Superior Episode: Dance of Anima (WN) (Hết phần 1)

Chương 5: Hổ chắn cửa trước, Sói chặn cửa sau

Chương 5: Hổ chắn cửa trước, Sói chặn cửa sau

□ [Đấu Sĩ] Figaro

"Gấu nhận kèo này."

Chỉ bằng một câu nói ấy, Shu đã chấp nhận yêu cầu "Sát Thần" của nhóm ngài Drillmo. Trong khi tôi còn đang chần chừ, Shu dường như đã đưa ra quyết định ngay lập tức.

"Đằng nào thì, nếu chúng ta không xử lý con hổ đó, bọn gấu đây cũng chẳng thể nào thoát ra khỏi kết giới được đâu."

Quả thực, nếu kết giới không được giải trừ, trong trường hợp tồi tệ nhất, chúng tôi sẽ phải sống cả đời trong cảnh bị giam cầm giữa ngọn núi này. Tôi hoàn toàn không muốn thế. Nếu chuyện đó xảy ra, nơi này có khác gì thế giới bên kia đâu.

"...Mà, tùy tình hình, có khi đợi đến lúc người của các ông chết sạch thì con hổ cũng gỡ kết giới rồi bỏ đi đâu đó mất dạng thôi. Dù gấu chẳng hề mong đợi cái viễn cảnh đó xảy ra chút nào. Thế còn Figấu, cậu tính sao hả gấu?"

Nghe Shu hỏi vậy, tôi liền đáp:

"Tôi cũng làm."

Tôi cũng quyết định chấp nhận yêu cầu "Sát Thần" này.

[Nhiệm vụ [Thảo phạt — [Tuyệt Giới Hổ Closer] Độ khó: 8] đã phát sinh]

[Vui lòng kiểm tra màn hình Nhiệm vụ để biết thêm chi tiết]

Ngay khi tôi vừa đồng ý, hệ thống liền hiển thị thông báo nhận Nhiệm vụ...... Chà, kể từ lần đầu tiên lập Tổ đội khiêu chiến Nhiệm vụ rồi thất bại cho tới tận bây giờ, tôi mới lại nhìn thấy thông báo này đấy.

"C-Cảm ơn hai vị rất nhiều mogu!"

"Các người hãy để dành lời cảm ơn đến lúc gấu xong việc đi. Hơn nữa, ngay lúc này, thay vì rập đầu tạ ơn thì gấu có chuyện muốn hỏi hơn."

Đáp lại ngài Drillmo cùng những người dân đang cúi gập đầu tạ ơn, Shu lên tiếng cản họ lại rồi bắt đầu đặt câu hỏi.

"Lai lịch của con hổ đó và các người thì qua câu chuyện nãy giờ gấu cũng nắm được sơ sơ rồi. Nhưng các người thực sự không có chút manh mối nào về con sói kia sao gấu? Ngoài việc nó tạo ra được bầy sói bóng đen ra, nếu các người còn thông tin gì khác thì cứ kể hết ra đây gấu."

"Chúng tôi hoàn toàn không biết mogu..."

"Vậy sao. Thế các người có cách nào quan sát tình hình trên mặt đất... hay nói chính xác hơn là trận chiến giữa hổ và sói bên trong cái kết giới đen đó không gấu? Cứ mù mờ thế này thì gấu chả có cách nào 'thiết lập' chiến thuật để giành phần thắng cả."

"Nếu là chuyện đó... xin hai vị đợi cho một lát mogu."

Nói rồi, ngài Drillmo đứng dậy và rời khỏi chỗ ngồi. Trong hội trường lúc này chỉ còn lại tôi, Shu cùng những dân làng Người Chuột Chũi. Đưa mắt nhìn quanh, tôi thấy khuôn mặt của dân làng ai nấy đều hằn lên vẻ mỏi mệt tột cùng. Sự mệt mỏi ấy rõ rệt đến mức dẫu có khác biệt chủng tộc, tôi vẫn có thể dễ dàng nhận ra.

