Có lẽ đã khoảng ba ngày trôi qua.
Sở dĩ không thể khẳng định chắc chắn... là bởi đặc thù của nơi được gọi là Cống Rãnh này.
Vào lúc lẽ ra mặt trời phải tỏa sáng, nơi đây lại bị che khuất bởi bóng râm của Ma Tháp nên chẳng đón được chút nắng mai, còn khi đêm về, ánh sáng mờ ảo lại chập chờn bởi những Scavenger [note89284] cầm đèn đi lại.
Cống Rãnh luôn là một không gian lờ mờ, nơi ranh giới giữa ngày và đêm chẳng bao giờ rõ rệt.
Tất nhiên, còn một lý do khác nữa là bởi tình trạng cơ thể anh đang ở mức tồi tệ nhất.
Những cơn đau ập đến giày vò thân xác theo từng giây từng phút. Những dòng suy nghĩ đứt quãng, chập chờn như ánh đèn sắp tắt.
Vera nằm đó, trong một trạng thái mà cái chết có thể đến bất cứ lúc nào, nên anh chẳng còn tâm trí đâu mà đo lường thời gian.
“Khụ...!”
Khoảnh khắc tiếng ho bật ra, Vera cảm thấy lồng ngực thắt lại, hơi thở nghẹn ứ nơi cổ họng.
“Hù...!”
Anh cố gắng hít một hơi thật sâu để kiểm tra tình trạng của mình, và rồi một sự thật phũ phàng hiện ra.
‘...Nhiều nhất là một tuần.’
Anh sẽ chết trong khoảng thời gian đó.
Dù lời nguyền đã được giải, nhưng vết thương trên cơ thể lại quá đỗi trầm trọng. Anh cần được cứu chữa y tế ngay lập tức, nhưng trong hoàn cảnh này, đó là điều không tưởng.
Thứ duy nhất anh có thể trông cậy lúc này.
“Ngài có ổn không?”
Chính là Rene, vị Thánh Nữ mù đã mất đi Quyền Năng này.
Nói cách khác, anh chẳng còn đường sống.
“...Làm sao mà ổn cho được.”
“Xin chờ một chút.”
“Ư...!”
Khi bàn tay của Rene chạm vào vùng ngực, một tiếng rên rỉ lại bật ra từ miệng Vera.
Vera cố nén cơn đau, nhìn chằm chằm vào Rene, người đang cố khơi gợi chút Thần Lực yếu ớt như sắp lụi tàn.
“Đừng làm chuyện vô ích nữa. Chẳng lẽ Thánh Nữ không biết rằng ta đã không còn hy vọng gì sao?”
“Chuyện đó chẳng ai biết trước được đâu.”
Giọng cô đầy kiên định.
Vera cố gắng giữ lấy chút ý thức đang dần tan biến để nhìn Rene.
‘...Một người phụ nữ kỳ lạ.’
Trong khoảng thời gian ngắn ngủi ở cùng cô, Vera cảm nhận được rằng người phụ nữ này là một kẻ đặc biệt đến mức dùng từ ‘quái nhân’ cũng không hề quá lời.
Cô mang trên mình những vết sẹo bỏng biến dạng đến mức không còn hình thù nguyên thủy, dùng đôi mắt không còn nhìn thấy gì để đi xin ăn khắp nơi.
Thứ cô nhận được chỉ là một bát cháo loãng còn tệ hơn cả thức ăn gia súc, vậy mà cô lại nhấm nháp nó như thể đó là cao lương mỹ vị.
Đối với Vera, đó là một hành động không tài nào hiểu nổi.
Lẽ tất nhiên là vậy. Bởi trong những ngày tháng sống kiếp ăn xin tại Cống Rãnh này, thứ mà Vera ăn nhiều nhất chính là loại cháo hỗn tạp đó, nên anh không thể không biết mùi vị của nó.
Điều nực cười hơn là, dù ăn một cách ngon lành như thế, cô cũng không ăn hết.
Sau khi húp khoảng hai thìa cháo, cô dành toàn bộ phần còn lại để đổ vào miệng Vera, lãng phí nó để làm dịu cơn đói cho một kẻ không thể cử động như anh.
