233-3xx

Chương 246 - Ngươi Là Ai? (5)

Chương 246 - Ngươi Là Ai? (5)

~

Kính gửi Ân công.

Ân tình của ngài tựa như núi cao biển rộng, ta tự thấy bản thân chẳng thể nào gánh vác nổi, đành mạo muội viết bức thư này, mong ngài lượng thứ cho sự thất lễ.

Đa tạ ngài. Ân công, thực sự đa tạ ngài.

Nỗi đau này, ta những tưởng chỉ có duy nhất một người bằng hữu thấu tỏ, nay lại nhận được sự đồng cảm từ ngài, đó thực sự là một niềm an ủi quá đỗi lớn lao.

Ta nay phụ mẫu đều đã khuất bóng, chẳng biết than vãn cùng ai, gia thần không còn kề cận, mà bằng hữu cũng lác đác đếm trên đầu ngón tay.

Chắc hẳn ngài cũng tường tận, ta hiện tại đang bị người đời dè bỉu là kẻ vô dụng. Thử hỏi chốn giang hồ rộng lớn, có ai lại muốn kết giao bằng hữu với một kẻ như ta chứ?

Đa phần bọn chúng, nếu không khinh khi thì cũng buông lời nhạo báng mà thôi.

Thực không giấu gì ngài, vào cái ngày gia môn hứng chịu thảm cảnh diệt môn, ta đã sớm chuẩn bị sẵn tinh thần tự kết liễu đoạn sinh mệnh này. Thế nhưng, sự hậu thuẫn vô điều kiện mà Ân công gửi đến đã một lần nữa thắp sáng lý do để ta tiếp tục cõi nhân sinh.

Ta sẽ vững vàng đứng lên, với tư cách là một đấng nam nhi đại trượng phu.

Ta sẽ tự chấn chỉnh lại chính mình.

Nếu có bất cứ khi nào ngài cần đến chút sức lực mọn này, xin hãy cứ hạ lệnh. Tấm thân này tuyệt đối chẳng màng lùi bước.

Ân công.

Ta biết, ngay cả việc ấp ủ khao khát được diện kiến dung nhan ngài cũng đã là điều vô lễ.

Thế nhưng, nếu một ngày nào đó nhân duyên hội ngộ, bên chén rượu nhạt, ta mong mỏi được bày tỏ tấm lòng tri ân sâu sắc mà những dòng thư tay chẳng thể nào chuyên chở trọn vẹn. Ta sẽ luôn trông ngóng đến ngày đó.

Kính chúc ngài tuế nguyệt bình an, thân thể khang kiện.

Nam Cung Gia Chủ - Nam Cung Nhiên bái thư.

~

Tôi nhìn đăm đăm vào bức thư của Nam Cung Nhiên.

Từ hôm qua đến giờ, chẳng biết bản thân đã đọc đi đọc lại nó bao nhiêu bận.

Tôi từng đinh ninh rằng, vì mình ném cho một đống tiền mà cô ta vẫn cứ ru rú trong bộ dạng ăn mày nên sinh lòng bán tín bán nghi. Nào ngờ, sự biết ơn của cô ta lại sâu sắc vượt xa trí tưởng tượng của tôi đến vậy.

Đây là lần đầu tiên tôi thấy Nam Cung Nhiên sử dụng một giọng điệu cung kính nhường này. Đến cả nét chữ cũng nắn nót, ngay ngắn tắp lự, đủ hiểu cô ta đã đặt trọn tâm huyết vào bức thư này ra sao.

Thế nhưng, điều khiến ánh mắt tôi dán chặt lại là vài dòng chữ ở đoạn giữa.

'Tinh thần tự kết liễu sinh mệnh' sao.

...Nếu như đó không phải là những lời nói quá, thì tình thế lúc bấy giờ đúng thật là ngàn cân treo sợi tóc.

Hồi đó, tôi đã phải vò đầu bứt tai suốt cả một ngày trời mới đi đến quyết định gửi tiền hỗ trợ. Giờ nhìn lại, đó quả thực là quyết định sáng suốt nhất đời tôi.

Mà ngẫm cũng phải, làm sao cô ấy có thể thiết tha sống tiếp được nữa cơ chứ.

