Superior Episode: Dance of Anima (WN) (Hết phần 1)
Chương 10: Vũ Điệu của những Mãnh Thú
0 Bình luận - Độ dài: 3,983 từ - Cập nhật:
□■ <Sơn đạo Sauda - ???> Hiện trường sụt lún đỉnh núi
Bên trong cái hố sụt trên đỉnh núi, họ đang tử chiến.
Liên tục thay đổi vị trí đến chóng mặt, điên cuồng lao vào chém giết lẫn nhau... trận chiến của họ mang đậm dáng dấp của những mãnh thú thực thụ.
Xét theo một khía cạnh nào đó, điều này hoàn toàn thuận theo tự nhiên. Một bên vốn dĩ đã là một con mãnh hổ, bên còn lại đối chọi với nó... cũng chẳng khác biệt là bao.
Bởi lẽ, cả hai đều đang đói khát.
Cả hai đều đói khát nhịp đập mãnh liệt của sự sống, họ đói khát cơ hội được vung vẩy trọn vẹn toàn bộ sức mạnh của cơ thể. Chính vì thế, họ nhe nanh tợn, thuận theo bản năng mà vung lên những nhát chém. Và trong thâm tâm, cả hai đều có chung một suy nghĩ:
"Đừng vội kết thúc nhé".
Cục diện trận chiến giữa hai bên――hoàn toàn ngang ngửa.
[Đấu Sĩ] hai tay lăm lăm song kiếm――Figaro, đang liên tục vung lưỡi gươm của mình, đồng thời lách mình né tránh vô số <Offensive Slash Barrier> chỉ trong đường tơ kẽ tóc.
Con hổ giăng kết giới――[Tuyệt Giới Hổ Closer]――cũng dùng những kết giới hình cọc để gạt đi những nhát chém đó, rồi lập tức chuyển sang phản công.
Kẻ tiến người lùi.
Lưỡi đao của cả hai vẫn chưa kịp chạm đến sinh mệnh của đối phương, nhưng lại sát rạt chốn đó đến rợn người. Nhìn từ bên ngoài, thế trận của họ là kỳ phùng địch thủ. Nhưng nếu đánh giá từ một lăng kính khác... sự ngang ngửa này lại vô cùng bất thường.
――Thật khó hiểu.
Dù đã bị giam cầm trong hạt châu, [Closer] vẫn là một ma thú tồn tại ngót nghét sáu trăm năm.
Hơn nữa, trước khi bị phong ấn, nó từng là một cường giả tàn sát vô số kẻ thù. Nó đã rèn giũa được trực giác để đong đếm sức mạnh (cấp độ) của đối thủ. Theo trực giác đó mách bảo... cấp độ của Figaro trước mắt còn chưa tới 50. Thậm chí còn chưa luyện max nổi một Low-rank Job đầu tiên.
Trực giác ấy hoàn toàn chính xác, cấp độ thực tế của Figaro hiện tại là 41.
Nếu chỉ sở hữu lượng chỉ số tương xứng với cấp độ Job đó, đáng lẽ cậu đã gục ngã chưa trụ nổi hai nhịp giao tranh. Nhưng thực tế diễn ra ngay trước mắt, Figaro đang ăn miếng trả miếng sòng phẳng với [Closer]. Cậu múa kiếm khéo léo gạt đi những <Offensive Slash Barrier>, vung gươm chém trả, đồng thời uyển chuyển né tránh mọi đòn tấn công của [Closer].
Theo lẽ thường, đây là chuyện bất khả thi.
Chỉ số và cấp độ của cậu hoàn toàn mâu thuẫn với nhau. Giả sử chỉ số của cậu ta có cao đi chăng nữa, thì những thanh kiếm đại trà kia đáng lẽ phải gãy vụn trước khi kịp làm mẻ kết giới mới đúng.
――Trang bị ư?
Nếu cấp độ không đủ, người ta sẽ dùng trang bị để bù đắp.
