Tập 8.5

Giấu giếm vừa thôi nhé

Giấu giếm vừa thôi nhé

Sáng sớm tại trường Cao trung Tsuwabuki.

Tại nhà kho của khu phòng học cũ vắng vẻ không một bóng người, có sự hiện diện của một nữ sinh, Asagumo Chihaya lớp 2-E.

Cô bé đang dòm vào những đường dây điện chạy sau lớp tường đã bị cạy ra, nương nhờ ánh nắng ban mai chiếu qua cửa sổ cùng với luồng sáng phát ra từ... trán mình.

Chuyện thường thấy ở những tòa nhà cũ, nhưng do khu học xá cũ này đã trải qua nhiều lần tu sửa, nên có rất nhiều đường dây không rõ lộ trình. Có những thứ lẽ ra phải có trên bản vẽ lại không thấy đâu, và ngược lại, có những đường dây không có trong bản vẽ lại chạy qua.

Hơn nữa, khu học xá cũ thường được sử dụng cho các hoạt động ngoại khóa hay mục đích cá nhân của học sinh, nên nơi đây là địa điểm lý tưởng nhất để một nữ sinh cao trung bình thường như cô thỏa mãn trí tò mò của mình.

Bất chợt, vầng trán của Asagumo đang nhìn vào trong tường bỗng sáng rực lên.

"...Tìm thấy rồi!"

Giọng nói buột ra, không nén nổi sự phấn khích. Cô đã tìm thấy đường dây mình đang tìm kiếm.

Dùng dây này là có thể truy cập vào hệ thống âm thanh của toàn bộ khu nhà cũ.

Do trải qua nhiều lần tu sửa và thi công thêm, chẳng rõ là nó có còn hay không, nhưng hóa ra nó vẫn ở đây.

Giờ chỉ còn việc kiểm tra xem dây còn hoạt động đến đâu, rồi nối những đoạn đã hỏng vào mạch mới và—

Đang mải lên kế hoạch trong đầu, Asagumo chợt nhận ra tiếng bước chân đang tiến lại gần nhà kho.

...Gần hơn cô nghĩ. Không nhận ra cho đến tận lúc này thì đúng là quá sơ suất rồi.

Asagumo vội nhét đống dụng cụ cầm tay vào chỗ khuất, rồi quay người về phía cửa.

Lời cầu nguyện mong người đó đi qua trở nên vô vọng—cánh cửa mở toang đầy mạnh mẽ.

"...Ơ kìa, em là Asagumo hả?"

Nhân vật thứ hai vừa xuất hiện là cựu Hội trưởng Hội học sinh, Hokobaru Hibari.

Chắc chị ấy không nghĩ là đã có người ở đây trước. Trước sự ngạc nhiên của Hokobaru, Asagumo mỉm cười bắt chuyện.

"Chào buổi sáng ạ. Giờ này chị làm gì ở đây thế?"

"Chị đang tổ chức nhóm học tiếng Anh với mấy bạn tình nguyện. Nhớ ở đây có cái bảng trắng không dùng nên chị định mượn."

"À, nếu thế thì là cái này phải không ạ?"

Asagumo chỉ tay về phía chiếc bảng trắng nằm sát tường.

Bị che khuất bởi những thùng các tông xếp chồng lên nhau, một chiếc bảng trắng có chân cũ kỹ đang nằm im lìm.

"À đúng nó rồi. Lôi ra chắc nhọc lắm đây."

"Để em giúp một tay, chị đừng ngại."

"Xin lỗi nhé. Mấy món nặng thì để chị—"

"Chị cứ để em! Tiền bối dọn mấy món đồ bên trong giúp em nhé."

Bị áp đảo bởi sự nhiệt tình đó, Hokobaru gật đầu rồi bắt đầu dọn dẹp đống đồ phía trong.

Asagumo khéo léo dùng cơ thể che đi cái lỗ trên tường, đồng thời xếp chồng các thùng các tông lên chắn trước mặt nó.

"Bên này xong rồi ạ. Tiền bối, bên chị sao rồi?"

"Ừ, bên này cũng ổn. Được rồi, di chuyển được rồi đấy."

Hokobaru đặt tay lên bảng trắng, ném ánh nhìn đầy thắc mắc về phía cô.

"Nhắc mới nhớ, Asagumo này—em làm gì ở đây vào sáng sớm thế?"

"Chuyện đó là—"

Đối phương là Hokobaru Hibari. Không phải là chị ấy đang gài bẫy mình.

