Superior Episode: Dance of Anima (WN) (Hết phần 1)
Chương 3: Những tên lập dị trên núi
1 Bình luận - Độ dài: 3,607 từ - Cập nhật:
□ <Sơn đạo Sauda - ???> [Đấu Sĩ] Figaro
Một ngày nọ, tôi tình cờ chạm mặt một chú gấu giữa rừng sâu.
"Chà, gấu tôi đã lang thang ở khu vực này ngót nghét một tuần lễ theo thời gian bên này, cạn sạch cả lương thực rồi gấu ạ. Cảm ơn vì đồ ăn nha gấu."
Chú gấu nọ, hay đúng hơn là Shu, vừa đánh chén sạch bách phần thức ăn tôi chia cho, vừa kể lại sự tình của mình.
"Cả một tuần luôn sao?"
"Ừ. Tôi bị cô ả Trứng dụ vào khu vực này rồi kẹt luôn ở đây đấy gấu."
Cô ả Trứng á?
"Anh không ra được là vì khu vực này quá rộng à?"
"Chỗ này kích cỡ bằng cả một ngọn núi nên bảo rộng thì cũng rộng thật, nhưng không phải thế đâu gấu. Dù có đi về hướng đông tây nam bắc nào thì ở đó cũng có một bức tường tàng hình chặn lại không cho qua gấu ạ. Giống như rìa màn hình trong mấy trò chơi hồi xưa ấy gấu."
"Đây là lần đầu tiên tôi chơi game nên cũng không rõ nữa."
"Ồ, nhà cậu có vẻ gia giáo nhỉ gấu."
Chỉ là do vấn đề thể chất nên tôi mới không thể chơi game được thôi. Cơ mà tôi vốn xuất thân từ cựu quý tộc, nên nếp sống nhà tôi có lẽ cũng thuộc dạng cổ hủ thật.
"Phù, cảm ơn vì bữa ăn gấu."
Rốt cuộc, Shu đã đánh chén gần hết số thức ăn mà tôi mang theo.
"Ghê thật đấy... cậu đói đến mức đó cơ à?"
"Thì nếu quay về đời thực là gấu có thể ăn cơm rồi. Nhưng hễ đăng nhập vào bên này là lại bị hiệu ứng bất lợi [Đói Khát] hành hạ khốn khổ lắm gấu."
[Đói Khát] sao. Tôi vẫn chưa dính hiệu ứng bất lợi đó bao giờ.
"Trên núi cơ mà, chẳng lẽ cậu không có đồ ăn sao?"
"......Tôi chỉ có ngần này thôi gấu."
Shu nói vậy rồi lấy từ trong hòm đồ ra... một loại quả bốc mùi kinh khủng.
"Gì vậy?"
"Hình như gọi là [Quả Garrel] đấy gấu ạ. Thấy bảo là ăn được, nhưng thành thật mà nói thì thối quá gấu không nuốt trôi. Tôi thử bổ ra thì mùi còn kinh tởm hơn cả lúc này nữa gấu. Ghê hơn cả bạch quả rụng gấp mấy chục lần gấu ạ."
Tôi chẳng biết bạch quả là thứ gì... nhưng quả thực cái mùi này đã thổi bay mọi sự thèm ăn của tôi. Shu vừa lầm bầm "Chỉ mong mùi đừng bám vào đồ đạc trong hòm đồ" vừa cất [Quả Garrel] đi......... Nếu cậu đã lo đến thế thì ngay từ đầu đừng nhặt làm gì cho rồi.
"Cơ mà khu vực này, đến cả Điểm lưu cũng bị ghi đè, gấu chả hiểu kiểu gì luôn."
"Ừ, tôi cũng vậy."
Có vẻ như không phải do ảnh hưởng của <Accident Circle> mà là do lỗi của bản đồ này. À, chuyện tôi bị <Accident Circle> dịch chuyển từ Legendaria đến đây thì tôi đã giải thích cho cậu ấy rồi.
"Làm sao để thoát ra được đây."
"Chỉ còn cách tìm lối thoát có thể giấu ở đâu đó, hoặc loại bỏ nguyên nhân tạo ra bức tường tàng hình thôi gấu. Mấy trò RPG hay có vụ này lắm gấu."