Nhưng lập luận này cũng đầy mâu thuẫn. Bởi lẽ, những trang bị cường đại luôn đòi hỏi người sử dụng phải có cấp độ tương xứng. Ngoại lệ duy nhất là những vũ khí phần thưởng nhận được sau khi đánh bại các <UBM> cỡ như [Closer].
Hoặc là...
――Phụ kiện (Accessory) ư?
Sáu trăm năm quan sát những sinh hoạt của con người từ bên trong hạt châu, [Closer] cũng tích lũy được lượng kiến thức nhất định về các công cụ của loài người.
Do đó, nó biết rõ phụ kiện không hề đòi hỏi cấp độ của người trang bị. Nó cũng lờ mờ nhận ra bốn chiếc nhẫn và một chiếc Brooch mà Figaro đang khoác trên người chính là phụ kiện.
――Nhưng, ngần ấy thứ cũng chẳng thấm vào đâu.
Suy nghĩ đó hoàn toàn có cơ sở.
Bốn chiếc nhẫn kia đều là loại nhẫn gia tăng chỉ số. Mỗi chiếc chỉ cộng thêm 200 điểm cố định cho các chỉ số STR, END, AGI, DEX. Chúng chỉ là những vật phẩm ma thuật nhan nhản ở Legendaria――đất nước nổi danh về chế tác phụ kiện.
Nhiêu đó tuyệt đối không thể san lấp khoảng cách thực lực khổng lồ giữa Figaro và [Closer]. Chính vì vậy, [Closer] chẳng thể nào lý giải nổi tại sao Figaro lại có thể kề vai sát cánh với nó. Và, vẫn còn một điều nữa khiến [Closer] cảm thấy vô cùng khó hiểu.
"...Hực!!"
Trong một khoảnh khắc, đôi chân của Figaro bỗng dưng mất lực.
Chớp lấy khe hở đó, [Closer] vung <Offensive Slash Barrier> chém tới. Figaro vội vàng dùng chân còn lại đạp mạnh xuống đất để nhảy lên, tuy khó nhọc né được đòn tử hiểm nhưng vẫn bị rạch một vết nông bên mạn sườn.
Đúng vậy, như cảnh tượng vừa rồi, Figaro thỉnh thoảng lại để lộ sự kiệt sức giữa trận đánh.
Triệu chứng này đã xuất hiện ngay từ lúc trận chiến với [Closer] vừa mới bắt đầu. Ngay từ giây phút khai màn, Figaro đã mang trên mình thương tích và sự mỏi mệt. Cứ như thể, "cậu ta đã liên tục chiến đấu với một kẻ nào đó từ trước, rồi mang luôn cái cơ thể tàn tạ ấy lao vào tử chiến với [Closer]" vậy.
Nhưng dẫu có thế, chuyển động của Figaro vẫn nhanh như chớp, lực tay vẫn mạnh mẽ, và đường kiếm vẫn sắc bén, tinh xảo.
――Thật quá đỗi khó hiểu.
――Nhưng, thú vị thật đấy.
[Closer] quyết định gạt bỏ mọi thắc mắc về trạng thái bất thường của Figaro ra khỏi đầu.
Đối với [Closer], điều quan trọng nhất lúc này là Figaro rất mạnh, đủ sức đánh ngang ngửa với nó, và trên hết, đây là một đối thủ mang lại cho nó niềm hân hoan tột độ trong chiến đấu. Ngoài điều đó ra, [Closer] chẳng cần bận tâm đến bất cứ thứ gì khác.
Phải, chẳng có lý do gì phải bận tâm. Kể cả việc... Figaro đang đeo một viên [Jewel] trống rỗng trên mu bàn tay phải.
◇
Nếu vạch trần bí mật, lý do giúp Figaro đánh ngang tay với [Closer], cũng như nguyên nhân đằng sau sự mệt mỏi của cậu, thực chất chúng đều bắt nguồn từ cùng một gốc rễ:
Figaro đã liên tục chiến đấu không ngừng nghỉ... suốt một tiếng đồng hồ trước khi chính thức chạm trán [Closer].
