Superior Episode: Dance of Anima (WN) (Hết phần 1)
Chương kết: Bạn bè
0 Bình luận - Độ dài: 6,434 từ - Cập nhật:
□ [Đấu Sĩ] Figaro
Đường bổ từ [Blaze Axe] của tôi không hề chệch nhịp, phạt đứt phăng thủ cấp của [Closer]. Đòn đánh ấy phát huy uy lực vô tiền khoáng hậu, chém đứt lìa hoàn toàn lớp da thịt và xương cốt vốn dĩ vô cùng rắn chắc của [Closer].
Khoảnh khắc thủ cấp của [Closer] chạm đất, ba âm thanh vỡ vụn vang lên cùng lúc.
Âm thanh thứ nhất phát ra từ [Blaze Axe]. Vốn dĩ nó chỉ là một món vũ khí cũ, nên nó đã hoàn toàn vỡ nát vì quá tải sau đòn tấn công vừa rồi.
Âm thanh thứ hai chính là tiếng xương tôi gãy gập.
À, ừm.
Chấn động từ cú rơi tự do xuống mặt đất ở tốc độ cao đã nghiền nát xương tay và xương chân tôi ngay lúc tiếp đất. Có lẽ xương sườn cũng đi tong luôn rồi. Cơ mà, lúc đó chỉ còn mỗi cách ấy nên cũng đành chịu thôi.
Âm thanh cuối cùng, đến từ bầu trời.
Nằm ngửa mặt lên trời, tôi thấy vô số tia sáng đang vỡ vụn và tản mác khắp tầm nhìn. Đúng vậy, vô vàn chiếc cọc kết giới lơ lửng giữa không trung bên trong hố sụt đã hoàn toàn vỡ vụn. Và có lẽ, đại kết giới bao trùm lấy ngọn núi này cũng có chung số phận.
Phía trên miệng hố, thứ gì đó trong suốt vắt ngang bầu trời cũng đang nát vụn.
Toàn bộ kết giới vỡ nát như thủy tinh, rải xuống vô vàn tia sáng lấp lánh rồi phai mờ vào hư không. Sự tiêu biến mỏng manh của thứ kết giới vốn dĩ vô cùng kiên cố ấy chính là hồi chuông báo hiệu hồi kết của trận tử chiến...
Một trận tử chiến đã khiến trái tim tôi đập rộn ràng khôn xiết.
[...Tuyệt hảo.]
Bất chợt, một giọng nói vang lên. Vẫn nằm rạp trên mặt đất, tôi ngoái nhìn sang thì thấy [Closer] dù chỉ còn mỗi thủ cấp nhưng vẫn cất lời.
"...Ngạc nhiên thật đấy. Bị chém đứt đầu rồi mà ông vẫn nói chuyện được cơ à."
Nếu thế này mà vẫn chưa chết thì tôi cũng hết cách rồi đấy.
[Hahaha... Yên tâm đi. Chỉ vài phút nữa thôi, ta sẽ tàn mệnh.]
Chết sao.
Dù đang nói về cái chết của chính mình, giọng điệu ngài ấy lại thanh thản đến lạ.
[Cảm tạ ngươi, hỡi Hảo địch thủ của ta.]
"Bị chém đứt đầu mà ông vẫn cảm ơn sao? Mặc dù tôi... là người đã giết ông ư?"
[Đúng vậy. Nếu xét về tuổi thọ thì ta vẫn còn sống được vài trăm năm nữa cơ, nhưng thế này là viên mãn rồi.]
[Closer] dường như định gật đầu, nhưng vì chỉ còn mỗi thủ cấp nên ngài ấy không thể làm vậy.
[Sống mòn mỏi suốt hàng trăm năm vô vị, chi bằng được ngã xuống sau một trận tử chiến với Hảo địch thủ vĩ đại nhất đời mình. Đối với ta, như vậy là quá đủ.]
"Vĩ đại nhất đời mình, sao?"
[Kẻ mạnh nhất thì vẫn là [Long Đế] năm xưa thôi. Thế nhưng, được dốc cạn toàn bộ sức lực đến giới hạn cuối cùng để chiến đấu cùng nhau... Khi nghĩ về điều đó... ngươi quả nhiên là Hảo địch thủ vĩ đại nhất của ta.]
Nói bằng một chất giọng đầy hoài niệm... [Closer] từ từ khép đôi mắt lại. Hoặc có lẽ, ngài ấy đã chẳng còn nhìn thấy gì nữa rồi.
[Ta mãn nguyện rồi. Chỉ cần được chiến đấu với ngươi thôi, sáu trăm năm qua của ta đã không hề uổng phí.]
Những lời ấy dường như chất chứa vô vàn cảm xúc. Đúng như những gì ngài ấy nói, chắc chắn [Closer] đang cảm thấy thỏa mãn từ tận đáy lòng với trận chiến vừa rồi. Chỉ là, tôi vẫn còn một điều duy nhất khúc mắc trong lòng.
"...Tại sao, ông lại không sử dụng cái kết giới màu đen đó để chiến đấu?"
Thứ kết giới màu đen đó, hoặc là loại kết giới trong suốt từng bao phủ ngọn núi này. Nếu ngài ấy cố thủ trong lớp kết giới thiên về phòng ngự và tung ra <Offensive Slash Barrier> đó, có lẽ ngài ấy đã không bị hạ.
Tuy nhiên, nếu tôi cứ đánh thêm vài tiếng đồng hồ để tích tụ tối đa hiệu ứng của <Dance of Anima>, thì kết quả có thể sẽ khác.
