Superior Episode: Dance of Anima (WN) (Hết phần 1)
Chương 1: Khởi đầu của anh ta
0 Bình luận - Độ dài: 2,823 từ - Cập nhật:
□ Năm 2043 tại Vương quốc Anh, Vincent Myers
Có một lần, tôi đã thử ngẫu hứng gieo mấy vần thơ này lên một diễn đàn mạng.
"Sinh ra quý tộc lâu đời,
Nay là tài phiệt rạng ngời giàu sang.
Một đời nhung lụa bình an,
Mẹ cha yêu dấu muôn ngàn chở che.
Khách qua cõi mạng lắng nghe,
Như vậy hạnh phúc trọn bề hay không?"
Câu trả lời mà tôi đã nhận được, ngoại trừ những bình luận cộc lốc kiểu "Đừng có viết mấy thứ vớ vẩn nữa", thì đại đa số đều là "Chắc chắn là hạnh phúc rồi". Nhắc mới nhớ, đoạn thơ đó toàn vạch ra những điều tốt đẹp. Thế nên, để sát với thực tế hơn, tôi đã sửa lại thành thế này”
"Sinh ra quý tộc lâu đời,
Nay là tài phiệt rạng ngời giàu sang.
Một đời nhung lụa bình an,
Mẹ cha yêu dấu muôn ngàn chở che.
Nhưng mang bạo bệnh khắt khe,
Trái tim yếu ớt cận kề tử sinh.
Nằm yên giữ vẹn thân mình,
Vui buồn cũng nén, lặng thinh qua ngày.
Khách qua cõi mạng chốn này,
Nhìn xem hạnh phúc có đầy được không?"
Lần này đã bắt đầu xuất hiện một vài ý kiến cho rằng "Đó không phải là hạnh phúc", nhưng phần lớn các ý kiến vẫn nghiêng về đáp án "Như vậy là hạnh phúc".
Chắc là vậy rồi. Nhìn nhận khách quan, hoàn cảnh đó quả thực rất đáng ghen tị. Dù vậy, đứng trên góc độ chủ quan của tôi mà nói...
"Mình...cũng chẳng hạnh phúc cho lắm."
Tôi—Vincent Myers, vừa lẩm bẩm vừa nhìn những câu trả lời trên mạng cho bài đăng của mình.
◇
Mười chín năm trước, vào năm 2024, tôi cất tiếng khóc chào đời với tư cách là con trai trưởng của chủ tịch Myers Concern, một trong những tập đoàn tài phiệt hàng đầu Vương quốc Anh. Ngay từ khi lọt lòng, tôi đã mang trong mình bệnh tim bẩm sinh. Căn bệnh rất quái ác, chỉ cần nhịp tim của tôi tăng nhanh, cơn đau tim sẽ phát tác.
"Nếu tĩnh dưỡng thì không sao, nhưng chỉ cần vận động hay xúc động mạnh là sẽ đe dọa đến tính mạng".
Đó là một căn bệnh kỳ lạ như thế đấy. Nhờ sinh ra trong nhung lụa, tôi đã được chạy chữa khắp nơi ngay từ lúc còn ẵm ngửa, nhưng rốt cuộc bệnh vẫn không thể khỏi hoàn toàn. Cha tôi đã tận dụng mọi nguồn lực tài chính và các mối quan hệ, thử thay thế trái tim tôi bằng những công nghệ y tế tiên tiến nhất thế giới... thế nhưng không hiểu vì lý do gì, căn bệnh vẫn tái phát. Có vẻ như đây là một ca bệnh chưa từng có tiền lệ, khiến cả những danh y hàng đầu thế giới cũng phải bó tay. Dẫu rất đau lòng trước sự thật đó, cha mẹ tôi vẫn thật tâm vui mừng vì ít ra tôi vẫn giữ được tính mạng.