Trong lúc Shu cùng tộc Người Chuột Chũi hì hục đào khoét hang ngầm và đường hầm để tạo ra chiến địa này, Figaro vẫn cặm cụi chiến đấu.
Đối thủ của cậu chính là con “Instant Monster”――thứ quái vật vẫn luôn nằm im lìm trong viên [Jewel] của cậu bấy lâu nay.
Đó là một loại homunculus rẻ tiền, chỉ tồn tại được khoảng một tiếng đồng hồ... thường được các [Đấu Sĩ] trẻ tuổi mua về để làm đối tượng huấn luyện. Với thiết lập tự động tấn công kẻ đã gọi mình ra, chúng là loài quái vật sinh ra chỉ để phục vụ mục đích tập luyện.
Trong viên [Jewel] của Figaro, nó vẫn luôn nằm đó, chưa một lần được giải phóng. Vì nghe theo lời khuyên nên cậu mới mua nó, nhưng trong thâm tâm lại nảy sinh sự bài xích mãnh liệt với loại “Instant Monster” này, nên cậu đành cất xó. Thế nhưng, trước thềm trận tử chiến này, Figaro đã giải phóng nó. Và rồi, cậu đã đánh nhau tay đôi với con “Instant Monster” ấy suốt một tiếng đồng hồ tròn. Đó chính là lý do khiến Figaro kiệt sức――và đó cũng là con át chủ bài giúp cậu đứng vững trước [Closer].
<Embryo> của Figaro hiện tại sở hữu hai Skill đặc hữu.
Skill thứ nhất, <Arms Selector>, cường hóa trang bị tỷ lệ nghịch với số lượng trang bị khoác trên người.
Và Skill thứ hai, <Dance of Anima>... "cường hóa trang bị tỷ lệ thuận với thời gian chiến đấu".
Ở giai đoạn hiện tại, <Dance of Anima> sẽ gia tăng 1% năng lực cường hóa cho mỗi trang bị trên các bộ phận cơ thể sau mỗi 3 giây chiến đấu.
Figaro đã duy trì trạng thái chiến đấu liên tục suốt một tiếng đồng hồ ngay trước lúc chạm mặt [Closer], rồi vác luôn trạng thái đó xông thẳng vào trận chiến chính thức.
Nói cách khác, cậu đã tích lũy được 3600 giây.
Tương đương với mức cường hóa lên đến 1200%.
Đúng vậy, trải qua một tiếng làm nóng người, Figaro đã đẩy thông số trang bị của bản thân lên mức kinh hoàng. Ngay lúc này đây, bốn chiếc nhẫn tăng chỉ số đang bơm cho Figaro gần 3000 điểm chỉ số.
Tổng chỉ số của cậu đã vượt xa cảnh giới của một High-rank Job.
Các loại vũ khí và phòng cụ khác cũng được buff mạnh mẽ, thanh kiếm của cậu dẫu có va chạm nảy lửa với <Offensive Slash Barrier> cũng không hề sứt mẻ. Chuỗi thời gian chiến đấu tích lũy cùng hai Skill đặc hữu đã san lấp đáng kể sự chênh lệch thông số giữa cậu và [Closer]. Và rồi, phần chênh lệch cỏn con còn sót lại, Figaro đã tự mình bù đắp bằng thiên phú chiến đấu bẩm sinh, qua đó đánh ngang ngửa sòng phẳng với [Closer].
"..."
Ngay từ giây phút quyết định đối đầu với [Closer], Figaro đã tự nhủ: "Mình chỉ có thể dùng cách này thôi".
Trái ngược với Shu, người vắt óc bày binh bố trận, tận dụng mọi thủ đoạn để kiến tạo con đường chiến thắng, Figaro chỉ có duy nhất một con đường để bước đi.
"Kéo năng lực của bản thân lên mức tối đa, rồi va chạm trực diện với kẻ thù".