Mất đi tất thảy trong một hoàn cảnh mà bản thân bất lực đến mức chẳng thể làm được gì.

Cô ấy đã phải hứng chịu một sự chèn ép quá đỗi bất công.

Đến đoạn tiếp theo.

'Ta sẽ đứng lên, với tư cách là một đấng nam nhi đại trượng phu'.

"..."

...Chính vì đã biết tỏng mọi chuyện nên tôi lại đâm ra xấu hổ thay cho cô ả.

Miệng nói hùng hồn là thế, nhưng rốt cuộc cô ta làm sao tránh khỏi bước đường 'trị liệu tâm ma' cơ chứ. Tự thân cô ta rõ điều đó hơn ai hết mà.

Có lẽ, bức thư này đã gói trọn hình tượng hoàn mỹ nhất mà Nam Cung Nhiên muốn khoác lên mình để phô bày trước thế gian chăng.

Nhưng như thế sao được.

Phải lột sạch cái lớp vỏ bọc giả tạo ấy xuống thì mới đúng là cô chứ.

Chẳng phải chính miệng cô đã thừa nhận, trái tim cô từng đập thình thịch hay sao?

Chính cô đã thú nhận rằng, việc phải sống trái với bản ngã thực sự là một điều vô cùng thống khổ cơ mà.

Vậy thì để tôi giúp cô.

Đừng có ngoan cố giãy giụa nữa.

Bản tính ngay thẳng, thà gãy chứ nhất quyết không chịu uốn cong của Nam Cung Nhiên dường như lại đang phát huy tác dụng không đúng chỗ.

Nhìn cái cách cô ta quyết tâm, tuyệt đối không bao giờ chịu thừa nhận bản thân là nữ nhân kìa.

Người đời thường bảo, thứ lột được chiếc áo choàng của lữ khách không phải là cơn gió bão hung tợn, mà là ánh mặt trời ấm áp.

Lần trước tôi đã hành xử quá giống một cơn bão mất rồi. Lần này, hãy thử hóa thân thành ánh mặt trời xem sao.

"Phù."

Dẫu đã hạ quyết tâm là vậy, nhưng việc sắp phải chạm mặt một Nam Cung Nhiên – kẻ chắc chắn đang cực kỳ ghê tởm tôi ngay lúc này – vẫn khiến tôi không khỏi căng thẳng. Vừa lúc đó, tiếng gõ cửa chợt vang lên.

-Cốc cốc cốc.

Tôi hắng giọng, chuẩn bị sẵn một chất giọng nam trầm ồm.

Lần này, tôi cố ý mặc đồ dày dặn hơn một chút, dưới đế giày cũng cẩn thận độn thêm miếng lót.

Cuối cùng, tôi đeo chiếc mặt nạ lên khuôn mặt.

"Vào đi."

******

Dưới ánh mắt giám sát gắt gao của tên môn đồ Hạ Ô Môn, Nam Cung Nhiên cắn răng nuốt trọn chén trà đã hòa lẫn Tán Công Độc.

Trong khoảng thời gian chờ độc tính phát tác, gã môn đồ tuyệt nhiên không hé răng lấy nửa lời.

"Đủ rồi đấy."

Đằng nào thì việc nuốt xuống thứ độc dược này cũng đồng nghĩa với việc cô tự tay tước bỏ mọi đường lui của chính mình.

Bọn chúng có nhất thiết phải đối xử khắt khe đến mức nhường này chăng? Chỉ một tiểu tiết lạnh nhạt thôi cũng đủ để khoét sâu thêm sự tồi tệ đang bủa vây lấy cảm xúc của cô.

"Vậy mời ngài đi lối này."

Dưới sự dẫn đường của gã môn đồ, Nam Cung Nhiên trĩu nặng lê từng bước chân.

Cứ mỗi bước đi, nhịp tim trong lồng ngực lại càng đập dồn dập mãnh liệt.

Tâm trí cô co rúm lại, sợ hãi trước những luồng cảm xúc hỗn độn và vô định mà bản thân sắp sửa phải nếm trải.

Mình đang làm cái quái gì thế này?

Nếu phụ thân chứng kiến cảnh tượng khúm núm này, ngài sẽ trách mắng ra sao?

Mình là nam nhân.

Là một đấng nam nhi đại trượng phu đầu đội trời chân đạp đất.