Âu cũng là lẽ đương nhiên.

Bọn họ đột nhiên bị bầy sói đáng sợ tấn công, đã thế sau đó lại còn bị chính con hổ mà mình hằng tôn thờ giam lỏng giữa ngọn núi này. Trong làng của họ hiện còn đang có nhiều người bị thương nặng, nếu không nhanh chóng đưa họ tới thành phố thì sẽ nguy hiểm đến tính mạng của họ. Và trên hết, để cứu lấy mạng sống của gia đình mình, họ buộc phải nhờ người khác ra tay sát hại vị thần mà mình hằng sùng bái...... Nếu bị đặt vào tình cảnh của họ, tâm trí lẫn thể xác suy sụp cũng là chuyện hoàn toàn dễ hiểu.

"Dạ thưa, ngài <Master>..."

Chợt, giữa lúc tôi đang miên man suy nghĩ, một cô bé nhỏ tuổi rụt rè lên tiếng gọi tôi. Tuy nhiên, dáng vẻ của cô bé dường như có chút sợ hãi khi đối diện với tôi...... À phải rồi, trong mắt bọn họ, <Master> vốn là những tồn tại mang sức mạnh vô cùng đáng sợ cơ mà.

"Có chuyện gì vậy em?"

Để tránh làm cô bé hoảng sợ, tôi cố gắng dùng chất giọng dịu dàng nhất có thể để hỏi thăm.

"Dạ, hai người, chuẩn bị đi xóa bỏ, cái bức tường đó, đúng không ạ?"

"......Ừm."

Nói một cách chính xác thì chúng tôi chuẩn bị đi giết con hổ từng là vị Thần Hộ Mệnh của họ. Thế nhưng, khái niệm "Sát Thần" có lẽ là một chuyện quá đỗi phức tạp đối với một đứa trẻ. Đối với cô bé này, việc bản thân đang bị giam cầm mới là hiện thực quan trọng nhất.

"Em xin anh ạ!"

Cô bé cúi gập người trước mặt tôi,

"Xin anh hãy cứu anh trai em với...!"

Mà thốt lên bằng giọng nói như chực trào nước mắt.

"Anh trai em sao?"

"Anh trai của con bé là một trong những chiến binh đã chiến đấu chống lại cuộc tập kích của bầy sói vừa qua, moguu..."

"............"

Nói cách khác, cậu ấy chính là một trong những người vẫn đang phải giành giật sự sống nơi ngưỡng cửa tử thần. Ngay lúc này đây, cô bé đang phải gồng mình chịu đựng nỗi sợ hãi tột cùng trước nguy cơ mất đi người thân. Những Người Chuột Chũi khác có mặt tại đây hẳn cũng mang chung một nỗi niềm như vậy.

"............"

Tôi nhất thời chẳng biết phải mở lời đáp lại ra sao.

Vì bản thân vốn chẳng làm được tích sự gì... nên từ thuở lọt lòng đến giờ, chưa một ai từng nhờ vả tôi chuyện gì cả. Kể cả lúc nãy, nếu Shu không lên tiếng quyết định trước... có khi tôi vẫn còn đang băn khoăn không biết nên trả lời ngài Drillmo thế nào.

"Xin hãy... cứu anh trai em!"

Thế nhưng.

"......Ừm."

Thế nhưng ngay lúc này... tôi thực sự muốn làm cho cô bé được yên lòng.

"Cứ giao cho bọn anh."

Tôi dốc hết tâm can để chọn lựa từng câu chữ,

"Bọn anh... nhất định sẽ cứu sống anh của em."

Mà nở một nụ cười rạng rỡ nhất có thể rồi cất lời hồi đáp.

"......Em cảm ơn anh ạ!"

