Superior Episode: Dance of Anima (WN) (Hết phần 1)
Chương 4: Lịch sử
0 Bình luận - Độ dài: 5,059 từ - Cập nhật:
□ <Sơn đạo Sauda - ???> [Đấu Sĩ] Figaro
◇
Để kể lại giai thoại về con <UBM> đó và Người Chuột Chũi, chúng ta cần phải lật lại dòng lịch sử từ hàng trăm năm trước. Dù hiện tại Người Chuột Chũi đang cư ngụ dưới lòng đất của <Sơn đạo Sauda>, nhưng vốn dĩ họ không phải là cư dân của Vương Quốc, mà họ từng là một bộ tộc sống ở Hoàng Hà.
Hoàng Hà là một quốc gia được kiến tạo bởi những hậu duệ mang trong mình dòng máu lai giữa con người và một loài rồng thượng vị, đẳng cấp còn vượt xa cả Pure Dragon. Loài rồng thượng vị đó nay đã bị lãng quên cả tên gọi chính thức và chỉ còn được xưng tụng là "Cổ Long".
Chính vì thế, những cá nhân kế thừa dòng huyết mạch đó cũng tự xưng là Cổ Long Nhân.
Đời đời kiếp kiếp các Cổ Long Nhân đã trị vì với tư cách là Hoàng đế của Hoàng Hà và lãnh đạo các chủng tộc khác. Đồng thời, họ ban chữ "Long" cho các bộ tộc dưới quyền như một minh chứng cho sự thần phục. Người Chuột Chũi cũng là một trong số đó, thuở xa xưa họ được gọi là Thổ Long Nhân. Những Long Nhân vinh dự mang chữ "Long" đã sống những tháng ngày êm đềm trên mảnh đất Hoàng Hà, dưới sự bảo hộ và thống trị của các Cổ Long Nhân.
Đó là cho đến khi cuộc tranh đoạt ngai vàng nổ ra trong nội bộ Cổ Long Nhân.
Khởi nguồn của chuộc chiến là một biến cố bất hạnh.
Người ta kể lại rằng, Hoàng đế đương triều đã đột ngột băng hà ở độ tuổi đôi mươi khi chưa kịp có đích tử nối dõi. Sự ra đi khi tuổi đời còn quá trẻ ấy của ngài khiến thần dân than khóc xót thương... nhưng đồng thời họ cũng thở phào nhẹ nhõm.
Bởi lẽ, Hoàng đế có một người em trai trạc tuổi. Ngài cần mẫn, chính trực và đầy khí phách... người ta cho rằng ngài ấy hoàn toàn xứng đáng với ngôi vị Hoàng đế. Và như thế, ngai vàng đáng lẽ đã được trao lại một cách êm đẹp.
Đó là cho đến khi mọi người phát hiện ra trắc thất của cố Hoàng đế đang mang thai giọt máu rơi rớt lại của ngài.
Lúc này, chốn cung đình bị chia rẽ làm hai phe.
Một phe ủng hộ em trai của tiên đế lên ngôi.
Một phe lại một mực quả quyết di tử trực hệ của cố tiên đế mới là người danh chính ngôn thuận trở thành Hoàng đế.
Cuộc tranh đấu giữa hai phe phái ngày càng sục sôi, bất chấp ý nguyện của người em trai tiên đế hay đứa trẻ còn nằm trong bụng mẹ. Việc tranh đoạt ngai vàng vốn là chuyện thường tình trong việc kế vị, và Hoàng Hà cũng đã có sẵn đối sách cho những tình thế như vậy. Đó là bằng cách bố trí một cá nhân giám sát việc kế vị và can ngăn những cuộc thanh trừng đẫm máu.
Một Superior Job Đặc Biệt mang tên [Long Đế].
Đó là một hiện tượng lại tổ hàng trăm năm mới xuất hiện một lần ở Cổ Long Nhân mang huyết mạch "Cổ Long". Một "Superior Job bẩm sinh". Họ sở hữu tuổi thọ hàng trăm năm, gấp gần mười lần Cổ Long Nhân bình thường, cùng với sức mạnh tuyệt đối của một Superior Job hệ chiến đấu. Chính vì tuổi thọ và sức mạnh đó, người ta lo sợ nếu [Long Đế] đứng trên đỉnh cao quyền lực thì họ sẽ làm trì trệ dòng chảy lịch sử của Hoàng Hà, do đó theo luật lệ của Cổ Long Nhân, ngài không được phép bước lên ngai vàng. Nhưng bù lại, [Long Đế] sẽ sống với tư cách là người can gián tối cao của Cổ Long Nhân và chốn cung đình.
