233-3xx

Chương 237 - Hoàn Đan (7)

Chương 237 - Hoàn Đan (7)

...Nam Cung Nhiên chắc chắn sẽ không đời nào chịu nốc thứ này đâu nhỉ?

Vậy thì đành phải giấu nhẹm cái sự thật động trời đó đi sao?

Nhưng mà khoan đã, 'thằng em' cũng to ra?

...Mình có nên tuồn một viên để tự ăn thử không nhỉ? Dăm ba cái nội công nội khí với một tên ăn mày như mình thì đúng là vô thưởng vô phạt, nhưng nhón thử một viên thì biết đâu...

Chắc cũng chẳng có tác dụng phụ gì kinh khủng đâu. Vốn dĩ thân làm nam nhi đại trượng phu, ai mà chẳng ấp ủ cái khát khao thầm kín đó.

Cái mộng tưởng được nhìn thấy 'bé M' kiêu kỳ của mình phải chật vật, trầy trật khốn đốn mới ngậm trọn được thứ đó của mình...

Chứ có gã đàn ông nào lại cam tâm tình nguyện dâng hiến cái cảm giác mút mát nhẹ tênh như nhấm nháp một thanh kẹo Pepero[note90708] đâu chứ.

Tất nhiên, 'thằng em' của tôi vĩnh viễn không phải là que Pepero rồi.

"...Công tử?"

Giữa lúc tôi đang mải mê đắm chìm vào những mộng tưởng ái muội, cái thứ suy nghĩ đê tiện và đáng xấu hổ đến mức cạy răng cũng chẳng dám hé ra với ai ấy, tiếng gọi của Đường Tố Lan bất chợt kéo tôi về thực tại. Lúc này, tôi và cô ả đang ngồi đối diện nhau trong một gian phòng nhỏ chật hẹp.

"Công tử có đang nghe ta nói không đấy?"

"Xin lỗi. Tôi mải nghĩ ngợi lung tung chút chuyện..."

"Cái sự lựa chọn của lão chưởng môn nhân quả thực chứa đầy mùi mờ ám mà."

"...Thứ lỗi cho tôi, nhưng tiểu thư đang nói đến chuyện gì vậy?"

"Chẳng phải ban nãy công tử đang nhíu mày suy tính cách xử trí tên Quân Bình sao?"

"À... ừ. Cũng có chuyện đó."

"Dù sao thì, cuộc đàm đạo ban nãy với chưởng môn nhân thực sự là..."

Đường Tố Lan bắt đầu tường thuật lại rành rọt cuộc đối thoại căng thẳng giữa cô ả và chưởng môn nhân Thanh Thành Phái.

Lão già đó mở lời bằng việc khen ngợi, bảo rằng lão đánh giá rất cao cái chí hướng ngút trời của Tiềm Long Hội. Thế nhưng ngay sau cái vuốt ve đó, lão lập tức giội một gáo nước lạnh, bày tỏ sự e ngại sâu sắc.

Nam Cung Thế Gia bề thế nhường ấy cũng đành lực bất tòng tâm, Võ Lâm Minh uy chấn thiên hạ cũng chịu chung số phận bị nghiền nát.

Lão thẳng thừng phán rằng Ma Giáo tuyệt đối không phải là một sự tồn tại mà lũ trẻ ranh vắt mũi chưa sạch có thể mượn chút máu liều lĩnh bạt mạng để đem ra chạm trán.

Ngẫm lại thì, dưới con mắt của người ngoài, cái mộng tưởng Tiềm Long Hội này quả thực trông vô cùng ngu xuẩn và nực cười.

Ngay cả chính bản thân Đường Tố Lan, thuở ban đầu cũng từng giãy nảy phản đối kịch liệt cơ mà. Còn Thanh Nguyệt, chung quy lại cũng vì nể mặt lời nỉ non cầu xin của tôi mà cất bước đi theo...

Nhìn nhận lại toàn bộ cục diện, cả Đường Tố Lan và Thanh Nguyệt thực chất đang ngoan ngoãn vâng lời tôi chỉ dựa trên một thứ niềm tin tuyệt đối, chứ hoàn toàn chẳng cần bám víu lấy một danh nghĩa hào nhoáng hay một lý tưởng to tát nào.

Mối quan hệ vặn vẹo giữa S và M, hóa ra đến tận cùng lại được chắp vá và xây đắp từ thứ gọi là niềm tin sao.

"Vậy ý lão là sẽ giương mắt ếch lên nhìn chứ không thèm giúp đỡ một tay sao?"

"Lão bảo nếu có võ nhân Thanh Thành Phái nào tự nguyện đồng tình với chí hướng của Tiềm Long Hội thì cứ việc dẫn đi."

"...Nói thẳng toẹt ra là sẽ chẳng có một mống nào chịu đi theo đâu nhỉ."

Tôi lầm bầm chép miệng.

Ngay cả chưởng môn nhân còn chê bai mỉa mai kế hoạch này là mù quáng, thì đám đệ tử tép riu bên dưới làm gì có đứa nào đủ gan hùm mật gấu mà đi theo.

"Cứ coi như là vậy đi. Nhưng mục đích cốt lõi của chúng ta cất công đến đây đâu phải là chuyện vơ vét dăm ba mạng người đó."

"Chính xác. Thứ Hoàn Đan kia mới là bảo vật quan trọng. Lão chịu nôn ra chứ? Tôi muốn xin ít nhất hai mươi viên cơ."

"Cái đó... lão bảo là cạn kiệt rồi, thưa công tử."

"Vậy là sao. Cái chuyện Thanh Thành Phái nổi danh thiên hạ về thuật luyện Hoàn Đan, đến một kẻ ngoại đạo như ta còn rõ mồn một cơ mà."

"Tình cảnh hiện tại quá mức ngặt nghèo nên có vẻ đã lâu rồi họ không thể bào chế thêm. Đang phải thắt lưng buộc bụng để sinh tồn thì đào đâu ra nhân lực và tài nguyên quý giá để luyện Hoàn Đan chứ, lão bảo thế..."

"..."

Dẫu chẳng làm gì sai, Đường Tố Lan vẫn lấm lét dò xét sắc mặt tối sầm của tôi, bàn tay cô ả luồn tới, nhẹ nhàng mơn trớn, vuốt ve mu bàn tay tôi như muốn xoa dịu.

"Chỗ này xôi hỏng bỏng không rồi. Chúng ta mau chóng nhổ neo, chuyển hướng sang mục tiêu tiếp theo thôi."

...Từ bỏ nhanh gọn thế nhỉ. Tiếc đứt ruột.

