Phần Một: Xuân Đến [ĐÃ HOÀN THÀNH]

Chương 11

Chương 11

“Ư... Khó quá đi mất!”

Nghe tiếng rên rỉ đầy nản chí của Koharu, Shirosaki nhìn xuống tờ hồ sơ cá nhân với những khoảng trống trắng xóa trên bàn. Sau khi ăn trưa xong, cả hai quay về phòng để cô tập viết, nhưng với cái tính vừa bồng bột lại chóng chán, Koharu đã quyết định viết thử tờ đơn đăng ký luôn. Có vẻ mọi chuyện chẳng suôn sẻ gì cho cam, cô nàng cứ loay hoay, vò đầu bứt tai mãi không xong.

“Khó chỗ nào?”

“Chỗ 'Năng khiếu' với 'Sở thích' này.”

Koharu chỉ tay vào cột đó. Shirosaki cũng từng có thời gian phải vật lộn, đấu tranh kịch liệt với những câu hỏi hóc búa này.

“Năng khiếu thì còn tùy... nhưng sở thích đúng là một cái bẫy khó chịu thật.”

Khuyển Nhân trong Dream Box chỉ biết quanh quẩn tập luyện cùng nghiên cứu viên hoặc ngoan ngoãn tự kỷ trong phòng. Thực tế làm gì có cái gọi là sở thích, Shirosaki khẽ cau mày suy nghĩ. Đây là một ma trận tinh vi, nếu cô ghi thứ gì đó quá cá tính hay lệch chuẩn, chúng sẽ đánh trượt ngay vòng gửi xe. Điều chúng cần ở một Khuyển Nhân là sự phục tùng, hòa tan và trung tính.

“Cứ ghi là 'Đọc sách' đi. Với trường hợp của cô thì cũng chẳng hẳn là nói dối.”

Shirosaki mỉm cười gợi ý. Ở cái đất nước này, số người ghi như vậy vào cột sở thích trong sơ yếu lý lịch nhiều không đếm xuể. Một quốc gia coi trọng việc triệt tiêu cá tính như Nhật Bản thì điều này chẳng có gì lạ. Khuyển Nhân và người Nhật, suy cho cùng cũng có những nét tương đồng đến nực cười.

“Sở thích gì chứ, với tôi đó là việc làm hằng ngày rồi.”

“Với tư cách là một độc giả, câu trả lời đó xứng đáng điểm mười đấy.”

“Này, thế còn Shirosaki, sở thích của anh là gì?”

“À, tôi chưa nói nhỉ. Là nhiếp ảnh.”

“Hừm. Anh thích xem ảnh kiểu gì?”

“Không phải xem, là chụp cơ. Phong cảnh này... những con phố cổ, hay con đê chắn sóng bên bờ biển.”

Ánh mắt Koharu bừng sáng như muốn nói "Bất ngờ thật đấy". Shirosaki chẳng cần dùng đến cái đầu nghiên cứu viên cũng đoán được cô đang khao khát điều gì.

“Ảnh anh chụp là về thế giới bên ngoài đúng không?”

“Phải. Muốn xem không?”

“Có!”

“Được thôi. Nhưng trước tiên phải tập viết cho xong tờ hồ sơ này đã.”

“...Uể.”

Một tiếng rên rỉ thất vọng đầy thảm hại. Shirosaki lấy lại tinh thần, đưa mắt nhìn luân phiên giữa Koharu và tờ hồ sơ.

“Ngày xưa khi bị hỏi về sở thích, tôi cũng toàn ghi là đọc sách đấy thôi. Chụp ảnh đôi khi không được lòng người ta lắm. Đọc sách là một sở thích an toàn, tuy không phải xuất sắc nhất nhưng là lựa chọn ổn nhất ở mọi nơi.”

“Anh cũng đọc sách à?”

“Chẳng bao giờ. Tôi chỉ biết mỗi Shakespeare thôi.”

“Hừm...”

“Lại lạc đề rồi. Nào, viết nhanh đi.”

Koharu miễn cưỡng đặt bút. Tiếng bút chì cọ xát vào giấy sột soạt vang lên đều đặn trong căn phòng.

“...Cảm giác cứ như đang viết những điều không có thật ấy. Tôi thích sách thật, nhưng đó là thói quen rồi. Tôi cứ đọc đi đọc lại mỗi cuốn 'Hoàng tử bé' thôi mà.”

Ký ức thời sinh viên ùa về, Shirosaki khẽ gật đầu đồng tình với lời nói của cô.

“Tôi hiểu cảm giác đó. Trong mấy loại giấy tờ công đức này, hễ cứ viết thật lòng về bản thân là kiểu gì cũng bị mắng.”

“Tại sao sống thật với chính mình lại bị mắng chứ?”