Asagumo phán đoán như vậy, thận trọng lựa lời rồi mở miệng.

"Em cũng định họp nhóm học tập với bạn, nên đi tìm xem có đồ gì dùng được không ấy mà."

"Asagumo cũng thế à. Nếu cần gì cứ hỏi chị—"

Động tác di chuyển bảng trắng của Hokobaru khựng lại.

Chị ấy đã nhận ra vô số dụng cụ lộ ra do đống đồ đạc bị di dời.

"Asagumo này, cái này là gì đây?"

"...Chà, gì thế nhỉ."

Hokobaru cầm lấy một tấm kim loại nhỏ trông giống cái đón gót giày.

"Cái này là cây nạy chốt nhựa mà. Sao lại ở chỗ này được chứ?"

"Ôi, chị biết nó ạ?"

"Họ hàng nhà chị thích sửa xe cộ lắm. Chị từng được cho xem lúc họ làm việc rồi."

Hokobaru nhìn ngắm đống dụng cụ nằm ngổn ngang.

"Đồng hồ đo điện, kìm bấm cốt... Có nhiều món chị chưa thấy bao giờ nữa."

"Chị am hiểu ghê."

"Bố mẹ chị có bằng thợ điện mà. Từ nhỏ chị đã quen thuộc với mấy thứ này rồi."

Bất chợt, ánh mắt Hokobaru hướng thẳng về phía Asagumo.

Chính xác hơn là cái lỗ trên tường lấp ló sau những thùng các tông xếp chồng phía sau lưng Asagumo.

"Asagumo, bức tường phía sau em bị sao thế?"

"Ôi trời, chỗ này có cái lỗ kìa."

Asagumo tỏ vẻ ngạc nhiên như thể mới nhận ra lần đầu.

Hokobaru dời mấy cái thùng ra rồi ghé mắt nhìn vào cái lỗ trên tường.

"Ai lại đục cái lỗ thế này—"

"Là thợ thi công đấy ạ."

Asagumo khẳng định chắc nịch.

"Chắc là họ đang làm dở thôi. Thế nên mới giải thích được tại sao dụng cụ lại vứt lung tung ở đây."

Trước lời nói đầy tự tin của Asagumo, Hokobaru gật đầu tin ngay.

"Ra là vậy. Nhưng có vẻ cũng có dụng cụ đắt tiền, để thế này không an toàn chút nào. Để chị báo văn phòng—"

"Để em mang đi nộp cho!"

Trước sự khẩn khoản chen ngang của Asagumo, Hokobaru gật đầu cười khổ.

"Được rồi, nhờ em nhé. Vậy chị xin phép đi trước đây."

"Vâng, chị vất vả rồi ạ!"

Vừa đẩy bảng trắng đi ra, Hokobaru bỗng đứng lại dù vẫn quay lưng về phía này.

"...Cơ mà lạ thật đấy."

Lời nói đầy vẻ mời gọi.

Phân vân một thoáng, nhưng trí tò mò đã chiến thắng sự cảnh giác. Asagumo hỏi lại.

"Lạ là lạ chỗ nào ạ?"

"Hồi chị học năm nhất, sét đánh làm cháy tủ điện phân phối của khu nhà cũ. Nghe nói khôi phục khó khăn quá nên đường dây điện của khu nhà cũ đã được nối sang khu nhà phía Tây rồi."

"............"

"............"

Đáp lại sự im lặng của Asagumo, Hokobaru tiếp tục nói.

"Đường dây chỗ đó lẽ ra không còn dùng được nữa. Mấy người thợ đang thi công cái gì thế nhỉ?"

"............Chà, em cũng chịu thôi."

Trước giọng điệu đầy cảnh giác của Asagumo, Hokobaru vẫy tay mà không quay đầu lại.

"A, đừng bận tâm nhé. Chị nói lảm nhảm thôi."

"Không đâu, chuyện thú vị lắm ạ."

Cánh cửa phòng đóng lại, Asagumo vẫn chằm chằm nhìn theo.

—Hokobaru Hibari. Không chỉ là một người tốt bụng đâu, cựu Hội trưởng Hội học sinh trường Tsuwabuki cơ mà.

Quả nhiên ngôi trường này có nhiều người thú vị thật.

"...Chính vì thế mình mới muốn tìm hiểu."

Asagumo siết chặt chiếc kìm bấm cốt, rồi quay lại đối diện với cái lỗ trên tường.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!