Superior Episode: Dance of Anima (WN) (Hết phần 1)

Chương 8: Khói

Chương 8: Khói

□  [Cô Lang Quần Ảnh Fieru]

Cắm đầu lao đi trong đường hầm quá đỗi chật hẹp đối với kích thước của mình, Fieru nhắm thẳng vào con gấu trước mắt mà truy đuổi.

Dù cơ thể liên tục cọ xát vào vách và trần hầm khiến tốc độ bị kìm hãm đáng kể, nó vẫn nhe nanh tợn, quyết bám riết lấy con gấu kia. Nó đang săn đuổi chính cái thứ mà con sói năm xưa――khi chưa trở thành Fieru――đã nhìn thấy vào cái đêm mất đi bầy đàn.

Tại sao lại truy sát gã gấu đó đến cùng? Chính bản thân Fieru cũng không có câu trả lời rõ ràng.

Cảm giác này hoàn toàn khác biệt so với lúc nó tử chiến cùng [Closer] chỉ để khỏa lấp nỗi cô đơn. Đó là một thứ cảm xúc dẫu mơ hồ nhưng lại sục sôi một nhiệt lượng khổng lồ.

Phải rồi, Fieru lờ mờ cảm nhận được rằng, nếu bây giờ nó quay lưng bỏ chạy trước kẻ nó từng bắt gặp vào cái ngày mất đi đồng loại, thì chẳng khác nào nó đang chối bỏ và trốn chạy khỏi chính cái ngày định mệnh ấy. Chạy trốn khỏi cái phiên bản yếu hèn, cô độc của chính mình năm xưa.

Chính vì thế, Fieru nhe nanh múa vuốt, quyết tâm săn lùng gã gấu. Để phần nào vơi đi nỗi bi thương của quá khứ... nó phải nghiền nát một trong những kẻ mà nó từng hèn nhát quay lưng lại. Chẳng biết gã gấu kia có thấu hiểu được tâm can của Fieru hay không, hắn thỉnh thoảng lại ngoái đầu nhìn con sói khổng lồ phía sau.

Từ đôi mắt vô hồn của bộ đồ thú ấy, nó chẳng thể đọc vị được bất kỳ cảm xúc nào. Hắn chỉ đơn thuần quay lại để đo lường khoảng cách.

――Không đuổi kịp được.

Con sói đang ráo riết truy đuổi đã sớm nhận ra điều đó.

Chính cái đường hầm này là một cái bẫy được thiết kế tinh vi, vừa để dẫn dụ nó vào tròng, vừa cố tình ngăn không cho nó đuổi kịp. Ngay cả cái kích thước chật ních vừa khít này hẳn cũng nằm trong tính toán của kẻ thù. Dọc theo vách hầm, không hiểu sao lại có những nguồn sáng được khảm đều đặn, đảm bảo tầm nhìn luôn rõ rệt. Từ những chi tiết ấy, Fieru thừa hiểu đây tuyệt đối không phải là một hang động tự nhiên, mà là một chiến địa do chính kẻ địch trước mắt cất công chuẩn bị.

Thêm vào đó,

――Thối quá.

Từ cơ thể gã gấu phía trước tỏa ra một thứ ác mùi kinh tởm. Fieru lập tức nhận ra, đó là mùi của [Quả Garrel]――một loại trái cây rừng nổi tiếng với mùi xú uế nồng nặc. Lúc leo lên ngọn núi này, nó đã tinh ý phát hiện loài cây này mọc hoang dã quanh đây. Thế nhưng, nếu không nghiền nát quả ra thì mùi hôi không thể kinh khủng đến nhường này. Rõ ràng, gã gấu kia đã chủ động bóp nát [Quả Garrel] rồi bôi trét thứ nước ép đó lên khắp cơ thể. Bằng cách phát tán cái thứ mùi tồi tệ đó trong một không gian chật hẹp thế này, khứu giác siêu việt của Fieru đã bị vô hiệu hóa hoàn toàn.

Nó cay đắng nhận ra, đó chắc chắn là ý đồ của đối phương.

――Đánh sập khứu giác của ta, rốt cuộc ngươi định làm trò gì?

Dẫu trong lòng đầy rẫy hoài nghi, Fieru cũng chẳng rảnh rỗi mà tiếp tục trò chơi rượt bắt vô bổ này. Từ dưới cái bóng của chính mình, nó gọi ra hơn mười con [Shadow Wolf]. Nó xua bầy sói bóng đêm lao lên phía trước để săn lùng và kết liễu gã gấu.

Thế nhưng, như thể đã đi guốc trong bụng nó, gã gấu đột ngột quay ngoắt lại, nã một loạt đạn súng máy càn quét sạch sẽ đám [Shadow Wolf]. Cảnh tượng ấy hệt như lúc gã biến con quái vật thượng vị thành cái tổ ong ngay trước mắt nó năm xưa.

[...]

Fieru đánh giá tình hình.

Trước hỏa lực vũ khí của gã gấu, đám [Shadow Wolf] hoàn toàn không có cửa bật lại.

Nếu bao vây từ tứ phía thì lại là một nhẽ, nhưng đây là đường hầm độc đạo. Gã gấu chỉ cần chĩa súng về một hướng duy nhất là dư sức thổi bay toàn bộ bầy sói bóng đêm. Nếu Fieru không đích thân ra tay, gã gấu kia sẽ không bao giờ ngã xuống. Thế nhưng, chính cái sự chật chội của đường hầm này lại trói chân khiến nó không thể bứt tốc.

Fieru cay đắng thừa nhận, đây chính là ý đồ thâm độc của cái bẫy này.

――Nhưng cái hầm này đâu thể dài vô tận.

――Sẽ có lúc nó phải đi đến ngõ cụt.

Vừa lóe lên suy nghĩ đó, tầm nhìn phía sau gã gấu bỗng mở rộng thênh thang. Có vẻ như bọn chúng sắp tiến vào một cái hang ngầm khác. Fieru nhận ra kẻ địch không hề có ý định kết thúc trận chiến trong cái hầm hẹp này.

Nhưng thế cũng tốt.

Ra đến không gian rộng rãi, Fieru đã lên kế hoạch vồ lấy và xé xác gã gấu bằng nanh vuốt của mình. Nghĩ vậy, nó chờ cho gã gấu nhảy vọt vào cái hang ngầm, rồi...

――Cửa hầm dẫn ra không gian ngầm đột ngột chìm trong biển lửa.

[Cái quái...!]

Fieru bàng hoàng rống lên.