"Ra là vậy."
Trái với một kẻ mù tịt về ba cái vụ này như tôi, Shu có vẻ rất rành về mấy trò này.
"Nhân tiện thì trong suốt một tuần qua, gấu tôi đã lùng sục lối thoát bằng mọi cách rồi. Tôi chạy đôn chạy đáo khắp đông tây nam bắc, có lúc còn nhảy ùm xuống sông bơi thục mạng gấu ạ. Nghĩ 'bức tường tàng hình chắc không nằm dưới lòng đất đâu' nên gấu cũng đào cả hố rồi."
"Thế nhưng vẫn không ra được nhỉ."
"YES."
...Có vẻ đây là một nơi phiền phức hơn tôi tưởng.
"Nếu không nghe cậu nói... thì chắc tôi cũng đã mất một tuần vừa thử nghiệm vừa đi lạc rồi. May quá, cảm ơn cậu."
"Không không, so với đống đồ ăn thì thế này nhằm nhò gì gấu. Lời trong sách Truyền Đạo cũng nói 'hai người hơn một', lúc khó khăn thì anh em gấu phải giúp đỡ nhau chứ."
"............"
Rõ ràng là ăn mặc và nói năng tếu táo thế kia mà lại thuộc làu Kinh Thánh. Xem chừng rất khó để nắm bắt được rốt cuộc cậu ta là người như thế nào.
"Chà, nói thế thôi chứ thực ra vẫn còn một nơi gấu chưa kiểm tra. Chỗ này này gấu."
Shu nói vậy rồi chỉ vào một điểm trên bản đồ của mình. Đó chính xác là vị trí trung tâm của bản đồ này.
"Cậu chưa kiểm tra chỗ trung tâm sao?"
"Nói chính xác thì là không nhìn thấy gì mới đúng."
Không nhìn thấy gì?
"Chà, trăm nghe không bằng một thấy gấu (dù là không nhìn thấy gì). Cùng đi thử chút nào gấu."
"À, ừ."
Nói rồi Shu đứng dậy và bắt đầu dẫn đường cho tôi.
◇
Cứ thế đi bộ tầm ba mươi phút, chúng tôi đã đến được khu vực trung tâm hiện trên bản đồ.
"......Ra là vậy, đúng là không thể nhìn thấy thật."
"Thấy chưa?"
Nơi đó――bị bao trùm bởi một bán cầu màu đen mờ đục.
Hoàn toàn không thể nhìn thấu vào bên trong. Tôi đưa tay chạm rồi nhấn thử, nhưng chỉ cảm nhận được lực cản dội lại nơi đầu ngón tay, bản thân bán cầu không hề suy suyển. Dường như nó vô cùng cứng chắc.
"Nhân tiện thì đường kính của bán cầu này ngót nghét 300 mét gấu ạ."
"Cậu đo cả rồi cơ à..."
"Tôi đã thử dùng vũ khí mang theo để tấn công nhưng đạn chỉ nảy ra, nó chẳng sứt mẻ lấy một milimet nào gấu."
"Cậu bắn thử luôn rồi à..."
"Tán tỉnh cũng chẳng phản ứng, hát hò cũng không ai cho ý kiến, gấu liếm thử cũng chẳng có vị gì."
"............"
Có vẻ như trong một tuần qua, Shu đã thử "đủ trò" với cái bán cầu đen xì này.
"Ái chà, vòng ra phía bên kia một chút nào gấu."
"Hả? Được thôi."
Thế rồi chúng tôi đi bộ một đoạn vòng ra phía đối diện...
"......Cái gì kia?"
Ở đó có đặt một vật thể không rõ lai lịch. Dù chưa từng thấy đồ thật ngoài đời bao giờ... nhưng trông nó cứ như 'nửa trên của chiếc xe tăng' bị vứt chỏng chơ ở đó... Một đống sắt vụn ư?
"Embryo của gấu đấy."
"Hả? Đó là của Shu sao?"
"Ừ. Dạng lô cốt pháo đài cố định đó gấu. Ngoài ra nó cũng có thể hóa thành các loại hỏa khí như súng máy Gatling nữa gấu."
