Khi Những Ảo Tưởng Thanh...
Chuyển Giác Hôn Trư ; 转角吻猪
  • Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

[Toàn Tập]

Chương 48: Sinh vật mang tên chị gái

1 Bình luận - Độ dài: 1,624 từ - Cập nhật:

Chương 48: Sinh vật mang tên chị gái

Hạ Chẩm Nguyệt à Hạ Chẩm Nguyệt, không thể như vậy được!

Rõ ràng đã hạ quyết tâm rồi, còn sắp đi về đến nhà rồi, mà vẫn không kiềm chế được sao!

Cho dù là dừng thời gian cũng không được! Lỡ cậu ấy đột nhiên tỉnh lại thì sao!

Không phải chỉ ôm cậu ấy, cọ cọ cậu ấy thôi sao, có gì mà hấp dẫn mình đến thế cơ chứ?!

Sau khi dừng thời gian, Hạ Chẩm Nguyệt bước vào trạng thái "hiền giả".

Càng nghĩ cô càng thấy mình vừa làm không đúng, giờ ôm cũng ôm rồi, sờ cũng sờ rồi, cảm thấy đời này mình không cần yêu đương cũng được, cô bắt đầu hối hận vì sao vừa rồi lại không kiềm chế được.

Tóm lại, cô một lần nữa hạ quyết tâm, nhất định phải "cai" Vu Tri Lạc mới được.

Ít nhất, ít nhất một tháng một lần? Không không được, từ từ thôi, trước tiên ba ngày một lần?

Cô xách rau, không ngoái đầu nhìn lại, trong lòng vẫn còn chút chột dạ, liền một mạch chạy về nhà.

Vu Tri Lạc đứng ngây người tại chỗ, nhìn bóng lưng cô chạy đi, muốn nói lại thôi, rồi lại muốn nói, cậu trợn trắng mắt, cũng quay người đi về phía đường lớn.

Về đến nhà nghe thấy tiếng xào nấu trong bếp, cùng với tiếng mẹ và chị họ nói chuyện.

Tim Vu Tri Lạc đập thình thịch, sợ mẹ hỏi Lý Lạc Khuynh những chuyện vớ vẩn.

Cậu xách rau đi vào bếp, Lý Lạc Khuynh đang ngồi trên chiếc ghế đẩu nhỏ, tay cầm tăm nhọn rút chỉ tôm, dáng vẻ ngoan ngoãn.

"Chị, sao chị qua đây?"

"Chị đến ăn cơm với dì út không được à, em cầm cái gì thế?"

Lý Lạc Khuynh tò mò ghé lại gần xem, còn tưởng cậu mua gì ngon, ai ngờ chỉ có mỗi một cây bắp cải.

"Em mua bắp cải làm gì..."

"Làm bắp cải xé tay chứ." Vu Tri Lạc điên cuồng nháy mắt với Lý Lạc Khuynh, "Trước đây không phải đã nói rồi sao, gần đây em đang học Hạ Chẩm Nguyệt cách đi chợ nấu cơm."

"Ồ... ồ ồ! Đúng đúng! Em học thế nào rồi, khi nào biểu diễn cho chị xem vài món?"

"Vẫn chưa thành thạo, phải tiếp tục học hỏi nhiều hơn nữa."

"Đúng là phải học hỏi người ta nhiều hơn mới được."

Nghe hai người này tung hứng, Thiệu Thục Hoa không nói nên lời, bà cứ thấy có gì đó không ổn, nhưng lại không thể nói ra rốt cuộc là chỗ nào không ổn, tuy nhiên Vu Tri Lạc cũng không chơi với bạn xấu gì, học đi chợ nấu cơm gì đó, vẫn tốt hơn gấp ngàn lần so với việc đi đến các quán bar hay gì đó.

"Sao quần áo con ướt hết thế?" Thiệu Thục Hoa liếc nhìn cậu, "Lại không mang ô? Bây giờ không phải mưa tạnh rồi sao?"

"Vừa nãy mưa to lắm ạ."

"Vậy sao không đến ký túc xá mượn ô của bạn."

"...Con gấp về ăn cơm mà, muốn ăn cơm mẹ nấu, dầm mưa cũng không sao!"

"Mau đi thay quần áo đi!"

Vu Tri Lạc đặt bắp cải xuống, nhanh nhẹn về phòng thay quần áo, thay xong quần áo ngoan ngoãn đi ra, về bếp nhặt hai củ tỏi lớn, ngồi xổm cạnh Lý Lạc Khuynh, cùng cô phụ giúp.

Mẹ đang thái rau, cậu và Lý Lạc Khuynh liền dùng ánh mắt giao tiếp.

「Mẹ em hỏi chị gì không?」

「Không có.」

「Hôm nay chị qua đây làm gì?」

「Bị lôi đến để giáo dục thôi chứ sao.」

「Còn em, em thật sự bám lấy người ta đi chợ à? Cái bộ dạng ướt sũng này, nhất định đã làm chuyện xấu gì rồi phải không?」

「Đừng nói bậy.」

Thiệu Thục Hoa đương nhiên không phát hiện cuộc trò chuyện bằng ánh mắt của hai chị em, bà vừa cho sườn heo vào nồi chần sơ, vừa cằn nhằn: "Lạc Khuynh à, tuần sau con có rảnh không, dì út giới thiệu cho con một cậu chàng, người cùng đơn vị với dì, người cậu ấy nhìn tử tế nho nhã, lại tốt nghiệp trường danh tiếng, nhỏ hơn con một tuổi..."

"Dì út! Tuần sau con chắc không rảnh đâu!"

"Vậy thì lát nữa cứ kết bạn Wechat nói chuyện trước đi, mẹ con ngày nào cũng cằn nhằn với dì, con cũng đến lúc tìm đối tượng rồi, đỡ cho các dì ấy cứ bận tâm."

