Một hơi thở dài thoát ra qua kẽ môi.
Gương mặt anh nhăn nhúm lại.
Anh cảm thấy những lời mình vừa thốt ra thật thảm hại, chẳng hiểu sao vào khoảnh khắc quan trọng nhất, anh lại chỉ có thể nói ra được bấy nhiêu lời vụng về đến thế.
Trải qua một quãng thời gian dài thăm thẳm để cuối cùng cũng được đứng ở nơi đây, vậy mà anh lại đang thể hiện một bộ dạng chẳng khác nào kẻ ngớ ngẩn khi không thể thốt nổi một câu cho ra hồn.
Nghĩ đến đó, sự xấu hổ trào dâng trong lòng Vera khiến khuôn mặt anh bắt đầu ửng đỏ.
Ánh mắt anh vô thức quan sát sắc mặt của Rene.
Dẫu trên mặt nàng thoáng hiện vẻ bàng hoàng, nhưng tuyệt nhiên không hề có chút ác ý nào dành cho anh.
Thật lòng mà nói, dù biết không nên có tâm lý này, nhưng Vera vẫn cảm thấy một chút nhẹ nhõm len lỏi trong lòng khi biết Rene không thể nhìn thấy biểu cảm của mình lúc này.
Nếu để nàng thấy bộ dạng nực cười của mình ngay từ lần đầu gặp mặt thì hỏng bét mất.
Vera khẽ thở hắt ra một hơi ngắn rồi hắng giọng, một lần nữa cất tiếng nói với Rene.
“Tôi không phải kẻ xấu nên xin tiểu thư đừng lo lắng. Tôi đứng về phía cô.”
Đó là vì anh chợt lo sợ rằng nàng sẽ coi mình là một kẻ khả nghi.
Thế nhưng, hành động đó rốt cuộc cũng chỉ giống như một sự phô trương cho cái sự ngớ ngẩn của chính anh mà thôi.
“Tôi... ngài định đưa tôi đi đâu cơ?”
Một câu hỏi được đưa ra.
Đến tận lúc này, Vera mới chợt nhớ ra sự thật rằng mình chưa hề nói cho nàng biết bất cứ điều gì ngoại trừ cái tên.
Một lỗi lầm ngớ ngẩn chẳng khác gì cặp song sinh vẫn thường mắc phải.
Lẽ tất nhiên, đây là lần đầu gặp mặt nên nàng chẳng thể biết anh là ai, cũng chẳng thể biết anh thuộc về nơi nào. Vậy mà anh đã làm cái quái gì khi không chịu làm rõ những điều đó chứ?
Cảm giác xấu hổ lại một lần nữa dâng trào, Vera luống cuống tiếp lời.
“Thánh Quốc...! Tôi đến từ Thánh Quốc.”
“...Dạ?”
“Tôi đến đây là để bảo vệ Thánh Nữ tiểu thư...”
Vera đang lúng túng giải thích thì bỗng khựng lại khi thấy Rene khẽ rùng mình kinh ngạc.
Một bóng tối mờ nhạt bao trùm lên khuôn mặt nàng. Biểu cảm ấy dần trở nên u ám.
Kèm theo đó là một nghi vấn nảy sinh trong lòng Vera: Tại sao nàng lại có phản ứng như vậy?
Trong lúc mạch suy nghĩ đang nối tiếp.
“...Tôi không phải hạng người đó đâu.”
Vera lập tức thấu hiểu lý do ngay khi nghe câu trả lời thốt ra từ miệng Rene.
Nhìn Rene đang nói với khuôn mặt u ám, anh muộn màng nhận ra trạng thái hiện tại của nàng lúc này là gì.
‘...Oán hận.’
Sự oán hận dành cho Chủ Thần. Oán hận kẻ đã tước đi ánh sáng của mình và chỉ ném lại cho mình một Thánh Ngân vô nghĩa. Đó chính là những gì đang ngự trị trong lòng nàng lúc này.
Vì đó là điều anh đã từng được nghe chính miệng nàng nói ra ở kiếp trước, nên đây là một kết luận không thể chối cãi.
Vera cảm thấy trong lòng mình dâng lên một tiếng ‘A’ đầy hối lỗi, anh vội vã cúi gập đầu xuống.
