Thanh Nguyệt vẫn luôn âm thầm rình rập một thời cơ.
Một thời cơ để có thể tự nhiên vờ như thân thiết với Hàn Thụy Trấn mà không làm Nam Cung Nhiên sinh nghi.
Thế nhưng, điều đó nói thì dễ hơn làm.
Nhịp sống thường nhật cứ trôi qua êm đềm như một mặt hồ phẳng lặng.
Nghe đồn Lục Thiên của Ma Giáo đang gieo rắc sự kinh hoàng khắp chốn Trung Nguyên, vậy mà trước mắt Tiềm Long Hội lúc này lại chỉ là những ngày tháng bình yên đến vô vị.
Lặng lẽ cất bước đi, mặt trời lặn thì ngả lưng chìm vào giấc ngủ.
Trong cái guồng quay tẻ nhạt ấy, chẳng có lấy một kẽ hở nào để Thanh Nguyệt có thể xích lại gần Hàn Thụy Trấn.
Cùng lắm cũng chỉ là phụ giúp chút đỉnh khi huynh ấy cặm cụi làm mấy công việc vặt vãnh.
Mỗi bận nhìn thấy Hàn Thụy Trấn phải đụng tay vào mớ việc chân tay cực nhọc, cõi lòng Thanh Nguyệt lại dấy lên sự bứt rứt khôn nguôi.
Làm sao người chi phối, thống trị tâm hồn mình lại phải hạ mình làm mấy thứ mạt rệp này chứ.
Cô đã vô số lần định xông ra gánh vác thay, nhưng rào cản lớn nhất lại chính là việc Hàn Thụy Trấn kiên quyết khước từ.
"...Như thế kỳ cục lắm."
"Nhưng thưa chưởng quầy..."
"Chỉ là chuyện vặt thôi. Nhanh lùi ra sau nghỉ ngơi đi. Muội mà nhúng tay vào, cái cớ để ta bám trụ lại Tiềm Long Hội cũng tan thành mây khói đấy."
"..."
Những chuỗi ngày ngột ngạt ấy cứ thế tiếp diễn.
.
.
.
Trong nội bộ Tiềm Long Hội, vài ngày qua đã hình thành một ranh giới vô hình nhưng vô cùng sắc nét.
Mượn lời của Vô Nguyệt Sư Thái thì là: 'Nam nữ thụ thụ bất thân, cớ sao có thể tùy tiện chung chạ!'
Thế nên, hai "nam nhân" là Hàn Thụy Trấn và Nam Cung Nhiên luôn dính lấy nhau như hình với bóng, còn cô và Đường Tố Lan thì bất đắc dĩ phải ghép thành một cặp.
Tất nhiên, hễ đi cạnh Đường Tố Lan thì chủ đề câu chuyện chỉ quẩn quanh những lời xỉa xói, mỉa mai sắc lẹm.
Thành thử ra, sinh hoạt thường nhật của Thanh Nguyệt giờ đây chỉ gói gọn trong việc lẳng lặng chôn chân... trơ mắt nhìn Hàn Thụy Trấn kề vai sát cánh cùng Nam Cung Nhiên.
Xuyên suốt chuyến hành trình, hai người họ đang bồi đắp một thứ tình huynh đệ vô cùng thắm thiết.
Chẳng biết có chuyện gì mà ngày nào bọn họ cũng rôm rả trêu đùa, cười nói không ngớt.
Chính xác hơn thì, Nam Cung Nhiên mới là kẻ liến thoắng.
Một gã nam nhân thì đào đâu ra lắm chuyện để nói thế không biết, cứ bám riết lấy Hàn Thụy Trấn lải nhải đòi tâm sự, rồi lại tự mình cười hoa mặt nở.
Nếu là lúc bình thường, thấy Hàn Thụy Trấn có vẻ đang tận hưởng thời gian vui vẻ, Thanh Nguyệt ắt hẳn cũng sẽ mỉm cười mãn nguyện.
Thế nhưng, có lẽ do những bất mãn dồn nén suốt mấy ngày qua đã tới hạn?
Lần đầu tiên trong đời, Thanh Nguyệt nếm trải mùi vị ghen tuông cắn xé với một tên đàn ông.
Tại sao mình lại không thể thay thế vị trí của Nam Cung Nhiên chứ.
Chốn Trung Nguyên này cớ sao lại phân định ranh giới nam nữ rạch ròi đến mức tàn nhẫn như vậy.
Cũng may đối tượng là Nam Cung Nhiên nên cô mới cắn răng chịu đựng được, chứ mỗi lần nụ cười rạng rỡ của Hàn Thụy Trấn hướng về phía tên đó, thứ cảm xúc ấu trĩ, hẹp hòi lại bùng lên trong cô.
Nói trắng ra, cũng chỉ vì phải dò xét sắc mặt của Nam Cung Nhiên nên cô mới buộc phải giữ khoảng cách với Hàn Thụy Trấn thế này.
Ngẫm lại, trên cõi đời này, Hàn Thụy Trấn dường như chẳng trân quý một ai bằng Nam Cung Nhiên.