"Con phải sống trọn vẹn cuộc đời của mình. Vì mục đích đó, cha mẹ sẵn sàng dốc hết sức giúp con". Cảm giác vòng tay cha ôm chặt lấy tôi lúc nói những lời ấy, đến giờ tôi vẫn còn nhớ rõ.
"Vì chúng ta là cha mẹ của con mà. Mẹ yêu con, Vince bé bỏng". Tôi vẫn nhớ còn như in nụ hôn mẹ âu yếm đặt lên má mình.
Tôi thật sự nghĩ... họ là những bậc sinh thành tuyệt vời nhất.
Vì mang một cơ thể yếu ớt như vậy nên tôi không thể kế thừa sự nghiệp của cha. Nhưng may mắn thay, tôi vẫn còn một đứa em trai. Em trai tôi... Keith là một đứa trẻ ưu tú, em ấy chưa từng xem thường người anh trai vô dụng này, mà luôn nhìn thẳng vào tôi và dõng dạc nói: "Em sẽ cố gắng thay cả phần của anh!". Nó quả là một người em trai tuyệt vời.
Tôi đã được sinh ra trong một gia đình tốt, có cha mẹ hiền từ, có một người em trai ngoan ngoãn... được như thế này mà còn than là bất hạnh thì tôi đúng là một kẻ ích kỷ. Tôi cũng không hề nghĩ mình bất hạnh.
Nhưng tôi cũng chẳng nghĩ mình hạnh phúc.
Bỏi vì, đôi chân này của tôi chưa một lần được sải bước chạy trên mặt đất.
Giới hạn vận động của tôi chỉ dừng lại ở những buổi đi dạo nhẹ nhàng không gây áp lực lên tim. Nếu chạy nhảy, mạng sống của tôi sẽ gặp nguy hiểm.
Bởi vì, trái tim này chưa một lần được đập rộn ràng thỏa thích.
Nhịp tim cứ tăng là tôi lại chạm đến ngưỡng cửa tử thần, thế nên tôi không thể xem những bộ phim mang tính kích động hay tạo ấn tượng mạnh. Tôi chỉ có thể đọc sách hay lướt mạng, nhưng ngay cả thế, hễ đoạn văn nào khiến tôi cảm thấy phấn khích một chút là tôi phải lập tức ngừng đọc.
Bởi vì, cuộc đời của tôi chẳng có sự tuyệt vọng, nhưng cũng chẳng tồn tại hy vọng.
Từ lúc bắt đầu nhận thức được vạn vật xung quanh, tôi chỉ biết cố gắng đọc sách sao cho tim không bị kích động, tôi chỉ biết ngắm cảnh, chỉ biết ăn, suy nghĩ, ngủ nghỉ, và tồn tại. Đây là một cuộc đời chẳng khác gì thực vật. Pascal từng nói "Con người là một cây sậy biết suy nghĩ", nhưng trong hoàn cảnh của tôi, đó hoàn toàn không phải là phép ẩn dụ.
Tôi rất may mắn.
Tôi đã được cứu rỗi.
Nhưng, tôi chưa từng cảm nhận được sức sống.
Tôi chưa từng được trao cơ hội để phát huy hết giới hạn của bản thân.
Chưa một lần nào... tôi được đốt cháy sinh mệnh, được sống một cách cuồng nhiệt.
Một cuộc đời êm đềm, nhưng hoàn toàn khép kín.
Đó chính là cuộc đời của Vincent Myers.
◇
Chuyện xảy ra vào một ngày nọ, Keith ôm theo một gói bưu kiện được bọc như quà tặng chạy tới, "Anh hai! Hôm nay em mang đến một thứ tuyệt vời lắm! Thật sự rất đỉnh luôn!".
"Đó là cái gì thế, Keith?"
"Là game! Hôm qua vừa có một tựa game siêu hay ra mắt đấy, anh hai!"
"Game sao?"