Đập vào mắt nó là một ngọn lửa khổng lồ đang rực cháy ngay lối ra của đường hầm. Hòa lẫn trong cái mùi hôi thối của [Quả Garrel], nó ngửi thấy một mùi hương khác biệt. Đó là thứ mùi quen thuộc mà nó từng ngửi thấy từ đám Người Chuột Chũi bị nó hất văng vào ngày đầu tiên đặt chân lên ngọn núi này... Mùi dầu mỏ mà bọn họ vẫn ngày đêm đào bới để mưu sinh.

Fieru bừng tỉnh, nhận ra gã gấu đã rải sẵn dầu mỏ trong hang ngầm từ trước, và cái mùi hôi thối của [Quả Garrel] chẳng qua chỉ là lớp bình phong để che đậy thứ sát khí đang chực chờ bùng nổ này.

[...]

Nhưng thế thì đã sao, Fieru gầm gừ.

Đừng hòng nghĩ dăm ba ngọn lửa cỏn con này có thể làm ta chùn bước. Nó điên cuồng lao tới, định xé toạc bức màn lửa để tiến vào cái hang ngầm phía trước...

[!]

Ngay tắp lự, một quả đạn pháo xé rách bức tường lửa, lao thẳng vào mặt Fieru. Quả pháo cày xới da thịt Fieru, khiến máu tươi bắn tung tóe. Không chỉ một phát, mà những phát thứ hai, thứ ba cứ thế nhịp nhàng nã tới.

Đến nước này, Fieru đã buộc phải thay đổi suy nghĩ: Kẻ địch cố tình dựng lên bức tường lửa không phải để thiêu rụi nó, mà để che khuất tầm nhìn, tạo điều kiện cho những đợt pháo kích hiểm hóc. Dù những quả đạn pháo đang dần bào mòn cơ thể, nhưng...

[Đừng có khinh thường ta!!]

Fieru gầm lên, lách mình né quả pháo thứ tư, rồi cứ thế lao xuyên qua bức màn lửa... đạp chân vào cái hang ngầm phía bên kia.

Đó là một hang ngầm cụt đường hoàn toàn.

Ngoài vũng dầu mỏ đang cháy rực rỡ quanh lối ra của đường hầm, bên trong chỉ tồn tại duy nhất một thứ.

Đó là một tháp pháo lô cốt cố định. Một ụ súng được bao bọc bởi những tấm thép bọc thép dày cộp. Đó chính là hình thái thứ ba của Baldr――<Embryo> của gã Gấu Shu Starling. Hiển nhiên, nòng pháo của nó đang chĩa thẳng vào Fieru. Và rồi, quả đạn pháo thứ năm vô tình nã thẳng vào Fieru ngay khi nó vừa đặt chân xuống nền đất.

[Kíttt!!]

Rồi một phần chân của nó bị thổi bay.

Đó là vết thương nặng nề nhất của nó từ đầu trận đến giờ. Ngọn lửa bên dưới còn thừa cơ thiêu đốt miệng vết thương hở toác.

Thế nhưng...

[Chỉ cỡ này thôi sao...!]

Fieru chẳng thèm bận tâm đến ngọn lửa dưới chân, cũng chẳng đoái hoài gì đến những quả đạn pháo đang khoét sâu vào da thịt. Dù nhiệt độ trong hang ngầm đang tăng lên chóng mặt vì lửa, thân hình đồ sộ của nó vẫn không mảy may run rẩy. Đó là sức chịu đựng phi thường bắt nguồn từ lượng HP khổng lồ, vượt xa mọi giới hạn của một quái vật thông thường.

[Dù là biển lửa rực cháy, hay mưa đạn thép cày xới, các ngươi cũng đừng hòng giết được ta!]

Bởi lẽ, Fieru của hiện tại là một <UBM>. Là kẻ ngự trị trên đỉnh cao của những loài sinh vật mạnh mẽ nhất, là Boss của mọi loại Boss. Với nó, chút sát thương cỏn con này chẳng đáng để bận tâm.

[Ta biết thừa ngươi đang trốn trong cái hộp đó!]

Khứu giác nhạy bén của Fieru hiển nhiên đã đánh hơi thấy cái mùi [Quả Garrel] đặc trưng đang tỏa ra từ bên trong tháp pháo lô cốt. Nó lại một lần nữa triệu hồi [Shadow Wolf], phái hai chục cái bóng lao thẳng về phía ụ súng. Nơi này không còn là đường hầm chật hẹp, mà là một hang ngầm rộng lớn. Bầy sói có thể ập đến cắn xé từ tứ phía.

Tháp pháo lô cốt dẫu có nã đạn chống trả, nhưng tốc độ bắn không thể sánh bằng súng Gatling, lại còn bị hạn chế góc quay nòng. Chỉ trong chớp mắt, bầy sói đã áp sát, vây ráp và dùng nanh vuốt cào cấu, xé nát lớp giáp thép từng mảng một. Cứ theo đà này, chỉ vài phút nữa thôi, lớp bảo vệ sẽ bị bóc trần, và Shu đang trốn bên trong sẽ bị lôi cổ ra ngoài.

Phải, hồi kết đã cận kề.

Tháp pháo lô cốt đã ngừng nhả đạn. Bản thân Fieru cũng lùi lại, đứng ngoài tầm bắn của nó.

Ngọn lửa xung quanh cũng đã yếu đi trông thấy.

Giờ chỉ cần đợi thời cơ nhai nát cổ họng Shu khi gã bị lôi ra khỏi lô cốt là mọi chuyện sẽ kết thúc.

Làm thế, nó sẽ xóa bỏ được một phần... cái ký ức nhuốm màu bi kịch luôn giày vò nó từ cái ngày định mệnh ấy. Đang lúc Fieru chắc mẩm phần thắng trong tay...

"Hahaha."

Một tràng cười... bất chợt vang lên từ bên trong tháp pháo lô cốt.

"Trâu bò thật đấy gấu. Tuy không di chuyển được, cũng chẳng đổi hướng nòng pháo được, nhưng pháo của hình thái thứ ba chỉ cần nã trúng vài phát là dư sức tiễn một con Demi-Dragon về trời cơ mà... Đúng là <UBM> có khác nhỉ gấu? Đã thế mi lại là thú hoang mà còn không sợ lửa nữa chứ, gấu."

[...Ngươi đang lảm nhảm cái quái gì thế?]

Fieru không kiềm được mà gầm lên hỏi ngược lại. Rõ ràng đang bị [Shadow Wolf] bao vây tứ phía, sắp sửa bị lôi ra ngoài xé xác đến nơi, vậy mà giọng nói của gã chẳng vương chút nào sự căng thẳng hay sợ hãi.