Ít nhất thì, với khả năng của tôi ở thời điểm hiện tại, tôi không nghĩ mình có thể phá vỡ được cái kết giới đen tuyền.
[Haha, lý do cũng chẳng có gì to tát đâu.]
Bằng chất giọng đứt quãng, [Closer] đáp lời tôi.
[Cái trò chỉ biết thu mình trong vùng an toàn rồi chiến đấu...thật quá tẻ nhạt.... Đó không phải là trận tử chiến mà ta hằng mong mỏi. Hơn nữa...]
Rồi, [Closer] mỉm cười, một nụ cười thoáng chút cô đơn.
[Ta... không muốn phải giam mình trong sự cô độc thêm nữa.]
Vị mãnh hổ từ thuở xa xưa chỉ có thể kết nối với thế giới bên ngoài thông qua một hạt châu phong ấn, ngài ấy đã gửi gắm những tâm tư gì vào câu nói đó chứ?
Tôi dường như thấu hiểu, nhưng lại chẳng thể nào hiểu thấu trọn vẹn.
[...Có vẻ như, đã đến giới hạn rồi. Ta... phải đi đây.]
Sinh mệnh đang cạn dần, giọng nói của ngài ấy đã khàn đặc.
[Sức mạnh... của ta... ta sẽ để lại cho ngươi. Dù sao thì ta... cũng là một phần của Bảo Vật Thú... chắc hẳn, cơ chế của nó là vậy... nhỉ...]
Bảo Vật Thú — <UBM>, sẽ để lại vũ khí hoặc vật phẩm tương thích với người đã đánh bại chúng. Drillmo đã từng nói như vậy. Chắc hẳn đó chính là điều mà [Closer] đang nhắc tới. [Closer] mở mắt ra một lần nữa, dùng đôi mắt đang dần mất đi ánh sáng ấy nhìn về khoảng không vô định — nhìn thẳng vào tôi.
[Hãy vượt qua mọi giới hạn, tiến tới bất cứ đâu. Ngươi chắc chắn... vẫn còn một chặng đường dài phía trước.]
Những lời ấy,
[Hãy để trái tim đập rộn ràng trong những trận chiến không hồi kết... và thiêu đốt... sinh mệnh của chính mình...]
Là những lời trăn trối mà vị tiền bối mang chung một khao khát, truyền lại cho tôi.
[...À... đúng rồi.]
[Closer] như sực nhớ ra điều gì đó, lên tiếng hỏi.
[Hãy cho ta... biết tên của ngươi...]
"Vin..."
Trong một khoảnh khắc, tôi đã định nói ra cái tên ngoài đời thực của mình.
Nhưng không phải.
Kẻ đã chiến đấu với ngài ấy, giết chết ngài ấy, và chuẩn bị kế thừa di sản của ngài ấy, không phải là cái tên đó.
"Tôi là Figaro. [Đấu Sĩ] Figaro."
Với tư cách là Figaro, với tư cách là vị [Đấu Sĩ] đã đánh bại ngài ấy, tôi xưng danh.
[Vĩnh biệt, Figaro... Hảo địch thủ... vĩ đại nhất... và cũng là cuối cùng... trong cuộc đời ta...]
Và rồi... [Closer] hóa thành những hạt bụi ánh sáng.
[<UBM> [Tuyệt Giới Hổ Closer] đã bị tiêu diệt.]
[Tiến hành bình chọn MVP.]
[[Figaro] đã được chọn làm MVP.]
[Trao tặng phần thưởng MVP [Tuyệt Giới Bố Closer] cho [Figaro].]
Sau chuỗi thông báo đó... một chiếc áo măng tô dài màu lam hiện ra trước mắt tôi.
Cố gượng dậy một cách khó nhọc với tứ chi gãy nát, tôi vươn tay nâng chiếc măng tô ấy lên. Tuy làm từ lông thú với bề mặt mềm mịn, nhưng chiếc áo lại tỏa ra một sức mạnh vô tận. Cứ như thể nó chính là hiện thân của [Closer] vậy. Khi tôi kiểm tra qua cửa sổ hệ thống... quả thực trên đó hiển thị cái tên [Tuyệt Giới Bố Closer].
Phía dưới còn ghi dòng chữ <Legendary Arms>.
"...'Hổ chết để da, người ta chết để tiếng'."
Tôi chợt nhớ đến một câu tục ngữ phương Đông. Hình như câu nói ấy mang ý nghĩa rằng hổ chết đi để lại bộ lông tuyệt đẹp, còn con người sống ở đời phải lưu danh muôn thuở thì phải.
"............"
Tôi khoác chiếc măng tô màu lam mang cùng sắc màu với ngài ấy lên vai. Ngài ấy đã gửi gắm cho tôi tâm nguyện, những lời dặn dò, và cả tấm da thuộc này.
"Nếu vậy, mình có thể để lại lối sống nào cho thế hệ mai sau đây...?"
Một kẻ cầm chắc việc chẳng thể lưu lại bất cứ di sản nào ở thế giới thực như mình... liệu có thể để lại dấu ấn gì ở thế giới này đây.
Miên man trong dòng suy nghĩ, tôi cũng chạm tới giới hạn của bản thân... và chậm rãi lịm đi.
◇◇◇
"Có vẻ Figgy cũng thắng rồi."
Shu lẩm bẩm khi xác nhận lớp kết giới bán trong suốt bao bọc ngọn núi đã vỡ vụn.
Trận chiến với [Fieru] đã kết thúc từ mười phút trước. Mặc dù vậy, Shu vẫn không tiến đến hỗ trợ Figaro.
