Tại nhà Nukumizu, một vấn đề nan giải bỗng nhiên nảy sinh. Bố mẹ tôi phải đi dự đám cưới họ hàng nên sẽ vắng nhà, để lại tôi và Kaju trông coi nhà cửa trong một đêm.
Có lẽ vì quá lo lắng khi để con cái ở nhà một mình, bố mẹ tôi đã đề xuất gọi bạn bè đến tổ chức tiệc ngủ.
Tôi cảm thấy việc đó chỉ làm tăng số lượng trẻ con lên chứ chẳng có ý nghĩa gì mấy về mặt an ninh, nhưng bố mẹ tôi (chẳng hiểu sao) lại khăng khăng đòi phải tổ chức tiệc ngủ có người ngoài tham gia.
Kaju đã kịch liệt phản đối chuyện này, nhưng đến khi bố mẹ dọa sẽ bắt con bé nghỉ học để đi theo họ thì em ấy mới chịu nhượng bộ.
Và thế là, dưới sự chủ trì của Kaju, bữa tiệc ngủ của các cô gái câu lạc bộ Văn học đã được ấn định.
Tiện thể nói thêm, tôi đã đề xuất mời Gon-chan, tức Gondou Asami, thay vì hội con gái câu lạc bộ Văn học, nhưng cậu ấy đã từ chối với lý do "gánh nặng trên vai quá lớn"...
◇
◇
──Tiệc ngủ (Pajama Party).
Đây là sự kiện không thể thiếu trong light novel và anime. Nhân tiện, trong bảng xếp hạng cá nhân của tôi về "Những thứ thấy trong light novel nhưng không biết có tồn tại ngoài đời thực hay không", nó chễm chệ ở vị trí thứ 3.
Ngày diễn ra bữa tiệc. Tôi liếc nhìn đồng hồ treo tường trong khi Kaju đang chuẩn bị bữa tối trong bếp.
Đã hơn 17 giờ, chỉ còn chưa đầy một tiếng nữa là đến giờ tập trung.
Tôi giả vờ tự nhiên, bước từ phòng khách ra hành lang.
Kế hoạch là rời khỏi nhà trước khi hội con gái câu lạc bộ Văn học đến, và quay lại khi bọn họ đã ngủ say.
...Tiệc ngủ là yến tiệc chỉ dành cho các thiếu nữ 2D xinh đẹp. Khoan bàn đến độ dày cơ thể của mấy cô nàng câu lạc bộ Văn học, ít nhất thì một thằng con trai như tôi không nên tham gia.
Hay đúng hơn là nếu tham gia thì kiểu gì cũng bị lôi vào mấy chuyện phiền phức.
Với niềm tin sắt đá đó, tôi nhẹ nhàng mở cửa trước, thì thấy một sinh vật nhỏ bé đang đứng chết trân với tư thế tay vươn ra định bấm chuông.
"Hả?! Ơ, ơ kìa..."
"Komari, đến rồi đấy à?"
Kế hoạch tan tành ngay bước đầu. Tạm thời cứ cho Komari vào nhà, rồi đợi lúc nhỏ lơ là thì mình sẽ chuồn...
"Ủa, Nuk-kun và Komari-chan kìa. Hai người không vào trong hả?"
Tiếp đó là Yakishio trong bộ quần đùi áo phông, vừa lau mồ hôi trên trán vừa nhìn về phía này.
Kế hoạch tẩu thoát đã phá sản nhanh chóng...
"À ừ, tớ cảm thấy có người nên ra đón ấy mà. Hai cậu vào đi."
Tôi nói dối một cách trơn tru rồi dẫn hai người vào phòng khách.
Thấy khách đến, Kaju tạm dừng nấu nướng và chạy ra.
"Hoan nghênh các chị! Hôm nay mong các chị giúp đỡ ạ."
Kaju đưa trà lúa mạch cho Yakishio bằng động tác uyển chuyển, rồi tiện tay chỉnh lại tóc cho Komari.
Đã thế này thì đành chịu. Phải nhanh chóng khiến họ quên đi sự tồn tại của tôi, rồi tìm cơ hội trốn thôi.
Tôi ngồi xuống ghế sofa, cố gắng xóa bỏ hiện diện của mình thì Komari ngồi xuống bên cạnh.
"Sao thế Komari?"
Komari im lặng hất cằm ra hiệu.
Nhìn theo hướng đó, tôi thấy Yakishio sau khi nhận khăn từ Kaju đang vẫy tay chào.
"Nuk-kun, tớ ra mồ hôi nhiều quá nên tớ đi tắm trước nhé."
"A, ừ..."
Yakishio vừa ngân nga hát vừa đi ra khỏi phòng khách.
Trong lúc tôi đang cố bẻ gãy đôi cánh tưởng tượng đang dang rộng trong đầu, thì Komari lén đá chân tôi.
"S-Sao Yakishio lúc nào cũng tắm ở nhà cậu thế hả?"
"Ngày xưa cậu cũng từng tắm ở nhà tôi còn gì."
Gư. Komari dẫm lên chân tôi.
"C-Cái đó là bất khả kháng."
Thế thì việc đổ mồ hôi rồi đi tắm cũng tương tự thôi chứ nhỉ.
Dù tôi thừa nhận là có chút dị nghị kiểu như "sao không tắm ở nhà mình đi" hay "biết ý chút đi", nhưng mà...
Nhưng mà, khoảnh khắc bất chợt nhận ra mùi hương dầu gội còn vương lại trong phòng tắm là một khoảnh khắc rất đỗi văn học.
Là một thành viên câu lạc bộ Văn học, tôi không muốn quên đi cảm xúc trong sát na đó. Chỉ thế thôi──.
"S-Sao thế, tự nhiên lẩm bẩm với cái mặt ghê tởm vậy."
Chết thật, tôi lỡ nói thành tiếng à.
"Mà này, sao Komari đến sớm thế?"
"Ơ, ừm... Tớ định đến giúp Kaju-chan nấu ăn."
Komari nói xong, gãi má vẻ hơi ngượng ngùng.
"Thế thì đáng khen thật. Vậy cậu mau vào giúp em ấy đi. Nào, đừng ngại."
