Superior Episode: Dance of Anima (WN) (Hết phần 1)
Chương 7: Chia kèo
0 Bình luận - Độ dài: 3,410 từ - Cập nhật:
□ [Đấu Sĩ] Figaro
"Giờ thì, đã quyết định là sẽ theo đến cùng thì vấn đề là chiến đấu như thế nào đây gấu."
Sau khi hai chúng tôi thống nhất sẽ đối đầu với hai thể <UBM>, Shu đã mở lời như vậy.
"..."
Theo lẽ thường, phương án tối ưu nhất là đưa trận đấu về thế 2 vs 1 vs 1. Bọn chúng đang cắn xé lẫn nhau, còn phe ta có tận hai người. Thế nhưng... phương án đó lại vướng phải một khúc mắc lớn. Khúc mắc đó chính là tôi. Chỉ cần có đồng đội... có Shu ở bên, tôi sẽ không thể cử động linh hoạt được. Điểm yếu chết người bộc lộ từ lần đầu tiên cũng là lần cuối cùng tôi tham gia tổ đội cho đến nay, hiển nhiên vẫn chưa thể khắc phục.
Đang lúc tôi còn vắt óc suy nghĩ xem nên thú nhận khuyết điểm của mình với Shu ra sao...
"Chắc bọn mình nên tách hai con đó ra rồi mỗi người diệt một con thôi nhỉ. Cố gắng thắng solo nhé gấu."
"...Hả?"
Một kế sách nằm ngoài sức tưởng tượng vừa được Shu thốt ra nhẹ bâng.
"Shu, sao cậu lại..."
"Thì tại Figấu đâu có giỏi phối hợp hay hành động nhóm đâu hả gấu?"
Trái tim của tôi, hay đúng hơn là trái tim của <Embryo> vốn dĩ không bao giờ biết suy yếu, bỗng chốc đập thót một nhịp.
"Sao cậu lại biết chuyện đó?"
"Hửm? So sánh kiểu di chuyển của cậu lúc tôi lao ra đánh nhau với lũ [Shadow Wolf] và lúc cậu một mình tấn công kết giới là đã thấy cách di chuyển khác hẳn nhau như trời với đất rồi. Nhìn là hiểu ngay thôi gấu."
"..."
Về khoản vận động cơ thể, tôi chỉ là một tay lính mới... nhưng đến mức đó thì tôi cũng tự nhận thức được là cơ thể mình không hề bình thường chút nào. Dù sao thì, nhờ Shu tinh ý nhận ra, tôi cũng dễ mở lời hơn.
"Thực ra thì..."
Tôi dốc lòng đem chuyện đời tư ngoài đời thực của mình kể cho Shu nghe.
Dù đó là sự thật trăm phần trăm, nhưng tôi chẳng dám chắc cậu ấy có tin hay không. Khéo cậu ấy lại bảo tôi đừng có bốc phét giống hệt mấy bình luận trên mạng cũng nên. Thế nhưng, trước một chiến hữu luôn thấu hiểu mình dẫu tôi chẳng nói lời nào, tôi không thể cứ thế ôm bí mật mà bước vào trận tử chiến.
Nghĩ vậy... tôi đã kể lại mọi chuyện mà không hề giấu giếm.
"Vì thế nên... tôi không giỏi chiến đấu theo tổ đội. Chắc chắn tôi sẽ trở thành kỳ đà cản mũi cậu mất."
"Hừm. Đúng là có những 'nhân tài' kỳ lạ thật đấy gấu."
"Hả?"
Không hiểu sao, Shu lại dùng đúng cái từ mà người [Đấu Sĩ] dạn dày kinh nghiệm nọ từng dùng... gọi tôi là "nhân tài". Chắc chắn hai người họ chẳng hề quen biết nhau đâu. Chắc chỉ là trùng hợp thôi... nhưng biết đâu trong game này lại có cái lệ gọi mấy kẻ mù tịt khoản phối hợp là "nhân tài" chăng. Mà thôi, chuyện đó lúc này không quan trọng.