Phải, đó là sự lãng phí.
Trong mắt Vera, không có sự lãng phí nào lớn hơn thế.
Anh là kẻ sắp chết. Vết thương đã trầm trọng đến mức không thể tệ hơn, hơi thở có thể dứt đoạn bất cứ lúc nào.
Vì vậy, Vera đã nhiều lần bảo cô hãy mặc kệ anh đi, nhưng.
“Chuyện đó chẳng ai biết trước được đâu.”
Đáp lại anh chỉ luôn là câu nói đó.
Vera nhìn Rene đang đưa thìa về phía mình, rồi dời tầm mắt vào khoảng không và lẩm bẩm.
“Ta thật không biết Thánh Nữ lại là một kẻ ngốc đấy.”
“Ngài nói vậy là có ý gì?”
“Nếu đã sống cả đời với tư cách là Thánh Nữ, chẳng lẽ cô không biết rõ tình trạng của cơ thể này hơn cả ta sao? Vậy mà... một người đáng lẽ phải biết rõ lại cứ giả vờ như không thấy, ta gọi cô là kẻ ngốc chẳng phải là lẽ đương nhiên sao?”
Anh chỉ mong cô vứt bỏ mình đi cho rảnh nợ, nên mới buông những lời cáu kỉnh vì sự cố chấp ngu ngốc đó.
Thế nhưng, Rene chẳng hề bận tâm đến thái độ của Vera, cô lại một lần nữa đưa thìa cháo đến sát miệng anh.
“Chẳng biết được đâu. Biết đâu sau khi ăn bát cháo này, ngài sẽ có thêm sức mạnh để đứng dậy thì sao?”
“Ta đã bảo là...!”
“Trước tiên hãy ăn đi đã.”
Vera cảm thấy ruột gan lộn nhào, anh trừng mắt nhìn Rene.
Rene nhìn vào khoảng không với đôi mắt mất tiêu cự, đưa thìa đung đưa qua lại theo vị trí mà cô đoán là miệng anh.
“...Đúng là hạng người si mê.”
“Tại Thánh Quốc, người ta gọi sự si mê ấy là tình yêu.”
“Chẳng lẽ Thánh Nữ cảm thấy hưng phấn khi nhìn thấy một kẻ sắp chết sao?”
“Tôi tin rằng tình yêu không chỉ gói gọn trong dục vọng.”
Vết sẹo bỏng xô lại theo những nếp nhăn. Trong tầm mắt của Vera, Rene đang mỉm cười.
“Chủ Thần đã dạy rằng hãy yêu thương lân cận như chính mình, một kẻ từng là tôi tớ được Ngài sủng ái nhất như tôi, làm sao có thể làm ngơ cho được?”
“Chà, nếu Chủ Thần thực sự là người coi trọng tình yêu đến thế, thì Ngài đã chẳng vì thương hại mà bỏ mặc Thánh Nữ ở cái nơi tồi tàn này.”
Vera nở một nụ cười giễu cợt hết mức có thể. Dù biết cô chẳng thể thấy được biểu cảm này, nhưng anh vẫn muốn làm vậy để mỉa mai cô.
“Đó là lựa chọn của tôi.”
“Ở Cống Rãnh, người ta gọi hạng người đó là đồ đần.”
“Thật là một lời khen ngợi đáng mừng. Và không phải Thánh Nữ, mà là Rene.”
Thứ đáp lại anh, vẫn là một nụ cười.
Có lẽ đã thêm hai ngày nữa trôi qua.
Rene lại một lần nữa đưa thìa cháo đến bên môi Vera.
“Thật là dai dẳng.”
“Đó gọi là sự bền bỉ.”
“Ngu ngốc...”
“Tình yêu.”
Vera im lặng.
“Mau ăn đi nào.”
Vera nhìn chiếc thìa đang đung đưa trước mặt, thở hắt ra một hơi ngắn rồi ngẩng đầu lên ngậm lấy.
“Làm tốt lắm.”