Nét mặt cô bé bừng sáng hẳn lên, sự thay đổi đó rõ rệt đến mức ngay cả tôi cũng có thể dễ dàng nhận ra. Chắc hẳn cô bé đã phải chịu đựng những suy nghĩ u uất nặng nề đến nhường nào.

"Dạ, anh cầm lấy cái này ạ!"

Nói rồi, cô bé chìa một chiếc Brooch ra trước mặt tôi.

"Cái này là?"

"Là bùa hộ mệnh ạ! Ngày xưa, hồi bố mẹ em vẫn còn sống, họ đã tặng nó cho em..."

"Từ bố mẹ của em sao..."

Đó chẳng phải là một món kỷ vật vô giá đối với em ấy sao?

"Anh không nhận được đâu. Bởi vì, nó là chiếc bùa hộ mệnh rất quan trọng với em mà, đúng không?"

"Vâng, thế nhưng... anh trai đối với em còn quan trọng hơn... em rất muốn anh cứu sống anh ấy...."

Nói rồi, cô bé kiên quyết dúi chiếc Brooch vào tay tôi.

"......Anh hiểu rồi."

Tôi đành nhận lấy chiếc Brooch và cẩn thận trang bị nó vào ô Accessory duy nhất còn trống của mình.

"Bọn anh nhất định sẽ cứu sống anh trai em."

Nhìn chiếc Brooch bùa hộ mệnh vừa nhận từ tay cô bé, tôi thầm cất lời thề.

"Đã để hai vị phải chờ lâu mogu."

Chỉ một lúc sau khi tôi nhận chiếc Brooch từ cô bé, ngài Drillmo đã quay lại hội trường cùng với một bộ thiết bị nào đó. Bề ngoài của nó trông hệt như một chiếc gương soi toàn thân hình bầu dục.

"Thứ đó là gì thế gấu?"

"Đây là một trong những vật phẩm ma thuật mà tổ tiên chúng tôi từng mang từ Hoàng Hà tới, mogu. Nó có thể giúp chúng ta quan sát hình ảnh trong bán kính một kilomet, mogu."

Thứ này quả thực rất tiện lợi. Vốn dĩ nó được dùng làm camera giám sát hay thứ gì đó tương tự nhỉ? Tuy nhiên, nhìn lớp bụi phủ bên trên, có vẻ nó đã bị vứt xó một thời gian dài rồi.

"Thứ này có chạy ngon nghẻ không đấy gấu?"

"Vâng, mỗi năm chúng tôi đều bật nó lên một lần để kiểm tra tình trạng hoạt động mogu."

Ngài Drillmo chạm tay vào vật phẩm ma thuật mang hình dáng chiếc gương soi bằng những động tác có phần lóng ngóng. Ngay sau đó, một đoạn hình ảnh lập tức hiện lên trên mặt gương.

"Lên hình rồi. Đây chính là khung cảnh bên trong cái kết giới đen xì đó mogu."

"Đây là..."

Trong đoạn hình ảnh được chiếu lên, hai con cự thú đang lao vào chém giết nhau vô cùng ác liệt.

Một con là mãnh hổ mang trên mình bộ lông phủ độc một sắc xanh lam. Lông của nó không hề có những vằn vện nên trông cứ như một con báo, thế nhưng khuôn mặt đó rành rành là khuôn mặt của một con hổ.

Con còn lại là một con hắc lang. Dù nó mang bộ lông đen tuyền, nhưng không hiểu sao chỉ riêng phần lưng của nó lại nhuốm một màu đỏ rực.

"......?"

Khi hình ảnh hai con quái thú vừa hiện lên, không hiểu vì lý do gì, Shu lại nghiêng đầu thắc mắc.

"Con sói đó..."