Đang lẽ ra cuộc tranh chấp lần này... sẽ phải bị [Long Đế] dập tắt từ trong trứng nước. Nhưng trớ trêu thay, [Long Đế] đời trước đã băng hà từ vài năm trước, còn sớm hơn cả Hoàng đế... trong khi [Long Đế] đời tiếp theo lại chưa ra đời.
Sự việc lần này quả thật là một chuỗi những trùng hợp vô cùng nghiệt ngã.
[Long Đế] nhắm mắt xuôi tay ngay sau khi tiên đế tức vị, nên người ta đinh ninh rằng sẽ chưa cần đến một [Long Đế] mới trong tương lai gần. Thế nhưng kết cục, Hoàng đế cũng băng hà trước khi [Long Đế] mới kịp chào đời. Hoàng đế nhắm mắt xuôi tay khi chưa kịp định đoạt người kế vị, và người có quyền lên tiếng trong việc chọn lựa tân Hoàng đế cũng vắng bóng. Có thể nói, cuộc chiến tranh đoạt ngôi báu nổ ra hoàn toàn là do sự sắp đặt trớ trêu của số phận.
Tuy nhiên, dẫu cho có là trớ trêu đi chăng nữa thì cuộc chiến cũng đã khai màn... và chẳng còn một ai đủ sức ngăn cản nó lại. Và rồi, lấy sự kiện đổ máu chốn cung đình làm mồi lửa, cuộc xung đột giữa hai phe đã leo thang từ đấu tranh chính trị sang xung đột vũ trang. Không chỉ dừng lại ở việc chia rẽ chốn cung đình, nó còn kéo theo sự phân liệt của các bộ tộc phụng sự Hoàng đế, và cuối cùng là sự chia rẽ của toàn thể bá tánh.
Cứ như thế, cuộc đại chiến chia cắt Hoàng Hà làm hai nửa đã bùng nổ.
◇
□ [Đấu Sĩ] Figaro
"Cứ như Loạn Ōnin ấy nhỉ gấu."
Nghe câu chuyện thuở xưa của ngài Drillmo đến đó, Shu hạ giọng lầm bầm.
"Loạn Ōnin?"
"Ừ, đó là một cuộc chiến xảy ra từ thuở nảo thuở nào ở đất nước của gấu đây. Em trai Tướng quân và con trai Tướng quân... cùng với đám người chống lưng cho họ đã xé lẻ đất nước làm hai phe trong một cuộc đại chiến đó gấu."
À, nhắc mới nhớ, hình như tôi từng đọc được chút ít về chuyện này trong sách lịch sử hay gì đó thì phải...
"Họ đánh nhau rồi sao nữa?"
"Bỏ qua mấy tiểu tiết thì kết cục là chỗ quái nào cũng tan hoang xơ xác, và sự kiện ấy trở thành phát súng mở màn cho Thời kỳ Chiến Quốc đấy gấu."
Thời kỳ Chiến Quốc... Thời của mấy người như Nobunaga ấy hả?
"Mà, có vẻ như may là Hoàng Hà không rơi vào cái cảnh thảm hại đó gấu."
◇
Cuộc nội chiến Hoàng Hà với hai ngọn cờ là em trai Hoàng đế và di tử Hoàng đế, rốt cuộc lại khép lại theo một cách không ai ngờ tới. Bởi lẽ, giữa những tháng ngày chiến loạn, di tử của Hoàng đế đã cất tiếng khóc chào đời.
Đứa trẻ ấy sinh ra... mang trong mình thân phận [Long Đế].
Như đã đề cập ở trước, [Long Đế] bị ràng buộc bởi luật lệ không được phép bước lên ngai vàng. Dẫu họ có là di tử trực hệ của cố Tiên Đế đi chăng nữa, luật lệ ấy cũng tuyệt đối không có ngoại lệ. Khi tin tức đó loan truyền đến khắp các ngóc ngách của Hoàng Hà... bất kỳ ai cũng đã ngã quỵ, niềm tin của họ hoàn toàn tan nát.