...Không ngờ lại có Embryo mang hình dáng lộ liễu hệt như một thứ vũ khí thế này. Hết trái tim lại đến vũ khí, độ cá tính của các Embryo đúng là phong phú quá mức quy định nhỉ.
"Gấu đặt nó ở cạnh kết giới này thay cho camera giám sát. Nhưng có vẻ xung quanh nó chẳng xảy ra chuyện gì cả gấu ạ."
"......Camera giám sát."
Quả là một chiếc camera giám sát rùng rợn. Giám sát và bắn chết... Không, nổ banh xác rất có thể ngang bằng với nhau đấy.
"......Con sói ban nãy, gấu cứ tưởng nó chui ra từ đây... hay là ở phía đối diện nhỉ."
"?"
"Đó, gấu đã tiếp cận cái kết giới này bằng đủ mọi cách như thế nhưng nó vẫn bặt vô âm tín gấu. Figấu cũng thử làm gì đó xem sao."
"À, ừ. ............Figấu?"
Cảm giác tôi vừa được gọi bằng một cái biệt danh nghe lạ hoắc....... Bởi thường ngày tôi cũng chỉ lủi thủi một mình, nên ngay cả việc có người gọi cái tên Figaro cũng đã là chuyện hiếm. Dẹp chuyện đó sang một bên, tôi thực sự khá tò mò về kết giới này.
"......Để tôi thử xem."
Tôi chuyển trang bị sang vũ khí có lực tấn công cao nhất mà mình sở hữu, là [Blaze Axe]. Đó là một cây rìu lớn cầm hai tay, là món đồ mà khi truyền MP vào thì lưỡi rìu sẽ phát nhiệt. Đây là một món vũ khí cũ được bán rẻ ở chợ của Linh Đô. Dù là thế nhưng nó cũng đã ngốn hết phần lớn số tiền tôi có lúc bấy giờ đấy. Bởi vì Embryo của tôi có khả năng cường hóa trang bị, nên tôi rất muốn sắm sửa thêm nhiều trang bị hơn nữa.
Giờ thì, tôi thủ thế [Blaze Axe] rồi truyền MP vào.
Vì là một [Đấu Sĩ] nên lượng MP của tôi rất ít, chỉ có thể làm nóng rìu trong một khoảng thời gian ngắn, nhưng để thử nghiệm thì thế là đủ. Skill bị động của Embryo của tôi, <Arms Selector> đã được kích hoạt. Đó là một Skill cường hóa toàn bộ trang bị của tôi, số lượng trang bị càng ít thì hiệu suất cường hóa càng tăng.
Dù rất khó chọn thời điểm sử dụng... nhưng nếu là lúc này.
"<Instant Equip>"
Tôi sử dụng Skill thay đổi phòng cụ, tôi cất toàn bộ phòng cụ của mình vào hòm đồ. Trang bị của tôi giờ chỉ còn lại [Blaze Axe] trong tay... nên lượng cường hóa sẽ được tập trung toàn bộ vào nó. Và rồi, tôi bổ thẳng vào bán cầu đen bằng đòn tấn công uy lực nhất của bản thân. Hai lần, ba lần, tôi vung rìu chém liên hồi vào bán cầu.
Thế nhưng...
"......Chẳng xước xát dù chỉ một chút."
Có vẻ như, dẫu tôi có dùng sức tấn công lớn nhất hiện tại thì cũng hoàn toàn vô ích. Vì Shu, người có vẻ ở cùng khoảng cấp độ với tôi, đã thất bại nên tôi vốn đã nghĩ chuyện này là bất khả thi rồi. Chợt nhận ra, Shu đang nhìn tôi đầy thắc mắc. Dù không thấy được nét mặt, nhưng qua điệu bộ chống tay lên cằm và nghiêng đầu, tôi đoán chắc mẩm cậu ấy đang thấy kỳ quặc.
"Sao thế, Shu?"
"............Cậu cởi đồ ra làm gì vậy gấu?"
"À. Là do Skill đặc trưng của Embryo của tôi thôi. Đó là một Skill sẽ cường hóa các trang bị khác nếu giảm bớt số lượng trang bị trên người."
"Ra là vậy sao gấu..."
"Thì đúng là vậy mà."