Tôi đưa mắt nhìn chòng chọc vào Đường Tố Lan, rồi bất chợt lên tiếng hỏi vặn.

"Cơ mà tiểu thư có biết rành rẽ công năng của Thanh Linh Đan không?"

"Dạ? Thì... đan dược nào mà chẳng có công năng nhang nhác giống nhau?"

Ừm. Phải giấu nhẹm cái công dụng "kỳ diệu" đó với cô ả mới được. Bằng không, hụt mất mớ đan dược này, cô ả lại hộc máu vì tiếc đứt ruột cho xem.

...À không, nếu vậy thì lại càng phải tiết lộ để trêu tức chứ nhỉ?

Tôi nhếch mép, buông lơi:

"Sau này có dịp, tiểu thư thử đích thân đi tìm hiểu một lần xem sao."

.

.

.

Chuyện công dã tràng, xôi hỏng bỏng không trên cõi đời này vốn dĩ chẳng có gì là xa lạ.

Đã vác mặt đi nhờ vả mà người ta lạnh nhạt quay lưng thì cũng chẳng lấy cớ gì mà phải hằn học, ấm ức. Đúng nghĩa đen rành rành của hai chữ "nhờ vả" mà. Người ta chìa tay giúp thì mình đội ơn tạc dạ, còn người ta ngoảnh mặt làm ngơ thì họ cũng đâu phải phường khốn nạn, bạc bẽo.

...Thế nhưng, cái thứ cảm giác bực dọc đang trào dâng nghẹn ứ nơi cổ họng tôi lúc này là sao đây?

Nội viện Thanh Thành Phái đang từng bước được rào chắn, biến thành một pháo đài cô lập.

Tôi thong dong dạo bước trong khuôn viên tĩnh mịch. Sau khi nghe Đường Tố Lan thuật lại mọi chuyện, dường như cái bầu không khí thê lương, u ám bủa vây chốn này lại càng thêm phần nồng đậm, đặc quánh.

Nói sao nhỉ... Cảm giác hệt như một thước phim quay chậm, đưa tôi trở về cái thời khốn cùng năm mười sáu tuổi vậy. Cái hồi mà tôi đã thực sự suýt chết gục vì cái đói...

Thế nên, dẫu cho não bộ có thấu hiểu và cảm thông được sự lựa chọn tàn nhẫn của bọn họ, nhưng đối xử với dân làng như thế này... chẳng phải là quá đáng lắm sao?

Một ý niệm mờ ám, lợn cợn cứ lởn vởn trong đầu mà tôi không tài nào túm lấy và gọi tên cho chính xác.

Theo những mảnh ký ức về nguyên tác mà tôi tường tận, tuyệt đối không có cái chi tiết đan dược bị cạn kiệt đến mức khánh kiệt thế này.

...Đang lén lút tuồn đồ ra ngoài sao?

Thứ mà cái gã Quân Bình kia đang bí mật vận chuyển tuồn đi... chính là đan dược sao?

"...Hà."

Đêm đã về khuya, vầng trăng lạnh lẽo treo lơ lửng trên đỉnh đầu.

Tôi thấy lồng ngực mình rỗng tuếch, bồn chồn đến mức không tài nào an tọa nổi một chỗ.

Cứ thế mà cắp đít rời đi sao? Rời đi với hai bàn tay trắng trơn? Chặng đường phía trước cũng sẽ cứ bế tắc, đâm đầu vào ngõ cụt thế này mãi sao?

Quả thực, có vẻ chỉ có duy nhất mình tôi là đang tự huyễn hoặc và quá tin tưởng vào cái danh tiếng hữu danh vô thực của mớ bòng bong mang tên Tiềm Long Hội.

Truy Mệnh Quỷ Thanh Nguyệt từng vung kiếm khiến cả cõi Trung Nguyên phải khiếp vía nhượng bộ.

Trưởng nữ danh giá của Tứ Xuyên Đường Gia, đồng thời là Phi Thiên Phi ngạo nghễ tương lai - Đường Tố Lan.

Và cả Thiên Hạ Đệ Nhất Nhân, Cổ Kim Đệ Nhất Nhân, một tồn tại độc tôn, vô nhị mang tên Nam Cung Nhiên.

Thế nhưng, bóc trần đi ánh hào quang tương lai, thì trong mắt thế nhân hiện tại, đây chỉ là một đám ba đứa trẻ ranh ngốc nghếch đang chụm đầu ôm ấp một giấc mộng hão huyền.

Một nữ tăng có chút đỉnh võ công vặt. Một thiên kim tiểu thư được bao bọc kỹ lưỡng trong nhung lụa. Và một gã Gia Chủ mang tiếng độn tài, đứng đầu một gia tộc đã hoang tàn, sụp đổ.

Chưa làm nên được bất kỳ một tích sự gì để minh chứng thực lực, thì hiển nhiên chẳng có kẻ nào dở hơi mà vươn tay ra giúp đỡ. Xét theo cái tiêu chuẩn thực dụng và tàn nhẫn của giang hồ Trung Nguyên, lấy lý do gì để dang tay bảo bọc những kẻ vô danh mới chập chững bước chân vào cửa sinh tử cơ chứ.

...Phải rồi. Cứ cái đà ủy mị này thì hỏng bét.

"Chết tiệt."

Tôi buông một câu chửi thề khe khẽ hòa vào gió đêm, rồi quyết đoán sải bước.

Cứ nhắm mắt đâm đầu vào mà làm liều một phen xem sao.

******

Tố Lan vẫn đủ chín muồi để nếm trải sự đời, chưa dùng con mắt trần trụi để nhìn thấu được bản chất máu lạnh của Thế Gian.

Chưởng môn nhân Thanh Thành Phái đưa ánh mắt dò xét lướt qua tên hạ nhân vừa sừng sững bước vào phòng, lão thầm mỉa mai. Nửa đêm nửa hôm, gà chưa gáy chó chưa sủa mà còn dám to gan cất bước đến đây sao.

Thế nhưng, đường đường là một bậc bề trên oai phong, lão cũng chẳng buồn hạ mình đi răn dạy một tên hạ nhân thấp hèn chỉ biết răm rắp làm theo lệnh chủ. Đợi Tống Hiền Bá cẩn trọng khép cửa lui ra ngoài, chưởng môn nhân mới trầm giọng vặn hỏi:

"Nói đi. Tố Lan đã sai ngươi truyền đạt lại lời gì mà lại phải lén lút mò đến tận đây giữa đêm hôm khuya khoắt thế này?"