Rằng bấy lâu nay họ đã chém giết lẫn nhau vì cái quái gì cơ chứ?
Nhắc lại một lần nữa, đây là bi kịch sinh ra từ một chuỗi những trùng hợp nghiệt ngã. Chỉ cần đứa trẻ ra đời sớm hơn vài tháng, chỉ cần tiên đế sống thêm vài tháng, thì cuộc chiến này đã tuyệt đối không xảy ra.
Nhưng thực tế là chiến tranh đã nổ ra, và chẳng có lấy một người chiến thắng trong cuộc chiến vốn dĩ thừa thãi và vô nghĩa này. Thế nhưng, những kẻ thất bại thì lại nhiều vô số kể, và các Thổ Long Nhân cũng nằm trong số những kẻ thất bại đó.
Vùng đất nơi Thổ Long Nhân sinh sống đã bị tàn phá, bị ô nhiễm bởi vô số ma pháp tấn công diện rộng trút xuống trong chiến loạn, nó đã chết lụi đến mức chẳng còn hy vọng phục hồi. Đứng trước viễn cảnh đó, tâm can của các Thổ Long Nhân đã hoàn toàn nguội lạnh. Và họ đã bẩm báo với vị tân Hoàng đế rằng:
――Cứ mãi nhìn ngắm quê hương hoang tàn thế này, lòng chúng thần đau xót khôn nguôi.
――Dẫu có nương thân ở bất cứ nơi đâu trên mảnh đất Hoàng Hà mang dáng dấp quê hương này thì nỗi đau ấy vẫn còn mãi.
――Chính vì vậy, Thổ Long Nhân chúng thần quyết định rời bỏ chốn này, đi tìm nẻo sống ở vùng đất phương Tây.
――Như một lời tạ lỗi cỏn con vì không còn là thần dân của Hoàng Hà nữa, chúng thần xin hoàn trả lại chữ "Long".
――Nếu ngài cảm thấy phật ý, xin hãy lấy hết đầu của chúng thần đi.
――Chúng thần không còn thiết tha sống ở Hoàng Hà thêm một phút giây nào nữa.
――Nếu như không được phép lưu bạt, thì chí ít xin hãy để chúng thần chết trong lúc ôm mộng về thiên nhiên tươi đẹp của quê nhà.
Trước những lời thỉnh cầu đẫm nước mắt của các Thổ Long Nhân, Hoàng đế đã chấp thuận cho họ rời đi.
Đồng thời, ngài thu hồi lại chữ "Long" từ họ.
Kể từ đó, họ từ Thổ Long Nhân trở thành tộc Người Chuột Chũi.
◇
Đến đoạn này, cả ngài Drillmo lẫn những Người Chuột Chũi khác không biết đã tập trung ở hội trường từ lúc nào đều òa khóc nức nở. Liếc mắt sang bên cạnh, tôi thấy Shu cũng đang đưa tay ôm lấy đôi mắt của bộ đồ thú.
"Sự lãng mạn của lịch sử đang hiện lên rõ mồn một trước mắt gấu đây này gấu..."
Có rất nhiều điều tôi muốn nói... cơ mà ôm chỗ đó của bộ đồ thú thì có ý nghĩa gì đâu chứ? Tuy nhiên, đối với câu chuyện ban nãy và tình huống hiện tại, tôi có ba điểm đang lấn cấn. Nói chính xác thì là hai chuyện tầm phào và một chuyện quan trọng.
Hai chuyện tầm phào là "Ngày xưa tộc Người Chuột Chũi không thêm đuôi '~mogu' vào câu nói nhỉ" và "Dáng vẻ của nam nữ tộc Người Chuột Chũi khác nhau một trời một vực".
Nhìn quanh dáng vẻ của những Người Chuột Chũi tụ tập ở đây, tôi bắt gặp bóng dáng phụ nữ mà lúc mới tới tôi không hề thấy. Nữ giới trông gần giống với con người trên Trái Đất hơn là nam giới. Tuy dáng người nấm lùn và đôi chỗ trên da vẫn phủ một lớp lông thú y hệt đàn ông. Mà, mấy chuyện đó cũng chẳng sao. Đặc điểm thể chất khác biệt do giới tính là chuyện thường ở huyện mà.