Từ việc âm thầm bán mạng vung tiền hậu thuẫn, cho đến việc chủ động tiếp cận, bồi đắp giao tình thân thiết đến mức này...
Dẫu Hàn Thụy Trấn không mở miệng ra rêu rao, thì ai nhìn vào cũng thừa hiểu huynh ấy trân trọng người bằng hữu này đến nhường nào.
Rốt cuộc Nam Cung Nhiên có điểm gì đặc biệt đến thế?
Thanh Nguyệt cau mày suy nghĩ.
Dẫu biết nghĩ thế này là thất lễ, nhưng trong mắt cô, Nam Cung Nhiên thực sự là một kẻ quá đỗi yếu kém.
Dẫu được chống lưng bởi nền tảng khổng lồ của Nam Cung thế gia, tu vi của tên đó vẫn thảm hại vô cùng.
Chắc hẳn từ nhỏ đã được nhồi nhét đủ thứ linh đan diệu dược, thế mà vóc dáng lại ẻo lả, thấp bé hơn hẳn những nam nhân bình thường.
Thế nhưng, ánh mắt Hàn Thụy Trấn nhìn Nam Cung Nhiên... cứ như đang nâng niu một cành vàng lá ngọc vậy.
Đây là điều mà chỉ những ai thực sự thấu hiểu Hàn Thụy Trấn như Thanh Nguyệt mới có thể nhìn thấu.
Kỳ thực, ngay từ cái khoảnh khắc huynh ấy dốc cạn gia tài để tài trợ, việc Nam Cung Nhiên là một tồn tại đặc biệt đối với huynh ấy đã là điều không cần phải bàn cãi.
"...Rốt cuộc tại sao ngài ấy lại dốc lòng vì hắn ta đến thế nhỉ."
Đến cả Đường Tố Lan - kẻ vốn dĩ luôn giữ mồm giữ miệng - cũng phải bật thốt lên tiếng lầm bầm.
Lâu lắm rồi Thanh Nguyệt mới tìm thấy sự đồng điệu với Đường Tố Lan.
Phóng tầm mắt lên phía trước, Nam Cung Nhiên đang gượng gạo kiễng chân, quàng tay qua bờ vai rộng lớn của Hàn Thụy Trấn mà cười rống lên vô cùng sảng khoái.
"...Tiền bối nói phải."
Thanh Nguyệt thì thầm đáp lại.
Chợt, một luồng suy nghĩ lóe lên trong đầu cô.
Tiềm Long Hội vốn dĩ là nơi quy tụ những kẻ ôm ấp mộng tưởng lật đổ Ma Giáo.
Và Tiềm Long Hội... là do một tay Hàn Thụy Trấn lôi kéo, tập hợp.
Hàn Thụy Trấn lại là kẻ hậu thuẫn bí mật cho Nam Cung Nhiên.
...Nếu vậy, phải chăng trong thâm tâm Hàn Thụy Trấn, Nam Cung Nhiên mới chính là nhân vật trung tâm của cái Tiềm Long Hội này?
Phải chăng toàn bộ cái tổ chức này được dựng lên cũng chỉ vì một mình Nam Cung Nhiên?
Huynh ấy đang kỳ vọng tên đó sẽ lột xác trở nên cường hãn sao?
Thanh Nguyệt khẽ bật ra một tiếng cười nhạt.
Dù có suy diễn thế nào thì giả thuyết đó cũng quá sức hoang đường.
Đâu phải người tình, có kẻ nào lại điên rồ hi sinh đến mức đó vì một người dưng nước lã cơ chứ?
Quan trọng hơn cả, Nam Cung Nhiên đích thị là một kẻ độn tài.
Chắc chắn Hàn Thụy Trấn sẽ phải thất vọng thôi, bởi Thanh Nguyệt chưa từng cảm nhận được bất kỳ một tia thiên phú nào tỏa ra từ Nam Cung Nhiên. Trừ phi tên đó đầu thai chuyển kiếp, bằng không thì vô phương cứu chữa.
Hợp lý hơn cả, là huynh ấy đã đặt trọn niềm tin vào cô và Đường Tố Lan nên mới cất công quy tụ cái Tiềm Long Hội này.
Chờ đến khoảnh khắc đại nghiệp vĩ đại này thành tựu, Nam Cung Nhiên cũng sẽ 'dựa hơi' mà có được một cái danh phận để ngẩng mặt với đời.
Chắc chắn là huynh ấy lôi kéo tên đó vào cũng chỉ vì mục đích ấy mà thôi.
Cái giả thuyết Tiềm Long Hội được lập ra vì Nam Cung Nhiên, âu cũng chỉ là thứ suy nghĩ méo mó nảy sinh từ lòng ghen tuông mù quáng của Thanh Nguyệt.
Thanh Nguyệt trút ra một tiếng thở dài.
Phải dọn sạch đầu óc thôi. Đúng vậy. Không cần phải lo bò trắng răng.
Hơn hết thảy, ghen tuông với một tên đàn ông thì có ích lợi gì chứ.
