Phần Một: Xuân Đến [ĐÃ HOÀN THÀNH]

Chương 10

Chương 10

Khi Shirosaki quay lại phòng riêng của Koharu, cô không có ở đó. Thay vào đó là một mẩu giấy để lại, trên đó nguệch ngoạc mấy chữ "Tôi ở trên sân thượng", nét mực nhòe nhoẹt và cẩu thả. Anh nhặt mẩu giấy lên, gấp nhỏ rồi nhét vào túi áo blouse trước khi bước lên tầng thượng.

Đẩy cánh cửa sân thượng Tòa nhà Nam ra, Shirosaki bắt gặp góc nghiêng của Koharu khi cô đang đứng gần bể nước, phóng tầm mắt ngắm nhìn núi rừng và thành phố phía xa. Trên tay cô vẫn là cuốn sách ấy. Khi cô quay lại nhìn anh, một cơn gió mạnh thổi qua làm những cánh hoa anh đào cuối mùa bay lả tả. Có vẻ như mùa hoa đã thực sự kết thúc rồi.

“Sao lại lên đây?”

“…Chẳng vì gì cả.”

“Tôi vứt đống kim đó rồi. Đừng có làm trò ấy nữa nhé.”

“Anh lại bị mắng hả?”

“Ờ thì… bị cấp trên nã điện thoại một trận ra trò.”

Shirosaki vươn vai một cái rồi thả mình xuống chiếc ghế băng, ngước nhìn bầu trời. Ánh nắng xuân ấm áp rưới xuống người anh thật dễ chịu.

“Xin lỗi Shirosaki… tôi chẳng biết gì về sự đời cả. Lần sau hứa đấy, tôi không chuẩn bị kim nữa đâu.”

“Đừng bận tâm. Không sao đâu.”

Nói rồi Shirosaki nhắm mắt lại. Dưới ánh mặt trời, sau lớp mí mắt chỉ là một màu đỏ đen lóa sáng, mang lại một ảo giác kỳ lạ như thể đang nằm trong tử cung người mẹ. Có những người bảo họ vẫn nhớ ký ức từ khi còn trong bụng mẹ, liệu cảm giác đó có giống thế này không — anh chợt nảy ra ý nghĩ đó. Anh định hỏi Koharu xem cô có ký ức gì từ trước khi sinh ra không, nhưng rồi sực nhớ cô được tạo ra trong bể nuôi cấy nguyên sinh chất — cái "Dịch Sinh Thể" lạnh lẽo ấy — nên anh vội nuốt câu hỏi vào trong vì sợ làm cô tổn thương.

“Shirosaki?”

Thấy anh im lặng kỳ lạ, Koharu nghiêng đầu thắc mắc. Cô bước xuống khỏi bục bể nước, lại gần anh.

“Anh ổn chứ?”

Cô cúi xuống nhìn anh, khoảng cách giữa hai người giờ đây đã không còn là vấn đề nữa.

“Hơi mệt chút thôi… mà này, tay cô sao rồi? Còn đau không?”

Koharu lắc đầu, cái đuôi cũng ngoe nguẩy theo.

“Không hề. Vết thương khép miệng gần hết rồi.”

“Thế thì tốt.”

“…Này, kẻ như tôi liệu có đỗ được kỳ thi đó không?”

“Sao tự nhiên lại hỏi thế?”

Vẫn nằm trên ghế, Shirosaki nhìn cô gái đang quỳ một chân cạnh mình, ghé sát mặt để tiếp tục cuộc trò chuyện nhỏ.

“Tôi biết là học cách cư xử như người bình thường khó lắm. Đến giờ tôi vẫn thế này, tôi sợ mình sẽ làm hỏng kỳ thi mất.”

“Tất cả phụ thuộc vào cô thôi. Cô nỗ lực đến đâu thì kết quả sẽ tương xứng đến đó.”

“Vậy thì, tôi nên sửa cái gì đầu tiên?”

Đôi mắt cô lấp lánh, chứa đựng một sự thuần khiết không chút vẩn đục hệt như một đứa trẻ. Shirosaki không thể rời mắt khỏi ánh nhìn ấy, anh sờ tay vào túi áo lấy ra mẩu giấy ban nãy.

“Cái gì đây?”

“Mẩu giấy cô để lại đấy. Nếu muốn sửa, thì trước tiên là chữ viết đi. Chữ cô xấu quá. Với trình độ này thì phần thi viết chắc chắn bị trừ điểm nặng.”

“Hả, tệ đến thế cơ à?”

Shirosaki gật đầu xác nhận. Anh mở mẩu giấy ra xem lại lần nữa, đúng là không thể gọi đây là chữ đẹp được.

“Mà cô dùng cái gì để viết thế này? Mực nhòe nhoẹt hết cả ra.”