Chuyện cách ăn nói thì gác sang một bên cũng chẳng vướng mắc gì. Điều quan trọng là... bản thân câu chuyện mà ngài Drillmo vừa cất công kể cho chúng tôi nghe cơ.
"Shu nghĩ sao về chuyện này?"
Tôi hạ giọng thì thầm vào tai Shu để tránh những Người Chuột Chũi nghe thấy. Thấy vậy, Shu buông tay đang che mắt ra và phóng ánh nhìn (chắc vậy) về phía tôi.
"Ý Figấu là đây chỉ là thiết lập... hay là chuyện thực sự đã từng xảy ra ở bên này phải không gấu?"
Đúng vậy.
Việc những truyền thuyết trong quá khứ được kể lại như một câu chuyện của hàng trăm năm trước... là điều nhan nhản trong sách truyện. Thế nhưng, nơi này là bên trong một tựa game mang tên <Infinite Dendrogram>. Cho dù có tinh xảo đến mức nào đi chăng nữa, thì cũng làm quái gì có cái gọi là "hàng trăm năm trước". Bởi vì, tốc độ gia tốc thời gian chỉ gấp có ba lần thôi mà.
Nếu nơi này thực sự tồn tại "hàng trăm năm trước", thì trên Trái Đất cũng phải bắt tay vào chế tác <Infinite Dendrogram> từ cả trăm năm trước là ít. Trình độ kỹ thuật của Trái Đất giữa lúc Thế chiến thứ hai đang hồi dầu sôi lửa bỏng tuyệt đối không thể làm được chuyện đó. Thế nên, theo logic thông thường thì câu chuyện này cũng chỉ là một thiết lập hư cấu mà thôi.
Ấy vậy mà, tôi đưa mắt nhìn những Người Chuột Chũi đang gào khóc nức nở. Bọn họ đang khóc vì xúc động từ tận sâu thâm tâm. Họ khóc khi hoài niệm về lịch sử của tổ tiên, khi đồng cảm với tâm can của tổ tiên lúc bấy giờ. Đó dù có nhìn thế nào đi chăng nữa... cũng là phản ứng của những kẻ tin sái cổ rằng đó là sự thực.
"Chà, về chuyện đó thì gấu tôi có thể đưa ra ba giả thuyết."
"Ba cơ à?"
"Đầu tiên là Giả thuyết Thế giới mới được tạo ra năm phút trước gấu ạ."
Giả thuyết Thế giới mới được tạo ra năm phút trước thì tôi có biết.
Chắc là...
"Sự thật là máy chủ của trò chơi chỉ mới được bật lên cách đây một khoảng thời gian ngắn, nhưng các Tian... NPC ở bên trong lại đinh ninh rằng lịch sử vẫn luôn tiếp diễn không ngừng và bản thân họ đã luôn sống một cuộc đời kéo dài đến tận bây giờ. Đó là giả thuyết thứ nhất đấy gấu."
Tôi cũng nghĩ nếu có thì chắc chắn là giả thuyết này. Dù vậy, việc cấy một lượng ký ức khổng lồ dường ấy vào toàn bộ AI... tức các Tian của <Infinite Dendrogram> vốn dĩ đã là một chuyện xa rời thực tế rồi.
"Và giả thuyết thứ hai là gia tốc thời gian, cơ mà..."
Nói đến đây Shu chợt ngập ngừng đôi chút.
"Gia tốc á?"
Khi tôi cất lời giục cậu ấy nói tiếp, Shu bỏ lửng một nhịp rồi mới tiếp lời.
"......Liệu có khi nào, nhà phát hành thực sự có thể gia tốc thời gian nhanh hơn mức gấp ba lần không gấu?"
......?
............
........................!!!!
"Sự thật là, thời gian bên này có thể được tua nhanh hơn nữa sao?"
"Nếu có thể vặn lên tới tốc độ gấp ngàn lần, thì Trái Đất trôi qua một năm, bên này đã lùi xa cả ngàn năm rồi gấu."
"............"
Không thể nói là không có khả năng.