Nhìn kỹ thì thấy đó là một gói quà có giấy gói sặc sỡ, đúng là trông giống như đang chứa đồ chơi hay game gì đó thật. Keith đã tốt nghiệp cấp hai, giờ đang học trung học và bắt đầu chuẩn bị từng bước để kế thừa sự nghiệp của cha nên hẳn là em nó phải bận rộn lắm mới phải...
"Đây là món quà em dành tặng anh đó!"
"Keith này... Anh thì làm sao chơi game..."
Đúng vậy, khác với đọc sách, game và phim ảnh rất dễ gây kích thích mạnh. Trước đây, chỉ một lần duy nhất cùng gia đình đi xem nhạc kịch opera, tôi đã suýt lên cơn đau tim và phải rời đi giữa chừng. Do đó, bình thường tôi luôn tránh xa những loại hình giải trí này...
"Không phải thế đâu! Đây là VRMMO! Hơn nữa còn là 'hàng thật' đấy!"
"VRMMO á? Hàng thật á?"
Theo lời Keith giải thích, tựa game này là một thứ giống hệt tiểu thuyết khoa học viễn tưởng, nơi chỉ có tinh thần của người chơi được đưa vào thế giới ảo. Trong khoảng thời gian đó, cơ thể thực sẽ không bị ảnh hưởng, nên không cần lo lắng về việc hưng phấn dẫn đến phát tác bệnh tim. Thế nên em ấy bảo tôi cũng có thể chơi được.
"Thế thì, tuyệt quá nhỉ..."
Thứ này đột phá đến mức khó tin.
Tôi thường xuyên lên mạng để cập nhật tin tức xã hội, nhưng ngay cả những bản tin về công nghệ tối tân nhất cũng chưa thấy đề cập đến trình độ này. Hơn nữa, việc chỉ tách tinh thần ra mà không ảnh hưởng gì đến thể xác quả thực là một ý tưởng kỳ lạ. Dù nói là VRMMO nhưng vẫn phải dùng bộ não người thật để tiếp nhận và xử lý thông tin, làm sao có chuyện cơ thể không bị tác động chứ. Đến ngay cả trong giấc mơ, đôi khi nhịp tim cũng có thể tăng vọt lên cơ mà.
"Cứ thử mới biết được! Chẳng phải trong game anh cũng có thể tha hồ cử động theo ý muốn hay sao!"
"Haha..."
Dù cho tựa game này có đúng như những gì quảng cáo đi chăng nữa, thì nó rốt cuộc vẫn chỉ là game. Có cử động được thì đó cũng chỉ là một cơ thể ảo mà thôi...
"..."
Nhưng mà, ngay cả khi là hàng giả tạo... có lẽ nó vẫn tốt hơn thân xác hiện tại của tôi rất nhiều.
"Vậy thì chúng ta mau đăng nhập thôi! Em cũng đã mua một bản cho mì—"
"Cậu chủ Keith! Thầy gia sư đang đợi ở phòng cậu đấy ạ!"
"Oái!?"
Keith thốt lên một tiếng, rồi với vẻ mặt vô cùng nuối tiếc, em ấy bị cô hầu gái Martha kéo tay lôi ra khỏi phòng tôi. Trước khi đi khuất, em ấy còn để lại một câu: "Anh cứ chơi trước đi nha—".
Và thế là, trong phòng chỉ còn lại tôi và gói bưu kiện.
"...Nên làm thế nào đây."
Tuy tôi vẫn hơi phân vân không biết mình có thực sự chơi game được không... nhưng Keith đã cất công chuẩn bị cho, có lẽ mình nên thử một phen.
Tôi cẩn thận mở gói bưu kiện và bóc hộp game ra, bên trong là một thiết bị có hình dáng giống như mũ thực tế ảo. Sau khi ôi đọc qua sách hướng dẫn, để đề phòng, tôi vẫn đeo nguyên thiết bị đo nhịp tim, sau đó mới cẩn thận đội chiếc mũ lên đầu. Bằng cách này, nếu lỡ cơn phát tác xảy ra trong lúc chơi, những người hầu cận sẽ ngay lập tức chạy tới.