"Tôi chỉ có thể chiến đấu đơn độc. Thế nên..."
Tôi ngừng lời, dõng dạc tuyên bố bằng tất cả quyết tâm.
"Tôi sẽ một mình đối đầu với con Hổ. Cậu hãy lo con Sói nhé."
Chính tôi cũng chẳng rõ tại sao mình lại chọn con Hổ. Chỉ là, nếu bị hỏi phải chọn đánh con nào trong hai quái vật kia, tâm trí tôi chẳng hiện lên lựa chọn nào khác ngoài nó.
"Ok luôn gấu!"
Shu đáp lại lời tuyên bố của tôi nhẹ tựa lông hồng, rồi bồi thêm một câu.
"Dù sao thì tôi cũng đang ngứa tay muốn tẩn con Sói đó lắm đấy nhé gấu!"
Giữa cậu ấy và con Sói kia có ân oán gì chăng? Mặc kệ lý do là gì, việc mỗi người chúng tôi phải đơn thương độc mã đối đầu với một con quái vật khổng lồ đã được chốt hạ.
"Nhưng làm cách nào để ta chia cắt chúng? Hơn nữa, làm sao đụng tay đụng chân được vào hai con quái vật đang nằm gọn trong cái kết giới đó?"
Chừng nào cái kết giới đen ngòm kia còn sờ sờ ra đó, chúng tôi đừng hòng can thiệp. Độ cứng cáp của nó thừa sức chặn đứng mọi đòn tấn công. Nhưng mà, biết đâu cái kết giới đó...
"Về khoản đó thì tôi có một mưu kế hơi bị hay đây gấu."
Đang lúc tôi còn mải phân tích về kết giới, Shu tự tin thốt lên... rồi quay ngoắt sang phía nhóm ngài Drillmo. Cậu ấy hỏi thẳng.
"Một cái hang ngầm dài rộng khoảng 300 mét, cao tầm 50 mét thì mấy ông đào mất bao lâu vậy gấu?"
◇◇◇
■ <Sơn đạo Sauda - ???> Đỉnh núi
Bên trong kết giới đen kịt trên đỉnh núi, Hổ và Sói――[Closer] và [Fieru]――vẫn đang cắn xé nhau điên cuồng.
Trận chiến này bắt đầu vốn dĩ chẳng cần một lý do nào quá đỗi sâu xa. Bị một thực thể bí ẩn dẫn dụ đến ngọn núi này, [Fieru] đã chạm trán "kẻ đồng điệu" với mình――một <UBM> mang tên [Closer].
Kẻ đó tuyệt nhiên không phải đồng loại của nó. Cũng chẳng phải là một tồn tại có thể kết bè kết phái. Thế nhưng, đó lại là kẻ đủ sức cạnh tranh sòng phẳng với nó.
Đối với một [Fieru] đã thăng cấp thành <UBM>, mọi loài quái vật xung quanh, kể cả những <Master> dị dạng trong mắt nó, đều quá đỗi yếu ớt để mang ra so sánh. Sự chênh lệch ấy càng khoét sâu thêm nỗi cô đơn của một [Fieru] đã mất đi bầy đàn, khiến nó có cảm giác như bị cả thế giới này hắt hủi.
Nhưng [Closer] ở đây lại khác. Nó sở hữu sức mạnh đủ để hai bên quần thảo, chém giết lẫn nhau. Trong khoảng thời gian tử chiến với một tồn tại ngang cơ, [Fieru] đã có thể phần nào khỏa lấp nỗi cô độc. Lý do chiến đấu của [Fieru] chỉ đơn giản có vậy.
Ở chiều ngược lại, [Closer] cũng chẳng có lý do gì to tát để sống mái.