"G-Gì vậy chứ. Tôi ngồi đây có vấn đề gì, à?"
Komari ném cho tôi ánh nhìn nghi hoặc.
Bị lộ ý định đuổi khéo rồi. Tôi nheo mắt làm vẻ nghiêm túc.
"Không, không có gì. Khoảng thời gian ngồi cạnh nhau trên ghế sofa thế này chính là cái đó... sự chữa lành đấy, ừm."
"Hể... V-Vậy sao."
Komari cúi gằm mặt, vặn vẹo người.
Ủa, phản ứng khác với tôi nghĩ. Tôi định sau khi nhận mấy câu chửi rủa quen thuộc thì sẽ khéo léo chuyển giao nhỏ cho Kaju, nhưng Komari lại không chịu rời đi.
Kim đồng hồ đã chỉ hơn 17 giờ 30 phút. Phải ra khỏi nhà trước khi Yanami và em Shiratama đến...
Cực chẳng đã, tôi vừa liếc nhìn góc nghiêng của Komari vừa tìm một chủ đề vô thưởng vô phạt.
"Nhắc mới nhớ, hôm nay là tiệc ngủ nhỉ. Komari cũng sẽ mặc đồ ngủ à?"
Chủ đề này, cảm giác chẳng vô thưởng vô phạt tí nào.
Đang chuẩn bị tinh thần bị chửi lần nữa, thì Komari vừa nghịch tóc mái vừa lí nhí:
"M-Mặc chứ. Cậu muốn, xem hả...?"
"Hả?"
Nghe hỏi lại như thế, không phải là tôi không có hứng thú. Trong đợt tập huấn câu lạc bộ thì chỉ thấy mặc đồ thể dục, đồ ngủ mang lại cảm giác riêng tư ở đẳng cấp khác hẳn.
...Cơ mà tôi từng thấy đồ ngủ của nhỏ này lúc đến nhà rồi thì phải. Cái bộ trông đậm chất quê mùa ấy.
"Tiện thể hỏi luôn, là cái bộ hình ngôi sao đấy hả?"
"M-Mới mua, bộ mới."
Ra là vậy, hàng mới à.
Nhưng thời điểm thay đồ ngủ là sau khi ăn uống và tắm rửa xong xuôi, chuẩn bị đi ngủ. Việc nán lại đây chỉ để ngắm đồ ngủ của thành viên nữ mang lại rủi ro quá lớn...
Đang tính toán thiệt hơn trong đầu thì mũi tôi bị kích thích bởi hương dầu gội.
"Hai người sao im lặng thế?"
Yakishio tắm xong, ngồi xuống ghế sofa, kẹp Komari vào giữa tôi và cậu ấy.
Yakishio đang mặc một bộ đồ ngủ dễ thương với tông màu vàng và xanh lục chủ đạo, đôi chân lộ ra từ chiếc quần short mùa hè trông thật chói mắt.
"Cậu thay đồ ngủ luôn rồi à?"
"Thì giờ chỉ còn ăn cơm rồi ngủ thôi mà."
Yakishio bật TV, màn hình chiếu cảnh những tòa nhà trên mặt nước.
"Chà, nhắc mới nhớ có chỗ như thế này nhỉ. Komari-chan, cậu đến đó bao giờ chưa?"
"Đ-Đi lấy tin một lần rồi. Đã ăn, đồ ngọt."
"Thích thế, hôm nào mọi người cùng đi đi."
"Ừ-Ừ nhỉ."
Cuộc hội thoại không có điểm nhấn này, cảm giác như phần mở đầu của mấy bộ manga 4 khung tranh (4-koma) moe ấy, cũng không tệ. Biết đâu kiếp sau chuyển sinh thành cái ghế trong phòng câu lạc bộ cũng hay...
Đang vẽ ra viễn cảnh tương lai vĩ đại thì tôi nhận ra chẳng mấy chốc nữa là đến 18 giờ.
Không thể chần chừ thêm nữa. Nhân lúc hai người họ đang mải mê nói chuyện, tôi lẳng lặng đứng dậy và đi ra khỏi phòng khách.
...Tốt, rời chỗ mà không ai để ý. Giờ chỉ cần ra khỏi nhà là xong.
Tôi vừa quan sát động tĩnh sau lưng vừa xỏ giày, nhẹ nhàng mở cửa trước để không gây tiếng động──.
"Ơ kìa. Hội trưởng, anh ra đón em đấy à?"
...Shiratama Riko đang đứng đó. Em ấy nắm lấy bàn tay đang ngỡ ngàng của tôi, mỉm cười tươi tắn.
"Không, cái đó, anh vừa định ra ngoài chút."
"Vậy thì, đây là định mệnh rồi ạ."
Ra là thế, có khi là vậy thật. Tay Shiratama, mềm thật đấy.
Bốp. Yanami xuất hiện từ phía sau, đập mạnh vào tay tôi.
"Này nhé, câu lạc bộ Văn học cấm sờ soạng."
"A, Yanami-san cũng ở đây à."
"Yanami-chan đang ở đây nhé."
Yanami với vẻ mặt khó ở gí vào tay tôi một túi giấy.
"Đây, tớ mua bánh Đại nướng (Obanyaki) rồi đấy. Nukumizu-kun, pha trà đi nhé."
Và thế là, tôi đã lỡ mất cơ hội trốn thoát.
◇
◇
──Bữa tối kết thúc trong bầu không khí êm đềm.
Món ăn Nhật của Kaju được hội chị em khen ngợi hết lời. Theo lý thuyết của Yanami thì "đồ ăn Nhật không gây béo", nên cô nàng đã vui vẻ chén sạch 4 bát cơm.
Mối lo ngại lớn nhất là Kaju và Shiratama cũng khen ngợi nhau suốt buổi, chắc là hai người đã thân thiết với nhau ở chỗ nào đó mà tôi không biết. Hy vọng là vậy.
Tôi vừa nhâm nhi tách trà sau bữa ăn, vừa nghe lỏm cuộc trò chuyện của hai người đang dọn dẹp bát đĩa.
"Kaju-chan, cơm hôm nay ngon lắm."