"À, giao tiếp được kìa gấu. Chà, đừng bận tâm gấu. Chỉ là kiểm tra lại tình hình thôi gấu. Đường hầm không xong, đạn pháo với lửa cũng không hạ được. Biết là mày mạnh rồi nhưng tao vẫn bất ngờ vì mày nhận ít sát thương thế đấy gấu."

[...Ta đã nói rồi. Dù là biển lửa rực cháy, hay mưa đạn thép cày xới, cũng đừng hòng giết được ta.]

Fieru bắt đầu cảm thấy bực dọc.

Kẻ thù trước mặt không hề biết sợ. Cảm giác rợn người này y hệt như lúc nó đối diện với đám giả mạo loài người năm xưa.

[Giăng ra dăm ba cái bẫy ruồi này mà nghĩ giết được ta sao! Đúng là thứ khôn lỏi mang hình hài loài người, khoác lên mình lớp da gấu!]

"Tổn thương nha gấu. Người ta đang vắt óc tìm đường thắng thôi mà gấu. Với lại một câu chửi mà nhét lắm từ chỉ động vật thế gấu."

Trước tiếng gầm đầy phẫn nộ của Fieru, gã gấu trốn trong tháp pháo lô cốt vẫn thản nhiên đáp trả bằng cái giọng điệu tếu táo, cợt nhả, tuyệt nhiên không hằn chút sợ hãi.

[Đường thắng ư? Dăm ba cái mưu hèn kế bẩn đó, ta đã nhai nát hết rồi!]

"Ế? Mày nói thế là sai lầm rồi đấy gấu."

Đáp lại những lời đầy cuồng nộ của Fieru,

"Tao vẫn chưa――phô diễn hết một nửa cái bẫy này đâu."

Ngữ khí tếu táo, cợt nhả vụt biến mất――thay vào đó là một tông giọng trầm lạnh, rợn tóc gáy.

――Cái quái gì thế này.

――Áp lực tỏa ra từ giọng nói đó.

――Khác biệt hoàn toàn.

Fieru bất giác cảm thấy ngột ngạt trước thứ áp lực vô hình ấy.

Một <UBM> vĩ đại như Fieru, lại cảm thấy khó thở sao?

"Tiếc thay, tao đang gánh trên vai trọng trách liên quan đến sinh mạng của rất nhiều người. Nếu chỉ dựa vào dăm ba cái mưu kế sạch sẽ, đàng hoàng thì sao mà sống sót nổi cơ chứ. Mấy cái bẫy vặt vãnh mà mày vừa nhai nát... chưa phải là tất cả đâu."

Sự cợt nhả trước đó không còn sót lại dù chỉ một chút. Giọng nói ấy giờ đây chỉ chứa đựng một ý chí quyết tâm thuần túy đến tột cùng. Một ý chí sắc lẹm: "Dù phải dùng đến thủ đoạn tồi tệ nhất, tao cũng sẽ giết mày".

[Đừng có kiêu ngạo, thứ giả tạo kia. Cỡ như ngươi, đừng hòng đánh bại được ta. Đẳng cấp... hoàn toàn chênh lệch!]

Như để xua đi cảm giác nghẹt thở đang bóp nghẹt lồng ngực, Fieru gầm lên, vừa để đe dọa Shu, vừa để trấn an chính mình.

"Chênh lệch sức mạnh à. Cũng đúng thôi. Mày là một con sói cực kỳ hung hãn, còn tao có khi chỉ là một thứ giả mạo loài người nhỏ bé khoác lên mình lớp da gấu, biết dùng chút mưu hèn kế bẩn như mày nói."

Shu thừa nhận lời lăng mạ của Fieru, rồi cậu hít một hơi, chuyển giọng.

"Dù là sói, gấu, khỉ hay kẻ giả mạo loài người đi chăng nữa... thì bản chất cũng chẳng khác biệt là bao."

Cậu ngắt nhịp một chút... rồi gằn từng chữ.

"――Bởi vì đứa quái nào... cũng phải hít thở cả thôi."

Fieru hoàn toàn không hiểu nổi ý nghĩa đằng sau câu nói đó. Thế nhưng...

[Cái, quái...?]

Ngay giây tiếp theo, một cơn chóng mặt ập đến bủa vây Fieru. Đây là trải nghiệm đầu tiên kể từ khi nó thăng cấp thành Fieru. Với sinh mệnh lực dẻo dai phi thường, nó chưa từng mường tượng đến chuyện cơ thể lại có ngày suy nhược đến vậy.

"Việc điều tra trước khi ra trận quan trọng lắm đấy."

Mặc kệ Fieru đang lảo đảo, Shu tiếp tục cất giọng rành rọt.

"Cái kết giới đen lúc mày tẩn nhau với con Hổ ấy. Tao đã kiểm tra nó cặn kẽ lắm rồi. Từ nã súng, gạ gẫm, hát hò, liếm láp... à, tao còn hôn nó nữa cơ."

Sau khi tuôn ra một tràng những hành động nghe có vẻ điên rồ của mình, cậu chốt lại.

"Nhưng tao hôn nó không phải vì tao có hứng thú với cái kết giới. Mà tao chỉ đang thổi không khí vào đó thôi."

Một lời giải thích――cũng chính là bước đi đầu tiên dẫn đến kết cục tàn khốc của hiện tại――đã được phơi bày.

"Hơi thở tao thổi vào đã xuyên qua lớp kết giới để lọt vào bên trong. Nói cách khác, cái kết giới đó hoàn toàn cho phép không khí lưu thông."

Bị giam lỏng giữa ngọn núi, lại phát hiện ra một cái kết giới đen kịt trên đỉnh, Shu đã lờ mờ đoán được nguyên nhân và tiến hành hàng loạt các phép thử.

Việc nã đạn hiển nhiên là để kiểm tra độ bền.

Hát hò là để đo lường độ vang của âm thanh.

Gạ gẫm là để xem kết giới có phải do một thực thể có ý chí tạo ra hay không.

Liếm láp là để xác định xem nó có thể bị phân hủy bằng các phản ứng hóa học không.

Và nụ hôn là để kiểm tra độ thẩm thấu không khí của kết giới.

Mỗi một hành động tưởng chừng như điên khùng trong mắt người ngoài, thực chất đều là bài kiểm tra cặn kẽ để bóc tách bản chất của cái kết giới đó. Kết hợp giữa tính chất của kết giới, môi trường bên trong, và đoạn phim ghi lại trận chiến với [Closer]... Shu đã tính toán ra được điều kiện sinh tồn của thể <UBM> trước mắt.

