"Gia Chủ!"
"Ớ!"
Nam Cung Nhiên bừng tỉnh. Tự lúc nào Hồng Lâu Tiên đã sáp lại ngay sát mặt cô.
Đưa mắt nhìn quanh, mọi sự chú ý của Tiềm Long Hội đều đang đổ dồn về phía Nam Cung Nhiên.
Ánh mắt của họ như đang mong chờ một phản ứng nào đó từ cô.
"..."
Thế nhưng kỳ thực, Nam Cung Nhiên hoàn toàn chẳng lọt tai được chữ nào.
Cô lại vừa chìm đắm vào mớ tạp niệm.
Phía Bắc Lan Châu (蘭州), Vô Danh Sơn (無名山).
Nếu mò tới đây vào ban đêm thì hẳn là u ám rợn người lắm, nhưng hiện tại đang là ban ngày ban mặt, ánh nắng chói chang dội thẳng xuống đỉnh đầu.
Thanh Nguyệt buông một tiếng thở dài thườn thượt, còn Hàn Thụy Trấn lại ném cho cô ánh mắt chất chứa đầy sự lo âu.
Ngay cả Mã Cương Tố cũng vươn tay vỗ vỗ lên vai cô.
"...Cậu thực sự ổn đấy chứ? Dạo này cậu bị làm sao vậy?"
"À, không..."
"Gia Chủ à, sắp sửa giao chiến rồi. Cứ để hồn xiêu phách lạc thế này thì tính sao? Chúng ta đâu phải đi tỷ thí giao lưu võ công đâu."
"Nào nào."
Tuy nhiên, Đường Tố Lan - người vốn dĩ là ngọn nguồn thực sự cho mọi nỗi phiền muộn của Nam Cung Nhiên - lại lên tiếng xoa dịu bằng chất giọng ấm áp.
"Ta giải thích lại là được mà. Có gì khó khăn đâu."
Cô ả chỉ tay về phía lưng chừng Vô Danh Sơn, nơi phải căng mắt nhìn thật kỹ mới lờ mờ thấy được hình dáng của một sơn trại.
"Đó là Huyết Sát Bang (血殺幇). Nơi Độc Cô Chân Mặc đang nương náu."
Rồi cô ả quay sang nhìn Tam Phiên Trưởng.
"Ngươi đã nhử hắn ra đúng như giao kèo rồi chứ?"
"...Ta đã hoàn thành phần việc của mình. Các ngươi cũng lo mà thực hiện đúng lời hứa đi."
"Cái đó thì phải kiểm chứng đã chứ. Như ta đã nói, giờ ngươi khôn hồn thì cứ đứng về phe bọn ta mà chiến đấu. Nếu bọn ta không cản nổi Độc Cô Chân Mặc, thì cái mạng của ngươi cũng chẳng giữ được đâu."
"..."
"Nếu thương lượng được bằng lời thì tốt, còn nếu không xong... thì chế ngự tất cả bọn chúng. Giả như Độc Cô Chân Mặc toan bỏ chạy, Nguyệt nhi, muội đuổi theo hắn nhé."
"Vâng."
"Nhưng nếu Độc Cô Chân Mặc muốn đàm phán, ta sẽ trực tiếp ra mặt. Các người hiểu rõ ý ta rồi chứ? Và Thụy Trấn à, ngươi cứ bám rịt lấy ta. Ngươi thừa biết ở cạnh ta là an toàn nhất đúng không?"
"Vâng, thưa tiểu thư."
Một cơn nhói buốt lại ập đến bóp nghẹt trái tim Nam Cung Nhiên.
Cô tường tận cái bí mật giữa Hàn Thụy Trấn và Đường Tố Lan.
Dẫu ngoài mặt là quan hệ chủ tớ... nhưng phía sau lưng, bọn họ lại duy trì một mối quan hệ chất chứa thứ tình cảm còn mặn nồng, ái muội hơn thế rất nhiều.
Hàn Thụy Trấn cứ thản nhiên gọi thẳng tên Đường Tố Lan, còn Đường Tố Lan thì lại dùng kính ngữ với cậu ấy.
Cái bộ dạng ngang trái ấy chướng mắt vô cùng, nhưng dường như hai người họ lại tận hưởng điều đó.
Cảm giác ngột ngạt đến không thở nổi.
"...Gia Chủ à. Nếu cậu thấy không ổn thì cứ nói thẳng ra. Lùi lại phía sau nghỉ ngơi thì tốt hơn-"
"-Đừng có giở cái thói lo lắng tởm lợm đó ra giữa nam nhân với nhau."