Tên hạ nhân mang trong mình luồng nội khí kỳ dị, u ám cất lời, chất giọng điềm nhiên:

"Chưởng môn nhân. Xin ngài hãy nới tay, viện trợ thêm một chút đi ạ."

"...?"

"Chúng tôi đang trên đà dấn thân vào một hành trình vô cùng khắc nghiệt và đẫm máu. Cứ trắng tay thế này thì không trụ nổi đâu."

"Lão phu bảo không giúp đỡ các ngươi khi nào? Nếu có nhân tài nào tự nguyện đi theo thì cứ việc dẫn đi, thức ăn lót dạ và chốn tá túc qua đêm lão phu cũng đã chu cấp đầy đủ rồi còn gì."

"Thế nhưng chưởng môn nhân thừa biết sẽ chẳng có mống nào cam tâm tình nguyện đi theo. Thức ăn và chỗ tá túc cũng chẳng phải là thứ vũ khí thiết yếu. Chúng tôi cần những khoản viện trợ mang tính thiết thực hơn."

"……Xem ra đây tuyệt đối không phải là câu chuyện nên được thông truyền qua miệng một kẻ hạ nhân. Ngày mai hãy bảo Tố Lan đích thân đến đây đối thoại. Lão phu sẽ hạ mình giải thích cặn kẽ lại một lần nữa về cái tình cảnh khốn đốn bế tắc hiện tại của Thanh Thành Phái."

"Ngài không thể mở lời giải thích cho tôi nghe được sao?"

"Thứ lỗi cho lão phu phải nói thẳng, nhưng ngươi lấy tư cách gì mà đòi chen ngang xen vào chuyện đại sự?"

"Tôi cũng là một thành viên cốt cán của Tiềm Long Hội. Một vãn bối đang gồng gánh trọng trách tày đình thay cho các vị tiền bối bề trên cao ngạo, vậy mà ngài lại nỡ lạnh lùng cự tuyệt, thậm chí còn không thèm buồn hé răng giải thích lý do? Chẳng phải ngài quá đỗi tuyệt tình, cạn nghĩa sao."

Chưởng môn nhân đăm đắm dán mắt nhìn gã nam nhân sừng sững trước mặt một lúc lâu.

Kỳ lạ thật.

Không chỉ là luồng nội khí u ám, tĩnh lặng ngự trị nơi đan điền, mà ngay cả cái khí phách hắn đang vô thức tỏa ra cũng vô cùng dị biệt. Cảm giác hệt như đang trực diện đối đầu với một gã cao thủ trẻ tuổi đã lăn lộn, nếm mật nằm gai dạn dày trong chốn giang hồ hiểm ác.

Lão có thứ cảm giác rợn ngợp này là vì màng đêm tăm tối, hay là do cái thân hình to lớn, vạm vỡ của đối phương đang chầm chậm bóp nghẹt không gian, tỏa ra thứ áp lực bức người?

Hay có lẽ, sâu thẳm trong tiềm thức, lão vẫn thấy có chút cắn rứt, lấn cấn khi thẳng thừng buông lời khước từ lời nỉ non thỉnh cầu của đám vãn bối.

Chưởng môn nhân khẽ lắc đầu xua đi tạp niệm.

Chẳng có gì phải lấn cấn hay hổ thẹn cả. Lão hoàn toàn đúng, và đám trẻ ranh kia... chỉ là một lũ ếch ngồi đáy giếng chưa trải sự đời.

Phá vỡ khoảng lặng kéo dài đến ngột ngạt, lão lên tiếng:

"Lời lẽ của ngươi chứa đựng quá nhiều mâu thuẫn nực cười đấy. Bảo là gồng gánh trọng trách thay bọn ta sao? Đám trẻ các ngươi đã lập nên được cái công trạng mốc meo gì đâu.

Nếu chỉ là võ mồm thì thiên hạ thiếu gì kẻ múa mép. Lão phu cũng từng trải qua một thời tuổi trẻ sục sôi, bầu máu nóng bốc lên tận não như thế. Thế nhưng, ngươi có biết không?

Nhiệt huyết thực chất chỉ là thứ phế phẩm được sinh ra từ sự ngu muội.

Lão phu không rảnh rỗi đi ngăn cấm các ngươi tự thiêu rụi bầu nhiệt huyết của chính mình, nhưng làm ơn đừng kéo người khác chết chùm trong cái ngọn lửa thiếu hiểu biết đó. Hơn nữa, đã vác mặt đến nhờ vả thì lão phu cũng xin mở lòng nói thẳng.

Hiện tại, toàn bộ lương thực và tài sản của bá tánh dưới chân núi đều đang phó thác sinh tử cho bọn ta. Điều đó minh chứng rằng bọn họ nhất mực tin tưởng và nương tựa vào Thanh Thành Phái.

Giữa cái thời khắc giao tranh khốc liệt, vai mang trọng trách ngàn cân này, bọn ta đào đâu ra dư dả thời gian và tâm trí để hùa theo cái trò phiêu lưu mạo hiểm ngu ngốc, cái mộng tưởng viển vông lật đổ Ma Giáo của các ngươi."

"Ngài mỉa mai gọi đó là sự ngu ngốc của tuổi trẻ... Thế nhưng, lật ngược vấn đề lại, nếu chúng tôi không làm thì ai sẽ là người đứng mũi chịu sào đây?

Đâu đó trên Thế Gian khốn nạn này, cũng phải có người đứng lên gánh vác chứ? Chẳng lẽ ngài định cứ rụt cổ rùa ngồi chờ Ma Giáo tự diệt vong sao? Trữ tình, tự tại đến mức vô cảm đó sao."

"Lão phu rất coi trọng cái thứ nghĩa khí của các ngươi. Thế nhưng, nghĩa khí dẫu có ngút trời cũng không đồng nghĩa với việc có thể lật ngược thế cờ trên bàn cờ sinh tử.

Nếu ngay cả cái chân lý cơ bản, trần trụi đó mà ngươi cũng không ngộ ra được, thì đó chính là minh chứng sống rõ ràng nhất cho những gì lão phu vừa phán xét đấy.

Sự ngu muội ngây thơ của tuổi trẻ. Chỉ biết mù quáng trố mắt nhìn chằm chằm vào cái kết quả huy hoàng khi chạm đích, mà hoàn toàn chẳng mường tượng nổi cái giá đẫm máu, xác dồn thành núi phải trả trên chặng đường đó.

Ngươi thử động não ngẫm xem. Nam Cung Thế Gia bề thế nhường ấy cũng bị san bằng không còn một mảnh ngói, Võ Lâm Minh uy chấn thiên hạ cũng chịu cảnh sụp đổ nhục nhã.

