Tôi sẽ trở thành nữ phản...
OOKIDO Izumi- Minh họa Novel
- Web Novel (Novel Vol 1)
- Minh họa LN
- Chương 01
- Chương 02 Bảy tuổi: Trưởng nữ nhà Williams - Alicia
- Chương 03
- Chương 04
- Chương 05
- Chương 06
- Chương 07
- Chương 08
- Chương 09
- Chương 10 Tám tuổi: Trưởng nữ nhà Williams - Alicia
- Chương 11 Mười ba tuổi: Trưởng nam nhà Williams - Albert
- Chương 12 Tám tuổi: Trưởng nữ nhà Williams - Alicia
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23 Mười tuổi: Trưởng nữ nhà Williams - Alicia
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41 Mười lăm tuổi: Trưởng nam nhà Kenwood - Curtis
- Chương 42
- Chương 43 Mười tuổi: Trưởng nữ nhà Williams - Alicia
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60 Ba mươi sáu tuổi: Chủ gia đình Williams - Arnold
- Chương 61
- Chương 62 Mười ba tuổi: Trưởng nữ nhà Williams - Alicia
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91 Chín tuổi: Gill
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97 Mười ba tuổi: Trưởng nữ nhà Williams - Alicia
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Novel Vol 1 (những chương không có trên web novel)
- Novel Vol 2
- Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Chương 09
Khi nhìn xuống dưới đất thì thấy hai nửa quả táo đang lăn lóc.
Không thể nào, tôi thành công rồi à.
Tôi ngẩng mặt lên thì thấy mọi người tròn xoe mắt. Mấy đôi mắt đẹp đó có vẻ sắp bay ra ngoài rồi kìa. Mọi người đừng có đơ như ma nơ canh được không. Tôi phải làm gì mới có thể thay đổi bầu không khí cứng nhắc này đây.
Có khi nào, đây chính là cơ hội gieo rắc suy nghĩ cho mọi người rằng tôi là nữ phản diện không?
Tôi hít một hơi, đứng thẳng lưng và nhìn về phía mọi người.
“Anh à, em đã nói rằng đừng có coi thường em rồi. Em muốn trở nên mạnh hơn. Em có một mục tiêu. Để làm được điều đó thì em sẽ vượt qua mọi khó khăn cho anh thấy.”
Đúng là lời thoại mà phản diện hay nói nhỉ. Tôi thật là tuyệt vời mà. Vì mục tiêu của bản thân mà có thể làm được bất cứ điều gì.
Nhân vật nữ phản diện trong câu chuyện cổ mà tôi đọc gần đây ấy, vì thích đàn ông nên đã tập hợp tất cả đàn ông trên thế giới này lại, mặc dù có tới mấy vạn người nhưng chỉ giữ lại bên mình có vài người. Cô ấy đã tận mắt kiểm tra từng li từng tí và chọn lựa đàn ông.
Rốt cuộc đã mất bao nhiêu ngày thế nhỉ. Việc đó chắc chắn rất vất vả. Nhưng ngay cả như vậy cô ấy vẫn làm đến cùng. Quả nhiên là một nữ phản diện tuyệt vời mà.
“Giỏi thế.”
Người lên tiếng đầu tiên là Duke-sama.
Duke-sama hơi mỉm cười và nhìn chằm chằm về phía tôi.
Tôi muốn ngài ấy đừng nhìn chăm chăm như vậy. Xin ngài hiểu được vẻ đẹp của chính bản thân mình giùm tôi. ...Tự dưng thấy xấu hổ quá. Nhưng mình cũng phải quen với chuyện này mới được. Vì tôi sẽ trở thành nữ phản diện mà.
Anh Albert tiến lại gần tôi, nhặt hai nửa quả táo lên. Anh ấy nhìn chằm chằm một hồi. Sau đó anh nhìn tôi với vẻ mặt nghiêm túc chứ không phải nụ cười như mọi khi.
“Có thật là em muốn học kiếm thuật không?”
Ngay từ đầu tôi đã nói vậy rồi, nhưng có vẻ nó chưa chạm đến anh.
Tôi gật đầu thật mạnh.
Anh Albert trầm ngâm suy nghĩ một lát rồi lẩm bẩm, rằng anh hiểu rồi.
Eh, vừa nãy, anh ấy nói là hiểu rồi?
Có nghĩa là cuối cùng tôi cũng được học kiếm thuật?
“Thật ư!?”
Tôi nói hết những gì mình nghĩ.
...Tệ rồi đây. Mới lúc nãy tôi còn đang diễn vai phản diện rất hoàn hảo, vậy mà cuối cùng lại lỡ mất tiêu.
Không còn cách nào khác nhỉ, vì đã bị coi thường như thế nên khi được học kiếm thuật thì ai chả phấn khích.
Tuy vậy nhưng dáng vẻ phản diện như lúc nãy quá xuất sắc, lần này coi như huề nhỉ.
Nó hiện hết lên mặt anh Albert.
“Thật đó.”
Anh ấy vừa xoa đầu tôi vừa nhẹ nhàng nói.
Lúc nãy khi bị chạm vào đầu thì tôi thấy bực mình, nhưng bây giờ thì rất vui.
Có vẻ tôi đã được công nhận nên tâm trạng rất tuyệt vời. Tôi vui quá nên ôm chầm lấy anh Albert.
“Cảm ơn anh! Em yêu anh Albert lắm!”
Chẳng hiểu sao cảm giác này giống như tôi lúc lấy lại được kí ức kiếp trước vậy.
À không, có khác một chút, là cảm giác kiềm chế hơn.
“Albert đang cười nhăn nhở kìa”
“Không phải đang ngại sao”
“Tốt quá nhỉ, anh Al”
Ái chà, anh Albert đang cười nhăn nhở ư? Mình muốn thấy quá.
Khi tôi ngẩng mặt lên thì biểu cảm dịu dàng mọi khi đã quay trở lại. Chán thế...
Ah! Đúng rồi, tôi sắp phải đến thư viện.
“Vậy gặp lại anh sau nhé!”
Tôi vừa nói vừa nhanh chóng rời khỏi đó.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
16 Bình luận
Tks trans
thx trans