Đó không phải vì cậu cho rằng làm vậy là phá hỏng cuộc vui... Mà vì cậu không muốn sự xuất hiện của mình cản trở bước di chuyển của Figaro. Hơn tất cả... cậu đứng đây chờ đợi vì có niềm tin tuyệt đối rằng Figaro chắc chắn sẽ giành chiến thắng.
"Thật đáng tiếc. Nếu con hổ bên đó vẫn còn sống thì ta đã có thể kiểm tra cậu thêm lần nữa rồi."
Đột nhiên, một giọng nói vang vọng khắp không gian.
Đó là một chất giọng mang vẻ ngây thơ, nhưng đồng thời cũng đầy ma mị, và trên hết là vô cùng rùng rợn.
Shu quay người lại, dán mắt vào một điểm trong không gian... nơi phát ra âm thanh đầu tiên.
Ngay sau đó, không gian bị bẻ cong, và một sinh vật kỳ dị bước ra từ đó. Đó là một sinh vật được bao bọc bởi lớp màng mỏng hình bầu dục giống như một quả trứng.
Hình bóng bên trong có vẻ giống một bé gái loài người.
Tùy vào góc nhìn, người ta có thể liên tưởng đến một vị quý nhân nấp sau rèm che, hay một cô dâu đang đội chiếc khăn voan mỏng.
Shu biết thực thể này. Cậu đã được giới thiệu và từng trò chuyện với nó trong lần đầu tiên đặt chân vào <Infinite Dendrogram>.
Đúng vậy, tên của cô ta là...
"...Một tuần rồi không gặp nhỉ, Humpty."
"Phải, lâu rồi không gặp. Shu."
Quản trị viên AI số 2, Humpty Dumpty.
Cô là một trong những Quản trị viên AI vận hành <Infinite Dendrogram>, đồng thời là kẻ phụ trách quản lý các <Embryo>. Là người chịu trách nhiệm hướng dẫn tân thủ cho Shu... và cũng chính là nguyên nhân khiến cậu lặn lội đến tận ngọn núi này.
Phải, Shu đã bị Humpty dụ dỗ đến đây.
Lý do là vì...
"Cô từng bảo rằng, nếu đến ngọn núi này 'có thể tôi sẽ được làm lại ngoại hình Avatar' cơ mà."
Đúng vậy, đó chính là lý do Shu đặt chân đến đây.
Khuôn mặt Avatar của cậu y hệt như khuôn mặt của Shu ngoài đời thực... Mukudori Shuichi. Do một "sai sót" trong quá trình tạo nhân vật, cậu đã bắt đầu game với khuôn mặt thật của chính mình. Và để che giấu điều đó, Shu luôn phải mặc những bộ đồ thú. Thế nên, mang theo suy nghĩ "nếu có cơ hội làm lại", cậu đã leo lên ngọn núi này từ một tuần trước.
"À, vụ đó à. Ta đâu có nói dối đâu cơ chứ? Thấy chưa, chẳng phải lúc hạ gục [Fieru], cậu đã nhận được phần thưởng còn gì? Phần thưởng MVP là vật phẩm độc nhất vô nhị. 'Biết đâu đấy' cậu lại nhận được một vật phẩm có tác dụng làm lại ngoại hình nhân vật thì sao."
Cụm từ "biết đâu đấy" được nhấn nhá bằng một ngữ điệu vô cùng kỳ quặc. Rõ ràng nó mang hàm ý kiểu "khả năng không phải là 0, cơ mà chẳng nổi 1% đâu". Shu tin chắc rằng mình đã bị ả đàn bà đại diện cho ban điều hành trước mặt gài bẫy. Dù ngay từ đầu cậu cũng đã lờ mờ đoán ra.
"Tại sao cô lại giở cái trò này?"
"Lúc hướng dẫn tân thủ ta đã nói rồi đấy, ta rất kỳ vọng vào cậu. Những kẻ thuộc tầm High-end... mang trong mình tài năng khổng lồ như cậu là hàng vô cùng hiếm đấy."
Nghe thấy một thuật ngữ lạ lẫm như High-end, Shu khẽ nhíu mày.
"Ta hoàn toàn có thể đặt kỳ vọng rằng 'nếu là cậu thì sẽ làm được'. Thế nhưng, ta vẫn chưa có bài kiểm tra khách quan nào để xác minh xem mắt nhìn người của mình có chuẩn xác hay không."
Humpty nói tiếp, "Thế nên..."
"Sự kiện lần này chính là bài kiểm tra đầu tiên ta dành cho cậu. Dành cho một kẻ có khả năng vươn tới ngưỡng <Siêu Cấp>... không, thậm chí là 'xa hơn thế nữa' trong tương lai."
<Siêu Cấp>... cô ta đã thốt ra danh hiệu tượng trưng cho những <Master> sở hữu <Superior Embryo>, một cảnh giới mà tính đến thời điểm hiện tại vẫn chưa có bất kỳ người chơi nào chạm tới. Và, cô ta còn nói "xa hơn thế nữa".
"............"
Shu nhận ra mình đang bị cuốn vào một âm mưu nào đó.
"À, có lẽ cậu đang cảm thấy bất an, nhưng ta xin cam đoan một điều. Sẽ không có bất kỳ mối nguy hiểm nào đe dọa đến cuộc sống thực và tính mạng của cá nhân cậu đâu. Ta dám chắc đấy, tính mạng của các <Master> luôn được bảo đảm an toàn tuyệt đối. Bọn ta xin lấy danh dự ra thề."
"...Hừm."