"Kết giới cho không khí đi qua. Điều đó đồng nghĩa với việc... ít nhất là con Hổ đó cần có oxy để thở."

Shu chậm rãi trình bày từng bước suy luận của mình.

"Và hiện tại, trong cái không gian này... làm quái gì còn oxy nữa?"

Vũng dầu mỏ từng bốc cháy ngùn ngụt ban nãy giờ đã tắt ngấm.

Thiếu oxy... Ngọn lửa dữ dội vừa rồi đã ngấu nghiến sạch sẽ lượng oxy ít ỏi còn sót lại, đó là điều hiển nhiên. Và nếu nhìn kỹ xung quanh, lối vào đường hầm mà Fieru vừa chui qua đã bị bịt kín từ lúc nào chẳng hay. Đó là tác phẩm của những Người Chuột Chũi đã phục kích sẵn quanh quẩn đó, họ đã dùng đất đá lấp chặt miệng hầm.

Đúng vậy, toàn bộ cái hang ngầm này hiện tại là một căn phòng kín mít, bị rút cạn toàn bộ oxy.

"Cơ mà, tao cũng đã đánh cược xem chiêu này có xi nhê với mày không... nhưng tao chắc mẩm tỷ lệ thành công là rất cao. Cấu trúc sinh học của mày vẫn tuân theo quy chuẩn của một sinh vật sống, và từ đoạn phim quan sát cho đến hiện tại, mày vẫn đang hít thở đều đặn mà."

Nói đoạn, cậu không giải thích thêm nữa, mà quay sang đặt câu hỏi.

"Mày có thể nhịn ăn nhịn uống suốt một tuần thì không sao... nhưng nhịn thở thế này thì mày chịu đựng được bao lâu?"

[...!!]

Nó vẫn đang hô hấp. Vẫn đang hít không khí vào phổi. Nhưng Fieru thừa hiểu những luồng không khí ấy hoàn toàn vô dụng với cơ thể mình.

Đó là lẽ đương nhiên thôi.

Oxy――thứ duy trì sự sống――đã bị vắt kiệt, thứ duy nhất lởn vởn trong không khí lúc này chỉ còn lại khí Nitơ và khí CO (Carbon Monoxide) sinh ra từ sự cháy không hoàn toàn của dầu mỏ.

Chắc chắn vẫn có những quái vật tồn tại được trong môi trường khắc nghiệt ấy. Đám [Shadow Wolf] do Fieru triệu hồi cũng chỉ là những cái bóng mang hình dạng loài sói, nên việc thiếu oxy với chúng chẳng hề hấn gì. Nhưng... Fieru, vốn dĩ tiến hóa từ loài [Teal Wolf], lại không được may mắn như vậy. Nó đã bắt đầu dính trạng thái bất lợi [Thiếu Oxy]. Kèm theo đó là hàng loạt các trạng thái bất lợi khác bắt nguồn từ việc ngộ độc khí CO nồng độ cao.

Thanh HP cứ thế tụt dốc không phanh, chỉ tầm mười phút nữa thôi, nó sẽ trút hơi thở cuối cùng.

[Ngươi... thì, sao...?]

"Mày thắc mắc tại sao tao vẫn bình an vô sự à?"

Đáp lại câu hỏi đứt quãng của Fieru, Shu trả lời tỉnh bơ.

"Vì tao đã ném vào trong lô cốt này một cái Vạt phẩm ma thuật tạo oxy mà tộc Người Chuột Chũi hay dùng rồi."

Vừa nghe dứt lời, Fieru vùng lên lao tới.

Nó không thể phó mặc việc phá hủy tháp pháo lô cốt cho đám [Shadow Wolf] được nữa. Nó phải dốc toàn lực, tự tay đập nát cái lô cốt này ngay tắp lự, để cướp lấy cái Magic Item tạo oxy đang nằm bên trong. Giờ phút này đây, tâm trí Fieru lại một lần nữa tái hiện cái đêm kinh hoàng năm xưa.

Nó đang hành động hoàn toàn dựa trên sự thôi thúc của nỗi khiếp sợ.

[GÀÀÀO!!]

Bằng sức mạnh của một <UBM>, Fieru dễ dàng bóp méo lớp giáp thép của tháp pháo lô cốt chỉ trong chớp mắt. Nó vận động dữ dội, đốt cháy lượng oxy ít ỏi còn sót lại trong cơ thể, điên cuồng trút đòn lên cái tháp pháo.

Và rồi, chưa đầy một phút, tháp pháo lô cốt đã vỡ vụn.

[...Hả?]

Nhưng... bên trong tháp pháo lô cốt, tuyệt nhiên chẳng có một ai.

Thứ duy nhất nằm lăn lóc ở đó... chỉ là một bộ đồ thú hình gấu nhuốm đầy nước ép [Quả Garrel]. Hiển nhiên, cái Magic Item tạo oxy gì gì đó... cũng làm quái gì tồn tại.

"Vừa nãy tao chém gió đấy."

Tiếng nói phát ra từ một bộ đàm vô tuyến... văng ra giữa đống tàn tích của tháp pháo lô cốt.

"Hình thái thứ ba của Baldr, tuy cồng kềnh khó xài, nhưng cũng có cái hay riêng của nó."

Giọng nói từ bộ đàm ngắt nhịp một chút, rồi tiếp tục.

"Đó là nó có thể được điều khiển từ xa."

Tuy hình thái thứ ba của Baldr vẫn thuộc nhóm Arms, nhưng nó lại được thiết kế để đặt cố định tại một vị trí. Giống hệt như cái cách cậu đã đặt nó cạnh kết giới để làm camera giám sát vậy.

[Điều khiển, từ xa?]

"Ừ. Cho nên, dù tao có nhảy vào cái hang này thật, nhưng tao đã vứt Baldr lại rồi chuồn thẳng từ lâu rồi. Ngay từ cả khi mày thò mặt vào đây cơ."

Bộ đàm vẫn tiếp tục lật tẩy từng mánh khóe. Cuộc trò chuyện này... cũng như những lời qua tiếng lại từ nãy đến giờ, thực chất chỉ là một màn kịch nhằm câu giờ, vắt kiệt chút thời gian sống sót ít ỏi của Fieru.

Thế nhưng, Fieru vẫn không thể ngừng dỏng tai lên nghe.