Siết chặt. Nắm đấm của anh gồng lên.
‘Cái thằng ngớ ngẩn này!’
Mày đang làm cái quái gì vậy hả? Chỉ vì không thể nói một câu cho ra hồn mà lại biến mọi chuyện thành ra thế này sao.
Sự bối rối lấp đầy tâm trí. Anh phải tìm cách để cứu vãn tình hình bằng mọi giá.
Vera định tiếp lời để chữa thẹn, thế nhưng.
“Xin...”
“Làm ơn hãy quay về đi. Tôi không phải là Thánh Nữ.”
Câu trả lời dội lại như một nhát dao đâm thấu trái tim Vera.
“...Có lẽ ngài đã tìm nhầm người rồi. Tôi chỉ là một người mù ở vùng thôn quê hẻo lánh này thôi.”
Những lời nói ấy khiến lồng ngực anh như bị bóp nghẹt.
“Thật xin lỗi vì đã không phải là người ngài tìm kiếm. Mong rằng ngài sẽ sớm tìm thấy Thánh Nữ của mình. Vậy, tôi xin phép.”
Cộp. Cộp. Cộp.
Tiếng gậy va chạm liên tiếp vang lên. Thánh Nữ, hay chính là Rene, cứ thế vừa dò dẫm cây gậy xuống đất vừa bước nhanh vào bên trong ngôi nhà mái đỏ.
Cánh cửa nhà đóng sập lại. Làn sóng trắng muốt biến mất khỏi tầm mắt. Người mà anh tưởng chừng như đã chạm tới được nay lại một lần nữa vụt xa khỏi tầm tay.
Cánh cửa gỗ màu nâu thẫm kia.
Rầm.
Cứ thế, nó lạnh lùng che khuất bóng hình nàng khỏi tầm mắt Vera mà chẳng mảy may thương xót.
Cộp. Cộp. Cộp.
Tiếng cây gậy dò dẫm xuống đất vang lên.
Hòa nhịp cùng âm thanh đó.
Tạch. Tạch. Tạch.
Tiếng bước chân theo sát phía sau.
Rene thở dài thườn thượt trước tiếng bước chân cứ bám đuổi không rời phía sau mình, nàng cất tiếng nói.
“Tại sao anh cứ đi theo tôi mãi thế?”
“Thành thật xin lỗi tiểu thư.”
Một giọng nói trầm thấp dội lại. Nghe vậy, Rene khẽ nhíu mày và một lần nữa lặp lại.
“Tôi đã nói rồi, tôi không phải là người mà ngài Kỵ Sĩ đang tìm đâu.”
“Thành thật xin lỗi tiểu thư.”
Đã hai ngày trôi qua, vị Thánh Kỵ Sĩ nói rằng mình đến từ Thánh Quốc này cứ hễ thấy nàng đi ra ngoài là lại lẽo đẽo bám theo sau.
Dẫu nàng có nói mình không phải Thánh Nữ, dẫu có bảo anh hãy quay về đi. Vị Thánh Kỵ Sĩ ấy chỉ như một con vẹt, cứ lặp đi lặp lại câu ‘Thành thật xin lỗi tiểu thư’ rồi lại tiếp tục đi theo nàng.
Chính vì vậy mà suốt hai ngày qua, những tiếng thở dài của Rene chưa bao giờ dứt.
“...Chẳng phải ngài nên đi tìm Thánh Nữ sao? Đâu có thời gian để lãng phí ở đây như thế này.”
“...Thành thật xin lỗi tiểu thư.”
Lại là xin lỗi. Rene cảm thấy một nỗi bí bách dâng trào trong lòng, nhưng rồi nàng lại chẳng thể thốt ra lời nào trách móc, chỉ biết thở dài thườn thượt.
...Để mà nói lời nặng nề thì giọng nói vang lên kia lại quá đỗi u sầu. Chẳng hiểu sao điều đó lại khiến trái tim nàng mềm lòng.
Hơn nữa, ngoài việc bám theo ra thì anh ta chẳng làm gì khác, nên nàng cũng chẳng có lý do gì để bắt bẻ.
Để không gây cản trở đến chuyển động của nàng, anh ta luôn giữ một khoảng cách vừa đủ để gậy của nàng không chạm tới khi khua xung quanh, nhưng vẫn kiên trì bám đuổi.