Và cậu cố gắng nghiền ngẫm ý nghĩa thực sự ẩn sau những lời nói của Humpty. Ở giai đoạn hiện tại, cậu không thể suy luận ra được nhiều điều, nhưng có một chuyện cậu đã nắm chắc. Có vẻ như... Humpty thực sự quan tâm đến sự an toàn ngoài đời thực của các <Master>.
"Tôi cứ tưởng mình đang bị lôi kéo vào một cuộc thí nghiệm chết chóc nào đó cơ đấy."
"...Ta không thể phủ nhận hoàn toàn, nhưng đối với cậu ở thế giới thực thì nơi này thực sự chỉ là một 'trò chơi' thôi. Dĩ nhiên cũng chẳng có cái plot twist kiểu trò chơi sinh tử nào đâu."
Shu phán đoán rằng cô ta không nói dối. Đồng thời, cậu suy tính một điều mà hiện tại chẳng ai ngoài cậu có thể hiểu được: "Nếu vậy, cứ coi nơi này... là được rồi.". Do đó, cậu tạm thời gác lại mọi đồn đoán về bản chất thực sự của <Infinite Dendrogram>.
"...Thế này nhé, có vẻ cô giấu giếm quá nhiều thứ trong đầu khiến tôi vẫn chưa thể nhìn thấu được toàn bộ sự việc... nhưng cứ để tôi hỏi một câu."
Shu chất vấn Humpty về một vấn đề cậu đang bận tâm, một sự việc mà cậu đã phần nào lờ mờ đoán ra.
"Đống hổ lốn giữa Hổ và Sói lần này... là tác phẩm của cô đúng không?"
"Phải. Chính ta là người đã lùa [Fieru] lên đỉnh núi nơi phong ấn Closer. Việc căn chỉnh thời gian để khớp với lúc dụ cậu lên núi cũng tốn chút công sức đấy."
Ra là vậy, Shu khẽ gật đầu.
Cậu lên núi vào một tuần trước, vụ tai nạn cũng xảy ra tròn một tuần trước, cậu đã cảm thấy thời điểm này quá đỗi trùng hợp. Và đại khái thì, việc nơi này bị biến thành Điểm lưu cũng là do một tay chỉ đạo của Humpty. Nghĩ tới đây... hình ảnh của tộc Người Chuột Chũi xẹt qua tâm trí Shu. Hình ảnh những con người bị cuốn vào biến cố, gánh chịu thương tích, và thậm chí đánh mất luôn cả vị Thần hộ mệnh của họ.
"...Humpty."
"Chuyện gì vậ—"
Diễn biến sự việc tiếp theo giống hệt như một thước phim bị cắt cảnh chớp nhoáng. Chẳng biết từ lúc nào, bàn tay phải của Shu đã luồn vào bên trong tấm rèm che, tóm chặt lấy cổ ả và bóp nghẹt.
"Việc cô kéo tôi vào đống rắc rối này, tôi cho qua."
Vừa nói "cho qua", cậu vừa siết chặt tay hơn.
"Nhưng tuyệt đối đừng bao giờ tạo ra bạo loạn chỉ để... lôi kéo tôi vào như lần này nữa."
Shu không hề tức giận vì bản thân bị cuốn vào vòng xoáy của vụ việc.
"Nếu chuyện tương tự còn lặp lại — lần tới, tôi sẽ bẻ gãy cái cổ này."
Thế nhưng, chứng kiến những người dân vô tội xung quanh phải gánh chịu hậu quả thảm khốc, cậu đã phẫn nộ theo cách riêng của mình.
"...Ta hiểu, rồi. Ta sẽ khắc cốt, ghi tâm."
Nghe Humpty đáp lời, Shu buông tay phải ra.
Được giải thoát, Humpty thậm chí còn chẳng buồn ho khan lấy một tiếng. Vốn dĩ, việc ả ta có thực sự hô hấp hay không vẫn còn là một ẩn số. Tuy nhiên... không phải là ả ta không có phản ứng gì.
Ả ta lấy tay che miệng.
Che miệng...
"Fufu, haha, ahahahaha..."
Mà cười một cách điên dại như không thể kìm nén nổi.
"Cậu, cậu quả nhiên là tuyệt nhất đó Shu~."
Chẳng hiểu cái hành động bị bóp cổ vừa rồi có gì lọt vào mắt xanh của ả, mà ả cứ cười mãi với vẻ vô cùng mãn nguyện.
"Đúng như dự đoán, người mà ta đặt cược chính là cậu."
Ả ta thầm lẩm bẩm trong miệng những lời mà Shu không thể nghe thấy.
"...Cả [Fieru] và con hổ đều đã chết. Cái việc gọi là bài kiểm tra dành cho tôi cũng xong xuôi rồi chứ gì. Mau quay lại làm việc đi, bên điều hanhd."
"Phải, phải. Đương nhiên rồi, dẫu sao ta cũng thuộc hàng bận rộn nhất trong số các Quản trị viên AI mà. Nếu lượng <Master> gia tăng, chắc chắn ta sẽ còn nhiều việc hơn nữa."
Công việc của ả là phụ trách quản lý <Embryo>. Số lượng <Master> đăng nhập vào <Infinite Dendrogram> càng nhiều, gánh nặng công việc của ả sẽ càng lớn. Trái lại, việc ả có thể nhúng tay sâu vào hệ thống để dàn xếp một sự kiện lớn như lần này, có lẽ là nhờ hiện tại số lượng <Master> vẫn còn ít ỏi. Humpty quay lưng về phía Shu, chuẩn bị tan biến vào vùng không gian méo mó... rồi chợt nhớ ra một chuyện.
