Tôi sẽ trở thành nữ phản...
OOKIDO Izumi- Minh họa Novel
- Web Novel (Novel Vol 1)
- Minh họa LN
- Chương 01
- Chương 02 Bảy tuổi: Trưởng nữ nhà Williams - Alicia
- Chương 03
- Chương 04
- Chương 05
- Chương 06
- Chương 07
- Chương 08
- Chương 09
- Chương 10 Tám tuổi: Trưởng nữ nhà Williams - Alicia
- Chương 11 Mười ba tuổi: Trưởng nam nhà Williams - Albert
- Chương 12 Tám tuổi: Trưởng nữ nhà Williams - Alicia
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23 Mười tuổi: Trưởng nữ nhà Williams - Alicia
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41 Mười lăm tuổi: Trưởng nam nhà Kenwood - Curtis
- Chương 42
- Chương 43 Mười tuổi: Trưởng nữ nhà Williams - Alicia
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60 Ba mươi sáu tuổi: Chủ gia đình Williams - Arnold
- Chương 61
- Chương 62 Mười ba tuổi: Trưởng nữ nhà Williams - Alicia
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91 Chín tuổi: Gill
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97 Mười ba tuổi: Trưởng nữ nhà Williams - Alicia
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Novel Vol 1 (những chương không có trên web novel)
- Novel Vol 2
- Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Chương 58
Thiếu niên không thể sử dụng ma pháp được nữa…
Tôi nằm gục xuống giường, vừa nhìn trần nhà vừa suy nghĩ về cậu thiếu niên đó.
Anh ta còn sống không nhỉ. Nếu vẫn còn sống thì muốn được gặp thử xem sao.
Nếu người đó gần tuổi với ông Will thì hoàn toàn có khả năng vẫn còn sống.
Vấn đề là phải tìm kiếm kiểu gì.
Anh Albert…, khả năng cao hơn là cha tôi biết.
Hơn nữa ngày mai anh Albert phải đi học nên không có nhà.
Nhưng họ sẽ dễ dàng chỉ cho tôi biết sao.
Cho dù cha có chiều tôi đến thế nào thì tôi cũng có cảm giác là sẽ không được đâu.
Trước tiên là sáng mai phải đi hỏi thử xem.
Tôi cứ thế chìm vào giấc ngủ.
“Alicia, dậy đi”
Giọng nói của cha làm tôi tỉnh ngủ.
Rốt cuộc là có chuyện gì mà cha lại mất công đến đánh thức tôi vậy.
Tôi rời khỏi giường, nhanh chóng thay đồ rồi ra khỏi phòng.
“Có chuyện gì thế ạ?”
“Alicia, ta có chuyện muốn nói.”
Cha tôi nói với vẻ mặt nghiêm trọng.
Gì vậy. Tôi chẳng đoán ra được.
Vì cha đang bước đi nên tôi cũng im lặng đi theo sau ông ấy.
Đi đâu thế nhỉ. Quan trọng hơn là tôi đã làm gì nhỉ…
Có khi nào việc tôi hay đến ngôi làng nghèo sắp lộ ra rồi không.
Nơi mà cha đang hướng đến là nơi mà tôi chưa vào bao giờ, đó là phòng của cha.
Bị dẫn đến đây có nghĩa là tôi thực sự đã làm gì đó sao.
Tôi bước vào trong theo cha.
…Lại là quốc vương à?
Đúng là ít nhiều gì thì flag ngài quốc vương đang dựng lên nhưng…
Ngũ đại quý tộc cũng tập trung hết ở đây…
Thật sự là có chuyện gì?
Chẳng hạn như, vì hắc ma pháp có nhiều ma pháp ngớ ngẩn nên bị loại khỏi ngũ đại quý tộc chăng.
Nhưng nếu thế thì các anh cũng phải có mặt ở đây chứ?
“Alicia, lâu lắm rồi nhỉ.”
“Đã lâu không gặp, thưa quốc vương bệ hạ.”
Tôi nói và cúi chào thật sâu.
Cảm giác cứ như có sức ép khi phỏng vấn ấy.
“Alicia, khanh có thể sử dụng ma pháp sao?”
“Vâng”
Là chuyện về ma pháp của tôi nhỉ.
Mới có từ qua đến nay thôi mà ngài quốc vương đã đến gặp tôi, thông tin nhanh đến mức nào cơ chứ.
“Khanh thử thực hiện gì đó xem?”
Tôi búng ngón tay ‘tách’ một cái.
Bằng ma pháp xếp đồ vật, từng quyển sách lần lượt xếp chồng lên nhau.
Mặc dù là căn phòng lớn, nhưng nào là sách nào là giấy lung tung khắp nơi.
Làm cho tôi muốn dọn dẹp sạch sẽ.
Sau khi sách xếp chồng lên nhau, một lượng lớn giấy cũng được chất lên.
Tôi đã làm được một cái tháp cao hơn trước rồi.
Nó ổn định, các góc cạnh cũng ngăn nắp hơn. Tuyệt đỉnh!
“Xếp đẹp đấy nhỉ.”
“Ah, không có chỗ nào thò ra ngoài cả.”
“Ban đầu tôi còn chẳng làm đẹp được như này”
Johan-sama, Neville-sama và Derek-sama lần lượt nói như thể đang chấm thành tích về ma pháp cho tôi ấy.
Vừa nãy là bài kiểm tra sao?
“Chuyện này…”
Quốc vương nhìn cái tháp và cạn lời.
“Alicia, cảm ơn con.”
Cha tươi cười nói với tôi.
Nụ cười giống hệt anh Albert. Một nụ cười đầy ẩn ý.
Bị nụ cười đó thúc giục, tôi cứ thế rời khỏi phòng.
Chẳng hiểu sao từ sáng đến giờ tôi thấy mệt mỏi về mặt tinh thần quá.
Thôi thì đi luyện kiếm, vận động cơ thể nào.
Tôi ra sân chỗ có anh Alan và anh Henry.
Tôi hoàn toàn quên mất không hỏi về thiếu niên không thể sử dụng được ma pháp kia.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
3 Bình luận