Nam Cung Nhiên là nam nhân cơ mà?
Cứ tĩnh tâm mà chúc phúc cho tình huynh đệ của bọn họ thôi. [note90690]
*****
"Chúng ta sắp tới nơi rồi."
Bước sang ngày thứ tư của cuộc hành trình, Đường Tố Lan cất tiếng. Cô ả đứng sát bên tôi, đưa tay chỉ về phía xa xa.
"Ngọn núi hiện ra trước mắt kia chính là Thanh Thành Sơn."
"Là cái ngọn núi có cây cổ thụ đỏ chót kia á?"
"Không, không phải ngọn đó. Là ngọn núi nằm khuất phía sau cơ."
"Vậy là cái ngọn núi có tảng đá hình đầu bò kia?"
"...Cũng không phải, là ngọn núi đằng sau nó."
"...Thế thì đã tới nơi đâu."
Cái thước đo khoảng cách của dân giang hồ lúc nào cũng khiến người ta cạn lời.
Chỉ nội việc đếm theo những gì cô ả vừa tả, chúng tôi ít nhất cũng phải trèo đèo lội suối qua hai ngọn núi nữa, thế mà dám bảo là 'sắp tới nơi'?
Nhưng ngẫm lại việc họ đã cố tình ghìm bước chân, di chuyển chậm rì rì chỉ để chiếu cố một kẻ không có võ công như tôi, tôi cũng chẳng dám ho he oán thán.
"Cơ mà..."
Rậm rạp thật.
Đó là cảm nhận rõ rệt nhất hiện hữu trong tâm trí tôi.
Dù đã lờ mờ nhận ra từ mấy ngày trước, nhưng quả thực chúng tôi đang dấn thân vào một chốn thâm sơn cùng cốc vô cùng rậm rạp.
Sự giao thoa giữa rừng cây ken đặc và những rặng núi hiểm trở tạo nên một cảnh sắc hùng vĩ đến rợn ngợp.
Thanh Thành Phái. Đúng như cái tên 'Tòa thành được bao bọc bởi rừng xanh', tôi đang thực sự cảm nhận được thứ uy áp nặng nề tỏa ra từ nó.
Đường Tố Lan lên tiếng.
"Hành trình leo núi hôm nay e là phải dừng lại thôi. Hai ngọn núi kia cứ để ngày mai hẵng vượt, hôm nay chúng ta tạm thời tá túc tại một ngôi làng lân cận."
"Ở chốn khỉ ho cò gáy này mà cũng có làng mạc sao?"
"Là Thôn Vân Hà (雲霞村), nằm cách đây không xa. Mỗi lần đến bái phỏng Thanh Thành Phái, ta đều dừng chân nghỉ ngơi ở đó."
"Tuyệt quá...!!"
Đúng lúc đó, một giọng nói mừng rỡ vang lên cắt ngang.
Nam Cung Nhiên với bộ dạng lấm lem bùn đất sau mấy ngày đi đường đang gật đầu lia lịa, hai mắt sáng rực.
Hiển nhiên rồi, từ lúc khởi hành đến giờ, cô ấy quyết kiêng cữ không thèm xuống suối tắm rửa lấy một lần cơ mà.
Dẫu có lén lút dùng khăn ướt lau người đi chăng nữa, thì dơ vẫn hoàn dơ, chuyện đó tôi cũng chẳng buồn can thiệp.
Nam Cung Nhiên hừng hực ngọn lửa nhiệt huyết, một mực khẳng định.
"Nhất định phải ghé qua thôn đó."
...Thấy vui ra mặt kìa. Cũng phải thôi, chắc cô ấy cũng ngứa ngáy, bứt rứt khó chịu lắm rồi.
"...Vâng."
Đường Tố Lan dẫu ngoài mặt vẫn giữ nụ cười đoan trang, nhưng tôi thừa sức nghe thấy tiếng chửi thề vang vọng trong đầu cô ả.
Cái con ranh này rốt cuộc ở dơ đến mức nào vậy hả? - Vị đại tiểu thư đang nghiến răng thắc mắc.
Chúng tôi men theo sự dẫn đường của Đường Tố Lan tiến về Thôn Vân Hà.
Đúng như lời cô ả miêu tả, chẳng bao lâu sau, một ngôi làng quy mô vừa phải, không quá sầm uất cũng chẳng quá đìu hiu hiện ra trước mắt.
Dấu vết sinh hoạt của con người rải rác khắp nơi, và chễm chệ ngay trung tâm làng là một tòa khách điếm bề thế.
Lẽ tự nhiên, mục tiêu đầu tiên của chúng tôi chính là khách điếm đó.
Trước khi nhóm người phía sau kịp tiến đến, tôi phi lên trước, thành thạo buộc dây cương con lừa ngay cạnh hông khách điếm rồi bước vào trong với đúng điệu bộ của một tên hạ nhân ngoan ngoãn.
"Chủ quán có đó không ạ."
Bên trong khách điếm vắng hoe. Khách khứa chẳng có ai, chỉ thấp thoáng bóng dáng một cậu thiếu niên trạc mười bốn tuổi.