"Tổ sư, ta có lòng lo cho ngươi mà ngươi... Thôi mặc xác ngươi, chết quách ở đó đi."
Lời thốt ra khỏi miệng cũng bén ngót như dao.
Nếu là ngày thường, chắc cô đã thấy áy náy với Mã Cương Tố lắm, nhưng ngay lúc này, cô làm gì còn tâm trí đâu để bận tâm đến những thứ đó.
Ta đã ôm ấp một suy nghĩ quá đỗi ngạo mạn.
Ta từng đinh ninh rằng vị trí bên cạnh Hàn Thụy Trấn mặc định là của ta.
Có cái niềm tin ngông cuồng đó cũng là có nguyên do cả.
Nhớ lại cái thái độ mà cậu ấy từng đối đãi với cô ở Tây An, bảo là suy nghĩ đó hoàn toàn vô căn cứ thì cũng không hẳn.
Khoảng thời gian kề vai sát cánh với danh nghĩa bằng hữu cũng chẳng phải là ngắn ngủi. Sự gắn bó và niềm tin hai người cùng chia sẻ đâu phải là thứ tình cảm hời hợt.
Rằng hai tâm hồn đồng điệu thấu hiểu lẫn nhau, đó là một chân lý mà chẳng một ai có thể phủ nhận.
Chính vì lẽ đó.
Chính vì vậy mà cô mới sinh ra cái ảo vọng ngông cuồng rằng mình có thể vĩnh viễn ở bên cạnh bảo vệ cậu ấy.
"..."
Thực ra, cho đến tận bây giờ, sự thật đó vẫn không hề suy xuyển.
Chỉ có một điều duy nhất thay đổi, đó là vị trí để đứng bên cậu ấy với tư cách là một 'nữ nhân' đã hoàn toàn biến mất.
Cái ghế dành cho người phụ nữ kề cận cậu ấy, đã bị Đường Tố Lan chiếm đoạt từ lúc nào không hay.
Cành vàng lá ngọc của Tứ Xuyên Đường Gia.
Tiềm Long Hội Chủ. Con rồng, con phượng của thế hệ hậu khởi chi tú lần này, Phi Thiên Phụng Đường Tố Lan.
Xinh đẹp, giàu có, và tự do...
Chỉ cần có sự hiện diện của cô ta ở vị trí đó, Nam Cung Nhiên thậm chí còn chẳng có lấy một tư cách để tơ tưởng đến.
Thử hỏi trên đời này có gã đàn ông nào lại ngu ngốc bỏ qua Đường Tố Lan để chọn một kẻ bị gán mác bất tài vô dụng như Nam Cung Nhiên chứ.
Một ả đàn bà nửa mùa đến một lớp trang điểm đàng hoàng cũng chẳng biết tô vẽ.
Và quan trọng hơn cả, là một nữ nhân xuất thân từ một gia tộc đã tàn lụi.
Giờ ngẫm lại, cô mới thấy mình vừa chìm vào một giấc mộng hoang đường đến nực cười.
Dẫu có chỗ đứng bên cạnh cậu ấy, với cái thân phận này, chưa biết chừng cô sẽ bị phũ phàng ngoảnh mặt làm ngơ.
Vị trí duy nhất còn sót lại bên cạnh Hàn Thụy Trấn.
Là vị trí của một nam nhân. Vị trí của một người bằng hữu.
Nếu là vị trí đó, cô vẫn có thể gìn giữ được.
Nếu chọn làm nữ nhân, sớm muộn gì cũng có ngày cô phải rời xa cậu ấy, chỉ có thể ngậm ngùi dõi theo bóng lưng ấy từ một nơi xa xôi.
...Nhưng nếu là một nam nhân, cô có thể tiếp tục kề vai sát cánh bên cạnh cậu ấy.
Điều đó có đáng để ăn mừng hay không?
Một thứ cảm xúc vô định len lỏi vào tâm trí cô.
Kỳ lạ thay, đây là lần đầu tiên sau một thời gian dài, cô lại cảm thấy giới tính thực sự của bản thân trở nên xa lạ đến thế.
"...A."
Nam Cung Nhiên chợt nhận ra mọi ánh mắt lại đang đổ dồn về phía mình.
Đến tận lúc này Đường Tố Lan mới cất tiếng hỏi.
"Gia Chủ. Ngài không sao c-"
"-Được rồi, đi thôi."
Cô lại tiếp tục cộc cằn cắt ngang lời Đường Tố Lan, với một thái độ gay gắt hơn hẳn ngày thường.
Đành chịu thôi.
