Tôi sẽ trở thành nữ phản...
OOKIDO Izumi- Minh họa Novel
- Web Novel (Novel Vol 1)
- Minh họa LN
- Chương 01
- Chương 02 Bảy tuổi: Trưởng nữ nhà Williams - Alicia
- Chương 03
- Chương 04
- Chương 05
- Chương 06
- Chương 07
- Chương 08
- Chương 09
- Chương 10 Tám tuổi: Trưởng nữ nhà Williams - Alicia
- Chương 11 Mười ba tuổi: Trưởng nam nhà Williams - Albert
- Chương 12 Tám tuổi: Trưởng nữ nhà Williams - Alicia
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23 Mười tuổi: Trưởng nữ nhà Williams - Alicia
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41 Mười lăm tuổi: Trưởng nam nhà Kenwood - Curtis
- Chương 42
- Chương 43 Mười tuổi: Trưởng nữ nhà Williams - Alicia
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60 Ba mươi sáu tuổi: Chủ gia đình Williams - Arnold
- Chương 61
- Chương 62 Mười ba tuổi: Trưởng nữ nhà Williams - Alicia
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91 Chín tuổi: Gill
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97 Mười ba tuổi: Trưởng nữ nhà Williams - Alicia
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Novel Vol 1 (những chương không có trên web novel)
- Novel Vol 2
- Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Chương 70
Vẻ mặt Rebecca chuyển từ ngạc nhiên sang sợ hãi.
“Cái giá tương đương?”
Tôi khẽ gật đầu.
Tôi đã cứu tính mạng cô ấy, nên cần được trả giá tương xứng chứ nhỉ.
Tôi đã nhận cái giá tương đương từ Gill là em ấy chia sẻ trí thông minh với tôi.
Theo cảm nhận lúc Rebecca nói chuyện, cô ấy có nhận thức tốt, hiểu chuyện đấy nhỉ.
Đôi mắt màu nâu nhạt, mái tóc màu bạc, khuôn mặt cân đối toát ra sự trí thức, cơ thể gầy tong teo, ở mức suy dinh dưỡng.
Tuổi tác thì cỡ khoảng 15 tuổi chăng…
“Rebecca bao nhiêu tuổi thế?”
“Mười lăm tuổi”
Quả nhiên là 15 tuổi.
Tôi đúng là có mắt nhìn người đấy chứ.
Hơn nữa cô ấy có sức chịu đựng khá tốt đấy.
Sự đau đớn ở chân vẫn chưa giảm đi, vậy mà cô ấy không mấy bộc lộ ra ngoài.
Lúc nãy cô ấy thật sự rơi vào tình trạng hoảng loạn, nhưng tôi cảm giác chỉ có mỗi thế.
Trên trán tuôn ra rất nhiều mồ hôi, tức là cô ấy đang cố gắng chịu đựng cơn đau kinh khủng ấy nhỉ.
“Giờ tôi sẽ hỏi vài câu, cô hãy trả lời và đừng có nói dối”
Tôi nhìn Rebecca, nói một cách đầy áp lực.
Rebecca im lặng gật đầu.
“Tại sao cô lại cầu cứu tôi?”
Do không nghĩ rằng mình sẽ bị hỏi kiểu này hay sao mà Rebecca sững sờ.
Chắc chắn nếu cô ấy cầu cứu những người đang nằm ngủ gần đó là đủ rồi, ấy vậy mà Rebecca lại cầu cứu tôi.
Rebecca nhìn thẳng vào mắt tôi.
“Vì cô đã toát ra mùi thơm. Nếu là người làng này thì chắc chắn sẽ không tỏa ra mùi như vậy. Tôi đoán chắc là một người có thân phận cao quý”
“Cô không nghĩ rằng nếu nắm lấy chân một người có thân phận cao quý thì sẽ bị giết sao?”
“Tôi không nghĩ kiểu người như thế sẽ mất công lặn lội đến đây”
Rebecca nhăn nhó mặt và nói.
Tóm lại là cô ấy đã có thể đưa ra được lựa chọn thông minh để sống sót.
…Nói mới nhớ, tôi đã tạo bức tường nhưng không thấy tiếng la hét lớn nào, mọi người đang làm gì thế nhỉ.
Tôi nhìn xung quanh.
Có rất nhiều người đang lườm tôi và kêu gào…, nói mới nhớ bức tường này cách âm, biết bao nhiêu người nhìn tôi với vẻ mặt ghen tị, biết bao người đần mặt ra nhìn tôi.
Nhưng có đến hơn nửa số người đang nhìn với ánh mắt hi vọng tôi là vị cứu tinh.
…Đùa hả.
Rắc rối thật. Làm sao giờ. Tôi là nữ phản diện. Vị cứu tinh là vai trò của thánh nữ đó.
Nếu cái chức vụ vị cứu tinh của ngôi làng này mà dính vào tôi thì coi như nữ phản diện thất bại.
Chí ít thì phải làm gì đó để né tránh việc đó.
“Alicia?”
Gill dòm mặt tôi.
Tôi nhẹ nhàng xoa đầu Gill, dùng hai tay nắm lấy phần áo trước ngực của bộ quần áo tả tơi mà Rebecca đang mặc, kéo mặt cô ấy lại gần mặt tôi.
Tôi thấy hai đồng tử của Rebecca to dần lên.
Nếu đưa mặt lại gần như thế này thì sẽ thấy rõ chuyển động của đồng tử con người nhỉ.
Cứ như là tình huống trước khi hôn vài giây ấy nhỉ.
“Rebecca, hãy trở thành vị cứu tinh của ngôi làng này đi. Đây là cái giá phải trả”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
4 Bình luận