Không, nói đúng hơn thì... Với [Closer]... chỉ cần được chiến đấu thì kẻ địch là ai cũng chẳng quan trọng. Chính vì thế, mục đích của cả hai đã hoàn toàn giao thoa trong cuộc tàn sát này. Và thế là, một trận chiến không hồi kết đã kéo dài ròng rã suốt một tuần kể từ lúc [Closer] được giải phóng.
Nếu là sinh vật bình thường, hẳn chúng đã kiệt sức và vong mạng từ lâu... nhưng cả hai đều là <UBM>. Những tồn tại nắm giữ sức mạnh và sinh mệnh siêu việt, ngự trị ở đỉnh cao hệ sinh thái của <Infinite Dendrogram> này. Đừng nói là một tuần, dù có kéo dài thời gian gấp đôi, chúng vẫn dư sức chiến đấu.
Cuộc tử chiến dai dẳng này không chỉ bắt nguồn từ sinh mệnh lực dồi dào, mà còn bởi một lý do cốt lõi khác. Đó là cả hai con quái vật này đều sở hữu năng lực thiên về phòng ngự hơn là tấn công.
Kết giới của [Closer] thì khỏi phải bàn. Còn về phần [Fieru], lực lượng tấn công chủ lực của nó vẫn là bầy [Shadow Wolf], nên bản thể hầu như không hứng chịu vết thương nào đáng kể. Chính vì lẽ đó, trận chiến giữa hai siêu quái vật mang dáng dấp của một cuộc đua đường trường hiếm thấy――nhưng rồi, biến cố đã xảy ra.
[...!]
[Kíttt!]
Khoảnh khắc cả hai cảm nhận được một thứ gì đó... mặt đất đột ngột đổ sụp.
Đó không phải là lớp đất đá chúng đang trực tiếp giẫm lên. Mà là tầng đất nằm ngay bên dưới lớp kết giới đen kịt vốn đâm sâu vào lòng đất kia vừa sụp xuống. Tựa như một cái hố bẫy khổng lồ――đỉnh núi đã hoàn toàn sụt lún.
Cả cái chiến trường kết giới đen kịt của chúng, cứ thế rơi tự do y hệt như lọt xuống một cái hố.
Trong lúc rơi xuống, [Closer] đã chủ động giải trừ kết giới đen.
Nó muốn xác nhận diện mạo của những kẻ đã gây ra chuyện này. Bởi lẽ, [Closer] biết thừa những kẻ có khả năng làm ra chuyện động trời này là ai. Đó chính là những kẻ cực kỳ thành thạo trong việc thao túng đất đá... những kẻ đã phụng thờ [Closer] suốt một thời gian dài.
Và ngay khoảnh khắc [Closer] vừa thu hồi kết giới,
"Hò Dô Taaaaaa!!"
Một khẩu súng Gatling đã nhả đạn――chĩa thẳng vào [Fieru].
Loạt đạn được xả ra từ một đường hầm đào ngang bên hông cái hố sụt khổng lồ kia. Kẻ nổ súng, không ai khác, chính là gã đàn ông mặc đồ thú hình gấu, [Thợ Phá Dỡ] Shu Starling. Cậu ta đang thỏa sức xả đạn từ hình thái thứ hai của Baldr - khẩu Gatling - lên thân hình [Fieru].
[...]
Cơ mà, liệu đòn tấn công đó có xi nhê gì với [Fieru] hay không lại là một câu chuyện khác.
Nhờ lượng HP và END được khuếch đại của một <UBM>, [Fieru] gần như chẳng cảm thấy đau đớn hay hề hấn gì trước cơn mưa đạn Gatling đang găm vào cơ thể. Ngược lại, sự chú ý của [Fieru] hoàn toàn dồn vào kẻ vừa gây ra chuyện này. Một thứ mang hình dáng loài gấu nhưng lại chẳng phải là gấu, trên lưng vác theo một món hỏa khí. Đó hoàn toàn trùng khớp với tồn tại đang in hằn trong ký ức của [Fieru]...
Giống hệt với cái thứ mà [Fieru] đã nhìn thấy vào cái ngày đẫm máu nó mất đi đồng loại.