“Có lẽ phía bên kia muốn biết những 'kẻ thách thức' như chúng ta có thể giả tạo đến mức nào chăng.”

“Người lớn thật là quái đản.”

Koharu dùng bút chì gõ lộc cộc xuống bàn, rồi đưa mắt nhìn xuống khoảng trống tiếp theo.

“Tiếp theo, năng khiếu thì viết gì đây?”

“Năng khiếu à... Koharu, cô thực sự không có thế mạnh gì đặc biệt sao?”

“Hừm. Tôi đang nghĩ đây, chắc chỉ có mỗi việc trốn tránh ánh mắt người khác thôi.”

“Tránh né con người?”

“Vì tôi sợ đám người lớn xung quanh nên hằng ngày toàn phải sống kiểu lẩn như chạch vậy...”

Shirosaki nhớ lại thói quen sinh hoạt né tránh đám đông của cô. Sực nhớ ra một điểm mâu thuẫn, anh liền hỏi:

“Nhưng cô hay ra sân trong ngủ mà? Chỗ đó lộ thiên, nhiều người qua lại, tôi thấy lạ từ lâu rồi. Tại sao cô lại ra đó?”

“Tắm nắng.”

“Hở?”

“Nằm trên cỏ dưới ánh mặt trời sướng lắm.”

“...Thế năng khiếu ghi là 'Sống tùy hứng' nhé?”

“Đừng có trêu tôi!”

Koharu phụng phịu, đôi má hơi phồng lên. Thấy lời khuyên của Shirosaki chẳng đáng tin, cô nàng quyết định tự mình vắt óc suy nghĩ, tay xoay xoay cây bút chì đầy vẻ đăm chiêu. Nhưng ngay lúc đó, một tiếng *rắc* khô khốc vang lên.

“A.”

Koharu giật mình, nhìn xuống cây bút chì HB đã nát vụn trong lòng bàn tay phải. Những mảnh gỗ và ruột chì rơi lả tả xuống tờ hồ sơ và mặt bàn. Đây đã là cây thứ ba trong ngày rồi.

Shirosaki bật cười nhẹ, đút một cây bút chì mới vào máy gọt tự động. Sau khi gọt nhọn, anh đưa nó cho cô.

“Đây.”

“Cảm ơn Shirosaki. Xin lỗi nhé...”

“Vắt óc suy nghĩ thì cũng phải để ý cái tay chứ? Trong lúc thi viết mà bẻ gãy bút là bị trừ điểm đấy.”

Sức mạnh của Khuyển Nhân vượt xa con người. Những sản phẩm dành cho con người như cây bút chì này không chịu nổi lực ép vô tình từ chúng. Những vật dụng sinh hoạt thường ngày, kể cả đồ điện gia dụng, thực ra lại rất mỏng manh trước đôi tay ấy. Nếu một Khuyển Nhân cứ liên tục làm hỏng đồ đạc, chủ nhân của chúng sẽ gặp rắc rối to. Do đó, để thích nghi với xã hội loài người, chúng cần được giáo dục tỉ mỉ về cách tiết chế lực tay. Trong kỳ thi mùa thu, đây cũng là một hạng mục bị kiểm tra gắt gao. Không chỉ điểm số, mà cả hành vi cũng được đưa vào thang đo.

“Tôi biết rồi mà... Shirosaki, hay là cho tôi tập bằng bút máy được không? Bút chì cứ gãy suốt thôi.”

“Quy định chung của kỳ thi là chỉ dùng bút chì, cấm mọi loại bút khác. Coi như đây là một phần của bài thi đi.”

“...Vâng ạ.”

Koharu đáp lại bằng một giọng kéo dài uể oải, rồi lại tiếp tục cuộc chiến với tờ hồ sơ cá nhân.

***

Chiều tối, giờ tan tầm đã cận kề. Cuối cùng, Koharu bỏ cuộc với tờ hồ sơ và quay lại luyện viết chữ. Koharu có đủ kiến thức để đọc sách, nhưng về kỹ năng viết, có lẽ cô cần phải học lại từ trình độ tiểu học. Thực tế, khả năng viết lách yếu kém đang là rào cản lớn nhất trong quá trình phát triển Khuyển Nhân.

Kỹ năng đọc có thể nâng cấp dễ dàng bằng cách nạp dữ liệu học tập tốc độ cao trực tiếp vào não bộ sau khi cơ thể hoàn thiện từ bể nuôi cấy. Nhưng dạy viết lại là một câu chuyện hoàn toàn khác. Xét cho cùng, việc dùng tay cầm bút ghi chép lên giấy là một hành động cực kỳ kém hiệu quả về mặt nhân trắc học. Để huy động tối đa mười đầu ngón tay thì dùng bàn phím mới là logic nhất. Vậy mà con người vẫn duy trì phương thức viết tay suốt hàng ngàn năm qua, đúng là nực cười thật. Chữ viết là đặc ân duy nhất của con người. Đối với những Khuyển Nhân mang một nửa dòng máu của loài thú không ngôn ngữ, nâng cao tỷ lệ biết chữ là một thử thách gian nan.