Những bức tường thành mà ngay cả họ cũng đành bó tay chịu trói, đám bốn đứa nhãi ranh các ngươi... à không, ba đứa, thì làm nên được trò trống gì?"

"Ma Giáo thuở sơ khai cũng từng chỉ có vỏn vẹn sáu người thôi mà."

"Các ngươi vĩnh viễn không phải là Ma Giáo."

"Tóm lại một câu là ngài quyết cạn tình không viện trợ phải không?"

"Phải. Và hãy vểnh tai lên mà khắc cốt ghi tâm điều này. Một giấc mộng hão huyền chỉ biết nhăm nhe trông cậy vào sự bố thí của kẻ khác thì ngay từ trong trứng nước đừng bao giờ cất công mơ mộng làm gì cho nhọc xác.

Thế thái nhân tình ngoài kia đâu có từ bi, ấm áp để ban phát tình thương như vậy. Từ trước đến nay, đám tiền bối trên cao vẫn luôn dang tay bao bọc, làm bình phong che chở các ngươi, thế nhưng từ nay về sau, nếu cứ cố chấp giữ khư khư cái lối suy nghĩ nhu nhược, ỷ lại đó, các ngươi sẽ chẳng bao giờ bò đi xa được đâu.

Một là phải biến mình thành kẻ tàn nhẫn, dứt khoát hơn. Hai là phải biết cụp đuôi buông xuôi, từ bỏ."

"...Tàn nhẫn hơn sao."

Nghe đến triết lý đó, gã hạ nhân thong thả vươn tay gãi gãi đầu. Ánh mắt hắn chầm chậm biến đổi, tăm tối và nguy hiểm hơn. Rồi, hắn hạ giọng, ném ra một câu chất vấn bằng một âm sắc lạnh lẽo như băng:

"Chưởng môn nhân. Gã Quân Bình mà hôm nay chúng tôi xách cổ lôi đến đây, rốt cuộc có mối quan hệ mờ ám gì với ngài?"

"...Cái gì?"

Đó tuyệt đối không phải là thứ ngôn từ được phép thốt ra từ miệng một tên hạ nhân thấp hèn.

Và thứ khí phách đang ngùn ngụt bốc lên từ hắn, chắc chắn cũng không phải là thứ mà một tên nô bộc mọn hèn có thể sở hữu. Chất giọng của hắn điềm nhiên đến lạ lùng, thế nhưng ẩn sâu dưới sự điềm nhiên giả tạo ấy là một luồng uy bách bức người, bóp nghẹt buồng phổi kẻ đối diện.

"Chúng tôi cũng tình cờ thu thập được vài thông tin vô cùng thú vị. Rằng cái gã Quân Bình kia chuyên thầu việc vận chuyển hàng hóa từ Thanh Thành Sơn tuồn thẳng sang vùng Tây Vực. Cơ mà khi chúng tôi tận mắt mục sở thị tình cảnh điêu tàn ở Thanh Thành Sơn, thì đào đâu ra dư dả lương thực hay tài sản có giá trị mà mang đi giao thương cơ chứ. Thứ duy nhất có thể quy ra tiền tài ở đây, chẳng phải là..."

Hắn vừa kéo dài giọng điệu, vừa lướt tay một vòng qua không gian xung quanh.

"Tất, tất~ thảy đều đang nằm gọn ghẽ trong cái túi khổng lồ của Thanh Thành Phái đây sao."

"..."

"Chuyện Thanh Thành Phái đang lén lút như phường đạo tặc tuồn hàng ra ngoài giao thương, một kẻ đứng đầu như ngài làm sao có thể không tỏ tường, mà nếu giả sử ngài thực sự ngu muội không hay biết thì đó lại là một vấn đề thảm họa khác.

Trong khi bá tánh dưới kia vẫn đang ngu ngốc dâng trọn niềm tin vào ngài, thì cái con tàu thủng đáy mang tên Thanh Thành Phái này lại đang rò rỉ thất thoát từ bao giờ."

"...Rốt cuộc nhà ngươi là ác quỷ phương nào?"

"Như tôi đã xưng danh, tôi là một thành viên cốt cán của Tiềm Long Hội. Giờ thì xin ngài hãy thành thật lột mặt nạ ra đi. Mối quan hệ giữa ngài và Quân Bình là cái thứ gì?"

Chưởng môn nhân nín thở, nuốt khan một bọt nước bọt đắng ngắt. Đến cái nước đường cùng này rồi thì dẫu có giảo biện cỡ nào cũng chẳng thể chối quanh co được nữa.

"Đừng có nhai lại mấy trò suy diễn linh tinh. Giữa lão phu và hắn chung quy cũng chỉ là mối quan hệ mua bán đổi chác sòng phẳng thông thường thôi."

"Loại thương nhân khốn nạn nào lại to gan dám giở trò đồi bại cưỡng hiếp đàn bà con gái ngay giữa thanh thiên bạch nhật thế?"

"...Lão phu hoàn toàn mù tịt về cái bản chất bỉ ổi của hắn. Chính vì bị sốc nên ban nãy lão phu mới có thoáng chốc kinh hoảng, không thể duy trì nổi lớp mặt nạ bình thản."

"Ngài đã bán đứng chứ gì? Rõ ràng mồm ngài luôn leo lẻo rao giảng đạo nghĩa, thề thốt sống chết sẽ bảo vệ từng hạt gạo của dân làng, gom hết tài sản của họ lại một chỗ cơ mà."

"Nhà ngươi đã vội vàng đóng đinh phán xét lão phu là kẻ đại ác nhân rồi sao? Ngươi thực sự nghĩ lão phu khốn nạn, súc sinh đến mức lén lút đem mồ hôi nước mắt, xương máu của dân làng đi tuồn bán lấy vài đồng bạc lẻ chắc?"

"...Ra là ngài đã lén đem bán Thanh Linh Đan."

"Đúng vậy. Lão phu cắn răng bán đan dược để đổi lấy lương thực cứu đói dự trữ. Và lão phu tuyệt nhiên chẳng thấy có nửa điểm gì phải thẹn với lòng. Võ Lâm Minh đã bất lực khoanh tay đứng nhìn, hi vọng có một vị cứu tinh nào đó từ trên trời rơi xuống dang tay giúp đỡ cũng vô cùng mong manh, tuyệt vọng.

