Tôi sẽ trở thành nữ phản...
OOKIDO Izumi- Minh họa Novel
- Web Novel (Novel Vol 1)
- Minh họa LN
- Chương 01
- Chương 02 Bảy tuổi: Trưởng nữ nhà Williams - Alicia
- Chương 03
- Chương 04
- Chương 05
- Chương 06
- Chương 07
- Chương 08
- Chương 09
- Chương 10 Tám tuổi: Trưởng nữ nhà Williams - Alicia
- Chương 11 Mười ba tuổi: Trưởng nam nhà Williams - Albert
- Chương 12 Tám tuổi: Trưởng nữ nhà Williams - Alicia
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23 Mười tuổi: Trưởng nữ nhà Williams - Alicia
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41 Mười lăm tuổi: Trưởng nam nhà Kenwood - Curtis
- Chương 42
- Chương 43 Mười tuổi: Trưởng nữ nhà Williams - Alicia
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60 Ba mươi sáu tuổi: Chủ gia đình Williams - Arnold
- Chương 61
- Chương 62 Mười ba tuổi: Trưởng nữ nhà Williams - Alicia
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91 Chín tuổi: Gill
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97 Mười ba tuổi: Trưởng nữ nhà Williams - Alicia
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Novel Vol 1 (những chương không có trên web novel)
- Novel Vol 2
- Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Chương 69
“Chân tôi biến mất rồi!! Trả lại đây! Chân của tôi!”
Cô gái này đang nói cái gì vậy chứ.
Cô ấy vừa rên rỉ vừa quằn quại.
Gill đang dùng hết sức để giữ cô ấy.
“Đau đau đau đau đau”
Ah, đúng là ồn ào quá đi.
“Cô là đồ ngốc hả?”
Tôi vừa dứt lời thì cô ấy nước mắt giàn giụa nhìn về phía tôi.
Có vẻ cô ấy vẫn chưa hiểu mình vừa mới bị nói cái gì đâu.
“Tôi đã lấy đi đôi chân của cô, nhưng vẫn chưa lấy mất não cô đâu”
Cô gái đó đơ người nhìn về phía tôi.
Quả nhiên con người khi bị nói những lời gây sốc thì sẽ quên mất cơn đau nhỉ.
Gill thả lỏng cánh tay đang giữ cô ấy.
“Ái chà, không kêu nữa sao? Không đau à?”
Tôi nhẹ nhàng mỉm cười, nhìn về phía cô ấy và nói.
“Tất nhiên là phải đau rồi. Đau lắm đó. Chân mất rồi đó?”
Trước mắt thì đã giúp cô ấy thoát khỏi nỗi sợ kinh hoàng rồi nhỉ.
Việc giữ bình tĩnh rất là quan trọng.
“Không ngờ lại bị cướp mất chân…”
Cô ấy vừa nhìn chân mình vừa nói.
…Ra là chuyện đó.
Cô ấy không ngu ngốc, mà là không biết nếu cứ giữ nguyên phần bị hoại tử thì sẽ xảy ra chuyện gì.
Cũng tại ngôi làng nghèo không được nhận sự giáo dục tử tế mà.
Vì thế nên dù có bị bệnh thì cũng không biết cách chữa. Virut ngày càng lan rộng, dần dần dẫn đến tình trạng tồi tệ nhất.
“Nè, tên cô là gì? Tôi là Alicia”
“…Rebecca”
Cô ấy trả lời với vẻ mặt đau đớn.
“Rebecca, nếu không cắt bỏ chân đi thì cô có lẽ đã chết rồi đó”
“Eh? …Chết ư?”
“Chân cô đã bị hoại tử…, các tế bào đã chết. Tùy mỗi người mà tiến triển khác nhau nên tôi không dám nói chắc, nhưng nếu cứ để mặc như thế, phần hoại tử sẽ lan rộng ra và có lẽ cô đã chết đó”
Hình như cô ấy đã hiểu ngay những lời tôi vừa nói.
…Đầu óc thông minh đấy nhỉ.
“Da của tôi…”
Nước ở trong vòi nước phản chiếu khuôn mặt cô ấy.
Đúng rồi, tôi đã làm cho da cô ấy sạch đẹp hơn.
Tôi đã làm hết mình cho cô ấy đấy chứ?
“Cảm…”
“Không cần thiết phải nói mấy lời cảm ơn đâu?”
Cô ấy tròn mắt nhìn tôi.
Gill ở bên cạnh cũng đang tròn mắt nhìn tôi.
Nếu hiểu nhầm tôi là người tốt thì rắc rối lắm đó.
Nữ phản diện sẽ hành động vì lợi ích của bản thân. Và sẽ phải nhận cái gì đó xứng đáng.
“Tôi không cứu người chỉ với lòng tốt thôi đâu”
Thánh nữ cũng vậy, chắc chắn không cứu người chỉ với lòng tốt thôi đâu.
Phần thưởng tương xứng là được mọi người xung quanh cho là người tốt.
Chắc chắn sẽ có những cảm xúc như muốn làm người tốt, muốn trở thành người thân thiện.
Nên nếu bị người ta làm điều mình ghét thì chắc chắn trong tâm sẽ nghĩ những điều như: ta đã hết sức vì ngươi đến vậy, đã đối xử tử tế với ngươi đến thế mà.
Nếu không được trả cái giá tương xứng thì sẽ hình thành những cảm xúc như thế. Việc đó có lẽ gây phiền phức.[note37868]
Nữ chính thường hay nói ‘vì cậu không có bạn bè nên mình sẽ chơi với cậu’, nhưng có khi chính người đó lại thích ở một mình.
Tôi là kiểu người cho rằng con người về cơ bản là những kẻ đạo đức giả. Và ở ngoài xã hội, họ giấu nó đi hoặc bộc lộ ra ngoài. Chỉ đơn giản là như vậy thôi.
“Rebecca, cô phải trả cho tôi một cái giá tương xứng đó”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
6 Bình luận
thx trans