Shirosaki nhấp một ngụm cà phê lon mua từ máy bán hàng tự động, vừa suy nghĩ vừa nhìn tập bản thảo của cô từ phía sau. Anh ngạc nhiên thấy những chữ Hiragana trong bảng chữ cái được viết khá ngay ngắn. Koharu đang nỗ lực chép lại y hệt những dòng chữ mẫu mà anh đã viết bằng bút đỏ trước đó.

“Viết đẹp đấy, Koharu.”

“Thật hả?”

“Hôm nay đến đây thôi, cho tôi xem tập vở chút nào.”

“Được chứ. Đây này.”

Koharu đóng tập vở lại đưa cho anh. Trên bìa vở mịn màng chỉ ghi dòng chữ khô khốc bằng phông chữ Mincho: “Vở luyện viết cho Khuyển Nhân”. Loại vở này có đầy rẫy trong văn phòng Tòa nhà Nam, Shirosaki đã tiện tay cầm vài quyển khi từ sân thượng đi xuống. Anh thầm nghĩ phải giúp cô viết được cả chữ Hán và tiếng Anh cơ bản trước mùa thu, rồi cẩn thận lật xem từng trang. Bất chợt, như cảm thấy mình vừa bỏ lỡ điều gì đó, anh lật lại trang trước. Ở góc trang giấy, anh phát hiện ra những dòng chữ nhỏ xíu.

Đó là chữ ‘Koharu’. Cái tên ấy được viết đi viết lại nhiều lần, chồng chéo lên nhau.

Koharu chưa từng phản đối, cũng chưa từng mở lời cảm ơn về cái tên này, nhưng nhìn những dòng chữ ấy, Shirosaki cảm thấy mình vừa chạm được vào tâm hồn thực sự của cô. Anh quyết định không nhắc gì đến chuyện đó và trả lại tập vở cho cô.

“Vất vả cho cô rồi. Thế là báo cáo hôm nay của tôi có cái để viết rồi.”

“Báo cáo?”

“Phải, báo cáo. Thông báo tình hình của cô cho cấp trên cũng là một phần việc của tôi. Đó là loại giấy tờ phục vụ mục đích ấy.”

“Người lớn lúc nào cũng phải viết lắm giấy tờ nhỉ.”

Koharu xoay xoay khớp vai phải đầy mệt mỏi. Có vẻ cô đã thấm mệt sau buổi luyện viết.

“Shirosaki có thích viết chữ không?”

“Cũng bình thường thôi... Dạo này tôi làm việc trên máy tính là chính, chỉ có báo cáo là viết tay. Thế nên tôi cũng hay quên mặt chữ Hán lắm. Chắc là tôi thuộc diện kém môn này rồi.”

“Thế Shirosaki có muốn tập cùng không?”

“Ha ha. Để tôi xem đã.”

Nhận lấy tập vở mới từ cô, Shirosaki uống cạn lon cà phê rồi thở hắt ra một hơi. Cảm giác căng thẳng, đề phòng khi đối diện với cô gái Khuyển Nhân này đã giảm đi đáng kể. Đó là minh chứng cho việc lòng tin giữa anh và Koharu đang lớn dần. Anh thả lỏng người, tiếp tục trò chuyện.

“Còn Koharu thì sao? Viết chữ có vui không?”

“Ừm Cũng tạm.”

“Vậy à.”

“Này... Shirosaki.”

“Gì thế?”

“Hôi quá.”

“Hả?”

Lời thú nhận đột ngột khiến Shirosaki đứng hình. Cảm giác yên bình ban nãy bỗng chốc đóng băng.

“Cái gì... Chẳng lẽ là mùi đàn ông trung niên sao? Tôi còn chưa tới ba mươi mà...”

Bản năng nghề nghiệp lập tức kéo Shirosaki về thực tại. Khuyển Nhân vốn có khứu giác cực kỳ nhạy bén. Nếu anh để cơ thể bốc mùi khó chịu, mối quan hệ vừa xây dựng có thể rạn nứt ngay lập tức. Shirosaki vội đưa mũi lên vai và tay áo kiểm tra mùi cơ thể mình. Nhưng Koharu lắc đầu.

“Không phải. Tôi không nói mùi của Shirosaki. Là cái đó cơ.”

Cô chỉ tay lên lon cà phê trên tay anh.

“À, làm tôi hết hồn... Cô không thích mùi cà phê sao?”

“Hơi hơi.”

Nói là vậy, Koharu lại bày ra vẻ mặt nhăn nhó trông rất buồn cười.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!