Một lời khen ngợi vang lên. Vera đưa mắt nhìn về phía Rene.
Đó là một gương mặt đang mỉm cười. Giờ đây anh đã có thể nhận ra điều đó.
Vera nhìn nụ cười ấy và nảy ra một suy nghĩ.
Rằng ‘Quả là một người phụ nữ kỳ quái’.
Nhìn cái cách cô chăm sóc mình dù chẳng có nghĩa vụ hay trách nhiệm gì, anh thấy dùng từ đó là chính xác nhất.
Rene mang một dáng vẻ mà chẳng ai có thể tin được cô từng là vị Thánh Nữ được muôn người tôn kính.
Một khuôn mặt tan chảy dị dạng khiến người lạ nhìn thấy sẽ phải thét lên kinh hãi rồi bỏ chạy. Đôi mắt xanh lộ ra giữa hốc mắt hẹp. Mái tóc trắng đã mất đi ánh hào quang, lấm lem bùn đất.
Với dáng vẻ đó, nếu cô đi xin ăn, chắc hẳn đã phải chịu đủ mọi sự hắt hủi, vậy mà ở cô chẳng hề thấy một chút u ám nào.
Chỉ có nụ cười.
Đó là thứ duy nhất hiện hữu trên khuôn mặt cô.
Vera không tài nào hiểu nổi điều đó, sự tò mò dâng lên mãnh liệt khiến anh cất tiếng hỏi Rene.
“...Cô không hối hận sao?”
“Về chuyện gì cơ?”
“Việc từ bỏ Quyền Năng.”
Nếu không từ bỏ Quyền Năng, cô đã chẳng phải sống như thế này. Dù chiến tranh có nổ ra trên khắp đại lục, ít nhất bản thân cô cũng sẽ được an toàn.
Khi anh nhìn Rene với suy nghĩ đó, cô khẽ bật cười và đáp lại.
“Tôi không hối hận dù chỉ một chút.”
“Tại sao?”
“Tại sao ngài lại nghĩ tôi sẽ hối hận?”
Câu hỏi ngược lại khiến Vera nghẹn lời.
Không phải vì không có gì để nói, mà ngược lại, vì có quá nhiều điều muốn nói nên anh mới không biết bắt đầu từ đâu.
Cuộc sống ở Cống Rãnh không thể gọi là sống, nó bi thảm và nhơ nhuốc đến cùng cực.
Mỗi ngày đều phải chịu đói khát, bị khinh miệt chỉ vì là rác rưởi của Cống Rãnh, và khi mùa đông đến, họ rất dễ bị chết còng queo vì không có lấy một bức tường chắn gió.
Vậy mà, tại sao cô lại không sợ hãi?
Tại sao không luyến tiếc những khoảnh khắc huy hoàng đã qua?
Tại sao lại mỉm cười chấp nhận điều này?
Trong lúc Vera còn đang chìm trong im lặng với những suy nghĩ ấy.
“...Ngài biết không, thật ra tôi cũng từng có lúc nhìn thấy được.”
Lời nói của cô vang lên.
Với tông giọng nhẹ nhàng, Rene vẫn giữ nụ cười bình thản và tiếp lời.
“Khi còn rất nhỏ. Tầm năm, sáu tuổi gì đó, khi vẫn còn là một đứa trẻ bụ bẫm. Lúc ấy, tôi cũng giống như bao người khác, có thể dùng đôi mắt này để dõi theo ánh sáng của thế gian.”
Câu chuyện thoát ra từ miệng cô là về quá khứ của chính mình.
“Tôi vốn là con gái của một nông dân. Ngôi làng tôi sống là một làng quê nhỏ nằm ở một góc phía đông Vương quốc Horden.”
Đó là câu chuyện mà Vera chưa từng biết đến. Bởi anh chưa từng quan tâm đến mức phải tìm hiểu sâu về đời tư của cô.
“Đến giờ tôi vẫn còn nhớ mang máng. Những bông hoa đủ màu sắc nở rộ vào ngày xuân ấm áp, mặt trời rực rỡ chói chang vào mùa hạ, cánh đồng lúa mì nhuộm sắc vàng óng mỗi khi mùa thu hoạch đến, và thế gian phủ một màu trắng xóa khi mùa đông bắt đầu thức giấc.”