“Thì dùng bút máy chứ gì.”

“Cô có bút máy cơ à?”

“Bút của Shirosaki đấy. Cái cái để trên bàn ấy.”

Nghe câu trả lời thản nhiên đó, Shirosaki giật mình ngồi dậy. Koharu vẫn nhìn anh với vẻ mặt ngây thơ vô tội.

“Này, sách với kim còn chưa đủ sao mà cô còn mượn cả đồ riêng của tôi hả?”

“Không được à?”

“Tất nhiên là không! Tôi đã bảo cô phải nghĩ đến cảm giác của người bị mất đồ rồi cơ mà.”

Shirosaki lớn tiếng mắng. Anh thừa hiểu nếu cô còn tiếp tục thói quen trộm cắp vặt của người khác, thì ngay cả vòng xét duyệt hồ sơ cô cũng chẳng qua nổi chứ đừng nói đến đi thi.

“...Tôi xin lỗi. Ra là không được làm thế à. Tự ý dùng đồ của người khác ấy.”

Koharu xụ mặt xuống, đôi tai và cái đuôi rũ thượt đầy vẻ tội lỗi. Thấy cô như vậy, Shirosaki lại thấy lòng mình chùng xuống.

“Tôi hơi nặng lời… nhưng mà này, nếu cần đồ dùng học tập thì cứ bảo tôi, tôi sẽ chuẩn bị cho.”

“Không phải thế! Shirosaki. Tôi… tôi muốn dùng những thứ mà anh đang dùng cơ.”

“Thứ tôi đang dùng?”

Shirosaki ngơ ngác nhắc lại. Koharu gật đầu lia lịa.

“Ừ. Nhưng chắc là anh không cho đâu nên tôi mới… Xin lỗi nhé.”

“...Tại sao lại muốn mấy thứ đó chứ.”

Anh nhẹ nhàng xoa đầu cô gái Khuyển Nhân rồi lấy trong túi ngực ra chiếc bút chì HB có nắp đậy, đặt vào bàn tay vẫn còn quấn băng gạc của cô.

“Đây, cho cô đấy.”

“Ơ? Cho tôi thật à? Ôi tuyệt quá! Thích quá đi mất!”

Nhìn cô gái vui mừng còn hơn cả chính mình lúc nhận tờ phiếu lương đầu tiên, Shirosaki chỉ biết thở dài ngao ngán. Trên thế gian rộng lớn này, có bao nhiêu nơi mà một cây bút chì lại mang giá trị to lớn đến thế? Thế giới của Koharu mới chỉ bắt đầu được một năm, và nó bị giam cầm trong những bức tường của Dream Box. Shirosaki bỗng thấy xót xa cho cô.

“Tập viết chữ thì dùng bút chì tốt hơn bút máy, từ giờ dùng nó đi. Còn bây giờ, trả lại cây bút máy cho tôi.”

“Không chịu.”

“Cái gì mà không chịu? Đồ của tôi mà.”

Vừa dứt lời, Koharu rút cây bút máy từ cái túi duy nhất trên bộ đồ bệnh nhân ra, giơ cao lên trời.

“Quyền chiếm hữu đúng không? Người đang cầm vật đó có quyền khẳng định nó là của mình mà. Thế nên cây bút này, giờ là của tôi!”

Cô cười rạng rỡ, trêu chọc anh bằng chính lý lẽ mà anh đã dạy. Shirosaki mỉm cười nhạt.

“Cô nhớ dai thật đấy. Dù tôi không phủ nhận điều đó nhưng mà… Lên này!”

Anh chớp thời cơ lao tới định giật lại cây bút, nhưng Koharu nhanh hơn gấp bội. Với thể chất vượt trội của Khuyển Nhân, cô khéo léo né tránh đòn tấn công của anh một cách điệu nghệ.

“Shirosaki chậm quá.”

“Khốn khiếp, Khuyển Nhân đúng là nhanh thật.”

“Tất nhiên rồi. Thế nên nó là của tôi. Nhé? Được không?”

“Được thôi, nếu cô hứa từ giờ không được lấy đồ của người khác nữa. Và tuyệt đối không được dùng cây bút đó để tập viết.”

“Hì hì. Hứa mà.”

“Thế thì được.”

Koharu khẽ cười khì một tiếng, cái vẻ đắc chí sau khi làm được việc xấu trông chẳng khác gì một đứa trẻ thực thụ. Shirosaki không nói ra, nhưng trong lòng anh lúc này đang dâng trào một cảm giác kỳ lạ, tựa như người cha đang nhìn đứa con thơ của mình.

—Shiro ngày xưa cũng chẳng bao giờ chịu trả lại quả bóng tennis.

Anh vội xua đi mảnh ký ức về chú chó hoang để quay lại thực tại.