"Thế thì..."
Sau khi đã chuẩn bị đâu vào đấy... tôi rụt rè bật công tắc khởi động game.
◇
Trong khoảnh khắc tiếp theo, tôi thấy mình đang đứng trước sân của một dinh thự nào đó.
"Ủa...?"
Thoạt đầu tôi cứ ngỡ đây là dinh thự nhà Myers... nhưng nơi này nhỏ hơn nhà tôi khá nhiều.
"Đây là đâu vậy. Hơn nữa, mình đến chỗ này từ lúc nào..."
"Chuyện đooooó xảy ra ngay vào khoảnh khắc ngài bật công tắc game đấy thưa ngàaaaai."
"!?"
Không biết từ lúc nào, dù có lặp lại bao nhiêu lần đi nữa thì vẫn là không biết từ lúc nào... đã có một gã đàn ông đứng ngay sát bên cạnh tôi. Gã đội một chiếc mũ lụa chóp cao màu mè to gần bằng cái đầu của gã, và khoác trên mình một bộ âu phục cũng sặc sỡ không kém...... Đó là một bộ trang phục kỳ quặc mà chẳng đời nào xuất hiện ngay cả trong các cuốn tạp chí thời trang lập dị nhất.
"Ái chà, tttthất lễ quá. Tôôôi là AI quản lý số chíiiin của <Infinite Dendrogram> này, tên là Mad Hattttter."
Gã đàn ông đội mũ tự giới thiệu bản thân bằng một ngữ điệu nghe rất lạ tai. Nhưng mà, gã thợ làm mũ Mad Hatter... giống trong Alice ở xứ sở thần tiên sao? Tôi không rành lắm, có lẽ tựa game này lấy chủ đề là truyện cổ tích chăng.
Nghĩ đến đó, tôi chợt nhận ra.
"...Game?"
"Vâââng, nơi đââây là gaaaaame. Ngài đang ở bên trong <Infinite Dendrogram> đấấấy ạ."
Đây mà là trong game sao? Nhìn kiểu gì cũng thấy nó giống hệt như thế giới thật. Bầu không khí mang theo mùi hương của cỏ cây hoa lá trong vườn, và những ngọn gió lướt qua da thịt còn có cả nhiệt độ nữa.
"Nếu vậậậy, xin ngài cứ bay nhảy chạy vòng quanh mà kiểm chứng điii."
Gã thợ làm mũ buông một câu nhẹ bẫng như không có gì. Nhẹ bẫng như không... gã thốt ra một điều mà cả đời này tôi tuyệt đối không thể làm được.
"...Tôi chạy, được chứ?"
"Dạ? Vâââng, điều đó đưươương nhiên rồi. Xin ngài cứ thoải mái trải nghiệm độ chân thậật của <Infinite Dendrogram> đi ạ."
Được gã thợ làm mũ giục, tôi chậm rãi cất bước trong khoảng sân.
"..."
Một bước, hai bước, rồi lại thêm nhiều bước nữa.
Từng chút, từng chút một, tôi đẩy nhanh tốc độ bước chân.
Đến khi nhận ra, tôi đã chạy băng băng khắp khu vườn.
"Haha, hahaha hahahaha..."
Đây là lần đầu tiên trong đời... tôi được sải bước chạy hết tốc lực.
A, ra là vậy.
"Hahahahahahahahahahahahahahahaha!!!!!!"
Thì ra chạy bộ, là cảm giác thế này đây...
◇
Sau mười phút mải miết chạy, tôi nằm ngửa trên bãi cỏ, thở dốc từng cơn. Việc vận động quá sức đến mức đứt hơi thế này, cũng là trải nghiệm lần đầu tiên trong đời tôi.
"Ngài vất vả rôồôi nhỉ. Nhưng mà tttại sao ngài lại phải dốc hết sức bình sinh như vậy ccccứ?"
"Bởi vì, từ trước tới nay, tôi chưa từng, được làm chuyện này, bao giờ..."