Những nghiên cứu thiết lập điều kiện trên không gian điện toán để mô phỏng sự tiến hóa của sinh vật ở chế độ tua nhanh đã được phát triển từ rất lâu rồi. Nếu là vậy, ý nghĩa đằng sau cái tên Hệ thống cây phả hệ (Dendrogram) được đặt cho trò chơi này cũng phần nào sáng tỏ. Chuyện này có thể sẽ nảy sinh vấn đề nếu bộ não con người được kết nối vào. Thế nhưng, nếu nó được hoàn thiện chỉ trên các máy chủ trước khi chính thức đi vào hoạt động... thì điều đó hoàn toàn khả thi.
"Cơ mà..."
Giả sử trong môi trường ảo đó, hàng vạn, hàng tỷ AI sở hữu trí tuệ ngang ngửa con người đang sinh sống, và đắp nặn nên một bề dày lịch sử hàng ngàn, hai ngàn năm.
Chuyện đó, vốn chẳng còn nằm ở mức độ mô phỏng đơn thuần nữa rồi.
Thứ đó, gần như đánh đồng với việc tự tay kiến tạo ra cả một thế giới.
Và nếu quả thực là vậy thì những trí tuệ đang tồn tại trong thế giới này cũng chẳng phải là AI bình thường.
Nếu lịch sử Trái Đất cứ thế tiếp diễn, có lẽ chúng sẽ được định nghĩa là một tồn tại mang "Sinh mệnh".
Là minh chứng cho sinh mệnh của trí tuệ điện toán.
Chuyện này nghe cứ như mấy cuốn tiểu thuyết khoa học viễn tưởng mà tôi đã say mê đọc suốt quãng đời vừa qua vậy... nhưng giờ đây nó lại hiển hiện ngay trước mắt tôi như một điều hoàn toàn có thể xảy ra. Nếu đúng là như thế, <Infinite Dendrogram> không còn là một trò chơi nữa.
"............Dẫu có là vậy."
Dẫu có là vậy đi chăng nữa.
Dẫu có là vậy đi chăng nữa... tôi cũng sẽ không từ bỏ <Infinite Dendrogram>.
Tôi, chỉ có thể tự do đi lại thỏa thích ở nơi đây.
Bởi tôi, chỉ có thể vắt kiệt sinh mệnh này bên trong <Infinite Dendrogram>.
Giả như nơi này thực sự là một thế giới chở che cho những sinh mệnh thực thụ đi chăng nữa, tôi cũng sẽ không ngừng sống ở đây.
"Mà, suy cho cùng thì đó cũng chỉ là giả thuyết. Gấu không nói là nó chuẩn xác, vả lại nghe lời một thằng mặc đồ thú thì cũng không tín lắm đâu gấu."
Bắt bài được tâm lý của tôi, Shu bèn buông lời cợt nhả.
"Nhắc mới nhớ, Shu này, ban nãy cậu bảo có ba giả thuyết cơ mà..."
Cậu ấy mới chỉ nói được có hai cái.
"Hửm? À, cái thứ ba thì............ thôi dẹp đi gấu."
"Dẹp á?"
"Nó còn viễn tưởng gấp bội cái thứ hai, hoặc có khi là sặc mùi kỳ ảo nữa cơ. Lôi ra nói nghiêm túc khéo bị chửi là thằng thần kinh mất gấu ạ."
Kỳ ảo á?
"Ái chà, cơn mưa nước mắt đã tạnh, đến lúc câu chuyện tiếp tục rồi gấu."
Phải rồi. Vốn dĩ chúng tôi đang nghe dở câu chuyện nhân duyên giữa thứ gọi là <UBM> đó và những Người Chuột Chũi từ chỗ ngài Drillmo cơ mà. Tuy đến giờ cái bóng của chữ U trong <UBM> vẫn bạt vô âm tín.
◇
Sau khi thấu hiểu nỗi oan khuất của Thổ Long Nhân, nay đổi thành Người Chuột Chũi, Hoàng đế đã gửi gắm cho họ một bảo vật. Đó là một hạt châu nhỏ xíu. Nếu cố căng mắt ra nhìn vào bên trong, họ có thể lờ mờ thấy được cái bóng tựa như một con thú bốn chân.
――Bên trong hạt châu này có phong ấn một con "Hổ" do [Long Đế] đời trước tự tay giam giữ.
――"Hổ" sở hữu năng lực giăng ra một kết giới kiên cố.