Mỗi bước chân anh ta đi đều dẫm mạnh xuống mặt đất để tạo ra âm thanh rõ rệt như đang thông báo vị trí của mình cho nàng.
Và tuyệt đối anh ta sẽ không bao giờ lên tiếng trước nếu nàng không chủ động bắt chuyện.
Vậy thì nàng phải nói gì để xua đuổi anh ta đây?
Tất nhiên, những lời độc địa thì nàng có thể nghĩ ra bao nhiêu cũng được.
Việc anh đi theo khiến tôi thấy sợ hãi. Thật rợn người. Vì anh mà ngay cả lúc ngủ tôi cũng phải run rẩy vì lo sợ.
Rene biết rõ mình hoàn toàn có thể nói những lời như vậy.
Thế nhưng, bản tính của Rene lại không đủ tàn nhẫn để thốt ra những lời cay nghiệt đó với người khác.
Hơn nữa, đối với một người mang đầy thiện ý đối với mình như thế này thì lại càng không.
Thực sự nếu nàng cảm thấy anh ta đang có ý đồ xấu thì có lẽ nàng đã thốt ra những lời độc địa nhất, nhưng vị Thánh Kỵ Sĩ này lúc nào cũng dùng tông giọng cực kỳ kính trọng để tôn xưng nàng.
Anh ta đối xử với nàng cứ như thể nàng là một vị Thánh Hoàng cao quý nào đó vậy.
Vậy nên làm sao nàng có thể nói lời tàn nhẫn với anh ta cho được?
“...Anh định đi theo tôi đến bao giờ nữa đây?”
“Thành thật xin lỗi tiểu thư.”
Lại là câu trả lời cũ kỹ đó. Rene cảm thấy mình chẳng còn hơi sức đâu để mà mở lời thêm nữa, nàng lại quay mặt về phía trước và tiếp tục bước đi.
Cộp. Cộp. Cộp.
Tạch. Tạch. Tạch.
Hai loại âm thanh di chuyển một cách đều đặn. Ngay khoảnh khắc Rene dẫm gậy xuống đất thì tiếng bước chân của Vera cũng nối gót theo sau.
Dẫu đã đến lúc mặt trời lặn, nhưng bầu trời vẫn mang một sắc xanh biếc do hiện tượng Bạch Dạ đang soi sáng thế gian.
Vera nhìn bóng lưng Rene đang ở cách mình đúng bốn bước chân, nàng bước bao nhiêu thì anh cũng bước bấy nhiêu.
Ánh mắt anh dồn hết tâm trí để quan sát Rene và vạn vật xung quanh nàng.
Liệu có thứ gì đang bay tới không? Liệu phía trước có hòn đá nào cản đường không?
Anh quan sát xung quanh với những nỗi lo lắng nực cười như thế.
...Bởi vì anh không thể cất lời.
Dẫu trong lòng anh có vô vàn điều muốn nói.
Rằng cô nhất định phải đến Thánh Quốc.
Cô không được ở lại nơi này.
Những kẻ nhắm vào cô sẽ tìm đến đây. Chúng sẽ nhuộm máu cả lãnh địa này chứ không chỉ riêng mình cô đâu.
Vô số những câu chuyện thực tế như vậy hiện lên trong đầu anh, nhưng anh lại chẳng thể thốt ra lời.
Bởi anh cảm thấy những lời đó chẳng khác nào đang cưỡng ép nàng, dường như mình đang mạo muội phớt lờ ý chí của nàng, nên Vera chỉ biết lặng lẽ theo sau.
Trong những lúc tu luyện tại Thánh Quốc, thỉnh thoảng trong đầu anh lại nảy sinh những dòng suy tưởng.
Nếu một mai mình có thể đứng bên cạnh bảo vệ nàng, thì lúc đó mình sẽ có dáng vẻ như thế nào?
Liệu có phải là dáng vẻ hiên ngang đứng bên cạnh nàng? Hay là dáng vẻ dẫn đầu để ngăn chặn quân thù?
Thế nhưng, những suy tưởng đó cuối cùng cũng chỉ là một phần của sự ngạo mạn mà thôi.