"............Không phải sở thích cá nhân đấy chứ gấu?"
"Sở thích gì cơ?"
"......Không có gì đâu gấu."
Shu đưa tay day day thái dương, điệu bộ tếu táo nãy giờ bỗng xẹp đi đôi chút. Cậu ấy đang trăn trở chuyện quái gì vậy nhỉ.
"Nhưng có vẻ như bọn mình hết cách với cái bán cầu đen này rồi gấu."
"Đúng vậy. Có lẽ ở đâu đó sẽ có công cụ hay mánh khóe gì đó để xóa bỏ nó chăng."
"Ừm, nhưng theo những gì gấu tìm kiếm suốt một tuần qua thì..."
Trong lúc chúng tôi đang vắt óc suy nghĩ,
"Này, hai vị. Nếu được thì hai vị có thể lắng nghe chuyện của chúng tôi không mogu..."
Bất thình lình, một giọng nói như thế vang lên.
"Kẻ nào đó gấu!"
Nghe có hậu tố kỳ lạ nên tôi còn tưởng là Shu, nhưng có vẻ không phải cậu ấy.
"X-Xin chờ một chút! Tôi ra ngay đây mogu!"
Khi đang ráo riết tìm kiếm chủ nhân của giọng nói, ở rìa tầm nhìn――một người (?) mọc lên từ dưới đất. À không phải. Trong mặt đất xuất hiện một cái cầu thang, và người đó đang nhích từng bước một đi lên.
Người đó (?) nhanh chóng trồi lên mặt đất. Bộ quần áo của người đó có vẻ như làm bằng da trơn nhẵn dính chút bùn đất, nhưng người đó chẳng có vẻ gì là bận tâm.
"X-Xin thất lễ mogu! Tôi là Drillmo Ru, trưởng làng của tộc Người Chuột Chũi trên ngọn núi này mogu!"
Nói rồi... thứ có lẽ là một người đàn ông vừa chui lên từ mặt đất, cúi đầu chào chúng tôi. Sở dĩ tôi phải dùng từ 'có lẽ' là vì chẳng thể xác định được giới tính của ông ta nếu chỉ nhìn bề ngoài.
...Bởi vì, người này là một con chuột chũi mà. Tôi làm gì có kỹ năng nhìn mặt chuột chũi để phân biệt giới hạn nam nữ chứ. Tuy vậy nhưng ở Legendaria cũng có đầy rẫy người mang khuôn mặt động vật nên tôi đã quen rồi.
"Tộc Người Chuột Chũi là như thế nào vậy?"
"Chúng tôi là những cư dân sống dưới lòng đất quanh khu vực này mogu. Không chỉ ở đây, chúng tôi còn có các khu định cư ở khắp Vương Quốc và Legendaria mogu."
...Người dưới lòng đất à?
"Vậy ngài Drillmo của tộc Người Chuột Chũi đây có việc gì cần đến chúng tôi?"
"À, vâng, chuyện là thế này mogu. Thật ra tôi lên tiếng là vì có chuyện muốn nhờ hai vị..."
"Á, chờ đã gấu."
Shu giơ tay cản lại khi Drillmo định mở lời.
"C-Có chuyện gì vậy mogu?"
"Tộc Người Chuột Chũi sống ở dưới lòng đất chỗ này đúng không gấu?"
"V-Vâng."
"Đương nhiên là từ hơn một tuần trước rồi nhỉ gấu?"
"Đ-Đương nhiên là vậy rồi mogu..."
Nghe Drillmo trả lời, Shu gật gù ra chiều đã hiểu――rồi trợn ngược hai mắt của bộ đồ thú lên.
"Sao bây giờ ông mới chịu lên tiếng hả gấu!! Gấu đây đã lang bạt thê thảm từ tận một tuần trước rồi đấy gấuuuuuu!!"
"Hí!?"
Nghe cậu ấy gào lên, tôi ngẫm lại thấy cũng đúng thật.
Việc ông ấy cất tiếng gọi vào lúc đó chứng tỏ ông ấy vẫn luôn theo dõi hành động của chúng tôi. Chắc hẳn là do ông ấy nghe thấy tiếng tôi tấn công vào quả cầu. Nhưng trong vòng một tuần qua, đáng lẽ Shu cũng từng làm những hành động tương tự rồi chứ. Nếu vậy, tại sao ông ấy không lên tiếng khi Shu chỉ có một mình, mà phải đợi đến tận bây giờ mới xuất hiện?