Dù khá bận tâm không biết con sói đó có vấn đề gì, nhưng vì muốn tập trung vào trận chiến, tôi đành dời tầm mắt trở lại chiếc gương soi. Sức mạnh của hai con quái thú hiện lên trên mặt gương quả thực ở một đẳng cấp khác biệt. Dẫu chúng đều sở hữu thân hình khổng lồ, nhưng chúng lại di chuyển thoăn thoắt hơn hẳn những loài chó mèo cỡ nhỏ thông thường. Có lẽ do sự chênh lệch quá lớn về chỉ số AGI, đôi chỗ tôi thậm chí còn chẳng thể bắt kịp chuyển động của chúng.

Hơn nữa, năng lực mà chúng phô diễn cũng dị thường không kém.

Từ chính cái bóng của mình, con hắc lang triệu hồi ra vô số con sói — chính là bọn [Shadow Wolf] mà chúng tôi vừa chạm trán ban nãy. Hàng chục con sói con đồng loạt nhe nanh múa vuốt, lao thẳng về phía con hổ.

Thế nhưng, con hổ lại dễ dàng hóa giải tất cả. Nó tạo ra vô số lớp rào chắn hình tròn bán trong suốt lơ lửng giữa không trung, chặn đứng mọi đòn tấn công cảm tử của bầy sói. Hứng chịu cú va chạm mạnh từ đám [Shadow Wolf], lớp rào chắn chỉ khẽ rung rinh đôi chút chứ chẳng hề mảy may sứt mẻ. Ngay tức khắc, những lớp rào chắn ấy xoay tít, xé xác lũ [Shadow Wolf] hệt như một chiếc cưa vòng chạy điện. Ấy vậy mà con hắc lang vẫn chẳng hề nao núng, nó tiếp tục triệu hồi thêm hàng chục con [Shadow Wolf] mới.

"............Mạnh quá."

Đó là những lời tự nhiên bộc phát ra khỏi miệng tôi khi chứng kiến màn tử chiến giữa hai con quái thú. Sức mạnh của cả hai con đều vượt xa hoàn toàn những con quái vật mà tôi từng đối đầu trước đây. Nếu đem chúng ra so sánh thì cũng giống như đang đặt một cọng lông vũ và một quả tạ lên hai bàn cân vậy.

Thế nhưng, cùng lúc đó... lồng ngực tôi đập rộn rã.

Trái tim tôi đang đập rộn lên từng hồi, hệt như cái lần đầu tiên tôi được chiêm ngưỡng trận quyết đấu tại Đấu trường ở Linh Đô, hoặc thậm chí còn mãnh liệt hơn thế nữa.

Cảm giác này không phải là nỗi sợ hãi, mà là sự phấn khích tột độ. Đó là sự phấn khích khi được tận mắt chứng kiến màn đụng độ giữa những kẻ mạnh — và trước sự thật rằng bản thân tôi sắp sửa lao vào cuộc chiến với chúng.

"...Ngài Drillmo này. Dù yêu cầu của ngài chỉ là thảo phạt con hổ, nhưng gấu tiện tay xử luôn con sói đó có được không gấu?"

Mắt vẫn dán chặt vào đoạn hình ảnh trên mặt gương, Shu đột nhiên cất tiếng hỏi.

"Hả?"

"Dù chúng ta có tiêu diệt được con hổ thì khả năng cao là con sói cũng chẳng chịu rút lui đâu gấu. Nếu thế thì tốt nhất là dọn dẹp luôn cả con sói đó."

Đó là một lý lẽ hoàn toàn hợp lý.

Mục đích chính của chúng tôi là giải trừ lớp kết giới đang cản trở lối thoát ra thế giới bên ngoài, đồng nghĩa với việc bắt buộc phải thảo phạt con hổ kia. Nhưng đó chỉ là vấn đề của phe chúng tôi, mục đích đó chẳng liên quan gì đến con sói cả. Ngay khi chúng tôi xen vào trận chiến... dẫu con hổ có gục ngã đi chăng nữa thì khả năng cao là con sói sẽ quay sang tấn công chúng tôi hoặc những Người Chuột Chũi. Nếu đang trong lúc di tản người bị thương mà lại bị nó tập kích thì hậu quả quả thực không dám nghĩ tới.

