Tôi sẽ trở thành nữ phản...
OOKIDO Izumi- Minh họa Novel
- Web Novel (Novel Vol 1)
- Minh họa LN
- Chương 01
- Chương 02 Bảy tuổi: Trưởng nữ nhà Williams - Alicia
- Chương 03
- Chương 04
- Chương 05
- Chương 06
- Chương 07
- Chương 08
- Chương 09
- Chương 10 Tám tuổi: Trưởng nữ nhà Williams - Alicia
- Chương 11 Mười ba tuổi: Trưởng nam nhà Williams - Albert
- Chương 12 Tám tuổi: Trưởng nữ nhà Williams - Alicia
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23 Mười tuổi: Trưởng nữ nhà Williams - Alicia
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41 Mười lăm tuổi: Trưởng nam nhà Kenwood - Curtis
- Chương 42
- Chương 43 Mười tuổi: Trưởng nữ nhà Williams - Alicia
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60 Ba mươi sáu tuổi: Chủ gia đình Williams - Arnold
- Chương 61
- Chương 62 Mười ba tuổi: Trưởng nữ nhà Williams - Alicia
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91 Chín tuổi: Gill
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97 Mười ba tuổi: Trưởng nữ nhà Williams - Alicia
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Novel Vol 1 (những chương không có trên web novel)
- Novel Vol 2
- Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Chương 26
...Tôi không thể nói là mình đã đọc sách được.
Tại vì các anh không biết tôi thường đến thư viện mà.
“Phải.”
Tôi tạm thời khẳng định.
“Cháu có biết cây này có đặc điểm gì không?”
“Cây Chad thúc đẩy việc tạo ra serotonin[note27924] - chất tạo ra cảm giác hạnh phúc. Tóm lại, nó thường được khuyên dùng cho những người đang đau khổ, bị bệnh về mặt tinh thần.”
Tôi giải thích ngắn gọn về đặc điểm của cây Chad thì Paul-san trợn mắt to như cái kính tròn của chú ấy.
Nếu mở mắt to như thế thì sẽ bị rớt ra ngoài đó.
Và còn Eric-sama, xin ngài đừng có há hốc mồm như vậy nữa. Ngài đang làm bộ mặt trông rất ngu ngốc đó.
Anh Henry đã quen với tôi hay sao mà trông chả có vẻ gì là ngạc nhiên cả.
Cho dù có biết về cây Chad thì biết được cả đặc điểm của nó cũng khá là điên rồ nhỉ.
Mà, đó là do tôi đã đọc sách nên mới nhớ được đấy thôi.
Thư viện ở dinh thự nhà tôi thật sự có rất nhiều quyển sách kì quặc nhỉ.
Đó cũng là điểm tốt nhưng… Khuyết điểm là tôi không tìm thấy quyển sách muốn tìm nhất.
“Alicia, cháu mấy tuổi ấy nhỉ.”
Paul-san mỉm cười hỏi tôi.
“Mười tuổi ạ.”
Nghe tôi nói xong, Paul-san làm vẻ mặt khó xử rồi thì thầm, mười tuổi à.
Tôi đã nói điều gì lạ lắm sao. Đâu đến mức phải nhăn mày đúng không.
“Cháu thích thực vật sao?”
“Không.”
“Vậy tại sao cháu biết rõ thế?”
Ây dà, câu hỏi đó làm tôi bối rối. Tại vì tôi không thể trả lời là mình đã đọc trong sách được.
Giả sử tôi trả lời là đã nghe từ ai đó đi chăng nữa, thì chắc chắn Paul-san sẽ lại hỏi người đó là ai.
Giờ phải ra dáng nữ phản diện… Tôi đã khổ luyện suốt ba năm trời để trở thành phản diện đó.
Chắc chắn sẽ nghĩ ra gì đó! Não tôi bắt đầu hoạt động hết công suất. ...Nhưng chẳng nghĩ được gì cả.
Nếu đã đến nước này rồi thì chỉ còn cách mượn lời thoại của nữ phản diện trong game thôi.
Tôi nghĩ đạo nhái lời thoại là cách làm hèn nhát, nhưng đành chịu thôi.
“Đó đều là kiến thức thông thường thôi ạ. Cháu cho rằng nếu không biết mấy điều đó thì thật là thiếu hiểu biết.”
Những lời mà nữ phản diện sẽ ném vào mặt nữ chính!
Tôi cười thật rạng rỡ và nói như vậy.
Thế này thì có thể lật ngược lại ấn tượng ban đầu rồi đúng không. Quả nhiên, việc tạo ấn tượng xấu rất dễ nhỉ.
Cả Paul-san, Eric-sama và anh Henry đều đang đứng hình rồi.
Phải vậy rồi, vì họ vừa bị một thiếu nữ mười tuổi chế giễu mà.
Ufufu, tôi sẽ cười toe toét mất.
Nhưng nếu cười toe toét thì tất cả sẽ trở nên vô nghĩa mất. Tôi phải kiềm chế thôi.
Và rồi, Paul-san đột nhiên bật cười.
“Vậy à, kiến thức thông thường ấy hả. Chú cũng phải học thêm nhiều hơn nữa mới được.”
Paul-san vừa cười vừa nói, làm tôi cảm thấy như đang bị mỉa mai đôi chút.
Có lẽ chú ấy là một người rộng lượng chăng. Tôi cảm thấy buồn với sự hẹp hòi của bản thân.
Bị nụ cười của Paul-san thu hút, khuôn mặt của cả Eric-sama và anh Henry đều tươi tắn hơn.
Đám cây cối cũng đột nhiên trông đầy sức sống hơn. Chắc chắn là nụ cười của Paul-san đã làm cho chúng vui vẻ nhỉ.
Bầu không khí vô cùng ấm áp bao trùm khắp căn phòng.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
11 Bình luận
Tks trans
thx trans
Không biết câu này là khiêm tốn hay cà khịa nữa :)))