Tôi sẽ trở thành nữ phản...
OOKIDO Izumi- Minh họa Novel
- Web Novel (Novel Vol 1)
- Minh họa LN
- Chương 01
- Chương 02 Bảy tuổi: Trưởng nữ nhà Williams - Alicia
- Chương 03
- Chương 04
- Chương 05
- Chương 06
- Chương 07
- Chương 08
- Chương 09
- Chương 10 Tám tuổi: Trưởng nữ nhà Williams - Alicia
- Chương 11 Mười ba tuổi: Trưởng nam nhà Williams - Albert
- Chương 12 Tám tuổi: Trưởng nữ nhà Williams - Alicia
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23 Mười tuổi: Trưởng nữ nhà Williams - Alicia
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41 Mười lăm tuổi: Trưởng nam nhà Kenwood - Curtis
- Chương 42
- Chương 43 Mười tuổi: Trưởng nữ nhà Williams - Alicia
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60 Ba mươi sáu tuổi: Chủ gia đình Williams - Arnold
- Chương 61
- Chương 62 Mười ba tuổi: Trưởng nữ nhà Williams - Alicia
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91 Chín tuổi: Gill
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97 Mười ba tuổi: Trưởng nữ nhà Williams - Alicia
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Novel Vol 1 (những chương không có trên web novel)
- Novel Vol 2
- Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Chương 83
“Gill~”
“Alicia? Sao thế?”
“Chị vào phòng được không?”
“Được chứ”
Tôi và anh Henry từ từ mở cánh cửa phòng Gill và bước chân vào phòng.
Gill đơ người nhìn chúng tôi.
“Ali, người đó là ai?”
Gill mở to mắt nhìn tôi và hỏi.
“Anh trai của chị đó”
“Anh trai?”
“Đúng rồi. Có vẻ anh ấy muốn nói chuyện với em”
Tôi vừa dứt lời thì ánh mắt Gill thay đổi hẳn.
Em ấy lườm anh tôi bằng ánh mắt sắc bén.
Ây da, cũng khá đáng sợ đó.
May mà ánh mắt đó không hướng về tôi.
“Em không có gì để nói với hắn ta”
Em ấy biến thành Gill gai nhọn mất rồi.
Anh tôi sẽ làm thế nào với Gill này đây.
Chắc chắn anh Henry sẽ hòa nhã mà không nổi giận… mà cái ánh mắt gì thế kia.
Anh ấy đang lườm Gill với vẻ đe dọa.
Khác hẳn với cách mà tôi nghĩ.
Tôi đã nghĩ sẽ theo mô típ nữ chính mỉm cười nói ‘không sao đâu’ một cách thiếu căn cứ rồi làm thân… nhưng dường như không phải thế.
Quả nhiên anh Henry giống với tôi chăng.
“Gì thế?”
Gill nói mà không hề lảng tránh ánh mắt anh Henry.
“Cậu là trợ thủ của Ali đúng không?”
“Đúng thế”
“Nếu vậy thì cần thay đổi thái độ một chút”
“Hả? Anh nghĩ tôi sẽ mỉm cười hòa nhã, thân thiện với mọi người sao?”
Ái chà, bầu không khí trông vô cùng bất ổn nhỉ.
Tự dưng lại đi gây sự, thật không giống anh Henry chút nào.
“Mỉm cười? Không cần phải làm thế”
“Anh muốn nói gì?”
Gill nhướn một bên mày và hỏi.
“Cậu có biết đặc điểm của người đáng sợ nhất không?”
“Hả? Từ nãy đến giờ anh nói nhảm cái gì vậy?”
“Người không để lộ cảm xúc ra mặt là người đáng sợ nhất. Cậu để lộ quá nhiều biểu cảm. Khi tôi vừa bước vào phòng, trong giây lát cậu đã sợ hãi đúng không?”
“Không hề”
“Cậu sợ hãi trong vô thức. Tôi không rõ lí do, nhưng cậu đang sợ một người không rõ có phải đồng minh hay không. Nó lộ hết ra mặt cậu rồi kìa”
“Tôi không có sợ gì hết”
Gill tròn mắt nói.
Chẳng hiểu sao anh Henry nhìn cứ như một người khác so với mọi khi.
Còn Gill trông đúng với độ tuổi hơn rồi.
“Tôi không có nói là không được sợ. Tôi chỉ đang nói là đừng có bộc lộ ra ngoài mặt. Ali đã chọn làm trợ thủ, ắt hẳn cậu phải thông minh đúng chứ?”
“Tóm lại là anh muốn nói gì?”
“Và nếu bị đoán hết suy nghĩ thì sẽ bị nắm lấy điểm yếu ngay lập tức”
Gill im lặng nhìn anh Henry.
Có vẻ lòng thù địch lúc nãy không còn nữa.
Anh Henry lúc nào cũng mỉm cười, chẳng lẽ là để che giấu tâm địa đen tối sao.
Tôi biết nụ cười của anh Albert đen tối rồi, nhưng chưa từng cảm nhận được sự đen tối đó từ anh Henry. Tôi đã luôn nghĩ đó chỉ là nụ cười trong sáng thuần túy.
“Tôi không biết cậu đã sống như nào từ trước đến giờ, nhưng từ nay trở đi cậu sẽ ở bên Ali đúng chứ? Phải che giấu nội tâm thật khéo. Kẻ sống sót đến cuối cùng sẽ luôn là những kẻ khéo léo”
Tôi nhìn sang phía Gill.
Em ấy mất cảnh giác rồi à.
Không còn lườm anh Henry như lúc nãy nữa.
Quả đúng như anh Henry nói. Kết cục người khéo léo sẽ sống sót.
Biểu cảm sợ hãi là điều cấm kị với nữ phản diện. Tôi cũng phải cẩn thận hơn mới được.
“Em tên là Gill”
Gill đã mở miệng.
Nói tên có nghĩa là… anh Henry đã thắng.
Anh Henry nhẹ nhàng mỉm cười.
“Anh là Henry, mong được giúp đỡ”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
5 Bình luận
thx trans