“...Vậy, cô gọi tôi lên đây có việc gì?”

“Chẳng phải tôi đã nói là không có việc gì rồi sao.”

“Chắc chắn phải có lý do gì đó chứ.”

Thấy anh đổi giọng nghiêm túc, Koharu cẩn thận cất cây bút máy và bút chì vào túi.

“Tôi muốn ngắm nhìn bên ngoài.”

Nói rồi, cô chỉ tay về phía xa. Phía bên kia hàng rào lưới thép chính là thế giới thực tại nằm ngoài Dream Box. Thành phố Okazaki hiện ra với những tòa nhà san sát như những món đồ chơi, khác hẳn với vẻ khô khốc của cơ sở nghiên cứu. Đường chân trời nhấp nhô những khối xám nhân tạo, bị kẹp giữa thảm cỏ xanh mướt của núi rừng và bầu trời xanh thẳm, mở rộng đến vô tận. Lấp ló trong sắc xanh ấy vẫn còn đó những vệt hồng nhạt của hoa anh đào.

“Nếu đỗ kỳ thi, lệnh tiêu hủy của tôi sẽ được bãi bỏ đúng không?”

“Khả năng cao là như vậy.”

“...Vậy tôi có cơ hội được ra ngoài không?”

Shirosaki lặng người. Anh tự hỏi liệu cái tương lai cô được tự do có thực sự tồn tại hay không, nhưng chính anh cũng không có câu trả lời. Liệu sẽ có ngày Khuyển Nhân được hòa nhập vào xã hội? Liệu cái quốc gia này có thực lòng mong muốn sự hiện diện của những sinh vật lai tạo — sản phẩm của một nghiên cứu điên rồ này không? Và nếu ngày đó đến, thì sẽ là bao nhiêu năm nữa? Tuổi thọ của Khuyển Nhân cũng chỉ tương đương loài chó, sống thọ lắm cũng chẳng quá hai mươi năm. Liệu trong quãng đời ngắn ngủi ấy, Koharu có kịp được công nhận là một thành viên của xã hội Nhật Bản?

Hàng tá câu hỏi bủa vây tâm trí, nhưng Shirosaki chẳng biết gì cả. Anh chỉ hiểu một điều: vận mệnh của giống loài này đang đặt lên vai anh và cô gái Khuyển Nhân ngây thơ trước mặt. Đặc biệt là trong bối cảnh Dream Box đang khao khát những kết quả khả quan sau hàng loạt phế phẩm, nếu Koharu — một cá thể vốn bị dán nhãn "tạp chủng lỗi" — có thể đạt thành tích xuất sắc, điều đó chắc chắn sẽ tạo nên một cú hích lớn. Nói cách khác, tương lai của Khuyển Nhân có thể sẽ được quyết định bởi chính nỗ lực của hai người.

“Thú thật là tôi không biết. Ở thế giới bên ngoài, thậm chí người ta còn không biết đến sự tồn tại của Khuyển Nhân, và việc Dream Box nghiên cứu Khuyển Nhân cũng là bí mật quốc gia. Cho dù cô có đỗ kỳ thi năm nay, không có nghĩa là cô sẽ được ra ngoài ngay lập tức. Nhưng, một cá thể đến cả kỳ thi cũng không đỗ được thì tuyệt đối không bao giờ có cơ hội nhìn thấy bầu trời bên ngoài hàng rào kia.”

“Ừ nhỉ.”

“Vì vậy, chúng ta phải chứng minh rằng Khuyển Nhân có ích cho xã hội. Nếu làm được điều đó, rồi sẽ có ngày cô được bước chân ra khỏi Dream Box.”

Chẳng có gì đảm bảo, nhưng Shirosaki không còn cách nào khác ngoài việc khích lệ cô. Anh không muốn dập tắt chút hy vọng cuối cùng của cô gái bé nhỏ này. Anh không nhận ra rằng mình đang làm điều này không phải vì công việc, mà là vì cô, và vì chính anh — người không muốn mất cô thêm một lần nào nữa.

“Đến lúc đó, liệu tôi còn sống không nhỉ?”

“...Ít nhất thì cô phải tránh được cái lệnh tiêu hủy vào năm tới đã, nếu không thì mọi chuyện đều vô nghĩa. Cô hiểu ý tôi chứ?”

“Ừm. Tôi nhất định sẽ đỗ! Shirosaki, về phòng tập viết thôi!”

“Ờ, đi thôi.”

Koharu nhìn Shirosaki với vẻ mặt quyết tâm, liếc nhìn thế giới hằng ao ước phía sau hàng rào một lần cuối rồi vội vã rời đi. Nhìn cái đuôi vẫy tít mù của cô, Shirosaki lặng lẽ đóng cánh cửa sân thượng lại.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!