Với Figaro, đó là cách duy nhất. Đó chính là bản chất của người đàn ông mang tên Figaro - một kẻ chẳng biết dùng thủ đoạn nào khác ngoài việc đem toàn bộ sự sống từng bị đình trệ của mình, ném thẳng vào thế giới này một cách trực diện nhất.
Dẫu vậy, không phải Figaro không có chút do dự nào.
Cậu cũng cảm thấy việc chiến đấu liên tục hàng giờ liền, rồi lê lết cái cơ thể đầy rẫy vết thương và sự mệt mỏi ra chiến trường vô cùng khó coi. Hơn hết thảy, bản thân việc sử dụng “Instant Monster” đã gợi lên trong cậu một sự bài xích khó tả.
Lý do tại sao cậu lại bài xích “Instant Monster” đến vậy... trong lúc giao chiến với nó, cậu đã nhanh chóng nhận ra. Bị nhốt chặt trong viên [Jewel] tăm tối, vừa mới ló mặt ra ngoài, vừa mới bắt đầu cử động chưa đầy một tiếng đồng hồ đã phải chết――đó là số phận của “Instant Monster”.
Trong vô thức, cậu đã nhìn thấy hình bóng của chính mình ở ngoài đời thực hiện diện trên cơ thể con quái vật ấy. Đó là một bản ngã phải nằm liệt giường tĩnh dưỡng trong căn biệt thự rộng lớn, chỉ cần vận động cơ thể theo ý muốn là sẽ phát bệnh rồi chết.
Chính vì lẽ đó, từ trước đến nay, Figaro vẫn luôn vô thức né tránh việc sử dụng “Instant Monster”. Thế nhưng, giữa lúc đang khởi động làm nóng người, nhận ra điều đó, Figaro lại... bật cười.
――Nếu vậy thì, chẳng có lý do gì phải bài xích nó nữa.
――Bởi vì, mình của hiện tại đã không còn là mình của ngày xưa.
――Đối với mình của hiện tại.
――Đối với một kẻ đã thấu hiểu được niềm vui sướng khi trái tim đập rộn ràng, khi sinh mệnh bùng cháy và cơ thể được tự do nhảy múa.
――Việc không thể làm những điều đó... còn đáng sợ hơn cả cái chết.
Và thế là, vượt qua trận chiến với con “Instant Monster” chất chứa hình bóng của quá khứ, cậu đã ngẩng cao đầu đối mặt với [Closer]. Mang theo trái tim đập rộn ràng, cậu lao mình vào trận tử chiến mà thiêu đốt sinh mệnh.
◇
――Mạnh hơn cả lúc mới bắt đầu.
Khi đồng hồ điểm phút thứ ba mươi của trận đấu, suy nghĩ ấy vụt lóe lên trong đầu [Closer].
Cảm giác đó truyền đến từ độ nặng trong những đòn tấn công của Figaro. Lực chém của anh đã mạnh hơn hẳn lúc đầu, lưỡi kiếm thậm chí đã bắt đầu khoét sâu vào bên trong những chiếc cọc <Offensive Slash Barrier>.
Đúng vậy, <Dance of Anima> cường hóa sức mạnh tỷ lệ thuận với thời gian chiến đấu. Ngay trong chính giây phút này, ngay giữa lòng trận chiến với [Closer], sức mạnh của Figaro vẫn đang không ngừng thăng tiến.
――Ra là vậy, càng chiến đấu càng mạnh lên sao.
Bằng trực giác hoang dã và kinh nghiệm dày dặn, [Closer] ngay lập tức nhìn thấu bản chất của Skill đặc hữu đó.
Nó bắt đầu cân nhắc.
――Thật khiến ta phải đau đầu.
Đau đầu chuyện gì ư? Chính là việc có nên kết thúc trận đấu này sớm hay không.
Nếu cứ cù cưa kéo dài, Figaro sẽ càng lúc càng mạnh, và cán cân chiến thắng sẽ nghiêng dần về thất bại của [Closer]. Thế nhưng, kết thúc một trận chiến tuyệt vời với một cường địch cỡ này ngay tại đây... liệu có đáng hay không, [Closer] tự hỏi lòng mình.