――Cũng giống như những Thú Bảo Vật <UBM> khác, kẻ nào hạ gục được nó một cách ngoạn mục sẽ được ban cho sức mạnh tuyệt luân.
――Nhưng ngặt nỗi, một khi kẻ đánh bại nó vong mạng thì sức mạnh ấy cũng hoàn trả lại cho trời đất.
――Vì lẽ đó, [Long Đế] đời trước đã phong ấn "Hổ" khi nó còn thoi thóp.
――Chỉ có thế mới có thể mượn được một phần sức mạnh của nó cho tới muôn đời sau.
――Kẻ đã khiến đất nước này trở nên hoang tàn vô ích, dồn ép cõi lòng các ngươi đến mức này như ta...
――Liệu các ngươi có thể xem thứ này như một chút lòng thành tạ lỗi... mà mang nó theo cùng không?
Tương truyền, Hoàng đế đã cúi đầu thật thấp như vậy.
Người Chuột Chũi cũng đáp lễ Hoàng đế, rồi họ nhận lấy hạt châu từ tay ngài.
Thế rồi, Người Chuột Chũi cất bước tha hương về phương Tây. Xuyên suốt hành trình, Người Chuột Chũi chỉ một lòng hướng về phương Tây, nơi chân trời xa xăm.
Quyền năng của hạt châu vô cùng mạnh mẽ.
Mọi lũ đạo tặc hay những con ma thú hung hãn định tấn công họ trên đường sang phương Tây đều bị kết giới do con Hổ trong hạt châu tạo ra cản bước. Mặc dù vẫn có những người bỏ mạng vì hành trình quá đỗi khắc nghiệt, nhưng phần lớn Người Chuột Chũi đã đặt chân tới vùng đất mới này... một khu vực mà sau này được gọi là Vương Quốc Altar. Để tránh xung đột với những cư dân bản địa, họ quyết định chỉ chọn sống ở dưới lòng đất. Và cứ như vậy, cuộc sống mới của Người Chuột Chũi đã bắt đầu.
Ngoài ra, hạt châu "Hổ" đã hộ tống họ ròng rã đến tận vùng đất này được tôn thờ như một vị Thần Bảo Hộ. Bởi lẽ trong chặng hành trình dằng dặc ấy, họ đã bắt đầu sùng bái "Hổ" như một vị Thần của chính mình.
Dẫu nhà cửa của Người Chuột Chũi nằm dưới lòng đất, nhưng họ lại dựng một ngôi đền trên đỉnh ngọn núi nơi họ cư ngụ để hạt châu "Hổ" là thứ duy nhất được tắm mình dưới ánh mặt trời.
Dù không còn tận dụng sức mạnh đó thêm lần nào nữa, Người Chuột Chũi vẫn luôn biết ơn hạt châu "Hổ", chưa một ngày nào họ xao nhãng việc tế lễ và giữ vững tấm lòng thành kính.
Rồi hàng trăm năm trôi qua...
◇
"Vài ngày trước, một sự cố đã xảy ra mogu."
"Chuyện gì thế gấu?"
"Đền thờ của Thần Bảo Hộ đã bị một Thú Bảo Vật khác... một con <UBM> dạng sói tấn công mogu."
...Một con <UBM> sói ư?
"Con <UBM> đó đã dẫn theo bầy sói cấu tạo từ bóng đen tới tấn công mogu. Chính là giống sói mà hai vị vừa đánh bại ở bãi sông ban nãy đó mogu."
"Là lũ đó sao..."
Nếu cỡ đám sói đó thì cũng chẳng đến nỗi khó nhằn lắm...
"Nhân tiện thì kích cỡ của mấy con sói đó và con <UBM> sói kia chênh lệch nhau cỡ nào vậy?"
Mặc dù không thể đo đếm chính xác sức mạnh bằng kích thước, nhưng cũng có thể coi đó làm thước đo.
"Phải gấp hơn mười lần mogu. Hơn nữa, con <UBM> sói đó hình như muốn tạo ra bao nhiêu sói bóng đen cũng được mogu."
"............"
Chưa bàn tới kích thước thì cái khoản kia mới là cả một vấn đề đấy. Dù kích thước của nó cũng khủng khiếp thật.
"......Thế tại sao con sói đó lại nhắm vào Thần Hộ Mệnh thế gấu?"