Giữa cái tình cảnh ngàn cân treo sợi tóc ấy, lão phu chỉ đơn thuần tự tay vạch ra một lựa chọn sáng suốt nhất để cứu sống mạng người. Dăm ba viên đan dược cỏn con, vô tri làm sao có thể đưa lên bàn cân sánh ngang với tính mạng con người."

"Nhưng đem bán cho Ma Giáo thì lại là một tội ác hoàn toàn khác."

"Dù có phải... cái gì? Ma Giáo sao?"

Chưởng môn nhân bàng hoàng tột độ, não bộ trong chốc lát bị tẩy trắng trở nên trống rỗng.

Ma Giáo? Cái tên Quân Bình luồn cúi kia là chó săn của Ma Giáo sao?

"Lão... lão phu thực sự bị che mắt, không hề hay biết...! Nếu biết gã ta là tay sai của Ma Giáo thì làm sao lão phu-"

"Hay là ngài biết tỏng mười mươi nhưng lại nhắm mắt đưa chân, cố tình làm ngơ? Đan dược đâu phải là mấy viên kẹo dẻo rẻ tiền bán ngoài chợ, ngài thừa hiểu kiểu gì nó cũng rơi vào tay dân võ lâm khát máu cơ mà.

Đến những gã thợ rèn quê mùa mộc mạc khi rèn kiếm bán ra còn phải gánh vác trách nhiệm, ghi nhớ kỹ mặt mũi kẻ mua. Ngài bảo ngài không biết hắn ta là thứ cặn bã nào á? Đã tự vỗ ngực là ngẩng cao đầu không hổ thẹn thì cớ sao lại phải lén lút, chui nhủi lấp liếm đi giao dịch?"

Từng lời đanh thép, sắc lẹm của gã hạ nhân như những mũi dao tẩm độc đâm thủng lớp vỏ bọc ngụy biện hoàn hảo của lão.

Mọi góc khuất dơ bẩn, hôi hám mà lão đã khổ công đào sâu chôn chặt nay lại bị lôi tuột ra phơi bày giữa ánh sáng.

Dẫu không phải là có mưu đồ phản nghịch từ trước, nhưng những nhát dao gã hạ nhân vừa vạch trần biết đâu chừng lại chạm đúng vào sự thật thối rữa. Giá như lão bớt chút thời gian động não suy xét kỹ lưỡng hơn một chút, ắt hẳn lão cũng sẽ đánh hơi ra gốc gác Ma Giáo của Quân Bình. Nhưng có lẽ, đứng trước bờ vực của nạn đói khủng khiếp đã làm mờ đi lý trí sắc bén của lão chăng.

"...Vậy số đan dược còn tồn đọng trong kho là bao nhiêu? Đã tỏ tường chuyện Quân Bình cấu kết với Ma Giáo, chắc ngài cũng chẳng còn mặt dày nào mà tiếp tục hợp tác làm ăn với lũ ác quỷ đó nữa nhỉ."

Chưởng môn nhân Thanh Thành Phái trút một hơi thở não nề tựa ngàn cân, thiểu não lắc đầu khuất phục.

"...Lão phu thề tuyệt đối sẽ cắt đứt mọi liên lạc với bọn chúng. Thế nhưng, chuyện giao nộp đan dược cho các ngươi lại là một phạm trù hoàn toàn khác biệt. Như đã khẳng định khi nãy, lão phu không có một chút mảy may hứng thú nào dính líu với cái kế hoạch ngông cuồng, ngu ngốc đó-"

"Ây dà. Ngài đúng là não cá vàng quên nhanh thế, vừa nãy mới hùng hồn dạy bảo tôi phải tàn nhẫn, dứt khoát hơn cơ mà."

Gã hạ nhân nhếch mép, buông một nụ cười ranh mãnh của kẻ săn mồi.

"Nôn ra đây. Lần này tôi vác xác đến đây không phải để quỳ lạy cầu xin, mà là để đe dọa đấy."

Chưởng môn nhân uất nghẹn hộc máu, bật ra một tiếng cười đắng ngắt. Thế nhưng, đòn uy hiếp tàn nhẫn vẫn chưa dừng lại ở đó.

"Nếu ngài không khôn hồn nôn sạch ra, ngay bình minh ngày mai tôi sẽ vác xác xuống núi và lu loa lên cho cả thiên hạ cùng nghe. Rằng vị chưởng môn nhân đáng kính, oai phong lẫm liệt của Thanh Thành Phái, người đã lớn tiếng hứa hẹn thề sống chết sẽ bảo vệ dân làng khỏi nanh vuốt của Ma Giáo, thực chất lại đang đi đêm, vẫy đuôi cấu kết làm ăn với chính bọn chúng..."[note90709]

-Rầm!

Chưởng môn nhân gầm lên như dã thú mắc bẫy, vung nắm đấm nện mạnh xuống mặt bàn rung bần bật.

"Nếu ngươi dám hé răng nửa lời, không chỉ Thanh Thành Phái mà toàn bộ sinh mạng bá tánh quanh vùng sẽ rơi vào cảnh dầu sôi lửa bỏng, náo loạn tột độ, máu chảy thành sông!"

"Chính xác là cái viễn cảnh đó đấy. Nên nếu ngài không muốn tự tay đạo diễn cái thảm kịch đó xảy ra thì ngoan ngoãn giao nộp đan dược ra đây."

"..."

"Còn lại bao nhiêu rương?"

"...Chỉ còn sót lại vớt vát một rương duy nhất."

"Mỗi rương chứa bao nhiêu viên?"

"Mười hai viên."

"Chậc, ngài xạo chó quá đấy. Làm sao mà cái lò luyện khổng lồ này lại chỉ còn lác đác từng đó được."

Ngươi thì biết cái quái gì mà xía mõm vào. Chưởng môn nhân định sừng sỏ cãi cùn lại, nhưng ánh mắt kiên định, lạnh lẽo thấu tỏ mọi sự dối trá của gã đàn ông trước mặt đã đóng băng cổ họng lão lại.

Đó không phải là một ánh mắt của kẻ đang phỏng đoán mò mẫm, mà là một sự xác thực rành rành của kẻ nắm đằng chuôi.

"Ngày mai chắc tôi phải nhọc công rảo bước xuống dưới thôn bêu rếu một trận cho đã cái miệng quá. Mà ngài biết đấy, cái tính tôi... cứ hễ có dịp kể chuyện là y như rằng phải xào xáo, thổi phồng thêm thắt mắm muối vào. Lỡ đâu mồm miệng trượt dốc đi chơi xa, đồn ầm lên là ngài đã dập đầu bắt tay với Ma Giáo cũng nên."

"Hai! Hai rương. Thực sự tao vét sạch kho cũng không còn mống nào hơn đâu...!"