Quá trình đắn đo ấy chỉ diễn ra trong vài giây ngắn ngủi.
Và câu trả lời mà nó đưa ra là,
[Ta sẽ kết thúc ngay tại đây!]
Một lượng <Offensive Slash Barrier> khổng lồ, vượt xa con số từ trước đến nay, bất ngờ bung tỏa, lấp kín toàn bộ không gian hố sụt.
Dưới mặt đất, vô số lưỡi kiếm cắm dày đặc đến mức con người không còn khe hở để chen chân, tựa như một khu rừng rậm rạp được tạo nên từ <Offensive Slash Barrier>.
Trên không trung, những kết giới hình cọc đan chéo nhau thành một chiếc lồng giam, sẵn sàng băm vằm bất cứ chú chim nào dám cất cánh bay.
Đó là tuyệt giới trận phong tỏa toàn bộ đất trời.
Đó chính là tuyệt chiêu tất sát mà [Closer] vắt kiệt toàn bộ MP còn sót lại để thi triển.
Tên của nó là <Đoạn Mệnh Tuyệt Giới Trận>.
Kể từ sau thất bại cay đắng trước [Long Đế], nó đã mài giũa Skill này qua hơn trăm năm tĩnh tu trong hạt châu. Hơn một ngàn <Offensive Slash Barrier> sẵn sàng băm vằm mọi kẻ thù, đây chính là "nanh vuốt" sắc bén nhất của [Tuyệt Giới Hổ].
Đúng vậy, sự xuất hiện của Skill này là minh chứng rõ ràng nhất cho việc [Closer] đã chọn dốc toàn lực để đánh nhanh thắng nhanh. Lý do nó đưa ra quyết định này không phải vì sợ hãi sức mạnh đang thăng tiến từng giây của Figaro...
Mà ngược lại, nó sợ thể lực của Figaro sẽ cạn kiệt.
Trải qua một tiếng rưỡi chiến đấu liên tục, sự mệt mỏi của Figaro đã chạm đến ngưỡng cực hạn. Chính vì thế, [Closer] không hề có ý định kéo dài trận chiến này thêm nữa. Bởi lẽ, nó không muốn trận tử chiến với đối thủ tuyệt vời nhất lại kết thúc theo kiểu "đầu voi đuôi chuột" nhạt nhẽo.
Và... tâm nguyện đó của nó... cũng hoàn toàn trùng khớp với tâm nguyện của Figaro.
"Cảm ơn."
Đứng trước cảnh tượng tráng lệ ấy, trước hàng ngàn lưỡi kiếm được sinh ra chỉ để băm vằm bản thân mình, Figaro lại... buông lời cảm tạ.
Figaro cũng có chung suy nghĩ với [Closer].
Cậu không muốn kết thúc trận chiến này theo một cách tẻ nhạt. Chính vì vậy, cậu cũng sẽ tung ra tất cả những gì mình có. Ngoại trừ phần giáp chân có kèm hiệu ứng gia tăng AGI, cậu tháo bỏ toàn bộ phòng cụ.
Về phần phụ kiện, cậu gỡ luôn chiếc nhẫn tăng END.
Mười bốn slot trang bị cơ bản cộng thêm một slot vũ khí nhờ Skill của [Đấu Sĩ]. Trong tổng số mười lăm slot trang bị, có đến tám slot đang trong trạng thái bỏ trống.
Ngay tức khắc, <Arms Selector>――Skill cường hóa tỷ lệ nghịch với số lượng trang bị――kích hoạt, đẩy các chỉ số STR, AGI, DEX của cậu tăng vọt lên một tầm cao mới. Đổi lại, lực phòng ngự của cậu tụt dốc thảm hại về mức của một tân thủ... Chỉ cần dính một đòn trực diện của [Closer], cậu chắc chắn sẽ chết tươi.