"Kính chào khách quan."
"...Đừng bảo cậu là chủ quán nhé?"
"Dạ không ạ. Tiểu nhân là con trai của chủ quán. Khách quan cần..."
"Cho ta phòng..."
Tôi vắt óc suy tính một chốc rồi rành rọt gọi món.
"Cho hai phòng nghỉ, chuẩn bị sẵn nước nóng để tắm rửa, và mang thức ăn lên đây. Đồ ăn thì loại nào cũng được, miễn lấp no bụng là xong."
Nhìn cái chốn tồi tàn này, hy vọng gọi được cao lương mỹ vị quả là điều hoang đường.
Cậu thiếu niên điềm nhiên hỏi lại.
"Dạ, thế thức ăn cần chuẩn bị cho mấy người ạ?"
Vừa vặn lúc đó, Thanh Nguyệt, Đường Tố Lan và Nam Cung Nhiên cũng vừa bước qua bậu cửa.
Đường Tố Lan thay mặt cất giọng.
"Là bốn người."
"..."
Cậu thiếu niên chết trân tại chỗ, miệng há hốc không thốt nên lời. Ánh mắt cậu ta cứ đờ đẫn đảo qua đảo lại giữa Thanh Nguyệt và Đường Tố Lan.
"Này cậu kia."
Tôi phải lên tiếng đánh thức cậu ta khỏi cơn mê.
"A, vạ-vâng! Tiểu nhân sẽ chuẩn, chuẩn bị mì nước ngay ạ!"
Nam Cung Nhiên thấy cậu thiếu niên định quay ngoắt chạy vào bếp liền hoảng hốt gọi với theo.
"Phiền cậu chuẩn bị nước nóng trước giúp ta với!"
"Dạ?"
"Th-Thì ý ta là, nước tắm ấy..."
"Nếu vậy thì thức ăn sẽ dọn lên hơi trễ đấy ạ."
Nam Cung Nhiên rụt rè đưa mắt dò xét chúng tôi, rồi lí nhí nài nỉ.
"Mọi người ơi, xin thứ lỗi, mong mọi người nhượng bộ cho ta một lần này..."
Đường Tố Lan hào phóng gật đầu.
"Tùy ý Gia Chủ thôi."
Cậu thiếu niên gật gù ra chiều đã hiểu, nhưng rồi lại bất chợt khựng lại.
Cậu ta xoay người, mang theo nét mặt chất chứa đầy sự giằng xé, chầm chậm tiến về phía chúng tôi.
Nói chính xác hơn, cậu ta bước đến ngay trước mặt Thanh Nguyệt, ấp úng thì thầm.
"Dạ, tiểu nhân biết nói ra điều này là mạo phạm... nhưng ở chốn này, các vị phải hết sức cẩn trọng."
Thanh Nguyệt khoác lên mình vẻ từ bi hỉ xả thường ngày, nhẹ nhàng hỏi.
"Cẩn trọng chuyện gì cơ?"
"Dạ, các vị nên... trùm kín mạng che mặt, hoặc đội nón nan giấu mặt đi thì hơn..."
"Lý do là gì?"
"D-Dung mạo của hai vị tỷ tỷ đây thực sự quá đỗi khuynh nước khuynh thành, nếu cứ phô bày thế này ắt sẽ trở thành tâm điểm chú ý. Ở cái làng này, nổi bật quá đôi khi lại rước họa vào thân."
Đường Tố Lan nhướng mày chen ngang.
"Sao lại rước họa vào thân?"
"A, dạ chuyện đó..."
"Ta không có ý trách phạt đâu, cứ thoải mái nói nghe xem."
Khí chất uy nghiêm của một bậc bề trên từ từ lan tỏa từ người Đường Tố Lan.
Quả nhiên, vì là Trưởng nữ dưới trướng có vô số đệ đệ muội muội, nên cô ả dỗ ngọt mấy đứa trẻ con vô cùng thành thạo.
...Cơ mà trước mặt tôi sao cô ả lại giở cái nết quái gở kia ra hả? Nhớ lại mà tức trào máu.
"...Sợ rằng đám du côn ất ơ trong thôn sẽ buông lời khiếm nhã, bỡn cợt hai vị. D-Dẫu các vị có mang theo kiếm bên mình thì bọn chúng cũng chẳng ngán đâu ạ."
Đường Tố Lan bật ra một tiếng cười nhạt nhẽo.
"Đây chẳng phải là Thôn Vân Hà sao. Hẳn là nằm dưới sự bảo hộ của Thanh Thành Phái chứ?"
"Dạ, nhưng dạo gần đây tin tức về bọn Ma Giáo ngày càng nhiễu nhương, các đạo trưởng Thanh Thành Phái không còn thường xuyên tuần tra xuống tận những vùng ven núi nữa.
Tuy bọn du côn chưa làm ra chuyện gì tày trời vượt quá giới hạn, nhưng cẩn tắc vô áy náy ạ. Nhất là với nhan sắc của hai vị... Thôn này có một vị đại ca khét tiếng chuyên đi gây hấn, từ dạo năm ngoái lão phụ thân của gã qua đời, gã lại càng lộng hành, coi trời bằng vung..."