"Tôi cũng không biết mogu. Nó bất thình lình từ bên ngoài ngọn núi xông đến mogu."
"Thiệt hại của ngôi làng thì sao?"
"Không có thiệt hại trực tiếp nào... nhưng đám thanh niên trong làng cố gắng bảo vệ Thần Bảo Hộ đã bị thương nặng mogu. Chúng tôi đã dùng ma pháp hồi phục để chữa trị, nhưng bọn họ vẫn đang trong tình trạng nguy kịch và cần tịnh dưỡng tuyệt đối mogu..."
"Lúc rút lui có bị truy kích không gấu?"
"Không, hoàn toàn không..."
"......Hừm."
Nó không truy sát dân làng. Có nghĩa là, mục tiêu của con sói ngay từ đầu chỉ là Thần Bảo Hộ thôi sao? Nhưng tôi và Shu lại bị đám sói bóng đen tấn công ở bãi sông. Sự khác biệt đó là...
"Này, ngài Drillmo gấu."
"Chuyện gì vậy mogu."
"Sau cuộc tấn công đó thì Thần Bảo Hộ đã vỡ rồi đúng không gấu."
Khi Shu lên tiếng xác nhận... ngài Drillmo nặng nề gật đầu. Shu thở dài, buông thõng một câu ra chiều đã hiểu "Ra là vậy à gấu."
"Vậy nên hiện tại sói và hổ đang chém giết lẫn nhau bên trong cái kết giới đen xì đó chứ gì gấu."
"Sao cậu lại biết..."
"Gấu tôi đã lượn lờ ở cái ngọn núi này cả tuần nay rồi, đừng nói chi lũ sói bằng bóng đen kia, đến cả con sói khổng lồ hay con hổ tôi cũng chưa từng chạm mặt gấu. Các người đã cất công nhờ bọn này hạ gục con <UBM>, chứng tỏ chúng chưa chết và cũng chưa bước nửa bước ra khỏi ngọn núi này gấu. Vậy nếu đang ở trong ngọn núi này, thì chỉ có thể chui rúc bên trong cái kết giới mà gấu không nhìn thấy đó thôi."
Bên trong cái... kết giới đen mờ đục đó á? Phải rồi, "Hổ" có năng lực giăng kết giới. Thế nên nó mới giăng kết giới để giam lỏng con sói đó bên trong...
"Tôi hiểu rồi. Ngài Drillmo muốn bọn tôi hạ gục con sói đang quấy phá đó để bảo vệ Hổ đúng không."
"Sai rồi gấu."
Shu hất đổ suy đoán của tôi chỉ bằng một câu nói nhẹ tênh.
"Có phải vậy không gấu?"
Khi Shu gặng hỏi, lần này ngài Drillmo không gật đầu nữa. Thế nhưng đó không phải là cái lắc đầu phủ nhận, mà giống như ông ấy đang do dự không muốn đáp lời hơn.
"Mà, dù có được tôn thờ như một vị thánh thần đi chăng nữa, thì dưới góc nhìn của Hổ... nó đã bị giam cầm và bị lợi dụng đủ đường suốt hàng trăm năm trời mà. Chuyện thành ra thế cũng phải thôi gấu."
"Shu?"
"Việc nó dùng kết giới đen để 'không cho con sói tẩu thoát' ngay từ đầu... là để ăn thịt sao gấu? Chẳng rõ <UBM> là cái quái gì, nhưng đánh bại nó xong thì có chuyện gì chăng gấu? Sau khi dọn dẹp êm xuôi thì nó sẽ tính sổ với tộc Người Chuột Chũi... gấu."
Shu lầm bầm suy tính, miệng liên tục xâu chuỗi những giả thiết. Nhưng mà, nội dung của chúng lại mang hơi hướng chẳng mấy tốt lành.
"Báo thù... thế mới thuận theo lẽ tự nhiên sao? Không, phải là ngược lại... Đằng nào mới đúng? Con Hổ đó rốt cuộc đang hành động trên lập trường nào vậy?"
Shu đang thả mình vào dòng suy tưởng, ấy vậy mà tôi vẫn cảm nhận được luồng uy áp kỳ lạ tỏa ra từ cậu ấy, xuyên qua cả bộ đồ thú. Hơn nữa, có vẻ cậu ấy đã đánh rớt luôn điệu bộ tếu táo... và cái đuôi câu kỳ quặc nãy giờ rồi.