"Chà, vị chưởng môn nhân oai phong lẫm liệt sẽ ra sao đây nhỉ. Chậc... Chắc là mất mặt, nhục nhã ê chề lắm. Nhưng không sao đâu. Biết đâu chừng? Ngài thẳm sâu bên trong cũng là loại người thích bị hành hạ, thích tận hưởng sự bêu riếu nhục nhã thì sao..."

-Rầm!

Chưởng môn nhân lại điên cuồng nện nắm đấm xuống bàn một lần nữa.

"...Ba rương. Thực sự là cạn kiệt sạch sẽ rồi."

Khoảnh khắc con số sự thật được cạy miệng thốt ra, gã đàn ông liền gật đầu tắp lự, thu lại bộ nanh vuốt.

"Hơi ít ỏi một chút... nhưng thôi méo mó có hơn không cũng được. Sáng mai xin ngài hãy đóng gói giao nộp toàn bộ."

"..."

Áp lực ngột ngạt bức người đến lúc này mới tạm thời được tháo dỡ.

Cảm giác quả thực khốn nạn giống như đang ngồi đối thoại mà bị kẻ khác lột trần, nhìn thấu đen sì hết ruột gan vậy.

"Dù sao thì đúng như cái lý lẽ ngài vừa rao giảng, Thanh Thành Phái lúc này giữ lại cái thứ này cũng chỉ như phế phẩm rác rưởi thôi phải không? Chẳng lẽ dăm ba viên đan dược vô tri lại quý giá hơn mạng sống của bá tánh sao.

Bọn tôi là những kẻ điếc không sợ súng dấn thân vào chốn binh đao, sẽ nhận lấy đan dược và dốc sức bán mạng chiến đấu, vậy nên chưởng môn nhân, xin ngài hãy cố gắng sống sót mà bảo vệ con dân nơi đây. Xin đừng hiểu lầm cái thái độ khốn nạn ban nãy của tôi. Tôi cho rằng sự lựa chọn ngậm đắng nuốt cay của ngài hoàn toàn xứng đáng được tôn trọng.

Vốn dĩ đem lên bàn cân so sánh với những đại nghiệp viển vông, xa vời, thì sinh mạng rành rành của gia đình, người thân ngay trước mắt vẫn luôn đè nặng hơn mà."

"...Cho lão phu tò mò hỏi một câu. Tất cả những vở kịch khốn nạn ngày hôm nay. Là mưu đồ do Đường Tố Lan giật dây sao? Con nhóc đó đã mượn dao giết người, ra lệnh cho ngươi dẫu có phải giở trò uy hiếp đê tiện cũng phải moi bằng được đan dược về sao?"

Gã đàn ông chầm chậm thu lại nụ cười cợt nhả, cất giọng trầm ổn đĩnh đạc đáp:

"Làm gì có cái kịch bản đó."

Chưởng môn nhân Thanh Thành Phái đến tận phút giây này mới vỡ lẽ tột cùng.

Trước hết, gã nam nhân này, vĩnh viễn và tuyệt đối không bao giờ là một tên hạ nhân bình thường. Chính vì cái thần thái đó, những lời lẽ sắc như dao cạo hắn thốt ra trước đó lại càng mang thêm sức nặng ngàn cân.

Hắn hoàn toàn không giống một tên cuồng ngôn vô tri đang lải nhải múa mép.

Trái lại, hắn hiện hữu rành rành giống một nam nhân sở hữu sự chấp niệm điên rồ và vô cùng kiên định với cái đích đến của mình.

"Nhà ngươi thực sự u mê tin tưởng sao? Rằng chỉ với vỏn vẹn sức mọn của bốn người mà có thể lật đổ được tòa thành trì Ma Giáo."

"Bốn người thì chắc chắn chỉ như dã tràng xe cát rồi. Chúng tôi định sẽ đi khắp nơi để thổi bùng lên những cơn bão lớn. Dẫu cho thế hệ của các tiền bối già cỗi có chút thiếu sót bạc nhược, nhưng tôi tin chắc nịch rằng thế hệ trẻ tuổi của chúng tôi tuyệt đối không thiếu những hiệp khách bạt mạng."

"Chặng đường đó sẽ vô cùng gian nan, đẫm máu đấy."

"Ma Giáo chắc chắn sẽ bị nghiền nát."

Trong đôi mắt sâu thẳm của hắn tuyệt nhiên không chất chứa bất kỳ một tia hoài nghi hay dao động nào. Điều đó quá đỗi kỳ lạ và dị biệt, khiến chưởng môn nhân không kìm nén nổi mà thốt lên câu hỏi:

"Cớ sao nhà ngươi lại quả quyết, ngạo nghễ đến vậy?"

Gã đàn ông khẽ khàng, gằn từng chữ đáp lại.

"...Bởi vì chúng tôi đang ôm ấp những con Tiềm Long chực chờ thức tỉnh."

Lời nói cất lên ấy bất chợt làm dấy lên một luồng gợn sóng kỳ lạ, cuộn trào trong cõi lòng vốn đã chai sạn của chưởng môn nhân.

Cảm giác tựa hồ như một tia sáng hy vọng nhỏ nhoi vốn đã tắt lụi tự bao giờ, nay lại le lói lóe lên giữa màn đêm.

Chẳng lẽ chính lão già này cũng bị cái thứ nhiệt huyết điên rồ của kẻ này cảm hóa rồi sao. Cớ sao lão lại rồ dại đi tin vào một thứ kế hoạch viển vông, ngu ngốc nhường ấy chứ.

Thế nhưng...

Chưởng môn nhân Thanh Thành Phái chậm rãi chống tay đứng dậy, lê bước tiến về phía kệ sách sừng sững.

-Cạch!

Lão ấn nhẹ vào gáy một cuốn sách cổ, ngăn kéo bí mật bên cạnh lập tức bật mở. Lão run rẩy lấy ra từ bên trong ba chiếc rương gỗ nhỏ chạm trổ tinh xảo.

"Cầm lấy đi."

Tên hạ nhân thoáng chốc kinh ngạc trước sự tự giác này, nhưng rồi cũng lẳng lặng đưa tay ra nhận lấy chiến lợi phẩm.

Kế đó, hắn lại tiện mồm tiếp lời.

"À, chưởng môn nhân. Đằng nào mọi sự cũng đã bung bét đến nước này... ngài thấy sao nếu chúng ta nới lỏng canh gác, thả gã Quân Bình kia đi một cách nguyên vẹn?"

"...Ngươi có âm mưu gì?"