Bởi vì lúc này đây, việc phải hứng chịu sự đồng tình thương hại của Đường Tố Lan là điều cô tuyệt đối không thể nào dung thứ.
Đường Tố Lan toan giơ tay ra lệnh xuất phát, nhưng nhìn thấy vài khuôn mặt đang căng cứng vì lo âu, cô ả bèn mở lời trấn an.
"Mọi người đừng quá lo lắng."
Sự chú ý lập tức tập trung lại.
"Mọi sự chuẩn bị đã đâu vào đấy cả rồi. Ta tin chắc rằng mọi chuyện lần này sẽ được giải quyết gọn gàng hơn những gì chúng ta tưởng tượng. Vốn dĩ với những kế hoạch kiểu này, khâu chuẩn bị mới là khâu gian nan nhất.
Thế nhưng chúng ta đã vượt qua hết những rào cản khó nhằn đó rồi, hiện tại, lưỡi dao đã kề sát cổ Độc Cô Chân Mặc. Giờ chỉ việc nhấn xuống là xong."
"..."
Và khi Đường Tố Lan càng tỏ ra tài giỏi, xuất chúng bao nhiêu, Nam Cung Nhiên lại càng chìm sâu vào sự bi thảm, nhơ nhớp bấy nhiêu.
*****
Tiếng chim vàng anh lảnh lót vang vọng giữa núi rừng.
Tam Phiên Trưởng ra lệnh cho đám hắc y nhân vừa xuất hiện.
"Mở cổng ra."
"...Đám người phía sau ngài là-"
"-Ta bảo mở."
Lũ thích khách tuy bán tín bán nghi nhưng vẫn ngoan ngoãn tuân lệnh mở cổng.
Tiềm Long Hội chính thức bước chân vào Sát Mạc[note91205].
Tôi cũng lén nuốt khan một cái.
Quả thực là tim đập thình thịch. Sao tự dưng tôi lại rơi vào cái hoàn cảnh này cơ chứ.
Không sao, cứ vững tin đi.
Chẳng phải đã có Đường Tố Lan và Thanh Nguyệt ở đây sao? Nam Cung Nhiên đang trên đà lột xác cũng ở đây mà?
Thậm chí cả Tam Phiên Trưởng giờ cũng đã nằm cùng phe với chúng tôi, còn lôi theo cả Vạn Trùng Mưu Chủ nữa.
Với một kẻ địch đang hoàn toàn mất cảnh giác, chúng tôi tuyệt đối không thể nào thua được.
"...Hai mươi tên."
Thanh Nguyệt khẽ thì thầm.
Nghe con số đó, lồng ngực tôi như trút được một tảng đá.
Có vẻ như bọn chúng thực sự không lường trước được cuộc đột kích này nên số lượng thích khách lưu lại cứ điểm chẳng đáng là bao.
Bước qua bức tường gạch của Sát Mạc, đập vào mắt chúng tôi là một chiếc phản gỗ lớn được đặt chễm chệ giữa khoảng sân rộng.
Và, gã đàn ông mà tôi từng chạm mặt từ thuở nảo thuở nào đang ngồi trên phản, thong thả nghiêng chén rượu.
Độc Cô Chân Mặc.
"...Hờ."
Hắn bật ra một tiếng cười khẩy rồi đánh mắt sang Tam Phiên Trưởng.
"Dung Hải à."
"Vâng, bẩm Bang Chủ."
"Ta đã đối đãi với ngươi không bạc, cớ sao ngươi lại phản bội ta."
Vừa dứt lời, toàn bộ đám thích khách xung quanh lập tức dàn đội hình chiến đấu trong chớp mắt.
Mặc kệ điều đó, Tam Phiên Trưởng vẫn thản nhiên đáp trả.
"Đối đãi không bạc cái con khỉ. Thấy ta là một công cụ hữu ích nên mới lợi dụng vắt kiệt sức thì có. Chẳng lẽ chỉ vì được chủ nhân lôi ra xài thường xuyên mà công cụ phải mang lòng hàm ơn sao?"
"Nói vậy cũng không sai. Nhưng quyết định này của ngươi quả thực khiến ta không dám tin. Ngươi không sợ ta sao?"
"Ngài cứ nhìn vị tỳ kheo ni kia đi."
"..."
Một câu nói nhưng chất chứa hàm ý quá đỗi sâu xa.
"Hơn nữa, kẻ chuốc oán chuốc cừu là Bang Chủ, cớ sao ta lại phải chết thay? Đám người này ngay từ đầu cũng đâu có ý định lấy mạng ta."