Ngày này rốt cuộc cũng đã đến, vậy mà anh lại chẳng thể đứng bên cạnh nàng, mà chỉ có thể lặng lẽ dõi theo bóng lưng nàng một cách đầy thận trọng.
Quả là một tình cảnh thật thảm hại và đáng tiếc, nhưng Vera lại không cảm thấy hoàn toàn tuyệt vọng.
Chẳng phải anh vẫn đang được cùng nàng bước đi đó sao. Làm sao có thể mong đợi mọi chuyện suôn sẻ ngay từ lần đầu tiên được chứ.
...Vera cũng biết rõ. Nàng không hề chấp nhận sự hiện diện của anh.
Rene của tuổi mười bốn, mang trong mình nỗi oán hận dành cho Chủ Thần, chỉ là nàng không có đủ sự tàn nhẫn để buông lời cay độc với anh mà thôi.
Chỉ là nàng chưa thể nảy sinh đủ ác ý để xua đuổi anh đi một cách dứt khoát.
Đó chính là sự thiện lương vốn có của nàng, và anh đang nương nhờ vào sự thiện lương đó để được lẽo đẽo theo sau như thế này.
Nghĩ đến đó, một cảm giác tự ti nhơ nhuốc lại trỗi dậy trong lòng Vera, đúng lúc ấy.
“...Ngài Kỵ Sĩ.”
Rene lên tiếng.
“Vâng.”
“Tại sao anh lại trở thành Thánh Kỵ Sĩ vậy?”
Trước câu hỏi bất chợt, Vera ngẩn người nhìn về phía sau đầu của Rene.
Đó là vì anh nhận ra nàng đang chủ động đặt câu hỏi cho mình.
“...Vì lý do gì mà anh lại tin vào các vị thần? Tôi thực sự không hiểu nổi. Dẫu có nhiều người tin vào thần linh, nhưng số người thực sự thấy được phép màu của họ chẳng phải chỉ là con số ít ỏi đến đáng thương sao? Vậy mà tại sao ai nấy đều phát cuồng vì thần linh như vậy?”
Lần này, Vera tự nhủ mình phải trả lời cho thật tốt, anh căng hết mọi tế bào não để suy nghĩ.
Anh cân nhắc xem mình nên đưa ra câu trả lời như thế nào.
Câu trả lời nào mới là điều tốt nhất dành cho nàng.
Tôi tin vào sự vinh hiển của các vị thần. Tôi tin vào sự toàn năng của họ. Tôi tin vào quyền năng mà họ đã ban phát cho thế gian này.
Vô số câu từ hiện lên, nhưng Vera lại chẳng thể chọn được câu trả lời nào ưng ý.
Chẳng phải tất cả đều là những lời lẽ sáo rỗng sao. Chẳng phải là những lời dối trá mà ngay cả bản thân anh cũng không tin sao.
Vì không hài lòng với những câu trả lời hiện lên trong đầu, Vera bắt đầu nghĩ về một người có thể đưa ra câu trả lời thông tuệ nhất cho câu hỏi này.
Nếu là Thánh Hoàng, lão già đó sẽ trả lời thế nào? Lão sẽ nói ra những lời như thế nào đây?
Trong lúc đang suy nghĩ.
‘...Vô nghĩa.’
Một câu trả lời như vậy nảy ra.
Đúng là vậy. Việc bắt chước câu trả lời của Thánh Hoàng là một hành động vô nghĩa. Đó là một sự lừa dối đối với nàng.
Vera nghĩ rằng những lời lẽ đó không dành cho Rene của tuổi mười bốn này.
Anh lại tiếp tục suy nghĩ.
Có câu trả lời nào dành cho Rene, một người đang oán hận thần linh này không? Anh đã nghĩ như vậy.
Và sau một hồi suy ngẫm, câu trả lời thốt ra là.
“...Tôi không tin.”
Đó chính là lời nói của chính bản thân Vera.
“Dạ?”
“Tôi không tin vào thần linh. Tôi không tin vào sự vinh hiển, sự toàn năng hay bất cứ điều gì của họ cả.”
Khựng.
Bước chân của Rene dừng lại. Kéo theo đó là bước chân của Vera cũng dừng theo.
Rene ngoái đầu nhìn lại phía sau.
