kazuki đang cứng đờ người.

“Anh từng nói không thể hôn người không phải là người đặc biệt của mình, giờ em đã hiểu rõ ý nghĩa của câu đó rồi. Em đã hiểu rồi nên… như vậy là được rồi phải không ạ?”

Lotte hân hoan cầm trên tay kết quả tấm sticker chụp chung, cảnh tượng cặp đôi ngốc nghếch[40] vui vẻ hiện ra trước mắt.

“Đây là kỷ niệm của hai chúng ta đó ạ.”

Kỷ niệm—Nếu lỡ như Lotte không còn tương lai, tất cả những điều này sẽ trở nên vô nghĩa.

“Chuyện này hơi kỳ lạ nhưng, từ lúc anh mắng em trong nhà tắm vì em không mặc quần áo, em cảm thấy anh thực sự đã coi em như một con người. Rồi anh còn nói sẽ bảo vệ em… Anh nhìn đáng tin cậy lắm, em vui đến mức tim đập thình thịch, cảm giác như sắp vỡ tung ra vậy… Hiện tại, em, em yêu anh rất nhiều. Nếu có thể có một tương lai, em muốn có một mối quan hệ nam nữ đặc biệt hơn nữa. …Em có quá nuông chiều bản thân không?”

Lotte ngước mắt nhìn trộm biểu cảm của Kazuki đầy ngượng ngùng, khiến anh dâng trào mong muốn được ôm chầm lấy cô. Từ người Lotte ấy, một chiếc chìa khóa hiện ra lơ lửng trước ngực cô. <Chìa khóa của trái tim>. Nó được hút vào chiếc nhẫn của Kazuki.

Họ đã thấm mệt vì chơi game, nên giờ họ đang định thư giãn trong một quán cà phê.

“…Quán cà phê cosplay Triệu Hồi—Xứ Sở Thần Tiên Solomon?”

Trong số những quán cà phê dọc phố chính, Lotte chọn quán này và nói “Em muốn vào đây”, một cửa hàng có vẻ đặt tên quá tự do. Mặc dù nói vậy, những quán cà phê khác đều là cà phê hầu gái cả…

“Tuyệt vời ạ. Cái tên quán đã toát lên dự cảm tốt đẹp rồi.”

Lotte kéo tay Kazuki, hơi thở hưng phấn phả ra từ mũi cô. Cái kiểu sở thích gì thế này.

Khi họ mở cửa, một không gian Solomon rực rỡ đang chờ đón Kazuki và Lotte.

“Chào mừng quý khách—! Astaroth Keiko đây ạ—!”

“Chào mừng quý khách! Zepar Fujiko đây!”

“Chào mừng quý khách, Gamygyn Kanako đây.”

Các cô gái lớn tuổi, mỗi người hóa trang thành một trụ trong 72 Trụ Thần Solomon với giọng nói tươi vui, vây quanh Kazuki và Lotte.

Astaroth là một thiên thần sa ngã mọc đôi cánh đen, Zepar là một ác ma mặc áo giáp bikini đỏ, Gamygyn có hình dạng của một thần chết đeo vòng cổ xương sọ.

Dĩ nhiên vẻ ngoài của họ hoàn toàn khác biệt với 72 Trụ Thần Solomon mà các kỵ sĩ và học viên kỵ sĩ triệu hồi. Mỗi cosplayer đều được hóa trang thành các cô gái, khoe ra rốn và đùi.

{Này… quán cà phê này là cái quái gì vậy? Chuyện gì đã xảy ra với bản quyền của Leme và những người khác vậy!?}

Leme đã giữ im lặng suốt buổi hẹn hò, nhưng cô không thể chịu đựng thêm được nữa và phản bác lại Kazuki.

“Dễ thương quá!” Lotte reo lên. Dù trong lòng Kazuki nghĩ rằng các nhân viên ở đây trông quyến rũ hơn là dễ thương.

“Đây là lần đầu tiên hai vị ghé quán sao?”

Astaroth Keiko-san, một thiên thần sa ngã, vừa phe phẩy đôi cánh đen tuyền vừa hỏi Kazuki.

“Quán cà phê này có chủ đề là 'thời đại ma thuật hiện đại' – một quán cà phê ý tưởng.”

“Đương nhiên rồi, nhân viên của quán đều hóa trang thành 72 Trụ Thần của Solomon. Chúng tôi còn có cả trang phục Solomon cho quý khách mượn nữa đấy!”

Các Kỵ sĩ là anh hùng của đất nước này, và 72 Trụ Thần của Solomon cũng rất được lòng công chúng. Điều này khá bất ngờ, nhưng việc một ý tưởng như vậy xuất hiện ở Akihabara thì cũng có vẻ là chuyện thường tình.