"...Hừm. Có vẻ dạo này sống yên ổn quá nên đâm ra lưu luyến mạng sống rồi nhỉ."
"Chính vì lưu luyến mạng sống nên ta mới chọn làm thích khách. Để được ăn ngon mặc đẹp, sống sung sướng hơn.
Ta phục tùng là vì tiền bạc và địa vị mà Bang Chủ đã hứa hẹn, chứ ta chưa từng trung thành với cá nhân ngài. Và chẳng phải kẻ đang bấu víu vào sự sống mãnh liệt nhất lúc này chính là Bang Chủ sao? Trông ngài có vẻ cũng đang ráo riết tìm đường sống đấy thôi."
"..."
Bầu không khí tĩnh lặng bao trùm lấy Sát Bang.
Thứ âm thanh duy nhất vang vọng là những thanh âm của thiên nhiên vọng lại từ phía bên kia bức tường gạch.
Đường Tố Lan phá vỡ sự im lặng.
"Khuyên ngài đừng có ấp ủ mấy ý nghĩ viển vông. Ngay khi chúng tôi áp sát đến cự ly này, mọi chuyện đã an bài rồi."
"Chưa thử thì chưa biết được."
Độc Cô Chân Mặc vừa ra hiệu bằng tay, đám thích khách lập tức lao vào tấn công.
Toang rồi.
Tim tôi như rớt thẳng xuống dạ dày, nhưng thật đáng kinh ngạc, tất cả mọi người đều đồng loạt rút kiếm một cách vô cùng bình tĩnh.
Tiếng kim loại va chạm vào nhau chát chúa vang lên từ tứ phía.
Chỉ trong chớp mắt, ngoại trừ tôi, Đường Tố Lan và Hồng Lâu Tiên, toàn bộ các thành viên Tiềm Long Hội đều đã lao vào vòng chiến. Tam Phiên Trưởng cũng đứng về phe chúng tôi, vung kiếm nghênh địch.
"Đến sát cạnh ta."
Đường Tố Lan thản nhiên lên tiếng.
Con ả này không biết sợ là gì à? Còn cô, sao cô không chịu xông vào đánh?
Nhưng nhìn về phía trước, kẻ đang ung dung ngồi im không động thủ cũng chính là Độc Cô Chân Mặc.
Chắc giới võ lâm có chung một cái quy tắc ngầm nào đó thì phải.
Đường Tố Lan mang theo dáng vẻ thong dong sải bước. Tôi cũng lật đật bám sát gót cô ả.
Cứ như thể có một bức tường vô hình bao bọc lấy chúng tôi, tuyệt nhiên không có bất kỳ đòn tấn công nào của đám thích khách xông phạm đến chỗ chúng tôi.
Đường Tố Lan đường hoàng bước tới, leo lên chiếc phản gỗ.
Rồi ả chễm chệ ngồi xuống phía đối diện bàn rượu của Độc Cô Chân Mặc.
"Ban cho ta một chén rượu được chứ."
"Uống một chén thôi nhé. Cho thêm thì phí lắm."
Hắn rót đầy chén rượu.
Đường Tố Lan giữ nguyên nụ cười trên môi, không mảy may do dự, nâng chén nốc cạn.
Một cuộc đọ sức nhằm không bị lép vế về mặt khí thế.
Dường như chiến thuật này cũng phần nào phát huy tác dụng, Độc Cô Chân Mặc lên tiếng vặn hỏi.
"...Không sợ độc sao?"
"Ngài quên mất xuất thân gia tộc của ta rồi sao?"
"...Nói cũng phải."
Ánh mắt của chúng tôi đồng loạt hướng về phía chiến địa nơi đám thích khách và Tiềm Long Hội đang giao phong.
Chỉ bằng một chưởng tay trái của Thanh Nguyệt, một tên thích khách đã bị hất văng, cắm phập vào tường.
Độc Cô Chân Mặc chép miệng.
"Chậc chậc, tỳ kheo ni gì mà sát khí ngút trời... Đường Tố Lan, ngươi định giữ cái thứ đó bên cạnh mãi sao? Một con quái vật như thế..."
"Chúng ta sẽ tự biết cách lo liệu."
"Cái lũ ngu xuẩn Linh Tuyền, Bạch Xà Hiền. Thế nên ta mới cảnh cáo năm lần bảy lượt là phải nhắm vào con nhãi đó đầu tiên cơ mà. Định một mình một ngựa ngáng đường rồi rốt cuộc ta lại là kẻ bị xơi tái trước."
Độc Cô Chân Mặc dốc thẳng bầu rượu vào miệng ừng ực, buông lời lăng mạ đồng bọn một cách sảng khoái.