"Nhắc mới nhớ, trong ba giả thuyết mà cậu từng nhắc tới, cái giả thuyết thứ ba mà cậu giấu nhẹm không kể cho anh bạn kia là gì vậy?"
"............Cô còn dám theo dõi lén cuộc trò chuyện đó sao...."
Cơ mà, cậu cũng ngầm thừa nhận rằng, nếu là một thành viên ban điều hành như Humpty thì chuyện đó hoàn toàn nằm trong tầm tay. Chẳng qua là cậu thấy không vui chút nào thôi.
"...Đi trình bày giả thuyết cho một đứa đã biết sẵn đáp án để rồi bị lôi ra làm trò cười, tôi không muốn viễn cảnh đó xảy ra đâu đấy nhé?"
"Có sao đâu. Ta sẽ không cười đâu. Mà vốn dĩ... ta cũng không nghĩ là cậu sẽ đoán chệch mục tiêu đâu."
Nghe vậy, Shu đành thở dài.
Sau đó, cậu trình bày giả thuyết thứ ba của mình. Đó là một giả thuyết cực kỳ đơn giản, đại trà, nhưng nếu đem ra bàn luận nghiêm túc thì sẽ bị người đời cười chê.
Nghe xong, Humpty đáp lại:
"Chà, cậu đi đúng hướng rồi đấy. Dù ba cái này vẫn chưa đủ đâu."
Ả ta vừa gật gù vừa khẳng định.
"Ta thấy thỏa mãn rồi. Hẹn gặp lại nhé, Shu."
Nói đoạn, Humpty biến mất vào hư không... bỏ lại Shu đứng bơ vơ một mình.
"............"
Shu ngẫm lại cuộc đối thoại vừa rồi với phe điều hành... những kẻ đang cai quản thế giới <Infinite Dendrogram> này. Có cả núi chuyện cậu muốn chất vấn và phàn nàn với họ. Nếu đúng như câu "Hẹn gặp lại", thì chắc chắn trong tương lai cậu sẽ còn bị cuốn vào vô số mớ rắc rối khác.
Thế nhưng hiện tại, mối bận tâm lớn nhất của cậu lại nằm ở một chỗ khác.
Về ba giả thuyết, Humpty đã nhận xét là "chưa đủ".
Nhưng, đối với cả ba giả thuyết đó — ả ta chưa hề buông lời khẳng định "sai rồi".
Trầm tư suy ngẫm về ý nghĩa thực sự của chuyện này, Shu lững thững bước về phía khu định cư nơi tộc Người Chuột Chũi đang ngóng đợi.
◇◇◇
□ [Đấu Sĩ] Figaro
Khi mở mắt ra lần nữa, thứ chào đón tôi không phải là bầu trời mà là một trần nhà xa lạ. Đó là một căn phòng sạch sẽ với tông màu trắng chủ đạo... mang một thiết kế mà tôi đã quá đỗi quen thuộc.
"Phòng bệnh sao?"
Đúng vậy, cấu trúc căn phòng này giống hệt như phòng bệnh mà tôi thường phải gắn bó ngoài đời thực. Có điều, các trang thiết bị ở đây có phần hơi lỗi thời, hoặc có thể chúng là vật phẩm ma thuật nên trông vô cùng lạ lẫm.
“Tỉnh rồi đó gấ—... gâu?”
Nghe thấy một giọng nói... à không, một âm cuối kỳ lạ, tôi liền ngoái đầu nhìn sang. Đứng đó... là một kẻ nào đó đang mặc bộ đồ thú hình con sói đen.
"............Shu?"
“Ồ, nhận ra hay thế gâu.”
Thay vì nói là nhận ra, thì phải bảo là ngoài Shu ra chẳng còn ai có thể làm mấy trò này mới đúng.
"Bộ đồ sói đó là..."
“[Fieru] đấy gấ—... gâu. Là vũ khí phần thưởng đấy gâu.”
...Nãy giờ cậu ấy cứ định nói chữ "gấu" thì phải. Chắc là vẫn chưa quen với cái đuôi "gâu". Cơ mà, vũ khí phần thưởng... giống hệt như [Tuyệt Giới Bố] mà [Closer] để lại cho tôi sao.
Quả thực, nếu nhìn kỹ sẽ thấy nó khác một trời một vực so với bộ đồ thú lúc trước. Bộ trước trông khá rẻ tiền, còn bộ này lại mang chất liệu chân thực hệt như da lông động vật sống........ Cái này chắc cũng được gọi là "để lại da" nhỉ.
"Có vẻ cả hai chúng ta đều thắng rồi nhỉ."
“Ừm.”
Shu đáp lại với vẻ tràn trề sinh lực hơn cả tôi.
"Còn tộc Người Chuột Chũi thì sao?"
“Ở phòng bệnh khác rồi gâu. Tôi không chỉ mang mỗi cậu mà còn bế cả những bệnh nhân trọng thương của tộc Người Chuột Chũi đến viện điều trị này nữa đấy gâu.”
Theo lời Shu kể lại, sau khi vớt tôi đang bất tỉnh nhân sự vì dính trọng thương trong trận chiến với [Closer], cậu ấy đã cùng mọi người thuộc tộc Người Chuột Chũi di tản thẳng đến Gideon — thành phố nơi tọa lạc của viện điều trị này. Mọi người đều được chữa trị tận tình, tất cả các ca nguy kịch đã vượt qua cơn bão táp và hiện đang tĩnh dưỡng tại các phòng bệnh riêng biệt.
.....Đúng là ma pháp có khác. Hồi phục nhanh thật.