Tôi vươn tay vỗ nhẹ lên lưng cậu thiếu niên.
"Được rồi, ta hiểu ý cậu rồi. Cảm ơn vì đã nhắc nhở. Giờ thì đừng bận tâm nữa, mau đi làm việc của cậu đi."
"Vâng ạ."
Đúng là một thiếu niên lương thiện hiếm có khó tìm.
Hoặc cũng có thể, cậu ta đã trúng tiếng sét ái tình với ai đó trong nhóm cũng nên.
Nhưng dù lý do là gì, những người mà cậu ta đang lo sốt vó hoàn toàn không có mặt ở đây.
Bảo cậu ta đi lo cho mạng sống của đám du côn kia thì hợp lý hơn đấy.
Có vẻ cậu thiếu niên này chỉ quanh quẩn sống trong thôn từ bé, nên hoàn toàn mù tịt về ý nghĩa của gia huy trên y phục Đường Tố Lan hay bộ võ phục đặc trưng của Thanh Nguyệt. Hoặc tệ hơn là cậu ta bị mù chữ không chừng.
Mà cũng chẳng cần thiết phải rát họng đi giải thích thân phận thật của hai người họ làm gì.
"Ta xin phép lên phòng trước đây. Hễ có nước nóng là ta sẽ tắm gội sạch sẽ rồi xuống ngay."
Nghe Nam Cung Nhiên nói, cả bọn đều gật gù đồng ý.
Đợi đến khi bóng lưng cô ấy khuất sau cầu thang, ba người chúng tôi mới bắt đầu chọn chỗ ngồi.
Tôi cố ý để trống một chiếc ghế trống ngay bên cạnh mình, phần là cho Nam Cung Nhiên.
Thế nhưng, ngay khoảnh khắc ấy, Thanh Nguyệt thản nhiên kéo ghế, ngồi sát rạt vào bên cạnh tôi.
Đường Tố Lan thoáng sững người cứng đờ, nhưng rồi cũng lẳng lặng kéo ghế ngồi xuống phía đối diện.
"Thế mới thấy tầm ảnh hưởng của Ma Giáo khủng khiếp đến mức nào."
Cô ả đăm chiêu cất lời.
"Ngay tại chốn nương nhờ bóng râm của Thanh Thành Phái mà còn xảy ra những nhiễu nhương thế này, thì tình cảnh ở những nơi khác chắc chắn còn tồi tệ hơn gấp vạn lần."
Phải rồi.
Tôi cũng cảm nhận rõ rệt thứ không khí ngột ngạt của một thời đại loạn lạc đang chầm chậm bóp nghẹt lấy thế gian.
Vì quá mệt mỏi, tôi chẳng buồn hùa theo lời Đường Tố Lan, chỉ đưa tay day day hai khóe mắt.
Trời vẫn còn khá sớm, nhưng vì đã chốt hạ sẽ nghỉ ngơi tại đây, tôi chỉ muốn ăn vội bữa cơm rồi chui tọt lên giường đánh một giấc cho đã.
Đang lúc tôi vươn vai thư giãn gân cốt thì...
-Kều.
-Khục!
"Chưởng quầy? Huynh sao thế?"
"...À không có gì. Vừa nãy trượt chân suýt ngã thôi."
Tôi cố nặn ra một nụ cười gượng gạo, tỏ vẻ điềm nhiên như không có chuyện gì xảy ra.
Nhưng sự thật là, tôi đang uất ức, tức tối đến mức máu nóng dồn hết lên não.
Là Đường Tố Lan. Đầu ngón chân của cô ả vừa ranh mãnh chọc thẳng vào 'cậu bé' của tôi.
Con ả điên này càng lúc càng to gan!
Đây là đồ của cô chắc?
Cớ sao cứ thích sờ mó thế hả, con ả điên này!
Thanh Nguyệt đang ngồi lù lù ngay sát vách đây này! Lỡ mà bại lộ là cái mạng tôi đi tong luôn đấy!
Có lẽ do cái đêm tôi lỡ dại nhét nó vào miệng cô ả chăng. Di chứng của cái đêm điên rồ ấy vẫn đang bám riết, ám ảnh lấy tôi.
Á, chết tiệt, chỉ cần nghĩ lại thôi là 'thằng nhỏ' lại có dấu hiệu rục rịch.
Đúng là điên mất thôi.
Cảm giác như mọi diễn biến đều đang bị giật dây bởi những toan tính xảo quyệt của Đường Tố Lan, điều đó càng khiến tôi thêm phần ấm ức.
Tôi vội vã vắt chéo chân, gò ép tư thế để bảo vệ 'cậu bé' khỏi đợt tấn công tiếp theo.
Đến lúc này, dường như cũng nhận ra trò đùa đã mất vui, Đường Tố Lan chỉ khẽ hừ mũi một cái.
"...Chuyện gì vậy?"