"À thì... chuyện là..."
Drillmo tỏ vẻ ấp úng... ông lấm lét dò xét thái độ của Shu, rồi cất lời.
"Tại tôi hơi do dự khi bắt chuyện với vị kia mogu..."
Câu nói đó lại một lần nữa khiến hai mắt Shu trợn ngược lên.
"Vì sao chứ gấuuuuuu!"
Đáp lại tiếng thét tra hỏi lý do của Shu, câu trả lời của Drillmo là.
"Hí!? Bởi vì tự dưng cậu nã súng vào kết giới, rồi lại tán tỉnh, hát hò, liếm, thậm chí là hôn nó nữa mogu!? Chúng tôi cũng sợ lắm chứ moguuuuuu!"
"Cứng họng luôn gấuuuuuu!"
Shu khuỵu hẳn hai đầu gối xuống. Cơ mà, hôn luôn á? Hôn cái kết giới ấy á?...... Ừm, quyết định giữ im lặng của ngài Drillmo đúng là hoàn toàn chính xác. Với chuỗi hành động của Shu, cậu ta có bị người khác coi là một gã dị hợm thì cũng chẳng oan ức gì. Ngay cả tôi nhìn vào cũng thấy rành rành là một mớ hành động kỳ quái, trách người ta sao được...
"Vị đằng kia cũng chỉ mặc mỗi đồ lót rồi vung rìu loạn xạ nên... tôi cũng đắn đo lắm mới dám gọi đấy mogu."
Hả? Tôi cũng bị tính là một kẻ dị hợm luôn sao? Vì sao chứ???
◇
Sau chừng mười phút kể từ cuộc hội thoại mang đậm nét hàm oan đó. Tôi và Shu được dẫn tới ngôi làng của tộc Người Chuột Chũi. Đúng như Drillmo nói, làng của tộc Người Chuột Chũi nằm ở dưới lòng đất. Nơi đó không phải là những hang hốc chật hẹp, mà là cả một khoảng không gian dưới lòng đất rộng rãi với biết bao căn nhà dân bình thường được dựng lên.
Theo lời Drillmo, nơi này vốn dĩ lúc nào cũng tối om, nhưng bây giờ họ đã thắp đèn lên để đón khách. Họ dùng một loại đèn tiêu thụ ma lực mà không đốt cháy oxy. Chưa kể, hình như họ còn sử dụng cả những vật phẩm ma thuật tạo ra oxy nữa. Nhờ vậy mà dù ở dưới lòng đất, tầm nhìn và sức khỏe của chúng tôi vẫn chẳng gặp vấn đề gì.
"Quả nhiên sống dưới lòng đất thì không thể dùng nhiên liệu được nhỉ."
"Vâng mogu. Nhưng chúng tôi lại kiếm sống bằng việc khai thác chúng mogu."
"Ông nói vậy nghĩa là sao?"
Theo lời giải thích của Drillmo, tộc Người Chuột Chũi rất giỏi ma pháp thuộc tính Thổ... đặc biệt là ma pháp dịch chuyển đất đai. Họ sử dụng thứ ma pháp đó để kiến tạo nên không gian sinh sống dưới lòng đất thế này, cộng thêm việc đào dầu mỏ và quặng mỏ để bỏ mối cho một thành phố lân cận――có vẻ tên là Gideon.
"Mấy ngọn đèn hay vật phẩm ma thuật này cũng được mua bằng tiền bán những thứ đó mogu."
"Ra là vậy."
"Mà, bình thường chúng tôi cũng không hay dùng đèn cho lắm..."
"?"
Tôi thắc mắc đưa mắt nhìn xung quanh... những Người Chuột Chũi ai nấy đều đang đeo kính râm...... Có vẻ như họ đang cố gắng chiều theo môi trường sống của chúng tôi nhỉ.
"Xin các vị hãy đi lối này mogu."