Là trưởng nam gánh vác cả Nam Cung Thế gia... rốt cuộc mình đang làm cái trò hồ đồ gì thế này?

Chưa kịp tìm ra lời giải đáp, Nam Cung Nhiên đã thấy bản thân đứng sững trước cửa phòng.

Dẫu ngàn vạn lần không muốn thừa nhận, nhưng tận sâu trong trong thâm tâm, nỗi sợ hãi đã âm thầm nuốt chửng lấy cô từ lúc nào chẳng hay.

Nội khí đã tan biến, cô vĩnh viễn chẳng thể nào chống cự lại người đàn ông bên trong chỉ bằng chút sức lực phàm nhân ốm yếu.

Ấy vậy mà, cô lại tự mình dẫn xác đến tận nơi này, dâng mình cho thứ bạo lực bất công thêm một lần nữa.

Điều khiến Nam Cung Nhiên kinh hãi hơn cả, chính là khoảnh khắc chút thể diện mỏng manh bị nghiền nát không thương tiếc.

Bởi lẽ, bản thân cô vốn dĩ đã phải chịu đựng quá nhiều sự khinh rẻ từ muôn nẻo sự đời rồi.

Giả như Hàn Thụy Trấn mà nhìn thấy bộ dạng thảm hại này của cô, cậu ta sẽ nghĩ gì đây?

Thấy cảnh cô bị một gã đàn ông xa lạ khống chế, đè nghiến xuống và chà đạp như một nữ nhân yếu đuối, liệu Hàn Thụy Trấn có sinh lòng kinh tởm mà dứt khoát quay lưng lại với cô hay không?

"...Ức!"

Viễn cảnh nghiệt ngã ấy bóp nghẹt lấy hơi thở, khiến cô chỉ chực chờ quay đầu bỏ chạy.

Nhưng cứ mỗi bận ý nghĩ ấy lóe lên, hình bóng Hàn Thụy Trấn kiên định dang tay che chắn cho cô lại ùa về, gắt gao níu chặt lấy bước chân.

Giữa muôn trùng giằng xé nội tâm, đôi chân cô cứng đờ tựa như hóa đá.

Tên môn đồ Hạ Ô Môn khẽ gõ cửa.

-Cốc cốc cốc.

"Vào đi."

Một chất giọng trầm đục, đạm mạc từ bên trong vọng ra.

Tên môn đồ cung kính cúi gập người chào Nam Cung Nhiên, để lại cô một mình dùng đôi tay run rẩy đẩy mạnh cánh cửa bước vào.

-Cạch.

Gian phòng rộng lớn đến choáng ngợp. Có vẻ như đây là nơi mà Hạ Ô Môn Chủ đã trút không ít tâm tư để cất công chuẩn bị.

Ngay chính giữa phòng, một người đàn ông mang vóc dáng khổng lồ đang ngồi khoanh chân, hai tay hờ hững đặt trên đầu gối, dùng sự tĩnh lặng tuyệt đối để nghênh đón cô.

Hắn vận trên mình bộ y phục lụa là cao cấp.

Khuôn mặt bị che khuất sau chiếc mặt nạ vô hồn, lạnh lẽo, chỉ khoét độc hai hốc mắt sâu thẳm.

"Ngươi dạo này vẫn khỏe chứ."

Tâm Ma Y Sư ung dung mở lời bằng một thái độ trơ trẽn đến khó tả. Nam Cung Nhiên cắn chặt môi, không buồn đáp lại.

"Đừng có đứng ỳ ra đó, lại đây ngồi đi."

"..."

Nam Cung Nhiên dè dặt, chậm rãi nhích từng bước tiến lại gần.

Nơi góc phòng thấp thoáng một tấm bình phong, chẳng hiểu sao thứ đồ vật tĩnh lặng ấy lại gieo rắc vào tâm trí cô một ảo giác kỳ quái, tựa hồ đang có một gã đàn ông bí ẩn nào đó chực chờ rình rập phía sau.

Cô cố tình giữ một khoảng cách an toàn một cách cẩn trọng, rồi mới dè dặt ngồi xuống.

"Lại gần đây thêm chút nữa xem nào. Mang danh là người lăn lộn chốn giang hồ, sao trông ngươi còn nhát cáy hơn cả một gã y sư như ta vậy."