Giác quan nhạy bén của Thanh Nguyệt lập tức đánh hơi thấy sự bất thường, cô ấy nheo mắt đảo nhìn qua lại giữa tôi và Đường Tố Lan.
"Có chuyện gì đâu?"
Tôi cắn răng, dốc toàn bộ kỹ năng diễn xuất để vờ như bản thân là một kẻ vô tội trong sạch nhất thế gian.
"...Hừm."
...Kéo theo cái tình trạng căng thẳng tột độ này, nhỡ lát nữa dọn cơm lên chắc tôi nghẹn họng mà chết mất.
Chỉ mới bắt đầu thôi mà tôi đã thấy tương lai tối tăm mịt mù rồi.
Biết chắc là trên chuyến hành trình này, thi thoảng tôi sẽ phải chiều chuộng 'trò chơi' của bọn họ... nhưng mà cứ phải nơm nớp lo sợ trong cái bầu không khí ngột ngạt này thì đúng là sống không bằng chết.
Tôi chỉ biết buông thõng một tiếng thở dài thườn thượt.
Đúng lúc đó, cánh cửa khách điếm bị đẩy bung ra, một đám gồm bốn gã nam nhân vạm vỡ, ngang tàng đeo kiếm xông thẳng vào.
"Thằng nhãi Cường Lôi[note90691] đâu! Dọn cơm ra đây lẹ lên!"
Kèm theo tiếng loảng xoảng, lật đật vọng ra từ trong bếp, cậu thiếu niên ban nãy với khuôn mặt cắt không còn một giọt máu lúi húi thò đầu ra.
Cậu ta chết trân nhìn đám nam nhân bặm trợn, rồi lại lấm lét liếc về phía nhóm chúng tôi đang ngồi thu lu trong góc, cuối cùng chỉ biết gật đầu lia lịa rồi thụt lại vào trong.
"Mẹ kiếp thằng oắt con, mày bị câm à, bảo dạ một tiếng khó thế sao!"
"D-Dạ, tiểu nhân biết rồi ạ! Các vị nán đợi một chút!"
Ngay sau màn thị uy đó, ánh mắt của lũ đàn ông thô lỗ kia lập tức chuyển hướng, dán chặt vào bàn chúng tôi - những vị khách duy nhất đang hiện diện trong quán.
Toang rồi! Cúi mặt xuống nhanh!
Nếu lỡ xảy ra xô xát, chắc chắn cái mạng quèn của bọn chúng sẽ nằm gọn trong tay Thanh Nguyệt mất.
"...Ái chà chà."
Thế nhưng, một gã điếc không sợ súng trong đám lại cợt nhả nhìn chòng chọc về phía chúng tôi.
Và dĩ nhiên, với cái bản tính tàn nhẫn chưa từng bị mài mòn, Thanh Nguyệt lập tức phóng tia nhìn lạnh lẽo như băng về phía gã đàn ông đang chĩa ánh mắt dâm dật vào mình.
"...Ở cái xó xỉnh chó ăn đá gà ăn sỏi này mà lại vớ được mỹ nhân cực phẩm thế n-"
-Rầm!
Tôi là người đầu tiên bật dậy khỏi ghế.
Mọi ánh mắt của lũ du côn lập tức đổ dồn vào tôi.
Tôi phải tìm cách dập tắt mồi lửa này ngay lập tức.
Cái thái độ hống hách của bọn chúng quả thực rất ngứa mắt, nhưng dẫu sao thì tội trạng đó cũng chưa đáng để phải bồi mạng.
"Cẩn trọng cái miệng vào. Các người có nhìn thấy chữ gì thêu trên trường bào của ta không?"
Tôi vừa nói vừa túm lấy chữ 'Đường' (唐) trước ngực áo mà giũ giũ.
Nhưng bọn chúng chỉ ngơ ngác lắc đầu.
"Bọn tao mù chữ, biết đếch gì."
"Là chữ 'Đường' của Tứ Xuyên Đường gia. Giờ thì sáng mắt ra chưa? Nếu đám tép riu các người dám cả gan vô lễ với tiểu thư và bằng hữu của ta, hậu quả sẽ vô cùng thảm khốc đấy."
"...Khụ."
May thay, bọn chúng không đến nỗi quá ngu ngốc để không nhận ra sức nặng của cái tên đó.
Đám đàn ông gãi gãi đầu, tiu nghỉu chuồn ra một góc xa tít tắp ngồi xuống.
Thế nhưng, bọn chúng vẫn không thể nào kiểm soát nổi con mắt tò mò của mình.
Hoặc là chúng đinh ninh lời đe dọa của tôi chỉ là trò thùng rỗng kêu to.
Hoặc là, dẫu biết đó là sự thật, nhưng nhan sắc khuynh nước khuynh thành của hai vị cô nương đây lại tỏa ra thứ mị lực đáng để bọn chúng đánh cược cả tính mạng.
Và tôi có thể cảm nhận rõ ràng, sự kiên nhẫn của Thanh Nguyệt đang bị bào mòn từng giây từng phút.