Sau khi kiểm tra lại lịch sử thông báo trên cửa sổ hệ thống, tôi thấy thông báo hoàn thành nhiệm vụ đã hiển thị từ lúc tôi còn đang bất tỉnh.
"...Kết thúc rồi nhỉ."
“Ừm, vất vả cho cậu rồi.”
Shu vừa dứt lời, cậu ấy khẽ giơ tay phải lên.
Đang không hiểu chuyện gì xảy ra, nhưng được cậu ấy thúc giục, tôi cũng đưa tay phải của mình lên.
Rồi Shu đập lòng bàn tay phải của mình vào tay tôi.
"Cái này là..."
“Đập tay High-five đấy. Chà, coi như để tán dương nỗ lực của đối phương thôi.”
“Cơ mà vì nó là đệm thịt nên tiếng kêu nghe cứ lẹp nhẹp thế nào ấy gâu”, Shu vừa dán mắt vào lòng bàn tay vừa lẩm bẩm, và tôi cũng đưa mắt nhìn theo bàn tay của mình.
À, ra là vậy.
Việc đập tay với "chiến hữu" trước giờ tử chiến là một nhẽ.
Việc tán dương lẫn nhau sau những nỗ lực kề vai sát cánh như thế này, tôi chưa từng được trải nghiệm dù chỉ một lần.
Giữa những người đồng đội với nhau... theo cách này.
“Figgy?”
"...A, ừm. Không sao đâu."
Chuyện này là sao nhỉ. Khi trái tim đập rộn ràng trong trận tử chiến thiêu đốt sinh mệnh với [Closer] cũng vậy... và ngay lúc này cũng vậy, chẳng hiểu sao, tôi lại thấy vui đến thế.
◇
"Ồ, ngài đã tỉnh rồi sao mogu."
Đang mải trò chuyện với Shu, trưởng làng Drillmo thình lình bước qua cánh cửa phòng bệnh. Sau đó là màn kể lại ngọn ngành sự việc và bàn bạc cho tương lai.
Trước tiên, nhóm của Drillmo quyết định dời toàn bộ khu dân cư đến Gideon, và từ nay trở đi họ chỉ lui tới ngọn núi đó để làm việc mà thôi. Lý do đưa ra là vì hạt châu phong ấn [Closer] đã không còn, vả lại trường hợp một con quái vật hùng mạnh bất thình lình tập kích như lần này cũng tiềm ẩn quá nhiều rủi ro.
Có vẻ như bọn họ từng nơm nớp lo sợ không biết thành phố Gideon có chấp nhận cưu mang họ hay không, thế nhưng Bá tước Gideon — vị Lãnh chúa cai quản nơi này đã dang rộng vòng tay chào đón họ. Dù sao thì Người Chuột Chũi cũng vốn có mối thâm giao trong việc giao thương dầu mỏ và quặng mỏ, nên ngài Lãnh chúa đánh giá chuyện này sẽ không có bất kỳ vấn đề gì.
Kế tiếp là thù lao dành cho chúng tôi — những ân nhân đã hoàn thành lời thỉnh cầu của họ.
Đó là một túi đầy ắp những loại khoáng thạch quý hiếm mà họ tự tay khai thác. Nếu đem bán ở chợ đen với mức giá hợp lý, số tiền thu về chắc chắn sẽ không nhỏ chút nào.
Thành thật mà nói, món hời này cứu rỗi tôi rất nhiều. Xuyên suốt sự kiện lần này, bắt đầu từ [Blaze Axe], vô số món vũ khí của tôi đều đã hỏng hóc nặng nề. Để sắm sửa vũ khí mới thì tôi cần phải có ngân sách hỗ trợ. Phía Shu cũng reo lên “Hyahha! Lên đời búa tạ mới thôi gấuuu!”. Đuôi câu lại chuyển về chữ gấu mất tiêu rồi.......
Cuối cùng, là câu chuyện về [Closer].
Về vật phẩm [Tuyệt Giới Bố Closer] mà tôi đã nhận được. Đây là di vật mà [Closer] — vị Thần hộ mệnh của họ để lại cho thế gian. Bàn về việc này, ông Drillmo lên tiếng như sau:
"Tôi cũng xin được thỉnh cầu cậu. Xin cậu, hãy cho ngài [Closer] được chiêm ngưỡng thế giới ngoài kia mogu."
Ông ấy đã nói như vậy.
"Nghĩ lại thì, tộc Người Chuột Chũi chúng tôi đã giam cầm ngài [Closer] suốt một thời gian quá dài. Tuy chúng tôi phụng sự ngài ấy như một vị thần, nhưng đó chưa chắc đã là điều ngài [Closer] mong mỏi... Có lẽ chính vì vậy mà thảm kịch lần này mới xảy ra mogu."
Nghe những lời đó, Shu dường như định mở lời... nhưng cuối cùng lại chọn cách im lặng.
"Thế nên chí ít, tôi hy vọng cậu có thể thay ngài [Closer] — người đã bị chúng tôi xích lại suốt sáu trăm năm qua... đưa di vật ngài ấy để lại đi khám phá thế giới rộng lớn này mogu."
"...Tôi hiểu rồi."
Cứ như vậy, cuộc thương thảo giữa chúng tôi và Drillmo đã khép lại.
Vì chỉ dính mỗi trạng thái bất lợi <Gãy Xương>, tôi đã được ma pháp chữa lành hoàn toàn và có thể xuất viện ngay lập tức. Lúc rời đi, những Người Chuột Chũi đang tá túc trong viện đã quây quần lại để tiễn chân chúng tôi.