"Chuyện thường ngày ấy mà, không đáng để được khen thế đâu ạ."
Trước sự khiêm tốn của Kaju, Shiratama lắc đầu.
"Không đâu, món trứng hấp cứ như ăn ngoài tiệm ấy. Có bí quyết gì không thế?"
"Không ạ, em chỉ làm cẩn thận thôi. Mua nguyên liệu đắt tiền để làm màu thì không duy trì lâu dài được đâu ạ."
Nói rồi, Kaju lau đĩa.
Shiratama vẫn giữ nguyên nụ cười, tạo bọt trên miếng rửa bát.
"Chị cũng thích món ức gà trộn mận tam diệp nữa. Làm sao để có vị đậm đà thế kia?"
"Vâng, bí quyết là cho thêm một chút miso trắng ạ."
"Hừm, ra bí quyết nằm ở đó."
Shiratama cười khúc khích, rửa bát cơm. Kaju vẫn im lặng, nụ cười càng thêm sâu sắc.
...Ừm, thân thiết thật đấy.
"Mà Kaju-chan giỏi thật. Thế này thì đi làm dâu lúc nào cũng được ấy chứ."
"Kaju không có dự định đi lấy chồng đâu ạ."
Kaju xếp chồng những chiếc đĩa đã lau khô.
Shiratama đặt những chiếc đĩa đã tráng sạch vào chỗ trống trên rổ úp bát.
"Nhưng biết đâu bất ngờ tìm được người tuyệt vời thì sao? Lúc đó chắc Hội trưởng cũng yên tâm nhỉ."
"Chắc không đâu ạ. Em không tưởng tượng ra được người nào tuyệt vời hơn anh hai cả."
"Hội trưởng tuyệt vời thật mà. Chị cũng muốn làm vợ của một người như thế."
Cạch. Kaju xếp đĩa mạnh tay tạo ra tiếng động.
"Nếu tìm được người như thế thì tốt cho chị quá. Anh hai thì chỉ có một thôi ạ."
"Một người là đủ rồi mà?"
"..."
"..."
Trước Kaju đang lạch cạch cất đĩa vào tủ, Shiratama buông thêm lời.
"Nhưng mà ai làm vợ Hội trưởng chắc sẽ vất vả lắm đây. Vì sẽ bị so sánh với Kaju-chan, áp lực lắm."
"Không cần lo đâu ạ. Kaju sẽ truyền dạy cẩn thận hương vị của nhà Nukumizu cho."
"Vậy thì yên tâm rồi. Nhưng mà chắc Hội trưởng cũng sẽ quen ngay với hương vị của vợ mình thôi nhỉ."
Shiratama cười tủm tỉm rửa xong cái đĩa cuối cùng, Kaju nghiêng đầu.
"A, chị Shiratama. Cách rửa đĩa đó──"
"Kaju-chan, có gì không ổn sao?"
"Không ạ, nếu chị Shiratama thấy ổn thì được rồi. Em chỉ nghĩ là hóa ra bình thường chị hay rửa kiểu đó thôi."
"Vậy hả, nếu được thì tốt quá. Hì hì."
Ufufufu, hai người cười với nhau.
...Cảm giác như họ đang sôi nổi bàn tán về tôi, chắc chắn là thân thiết rồi.
Tôi cẩn trọng cất nỗi bất an vào một ngăn trong tim, quan sát bộ ba cựu thành viên đang uống trà tại bàn.
Sinh vật gọi là con gái chắc quen với tình huống này rồi. Như thể không nhìn thấy cảnh tượng trong bếp, mỗi người đều đang tận hưởng thời gian riêng của mình.
Yakishio và Komari đang cùng xem video trên điện thoại, còn Yanami thì đang thuận lợi chất đống vỏ quýt mùa hè (Natsumikan).
...Mà khoan, ăn nhiều quýt quá đấy. Lại còn ăn cả lớp cùi trắng nữa.
Thấy tôi nhìn chằm chằm, Yanami ném cho tôi ánh mắt sắc lẹm.
"Vâng, Nukumizu-kun. Có gì muốn nói thì xin mời."
"À ừm, số lượng thì không nói, nhưng cậu ăn cả cùi trắng à. Đói đến thế sao?"
Yanami nhún vai ngán ngẩm.
"Nukumizu-kun. Cậu có biết loài chim Cò mỏ giày (Hashibirokou) không?"
"Con chim to tướng ít di chuyển đó hả."
Tự nhiên hỏi cái gì thế. Yanami gật đầu, đưa tay lấy quả quýt thứ 4.
"Đúng, Cò mỏ giày đứng yên bên mép nước, bắt cá khi chúng ngoi lên thở."
"Cá ngoi lên thở?"
Trước thắc mắc hiển nhiên của tôi, Yanami làm vẻ mặt đắc ý "Hừm".
"Có loài cá Phổi hô hấp bằng phổi đấy. Cò mỏ giày nuốt chửng con cá đó. Tức là thế này──"
Yanami bỏ một múi quýt chưa bóc cùi vào miệng.
"Lợi dụng sinh thái của Cò mỏ giày để giảm cân, gọi là Hashibiro-et (Cò-mỏ-giày-et)."
Chẳng hiểu gì cả, cách chơi chữ cũng dở nữa. Tức là...
"Nuốt chửng cá sống ấy hả? Dù là Yanami-san thì tớ nghĩ cũng nên nấu chín thì hơn."
"Tớ không nuốt chửng. Nghe này, Cò mỏ giày sau khi nuốt cá Phổi sẽ dùng 40% lượng calo hấp thụ được để tiêu hóa đấy."
Hể, thế hả. Thấy tôi thán phục, Yanami làm mặt vênh váo.
"Tức là nếu ăn đồ khó tiêu hóa, thì chỉ riêng việc đó thôi cũng tiêu tốn calo rồi. Nên nếu ăn cả cùi quýt, thì lượng calo sẽ bằng 0."
Hể, ra là vậy. Tiếp theo chắc Yanami sẽ bảo ăn cả vỏ ngoài thì sẽ gầy đi cho xem.
"Hơn nữa nếu ăn cả vỏ ngoài, thì thậm chí còn gầy đi ấy chứ."