"Ư ư...!"

Tay không tấc sắt, Tán Công Độc lại đang sôi trào trong huyết quản, cái mác "người chốn giang hồ" lúc này phỏng có ích lợi gì cơ chứ.

Rõ ràng là thừa biết điều đó, vậy mà hắn vẫn thản nhiên buông lời cay độc châm chọc. Sự trơ trẽn tột cùng của tên y sư này thực sự khiến dạ dày cô cuộn lên vì kinh tởm.

"Thời gian qua ngài cảm thấy thế nào."

"..."

Tên y sư khẽ bật cười, một điệu cười nhạt nhẽo như đang ngầm chế giễu sự câm lặng bướng bỉnh của cô.

"Này, ít ra ngài cũng phải mở miệng thì ta mới biết đường mà tiến hành trị liệu chứ. Định cứ ngồi im như bức tượng đá thế kia để lãng phí thời gian của đôi bên sao?"

"...Rất khổ sở."

"Khổ sở chuyện gì cơ?"

"Vì ta không thể tự tay trừng phạt được ngươi."

"Đã vác mặt đến tận đây để cầu xin sự giúp đỡ, thì trước tiên ngài nên vứt bỏ cái thái độ ngạo mạn đó đi mới phải."

"..."

"Và cũng đừng hòng giở trò dối trá vặt vãnh trước mặt ta. Bởi ta thừa biết, khoảng thời gian vừa qua... ngài đã bí mật tận hưởng nó không ít đâu."

"Tên khốn kiếp...!!"

Sự phẫn nộ bùng nổ, Nam Cung Nhiên phắt gắt bật dậy khỏi chỗ ngồi.

Tận hưởng?

Hắn dám bảo cô tận hưởng sự nhục nhã ấy ư??

Mọi ký ức điên rồ của ngày hôm đó vẫn hằng ngày hằng giờ hóa thành cơn ác mộng thít chặt lấy cổ họng cô, vậy mà hắn dám thốt ra cái thứ ngôn từ ô uế, tồi tệ đó sao.

Hằng đêm cô đều phải oằn mình vật vã, khổ sở đến chết đi sống lại chỉ vì những cảnh tượng cấm kỵ ấy cứ không ngừng giày vò tâm trí cơ mà.

"Rành rành là ngươi đã dùng vũ lực đê hèn để ép buộc ta, cớ sao ngươi dám trơ tráo thốt ra những lời dơ bẩn như thế!"

"Việc ngài tự vác xác đến tìm ta thêm lần nữa... chẳng phải là minh chứng rõ ràng nhất cho sự tận hưởng đó sao."

"Không phải thế...!! Chỉ vì... chỉ vì nếu cứ dung túng cho tâm ma gặm nhấm, ta tuyệt đối không thể nào tiến bước trên con đường võ học, ta chẳng còn cách nào khác ngoài việc-"

"-Vậy ngài có dám công nhận rằng, tâm ma trong ngài đã thuyên giảm đi phần nào không?"

Lời lẽ nghẹn đắng nơi cuống họng, Nam Cung Nhiên triệt để á khẩu.

...Sự thật thì, ít nhất dạo gần đây cô đã không còn tự hành hạ, rạch nát đôi tay bản thân mình nữa.

Dẫu thâm tâm cô cật lực chối bỏ, không muốn thừa nhận đó là công lao của tên Tâm Ma Y Sư quái gở này.

Thế nhưng trước mặt hắn, cô cũng chẳng đào đâu ra lý lẽ để chứng minh điều ngược lại.

"Một khi tâm ma đã thực sự dịu đi, điều đó đồng nghĩa với việc ở tận cùng hoàn cảnh bế tắc lúc bấy giờ, sâu thẳm trong ngài đã thực chất chạm đến một tia giải thoát.

Những cảm xúc kìm nén bao năm tháng phải tìm được khe hở để trào tuôn, thì tâm ma mới có cơ may hóa giải.

Thứ ta đang làm, chỉ đơn thuần là xé bỏ lớp mặt nạ ngụy tạo cứng nhắc, để phơi bày trọn vẹn khuôn mặt thật của một con người. Căn nguyên của tâm ma nảy sinh từ chính sự mâu thuẫn nghiệt ngã giữa hoàn cảnh ép buộc và khát khao nội tâm.