Nói rồi ông ấy dẫn chúng tôi đến một cơ sở có vẻ là hội trường của ngôi làng. Cánh cửa hơi nhỏ nên Shu trong bộ đồ thú đi qua có chút khó khăn, nhưng cuối cùng cậu ta cũng lách vào được bên trong. Vừa qua cửa là một khoảng không gian rộng rãi, trần nhà còn cao hơn chiều cao của tôi và Shu rất nhiều. Chính giữa căn phòng có đặt một chiếc bàn tròn, không rõ có phải để dùng cho hội họp hay không. Tôi và Shu được mời ngồi xuống những chiếc ghế đặt quanh chiếc bàn tròn đó.
"Trà mọn, xin mời hai vị uống mogu."
Thứ được dọn ra là trà xanh bình thường, và nó rất ngon. Tôi thắc mắc không biết họ lấy nguồn nước từ đâu ra, nhưng có vẻ như khu định cư này có một mạch nước ngầm thanh khiết được lọc tự nhiên chảy qua.
"Rồi, đã đến lúc đi vào chủ đề chính rồi gấu. Đã cất tiếng gọi đám người rõ ràng là dị hợm trong mắt các người như bọn này, hẳn là các người có việc gì đó phải cậy nhờ đến những tên dị hợm này đúng không gấu?"
Này, Shu. Làm ơn đừng gộp tôi vào danh sách dị hợm đi mà.
"......Tôi gọi hai vị là vì tin tưởng vào thực lực của hai người mogu."
"Thực lực?"
"Tôi đã chứng kiến cảnh hai vị hạ gục con sói đen ở bãi sông mogu. Hai vị mang trong mình nguồn sức mạnh rất đáng nể mogu."
Sức mạnh đáng nể á? Bọn tôi mới chỉ đang ở Job đầu tiên thuộc nhánh <Low-rank Job> thôi mà.
"Gấu và Figấuvẫn chỉ là những tay lính mới tò te chưa tới cấp 50 đâu gấu. Dù đúng là <Master> thật đấy."
"Ồ! <Master>! Ra là..."
Ra là sao?
"Những lời đồn đại theo chiều gió báo rằng các <Master> đã bắt đầu xuất hiện nhiều hơn từ một tháng trước, vậy mà ngay trong lúc sinh tử tồn vong của chúng tôi lại có tận hai vị <Master> xuất hiện ở đây... Quả là ý trời mogu."
"............"
Shu có vẻ đang đăm chiêu suy nghĩ gì đó trước những lời của Drillmo. Và tôi cũng vậy. Tôi nói nhỏ với Shu.
"Một tháng trước là thời điểm bắt đầu của <Infinite Dendrogram> nhỉ? Nhưng mà, 'bắt đầu xuất hiện nhiều hơn'... nghĩa là sao?"
"Có khi nào từng có người chơi Beta Tester trước khi chính thức bắt đầu chăng, hoặc là gấu..."
"Hoặc là sao?"
"......Không, tôi cũng chả biết nữa gấu."
Shu nói thế rồi lắc đầu. Cảm giác như cậu ấy đang cố tình đánh trống lảng, hoặc do chưa chắc chắn nên không nói ra. Thành thật mà nói thì tôi cũng chẳng bận tâm lắm.
"Thế tóm lại ông muốn nhờ bọn này chuyện gì vậy gấu?"
"Chúng tôi muốn nhờ hai vị... thảo phạt một <UBM – Unique Boss Monster> mogu!"
Unique Boss Monster á? Cái đó... là gì vậy?
"Nếu là quái vật dạng Boss thì gấu đã từng hạ gục vài con trên <Sơn đạo Sauda> này rồi, như cái con mang hình dáng giống gấu ấy."
"CẬU ĂN THỊT ĐỒNG LOẠI À MOGU!!??"
"......TÔI LÀ CON NGƯỜI ĐẤY NHÉ GẤU."
Xin lỗi Shu nhé. Tôi cũng nghĩ cậu vừa "ăn thịt đồng loại" đấy.
"Thế con <UBM> đó có vấn đề gì hả gấu?"
"......Chuyện này kể ra thì dài lắm."
Và thế là, Drillmo bắt đầu thuật lại những gì đang xảy ra với ngôi làng Người Chuột Chũi ngay lúc này.
1 Bình luận