"Phải thả chuột cống ra khỏi lồng thì mới dò được cái hang chuột mẹ nằm ở đâu chứ. Ý tôi là cứ im lặng bám đuôi hắn, rồi thừa cơ cướp lại nốt những thứ của cải còn sót lại..."

"Ngươi nghĩ hạng người như Quân Bình sẽ dễ dàng ngoan ngoãn để yên cho các ngươi bám đuôi sao. Nếu hắn thực sự đúng như lời ngươi chẩn đoán là tay sai của Ma Giáo, hắn ắt hẳn sẽ mang cái đầu vô cùng cảnh giác."

"Bên chúng tôi sở hữu một quái vật rất sành sỏi Truy Tung Thuật. Đảm bảo chắc chắn sẽ bám đuôi dai dẳng như đỉa mà không bị phát hiện đâu."

Lão thấy cái kế hoạch đó thật khó tin và hoang đường.

Một nữ tăng mang vẻ thanh cao thoát tục. Một thiên kim tiểu thư đài các quen sống trong nhung lụa. Cùng một kẻ gia chủ mang tiếng độn tài vô dụng.

Chẳng có một mống nào trong số bộ sậu đó trông có vẻ gì là phù hợp với cái nhiệm vụ theo dõi, luồn cúi bí mật cả.

Thế nhưng, thật nực cười, chẳng hiểu sao lần này lão lại có cảm giác bị thuyết phục hoàn toàn. Lão cam chịu gật đầu đáp.

"Dù sao thì, về chuyện đó chúng ta sẽ tính kế bàn bạc sau."

"Vâng."

Gã nam nhân cứ thế cắp gọn sạch sành sanh đan dược rồi quay gót rời đi.

Để lại chưởng môn nhân bơ vơ gặm nhấm sự tĩnh mịch, trống rỗng tại nơi mà gã vừa càn quét qua tựa như một cơn bão hoang tàn.

******

Nam Cung Nhiên cảm thấy mọi thứ diễn ra xung quanh mình thật nực cười và châm biếm.

Sáng lơ mơ tỉnh dậy, cô đã chứng kiến Hàn Thụy Trấn khệ nệ mang về đan dược quý giá của Thanh Thành Phái. Nghe hắn kể lại trơn tru toàn bộ quá trình tống tiền uy hiếp lại càng khiến cô thấy hoang đường, không thể tin nổi.

Dẫu Hàn Thụy Trấn đang nhăn nhở cười tươi rói kể lại y hệt như đang khoe một chiến tích oai hùng, thế nhưng lồng ngực Nam Cung Nhiên lại trĩu nặng, ngột ngạt và bức bối đến lạ thường.

Một Hàn Thụy Trấn mà cô luôn an tâm coi là bằng hữu thân thiết, là đồng đội vào sinh ra tử, hoặc chí ít đôi khi là một tồn tại yếu ớt cần được cô giang tay bảo vệ, nay lại đang tỏa sáng chói lọi, lập công lớn hết lần này đến lần khác.

Suy cho cùng, trong số tất cả các thành viên của Tiềm Long Hội, kẻ khát khao, điên cuồng muốn thực hiện hóa giấc mộng đẫm máu này nhất, không ai khác chính là Nam Cung Nhiên.

Bởi mục tiêu tối thượng của Tiềm Long Hội cũng chính là sự báo thù của Nam Cung Nhiên.

Thế nhưng khi tự soi gương nhìn lại bản thân hiện tại của mình, cô thấy mình thực sự quá đỗi vô dụng và thừa thãi. Đến cả một tên mang danh hạ nhân như Hàn Thụy Trấn còn làm nên đại sự như vậy cơ mà.

"Xong rồi lão già liền chống gối đứng dậy chạm vào gáy một cuốn sách, một tiếng 'cạch' khô khốc vang lên rồi cái ngăn kéo bí mật bên cạnh tự động bật m-"

"-Sao cậu lại có thể nghĩ ra cái kế sách đó chứ?"

Nam Cung Nhiên hoàn toàn trật nhịp với cái bầu không khí hào hứng, buột miệng cắt ngang hỏi.

"...Hả?"

"Thụy Trấn à. Cớ sao cậu lại có đủ cái dũng khí bạt mạng để tìm đến gặp chưởng môn nhân..."

Hắn vĩnh viễn chỉ là một tên hạ nhân thấp cổ bé họng.

Ngay cả một Nam Cung Nhiên mang mác từng đường đường là Gia Chủ tôn quý của Nam Cung Thế Gia còn chẳng gom đủ dũng khí để đối diện trực diện với chưởng môn nhân.

Vậy mà cái tên hạ nhân mọn hèn của Đường Tố Lan lại to gan dám tay không tấc sắt bước đến ép uổng đòi lấy đan dược đem về.

Dẫu lý trí tự nhủ không nên nảy sinh thứ suy nghĩ ganh tị này, nhưng cô vẫn thấy bản thân sao thật thảm hại, đáng thương.

Tự thấy bản ngã của mình sao mà kém cỏi, bạc nhược.

Một kẻ vô tích sự như mình đáng lý phải bị trời tru đất diệt, trừng phạt thật nặng mới đáng.

Gần đây, mỗi bận nhìn những vết thương chằng chịt trên cơ thể đang dần kéo da non hồi phục, cô lại càng bị cái cảm giác tội lỗi đó cắn xé.

Một phế vật như mình thì...

"Ây, ây!"

Bừng tỉnh khỏi dòng suy nghĩ u ám tự ngược, cô thấy hai tay Hàn Thụy Trấn đang điên cuồng lắc lắc vai mình.

"Bị trúng tà à, sao tự dưng lại đờ đẫn thừ người ra thế. Tỉnh táo lại giùm cái."

"À... ừ, ừm."

Lúng túng đánh thức cô về thực tại, Hàn Thụy Trấn liền thoăn thoắt bắt tay vào việc phân chia số đan dược 'xin' được.

"Nào. Dù sao thì cũng hốt trọn ổ rồi. Cầm lấy phần của cậu đi."

"...Hả? Thụy Trấn à, cớ sao ta lại được ưu ái nhận những hai rương."

Tổng cộng hắn cất công đi tống tiền đem về được ba rương Hoàn Đan. Vậy mà hắn lại thản nhiên đẩy về phía cô tận hai rương quý giá.

"Cậu hiện tại là mắt xích yếu ớt nhất mà. Đương nhiên là cậu phải nốc nhiều nhất mới đúng đạo lý chứ."

"...Không..."

...Cái đạo lý đó thì đúng, nhưng một thứ báu vật quý giá nhường này sao?