Đầu óc tôi lại phải hoạt động hết công suất.
Trước mắt, tôi tuyệt đối không muốn Thanh Nguyệt phải nhúng tay vào máu thêm bất kỳ một lần nào nữa.
Trong tâm trí tôi hiện tại, Thanh Nguyệt chẳng khác nào một con nghiện đang trong quá trình cai nghiện.
Giống như người ta cố cai thuốc lá, cai rượu, thì cô ấy đang phải gồng mình để cai 'mùi máu'.
Vốn dĩ cấu tạo của cuốn tiểu thuyết đã định sẵn cô ấy phải là một cỗ máy chém giết hàng loạt. Thứ bản tính tàn bạo đó đã ăn sâu vào tâm nguyên rồi.
Cái ác niệm ấy đâu thể dễ dàng bốc hơi chỉ trong một sớm một chiều được.
Chắc chắn trong tiềm thức của Thanh Nguyệt, cái lựa chọn đoạt mạng kẻ khác vẫn luôn chập chờn lởn vởn.
Rằng 'Cứ giết quách đi cho rảnh nợ, chẳng phải sẽ gọn gàng hơn sao?'
Tôi chấp nhận sự thật đó là một phần không thể chối bỏ trong con người cô ấy.
Thế nhưng, chấp nhận không đồng nghĩa với việc tôi sẽ buông xuôi, mặc kệ cô ấy sa ngã.
Tôi muốn cô ấy phải tránh xa cái lựa chọn đẫm máu đó càng lâu càng tốt, tuyệt đối không được phép táy máy đến nó nữa.
Giao tranh trên giang hồ là điều khó tránh khỏi... nhưng nếu có thể lẩn tránh thì hãy lẩn tránh bằng mọi giá, và dẫu có bị cuốn vào, tôi vẫn mong cô ấy sẽ giữ vững giới luật 'bất sát' của nhà Phật.
Bởi lẽ, bất cứ thứ gì đã từng dính líu, một khi tái nghiện sẽ bùng phát với cường độ khủng khiếp và mất kiểm soát hơn gấp vạn lần. Giết người chắc chắn cũng tuân theo quy luật đó.
"Hít sâu vào, từ từ thở ra."
Tôi vừa lầm bầm vừa đưa tay vỗ vỗ nhè nhẹ lên lưng cô ấy.
Vì Nam Cung Nhiên đang đi vắng nên tôi mới dám ngang nhiên thực hiện hành động thân mật này.
Dường như hơi bất ngờ trước cử chỉ quan tâm đột ngột của tôi, Thanh Nguyệt thoáng ngẩn người nhìn tôi... rồi ngoan ngoãn hít một hơi thật sâu, chậm rãi thở ra.
"...Bọn chúng phiền phức quá, chưởng quầy."
Dẫu đang cố gắng điều hòa nhịp thở, Thanh Nguyệt vẫn không giấu nổi sự bực dọc trong giọng nói.
Cảm giác máu trong người đang rút đi từng giọt, tôi càng dốc sức vỗ về cô ấy.
"Hít, hít... thở. Làm theo ta này. Hít hít, thở."
...Biết đâu chừng, chính vì nhận thức được tội lỗi tày trời của mình mà tôi mới thấy sợ hãi đến vậy.
Lỡ như có một ngày, một biến cố kinh hoàng nào đó phơi bày mối quan hệ mờ ám giữa tôi và Đường Tố Lan, tôi chỉ biết cầu trời khấn phật rằng vào lúc đó, Thanh Nguyệt đừng có đang mân mê cái ý định giết chóc trong đầu.
"...Ngài đang làm cái trò dỗ trẻ con gì thế hả?"
Đường Tố Lan cau mày xỉa xói. Thanh Nguyệt cắn chặt môi, cố nhịn.
"Hít! Hít! Thở! Hít! Hít! Thở!"
Tôi bỏ ngoài tai lời châm chọc, càng ra sức hướng dẫn Thanh Nguyệt cách hít thở sâu. Ám chỉ rằng cô ấy hãy phớt lờ tất thảy những thứ chướng tai gai mắt xung quanh đi.
"...Phù. Phù..."
Thanh Nguyệt ngoan ngoãn nương theo nhịp điệu của tôi mà hít thở.
Tôi nuốt khan một cái, bàn tay thọc vào túi áo, cẩn trọng lôi ra món quà mà tôi đã mất công chầu chực canh đúng thời điểm để trao tặng.
"...Niệm châu sao?"
"Là quà tặng cho muội đấy."
Một chuỗi niệm châu nhỏ nhắn, vừa vặn để đeo quanh cổ tay.
Vì mang rào cản tâm lý chán ghét Nga Mi Phái, nên Thanh Nguyệt từ trước đến nay chưa từng đeo niệm châu như những nữ ni khác.
Thứ duy nhất ngự trị trên cơ thể cô ấy chỉ có chiếc vòng cổ do chính tay tôi đeo cho.
"...Thế còn quà của ta đâu?"
Đường Tố Lan lại ỏn ẻn hạch sách, nhưng tôi vẫn quyết tâm bơ đi.