Y như dự đoán. Cảm giác dạo này tôi bắt đầu hiểu những gì Yanami nói mà không cần nghe hết. Nếu là trong thế giới khác, chắc đây là kỹ năng yếu nhất khiến tôi bị đuổi khỏi tổ đội mất.
"Đúng rồi, nếu dùng vỏ quýt bọc cơm lại thì sẽ bù trừ bằng 0, không béo đâu nhỉ. Cái này có thể đăng ký phương pháp giảm cân gì đó đấy."
"À ừ, chắc là được đấy."
Vừa bỏ ngoài tai lý thuyết độc quyền của Yanami, tôi vừa chậm rãi bóc quả quýt được đưa cho.
◇
◇
Dọn dẹp xong bếp núc, Kaju vừa tháo tạp dề vừa gọi mọi người.
"Vậy mời các chị khách đi tắm trước ạ."
...Đến rồi. Trận tiền chiến của tiệc ngủ: sự kiện phòng tắm.
Nếu là light novel thì chắc chắn sẽ có sự kiện may mắn, nhưng hiện thực thì không có chuyện đó đâu. Mà nếu có thì cũng khó xử vô cùng. Yakishio, nhớ cho kỹ đấy.
"Vậy mời các tiền bối đi trước ạ."
Shiratama lên tiếng, Yanami vươn vai đứng dậy.
"Lemon-chan tắm rồi nhỉ. Vậy Komari-chan, tắm chung nhé."
"Hả?! T-Tắm chung?"
Tắm chung với bạn bè, đối với người giao tiếp kém như Komari thì chẳng phải rào cản quá cao sao.
...Khoan đã. Tôi định ngăn Yanami lại, nhưng rồi nuốt lời vào trong.
Nếu coi đây là tranh minh họa light novel, thì sự kết hợp giữa Yanami và Komari có chút sai sai. Nếu tôi là biên tập viên, tôi sẽ không chọn cặp này.
Nếu là Komari thì nên đi một mình, còn Yanami thì đi cùng Yakishio hoặc Shiratama sẽ tự nhiên hơn.
Bởi vì thân hình không lồi lõm của Komari bản thân nó đã là một sự hoàn hảo. Thay vào đó, nên nhấn mạnh sự phẳng phiu bằng sự gợi cảm khỏe khoắn của áo hai dây (camisole).
Tóm lại ý tôi là, chính vì là hiện thực, nên sự kết hợp giữa Yanami và Komari - thứ vốn không được chọn trong tác phẩm hư cấu - biết đâu lại là "đáp án chính xác"──.
"Nuk-kun, nãy giờ cậu nhìn trần nhà làm gì thế?"
"...Không, không có gì. Chỉ đang thả hồn bơi trong biển sáng tác chút thôi."
"Ồ, nói nghe ngầu phết nhỉ."
Tất nhiên không phải tôi nhìn con gái câu lạc bộ Văn học với ánh mắt đen tối. Không phải đâu, nhưng việc con gái trong trường vào tắm ở nhà mình, nó cứ có cảm giác bồn chồn thế nào ấy. Mong mọi người hiểu cho.
Mặc kệ tôi đang bối rối, Yanami vừa nghịch tóc Komari vừa mở lời.
"A, nhưng mà hai người thì hơi chật nhỉ."
Yanami, nói thừa quá.
Đang nghĩ thầm "cậu béo lên chút nữa đi cho chừa" thì Kaju vỗ tay cái bốp.
"Bồn tắm nhà em rộng lắm nên hai chị vào vẫn thoải mái ạ."
"A, thế hả. Bồn tắm rộng thích thật đấy."
Yanami nói vẻ vui sướng, Kaju mỉm cười đáp lại.
"Vâng, anh hai và Kaju cùng vào vẫn còn rộng chán mà."
" " "Hả" " "
Ba cô nàng thốt lên giọng đục ngầu. Chết dở, phát ngôn này dễ gây hiểu lầm lắm.
"Ngày xưa! Chuyện ngày xưa thôi!"
Phù, may mà tránh được nguy cơ trong gang tấc.
...Tránh được rồi nhỉ? Mọi người đừng nhìn tôi bằng ánh mắt đó.
"À ừm, tớ sẽ tắm cuối cùng một mình, mọi người cứ tự nhiên."
Tôi cúi xuống nhìn điện thoại để trốn tránh ánh nhìn của mọi người.
Như để xua tan bầu không khí đặc thù đang bao trùm phòng khách, Yakishio lên tiếng.
"Bồn tắm nhà Nuk-kun rộng thật mà."
"B-Bồn tắm, khá rộng nên hai người cũng ổn, đấy."
"Vậy hôm nào đó, mình tắm chung nhé."
"S-Sao lại tắm chung...?"
Nghe cuộc trò chuyện lỏng lẻo của Yakishio và Komari, Yanami lẩm bẩm.
"...Hai người từng tắm ở đây rồi hả."
Hai người họ gật đầu.
Chẳng hiểu sao Yanami lườm tôi một cái rồi dựng Komari dậy.
"Được rồi, vào bồn tắm Komari-chan phải kể cho tớ nghe bí mật đấy nhé."
"Hả?! T-Tớ làm gì có bí mật nào!"
Tôi lặng lẽ nhìn Komari bị lôi đi không thương tiếc.
Cảm giác sự kiện hơi khác so với dự đoán, nhưng hiện thực là thế này đây.
Đang dùng bộ lọc light novel trong não để chuyển đổi sự việc vừa rồi, thì Shiratama cười với Kaju.
"Vậy Kaju-chan, tắm cùng chị nhé."
"Không ạ, em xin kiều. Anh hai tắm cùng Kaju nhé."
"Không tắm đâu. Anh với Kaju đâu có tắm chung nữa!"
Tôi nhấn mạnh để mọi người nghe thấy. Kể từ khi Kaju lên cấp hai, việc anh em tắm chung ở nhà Nukumizu đã bị cấm hoàn toàn. Tôi định nói thêm câu đó nhưng──kịp dừng lại vào phút chót.
Không có lý do gì cả. Chỉ là bản năng hoang dã thôi.