[VOWWWWWW!!]
Ngay khoảnh khắc nhận ra điều đó, [Fieru] bị cơn thịnh nộ bùng nổ chi phối, lao thẳng vào cái đường hầm bên hông nơi Shu đang đứng. Dù Shu đã nhanh chân chạy sâu vào trong đường hầm, [Fieru] vẫn điên cuồng bám đuổi. Vì đường hầm đó được thiết kế vừa khít cho thân hình khổng lồ của [Fieru] lách qua, nên nó cứ thế cắm đầu lao tới. Nó chỉ biết mù quáng tấn công theo sự thôi thúc của cảm xúc.
Nó lao thẳng vào chiến địa do con Gấu――Shu Starling――đã dày công dàn dựng.
◇◇◇
□ 3 giờ trước khi đỉnh núi sụt lún - [Đấu Sĩ] Figaro
"Một cái hang ngầm dài rộng khoảng 300 mét, cao tầm 50 mét thì đào mất bao lâu gấu?"
Nghe Shu hỏi vậy, ngài Drillmo nghiêng đầu khó hiểu.
"Mét sao? Với lại, đào hang ngầm ư, mogu?"
"Ừ. Giả sử huy động toàn bộ nhân lực, trừ những người đang dưỡng thương và trẻ em ra, để đào một cái hang cỡ 300 mét... tức là to hơn cái kết giới đen kia một chút... thì mất khoảng bao lâu gấu?"
Trước câu hỏi đó, tôi hơi nghiêng đầu... rồi sực nhớ ra.
"Nhớ không lầm thì tộc Người Chuột Chũi rất giỏi thao túng đất đá đúng không?"
Đúng rồi, lúc mới bước chân vào ngôi làng này, tôi đã được nghe giải thích như vậy. Họ cực kỳ thành thạo ma pháp điều khiển đất đá, và dùng nó để khai thác quặng, dầu mỏ mưu sinh.
"To hơn cái kết giới kia một chút sao, mogu? ...Để xem nào, dù các chiến binh và thanh niên trai tráng không có mặt đầy đủ, nhưng nếu làm thì chắc tầm một tiếng là xong, mogu."
"Người Chuột Chũi đúng là đỉnh vãi gấu!!"
Ừm, tôi cũng có chung suy nghĩ. Đào một cái hang rộng chừng đó chỉ trong vòng một tiếng đồng hồ... nếu mấy công ty xây dựng trên Trái Đất nghe xong chắc họ khóc thét mất.
"Tuy nhiên, đó mới chỉ là tạo ra không gian rỗng thôi, còn việc gia cố đất đá xung quanh thì sẽ mất thêm chút thời gian nữa, mogu."
"Ra là vậy, gia cố à, có khi cũng cần đấy gấu..... Mà, sao cũng được, chỉ cần tạo được không gian và... một cái đường hầm là đủ xài rồi gấu."
Không gian ngầm và đường hầm ư? Shu vừa nói vừa sải bước tới bức vách của khu tập trung.
"Tôi vẽ bậy lên đây một chút được không gấu? Bút dạ gốc nước nên lát lau là sạch ngay thôi gấu."
"Ờ, ừm. Không sao đâu, mogu..."
Nhận được sự đồng ý, Shu rút một cây bút từ Hòm đồ ra và bắt đầu ngoệch ngoạc lên vách tường. Hình vẽ đó... chắc là một ngọn núi, cái bán cầu vẽ trên đỉnh chắc là cái kết giới kia, còn mấy sinh vật bí ẩn ngọ nguậy bên trong chắc là Hổ và Sói. Tôi thú thật cũng không dám chắc nữa.
"...Shu này."
Cậu... vẽ xấu tệ hại luôn đấy...
"Tôi thừa biết cậu định nói gì rồi, nhưng giờ hãy để tôi tập trung giải thích đã gấu."
À, hóa ra cậu ấy có tự nhận thức được.
