Tôi sẽ trở thành nữ phản...
OOKIDO Izumi- Minh họa Novel
- Web Novel (Novel Vol 1)
- Minh họa LN
- Chương 01
- Chương 02 Bảy tuổi: Trưởng nữ nhà Williams - Alicia
- Chương 03
- Chương 04
- Chương 05
- Chương 06
- Chương 07
- Chương 08
- Chương 09
- Chương 10 Tám tuổi: Trưởng nữ nhà Williams - Alicia
- Chương 11 Mười ba tuổi: Trưởng nam nhà Williams - Albert
- Chương 12 Tám tuổi: Trưởng nữ nhà Williams - Alicia
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23 Mười tuổi: Trưởng nữ nhà Williams - Alicia
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41 Mười lăm tuổi: Trưởng nam nhà Kenwood - Curtis
- Chương 42
- Chương 43 Mười tuổi: Trưởng nữ nhà Williams - Alicia
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60 Ba mươi sáu tuổi: Chủ gia đình Williams - Arnold
- Chương 61
- Chương 62 Mười ba tuổi: Trưởng nữ nhà Williams - Alicia
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91 Chín tuổi: Gill
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97 Mười ba tuổi: Trưởng nữ nhà Williams - Alicia
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Novel Vol 1 (những chương không có trên web novel)
- Novel Vol 2
- Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Chương 35
Đêm hôm đó, tôi đem theo đồ đạc đến nhà ông Will.
Cậu bé đang rên rỉ, trông đau đớn hơn hôm qua.
Ông Will đang cố gắng hết sức để lau người cậu bé.
Tôi tiến lại gần giường, lấy cái bình từ trong cặp ra, đưa cho ông Will.
“Cái gì đây?”
“Nước sạch đó ạ.”
Ông Will thì thầm rất khẽ, cảm ơn tôi.
“Và cái này nữa.”
Tôi nói xong liền đưa luôn cỏ Josiah.
Ông Will kiểm tra xem thứ trong tay là cái gì.
“Josiah à…”
Đùa hả. Chỉ sờ bằng tay thôi mà ông ấy cũng biết ư?
Chuyện này vượt quá tầm hiểu biết của tôi rồi.
Ông Will cho Josiah vào trong cái bình.
Josiah tan ra, nước chuyển thành màu xanh lá cây nhạt.
Ông Will đưa cái bình lại gần miệng cậu bé kia, nhỏ vài giọt vào miệng.
Trông cậu bé có chút dịu đi.
Ngậm Josiah trong miệng, sau vài chục giây sẽ có hiệu quả nhỉ.
Tôi bỏ mảnh vải mà hôm qua dùng để quấn đầu cho cậu bé ra.
Rồi tôi lấy thuốc mỡ bôi vào vết thương sắp mưng mủ, quấn băng lên trên.
Ở đây, những vết thương giống vậy xảy ra như cơm bữa.
“Cảm ơn Alicia.”
Ông Will lại cảm ơn tôi một lần nữa.
“Cháu… chỉ làm việc này vì lợi ích cá nhân nên không cần cảm ơn đâu.”
Đúng đó, tôi là một cô gái chỉ biết ưu tiên lợi ích của bản thân trên hết.
Cả việc cứu giúp cậu bé kia, tất cả chỉ vì muốn được nói chuyện với một người thông minh mà thôi.
Ông Will đơ luôn. Tôi không muốn bị ông ấy khinh thường, nhưng cũng không muốn nói dối ông.
“Dù vậy ông vẫn cảm ơn.”
Ông Will nói với tôi bằng giọng ấm áp.
“Tên cậu ấy là gì?”
“Gill”
“Gill… mấy tuổi thế?
“Sáu tuổi”
“Thế cha mẹ…
“Bị người làng này sát hại rồi.”
Sát hại?
Không phải chết do bệnh tật mà là bị sát hại?
“Alicia, đây là một nơi như thế đó.”
Nói xong, giọng ông Will trở nên có chút tham vọng.
“Tội của chúng…”
“Không có”
Vậy, Gill là trẻ mồ côi khi mới 6 tuổi? Như thế là bình thường ư?
“Vậy thì thật lạ lùng.”
“Đúng, ông cũng nghĩ vậy. Nhưng không thể làm gì khác.”
Nữ chính đang làm cái gì vậy? Nhanh chóng thay đổi nơi này đi chứ.
…Tại sao tôi lại dựa dẫm vào nữ chính chứ.
Nhưng dù cho tôi có cải thiện nơi này thì nó cũng không đem lại lợi ích gì cả.
Aah, thật là! Tôi là một nữ phản diện với trái tim kiên cường mà.
Tôi đã quyết định sẽ trở thành nữ phản diện tuyệt vời nhất trên thế giới. Thế thì tại sao tôi cứ thấy khó chịu trong lòng vậy nhỉ.
“Hôm nay thật sự cảm ơn cháu.”
Ông Will nói rồi xoa đầu tôi.
“Cái này… Hai người cùng ăn đi nhé.”
Tôi đưa túi bánh macaron đầy màu sắc cho ông Will.
Chắc là không cảm nhận được chút tham vọng gì từ giọng của tôi nên ông Will xoa đầu tôi một lần nữa, rồi thì thầm bảo không sao đâu.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
7 Bình luận
Thx trans