Rồi hắn chẳng thèm liếc mắt nhìn tôi, cất giọng hỏi.
"Này, y sư. Giải đáp cho ta một chuyện xem nào. Ngươi đã nhìn thấu mọi chuyện sao? Rằng kẻ đứng sau giật dây ở Chung Nam Phái chính là ta, và tất cả mọi thứ đều là một cái bẫy."
"...Ta làm sao mà biết được ba cái chuyện đó?"
"Ngươi đoán đúng rồi đấy. Tâm điểm của mọi biến số lúc nào cũng là ngươi."
Nói cái quái gì vậy? Đã bảo là ta đếch biết gì mà!
Sao hắn lại phát hiện ra được nhỉ?
Độc Cô Chân Mặc tiếp tục dồn ép.
"Làm sao ngươi biết?"
Đến nước này thì tôi cũng chẳng buồn diễn kịch nữa, thẳng thừng đáp trả.
"Ngươi không cần biết. Mau giao cuốn bí kíp của ta ra đây."
"Không còn nữa. Thứ quan trọng nhường ấy thì sao ta có thể độc chiếm một mình được. Đã tuồn về tổng bộ rồi."
Mẹ kiếp!
Nhục nhã quá đi mất!
Cái đó không phải bí kíp võ công!
Đó là sách dạy sở thích tình dục lệch lạc mà!!
...Nhưng cái đáng lo ngại hơn cả là, sức ảnh hưởng của nó có vẻ là thật. Cứ nhìn cái kết cục của Vạn Trùng Mưu Chủ thì biết.
Độc Cô Chân Mặc hỏi tiếp.
"Thế rốt cuộc ta phải đàm phán với ai đây? Nói thử xem, y sư. Ngươi là Tiềm Long Hội Chủ, hay Đường Tố Lan mới là Tiềm Long Hội Chủ?"
"Dĩ nhiên là Đường Tố Lan rồi."
"Hóa ra là ngươi."
Này, ta đã phủ nhận rồi mà?
Thấy tôi hoảng hốt quay sang nhìn Đường Tố Lan, cô ả vẫn duy trì một nụ cười mỉm chi mờ nhạt ngay cả trong tình huống căng thẳng này.
"Thật kỳ diệu. Một gã tục nhân chưa từng bước chân vào chốn giang hồ, cớ sao lại có thể dồn ta vào bước đường cùng này. Ngươi từ cái xó xỉnh nào chui ra vậy. Có bái sư học đạo ở đâu không?"
"Ngươi không cần biết."
Tiềm Long Hội đang dần áp đảo, khống chế hoàn toàn lũ thích khách. Cảm nhận được sự xoay chuyển của cục diện, Độc Cô Chân Mặc cũng đánh bài ngửa.
"Vậy thì? Lời đề nghị của các ngươi là gì?"
Tôi gãi đầu sột soạt, sảng khoái đáp lời.
"Giết một tên tội đồ của Ma Giáo đi."
Độc Cô Chân Mặc bật cười ha hả.
Cười sảng khoái một trận đã đời, hắn mới cất tiếng hỏi.
"Là đưa ra lời ủy thác sao?"
"Có gì mà phải ngạc nhiên? Đứng trước một tên thích khách thì ngoài chuyện đó ra còn đòi hỏi được cái quái gì nữa."
"Thấy kỳ lạ khi một kẻ tự xưng là Chính Phái lại đi làm cái trò đó thôi."
Tôi thấy thật nực cười.
"Ta tự xưng là Chính Phái hồi nào?"
Độc Cô Chân Mặc hơi sững người, rồi gật gù công nhận.
"...Ngẫm lại thì, nói cũng phải. Vậy tóm lại là, các ngươi định tha mạng cho ta đúng không?"
"Ta hứa."
"Ngay cả khi ta đã từng muốn lấy mạng ngươi sao?"
"Sẽ sảng khoái quên sạch đi."
"Nói dối."
"...Bộ cái tên này biết đọc tâm trí người khác à?"
"Hahahaha."
"...Sống chui lủi dưới bùn lầy còn hơn là bỏ mạng đúng không. Mối thù này dĩ nhiên ta sẽ không quên, nhưng ta cũng không lấy mạng ngươi. Xong việc thì cứ phế bỏ đan điền, chặt đứt tay trái coi như là xong chuyện."
"Nếu ta từ chối thì sao?"
"Thì nộp mạng tại đây."
Chứng kiến khí thế áp đảo của Tiềm Long Hội, sự đắn đo trong mắt Độc Cô Chân Mặc càng thêm phần sâu sắc.