“Khu vực phục vụ đồ ăn thức uống được tách riêng, chúng tôi còn bố trí khu vực vuốt ve để quý khách có thể chơi đùa cùng các Ma Thú đáng sợ nữa.”

“Ma Thú… vuốt ve ư?”

Trước vẻ mặt nghi hoặc của Kazuki, Gamygyn Kanako-san, vị thần chết, chỉ tay về phía không gian được ngăn cách bằng vách kính ở phía sâu trong quán cà phê. Ở đó có một cánh cửa trong suốt, khách hàng có thể tự do ra vào. Bên trong, vài khách đang – nô đùa cùng những chú cún con.

“…Khoan đã, đó không phải Ma Thú mà là chó con đúng không?”

Có vẻ quán cà phê này vừa là quán cosplay, vừa là quán cà phê chó con.

“Không phải đâu! Đó là sự tồn tại đáng sợ của Ma Thú, những chú [Chó Canh Đền Thờ Thánh Bernard] từ truyền thuyết kinh hoàng của [Chú Chó xứ Flanders] mà ai nghe cũng phải rơi nước mắt!”

“Thêm cái chữ ‘Thánh’ vào là chỉ để hấp dẫn mấy đứa mắc bệnh ‘chuunibyou’ thôi chứ đó rõ ràng chỉ là một giống chó thôi mà!?”

“Em muốn cosplay ạ!” Lotte hào hứng tuyên bố lựa chọn của mình.

“Vậy mời quý khách đi lối này.”

Zepar Fujiko-san nắm tay Lotte và dẫn cô bé đến phòng thay đồ. Có một truyền thuyết kể rằng Ác ma Zepar sẽ mang đến cho người triệu hồi một người khác giới mà họ mong muốn, nhưng chuyện này chẳng liên quan gì đến tình huống hiện tại.

“Xin mời quý khách chơi đùa với Ma Thú trong khi chờ vị khách kia thay đồ ạ.”

Hiện tại, Kazuki đi qua khu vực đồ ăn và đến khu vực vuốt ve.

Có một chú chó con trong không gian chật hẹp đó, khi Kazuki đến, nó lập tức lao tới với tốc độ tối đa và quấn quýt dưới chân cậu. Kazuki giật mình cứ như bị đánh vào ngực vậy.

…Dễ thương quá. Khụ, một kiếm sĩ như mình lại để trái tim bị đánh cắp bởi sinh vật mềm mại này, cứ như một cô gái bị gã sở khanh ngoài phố dụ dỗ vậy…! Một kiếm sĩ phải luôn giữ được sự điềm tĩnh mọi lúc!

Kazuki ngồi xuống, giả vờ điềm tĩnh, rồi vừa vuốt ve chú chó con đó,

“Quý khách ơi, nhìn xem, bé này vừa mới sinh không lâu đâu ạ.”

Astaroth Keiko-san bế một chú chó con đặc biệt nhỏ, như thể muốn dụ dỗ Kazuki sa ngã vào sự suy đồi, và đặt chú chó vào lòng cậu. Đúng là hành động của một thiên thần sa ngã.

Với bộ lông trắng và nâu đặc trưng của Saint Bernard, chú chó còn có tính cách thông minh và thân thiện với con người. Saint Bernard là một loại chó lớn và khỏe mạnh, nhưng ở đây chỉ toàn chó con.

Chú chó con vừa mới sinh không lâu có khuôn mặt bầu bĩnh đáng yêu, đôi mắt tròn xoe ngước nhìn Kazuki với vẻ dễ thương ‘sát thương’ chết người. Kazuki không thể kìm nén được nữa và cuối cùng thốt lên: “Mẹ kiếp, dễ thương quá! Con vật này… siêu dễ thương!” Cậu vùi mặt vào chú chó con để tận hưởng sự mềm mại và mượt mà của nó như một kẻ bị nhập.

“Onii-san, em thay xong rồi này!”

Tiếng bước chân từ phía phòng thay đồ vọng lại, khi cậu quay lại – Lotte đã biến thành một chú chó con dễ thương.

“Cái, cái loại 72 Trụ Thần của Solomon nào thế kia?”

“Glasya Labolas ạ, gâu gâu!”

Đó chỉ là một con cún con thôi mà! Glasya Labolas có đôi cánh chim ưng, mang sức mạnh khát máu, là một con chó khổng lồ trông như quái vật ấy chứ!

Leme gào thét trong đầu Kazuki, kịch liệt bày tỏ sự phản đối của mình.

Lotte đeo đôi tai chó rủ xuống, lớp lông mềm mại quấn quanh cổ, mặc bộ bikini lông và hồn nhiên phơi bày làn da trắng ngần. Đôi cánh nhỏ xíu, trông thật “khó đỡ” được gắn trên lưng cô bé.