Lấy tiếng cười đùa của hội con gái làm nhạc nền, tôi lại dán mắt vào điện thoại.
◇
◇
Bộp bộp bộp.
Hội phụ nữ vừa tắm xong đang vây quanh bàn, tiếng vỗ vào má vang lên vô thức.
Yanami vừa đổ dung dịch trong chai ra lòng bàn tay vừa ngẩng lên.
"Nukumizu-kun, nhìn chằm chằm gì thế?"
"À, tớ đang tự hỏi mọi người đang làm gì ấy mà."
"Đang vỗ nước hoa hồng cho thấm vào mặt đấy. Con gái chăm sóc da vất vả lắm."
Yanami lại bắt đầu vỗ bộp bộp. Bên cạnh, Komari cũng dè dặt vỗ, còn Shiratama vừa tắm xong cũng đang vỗ bộp bộp với cổ tay dẻo dai.
Tôi nán lại phòng khách với ý định kiểm tra đồ ngủ của hội con gái, nhưng mà, không khí hơi khác so với tưởng tượng...
Tôi vừa giả vờ xem điện thoại vừa quan sát các thành viên nữ.
Đồ ngủ của Yanami là bộ hai mảnh màu trắng bồng bềnh. Kiểu dáng có nơ buộc trước ngực. Thiết kế đậm chất con gái khiến tôi bất giác lảng mắt đi.
Ngược lại, Komari mặc đồ ngủ dạng váy liền (one-piece), sự thanh thuần và sự phẳng phiu hòa hợp đến lạ. Nói sao nhỉ, cảm giác như nhỏ nên ngồi tết vòng hoa trên cánh đồng hoa ấy.
Còn đồ ngủ của Shiratama là loại áo không tay giống áo hai dây. Bờ vai mảnh khảnh lấp ló sau chiếc áo khoác ngoài trông thật đáng yêu.
Trong lúc quan sát, việc chăm sóc da đã chuyển sang giai đoạn 2.
Tiếp theo họ nhiệt tình thoa thứ chất lỏng màu trắng gì đó lên da.
"Lên cấp ba rồi con gái vất vả thật đấy..."
Tôi buột miệng lẩm bẩm, Kaju đang đi phân phát trà lúa mạch lạnh ghé mặt vào.
"Kaju cũng chăm sóc da mà?"
"Ơ, thế hả. Anh chưa thấy bao giờ."
"Phụ nữ trước mặt đàn ông là phải biết giữ kẽ ạ."
Ra là thế, quả nhiên tôi không được hội chị em coi là đàn ông.
Đang gật gù thì Kaju hất nhẹ mái tóc mới gội.
"Kaju tắm xong rồi, mời anh hai vào ạ."
"Ừ, vậy anh xin phép."
Được rồi, đồ ngủ của hội con gái cũng kiểm tra xong, tôi không còn việc gì ở đây nữa.
Tắm nhanh rồi về phòng cày nhiệm vụ ngày game mobile thôi──.
Tôi để lại hội con gái đang xoa má sột soạt, rời khỏi phòng khách.
◇
◇
Tắm cuối cùng có nghĩa là──sử dụng lại nước nóng mà các thành viên nữ đã ngâm mình.
Tất nhiên, không có ý nghĩa biến thái gì ở đây cả. Không có ý nghĩa gì, nhưng việc một cảm xúc nào đó được khơi gợi lên cũng là điều khó tránh khỏi. Vì đang tuổi dậy thì mà.
Thế nên khi chuẩn bị tinh thần mở cửa phòng tắm, đứng trước bồn tắm đã được cọ rửa sạch sẽ và thay nước mới tinh, tôi thầm cảm ơn sự chu đáo của Kaju.
Có lẽ em ấy làm vậy để tôi không cảm thấy khó xử với hội con gái câu lạc bộ Văn học.
Tôi tắm rửa qua loa rồi ngâm mình vào làn nước mới.
Nước đã được thay và bồn tắm cũng cọ rửa rồi sao... ra là vậy...
Vừa cảm nhận sự quan tâm của Kaju, tôi vừa lơ đễnh ngắm nhìn làn hơi nước bốc lên.
◇
◇
Khi tôi tắm xong, đèn phòng khách đã tắt.
Chắc mọi người đã di chuyển sang phòng Kaju, nơi tổ chức tiệc.
Tôi đang leo lên cầu thang để về phòng mình thì nghe thấy tiếng cười đùa từ phòng Kaju.
Thì ra tiệc ngủ đang diễn ra trong nhà mình...
Hôm nay cũng mệt rồi, tôi nên đi ngủ sớm trước khi bị lôi vào rắc rối.
Tôi vào phòng mình, không bật đèn mà chui tọt vào chăn.
............Ủa. Trong chăn có Kaju.
Cũng phải thôi. Chuẩn bị đồ ăn và chỗ ngủ cho 6 người chắc mệt lắm. Chắc em ấy buồn ngủ trước khi tiệc bắt đầu nên tranh thủ chợp mắt trên giường tôi.
Nhưng mà để người khác nhìn thấy cảnh này thì dễ bị hiểu lầm lắm, bế em ấy sang phòng bố mẹ vậy...
Tôi lật chăn ra, bế thốc Kaju lên──ngay lập tức, cảm giác truyền đến tay khiến đầu óc tôi trắng xóa.
Cơ thể này không phải của Kaju.
Cao hơn, và những thớ cơ dẻo dai bao phủ lấy khung xương.
Trong tầm nhìn đã quen với bóng tối, hàng lông mi dài đang run rẩy hiện ra.
"...Nuk-kun?"
"Yakishio?!"
Đúng vậy, người đang ngủ trên giường là Yakishio. Yakishio nhìn tôi với đôi mắt ngái ngủ, rồi...
"Ưm... mơ hả..."
Nhắm mắt lại lần nữa và vòng tay ôm lấy cổ tôi.
"Khoan?! Không phải mơ đâu! Sao cậu lại ở trên giường tớ──"
Tách. Cùng với âm thanh khô khốc, đèn phòng bật sáng.
Mồ hôi chảy dọc sống lưng. Có hơi người phía sau.
Sợ hãi quay lại, tôi thấy Yanami đang khoanh tay cùng 3 người phụ nữ khác đứng đó.