Rene khẽ nhắm mắt lại, mang theo nụ cười nhạt như đang cố nắm giữ những khoảnh khắc hiện lên trong tâm trí.
“Tất cả đều thật kỳ diệu. Và cũng thật hạnh phúc. Sau khi trở thành Thánh Nữ, cuộc sống vì người khác cũng khiến tôi hạnh phúc nhưng... dẫu có ích kỷ, nếu ai đó hỏi tôi đâu là khoảnh khắc hạnh phúc nhất, tôi nghĩ mình vẫn sẽ chọn khoảng thời gian đó.”
Tiếng cười khẽ vang lên. Trong lúc Vera vẫn còn thẫn thờ im lặng, Rene lại tiếp tục câu chuyện.
“Vì thế, khi đột nhiên đôi mắt bị mù lòa, tôi cảm thấy như cả thế giới sụp đổ trước mắt mình. Cảm giác như thế gian rực rỡ của tôi đã rơi xuống vực thẳm sâu không đáy vậy.”
“Hóa ra Thánh Nữ cũng là con người nhỉ.”
“Tất nhiên rồi, tôi hoàn toàn là một con người.”
Dù là lời mỉa mai, nhưng cô vẫn nhẹ nhàng đón nhận nó như mọi khi.
“Dù sao thì, tôi đã trải qua vài năm ròng rã trong nước mắt như thế. Tôi từng nghĩ mình là người bất hạnh nhất thế gian, nghĩ rằng thế giới này chỉ tàn nhẫn với mỗi mình tôi.”
Vera có thể thấu cảm sâu sắc với những lời đó.
Bởi bản thân anh trong quá khứ cũng từng có những suy nghĩ như vậy.
Và có lẽ không chỉ mình anh. Tất cả những kẻ ở dưới đáy sâu của sự bất hạnh tại Cống Rãnh này, hẳn ai cũng mang theo suy nghĩ đó mà sống qua ngày.
Trong lúc anh đang suy nghĩ, Rene lại tiếp lời.
“Giữa lúc ấy, Thánh Ngân của Chủ Thần đã ngự xuống người tôi.”
Câu chuyện này thì Vera biết rõ.
Lẽ tất nhiên là vậy. Thánh Ngân của Chủ Thần, thứ chưa từng xuất hiện suốt gần 400 năm qua, bỗng dưng hiện diện trên cơ thể một cô bé vừa bước vào tuổi dậy thì, điều đó đã khiến cả đại lục chấn động.
Khi đó, Vera đang bận rộn thống nhất các Cartel ở Cống Rãnh và bắt đầu giao thương với giới quý tộc Đế Quốc, nên anh biết rất rõ sự kiện này.
“Lúc đầu, tôi đã lén lút ôm lòng oán hận. Dẫu là một suy nghĩ bất kính, nhưng tôi đã từng nghĩ rằng Chủ Thần đã cướp đi ánh sáng của tôi rồi ném cho tôi cái Thánh Ngân này như một sự ban phát bố thí, nên tôi đã lỡ buông lời oán trách.”
“Nếu các linh mục của Thánh Quốc mà nghe thấy điều này, chắc họ sẽ ngã ngửa vì kinh ngạc mất.”
“Đó là bí mật thầm kín của tôi mà.”
“Nói cho ta biết dễ dàng thế này sao? À, hay vì ta là kẻ sắp chết nên cô thấy không sao cả.”
Khi nghe Vera buông lời mỉa mai giữa chừng, Rene lúng túng đưa tay ra rồi nhấn nhẹ vào vùng ngực anh như để chặn lời anh lại.
“Ư...!”
“Nói những lời đó không tốt đâu. Ngài phải nghĩ đến việc khỏe lên chứ.”
Vera trừng mắt nhìn Rene, nhưng tất nhiên, việc trừng mắt nhìn một người mù là hành động vô nghĩa.
Rene khẽ cười một lúc rồi tiếp tục câu chuyện.