A, tôi cảm nhận được nhịp đập của con tim. Rõ ràng nơi đây chỉ là một thế giới game giả tạo. Đáng lẽ ra đây là lần đầu tiên tôi có được cảm giác này.
Thế mà toàn thân tôi lại cảm nhận được... rằng mọi thứ đều là "hàng thật".
"Chúng ta bắt đầầầu phần Hướng Dẫn được chưa ạạạ?"
"Ừm, nhờ anh nhé... tôi cứ nằm như vậy có được không?"
"Ngài cứ tttthoải mái ạ."
Sau đó, tôi được gã thợ làm mũ giải thích đủ thứ.
Do hầu như chẳng có chút kinh nghiệm chơi game nào nên tôi đã đặt ra rất nhiều câu hỏi, nhưng gã thợ làm mũ vẫn kiên nhẫn đáp lời mà không hề tỏ ra khó chịu. Rồi đến khâu tạo nhân vật, tôi đã hỏi một điều.
"Liệu anh có thể mô phỏng lại hình dáng của tôi nếu như tôi lớn lên khỏe mạnh bình thường không?".
Gã thợ làm mũ nói "Cóoo thể ạ" và chuẩn bị cho tôi một Avatar như thế.
"......A."
Chỉ vừa thoạt nhìn, tôi đã phải nín thở.
Có lẽ tự mình nói ra thì hơi kỳ, nhưng tôi thực sự khao khát được như Avatar của chính bản thân mình. Khi nghĩ "A, thì ra, nếu khỏe mạnh mình sẽ trông như thế này đây"... nước mắt tôi cứ thế tuôn rơi. Phần hướng dẫn tiếp tục diễn ra, sau khi cấy ghép <Embryo> và chuẩn bị kết thúc, gã thợ làm mũ bỗng cuống cuồng nói.
"Xiiiin lỗi ngài. Chúng ta vẫẫẫn chưa thiết lập têêên nhân vật."
"Tên nhân vật?"
"Vâââng, là tên đấy ạ. Đáng lẽ ra ngài phải đặt tên từ sớớớm rồi cơ, lỗi này là do tôôôi. Tại vì tôôôi cũng mới bắt đầu làm việc thôôôi."
Ra là vậy, thế thì mình sẽ không dùng tên thật là Vincent nữa. Nhưng mà tên... Mình đặt tên gì thì được nhỉ......
Trong đầu tôi, chỉ chợt lóe lên một cái tên duy nhất. Đó là về vở opera ngày hôm đó, về lần duy nhất tôi đi xem cùng gia đình của mình. Dù tôi đã rất háo hức mong chờ... nhưng tôi lại phải rời đi giữa chừng, không được xem trọn vẹn buổi biểu diễn ấy.
Tên của nhân vật chính trong vở opera đó là...
"...'Figaro'."
"Ngài chọn cáiii tên đó sao ạ?"
"Ừm."
Lần này, tôi sẽ không rời đi giữa chừng nữa. Tôi đã đặt cái tên ấy với lòng quyết tâm và sự kỳ vọng như vậy.
Trong trò chơi này, tôi sẽ để trái tim mình tự do cất lên những nhịp đập rộn ràng.
"Tôi là... 'Figaro'."
Đáp lại lời tuyên bố của tôi, gã thợ làm mũ vỗ tay tán thưởng.
"Cầu chúúúc cho ngààài, có được những tháng ngày tự dooooo!"
Và thế là trong chớp mắt, khu vườn biến mất—tôi bị ném ra giữa bầu trời rộng lớn nhìn xuống thế giới bên dưới. Nơi tôi hướng đến là điểm xuất phát mà mình đã chọn—"Legendaria".
Bằng cách đó, tôi—người chơi sau này được mệnh danh là [Siêu Đấu Sĩ] Figaro, đã chính thức đặt chân vào thế giới của <Infinite Dendrogram>.
0 Bình luận