Tôi bồi thêm một mồi lửa.
"...Từ bao giờ mà ngươi lại kết mối thâm giao keo sơn với Ma Giáo đến thế? Suy cho cùng thì chẳng phải do tên Linh Tuyền kia vẽ ra một con đường dễ thở hơn nên ngươi mới mủi lòng nghe theo sao?
Lần này ngươi thất bại thảm hại rồi, nếu từ chối, cái mạng của ngươi sẽ gửi lại chốn này. Sự từ bi của bọn ta, lẽ nào ngươi không nhìn thấu? Nếu ngươi không phải là một công cụ còn giá trị lợi dụng, bọn ta đã kết liễu ngươi từ đời nào rồi."
-RẦM!!
Một tên thích khách bị đánh văng vút lên không trung. Dĩ nhiên lại là tác phẩm của Thanh Nguyệt.
"Ngươi lấy đâu ra thông tin về lời đề nghị của Linh Tuyền? Chẳng lẽ trong nội bộ bọn ta có nội gián sao?"
"Đã bảo là ngươi không cần biết mà. Cứ coi như trực giác của ta nhạy bén đi. Để ta bố thí thêm cho ngươi một dự cảm nữa nhé, Linh Tuyền tuyệt đối không thể đánh bại bọn ta đâu."
"Lấy cơ sở gì mà mạnh miệng vậy?"
"Bởi vì bọn ta đang ấp ủ một con rồng-"
-ĐOÀNG!
Một người vừa bị đánh văng đi.
-BỤP!
Cắm phập vào bức tường gạch.
"Khụ!"
Hộc ra một búng máu tươi.
...?
Lời nói của tôi đứt nghẹn giữa chừng.
Là con rồng của chúng tôi.
Bị đánh bay một cách quá đỗi thảm hại, khiến đầu óc tôi cũng trống rỗng, mông lung.
Ủa sao tự dưng lại...?? Rõ ràng là cậu đang dần trở nên mạnh mẽ hơn cơ mà!
"...Hả?"
Ngay cả tên thích khách vừa hất văng Nam Cung Nhiên cũng trưng ra cái bộ mặt ngơ ngác, không dám tin vào chiến tích của chính mình.
Mã Cương Tố hoảng hồn hét lên một tiếng rồi lập tức lao ra che chắn cho Nam Cung Nhiên.
Thanh Nguyệt cũng tức tốc xoay mũi kiếm hướng về phía tên thích khách vừa đả thương Nam Cung Nhiên.
Vạn Trùng Mưu Chủ và Tam Phiên Trưởng thì lại lấm lét dò xét sắc mặt của Đường Tố Lan.
"..."
"..."
Giữa bầu không khí gượng gạo, chết chóc ấy, Độc Cô Chân Mặc khẽ đảo mắt.
Nhưng sự tĩnh lặng đó cũng chỉ tồn tại trong chớp mắt.
Thanh Nguyệt nổi trận lôi đình, bạo phát khí thế áp đảo, lần lượt đánh gục từng kẻ một.
Đường Tố Lan cũng khẽ thì thầm.
"Độc Cô Chân Mặc. Hãy khắc cốt ghi tâm một điều. Việc ngài không tham chiến nãy giờ, không phải là do ngài khoan nhượng, mà là do ta chưa hề nhúng tay vào.
Đám chuột nhắt chỉ quen chui rúc trong bóng tối, mưu toan sự an toàn, làm sao có cửa đấu tay đôi sinh tử với bọn ta giữa thanh thiên bạch nhật mà ảo tưởng sẽ sống sót?"
"...Ta biết rõ điều đó."
"Thực ra, nội sức của một mình ta cũng đủ để nghiền nát toàn bộ đám tép riu ở đây. Tứ Xuyên Đường Gia chúng ta, kẻ thù càng tàn độc, số lượng càng đông, thì bọn ta càng có cơ hội thi triển những đòn đánh man rợ nhất. Xin ngài hãy nhớ cho, thứ ta mang theo hôm nay toàn là kịch độc vô phương cứu chữa."
"Ta đã bảo là ta biết rồi cơ mà."
Thế nhưng, chỉ khi Đường Tố Lan buông lời cảnh cáo đanh thép, tôi mới thấy cơ thể Độc Cô Chân Mặc chùng xuống.
Sức lực trong người hắn như bị rút cạn.
"Dừng tay."
Độc Cô Chân Mặc ra lệnh.
"Dừng tay lại."
Năm tên thích khách còn trụ lại lập tức khựng lại.