"Kẻ nào cần nhất thì nốc vào nhiều nhất là đúng quy luật phân bổ rồi. Ta là người trần mắt thịt không có nội công nên nốc vào cũng vô dụng chẳng cần ăn làm gì, còn lại một rương thì Thanh Nguyệt sư cô và tiểu thư tự chia chác nhau là được-"

"-Thế thì kẹt lắm nha."

Đúng khoảnh khắc đó, giọng nói kiêu kỳ của Đường Tố Lan lạnh lùng xen vào cắt ngang lời Hàn Thụy Trấn.

"Hả?"

"...Thụy Trấn à, dĩ nhiên ta ghi nhận số đan dược này là chiến lợi phẩm do ngươi đem về, nhưng chúng ta cần phải đình chiến bàn bạc lại một chút.

Ta cũng muốn được đặc cách nhận riêng một rương. Nam Cung Gia Chủ, ngài chịu khó thứ lỗi cho sự ích kỷ của ta nhé. Nhưng để bù đắp lại, ta sẽ dốc sức tương trợ hỗ trợ ngài tu luyện."

"A, không sao, không sao đâu. Mỗi người chia chác nhau một rương là lẽ công bằng đương nhiên rồi. Đừng chỉ vì vài lời bốc đồng của tên Thụy Trấn này mà khiến cô phải bận tâm nhọc lòng giúp đỡ ta..."

Hàn Thụy Trấn nghe vậy liền hoảng hốt phản đối:

"A, tiểu thư. Sao người lại hành xử như vậy? Đống đan dược này nhắm mắt ai nhìn vào cũng thấy Nam Cung Nhiên khát khao cần hơn ngài nhiều..."

"Không chịu đâu. Ta cũng thèm nó."

...Cái dáng vẻ hờn dỗi như một đứa trẻ nít tranh kẹo ban nãy của Đường Tố Lan chỉ là ảo giác thôi sao?

Nam Cung Nhiên vội vã lắc đầu xua tan đi cái ý nghĩ thất lễ ấy.

Thanh Nguyệt đứng lù lù bên cạnh bất chợt buông một tiếng cười mỉa mai, buốt lạnh.

"...Chắc hẳn là tiền bối đã vểnh tai nghe ngóng được cái công năng thần kỳ thực sự của nó rồi nhỉ."

Gò má Đường Tố Lan đỏ bừng bừng lên như quả gấc.

"M-Muội đang lảm nhảm cái quái gì thế hả? Đan dược thì chung quy cũng chỉ là đan dược bổ trợ thôi.

Ta chỉ thấy gai mắt vì tên Thụy Trấn đang thiên vị Nam Cung Gia Chủ một cách quá mức-"

"Lúc trước thì ra vẻ thanh cao khinh khỉnh, chê bai thứ to lớn là phồn thực dung tục, thế mà hễ đụng trúng cơ hội thì lại tít mắt-"

"-Nào, nào! Dừng ngay! Cuộc tranh luận vô bổ này chốt ở đây thôi nhé."

Hàn Thụy Trấn vội vã cắt ngang lời Thanh Nguyệt, thế nhưng với bản tính nhạy cảm của Nam Cung Nhiên, đây là một câu chuyện mờ ám mà cô tuyệt đối không thể làm ngơ bỏ ngoài tai.

Bởi nó liên quan trực tiếp đến thứ đan dược chết tiệt mà cô đang chuẩn bị phải nốc tì tì vào bụng.

"Thanh Nguyệt sư cô? Cô vừa buông lời châm chọc thế là có ẩn ý gì? To lớn? Dung tục sao?"

Thanh Nguyệt lướt ánh mắt sắc lẹm nhìn Đường Tố Lan bằng nửa con mắt, rồi thủng thẳng tiếp lời:

"Thanh Linh Đan ẩn chứa một công năng phụ họa khác. Nam nhân mà nạp thứ này vào người... sẽ càng trở nên nam tính, cường tráng hơn. Còn nữ nhân thì lại càng thêm phần nữ tính mượt mà. Nói tóm gọn dễ hiểu thì, ngực sẽ nảy nở to lên đấy."

"...Hả?"

Nam Cung Nhiên sững sờ, hóa đá cúi gằm mặt xuống trân trân nhìn chằm chằm vào rương Thanh Linh Đan đang nâng niu trên tay.

...Nam nhân nốc vào thì nam tính hơn, còn nữ nhân thì ngực bung nở ra sao?

Ngay khoảnh khắc cô giật mình hoảng hốt, tuột tay suýt làm rơi rương thuốc quý giá xuống đất, một bàn tay thình lình từ đâu thò ra đỡ gọn lấy.

Là Hàn Thụy Trấn.

"Đồ quý giá hiếm có thế này sao cậu lại hậu đậu làm rơi chứ. Mà... như vậy chẳng phải càng trúng mánh tốt chứ sao."

"...Hả?"

"Chẳng phải cậu lúc nào cũng tự ti, bị ám ảnh bởi việc phải lột xác trở nên nam tính, mạnh mẽ hơn sao. Cứ nốc nhiệt tình vào, để còn trùng tu, cải thiện cái thân hình ẻo lả, ốm nhom như cò hương đó nữa chứ."

"...A, a ha ha. Chắc là Đường tiểu thư nhận xét đúng đấy. Chúng ta nên chia đều cho công bằn-"

"-Cậu chê bai không muốn trở nên nam tính, oai phong hơn à?"

Cảm giác hệt như tự vác cuốc đào hố chôn mình vậy. Miệng Nam Cung Nhiên cứng đờ, á khẩu.

"Ta đã phải trầy da tróc vảy, mạo hiểm cái mạng quèn mới tống tiền moi được đấy. Há mồm bảo cảm ơn một tiếng đi. Ưm... Thôi được rồi, để cậu cầm khéo lại run tay bất cẩn làm rơi vãi mất bảo bối, cứ để ta đích thân giữ cho an toàn.

Đến cữ ta sẽ tự tay nhét đút cho cậu ăn, cứ chốt hạ thế đi."[note90710]

Thứ đan dược ma quỷ giúp con người ta càng trở nên nữ tính hơn sao?

Khuôn mặt kiều diễm của người nữ nhân họa mặt ngày hôm đó chợt lóe lên mồn một trong tâm trí cậu.

Trái tim Nam Cung Nhiên cũng bất giác đập rộn lên từng hồi thình thịch liên hồi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
azai aura farming
azai aura farming
[Lên trên]
nuôi rồi thịt thôi hehe
nuôi rồi thịt thôi hehe