"Tóm lại, kế hoạch cực kỳ đơn giản. Đầu tiên, chúng ta sẽ đục một cái hốc ngầm ở đây."
Vị trí Shu chỉ tay vào chính là khu vực nằm ngay bên dưới kết giới. Ơ kìa, cậu bảo đơn giản á...
"Tiếp đó, đào một cái hố to hơn cái kết giới... rồi 'tống cổ cả bọn cùng với cái kết giới rớt xuống cái hốc ngầm này'."
Ừm... Đơn giản đến mức không thể nào đơn giản hơn.
"...Liệu khoét lỗ xong, cái kết giới đó có lơ lửng trên không luôn không?"
"Cậu xem nãy giờ không để ý à gấu? Lúc lũ [Shadow Wolf] đâm sầm vào kết giới do con Hổ bung ra, nó đã rung chuyển đấy. Kết giới đó không có sức mạnh để duy trì thế năng lơ lửng trong không gian đâu. Cả con Hổ cũng vậy, kết giới đen hay kết giới bao trùm ngọn núi đều tiếp đất đàng hoàng. Chắc chắn là sẽ rơi thôi gấu."
...Từ mấy hình ảnh qua chiếc gương mà cậu phân tích được đến mức đó sao? Không chỉ vẻ bề ngoài, mà cả năng lực quan sát của cậu cũng khac hẳn người thường nhỉ, Shu.
"Rơi xuống rồi thì mọi chuyện sẽ trở nên dễ như trở bàn tay. Chúng kiểu gì cũng sẽ tò mò muốn biết tại sao mình rớt, kiểu gì bên kia cũng sẽ tự gỡ kết giới. Còn nếu ngoan cố không gỡ thì cứ thế chôn sống cả kết giới trong đống đất đá luôn. Nếu ta lợi dụng điểm yếu của cái kết giới đó... thì cách này vẫn câu được kha khá thời gian."
Điểm yếu của kết giới ư, thứ đó mà cũng có sao? Mà cho dù có thật đi chăng nữa, sao Shu lại biết được cơ chứ?
"Tóm lại, chúng ta sẽ chốt phương án giả định chính là nó gỡ kết giới nhé gấu. Trước đó, hãy đào sẵn hai đường hầm và một cái hang ngầm phụ nằm ngang tầm với mặt đất khi kết giới bị gỡ. Tôi và Figấu sẽ mai phục sẵn ở đó gấu.... Thực ra thì, đào hố sâu thêm chút nữa rồi đứng từ trên cao xả đạn xuống cũng được, nhưng làm vậy khéo bị bắt bài mất, với lại đào sâu quá thì nền đất sẽ nguy hiểm lắm gấu."
Phải rồi, nếu khoét một cái lỗ quá khổng lồ trong ngọn núi này, có khi sẽ ảnh hưởng xấu đến không gian sinh sống của tộc Người Chuột Chũi. Sạt lở đất chẳng hạn. Nhưng đào một cái hang cỡ này có vẻ vẫn tiềm ẩn rủi ro... Dù vậy, nhìn sắc mặt của người tộc Chuột Chũi thì có vẻ không vấn đề gì. Hẳn là họ phải lão luyện trong việc thao túng đất đá lắm.
"Sau đó, ngay khi kết giới vừa mở, tôi sẽ khều nhẹ con Sói một cái rồi dụ nó chạy qua đường hầm sang hang phụ gấu."
"Liệu nó có chịu chui vào bẫy không?"
"Chắc chắn vào gấu. Con Hổ thì không dám chắc, chứ riêng con Sói thì có tận hai lý do để nó bị dụ. Con Sói đó trẻ hơn con Hổ đã sống ròng rã hàng trăm năm trong hạt châu nhiều. Cộng thêm nếu suy luận của tôi chính xác... thì nó sẽ không đời nào ngó lơ tôi đâu."