"Ngay khi vừa bước vào hang, tao đã lột bộ đồ thú ra, quăng vào bên trong Baldr, rồi chuồn lẹ bằng đường hầm đào sẵn. Phải rồi, ngay đúng cái lúc dầu mỏ bốc cháy ấy."

Cái mùi hôi thối vương vãi trên bộ đồ thú không phải để chèn lấp mùi dầu, mà là để đánh lừa khứu giác, khiến Fieru lầm tưởng rằng kẻ thù vẫn đang ở đó. Và cái bức tường lửa khổng lồ bùng lên ngay cửa hầm, cũng không phải để chắn lối, càng không phải để đánh lạc hướng cho những đợt pháo kích... mà là một tấm rèm sân khấu.

Một tấm rèm để che giấu khoảnh khắc gã gấu giăng bẫy tẩu thoát. Và đồng thời... nó cũng là một cỗ máy tử hình, tàn nhẫn hút cạn không khí trong không gian kín, dồn Fieru vào cửa tử.

[...]

Fieru không thốt nổi lên lời.

Nói trắng ra, ngay từ đầu, tất cả đều đã nằm trong tính toán của kẻ thù.

Hắn dụ dỗ nó tin rằng mục tiêu vẫn ở đó, kéo nó vào sâu trong lòng đất, rồi để nó tự chết ngạt. Chắc hẳn việc không chôn sống nó dưới đống đất đá cũng có lý do riêng. Thật vậy, nếu chỉ đơn thuần bị chôn vùi, có lẽ Fieru vẫn xoay xở được. Nó dư sức huy động vô số sói bóng đêm đào bới đất đá để mở đường máu lên mặt đất.

Nhưng cái hang ngầm này thì sao?

Lúc nãy tâm trí nó chỉ dồn hết vào bức tường lửa và tháp pháo lô cốt nên không để ý, nhưng nếu nhìn kỹ, vách hang đã được gia cố vững chắc vô cùng. Chắc chắn là nhờ ma pháp hệ Thổ. Nếu cố tình dùng sói bóng đêm để đào xuyên lớp đất đá kiên cố này lên mặt đất, Fieru sẽ tắt thở trước khi kịp nhìn thấy ánh mặt trời.

Sự ngạt thở và cái hang ngầm này, tất cả đều là một cái bẫy hoàn hảo.

Nơi này... chính thức trở thành nấm mồ chôn thây Fieru.

Sở dĩ Shu có thể dàn dựng trót lọt kế hoạch này là nhờ sự giúp sức đắc lực của tộc Người Chuột Chũi――những bậc thầy thao túng đất đá.

Nhưng nói đi thì cũng phải nói lại.

Chính vì có những người đồng minh đắc lực như vậy, lại được họ ủy thác thảo phạt <UBM>, nên cậu mới tận dụng tối đa năng lực của họ để giăng mẻ lưới này.

Sau này, Shu Starling sẽ thức tỉnh Superior Job [Vua Phá Hoại], càn quét chiến trường bằng chỉ số STR kinh hoàng. Cậu sẽ trở thành một <Siêu Cấp> và thi triển những trận oanh tạc hủy diệt với hình thái thứ bảy của Baldr――một pháo đài chiến hạm đích thực.

Thế nhưng... tất cả những điều đó... cậu làm chẳng qua chỉ là vì cậu ta sở hữu chúng, và chính vì thế nên cậu mới thiết kế lối đánh như vậy mà thôi.

Sức mạnh thực sự của Shu nằm ở chỗ khác.

Cậu luôn biết cách tận dụng mọi quân bài trong tay để kiến tạo nên một con đường dẫn đến thắng lợi.

Giống hệt như cách cậu từng lợi dụng chính cái chân phải gãy vụn của mình ngay trước thềm giải đấu thế giới Unlimited Pankration để vươn lên đỉnh vinh quang.

Shu Starling... Mukudori Shuichi, điều khiến cậu ta thực sự xuất chúng không nằm ở thiên phú sức mạnh, mà nằm ở tư duy kiến tạo nên thắng lợi một cách tàn nhẫn mà sắc bén.

Dù thế nào đi nữa, ván cờ này đã chiếu tướng.

Fieru không còn đường lui, chỉ có thể nằm chờ cái chết từ từ gặm nhấm. Ngay khoảnh khắc nhận ra điều đó, trong tâm trí Fieru vụt qua một khoảng không trống rỗng――

[ÀÀÀÁÁÁÁ!!]

Tích tắc sau, cái bóng của Fieru bùng nổ.

Hàng ngàn, hàng vạn con [Shadow Wolf] tuôn ra như thác lũ, dùng chính thân thể chúng lấp đầy toàn bộ không gian hang ngầm.

Đó là sự phản kháng cuối cùng của một kẻ cận kề cái chết. Là ánh lửa le lói trước khi nến tàn.

Vắt kiệt từng giọt MP cuối cùng, Fieru phá vỡ mọi giới hạn để gọi ra bầy [Shadow Wolf]. Số lượng sói bóng đêm vượt xa sức chứa của căn hầm, đè nén vạn vật, ép bẹp luôn cả tàn tích của tháp pháo lô cốt dưới sức ép kinh hoàng.

Thế nhưng, thứ chạm đến giới hạn đầu tiên――lại chính là cái hang ngầm này. Dưới áp lực khổng lồ bung ra từ bên trong của đám [Shadow Wolf], một phần bức tường đất đá đã được gia cố bắt đầu nứt toác và đổ sụp.

Nơi bị vỡ tung, chính là bức vách lấp kín đường hầm tẩu thoát của Shu. Một bức vách đã được tính toán kỹ lưỡng, cố ý xây đắp sao cho chỉ cần một lực tác động cực mạnh là sẽ vỡ vụn.

Dưới sức ép của [Shadow Wolf], bức vách ấy đã sụp đổ.

Lối thoát đã mở toang.

Khoảnh khắc dòng oxy trong lành tràn vào――cả không gian lập tức chìm trong ngọn lửa xanh rực rỡ.

Trong khoa học, có một hiện tượng gọi là Backdraft (Luồng lửa thổi ngược).

Đó là một vụ nổ bùng phát khi oxy bất ngờ tràn vào một không gian kín đang ngập ngụa khí CO nung nóng. Sự kết hợp giữa CO và oxy tươi mới tạo ra một phản ứng cháy dữ dội, thổi bùng ngọn lửa bạo liệt dọc theo hướng đi của luồng oxy.

Đó chính là cái bẫy áp chót mà Shu giăng ra để đón lõng Fieru... chính là hiện tượng này.