Trong số đó, có cả cô bé đã tặng tôi chiếc bùa hộ mệnh. Đứng cạnh em ấy là bóng dáng của một cậu thiếu niên Người Chuột Chũi, có vẻ là anh trai em ấy. Chứng kiến khung cảnh đó, tôi thầm nghĩ "May quá" từ tận đáy lòng.
Và rồi, mỉm cười nói lời từ biệt với họ... tôi mới thực sự cảm nhận được rằng mình đã hoàn thành nhiệm vụ đầu tiên.
◇
Lần đầu tiên tản bộ trên những con phố của Gideon, tôi cảm nhận được bầu không khí vô cùng náo nhiệt.
Mục tiêu của tôi và Shu là quảng trường trung tâm Gideon. Nghe đồn đó là một trong những Điểm lưu của thành phố này. Chỉ là, khoảnh khắc đặt chân đến quảng trường trung tâm, tôi đã bị choáng ngợp bởi công trình sừng sững ở đó.
"Đấu trường lớn thật đấy..."
Thứ hiện ra trước mắt tôi là một đấu trường khổng lồ khiến người ta liên tưởng đến Đấu trường La Mã Colosseum. Chắc hẳn nó còn đồ sộ hơn cả bản gốc.
“Đại Đấu Trường Trung Tâm Gideon đấy gâu. Là đấu trường oai vệ nhất trong ba vương quốc phía Tây gâu.”
"Có vẻ là vậy nhỉ."
Trông nó có phần hoành tráng hơn cả đấu trường ở Linh Đô. Và, bầu không khí sục sôi phả ra từ đấu trường ấy... dường như cũng rực lửa hơn nhiều.
"Một lúc nào đó, tôi cũng muốn được thi đấu trong một đấu trường như thế."
“Thích thì nhích thôi. Nếu là cậu thì sớm muộn gì cũng chiếm được slot đánh trận tâm điểm ở đó thôi.”
"Liệu... tôi có làm được không?"
“Có, cậu chắc chắn làm được.”
Vừa rôm rả trò chuyện, tôi và Shu vừa tiến hành cập nhật Điểm lưu. Sau việc này, tôi sẽ không bao giờ bị ném trở lại ngọn núi đó nữa.
“Figgy định làm gì tiếp theo đây gâu? Nếu muốn đi tham quan thì tôi dẫn đi cho, gâu.”
"...Không. Tôi phải đăng xuất đây."
Khi tôi nhìn thời gian thực trên cửa sổ hệ thống, giờ đã sắp đến giờ ăn tối rồi. Nếu không chịu thoát game, Keith và những người hầu gái ở nhà chắc chắn sẽ quýnh lên mất. Bởi vì từ trước đến nay, cái cơ thể ốm yếu này của tôi đã gây ra cho họ đủ thứ phiền toái rồi.
“Vậy à.”
"Ừm. Vậy nên..."
"Vậy nên đây là lúc chúng ta phải nói lời tạm biệt rồi nhỉ", khoảnh khắc tôi định thốt ra những lời đó,
“Thế thì tôi để lại thông tin liên lạc, gâu. Vụ tham quan để lần sau tính tiếp nhé, gâu.”
"...Hả?"
“Đây là thông tin liên lạc của tôi đó, gâu.”
Shu vừa dứt lời, cậu liền dúi cho tôi một mảnh giấy nhớ có ghi nguệch ngoạc dòng chữ nào đó.
"Đây là..."
“Địa chỉ mail ngoài đời của tôi đấy, nếu có việc gì thì cứ gửi mail qua đó nha, gâu.”
Cậu ấy... đã cho tôi phương thức liên lạc ngoài đời thực của mình. Chắc hẳn Shu đã vô cùng tin tưởng tôi mới làm vậy. Cậu ấy thật sự coi tôi là một người đồng đội đáng tin cậy.
Nhưng mà...
"...Cảm ơn cậu. Nhưng mà, Shu này. Tôi từng nói rồi đấy, tôi không thể chiến đấu trong tổ đội được."
“? Tôi biết mà gâu.”
"Dù có trở thành chiến hữu, thì từ nay về sau chúng ta vẫn không thể sát cánh chiến đấu cùng nhau... Thế có được không?"
Nghe tôi nói vậy, Shu dùng cái đệm thịt trên bộ đồ thú vỗ cái "bốp" vào trán tôi.
“Cậu nói linh tinh gì thế. Bạn bè đâu chỉ thu hẹp trong khái niệm chiến hữu, và cũng đâu nhất thiết cứ phải là cái danh xưng bắt buộc phải còng lưng cố gắng cùng nhau đâu chứ?”
Khi Shu thốt ra những lời ấy, bộ đồ thú vốn sở hữu nhiều biểu cảm hơn hẳn hàng chợ kia... đã nở một nụ cười.
“Bạn bè, đơn giản là khi hai người đều có chung suy nghĩ muốn làm bạn với nhau. Không lẽ Figgy không nghĩ vậy à?”
"...Bạn bè."
Một mối quan hệ mà cả hai bên đều khao khát được kết bạn với đối phương.
À, hóa ra đó là... Đó là một thứ gì đó... xa xỉ hệt như nhịp đập rộn ràng của trái tim, mà một kẻ nhốt mình trong cuộc sống thực tế như tôi chưa từng có được.
"Không đâu... tôi cũng nghĩ vậy."
“Thế à. Sẵn tiện thêm bạn bè trong game luôn đi. Kết bạn nhé?”
"...Ừm."
Nghe tôi gật đầu cái rụp, Shu lướt tay trên cửa sổ hệ thống, và một thông báo lập tức hiện lên trước mặt tôi.
[Bạn có muốn chấp nhận kết bạn với Shu Starling không?]