"V-Vâng, tôi hiểu rồi. Trăm sự nhờ cậy cả vào hai vị mogu!"

"Cả Figấu nữa, cậu không ý kiến gì chứ gấu?"

"Ừ."

[Nhiệm vụ [Thảo phạt — [Cô Lang Quần Ảnh Fieru] Độ khó: 8] đã phát sinh]

[Vui lòng kiểm tra màn hình Nhiệm vụ để biết thêm chi tiết]

Ngay khi tôi chấp thuận, thông báo phát sinh Nhiệm vụ lại một lần nữa hiện lên.

"...Thật không ngờ, dù còn chưa hoàn thành trót lọt một Nhiệm vụ nào mà giờ tôi lại phải gánh trên lưng tới hai cái Nhiệm vụ Độ khó 8 cùng một lúc."

"Đó cũng là do thời thế đưa đẩy thôi gấu. Mà, nếu muốn chơi bài an toàn thì chúng ta cứ việc ngồi đợi cho đến khi một trong hai con ngủm củ tỏi, rồi xông ra tung đòn kết liễu con đang sức tàn lực kiệt còn lại là xong. Nhưng thôi, bỏ qua cách này đi gấu."

Đúng là vậy nhỉ.

"Bọn chúng đã giết nhau ròng rã cả tuần trời mà trông vẫn còn sung sức chán gấu. Ai mà biết chừng nào trận chiến này mới ngã ngũ... đằng này chúng ta cũng đâu có nhiều thời gian để mà rảnh rỗi chờ đợi, đúng không gấu?"

Những người bị thương nặng trong làng lúc này đều đang mấp mé bên bờ vực sinh tử. Nếu trận chiến giữa hai con quái thú kia còn kéo dài thêm một tuần nữa... e rằng phần lớn những người trọng thương sẽ không qua khỏi. Chúng tôi phải giải trừ kết giới và nhanh chóng chuyển họ tới thành phố trong thời gian sớm nhất có thể.

"Mà, thật lòng thì gấu ước gì ông Drillmo cất tiếng gọi từ hồi một tuần trước cơ, nhưng thôi thế này cũng không sao gấu. Nhờ thế nên giờ mới có mặt Figấu ở đây."

"Đang tin tưởng vào tôi đấy à?"

"Phải. Một kẻ hễ đối mặt với khó khăn thử thách là lại rạo rực hết cả lên như cậu, ăn đứt mấy gã chưa đánh đã vội vàng bỏ cuộc đấy gấu."

Tuy đúng là tôi đang thấy rất phấn khích thật.

"Tôi... đang rạo rực sao?"

"Cậu thử lấy gương ra soi đi gấu, mặt cậu đang cười toét ra kìa."

Ra là vậy.

Hóa ra tôi đang rạo rực.

Mỗi lần bắt gặp cụm từ "rạo rực" trong mấy cuốn sách, vì bản thân chưa từng được trải qua nên tôi chẳng thể nào mường tượng ra nổi cái cảm giác đó. Nhưng hiện tại... mọi chuyện đã khác.

"Phải rồi. Dù cũng có chút sợ hãi... nhưng tôi lại thấy hơi mong chờ trận chiến này đấy."

Đây, chính là ý nghĩa thực sự của hai chữ "rạo rực".

Dù mang trong mình nỗi sợ hãi trước thềm một trận chiến nguy hiểm, nhưng đan xen trong đó vẫn có cả cảm giác lâng lâng sảng khoái.

Việc mang cái suy nghĩ đó trong một tình huống khẩn cấp thế này thì có lẽ hơi thất kính... nhưng lúc này đây, lần đầu tiên trong đời, tôi đang cảm nhận được sự rạo rực sục sôi trong từng mạch máu.

"Cậu đích thị là Figấu não cơ bắp rồi gấu."