Sự xuất hiện của đường hầm thoát hiểm đã châm ngòi cho phản ứng Backdraft. Ngọn lửa xanh bùng lên từ quá trình đốt cháy khí CO đã thiêu rụi toàn bộ đám sói bóng đêm chỉ trong chớp mắt, nung chảy tàn tích lô cốt, và nướng chín toàn thân Fieru bằng một mức nhiệt lượng khủng khiếp chưa từng có.

[VOWooooooooo!!]

Mặc cho toàn thân đang chìm trong biển lửa, Fieru vẫn điên cuồng lao dọc theo hành lang hỏa ngục... hướng thẳng lên mặt đất.

Mặc cho da thịt đang bị thiêu đốt xèo xèo... Fieru vẫn băng băng lao về phía trước qua đường hầm đã được mở toang.

Mặc cho không khí bỏng rát đang thiêu đốt thanh quản, nó vẫn tiếp tục phi nước đại nhờ vào sinh lực ngoan cường của một <UBM>.

Cứ thế, sau hai phút chạy trối chết, ngay trên đường tiến của Fieru――có một thứ gì đó đang cắm sẵn.

Đó là một cây búa.

Một chiếc búa tạ khổng lồ thường phải dùng cả hai tay mới vung nổi, phần đầu búa đang bị cắm ngập vào vách đất của đường hầm. Trông nó y hệt như một biển báo chỉ đường.

[GÀÀÀO!!]

Mang theo đà lao khủng khiếp, Fieru tông vỡ nát cây búa cản đường, rồi cứ thế phi lên. Và rồi chỉ một thoáng sau, Fieru đã thoát khỏi lòng đất, lao vọt lên mặt đất.

[Hà, ạc]

Lượng oxy dồi dào, bầu không khí mát rượi không vương chút sức nóng, nhẹ nhàng ùa vào khí quản Fieru, chực chờ xoa dịu cơ thể tàn tạ của nó――

“――Kodachi!”

――Ngay khoảnh khắc đó, một cú đá sấm sét giáng thẳng vào yết hầu Fieru.

[Khụ, ực, hả?]

Đó là một cú đá của con người. Thậm chí nó còn chẳng phải là một Skill được kích hoạt. Cú va chạm ấy chẳng làm hao hụt bao nhiêu HP, Fieru vẫn duy trì đà lao, vọt hẳn ra khỏi đường hầm.

Nhưng,

[Khục, khặccc?]

Fieru kinh hoàng nhận ra.

Nó không thể hít vào được nữa.

Đốt sống cổ, khí quản... tất cả đã bị đánh lệch, khiến không khí bị chặn đứng hoàn toàn. Một phần đốt sống cổ của nó đã bị [Gãy xương].

"Cỡ sức tao thì gõ lệch một mẩu xương cổ của mày cũng dễ như bỡn."

Đứng ngay cạnh đường hầm, là một gã đàn ông lạ hoắc――chính là kẻ vừa tung cú đá.

Đó là một gã đàn ông có vóc dáng khá cao so với loài người, mái tóc đen dài xõa xượi sau lưng.

Hắn khoác trên mình bộ quần áo khởi đầu, trông chẳng lấy gì làm bền chắc. Dẫu cho vẻ ngoài hoàn toàn xa lạ, chưa từng chạm mặt lần nào... nhưng cái giọng điệu ấy, chính xác là của gã gấu ban nãy, của cái giọng nói phát ra từ bộ đàm.

Đúng vậy, hắn chính là Shu Starling.

Kẻ vừa giáng một đòn làm lệch đi phần xương cổ của Fieru, không ai khác chính là hắn. Nhờ sở hữu chỉ số STR cao ngất ngưởng so với một Low-rank Job của [Kẻ Phá Dỡ], cú đá của hắn đã đáp xuống với quỹ đạo và thời điểm hoàn hảo đến mức đáng sợ――vừa vặn đánh lệch đi đốt sống cổ của Fieru.

[...Ngươi, là]

Hắn đã kiên nhẫn phục kích.

Chờ đợi đúng cái khoảnh khắc con sói khổng lồ phải chèn ép cơ thể để chui ra khỏi đường hầm chật hẹp. Hắn lắng nghe tiếng vỡ vụn của cây búa tạ để canh chuẩn xác thời điểm Fieru ló mặt ra. Để rồi, ngay giây phút nó vọt ra từ lối thoát duy nhất, hắn sẽ ra đòn triệt hạ vùng cổ, dập tắt hy vọng hô hấp cuối cùng.

Tự tay hắn sẽ kết liễu sinh mệnh của con mồi.

Đúng vậy, cái bẫy cuối cùng mà Shu cất công lắp ráp... chính là bản thân Shu Starling.

[Từ khi, nào...]

"Một khi đã xác định bước vào trận chiến buộc phải thắng, tao sẽ tận dụng tất cả mọi thủ đoạn. Méo có nương tay, méo có tình thương mến thương gì sất. Dù có sĩ diện tao cũng vứt xó."

Cậu ta ngắt nhịp,

"Thế nên, bằng cách dùng hết thảy những quân bài trên tay tao đã tự mình giật lấy con đường sống."

Shu thẳng thắn dõng dạc tuyên bố trước mặt Fieru.

[...]

Fieru chăm chú quan sát gã đàn ông trước mắt... kẻ vừa thốt ra những lời lẽ nghe có vẻ vô sỉ kia.

Thế nhưng, đôi mắt thật sự, không bị che khuất bởi lớp đồ thú của hắn... lại trong vắt đến lạ kỳ.

Nơi đáy mắt ấy chẳng hề gợn chút nhục nhã nào về hành động của bản thân, cũng chẳng hề ánh lên sự đắc thắng tăm tối kiểu "cho mày vào bẫy rồi nhé".

Hắn cũng chẳng nhìn nó như một cái bia tập bắn vô hồn không biết sợ hãi cái chết, giống hệt đám giả mạo loài người năm xưa.

Hắn chỉ đơn thuần vắt óc tìm kiếm con đường hạ gục một cường địch như Fieru, và ngay lúc này đây, hắn vẫn không rời mắt khỏi nó.

Đó là một ánh nhìn sắc bén, nghiêm túc tột độ. Ánh nhìn ấy hoàn toàn khác biệt với đám giả mạo loài người sống dở chết dở kia.

Ánh mắt ấy... mang hơi thở của sinh mệnh, giống hệt Fieru, giống hệt những người đồng loại đã khuất, và giống hệt muôn loài đang đấu tranh sinh tồn trong hệ sinh thái này.

Đó là ánh mắt của một sinh vật đang trân trọng sự sống.

