---Giảm cân. Với tôi mà nói, đó là một sự kiện chẳng liên quan gì sất.
Thường thì nó ám chỉ việc kiểm soát ăn uống và vận động để giảm trọng lượng, nhưng nếu áp vào cuộc sống thường ngày của tôi, chắc nó sẽ tương đương với việc hạn chế light novel và anime.
Nỗi khổ đó bút mực nào tả xiết, nếu không có quyết tâm cao độ thì chắc chắn là bất khả thi.
Nói dài dòng thế thôi, tóm lại là trong "Chiến dịch Trả thù Shiratama Riko" hôm nọ, Yanami đã giảm cân thành công. Dù nhỏ đó đã béo lại rồi nên coi như chưa có chuyện gì xảy ra cũng được, nhưng trong quá trình đó tôi đã lỡ hứa với Yanami.
---Rằng "để tớ khao, đi ăn ramen hay gì đó nhé".
Hoàn toàn là bị cuốn theo chiều gió. Gọi là phút nông nổi cũng được.
Mời con gái đi ăn, nghĩ thế nào cũng chẳng thấy mình tỉnh táo chút nào.
Tất nhiên, đây là sự an ủi dành cho Yanami vì đã hiến thân cho Câu lạc bộ Văn học, tuyệt đối không phải mời đi hẹn hò.
Mà Yanami cũng kiểu gọi cái là tót đi ngay, nên hoàn toàn không tính. Đằng ấy chắc cũng chẳng nghĩ là hẹn hò mà đồng ý đâu, chỉ là một buổi ăn uống, hay nói đúng hơn là "tiếp khách" thôi.
Kết luận như vậy xong, tôi nhìn đồng hồ điện tử.
---11:45. Đến giờ hẹn rồi.
Điểm hẹn là ở đây, tầng 1 nhà sách chính Seibunkan, nhưng Yanami đang ở đâu nhỉ...
Đang nhìn quanh lối vào thì một bóng lưng quen thuộc lọt vào mắt tôi.
Chẳng trách mà tôi lại ngập ngừng. Yanami không nhìn kệ sách mà đang nhìn chằm chằm vào cửa hàng hamburger bên cạnh. Mấy mẹ con đang xếp hàng ở quầy thu ngân sợ hãi rồi kìa.
Tôi phân vân có nên để tiền lại rồi đi về không, nhưng nhìn bộ dạng của Yanami lại thôi.
Trang phục của Yanami là áo blouse tay ngắn cùng váy xếp ly dài đến đầu gối.
Tôi không rành về thời trang lắm nhưng cũng lờ mờ hiểu được đây là kiểu ăn mặc "sành điệu".
Chắc cô nàng mong chờ món ramen lắm. Bỏ mặc thế này thì áy náy quá.
...Thôi chết. Định vòng sang bên cạnh để gọi thì tôi lại cân nhắc xem có nên đi về không.
Trước cái cảnh Yanami vừa lấy khăn tay thấm nước miếng vừa nhìn chằm chằm vào cái hamburger.
◇
◇
Trên đường đến quán, Yanami ném cho tôi cái nhìn oán trách.
"Nukumizu-kun, sao cậu không gọi tớ?"
"Thấy cậu đang tập trung quá, tớ sợ làm phiền."
Nghe câu trả lời đầy vẻ lấp liếm của tôi, Yanami bĩu môi.
"Tớ chỉ nhìn chút thôi mà. Nhìn chằm chằm vào hamburger của người ta nhiệt tình thế thì trông giống con ngốc lắm."
Ừ, trông giống ngốc thật mà.
Tôi không nói ra miệng mà chỉ trả lời qua loa cho xong chuyện, tâm trạng Yanami cũng dần khá lên.
"Hôm nay cậu sẽ cho tớ ăn món ramen mà cậu thích nhất đúng không?"
Nói rồi Yanami dáo dác nhìn quanh.
"Khu này có quán ramen nào à?"
"Không phải quán ramen, hôm nay tớ định ăn ở đây."
Tôi dừng lại trước một cửa tiệm. Cách nhà sách Seibunkan vài phút đi bộ, là một quán udon lâu đời.
Trong thành phố có vài chi nhánh, nhưng nơi có mặt tiền mang đậm nét lịch sử này là quán chính.
Yanami nghiêng đầu khó hiểu.
"...Ở đây á? Ý là ăn mì udon cà ri khai vị hả?"
"Không có đâu. Thôi xếp hàng nào."
Viết tên vào danh sách chờ xong thì chẳng mấy chốc chúng tôi được dẫn vào bàn.
Ngồi xuống ghế, Yanami tò mò nhìn ngắm bên trong quán.
"Yanami-san, cậu mới đến đây lần đầu hả?"
"Quán chính thì tớ chưa đến bao giờ. Cả nhà tớ hay đi ăn ở quán bên Tsutsujigaoka cơ."
Yanami mở thực đơn, vừa lật trang vừa ngân nga hát.
Bỗng, ánh mắt Yanami dừng lại ở một chỗ.
"A, có phải cái này không? Món mì Trung Hoa (Chuka Soba) ấy."
"Ừ, tớ thích món đó từ xưa rồi. Hiếm khi mới có dịp nên định gọi món này."
Trước câu nói vô tư đó, chẳng hiểu sao mặt Yanami lại nhăn nhở cười.
"Hả, gì?"