Và như thế, cả hai bên đã sẵn sàng. Họ sẽ tung ra toàn bộ sức mạnh tối thượng của bản thân, ngay trong khoảnh khắc này, họ sẽ đặt dấu chấm hết cho trận đấu khiến trái tim họ đập rộn ràng nhất từ lúc lọt lòng.
Bên trong cái hố sụt không gợn chút gió, một bầu không khí tĩnh lặng ngắn ngủi bao trùm,
――Và rồi, Figaro hành động.
Từ trong túi quần của phần giáp chân, cậu lôi ra một chiếc túi――Túi đồ.
Cậu ném nó thẳng lên không trung――ngay vị trí phía trên đầu [Closer], và ngay giây tiếp theo, thanh kiếm bên tay trái đã phóng vút đi, đâm xuyên qua cái túi đó.
Ngay lập tức, Túi đồ vỡ tung――vô số vật phẩm được cất giữ bên trong tuôn ra xối xả.
Đó là những vật phẩm hồi phục, nguyên liệu, thức ăn, và cả nước uống.
Và, vô số những món vũ khí.
Kiếm, đại kiếm, giáo, trường thương, cung, tên, rìu, dao găm, liềm xích, chùy sắt, ám khí... Hàng tá vũ khí mà một [Đấu Sĩ] như Figaro tàng trữ để sử dụng đang rơi rụng lả tả giữa không trung.
Giữa cơn mưa vũ khí trút xuống xối xả, Figaro cũng đạp đất phóng đi.
Cậu đưa tay trái chộp lấy một cây trường thương, rồi dùng thế nhảy sào để đẩy cơ thể vọt lên không trung.
Cậu nhảy lên phía trên khu rừng <Offensive Slash Barrier> đan cài đặc kịt dưới mặt đất mà con người tuyệt đối không thể chen chân.
Nơi đó, trên bầu trời kia, cũng có vô số <Offensive Slash Barrier> đang chực chờ.
[――GÀÀÀÒ!!]
[Closer] gầm rống, điều khiển những <Offensive Slash Barrier> lơ lửng trên không hòng băm vằm Figaro thành trăm mảnh. Thế nhưng, ngay khoảnh khắc <Offensive Slash Barrier> chực chờ giáng xuống――cơ thể Figaro đột ngột nảy lên giữa không trung.
Nhìn kỹ mới thấy, cậu đã đập mạnh thanh kiếm bên tay phải vào một <Offensive Slash Barrier> trên không, mượn lực phản chấn để đẩy cơ thể tiếp tục bay lượn.
Ngay giây tiếp theo, Figaro dùng tay trái chộp lấy một thanh dao găm đang rơi tự do, phóng thẳng về phía [Closer].
[Closer] lập tức điều khiển <Offensive Slash Barrier> gạt phăng thanh dao găm, nhưng chỉ trong một tích tắc lơ là đó, bóng dáng Figaro đã biến mất khỏi tầm nhìn của nó.
Ngay sau đó, từ một góc khuất nào đó, một ngọn giáo lao đến ghim chặt chân [Closer] xuống đất.
[Hừ!!]
Phẫn nộ, nó mù quáng phóng <Offensive Slash Barrier> về hướng ngọn giáo vừa bay tới.
Một âm thanh vỡ vụn vang lên chát chúa. Nguồn cơn của âm thanh đó chính là thanh kiếm bên tay phải của Figaro――công cụ giúp cậu kiểm soát quỹ đạo bay.
Thanh kiếm bị <Offensive Slash Barrier> nghiền nát bấy, đẩy Figaro vào thế hoàn toàn tay không. Và tồi tệ hơn, xung quanh cậu lúc này chẳng còn bất kỳ món vũ khí nào có thể với tới.
[KẾT THÚC RỒI, HỠI KỲ PHÙNG ĐỊCH THỦ!!]
Từ cả bầu trời lẫn mặt đất, toàn bộ <Offensive Slash Barrier> bên trong hố sụt đồng loạt đổ dồn về phía Figaro đang lơ lửng trên không, tạo thành một chiếc lưới tử thần bủa vây. Cơ thể Figaro sẽ bị băm vằm thành từng mảnh nhỏ, và trận đấu sẽ khép lại――
[――!]
