Tôi sẽ trở thành nữ phản...
OOKIDO Izumi- Minh họa Novel
- Web Novel (Novel Vol 1)
- Minh họa LN
- Chương 01
- Chương 02 Bảy tuổi: Trưởng nữ nhà Williams - Alicia
- Chương 03
- Chương 04
- Chương 05
- Chương 06
- Chương 07
- Chương 08
- Chương 09
- Chương 10 Tám tuổi: Trưởng nữ nhà Williams - Alicia
- Chương 11 Mười ba tuổi: Trưởng nam nhà Williams - Albert
- Chương 12 Tám tuổi: Trưởng nữ nhà Williams - Alicia
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23 Mười tuổi: Trưởng nữ nhà Williams - Alicia
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41 Mười lăm tuổi: Trưởng nam nhà Kenwood - Curtis
- Chương 42
- Chương 43 Mười tuổi: Trưởng nữ nhà Williams - Alicia
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60 Ba mươi sáu tuổi: Chủ gia đình Williams - Arnold
- Chương 61
- Chương 62 Mười ba tuổi: Trưởng nữ nhà Williams - Alicia
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91 Chín tuổi: Gill
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97 Mười ba tuổi: Trưởng nữ nhà Williams - Alicia
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Novel Vol 1 (những chương không có trên web novel)
- Novel Vol 2
- Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Chương 36
Khó chịu quá…
Có lẽ nào tôi bị lây bệnh từ Gill.
Cổ họng đau như bị thiêu đốt, lại còn buồn nôn, mồ hôi thì cứ tuôn ra không ngừng.
Chỉ trong một ngày mà đã bị lây nhiễm sao?
Chắc chắc hệ miễn dịch của tôi không có tác dụng gì khi gặp đám vi khuẩn từ ngôi làng đó nhỉ.
“Alicia, mọi người đến rồi này.”
Tôi nghe thấy giọng anh Alan từ phía bên kia cánh cửa.
Do tôi nghe nhầm, hay anh ấy thực sự ở đó nhỉ.
“Alicia?”
Tôi không thể nói được. Cổ họng đau rát quá.
Aah, có lẽ tôi sắp lìa đời chăng…
“Alicia có ở đó không?”
Có tiếng mở cửa.
Đầu óc tôi cứ mơ màng mà nhìn về phía anh Alan.
“Alicia!! Em có sao không!?”
Có sao đó. Và mong anh đừng có lớn tiếng.
Tôi rên rỉ, cầu cứu anh Alan.
“Có ai không!!”
Anh Alan hét lên. Nó làm cả đầu và tai tôi đau quá.
Tôi cảm thấy rung khi có nhiều người chạy. Ngay cả mấy rung chấn như này cũng làm khổ tôi đó.
“Có chuyện gì thế?”
Tôi nghe thấy giọng anh Albert.
Chịu thôi, không mở mắt nổi nữa. Tôi cứ thế ngả mình xuống giường.
“Alicia đang sốt cao lắm.”
“Ali-chan, người luôn khỏe mạnh như gorilla ấy ư!?”
Curtis-sama, tôi cho ngài thăng thiên giờ.[note37310]
“Trước tiên phải đo nhiệt độ đã.”
Anh Albert đặt tay lên trán tôi.
“39 độ…”
Eh, đo kiểu gì vậy. Dùng ma pháp sao?
Nói mới nhớ, hình như có ma pháp đo nhiệt độ thì phải.
Tôi đã từng nghĩ cái đó thì bao giờ mới dùng được, nhưng giờ lại thấy nó hữu ích.
“Sốt khá cao đấy nhỉ.
Tôi nghe thấy giọng Duke-sama.
“Hình như trong kho có josiah thì phải?”
Tôi không tin vào tai mình khi nghe anh Albert nói.
Đùa sao? Trong nhà mình lại có josiah?
Việc mình đi vào thị trấn! …Chẳng hiểu sao tự dưng lại thấy khó thở.
“Ali, em có sao không?”
“Alan, đi lấy cỏ josiah trong kho ra đây.”
“Trước hết chúng ta phải ra khỏi phòng đã.”
“Vi khuẩn không lây sang chúng ta được đâu~”
Aah, thật là, chả phân biệt được giọng ai nữa.
Cảm ơn mọi người vì đã ra khỏi phòng cho tôi nhờ. Tiếng nói chuyện thôi cũng đủ làm người ta đau đớn rồi.
Còn nữa, họ vừa nói gì ấy nhỉ?
Không bị lây vi khuẩn sao? Tại sao?
Tại sao chỉ có mình tôi bị đám vi khuẩn giày vò chứ. Chịu thôi, não tôi không hoạt động được.
Một nữ phản diện không được cho người khác thấy vẻ yếu đuối của mình, nhưng bây giờ thì đành chịu.
Tại tôi đang cảm thấy như sắp chết đến nơi!
Từ khi sinh ra đến giờ, lần đầu tiên tôi thấy khổ sở thế này.
Bài huấn luyện kiếm nghiêm khắc của anh Albert còn không so sánh được với cơn đau này.
Trong khi đang suy nghĩ thì tôi chìm vào giấc ngủ từ lúc nào.
Tôi chợt tỉnh giấc khi nghe tiếng cửa mở.
Hiện giờ đầu tôi còn đau hơn lúc nãy. Cứ như có ai đó đang dùng búa đập vào đầu vậy.
Đầu tôi như sắp nổ tung. Chẳng lẽ tôi cứ thế này mà ra đi sao…
Kiếp trước tôi không sống được lâu, lần này cũng quy tiên khi mới 10 tuổi sao. Thật là tàn nhẫn.
Không được, đừng bỏ cuộc!
Tôi sẽ trở thành nữ phản diện số một thế giới đó! Là nữ phản diện vang danh sử sách đó!
Tôi vẫn còn chưa gặp nữ chính nữa mà!
Dù cho tôi có khích lệ tinh thần bằng cách này thì cơn đau vẫn không thay đổi.
Hơn nữa, ai vừa mới vào đây ấy nhỉ.
Tôi he hé mắt nhìn.
…Duke-sama?
Tôi trông thấy thấp thoáng mái tóc màu xanh dương.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
6 Bình luận
thx trans