Tôi ghé sát vào tai Thanh Nguyệt, thanh âm thầm thì chỉ đủ để hai người nghe thấy.
"...Mỗi khi sát tâm cuộn trào, hãy dùng chuỗi niệm châu này mà tịnh tâm lại nhé."
Thanh Nguyệt ngẩn ngơ ngắm nghía chuỗi niệm châu một lúc lâu. Rồi trên môi cô ấy nở một nụ cười rạng rỡ, cô ấy đón lấy nó, nhắm nghiền hai mắt và bắt đầu chuyên tâm lần tràng hạt.
Một lúc sau, đám nam nhân đằng kia rì rầm to nhỏ to to nhỏ nhỏ điều gì đó rồi đứng dậy lục tục kéo nhau ra ngoài.
Tôi cũng trút được một tiếng thở phào nhẹ nhõm, tảng đá đè nặng trong lòng rốt cuộc cũng được gỡ bỏ.
Chờ đợi thêm một lúc, cậu thiếu niên khệ nệ xách thùng nước nóng chạy lên lầu, và chẳng mấy chốc sau, những bát mì nóng hổi cũng được dọn ra bàn chúng tôi.
Như không kìm nén được sự tò mò, cậu thiếu niên ngập ngừng hỏi.
"...Lũ người ban nãy... đi mất rồi sao ạ?"
Thay cho Thanh Nguyệt đang mải miết lần tràng hạt và Đường Tố Lan đang nhăn nhó đầy bất mãn, tôi đứng ra đáp lời.
"Ừ, đi rồi. Bọn chúng lúc nào cũng hống hách thế à?"
"Dạ, cũng không hẳn là lúc nào cũng thế. Chắc hôm nay mấy vị đại ca đó gặp chuyện gì bực mình chăng."
"Vậy sao?"
"Dạ vâng. Vừa nãy mấy ổng còn khoe khoang là vừa vớ được mối làm ăn mới, nghe phong phanh có vẻ là một vụ... đâm thuê chém mướn máu me lắm. Mong là mấy ổng đừng có gây ra họa lớn gì... ơ."
Đúng lúc đó, cánh cửa lại bật mở, bốn gã nam nhân vừa rời đi khi nãy lại nghênh ngang bước vào.
Bàn tay đang lần tràng hạt của Thanh Nguyệt sững lại.
Sắc mặt Đường Tố Lan cũng theo đó mà tối sầm.
Còn tim tôi thì như rớt thịch xuống tận rốn.
Mẹ kiếp, mới dấn thân vào giang hồ được mấy nả mà đã chuốc lấy cái của nợ này rồi sao?
Tôi hắng giọng, tung ra lời cảnh cáo lần nữa.
"Ta đã rành rọt tuyên bố chúng ta là người của Tứ Xuyên Đường gia-"
"-Bằng chứng đâu? Quan trọng hơn, dẫu cho tụi mày có thực sự là chó săn của Tứ Xuyên Đường gia đi chăng nữa, thì Độc Vương, Thiếu Gia Chủ, hay cả cái con ranh Phi Thiên Phụng cũng làm quái gì có mặt ở cái xó này mà bảo vệ tụi mày."
...Cái vị Phi Thiên Phụng đó đang lù lù ngồi ngay ở đây này.
Dứt lời, đám nam nhân rẽ ra làm hai hàng, nhường đường cho một gã trung niên thấp bé lùn tịt chậm rãi bước vào.
"Ái chà chà."
Tên côn đồ vừa lên mặt dọa nạt chúng tôi ban nãy lập tức khúm núm cúi gập người trước mặt gã trung niên mới đến.
"Là hai nữ nhân đó đấy ạ."
"Quả thực là nhan sắc tuyệt trần."
"Dạ vâng. Vậy, thưa Quân Bình lão gia, hễ xong việc thì xin ngài rủ lòng thương ban phát cho tụi tiểu nhân chút phần 'canh cặn thịt thừa'..."
Quân Bình?[note90692]
Cái tên này sao nghe quen tai thế nhỉ? Là ai cơ?
...Khoan đã, là ai cơ chứ?
...Một cái tên tuyệt đối không được phép xuất hiện ở chốn này cơ mà?
"...Đệt mợ."
Một tiếng chửi thề vô thức bật ra khỏi miệng tôi. Mà ngẫm lại, làm rõ ngọn ngành mọi chuyện cũng dễ ợt thôi mà?
Và quan trọng nhất là, tôi cũng chẳng còn kiên nhẫn để đóng vai người hòa giải nữa.
"Ta thề là ta đã cố hết sức can ngăn rồi đấy nhé?"
Ngay khoảnh khắc tôi buông xuôi, Đường Tố Lan quay sang hỏi Thanh Nguyệt.
"Để tiền bối dọn dẹp nhé?"
Thanh Nguyệt lướt mắt nhìn tôi dò xét, thấy tôi khẽ gật đầu, cô ấy liền đáp gọn lỏn.
"Trăm sự nhờ tiền bối."
3 Bình luận