Ngay khoảnh khắc ai cũng đinh ninh kết cục đã định, Figaro bất ngờ vung chân phải... đạp thẳng vào bề mặt của thanh <Offensive Slash Barrier> lao đến nhanh nhất. Thay vì dùng kiếm để điều chỉnh tư thế, cậu lại dùng chính đôi chân trần của mình để lấy đà từ mặt phẳng của <Offensive Slash Barrier>, bật nảy thêm một lần nữa giữa không trung.
Lách mình qua những khe hở chật hẹp giữa vô số <Offensive Slash Barrier> đang hội tụ, cơ thể bị những lưỡi dao sắc lẹm cứa rách tơi tả――nhưng Figaro đã lách qua cánh cửa tử thần thành công.
Sự đáng sợ nằm ở sự liều lĩnh dám thực hiện một pha hành động điên rồ đến vậy.
Hay là ở thân thủ phi phàm đã biến điều điên rồ ấy thành hiện thực?
◇
Trước trận chiến này, một vị Đấu sĩ lão làng, và cả Shu, đều dùng chung một mỹ từ để mô tả Figaro.
Đó là "Nhân tài".
Đó không phải là lời châm biếm. Dưới con mắt của một Đấu sĩ dạn dày kinh nghiệm hay một kẻ từng tôi luyện võ thuật ngoài đời thực như Shu, cậu ta đích thực là một nhân tài hiếm có.
Thần kinh vận động, phản xạ, trực giác... chỉ cần lướt qua cũng đủ thấy sự xuất chúng vượt bậc của cậu. Chính vì thế, dẫu chỉ số có cao ngất ngưởng, nếu không có những kỹ năng ấy, cậu tuyệt đối không thể đọ sức ngang tay với [Closer] đến tận lúc này.
Chỉ vì đó là Figaro, nên cậu mới có thể trụ vững.
Một thanh niên sinh ra với cơ thể bệnh tật, chưa từng nhận thức được tài năng bẩm sinh, cũng chẳng có cơ hội phô diễn nó dù chỉ một chút. Thế nhưng, khi bước chân vào thế giới tự do này――ngay trong khoảnh khắc này, cậu đang bung tỏa toàn bộ tiềm năng ẩn giấu của bản thân.
◇
Sau khi vượt qua lưới tử thần <Offensive Slash Barrier>, Figaro dùng cả hai tay chộp lấy một món vũ khí đang rơi lơ lửng.
Tên của nó là [Blaze Axe].
Món vũ khí sở hữu lực tấn công hủy diệt nhất trong kho tàng của Figaro.
Đồng thời, cậu cũng tháo nốt chiếc nhẫn tăng DEX.
Từ thời khắc này trở đi, kỹ thuật là thứ thừa thãi. Cậu sẽ dồn nén toàn bộ sinh lực vào đòn tấn công duy nhất này... giáng thẳng xuống đầu [Closer] đang bị ghim chặt dưới mặt đất.
"CLOSEEEEEERRRRR!!"
[GÀÀÀÀO!!]
[Closer] cũng gầm lên đáp trả, đồng thời tung ra lưỡi đao định mệnh.
Đó là thanh kiếm ẩn giấu――chiếc <Offensive Slash Barrier> cuối cùng được giấu kín trong miệng [Closer]. Thanh kiếm được phóng ra từ trong miệng, găm thẳng vào yết hầu của Figaro, kẻ đang ở thế không thể chuyển hướng cũng chẳng thể gạt đòn――,
[――!?]
――Vậy mà, thanh kiếm ấy lại bất lực mất đà, chẳng thể xuyên thấu mục tiêu.
Cùng lúc đó, chiếc Brooch mà Figaro đang đeo――chiếc [Lifesaving Brooch]――vỡ vụn thành từng mảnh,
――Và rồi, lưỡi rìu của Figaro... đã chém đứt phăng đầu [Closer].
0 Bình luận