Dù ánh mắt nàng chỉ hướng vào hư không, nhưng Vera biết đó là hành động mà nàng thường làm khi muốn nhìn về phía anh theo cách riêng của mình.
“Chẳng phải anh là Thánh Kỵ Sĩ sao? Anh nói vậy có ổn không?”
“Vì đó là sự thật nên tôi không thể trả lời khác được.”
Trước câu trả lời của Vera, một tiếng cười khan thoát ra từ miệng Rene.
“...Thú vị thật đấy. Vậy tại sao anh lại trở thành Thánh Kỵ Sĩ? Trong khi chẳng hề tin vào thần linh.”
Trước câu hỏi tiếp nối, Vera suýt chút nữa đã thốt ra câu ‘Vì cô’, nhưng anh đã kịp kìm lại và hít một hơi thật sâu.
Tại sao lại trở thành Thánh Kỵ Sĩ? Tại sao lại trở thành Tông Đồ?
Ngoài lý do là nàng ra, còn có câu trả lời nào khác không?
Sau một hồi suy nghĩ, Vera đã tìm thấy câu trả lời một cách khá dễ dàng.
“Tôi muốn học cách bảo vệ.”
“...Cách bảo vệ sao?”
“Vâng, vì có một ánh sáng mà tôi đánh bạo muốn dõi theo, nên tôi đã trở thành Thánh Kỵ Sĩ để tìm kiếm phương cách bảo vệ ánh sáng ấy.”
Lời nói đó về bản chất vẫn là hướng về Rene, nhưng trong phạm vi nhận thức của Vera, đây là câu trả lời đặt Rene ở vị trí xa nhất so với lý do anh trở thành Tông Đồ, nên anh chỉ còn cách thốt ra những lời như vậy.
Rene mấp máy môi như đang suy ngẫm về câu trả lời, rồi nàng lại đặt một câu hỏi khác.
“Vậy, anh đã biết chưa?”
Trước câu hỏi đó, đôi môi Vera mím chặt.
Anh có biết cách bảo vệ hay không?
Nếu bị hỏi như vậy, anh chỉ có một câu trả lời duy nhất.
“...Vẫn chưa.”
“Vậy sao.”
Phì. Một nụ cười yếu ớt thoát ra từ miệng Rene.
Bầu không khí dường như có chút trầm xuống.
Vera cảm thấy dáng vẻ đó khiến lồng ngực mình thắt lại, anh lại một lần nữa mấp máy môi.
“Tuy nhiên, khi trở thành Thánh Kỵ Sĩ, tôi đã thấu hiểu được phương pháp để học lấy điều đó.”
Nơi cuối tầm mắt, anh nhìn thấy Rene đang hiện lên một tia sáng mờ ảo kỳ lạ trên khuôn mặt.
Nhìn khuôn mặt ấy, Vera tiếp tục dòng suy nghĩ.
Cách bảo vệ, hay thanh kiếm bảo vệ, anh vẫn chưa biết.
Vì anh không phải hạng người thông tuệ để có thể hiểu được điều đó, một kẻ mà suốt bốn năm ròng rã chỉ ngộ ra được sự ngạo mạn và vô tri của chính mình, nên có lẽ nếu chỉ có một mình, anh sẽ chẳng bao giờ hiểu được suốt cả cuộc đời này.
Thế nhưng, thật may mắn thay, ngay trước mắt anh đây chính là người thông tuệ nhất thế gian.
“Vì đã thấu hiểu được cách học, nên từ giờ tôi định sẽ tìm kiếm thanh kiếm bảo vệ ấy.”
Vera cúi gập đầu xuống.
Đó là một lễ nghi vô cùng cung kính, và cũng là một lễ nghi mà nàng chẳng thể thấy được.
Lời của Rene lại vang lên ngay khi Vera vẫn còn đang cúi đầu như vậy.
“...Tuyệt thật đấy. Tôi sẽ ủng hộ anh.”
Rene nói đoạn rồi lại quay mặt về phía trước và tiếp tục bước đi.
Cộp. Cộp. Tiếng gậy va chạm xuống mặt đất lại vang lên.
Vera muộn màng ngẩng đầu nhìn bóng lưng ấy và khẽ đáp lời.
“Lời nói của cô thật khiến tôi lấy làm vinh hạnh.”
0 Bình luận