Tôi sẽ trở thành nữ phản...
OOKIDO Izumi- Minh họa Novel
- Web Novel (Novel Vol 1)
- Minh họa LN
- Chương 01
- Chương 02 Bảy tuổi: Trưởng nữ nhà Williams - Alicia
- Chương 03
- Chương 04
- Chương 05
- Chương 06
- Chương 07
- Chương 08
- Chương 09
- Chương 10 Tám tuổi: Trưởng nữ nhà Williams - Alicia
- Chương 11 Mười ba tuổi: Trưởng nam nhà Williams - Albert
- Chương 12 Tám tuổi: Trưởng nữ nhà Williams - Alicia
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23 Mười tuổi: Trưởng nữ nhà Williams - Alicia
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41 Mười lăm tuổi: Trưởng nam nhà Kenwood - Curtis
- Chương 42
- Chương 43 Mười tuổi: Trưởng nữ nhà Williams - Alicia
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60 Ba mươi sáu tuổi: Chủ gia đình Williams - Arnold
- Chương 61
- Chương 62 Mười ba tuổi: Trưởng nữ nhà Williams - Alicia
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91 Chín tuổi: Gill
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97 Mười ba tuổi: Trưởng nữ nhà Williams - Alicia
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Novel Vol 1 (những chương không có trên web novel)
- Novel Vol 2
- Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Chương 28
Aah, trời sáng mất rồi.
Tôi phải trưng ra vẻ mặt như nào khi gặp anh Albert đây.
Trốn luyện kiếm được không nhỉ… Không được, nếu bỏ bê không chịu nỗ lực thì sẽ thua mất.
Tôi rời phòng, định đi ra sân thì nghe thấy tiếng ai đó trên hành lang.
Giọng này là của anh Albert và cha?
Chưa gì tôi đã bắt gặp họ mất rồi.
“Con đã làm cho Ali giận.”
“Quả nhiên là nên nói lí do thật sự hả?”
Lí do thật sự? Là gì vậy, tôi muốn nghe.
“Không nên nói ra đâu ạ.”
Gì vậy trời! Làm tôi tò mò quá!
“Xin hãy nói cho con biết.”
Đang phân vân giữa cảm giác tội lỗi khi nghe trộm và cảm xúc muốn biết lí do, thì bất chợt tôi xuất hiện trước mặt anh Albert và cha.
“Ali…”
Anh Albert làm mặt khó xử.
Xin hãy yên tâm, anh à, em không còn để ý đến việc kia nữa đâu.
Nhưng mà tôi sẽ không nói ra lời đâu. Tôi muốn trêu anh thêm chút nữa. Thật ra dáng một nữ phản diện.
“Con ở đó à, Alicia.”
“Vâng, thưa cha. Lí do thật sự là gì thế ạ?”
Cha tôi không hề hé miệng.
Tại sao ông lại không cho tôi biết. Đó là việc cần giữ bí mật sao? Chắc chắc là tôi có quyền được biết mà.
“Thưa cha?”
“Alicia, khi nào con đi học ở học viện ma pháp thì ta sẽ nói cho con biết. Như vậy được chưa?”
Còn 5 năm nữa tôi mới đi học ở học viện ma pháp.
Đây là việc không thể nói cho trẻ con sao?
Nhưng cho dù tôi có nói gì đi nữa thì cha cũng không nói cho tôi biết nên đành phải chấp nhận thôi.
“Con hiểu rồi, thưa cha.”
Nghe tôi nói vậy, cha bảo tôi ngoan và xoa đầu tôi.
Tôi muốn ông ấy ngưng coi tôi như trẻ con, nhưng mười tuổi thì vẫn là trẻ con mà nhỉ.
Có lẽ tôi nên xin lỗi anh Albert vì hôm qua đã nói những lời khó nghe.
…Nhưng tôi không nói gì xấu cả nên không cần xin lỗi đâu nhỉ?
Hơn nữa, một nữ phản diện sẽ không dễ dàng xin lỗi.
Anh Albert nhìn tôi bằng ánh mắt buồn bã, nhưng tôi sẽ kiềm chế.
Tại vì tôi là nữ phản diện. …Là một nữ phản diện khá là chật vật nhỉ. Nếu tôi có thể nói anh ấy đừng bận tâm nữa thì thoải mái biết bao.
Thật là! Trong lòng tôi cứ rối bời.
Tôi muốn trở thành nữ phản diện, nhưng tôi không thích nếu lòng mình không được thoải mái.
Nhưng nếu bảo anh ấy đừng bận tâm thì nghe như đang mỉa mai ấy nhỉ.
“Albert-sama, sắp đến giờ rồi ạ.”
Tôi đang suy nghĩ thì cô hầu gái đến gọi anh Albert.
Đúng rồi, anh Albert phải đến trường mà. Anh ấy cứ như thế rồi đi mất.
…Phải làm sao đây. Tôi không nghĩ ra giải pháp nào để làm những bối rối trong lòng biến mất.
…Hay mình thử hỏi ông Will xem sao.
Đây là lần đầu tiên tôi đến ngôi làng nghèo vào lúc này.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
3 Bình luận
thx trans