Tôi dùng tay chạm vào nút [YES] trên giao diện. Và cứ như vậy, tôi và Shu đã chính thức trở thành Bạn Bè.
"...Vậy thì, tôi xin phép đăng xuất đây."
“Ừm.”
Shu lại mỉm cười thêm một lần nữa.
“Hẹn gặp lại nhé, Figgy.”
Cậu ấy đã cất lời chào tạm biệt tôi.
"Ừm, hẹn gặp lại. Shu."
Giọng nói nhạt dần, tôi chính thức đăng xuất khỏi <Infinite Dendrogram>.
◇
Vừa đăng xuất và quay về thực tại, cơ thể tôi lập tức trĩu nặng. Thế nhưng, sâu thẳm trong tâm hồn lại nhẹ nhõm... hơn bất cứ khoảnh khắc nào từ khi sinh ra tới giờ.
"Anh hai ơiii, sắp đến giờ ăn tối rồi... ủa, anh đang thức đấy à."
Vừa vặn lúc đó, Keith mò sang gọi tôi xuống ăn cơm. Ừm, quả nhiên là tầm này nhỉ.
"Sao thế anh hai?"
"Hả?"
Thằng em trai chạy sang đánh thức tôi chợt khựng lại khi nhìn thấy nét mặt tôi, rồi buột miệng hỏi.
"Không, tại tự dưng thấy nét mặt anh trông vui vẻ hiếm thấy."
Ra là vậy. Shu cũng đã từng nhận xét như vậy rồi, có lẽ ngay cả khi đang cười, tôi cũng chẳng hề tự nhận thức được. Ừm, chắc chắn tôi của lúc này, đang nở nụ cười mãn nguyện trong sự sung sướng ngập tràn.
"Có chuyện gì vui à?"
Bị gặng hỏi, tôi không ngần ngại đáp lại.
"Ừm... Lần đầu tiên, anh có bạn đấy."
Với niềm vui thực sự len lỏi từ tận đáy lòng...
◇◇◇
Sau sự kiện này, Figaro đã chuyển quốc tịch từ Legendaria sang Vương quốc Altar.
Với lượng kinh nghiệm dạy dặn được tôi luyện qua muôn vàn trận mạc, cậu đã đạt được [Siêu Đấu Sĩ] — một [Superior Job] thuộc nhánh Đấu sĩ, và <Embryo> của cậu cũng tiến hóa thành <Superior Embryo>... để rồi chính cậu đã vươn lên tới ngưỡng cửa <Siêu Cấp>.
Bẵng đi một thời gian, tính từ thời điểm cậu bắt đầu làm quen với <Infinite Dendrogram>, thời gian trong thế giới ảo cũng đã trôi qua ba năm rưỡi. Cậu đã tham gia vào chiến dịch thảo phạt <SUBM> [Tam Cực Long Gloria] — con đại ma long ba đầu âm mưu giày xéo toàn bộ vương quốc.
Tham chiến trong sự kiện lần đó gồm có ba nhân vật đạt đẳng cấp <Siêu Cấp> của vương quốc.
[Siêu Đấu Sĩ] Figaro.
[Nữ Giáo Hoàng] Tsukuyo Fuso.
Và, [Vua Phá Hoại] Shu Starling.
Và một chiến tuyến đã được dựng lên từ sự chung tay của ba vị <Siêu Cấp> nọ.
Thế nhưng ngay cả ở thời điểm đó, rào cản tâm lý không thể chiến đấu trong tổ đội của Figaro vẫn còn hiện hữu. Đó là lý do cậu... lĩnh ấn tiên phong và lao vào trận chiến với [Gloria] trong cảnh "đơn thương độc mã".
Nhìn bề ngoài, hành động đó quả là quá liều lĩnh.
Trong mắt người đời, chắc chắn họ sẽ chê cười sự ngu ngốc của cậu.
Nhưng sự thật không phải vậy.
Cậu vẫn luôn sát cánh chiến đấu cùng chiến hữu của mình. Cùng một người bạn đủ vững chãi để cậu phó thác toàn bộ phía sau... cùng với Shu.
Kết thúc trận tử chiến, bằng sức lực của một mình cá nhân cậu, cậu đã chém rụng một trong ba cái đầu của [Gloria].
Tuy phải đồng quy vu tận, nhưng cậu đã bào mòn đáng kể sức mạnh của [Gloria] — sinh vật sở hữu sức mạnh áp đảo hoàn toàn những kẻ đẳng cấp <Siêu Cấp>.
Và sau khi cậu ngã xuống, Tsukuyo Fuso cùng Clan của cô ta cũng nối gót đổi mạng lấy cái đầu thứ hai, và Shu đã ra tay hạ sát cái đầu cuối cùng, tung đòn kết liễu [Gloria].
Đúng vậy, dù cho phương thức có phần dị biệt, nhưng Figaro và Shu vẫn chiến đấu cùng nhau để rồi chung sức tiêu diệt [Gloria].
Đó là chiến quả chung đầu tiên được tạo ra bởi Figaro và Shu.
◇
Trở lại với câu tục ngữ "Hổ chết để da, người chết để tiếng", sau khi hoàn tất chiến dịch thảo phạt [Gloria], bọn họ đã được biết đến như sau.
Những kẻ đã trảm đứt ba chiếc đầu rồng.
Những huyền thoại vượt qua [Tam Cực Long].
Những vị vua ngự trị trên đỉnh cao của Vương quốc Altar.
Họ là
TAM ĐẦU LĨNH CỦA VƯƠNG QUỐC ALTAR.
FIN
0 Bình luận