"...Nukumizu-kun, cậu đang làm cái gì thế."
Yanami hỏi bằng giọng trầm đáng sợ.
"Không, cái này, tại thấy Yakishio ở đây... tớ định bế cậu ấy ra..."
"Định bế đi đâu hả?!"
"C-Chết đi!"
Mọi người ơi, làm phiền hàng xóm lắm, đừng có to tiếng.
Có vẻ vụ ồn ào này đã đánh thức Yakishio, cậu ấy ngơ ngác nhìn quanh.
"...Ủa? Mọi người sao thế?"
"Lemon-chan, Nukumizu-kun có làm gì cậu không?!"
Trước tiếng hét của Yanami, Yakishio siết chặt cánh tay đang vòng qua cổ tôi.
"...Nuk-kun, cậu làm gì tớ hả?"
"Đã làm gì đâu?!"
Đúng, tôi chưa làm gì cả.
Thế mà tại sao Yanami và Komari lại nhìn tôi như nhìn tội phạm thế kia.
Kaju thì mắt sáng rực, gật gù liên tục, còn Shiratama hiền lành nên đang mỉm cười dõi theo.
...Khoan, mắt Shiratama có cười đâu. Sao đến cả Shiratama cũng nhìn tôi bằng ánh mắt đó?
Trước sự sợ hãi của tôi, Shiratama vẫn giữ nguyên nụ cười trên môi, nói:
"──Hội trưởng, anh định bế kiểu công chúa đến bao giờ đây ạ?"
◇
◇
Buổi Tiệc Pajama lần thứ nhất của gia đình Nukumizu, do Nukumizu Kaju chủ trì
Khoác lên mình bộ đồ ngủ đôi với anh trai, Kaju “bụp” một tiếng ngồi xuống nệm futon rồi cúi đầu chào các cô gái Câu lạc bộ Văn học.
“Vậy thì, xin chúc mừng mọi người đã hoàn thành một ngày làm việc vất vả. Từ giờ trở đi là thời gian riêng dành cho các cô gái!”
Ngay khi lời tuyên bố khai mạc vang lên, các cô gái trong CLB Văn học đồng loạt vỗ tay.
Phòng của Kaju rộng khoảng mười tấm chiếu tatami, có một chiếc giường bán đôi (semi-double), và hôm nay, vì là tiệc tùng nên ba bộ futon đã được trải dưới sàn.
Kaju cũng vỗ tay nhưng vẫn không quên cảnh giác quan sát khắp phòng. Những cô gái ở đây chắc chắn là ứng viên cho vị trí chị dâu tương lai của anh trai cô (trừ khoảng một người). Đây chính là cơ hội tốt để cô đánh giá nhân phẩm của họ—.
Đầu tiên, cô đưa mắt về phía giường, nơi Yakishio và Komari đang ngồi.
Hai người họ dự định ngủ chung giường, nhưng Komari vẫn chưa biết điều đó. Chắc cô bé đang thắc mắc tại sao lại thiếu mất một bộ futon.
Yakishio, người đang chải tóc cho Komari, làm vẻ mặt như vừa nhận ra điều gì đó.
“Komari-chan, tóc cậu đẹp hơn trước nhiều đó nha.”
“Ơ, ừm, gần đây tớ hay chăm sóc tóc…”
Nhìn Komari xấu hổ cúi đầu, Kaju cộng thêm 1 điểm vào sổ chấm điểm trong lòng.
Tóc là sinh mệnh của người phụ nữ. Hơn nữa, anh trai cô rất thích mái tóc dài của Kaju.
“Komari-senpai, chị có muốn thử loại dầu dưỡng tóc mà em đang dùng không?”
Shiratama rút ra một chai xịt nhỏ.
“D-dầu dưỡng?”
“Vâng, nó giúp giảm thiểu hư tổn tóc đó ạ.”
À, dầu dưỡng tóc có thể tốt cho mái tóc dễ hư tổn của Komari. Tuy nhiên, nhận xét về chất tóc của tiền bối là một sự thiếu lịch sự. Sổ chấm điểm trong lòng: Shiratama Riko bị trừ 1 điểm.
Không biết từ lúc nào, mọi người đã tụ tập quanh Komari và bắt đầu chăm sóc tóc cho cô bé.
Kaju đứng cách xa một chút, quan sát các cô gái CLB Văn học.
Yakishio đang gác đầu Komari lên đùi mình, vừa trêu chọc từ bên dưới. Hành vi này tuy giống học sinh tiểu học, nhưng thái độ không hề kiểu cách này cho thấy nhân cách thẳng thắn của cô ấy. Cộng 1 điểm.
Đương nhiên, Komari đang được gối đùi cũng cộng 1 điểm.
Shiratama đang thoa dầu dưỡng lên ngọn tóc Komari, tạm thời trừ 3 điểm.
Khi Kaju chuyển ánh mắt sang Yanami, cô ấy đang nhai thứ gì đó trên futon một cách chóp chép. Cô có nhiều điều muốn nghĩ, nhưng vì cô ấy không làm đổ gì nên tạm thời là cộng trừ 0 điểm—.
Trong lúc Kaju đang tổng hợp bảng điểm trong đầu, Yakishio ngáp một cái thật lớn.
“Yakishio-san, chị đã buồn ngủ rồi sao?”
“Ừm, sáng nay chị cũng dậy sớm. Đang ngủ trong phòng Nukkun thì bị anh ấy bế dậy nên tỉnh luôn.”
Khi Yakishio vừa dụi mắt vừa nói, Yanami mở miệng có vẻ khó xử.
“À… Lemon-chan, cái cậu vừa nói không hay đâu. Nukumizu-kun cũng là con trai, dù trông cậu ta không giống như vậy, cậu biết không?”
“Ehhh, nếu là Nukkun thì cậu ấy là một quý ông, không sao đâu.”
Yakishio đáp lại nhẹ nhàng, đồng thời kiểm tra tư thế gối đùi.
“S-sao lại là phòng của Nukumizu?”
“Tớ dùng giường của Nukkun thỉnh thoảng mà. Thành thói quen rồi.”