[...]

Trong khoảnh khắc ấy, Fieru bỗng thoáng nghĩ.

Gã đàn ông này, vào cái đêm hôm ấy... cái đêm mà Fieru cắm đầu cắm cổ chạy thục mạng, liệu hắn có nhìn nó bằng ánh mắt như thế này không.

[...Cuối cùng, ta, muốn hỏi]

Fieru tự biết rõ giới hạn của mình.

Sự sống của nó đã đi đến hồi kết.

Ngay cả khi có cắn xé gã đàn ông trước mắt này thành trăm mảnh, Fieru cũng vĩnh viễn không thể hít thêm được một ngụm khí nào nữa, và chỉ một lát sau, khi sinh mệnh lực cạn kiệt, nó sẽ lìa đời.

Nếu là một <UBM> sở hữu khả năng tự siêu phục hồi thì họa may cục diện sẽ khác.

Nhưng đáng tiếc thay, cả Fieru và kẻ thù của nó, [Closer], đều không thuộc dòng dõi đó.

Thế nên, mọi chuyện đã an bài.

Thế nhưng, trước lúc nhắm mắt xuôi tay, có một uẩn khúc mà nó tha thiết muốn làm rõ.

Nó vắt kiệt chút dưỡng khí cuối cùng còn sót lại nơi đáy phổi, thều thào cất lời.

[Ngươi, lúc đó, ở <Rừng Noz>... đúng không?]

Gã gấu mà nó bắt gặp vào ngày định mệnh đó, liệu có phải là gã đàn ông trước mặt này không. Dù chẳng dám chắc hắn có hiểu nổi hai chữ "lúc đó" hay không, nó vẫn thều thào dò hỏi.

Tuy nhiên, Shu lại gật đầu như đã thấu tỏ mọi chuyện.

"Phải. Chắc là... tao cũng biết mặt mày đấy."

Lời xác nhận ấy khiến Fieru không khỏi bàng hoàng.

Nếu là bây giờ thì không nói làm gì, nhưng làm sao hắn lại có thể nhận ra một con [Teal Wolf] bé nhỏ của quá khứ cơ chứ.

Thế nhưng, nỗi băn khoăn ấy nhanh chóng bị lấn át bởi một nghi vấn lớn lao hơn.

[Tại sao, lúc đó, ngươi không... bắn ta?]

Vào cái đêm định mệnh ấy.

Hắn đã nhẫn tâm nghiền nát con quái vật đang định ăn tươi nuốt sống con sói sẽ trở thành Fieru, nhưng lại... buông tha cho con sói ấy.

Giờ đây, nó thừa hiểu lý do tuyệt đối không phải vì hắn hết đạn.

[Con gấu đó, là ngươi, đúng chứ?]

"Thật ra thì... có thể tao đã từng tha mạng cho một con sói, và con sói đó chính là mày."

[Hãy cho ta, biết... lý do.]

Nó nhất thiết phải nghe cho bằng được sự tình.

"Được thôi."

Shu khẽ gật đầu trước thỉnh cầu của Fieru.

Dẫu đã tốn bao tâm tư để giăng ra tầng tầng lớp lớp bẫy rập nhằm triệt hạ Fieru, nhưng giờ đây đại cục đã định. Hứng chịu [Bỏng nặng] toàn thân, bị bóp nghẹt đường thở dẫn đến [Thiếu Oxy], mạng sống của Fieru giờ chỉ còn tính bằng giây.

Kể cả khi nó vùng lên tung đòn kết liễu Shu trong cơn giãy chết, Fieru chắc chắn vẫn sẽ mất mạng.

Mục tiêu đã hoàn thành xuất sắc.

Chính vì vậy, Shu đã đồng ý đáp ứng thỉnh nguyện cuối cùng của Fieru.

Cậu bắt đầu kể lại những gì mình đã chứng kiến, lý do vì sao cậu lại tha mạng và để con sói ấy sống sót.

Dẫu cho, nó chẳng phải là món quà tiễn biệt mang theo xuống suối vàng gì cho cam.

"Ngày hôm đó, khi đang đi dạt trong <Rừng Noz>, tao đã vô tình nhìn thấy một bầy [Teal Wolf] đang tháo chạy."

Nói đoạn, Shu từ tốn mở lời... nhưng với một tốc độ khá nhanh.

Cậu muốn kịp truyền đạt toàn bộ sự thật trước khi sinh mệnh của Fieru lụi tàn.

[...Bầy, đàn?]

Shu khẽ gật, rồi kể tiếp.

"Đuổi sát phía sau là một đám <Master> đang ráo riết truy cùng giết tận."

Ngày hôm đó, Shu chỉ là một kẻ bàng quan.

Vốn dĩ, với cấp độ của Shu lúc bấy giờ, [Teal Wolf] hoàn toàn không phải là mục tiêu phù hợp. Cậu sở hữu súng Gatling――một loại vũ khí sinh ra để càn quét số đông, đẳng cấp của Shu đã vượt xa mức trần của <Rừng Noz> từ thuở nào. Hôm ấy, cậu đang trên đường cuốc bộ về Vương đô sau chuyến đi cày cuốc ở một bãi farm nằm tít tắp phía bắc <Rừng Noz>. Và tình cờ thay, cậu đã bắt gặp con sói sẽ trở thành Fieru, bầy đàn của nó, cùng đám <Master> hung hãn kia.

"Con sói chạy dẫn đầu có thân hình nhỉnh hơn hẳn, trông cứ như con đầu đàn."

Ánh mắt Shu thoáng xao động khi nhìn thấy tàn ảnh của con sói năm xưa chập chờn trên hình hài hiện tại của Fieru... một con sói đã không còn là [Teal Wolf] nữa. Cậu bình thản thuật lại.

"Nhưng vì bị đám <Master> bám riết không buông, số lượng của bầy sói cứ thế hao hụt dần."

Hồi tưởng lại khung cảnh thảm khốc khi ấy... Shu bắt đầu phơi bày một sự thật động trời mà Fieru chưa từng hay biết.

"Ngay cái lúc con sói dẫn đầu suýt dính đòn... con sói chạy kề bên đã lao thân ra làm lá chắn."

[...]

"Hết con này đến con khác, tao đã tận mắt chứng kiến cảnh tượng chúng nó thi nhau lao ra cản đạn, liều mạng bảo vệ tấm lưng của con sói dẫn đầu, rồi lần lượt ngã xuống."

[...À]

Đến đây, Fieru bừng tỉnh.