Lúc này, Đường Tố Lan cũng lôi chiếc bình gốm nhỏ nhắn từ trong ngực áo ra. Nhìn thấy thứ đó, Độc Cô Chân Mặc trút một tiếng thở dài thườn thượt.
"Là Cổ Độc sao."
"Chúng tôi làm sao có thể dễ dàng thả ngài đi được."
"Bơm vào đi."
Tôi chỉ lắng nghe đến cuộc đối thoại đó rồi quay bước.
Sải bước thật nhanh về phía Nam Cung Nhiên.
Đẩy Mã Cương Tố sang một bên, tôi nhìn xuống Nam Cung Nhiên đang ngồi tựa lưng vào bức tường gạch.
"Nh-Nhiên à! Cậu không sao chứ!"
Nam Cung Nhiên đang chớp chớp mắt, ngẩn ngơ nhìn lên bầu trời.
*****
Ngồi bệt dưới chân bức tường gạch, Nam Cung Nhiên thẫn thờ ngước nhìn bầu trời.
Dạo gần đây, tâm trí cô luôn bị giằng xé bởi một trăn trở duy nhất.
Nên tiếp tục sống dưới lớp vỏ bọc nam nhân, hay trở lại làm một nữ nhân.
Nếu là trước kia, cái suy nghĩ hoang đường ấy còn chẳng có cơ hội nảy sinh, nhưng giờ đây, sự thăng tiến về mặt cảnh giới võ học đã buộc cô phải đối diện với nó.
Càng rũ bỏ lớp ngụy trang, càng chấp nhận bản ngã nữ tính của mình bao nhiêu, thì nghịch lý thay, cô lại càng cảm nhận được sức mạnh tuôn trào bấy nhiêu.
Chính sự thật trớ trêu ấy đã ươm mầm cho một nỗi băn khoăn.
Nếu quyết định sống với hình hài nữ nhân.
Cô có thể trở nên cường đại. Biết đâu chừng, cô sẽ có đủ sức mạnh để rửa hận cho gia tộc. Trả thù cho ân sư cũng không còn là điều viển vông.
Sẽ khiến cho vị ân nhân hậu thuẫn cảm thấy tự hào.
Thế nhưng, đổi lại, cái kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra, sự dối gạt về giới tính bấy lâu nay của cô và phụ thân sẽ bị phanh phui, danh dự sẽ rơi xuống tận đáy vực sâu.
Những lời chỉ trích, đàm tiếu rằng Nam Cung Thế Gia đã tuyệt tự tuyệt tôn sẽ bám riết lấy cô như hình với bóng.
Đám gia nhân còn sót lại của gia tộc sẽ càng thêm phần khinh rẻ cô, và có lẽ, lịch sử hào hùng kéo dài hàng trăm năm của Nam Cung Thế Gia sẽ chính thức chấm dứt tại đây. Một viễn cảnh mà phụ thân cô từng kinh hãi nhất.
...Và quan trọng hơn cả, cô sẽ phải duy trì một khoảng cách nhất định với Hàn Thụy Trấn.
Bởi lẽ, vị trí nữ nhân kề vai sát cánh bên hắn đã thuộc về Đường Tố Lan mất rồi.
Còn nếu quyết định tiếp tục sống dưới vỏ bọc nam nhân.
Dẫu lừa dối cả thiên hạ, nhưng chí ít gia tộc vẫn có thể lay lắt duy trì. Cô có thể bảo vệ được tâm nguyện của phụ thân đang dõi theo từ trên cao.
Bằng cách này hay cách khác, dòng máu của Nam Cung Thế Gia vẫn sẽ được kế thừa.
Nhưng đổi lại, có lẽ cả đời này cô sẽ vĩnh viễn chẳng thể mạnh lên được. Vẫn mãi là một kẻ bất tài, vô dụng.
Cái mộng báo thù dĩ nhiên chỉ là ảo vọng, và cô sẽ vĩnh viễn không thể báo đáp ân tình của vị ân nhân hậu thuẫn.
...Thế nhưng, với tư cách là một người bằng hữu, cô có thể quang minh chính đại lưu lại bên cạnh Hàn Thụy Trấn.
Cả một đời.
Bởi lẽ, tình bằng hữu đâu dễ dàng gì sứt mẻ.
"..."
Có lẽ, con đường cô buộc phải chọn đã quá đỗi rõ ràng.
Phải sống như một nữ nhân.
Khát khao báo thù trong cô mãnh liệt đến nhường nào?
Khao khát trở nên mạnh mẽ to lớn đến độ nào?