"Shu này, ban nãy... cậu bảo không phải là bảo vệ Hổ nghĩa là sao?"
"Figấu. Ngẫm lại xem. Kết giới không chỉ có cái cục đen xì trên đỉnh núi đâu. Vẫn còn một cái nữa bao trùm cả ngọn núi này cơ. Lại còn lan rộng xuống tận dưới lòng đất nữa."
"A..."
Phải rồi.
Shu từng nói.
Rằng kết giới bao bọc ngọn núi này có mặt ở khắp bốn phương tám hướng, dưới lòng sông lẫn dưới lòng đất sâu thẳm.
"............Dưới lòng đất...?"
Vừa lúc tôi lờ mờ nhận ra được điều gì đó, Shu quẹt ngón tay của bộ đồ thú sang ngang... chỉ vào từng Người Chuột Chũi một.
"――Thứ đó, mười mươi là để không cho lấy một mống Người Chuột Chũi biết độn thổ nào được phép bước chân ra khỏi ngọn núi này rồi còn gì."
"............"
Tôi cứng họng.
Không phải là tôi thấy lời của Shu sai. Mà trái lại, nó hoàn toàn thuyết phục. Thế nhưng, điều đó có nghĩa là...
"Vậy tức là... 'Hổ', vị thần hộ mệnh của bọn họ đang nhốt họ lại và định giở trò gì đó sao?"
"Ai mà biết. Vẫn chưa thể chốt hạ được chuyện đó. Có cả tá lý do để giải thích cho việc không thả bọn họ ra mà. Tuy nhiên, dù trong tình huống nào đi chăng nữa thì Người Chuột Chũi vẫn bắt buộc phải thoát khỏi kết giới..."
Shu ngắt lời... cậu ấy nhìn chằm chằm vào ngài Drillmo xuyên qua cặp mắt giả của bộ đồ thú.
"Có phải vậy không, ngài Drillmo."
"......Đúng vậy."
Nghe câu đó, ngài Drillmo gật đầu xác nhận.
"Có rất nhiều chiến binh trong làng đã bị thương nặng sau cuộc giao chiến với con sói mogu... Họ đều là người nhà của mọi người trong làng... trong đó có một người, là... con trai của tôi... mogu."
Từng chữ, từng chữ một. Ngài Drillmo chậm rãi nhả chữ, tưởng chừng như việc thốt lên những lời đó khiến ông vô cùng đau đớn.
"Với những ma pháp hồi phục mà chúng tôi có thể dùng, chỉ gắng gượng níu giữ mạng sống của họ thôi cũng đã là quá sức rồi mogu... Để cứu sống họ, bắt buộc phải lặn lội tới thành phố để tiếp nhận chữa trị..."
Sự dông dài đó, có chăng là để trì hoãn việc phải thốt ra những lời tiếp theo dù chỉ là một khắc. Nhưng mà, điều đó... có lẽ là thứ bắt buộc phải được nói ra.
"Nhưng mà... vì kết giới do Hổ giăng ra, chúng tôi không tài nào ra khỏi ngọn núi này được mogu... Dẫu có kêu gào thảm thiết cỡ nào bên ngoài cái kết giới đen xì kia... Hổ cũng chẳng buồn đáp lời mogu..."
Tình trạng tồi tệ đó, đã trôi qua được một tuần ròng rã. Và rồi, bọn họ đã chẳng còn lấy một phút giây nào để phí hoài nữa. Thế nên... dẫu chúng tôi có dị hợm tới đâu đi chăng nữa thì họ vẫn buộc phải cất tiếng gọi.
"Giờ đây, không còn cách nào khác ngoài việc thảo phạt Hổ... thảo phạt vị Thần Hộ Mệnh, nhưng chúng tôi lại chẳng đủ sức... xin hai vị giúp cho!!!"
Ngài Drillmo và tất thảy dân làng――gia đình của những chiến binh đang mấp mé cửa tử rập đầu sát đất.
"Chúng tôi cầu xin hai vị hãy hạ gục Hổ... hạ gục [Tuyệt Giới Hổ Closer] và xóa bỏ kết giới!"
Và rồi... bọn họ đã ủy thác cho tôi và Shu nhiệm vụ "Sát Thần".
0 Bình luận