"Sao mà, độ hở hang có vẻ hơi quá mức rồi thì phải...!? Ngay cả khi so với các bộ cosplay khác đi chăng nữa!"

"Fufufu, em biết tim Anh trai đang đập thình thịch mà! Bộ này hợp với em lắm đó, với lại em chọn bộ này để Anh trai phải chú ý đến em như cô gái số một cơ mà!"

Lotte bất ngờ lại nghĩ ra mấy trò "tiểu quỷ" như vậy sao...!?

Lotte ôm chầm lấy Kazuki cùng với những con cún con khác. Mấy chú cún kia có lẽ nghĩ Lotte là đồng loại của chúng chăng? Chúng cũng xúm lại vờn quanh Kazuki.

Khi một chú cún liếm lên má Kazuki, Lotte cũng liếm lên má còn lại của cậu với tiếng "liếm chụt chụt".

"Anh trai... gâu!"

"Lô, Lotte, em rốt cuộc đang làm cái trò gì vậy...!"

"Lotte là chó con đó gâu!"

Khốn thật, là một kiếm sĩ, ta sẽ không lung lay vì mấy trò cosplay động vật kiểu này đâu...!

{Không, Glasya Labolas không hề dễ thương như vậy... hắn ta trông giống một con chó lai khỉ đột thì đúng hơn...}

Lời của Leme chẳng thể lọt vào tai Kazuki được nữa.

"Anh trai, hãy cưng nựng Lotte y như cái cách Anh trai đã cưng nựng chú cún con đó lúc đợi em đi!"

"Em, em thấy sao! Cái khoảnh khắc anh hoàn toàn mất cảnh giác với chú cún đó á!!"

Kazuki lắp bắp "Dễ, dễ thương, dễ thương" và cứng nhắc xoa đầu Lotte.

"Anh trai, lúc cưng nựng chú cún kia Anh trai còn nhiệt tình hơn nhiều đó! Xin hãy làm y như vậy với em đi, chú cún đó dễ thương hơn em sao?"

Làm gì có chuyện chú cún nào dễ thương hơn Lotte được.

"Dễ thương! Chết tiệt, em dễ thương quá! Cực kỳ dễ thương!"

"Anh trai, giờ anh đang nghĩ em siêu dễ thương, thích quá đi mất ♪"

Kazuki đành bất lực ôm chặt lấy hông Lotte hết mức có thể rồi dụi mặt vào đó. "Gâu gâu, quắn ♪" Một trái tim nhỏ bay ra từ Lotte và cô bé cứ thế vui vẻ liếm má Kazuki.

Đó là một không gian nơi sở thích kỳ lạ của họ được đánh thức.

"Kazuki-Anh trai... đây, có lẽ là khoảnh khắc hạnh phúc nhất đời em..."

"Thưa Quý khách, xin hãy cho chúng ăn thức ăn này ạ."

Thần chết Gamygyn Kanako-san tiến đến và đưa cho Kazuki mấy cái bánh quy.

Lotte há miệng "a—n", Kazuki liền đút bánh quy cho cô bé, rồi Lotte "Gâu gâu! Cún ~n ♪" và nhai với khuôn mặt tươi cười rạng rỡ. Cái sự hăng hái này...!

"Các Quý khách bình thường thường quá ngại ngùng để làm vậy, nhưng... đây là lần đầu tiên một Quý khách trở thành Solomon hoàn toàn như thế này."

{Ưưư, Leme và 72 Trụ cột Solomon khác đâu có như thế này đâu!}

"Xin mời nhận giải thưởng Solomon & Triệu hồi sư Xuất sắc nhất này ạ."

Vì lý do nào đó, Kazuki và Lotte đã được trao một chiếc cúp.

"Anh trai, lần tới chúng ta hãy đưa Mio-chị gái đến đây nữa nha."

"Gì, tại sao?"

"Mio-chị gái mặc một bộ trang phục hơi hở hang một chút, tưởng tượng khuôn mặt cô ấy đỏ bừng và cái cách cô ấy liếm Anh trai 'liếm chụt chụt' trong khi ngượng ngùng... chắc chắn sẽ cực kỳ dễ thương đó. Đó là Moe đó."

Đây là kế hoạch quỷ quái gì vậy?

Kazuki thử tưởng tượng... Một Mio bối rối lắc đầu loạn xạ với mái tóc hai bím "lắc qua lắc lại".

"Đây là ngày tuyệt vời nhất trong cuộc đời em đó ♪" Lotte vừa cười vừa nói.

Mức độ tích cực của Lotte tăng lên 80.

Có thể sử dụng ma thuật Tiên tri đến cấp độ 3 với những con số đó.

—Và rồi ngày hôm sau, Kazuki sẽ phải đối mặt với trận chiến định mệnh của mình.

Bình luận (0)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

0 Bình luận