Cái đêm định mệnh ấy, khi nó đang cắm đầu chạy thục mạng, tấm lưng nó cứ liên tục bị tưới đẫm bởi dòng máu của đồng loại.

Điều đó thực sự quá đỗi vô lý.

Bởi lẽ, nó là kẻ đã chạy trốn cơ mà?

Nếu nó đã vứt bỏ anh em lại phía sau để một mình tẩu thoát, thì làm sao máu của họ có thể văng lên tận lưng nó được cơ chứ?

Nghĩa là...

[Ta, không phải, đã bỏ chạy, một mình, sao?]

"...Đúng vậy, thứ tao nhìn thấy là... một bầy sói đang chạy trối chết, và mày là con dẫn đầu."

[...]

Lúc đó, tâm trí nó đã bị sự hoảng loạn bủa vây hoàn toàn.

Nó chỉ nhớ rằng mình đã quay lưng lại với đám <Master> và cắm đầu cắm cổ bỏ chạy.

Nó thậm chí còn chẳng nhớ nổi mình có hô hoán bầy đàn "chạy đi" hay không.

Vì quá đỗi khiếp đảm nên nó chẳng dám ngoái đầu nhìn lại, cũng chẳng biết liệu có ai đang theo sát gót mình không.

Đó quả thực là một sự hèn nhát khó dung thứ.

Thế nhưng... dù là con đầu đàn, nó không hề bỏ rơi anh em ở lại để cầu vinh.

[A, ta, đã...]

――Mình sống sót, không phải vì đã vứt bỏ anh em để chạy trốn.

――Mình sống sót... là nhờ sự chở che của đồng loại.

――Cái màu đỏ rực trên lưng mình...

Đúng vậy, dải lông đỏ ối trên lưng nó tuyệt nhiên không phải là thánh giá của tội lỗi.

Đó là... minh chứng cho việc những người anh em đã liều mạng che chắn cho nó trên bước đường cùng.

Là hiện thân cho khao khát cháy bỏng... là hiện thân cho mong mỏi nó được sống tiếp của cả bầy.

Chính vì đã chứng kiến trọn vẹn cảnh tượng bi tráng ấy, nên ngày hôm đó, Shu mới ra tay cứu rỗi, tha mạng và để nó được sống. Đồng thời, vì sự nương tay năm xưa đã vô tình châm ngòi cho mớ hỗn độn này, nên cậu mới dốc hết tâm can để "chấm dứt" sinh mệnh của nó.

............Hoặc cũng có thể, cậu đơn giản là không nỡ buông tay đứng nhìn.

[Ha, ha... haha...]

Thấu tỏ vạn sự, Fieru bật cười khô khốc, trút những vệt không khí mỏng manh cuối cùng qua kẽ răng. Nó cười... với một gương mặt như chực khóc.

[Ta... ngu ngốc... quá...]

――Ta tự mình huyễn hoặc.

――Ta tự chuốc lấy sự tuyệt vọng, điên cuồng đâm đầu vào cửa tử.

――Để rồi trở thành một con quái vật gớm ghiếc từ lúc nào chẳng hay.

――Để rồi nổi điên càn quét vạn vật chỉ để khỏa lấp nỗi cô đơn.

[Ta... đúng là... quá đỗi... ngu ngốc...]

Từ đôi mắt của Fieru... con sói duy nhất sống sót ngày hôm ấy, dòng lệ tuôn rơi lã chã.

Đó là giọt lệ của một kẻ từng ôm khư khư nỗi cô độc đến mức đánh mất đi hy vọng sống... giờ đây đã nhận ra sự lầm lạc của chính mình.

Đó là giọt lệ của sự thức tỉnh... rằng lẽ ra nó phải ngẩng cao đầu, sống một cuộc đời đầy tự hào bằng chính sinh mạng đã được đồng loại đánh đổi.

[Này...]

"Gì?"

[Một kẻ... ngu ngốc, như ta... liệu có thể... gặp lại... mọi người không...]

"Ai mà biết được."

Shu đáp gọn lỏn, chẳng chút mảy may do dự.

"Chuyện đó... mày tự hãy trực tiếp hỏi bọn nó."

Nói đoạn, cậu chỉ tay về một hướng. Đó là lối ra của đường hầm... nơi những cuộn khói đen ngòm đang cuồn cuộn bốc lên từ vụ nổ bên dưới.

Vốn dĩ, đó chỉ là những luồng khói vô tri.

Thế nhưng, chẳng biết có phải là ảo giác hay không.

Vài làn khói đã bốc lên... lại uốn lượn mang dáng dấp của loài sói.

[Mọi... người...]

Những cuộn khói tựa hình lang sói ấy xoay vần như đang nhảy múa, lơ lửng giữa không trung một chốc... rồi từ từ thăng hoa về phía bầu trời. Lên đến tận tầng không, chúng vẫn quẩn quanh như đang nán lại đợi chờ một ai đó... rồi chậm rãi tan biến.

[Ừm... ta, cũng đi đây... Xin lỗi nhé... và... cảm ơn...]

Và rồi, con quái vật được thế giới định danh là [Cô Lang Quần Ảnh Fieru]... một con [Teal Wolf] hóa ra chẳng hề đơn độc, từ từ khép đôi mắt lại.

Lời tạ lỗi và lòng biết ơn cuối cùng ấy, rốt cuộc được gửi gắm đến ai, chẳng một người nào hay biết.

Liệu làn khói mờ ảo mà nó nhìn thấy trong giây phút hấp hối chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên, hay thực sự là linh hồn của những người anh em đã đến dẫn đường, điều đó vẫn là một ẩn số.

Chỉ biết rằng, sau khi thốt ra những lời chan chứa sự thanh thản, con sói khổng lồ đã tan biến thành những hạt bụi sáng... hòa quyện cùng làn khói, vút bay lên tận trời cao rồi tan biến vào cõi hư vô.

"..."

[Đã thảo phạt thành công <UBM> [Cô Lang Quần Ảnh Fieru]]

[Bắt đầu bầu chọn MVP]

[[Shu Starling] đã được chọn làm MVP]

[Trao tặng phần thưởng MVP [Series Mascot Siêu Đỉnh - Fieru] cho [Shu Starling]]

"...Ồn ào quá, im đi."

Vừa buông lời càu nhàu trước âm thanh thông báo vô cảm của máy móc, Shu Starling vừa đứng lặng im, đôi mắt dõi theo những làn khói đang mải miết bay về phía bầu trời xa thẳm... khắc sâu vào tâm trí cái kết cục do chính tay cậu đã định đoạt và chứng kiến trọn vẹn.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!