“Vì vậy, sau một thời gian dài sống trong oán hận, tôi đã có dịp ghé thăm nơi Cống Rãnh này.”
“Đây là lần đầu tiên ta nghe thấy chuyện đó đấy.”
“Vì đó là một chuyến vi hành bí mật nên ngài không biết là phải rồi. Khi ấy, tôi thường xuyên vi hành để ban phát Quyền Năng đến khắp nơi trên đại lục.”
Rene nói đoạn bỗng khẽ mấp máy môi, rồi mới cất lời.
“Đó là một nơi tràn ngập sự tuyệt vọng đặc quánh đến mức dẫu không nhìn thấy, tôi vẫn có thể cảm nhận được. Tiếng thở thoi thóp, tiếng thét đau đớn, mùi máu, mùi xú uế, và cả bầu không khí ẩm ướt chạm vào da thịt. Tất cả đều là một cú sốc đối với tôi.”
Qua hốc mắt khẽ mở, đôi đồng tử xanh đã mất đi ánh sáng hiện ra.
“Lúc đó, khi đến Cống Rãnh, lần đầu tiên tôi cảm thấy hổ thẹn. Dẫu biết rằng nói những lời thương hại này là không nên, nhưng khi nhìn thấy những người đang sống ở đây, tôi thấy mình thật thấp kém khi chỉ biết làm nũng với số phận, và vì thế tôi thấy xấu hổ.”
Một lần nữa, nụ cười lại hiện trên môi Rene.
“Lúc đó, lần đầu tiên tôi nảy ra một cảm xúc không phải là oán hận. Hơn nữa, tôi đã nghĩ rằng, lý do Chủ Thần lấy đi ánh sáng của tôi, có lẽ là vì Ngài muốn tôi chia sẻ ánh sáng đó cho những người này.”
“...Đúng là suy diễn.”
“Có lẽ là vậy. Thế nhưng, điều đó có gì quan trọng đâu chứ. Quan trọng là tôi đã có được quyết tâm đó, chẳng phải sao? Vì vậy, đến giờ tôi không hề hối hận khi sống ở đây như thế này. Dẫu chỉ là một sự tồn tại yếu ớt, nhưng tôi thực sự cảm thấy biết ơn vì với thân xác này, tôi vẫn có thể giúp ích được cho ai đó.”
Vera nhìn chăm chằm vào Rene.
Một gương mặt đang mỉm cười dịu dàng. Một gương mặt không hề có lấy một chút u sầu, dù là nhỏ nhất.
Bất chợt, khi nhìn Rene, Vera nhận ra lý do tại sao lồng ngực mình lại thắt lại.
‘...Thánh Nữ.’
Anh đã hiểu vì sao cô lại được gọi như thế.
Chính vì vị Thánh Nữ kia là một con người mang trong mình sự cao khiết đến nhường ấy, nên lồng ngực anh mới thắt lại vì khó chịu.
Sự cao khiết ấy quá khác biệt với một kẻ như anh, kẻ vì sợ chết đói khi quay lại Cống Rãnh mà đã sẵn sàng chà đạp lên tất cả những gì mình thấy để rũ bỏ nỗi sợ đó.
Vera cố gắng rời mắt khỏi Rene và nhắm mắt lại.
Đột nhiên, một cảm giác bi thảm bao trùm lấy toàn thân.
Cả đời anh chưa từng nghĩ mình sẽ hối hận về cách sống của mình. Vậy mà khoảnh khắc này, vì người phụ nữ tồi tàn kia, sự hối hận lại trỗi dậy trong lòng anh.
Rõ ràng tình cảnh này đau đớn đến mức muốn nôn mửa, và vì đã từng sống một cuộc đời rực rỡ hơn thế này nhiều, lẽ ra anh phải cảm thấy tuyệt vọng hơn mới phải.
“...Đúng là đồ thần kinh.”
“Thật là một lời khen đáng mừng.”
Tiếng cười trong trẻo vang lên như đặt thêm một tảng đá nặng trĩu vào lòng Vera.
0 Bình luận