Nói một cách thành thực, ngoại trừ vị ân nhân hậu thuẫn, cả thiên hạ đều đinh ninh rằng gia tộc Nam Cung đã hoàn toàn sụp đổ.
Thậm chí sâu thẳm trong cõi lòng, chính bản thân Nam Cung Nhiên cũng coi gia tộc đã đi đến hồi kết.
Một gia tộc tàn tạ như vậy thì lấy cái tư cách gì mà đòi kế thừa?
Chẳng phải việc cấp bách nhất bây giờ là phải mau chóng cường đại, để rửa sạch nỗi hàm oan này hay sao?
Cô đã tìm ra con đường để thăng tiến. Hơn thế nữa, cô căm ghét cái cuộc sống phải gồng mình làm nam nhân này đến tột cùng.
Đến bây giờ cô mới dám bộc bạch tiếng lòng thực sự của mình.
Cô vẫn còn chất chứa sự oán hận đối với người phụ thân đã nhẫn tâm ép buộc cô vào con đường này. Và cô cũng trách cứ người mẫu thân đã không dang tay bảo vệ cô trước quyết định độc đoán của phụ thân.
Nam Cung Nhiên kinh tởm những lời lẽ thô tục, cộc cằn của bọn đàn ông, và lại càng căm ghét việc phải dính líu đến mấy trò đấm đá, bạo lực.
Cái thế giới nam quyền, nơi hễ đụng chạm chút tự ái là phải nổi đóa, động thủ, quả thực khiến cô kiệt quệ.
Bản chất cô là người yêu thích những thứ nhỏ nhắn, dễ thương, và trân trọng cái đẹp.
Dẫu miệng luôn phủ nhận, nhưng thâm tâm cô vẫn luôn khao khát được tô son điểm phấn, được diện những bộ y phục lộng lẫy.
Cô thấu tỏ dục vọng đó vẫn luôn tồn tại trong mình.
Chính vì thứ dục vọng đó quá đỗi mãnh liệt nên cô mới phải gồng mình phủ nhận nó một cách cực đoan.
Cô cũng ước ao được như Đường Tố Lan, được làm nũng, được nũng nịu với người mình yêu thương, và được nhận lại sự cưng chiều, sủng ái.
"Nh-Nhiên à! Cậu không sao chứ!"
Thế nhưng, tất thảy những toan tính, dằn vặt ấy bỗng chốc tan biến thành mây khói, chỉ vì sự hiện diện của người đang đứng trước mặt cô lúc này.
Có nằm mơ cô cũng không ngờ bản thân lại đưa ra một quyết định ngốc nghếch đến vậy.
Nhưng tình cảm vốn dĩ là thứ không thể kiểm soát bằng lý trí. Con đường duy nhất mà cô thực tâm mong muốn bước đi...
"...Lo bò trắng răng, cái tên ngốc này."
Đơn giản chỉ là được ở lại bên cạnh cậu ấy.
Và để làm được điều đó, cô bắt buộc phải sống với hình hài của một nam nhân.
Thay vì chạy theo những lý tưởng đại nghĩa mông lung, cô quyết định nắm lấy hạnh phúc bé nhỏ nhưng chắc chắn hiện tại.
Đưa ra quyết định cuối cùng, Nam Cung Nhiên nhìn Hàn Thụy Trấn đang nở nụ cười bất đực dĩ.
Rũ bỏ chuỗi ngày dài dằn vặt, Nam Cung Nhiên giờ đây có thể nở một nụ cười rạng rỡ, thoải mái.
"Này, Thụy Trấn à. Dạo gần đây ta cứ hờn dỗi vô cớ, làm cậu khó chịu lắm đúng không?"
"...Rốt cuộc cậu bị cái chứng gì hành hạ vậy hả?"
"Ta xin lỗi. Tại ta có chút sự tình riêng ấy mà."
"Sự tình riêng gì?"
Nam Cung Nhiên vươn tay ra. Thấy vậy, Hàn Thụy Trấn vội vàng nắm lấy tay, dìu cô đứng dậy.
Cảm nhận hơi ấm vững chãi truyền từ bàn tay người bạn thân thiết, Nam Cung Nhiên nở một nụ cười. Rồi cô thong thả cất lời.
"Chỉ là... trót ôm một giấc mộng hão huyền thôi. Nhanh về Tây An rồi đi làm chén rượu như trước nào."
Ừ, cứ để mọi thứ trở về quỹ đạo vốn có của nó.
Trở lại với cái nhịp sống thường nhật dẫu đầy rẫy sự bất tiện nhưng lại mang đến sự bình yên, thanh thản.
7 Bình luận
ngon
ngon