Tôi sẽ trở thành nữ phản...
OOKIDO Izumi- Minh họa Novel
- Web Novel (Novel Vol 1)
- Minh họa LN
- Chương 01
- Chương 02 Bảy tuổi: Trưởng nữ nhà Williams - Alicia
- Chương 03
- Chương 04
- Chương 05
- Chương 06
- Chương 07
- Chương 08
- Chương 09
- Chương 10 Tám tuổi: Trưởng nữ nhà Williams - Alicia
- Chương 11 Mười ba tuổi: Trưởng nam nhà Williams - Albert
- Chương 12 Tám tuổi: Trưởng nữ nhà Williams - Alicia
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23 Mười tuổi: Trưởng nữ nhà Williams - Alicia
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41 Mười lăm tuổi: Trưởng nam nhà Kenwood - Curtis
- Chương 42
- Chương 43 Mười tuổi: Trưởng nữ nhà Williams - Alicia
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60 Ba mươi sáu tuổi: Chủ gia đình Williams - Arnold
- Chương 61
- Chương 62 Mười ba tuổi: Trưởng nữ nhà Williams - Alicia
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91 Chín tuổi: Gill
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97 Mười ba tuổi: Trưởng nữ nhà Williams - Alicia
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Novel Vol 1 (những chương không có trên web novel)
- Novel Vol 2
- Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Chương 21
Mặc dù đang nhắm mắt nhưng tại sao ông ấy có thể bước đi hoặc rẽ mà không đụng phải cái gì cơ chứ.
Người này không xuất hiện trong game đâu nhỉ? Chỉ có ngôi làng nghèo mới xuất hiện thôi.
...Đúng rồi, tôi vừa mới nhớ ra!
Ngôi làng nghèo này là một nơi nguy hiểm đến mức người ta nói rằng một khi đã vào thì không thể ra được, vì thế nên nữ chính đã không đến đây.
Vậy mà tôi lại đặt chân đến nơi như này… Liệu có thể sống sót trở về không. Có thể tôi sẽ bị ăn thịt.
Nhưng mà ông chú này đã bảo tôi nhanh chóng về nhà thì hơn… Chắc không sao đâu nhỉ?
Dù sao đi nữa, có một nơi kinh khủng đến mức này… Không ngờ lại tồn tại một nơi mà ta luôn nghe thấy những tiếng kêu rên rỉ.
Cơ thể tôi run rẩy. Ở đây có hàng vạn người đó. Vậy mà, họ lại chết mà ngay cả ánh trăng cũng không biết. (*Ý là điều kiện sống thiếu thốn, đến ánh sáng mặt trăng cũng không có)
Có khi nào họ cũng không biết đến ánh sáng mặt trời...
Nhưng mà hình như nữ chính đã đưa ra đề xuất gì đó. Ah, không được rồi. Cái mùi hôi thối thật khủng khiếp nhỉ. Nó làm tôi không thể nghĩ được gì.
“Ở đây.”
Ông ấy nói rồi bước vào căn nhà nhỏ như sắp sập đến nơi. Trong một thoáng tôi đã do dự, nhưng rồi cũng vào theo.
Bên trong bình thường hơn tôi nghĩ. Dù nói là bình thường nhưng ngoài cái giường rách tả tơi thì có hai cái ghế và bàn gỗ, và còn một cái lò sưởi không biết có dùng được không.
“Mặc dù hơi chật chội nhưng xin mời.”
Nói xong ông ấy kéo nhẹ cái ghế cho tôi ngồi. Tất cả mọi hành động của ông ấy đều như một quý ông ga lăng.
Ông ấy ngồi ở cái ghế đối diện. Tôi cũng ngồi xuống ghế.
“Xin lỗi vì không thể mời cháu thứ gì đó như trà.”
“Không đâu, ông đừng bận tâm.”
“Thế tại sao một tiểu thư lại đến nơi nguy hiểm như này? Nhìn thì có thể thấy cháu là con nhà cao quý đúng không?”
Tôi giật mình. Tại sao nhắm mắt mà ông ấy lại biết được thân phận cao quý vậy?
Hơn nữa bây giờ tôi còn đang đội mũ trùm đầu… vào nhà mà vẫn trùm mũ thì bất lịch sự nhỉ. Tôi vội bỏ mũ ra.
...Chờ đã, trước lúc biết thân phận cao quý thì ông ấy đã biết tôi là tiểu thư rồi sao?

“Mắt ông nhìn thấy được sao?”
Tôi lỡ hỏi trước khi trả lời câu hỏi của ông ấy rồi.
Hành động vừa rồi của tôi vô cùng bất lịch sự đó. Hơn nữa tôi còn chưa giới thiệu bản thân.
Ông ấy dịu dàng mỉm cười.
“Ta không nhìn thấy.”
“Eh, vậy thì, tại sao…”
“Dù không thấy nhưng vẫn có thể cảm nhận được. Hồi năm tuổi ta chỉ bị mất mỗi mắt thôi, những giác quan khác vẫn còn.”
Cho dù thế, lượng thông tin có được từ tầm hiểu biết nhiều đến mức không phải là bình thường nữa.
Chắc chắn ông ấy không thể biết được mình là tiểu thư thân phận cao quý bằng mũi và tai...
“Dù tầm nhìn có tối tăm, ta vẫn cảm nhận được bầu không khí. Hơi thở, tiếng bước đi và số bước chân, tiếng quần áo lay động, mùi hương, tất cả đều khác với những người ở đây.”
Ông ấy trả lời như thể đọc được nội tâm tôi vậy.
“Từ khi sinh ra ông đã không nhìn được sao?”
Tôi vừa nói xong thì ông ấy nhăn mặt.
“Không, hồi khoảng hai mươi tuổi ta bị lấy đi đôi mắt.”
Bị lấy đi đôi mắt…? Nghĩa là sao…?
“Ta đã từng làm việc trong cung điện.”
Nói xong ông ấy mỉm cười hiền hòa, nhưng vẻ mặt lại có chút buồn bã.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
3 Bình luận
thx trans