"Cái đó... con đang cố gắng mà, đây không phải ngày nào cũng trông coi quán cà phê, xem có hoàng tử bạch mã nào gõ cửa không."

"Chuyện duyên phận ấy à, phải tự mình chủ động đi tranh thủ, cứ trông chờ thì sao mà được."

"Đúng vậy! Mẹ nói đúng!"

Vu Tri Lạc đang đứng nghe lén bên cạnh bỗng nhiên lớn tiếng đáp lời, khiến hai người họ giật mình.

Lý Lạc Khuynh lườm cậu một cái thật mạnh, đẩy thau tôm về phía cậu, bảo cậu tự làm việc đi.

"Dì út, sườn heo chần xong thì làm thế nào ạ, con học dì nhé."

...

Lý Lạc Khuynh sống ở khu dân cư kế bên, cô lại không biết nấu ăn, bình thường hoặc ăn ở quán, hoặc gọi đồ ăn ngoài, hoặc lên nhà Vu Tri Lạc ăn chực.

Gia đình cô mở công ty, bố mẹ cô bình thường cũng không rảnh rỗi gì, cô liền tự dọn ra ngoài ở, đỡ phải bị cằn nhằn suốt ngày.

Vì bản thân có điều kiện tốt, nên tầm nhìn cũng cao, cộng thêm có chút sự nghiệp riêng, cô càng không muốn kết hôn, ở thành phố lớn không ít cô gái cũng có suy nghĩ như vậy.

Trong bữa cơm, Thiệu Thục Hoa nói với Vu Tri Lạc: "Ngày mai buổi chiều các con không có tiết đúng không?"

"Đúng vậy ạ, được nghỉ nửa ngày."

"Vậy bữa trưa con tự lo nhé, mẹ với bố con đi một chuyến đến nhà dì cả con, Lạc Khuynh con thật sự không về sao?"

"Con, con tháng trước mới về rồi! Ngày mai bận lắm!"

Lý Lạc Khuynh sao chịu về, ngày mai là buổi tụ họp nhỏ của dì út và mấy chị em, đến lúc đó các bà cô, các bà dì đều có mặt, nếu cô mà về, thì làm sao mà chịu nổi "làn đạn" đó chứ.

Vu Tri Lạc mắt sáng lên, kìm nén cảm xúc phấn khích, đành nói: "Thôi được rồi, vậy bữa trưa con tự lo, bao giờ mẹ với bố về?"

"Ừm, chắc bữa tối con cũng phải tự lo rồi, hoặc là con tan học thì bắt taxi qua nhà dì cả con? Dì ấy nói tối còn có hoạt động, chúng ta có thể phải tám chín giờ mới về."

"Đến nhà dì cả à, con thật sự muốn đi mà!"

"Vậy con..."

"Nhưng bây giờ là thời điểm thi đại học căng thẳng nhất, con phải ở nhà ôn tập, rất tiếc không đi được rồi, bố mẹ cứ đi đi, con trông nhà là được rồi."

Vu Tri Lạc ra vẻ hiểu chuyện, cái vẻ kiên quyết vì thi đại học mà dốc hết tất cả, khiến ba người có mặt đều ngây người ra.

"Thôi được rồi, hiếm khi con nghĩ được như vậy, vậy con cứ tự ở nhà ôn tập đi. Lạc Khuynh, thật sự không về à, mấy dì cả con cũng nói lâu rồi chưa gặp con đấy."

"Con, con sẽ giám sát Tri Lạc ôn tập!"

「Đúng là lý do chẳng có chút thành ý nào, bà chị.」

「Ít nói nhảm thôi, đều tại em!」

Lý Lạc Khuynh giấu chân dưới gầm bàn, đạp mạnh một cái vào chân Vu Tri Lạc.

「Làm gì đấy!」

「Chị bảo em im.」

Vu Tri Lạc nhìn vẻ mặt đắc ý của cô, mới chợt nhớ ra mình có nhược điểm trong tay cô, liền ngớ người không dám hó hé tiếng nào.

Ăn xong cơm, Lý Lạc Khuynh giúp dọn dẹp bát đũa, dù sao cũng không thể chùi miệng, phủi đít rồi chuồn mất được, nhưng ở lại phòng khách thì lại ngại, thấy Vu Tri Lạc về phòng ôn tập, cô cũng mặt dày mày dạn trốn vào trong.

Cửa phòng vừa đóng, cuối cùng cũng tự do rồi, cô phịch một cái nằm sấp xuống giường, chăn cuộn thành một cục kê dưới ngực, hai bàn chân đắc ý vểnh lên, lấy điện thoại ra bắt đầu lướt video, chơi game, thỉnh thoảng lại phát ra một tràng tiếng cười ngớ ngẩn.

"Chị..."

"Em học bài của em đi, không cần để ý chị, chị tự chơi là được."

Hay thật, hóa ra chị còn khách sáo với thằng em này sao.

"Ê, Tri Lạc, vừa nãy em đưa bạn gái nhỏ của em về đúng không? Cùng che chung ô à? Nhanh kể cho chị nghe đi!"

"Có gì mà hay ho để nói... tự chị muốn thì đi tìm bạn trai đi chứ."

"Thế có giống nhau đâu, chị thích cái tuổi đơn thuần như của mấy đứa!"

Lý Lạc Khuynh túm lấy chiếc gối của Vu Tri Lạc, hai bàn chân khéo léo kẹp lấy, như chong chóng quay tròn chiếc gối.

"Kể nhanh đi, bây giờ thế nào rồi?"

"Có vẻ có tiến triển, nhưng lại chẳng có tiến triển gì cả... chị đừng đạp gối em!"

Bình luận (1)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

1 Bình luận