Một chiếc đèn "Cần Thẩm Định" nhấp nháy trên đầu Yanami và những người khác, nhưng họ quyết định bỏ qua.
Các cô gái CLB Văn học trao đổi ánh mắt và gật đầu.
“…À, Nukumizu-kun không có gan làm gì đâu.”
“Cậu ấy là người k-không có chí tiến thủ mà.”
“Đúng vậy, anh trưởng câu lạc bộ là một quý ông.”
Ngay khi các cô gái CLB Văn học gần như bị thuyết phục, Kaju không kìm được mở lời.
“Không, thưa các chị. Anh trai em cũng là đàn ông. Khi cần thiết, anh ấy sẽ hóa thú đấy!”
—Hóa thú. Nghe thấy từ đó, Yanami tái mặt, lao người tới.
“Gì cơ, không lẽ, Imouto-chan! Nukumizu-kun đã làm gì em sao?!”
“Không, thật đáng tiếc là chưa có gì cả.”
Các cô gái CLB Văn học thở phào nhẹ nhõm.
“Nhưng gần đây, em có linh cảm về anh trai mình—một điềm báo của tình yêu.”
Trước lời của Kaju, sự căng thẳng của các cô gái mặc đồ ngủ lặng lẽ tăng cao.
Ngồi dậy khỏi tư thế gối đùi, Yakishio hỏi Kaju.
“Linh cảm về tình yêu á? Nukkun có thay đổi gì đặc biệt sao?”
“Vâng. Gần đây, anh trai em thường xuyên tìm kiếm trên mạng về chuyện hẹn hò nam nữ. Chẳng phải việc nghĩ rằng anh ấy đang lên kế hoạch cụ thể để hẹn hò với ai đó là điều tự nhiên sao?”
“Nukumizu-kun…?”
Yanami đưa ánh mắt dò xét sang những người khác.
Yakishio với đôi mắt sáng lên vì tò mò, và Komari đang sợ hãi cúi mặt xuống—.
Shiratama, với vẻ mặt vui mừng, vỗ tay vào nhau.
“Vậy thì, giờ là thời gian tâm sự chuyện tình yêu rồi!”
—Chuyện tình yêu (Koi Bana).
Họ đều đang ở tuổi vị thành niên. Khi nghe đến chuyện tình yêu, tinh thần của họ không thể không phấn chấn.
Yanami cười toe toét và lấy ra một túi khoai tây chiên.
“Tuyệt vời, có vẻ đêm nay sẽ là một đêm dài đây!”
…Một bữa tiệc khoai tây chiên trên futon.
Kaju suy nghĩ một lúc, rồi quyết định chấp nhận tất cả.
Kỳ thi tuyển chọn chị dâu tương lai của anh trai cô, vẫn còn dài lắm—trừ một người.
◇
◇
Mùi hương ngọt ngào bao trùm lấy cơ thể kéo tôi từ vực thẳm giấc ngủ về với hiện thực.
Lơ mơ nhìn trần nhà, tôi nhận ra đó là mùi hương của Yakishio còn vương lại trên chăn.
Bữa tiệc ngủ ở phòng bên cạnh có vẻ đã kết thúc, ngôi nhà chìm trong tĩnh lặng.
Ngoài trời vẫn tối. Nheo mắt nhìn vào bóng tối, đồng hồ treo tường chỉ hơn 2 giờ sáng.
...Khát nước quá.
Vừa cảm thấy chút luyến tiếc, tôi vừa chui ra khỏi chăn, rón rén bước xuống tầng 1.
Không biết họ đã nói chuyện gì trong tiệc ngủ nhỉ. Qua vách tường thi thoảng tôi có cảm giác nghe thấy tên mình, mong là nghe nhầm...
Với cái đầu còn vương vấn cơn buồn ngủ, tôi uống cạn cốc nước máy trong bếp.
Dòng nước mềm dễ uống nhẹ nhàng thấm vào cơ thể ngái ngủ.
"Ủa, Nukumizu-kun vẫn thức à."
Giọng nói bất ngờ vang lên từ phòng khách tối om. Một bóng người ngồi trên ghế sofa đang vẫy tay gọi tôi.
"Tớ hơi khát nước. Yanami-san cũng chưa ngủ sao."
"Tự nhiên tỉnh giấc ấy mà."
Khi tôi lại gần, Yanami vỗ vỗ xuống chỗ trống bên cạnh trên ghế sofa.
Tôi suy nghĩ một chút rồi ngồi xuống, cách ra một khoảng bằng nửa người.
"Cảm giác này làm nhớ lại hồi đó ghê nhỉ."
Yanami vừa nói vừa ôm lấy đầu gối chân phải.
──Hồi đó.
Là đêm Yakishio bỏ trốn, mọi người đi đón cậu ấy ở trong núi Shinshiro.
Dưới ánh trăng rọi qua cửa giếng trời, Yanami đã cười với tôi, đêm đó.
"...Từ đó đến giờ cũng sắp một năm rồi nhỉ."
Ký ức gợi lên cả sự hoài niệm.
Kể từ đó, tôi đã trải qua rất nhiều chuyện cùng Yanami, Komari và nhiều người khác.
Đang chìm đắm trong hồi ức thì Yanami ngập ngừng mở lời.
"...Này, dạo này Nukumizu-kun thân với Basori-san quá nhỉ."
"Thì... cũng có nói chuyện chút đỉnh."
Lần thứ bao nhiêu rồi nhỉ. Chuyện tôi bị dò hỏi về mối quan hệ với Tiara-san.
Trong bóng tối, thời gian trôi qua như thể đang thăm dò nhau.
"Yanami-san, có chuyện gì với Basori-san à?"
Đến lượt tôi hỏi ngược lại, Yanami trả lời lấp lửng "Cũng không có gì" với giọng điệu không rõ ràng.
Trong hội học sinh có Shiratama, chắc chắn cô ấy nắm được tình hình của Tiara-san.
Nhưng ngoại trừ việc đó ra, hội học sinh và câu lạc bộ Văn học không có nhiều điểm chung.
Vậy nên việc Tiara-san quan tâm đến tôi, không phải với tư cách hội trưởng hội học sinh mà là──.
