Tôi sẽ trở thành nữ phản...
OOKIDO Izumi- Minh họa Novel
- Web Novel (Novel Vol 1)
- Minh họa LN
- Chương 01
- Chương 02 Bảy tuổi: Trưởng nữ nhà Williams - Alicia
- Chương 03
- Chương 04
- Chương 05
- Chương 06
- Chương 07
- Chương 08
- Chương 09
- Chương 10 Tám tuổi: Trưởng nữ nhà Williams - Alicia
- Chương 11 Mười ba tuổi: Trưởng nam nhà Williams - Albert
- Chương 12 Tám tuổi: Trưởng nữ nhà Williams - Alicia
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23 Mười tuổi: Trưởng nữ nhà Williams - Alicia
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41 Mười lăm tuổi: Trưởng nam nhà Kenwood - Curtis
- Chương 42
- Chương 43 Mười tuổi: Trưởng nữ nhà Williams - Alicia
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60 Ba mươi sáu tuổi: Chủ gia đình Williams - Arnold
- Chương 61
- Chương 62 Mười ba tuổi: Trưởng nữ nhà Williams - Alicia
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91 Chín tuổi: Gill
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97 Mười ba tuổi: Trưởng nữ nhà Williams - Alicia
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Novel Vol 1 (những chương không có trên web novel)
- Novel Vol 2
- Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Chương 66
“Alicia, việc nhập học cho Gill ở ngôi làng nghèo đã xong rồi”
Vài ngày sau cuộc nói chuyện đó, cha đã nói cho tôi biết.
Hay quá! Phải nhanh chóng thông báo cho Gill mới được.
Đúng rồi, tôi nói cho Gill biết việc mình đang đóng vai nữ phản diện có được không nhỉ.
Dù gì Gill cũng là trợ thủ của tôi mà.
“Cha à, con nói cho Gill biết việc con là người giám sát Liz-san có được không?”
“Ừ, vì cậu bé đó sẽ luôn phải đồng hành cùng con mà. Và đưa luôn cái này nhé”
Nói xong, cha đưa cho tôi cái bình nhỏ.
Bên trong có chất lỏng màu hồng nhạt.
“Đây là cái gì ạ?”
“Nếu uống nó thì sẽ xuyên qua được bức tường sương mù ở ngôi làng nghèo”
Ah, ra là vậy nhỉ.
Quả nhiên là cha biết về bức tường đó nhỉ.
“Cảm ơn cha”
Tôi cúi chào cha rồi định rời khỏi đó.
“Ali, con không hối hận sao?”
Hối hận?
Hiện giờ tôi vô cùng hạnh phúc.
“Hoàn toàn không ạ”
Tôi mỉm cười đáp. Lông mày của cha biến thành hình chữ bát (八), ông lẩm bẩm vậy à rồi đi mất.
Tại sao cha lại làm vẻ mặt đó nhỉ.
Hiển nhiên là do lo lắng cho con gái yêu quý mà.
Không sao đâu, cha à, con vô cùng mãn nguyện đó.
Khi mặt trời lặn, tôi đi đến ngôi làng nghèo.
Giờ tôi hoàn toàn bình thường trước cái sự ghê rợn của khu rừng này. Quen rồi thật tốt quá.
Xuyên qua lớp sương mù, tôi hướng đến nhà ông Will.
Rồi đột nhiên chân tôi bị ai đó chộp mạnh lấy.
Cả sống lưng tôi bỗng lạnh cóng. Tôi nhìn xuống dưới chân.
Một bàn tay gầy guộc nhuốm bẩn…
Bàn tay gầy gò là thế mà lại nắm lấy chân tôi rõ mạnh.
“C….. cứu……tôi”
Một giọng nói yếu ớt đang cầu cứu tôi.
Giọng nói này là của một cô gái.
Mùi hôi thối đến mức hỏng mũi phát ra từ cơ thể đó.
Tôi bất chợt lấy tay che mũi.
Cho dù đã quen với mùi nồng kinh dị ở nơi này, nhưng cái mùi này kinh khủng quá.
Tôi phải làm gì với cái bàn tay đang bám dính lấy chân mình đây.
Nữ phản diện không hành động bằng cảm xúc mà bằng lí trí.
Nếu là nữ phản diện thì phải làm gì trong tình huống này…
Não tôi hoạt động hết công suất.
Một nữ phản diện sẽ không làm tổn thương những người yếu hơn mình đúng không?
Tại vì, người ta thường nói phải nhẹ nhàng với người yếu, nghiêm khắc với kẻ mạnh mà.
Vì vậy nên với Liz-san cũng cần nghiêm khắc.
Đúng rồi, nếu tôi cứu cô gái này thì tôi là nữ phản diện.
Tôi nắm lấy tay cô gái kia.
“Không sao đâu”
Nói xong tôi đỡ cô ấy dậy.
Bình thường tôi hay rèn luyện, nên bế kiểu công chúa dễ như ăn bánh ấy.
…Quan trọng hơn là cô ấy quá nhẹ.
Trông có vẻ hơn tuổi tôi, nhưng lại nhẹ hơn tôi rất nhiều.
Thật lạ khi cô ấy vẫn còn sống.
Tôi chạy nhanh đến quảng trường nơi có vòi nước.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
5 Bình luận
thx trans