"Hế~, cậu muốn tớ nếm thử hương vị mà cậu thích cơ đấy. Hế~"
Cười tủm tỉm. Một nụ cười đầy vẻ gian tà lan rộng trên mặt.
"Không, tại Yanami-san bảo tớ chọn món ramen tớ thích mà."
"Đừng ngại, đừng ngại. Chị ơi, cho em hai bát mì Trung Hoa cỡ lớn ạ!"
"Chị ơi, một bát cỡ thường thôi ạ!"
Màn đối đáp này diễn ra bao nhiêu lần rồi nhỉ.
Tôi mệt mỏi nhấp ngụm trà, còn Yanami thì chống hai tay lên má, nhìn tôi cười nham nhở.
...Biết thế vứt quách nhỏ này lại nhà sách Seibunkan cho rồi.
◇
◇
Bát mì Trung Hoa đặt trước mặt mang hương vị nước tương đơn giản. Măng khô, trứng luộc, chả cá và thịt heo nướng là những nguyên liệu cơ bản, điểm xuyết thêm màu xanh của hành lá.
Yanami gật gù mãn nguyện rồi tách đôi đôi đũa cái "tách".
"A~, đây rồi đây rồi. Phải thế này chứ."
Chẳng biết nhỏ đang nói trên cương vị nào, nhưng có vẻ là ưng ý lắm.
Húp một ngụm súp bằng thìa, nhỏ hút rột một hơi hết đám mì sợi to màu vàng óng.
Thứ tiếp theo Yanami gắp là thịt heo nướng. Kẹp bằng đầu đũa, nhỏ nhìn chằm chằm vào nó.
"Thịt xá xíu ở đây trông giống thịt heo nướng (yakibuta) nhỉ."
"Ừ, thế nên mới hợp với nước súp hơi ngọt đấy."
Cắn dở miếng thịt, động tác của Yanami khựng lại.
"Ơ, ngo--on--"
Tôi không bỏ lỡ khoảnh khắc ánh mắt Yanami liếc sang thực đơn.
"Gọi cơm nhé?"
Gật gật gật. Yanami gật đầu với tốc độ cao.
Tôi giơ tay gọi nhân viên.
"Cho em một cơm cỡ lớn và---một đĩa thịt heo nướng gọi riêng."
Rầm. Yanami bật dậy khỏi ghế.
"Gọi món riêng cũng được á?! Nukumizu-kun, cậu nhặt được ví hả?"
Không có nhặt, mà nhặt được thì đem nộp cho đồn cảnh sát đi.
"Thì đấy, lần này là tiếp khách---à không, tiệc an ủi Yanami-san mà lị. Ăn đi kẻo mì trương bây giờ."
"...Ừm."
Yanami ngồi phịch xuống ghế, bắt đầu xì xụp ăn mì.
Sao tự nhiên lại ngoan hiền thế nhỉ. Thấy ghê ghê...
Trong lúc tôi vừa ăn mì vừa nơm nớp lo sợ thì đĩa thịt heo nướng và cơm (cỡ lớn) được mang ra bàn.
Rau xanh và lát chanh đi kèm trên đĩa tạo nên sự tương phản đẹp mắt với màu nâu của thịt nướng.
"Yanami-san, không ăn à?"
"Ơ, nhìn ngon quá---ơ."
Trước đĩa thịt và bát cơm tổ chảng, chẳng hiểu sao Yanami lại tỏ ra lúng túng.
Từng này vẫn chưa đủ à...?
Thấy tôi bắt đầu lo lắng, Yanami từ từ ngẩng mặt lên rồi nói.
"Nukumizu-kun, cậu thích tớ hả...?"
"Gì mà đùng một cái thế?!"
Nhỏ này nói cái quái gì vậy.
Thấy tôi ngạc nhiên, Yanami rướn người về phía trước bàn.
"Thì đấy, thịt heo nướng và cơm đấy?! Nếu không thích tớ thì sao gọi món này được?!"
"Làm gì có chuyện đó?!"
Sau khi tôi cật lực phủ nhận, có vẻ nhỏ cũng chịu tin.
Yanami nhìn lại đĩa thịt và cơm.
"Thật không...? Tớ ăn mà không cần lo nghĩ gì được chứ?"
"Ừ, cứ ăn tự nhiên đi. Gọi thêm cũng được."
"Vậy tớ xin phép!"
Yanami nở nụ cười rạng rỡ, bắt đầu xử lý chỗ thịt và cơm.
Trong lúc cảm nhận nhịp tim đập thình thịch chẳng rõ lý do, tôi quay lại giải quyết nốt bát mì của mình.
...Nhầm lẫn thịt và gạo là lời tỏ tình, Yanami có phải dễ dãi quá rồi không.
Tất nhiên nếu Yanami có bạn trai thì tôi nên chúc phúc, nhưng bị một gã dở hơi nào đó lừa rồi bắt tôi nghe than thở thì xin kiếu. Với tư cách là người phụ trách Yanami, có lẽ tôi nên can thiệp sâu hơn chăng---.
Cảm thấy khô họng, tôi uống một hơi hết ly nước.
Bất chợt nhìn sang, Yanami đang dính hạt cơm trên má, một tay cầm bát mì húp nước dùng thay cho súp miso.
"...Hửm? Nukumizu-kun, sao thế?"
"À, trên má cậu dính hạt cơm kìa."
Tôi cười khổ rồi bỏ miếng măng vào miệng.
Chuyện Yanami có bạn trai, chắc vẫn còn là chuyện của tương lai xa lắm---.
1 Bình luận