"Nukumizu-kun──cậu nghĩ sao về Basori-san?"
Câu hỏi đi sâu thêm một bước khiến tôi nín thở.
──Nghĩ sao về Tiara-san.
Đó chính xác là vấn đề tôi đang phải đối mặt lúc này.
Dù cố gắng đưa ra câu trả lời nhưng mãi vẫn chưa đâu vào đâu.
"Sao tự nhiên lại quan tâm chuyện đó?"
Trước câu nói lảng tránh của tôi, Yanami do dự một lúc rồi mới nói.
"...Nếu Nukumizu-kun có ý đó, thì bọn này không được làm kỳ đà cản mũi chứ sao."
Nói xong, Yanami ôm hai đầu gối vẻ khó xử.
"Cản mũi cái gì──"
"Thì là, tớ nghĩ nên biết trước tình cảm của cậu về chuyện đó thì tốt hơn."
Tôi không nhìn thấy biểu cảm của Yanami khi cô ấy gục mặt xuống.
...Tôi có làm Yanami phải bận tâm không nhỉ.
Việc tôi đang phân vân trước lời tỏ tình của Tiara-san là sự thật.
Có lẽ sự mâu thuẫn đó đã truyền đến mọi người xung quanh.
──Nếu thích Tiara-san thì sẽ không cản trở.
Yanami đang nói vậy.
Không cản trở tức là... ừ thì, là như vậy đấy.
Để rũ bỏ những cảm xúc chưa được sắp xếp, tôi nói:
"──Basori-san là bạn bè thôi."
Đúng vậy, bạn bè. Tiara-san là bạn, và Yanami cũng là bạn của tôi.
Nhưng tôi và Tiara-san không thể cứ mãi thế này được.
"Tớ với người đó thân thiết từ hồi bầu cử, lại còn được mời vào hội học sinh nữa."
"...Cậu có vào không?"
Tôi lắc đầu.
"Không vào đâu. Tớ có câu lạc bộ Văn học rồi."
"Hừm..."
Yanami vẫn gục mặt xuống, cứ thế im lặng.
Trong phòng khách tối, chỉ có tiếng thở của hai người và tiếng kim giây đồng hồ tích tắc vang lên khẽ khàng.
"...Vẫn là bạn với Basori-san, nhỉ."
Người phá vỡ sự im lặng kéo dài là Yanami.
Khuôn mặt từ từ ngẩng lên hiện rõ vẻ trêu ngươi như mọi khi.
"Ơ, à ừ... đúng thế."
"Nukumizu-kun ngày xưa chỉ cần làm bạn với tớ thôi đã làm ầm ĩ cả lên rồi, thế mà cũng thay đổi phết nhỉ."
"Không, cái đó là──"
Hồi đó tôi còn chẳng hiểu rõ bạn bè là cái gì.
Chỉ biết lao đầu vào mà vươn tay ra thôi.
Thấy tôi cứng họng, Yanami với khuôn mặt cười cợt chọt chọt vào người tôi.
"Cái đó là? Là gì?"
"Thì là, lúc đó tớ còn non trẻ, hay gọi là sai lầm tuổi trẻ ấy."
"Ý gì hả?!"
"Không, ý tớ là──"
Từ lúc nào những cái chọt chọt đã biến thành đập bộp bộp.
Vừa dỗ dành Yanami, tôi vừa nhận ra bản thân đang cảm thấy nhẹ nhõm đến lạ.
◇
◇
Sáng chủ nhật. Kaju đặt những chiếc bánh mì mới nướng đặc biệt vào giữa bàn.
"Mời các chị dùng bữa ạ!"
Thực đơn bữa sáng gồm trứng ốp la dăm bông, salad và súp minestrone.
Tráng miệng là hoa quả cắt sẵn gồm dưa lưới và bưởi chùm.
"Vâng, xin phép ăn thôi!"
Chủ nhân của câu trả lời rất dõng dạc đó dĩ nhiên là Yanami.
Cô nàng phết đầy mứt mơ thủ công lên miếng bánh mì gối vừa cắt.
Thấy tôi nhìn cách ăn đó, Yanami nhìn lại.
"Sao thế, muốn ăn thì tớ cho này."
"Đừng có đưa đồ ăn dở cho tớ chứ?"
Tôi vừa phết mứt cam (marmalade) mà Yanami mang đến lên bánh mì, vừa nhấp ngụm cà phê nóng.
Komari đang uống sữa ừng ực, còn Yakishio đã chạy bộ buổi sáng xong đang đổ sữa chua không đường vào hoa quả.
Shiratama đang ăn salad bỗng che miệng vẻ ngạc nhiên.
"Kaju-chan, củ cải đỏ (radish) này ngon quá. Nhà tự trồng hả?"
"Vâng, mẹ em trồng đấy ạ. Có hợp khẩu vị chị không?"
"Ừm, ngon lắm. Chị cảm giác sẽ thân được với mẹ Kaju-chan đấy."
"Ôi, nếu có cơ hội đó thì tốt quá ạ."
Cười tủm tỉm. Hai người này mỗi khi nói chuyện là cười tươi hết cỡ.
Cảm giác hơi sợ nên tôi lảng mắt đi thì chạm phải ánh nhìn của Komari.
"N-Nãy giờ sao thế, cứ nhìn dáo dác."
"À... lấy hộ tớ chai sốt salad đằng kia với."
Vừa nhận chai sốt, tôi vừa nhìn quanh những người đang ngồi cùng bàn.
Thành viên câu lạc bộ, bạn bè, hậu bối──và em gái.
Với nhiều danh phận khác nhau, cùng quây quần bên một bàn ăn.
5 cô gái đang trò chuyện rôm rả.
Trong mắt mỗi người bọn họ, những người còn lại đang mang danh phận gì nhỉ.
"Nuk-kun, không ăn à?"
Cô bạn Yakishio thắc mắc hỏi.
Có vẻ tôi cứ cầm miếng bánh mì mà suy nghĩ mông lung.
Tôi lặng lẽ cắn một miếng bánh mì phết mứt cam, vị ngọt đắng nhẹ nhàng lan tỏa trong khoang miệng.
2 Bình luận