Không ngó lơ... Shu sao? Hơn nữa, làm sao cậu ấy biết được tuổi đời của một con <UBM> dạng Sói cơ chứ?
"Nói tóm lại, tôi sẽ bế con Sói đi chỗ khác, nên Figấu cứ solo với con Hổ còn lại đi nha gấu. Thú thật là vụ bên đó tôi chẳng có mưu kế gì sất. Nên cậu tự lực cánh sinh đi gấu."
"Tôi hiểu rồi."
Về phía tôi, tự thân... không, cũng không hẳn là không có cách để nâng cao thực lực. Tôi khẽ vuốt ve viên [Jewel] trên mu bàn tay phải....... Dù cách này trông chẳng được quang minh chính đại cho lắm.
"Mà, vẻ bề ngoài... cũng đâu mang ý nghĩa gì to tát."
Tôi đưa mắt nhìn về một hướng――nơi cô bé đã trao cho tôi chiếc bùa hộ mệnh đang rụt rè đứng đó....... So với sinh mạng, thì dăm ba cái sĩ diện hão có nghĩa lý gì. Một chuyện chẳng cần phải đắn đo suy nghĩ.
"Ngon lành! Bắt tay vào chuẩn bị ngay thôi gấu! À đúng rồi, ngài Drillmo, nhân tiện nhờ ngài chuẩn bị thêm mấy thứ này..."
◇◆◇
□■ <Sơn đạo Sauda - ???> Hiện trường sụt lún đỉnh núi
[...]
Một cú sụt lún bất ngờ. Nối tiếp đó là sự thoái lui đột ngột của đối thủ đang cắn xé nãy giờ. Đối với một [Closer] lấy việc thỏa sức vung vẩy sức mạnh làm mục đích tối thượng, chuyện này chẳng khác nào bị dội một gáo nước lạnh.
Muốn đuổi theo [Fieru] cũng chịu, bởi đường hầm tẩu thoát kia đã bị bịt kín ngay khi con Sói vừa chui tọt vào trong. Rõ ràng là kẻ địch đã bị nẫng tay trên. Đang lúc [Closer] còn hậm hực bất mãn, một đường hầm khác lại mở ra bên trong cái hố sụt.
Nó nằm ở vị trí đối diện hoàn toàn với cái hố ban nãy. Kẻ xuất hiện đương nhiên không phải [Fieru], cũng chẳng phải con Gấu mà [Fieru] bám đuổi...
"Thất lễ quá. Thứ lỗi cho tôi vì đã phá đám cuộc quyết đấu."
Đó là một chàng trai trẻ loài người, hai tay lăm lăm hai thanh trường kiếm――[Đấu Sĩ] Figaro.
"Nhưng bây giờ, xin hãy tử chiến với tôi. Hỡi vị Mãnh Hổ của truyền thuyết xa xưa."
Vừa dứt lời, Figaro liền thủ thế thanh kiếm.
[Closer] nheo mắt trừng trừng nhìn anh.
[Kẻ đóng thế cho cuộc chiến hàng trăm năm mới có một lần. Đừng có chết quá dễ dàng đấy.]
Nó thấu hiểu nhân ngữ, và gầm gừ đáp lại Figaro. Đoạn, nó nhe nanh tợn, móng vuốt cắm phập vào nền đất. Vô số kết giới hình cọc thình lình nổi lơ lửng xung quanh nó.
"...Ra là vậy."
Nhìn thấy cảnh tượng đó, Figaro đã thấu tỏ.
Lý do tại sao một sinh vật có bộ lông xanh tuyền như [Closer] lại được gọi là Hổ. Đó là bởi, vô số kết giới hình cọc bao bọc xung quanh nó... chính là những vằn vện của [Closer].
"Thế này, 'hưng phấn' thật đấy." Figaro cảm thán.
Sau đó, Con Hổ khoác lên mình lớp kết giới bất khả chiến bại――tung mình lao thẳng về phía chàng lính mới đang khẽ nhoẻn miệng cười.
0 Bình luận