"Tôi không nghĩ vậy đâu. Nhưng bỏ qua chuyện đó đi, Shu nghĩ chúng ta có thể đánh được đến đâu?"

Dẫu cho sắp sửa lao vào tử chiến, nhưng hai con quái thú kia thực sự ở một đẳng cấp sức mạnh hoàn toàn khác biệt so với chúng tôi. Chúng tôi làm gì có chỗ cho sự dư dả, mà ngay từ đầu, việc liệu có cơ hội giành được phần thắng hay không vốn đã là một ẩn số...

"Nah, chúng ta sẽ thắng!"

Shu nói vậy một cách đầy quả quyết.

"Vậy khả năng chiến thắng của chúng ta là bao nhiêu?"

"Khả năng á? Thấp lắm, sao mà cao được. Cả hai con quái đó đều vượt trội hơn chúng ta rất nhiều, mà lại còn lù lù ra tận hai con. Tỷ lệ thành công mà cao thì mới là chuyện lạ đấy."

Trưng ra cái điệu bộ cợt nhả như vậy xong,

"Tuy nhiên,"

Shu lại tiếp tục, một cách nghiêm túc.

"Những khả năng vẫn luôn luôn ở đó, song hành cùng với ý chí của chúng ta.

Mặc cho chúng có nhỏ bé đến đâu, mặc cho chúng có nằm sau bao nhiêu số không ở phía bên kia dấu thập phân đi chăng nữa... chúng vẫn luôn tồn tại.

Cái gọi là "bất khả thi" chỉ xảy đến khi mà ta đã từ bỏ việc chạm tới tương lai mà mình ước mong

Chừng nào ý chí của ta còn chưa bỏ cuộc, chừng nào ta còn không ngừng đưa ra những lựa chọn để đi tới tương lai mà ta mong muốn, thì dù có ở bên kia dấu thập phân, khả năng ấy sẽ không bao giờ biến mất!"

Phải chăng đó là những chân lý mà cậu ấy đã đúc kết được trong suốt quãng đời vừa qua của mình? Cậu ấy đang nắm giữ trong tay những lý lẽ mà một kẻ chỉ biết nhởn nhơ qua ngày đoạn tháng như tôi vĩnh viễn không thể nào tự mình ngộ ra được.

"Chính vì thế, để chộp lấy cái khả năng chiến thắng đó, tôi sẽ chơi tất tay. Chỉ đơn giản vậy thôi. Cậu hiểu không, Figaro?"

"Khả năng... sao."

Nghe những lời cậu ấy nói và nhận được câu hỏi từ cậu ấy, tôi ngoái nhìn lại sinh mệnh của chính mình.

Khả năng.

Đó là... một thứ không hề tồn tại trong cái thế giới đóng kín, nơi tôi chẳng thể làm gì ngoài việc bất lực nằm một chỗ.

Bởi vì cuộc đời tôi chỉ là một giấc ngủ dài trong chiếc nôi của tình yêu thương.

Bởi vì ngay từ đầu, tôi vốn làm gì có cái tương lai nào để mà khao khát nắm lấy.

Vậy nên...

"Chỉ cần nó tồn tại, thế là đủ rồi."

"Phải phấn chấn thế chứ gấu!"

Vừa vỗ vỗ lên vai tôi, Shu vừa nhoẻn miệng cười. Dĩ nhiên nét mặt của bộ đồ thú chẳng hề mảy may suy suyển dù chỉ là một gợn nhỏ, nhưng tôi có cảm giác người bên trong đó thật sự đang mỉm cười.

"Chiến thôi Figấu. Chúng ta đi diệt trừ con hổ và con sói đó nào gấu."

"Ừm. Cùng làm thôi, Shu."

Tôi và Shu nhẹ nhàng đập mu bàn tay vào nhau.

Hệt như cách mà những người "Chiến hữu" từ thuở xa xưa vẫn thường hay làm.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!