Vậy nên ta nhắc lại cho ngài nhớ, mỗi khi đối diện với ta, hãy tự giác trở thành kẻ thành thật nhất thế gian này. Trong căn phòng này chỉ có ta và ngài.

Dẫu cho cõi lòng có sợ hãi run rẩy, dẫu cho thể diện có nhục nhã đến nhường nào đi chăng nữa, thì hãy cứ coi như đang báo cáo bệnh tình cho y sư, tuyệt đối đừng che giấu bất kỳ cảm xúc chân thật nào của chính mình."

"...Ngươi giảo biện mồm mép trơn tru lắm. Tên nam sắc bệnh hoạn này. Nếu ngươi khăng khăng muốn biết cảm xúc thật của ta, thì quá trình lần trước quả thực là một nỗi khuất nhục tột cùng, thế thì đã sao nào."

"Chuyện đó có đúng hay không thì cứ để xem sao đã."

Y sư thong thả tiếp lời.

"Hôm nay, ta sẽ giao cho ngài một nhiệm vụ."

"Nhiệm vụ...?"

"Rất đơn giản, ngài chỉ việc bước ra ngoài kia, và mang về cho ta một chiếc hài vải[note90732] từ một người đã được chỉ định trước."

Nam Cung Nhiên cau mày, hoàn toàn không thể lý giải nổi. Chuyện quái gở này thì có ý nghĩa gì cơ chứ?

Nếu chỉ đi làm dăm ba cái việc vặt vãnh mà có thể nhổ tận gốc rễ tâm ma, thì cô đã chẳng phải chịu đựng chuỗi ngày sống không bằng chết đến thế.

Hơn hết thảy, trái ngược hoàn toàn với những suy tính phòng bị của cô, tên Tâm Ma Y Sư hôm nay lại tỏ ra quá đỗi ôn hòa. Cô những tưởng hắn sẽ lập tức dùng bạo lực áp chế, điên cuồng gieo rắc sự nhục nhã tàn bạo lên thân thể cô như lần trước.

"...Nếu hoàn thành cái nhiệm vụ chết tiệt đó mà không bị ép phải tự hành hạ bản thân thì-"

"Hoàn thành nhiệm vụ, ta sẽ cho ngài chiêm ngưỡng khuôn mặt thật của ta."

Trái tim Nam Cung Nhiên tức thì đông cứng lại giữa lồng ngực.

Cô ngẩng phắt lên, chôn chặt ánh nhìn đầy dò xét vào gã y sư. Thế nhưng, tư thế của hắn vẫn tĩnh lặng như mặt hồ nước sâu, không mảy may gợn chút dao động.

"...Ngươi vừa nói cái gì?"

"Đúng y như những gì ngài vừa nghe thấy."

"...Sẽ cho ta xem mặt thật sao?"

"Phải."

"Đừng hòng, ngươi lại định giở trò lừa gạt ta chứ gì."

"Đại trượng phu nhất ngôn cửu đỉnh."

"..."

"Từ khách điếm này đi thẳng ra, tọa lạc ngay trung tâm Tây An có một nơi gọi là Dư Ngô Khách Điếm[note90782].

Phía sau khách điếm ấy có một bãi đất trống, chính là nơi bọn ăn mày Cái Bang đang tụ tập xôn xao.

Một trong số những tên ăn mày bẩn thỉu đó đang cất giữ chiếc hài vải mà ta cần. Hãy mang nó về đây."

"Liệu đó có phải là một nhiệm vụ hiểm nghèo đoạt mạng không? Nếu có, ta dứt khoát từ chối. Ta đã nuốt phải Tán Công Độc, hiện tại tứ chi bủn rủn hoàn toàn không có khả năng tự vệ.

Ta còn phải gánh vác cả tương lai hưng suy của gia tộc, còn phải đòi lại món nợ máu cho sư phụ cùng ân công, tuyệt đối không thể phơi xác một cách lãng nhách như thế-"

"Ta xin thề, sự việc không hề vương chút nguy hiểm nào cả."

"..."

Kỳ thực, tận sâu trong thâm tâm Nam Cung Nhiên cũng thừa hiểu điều đó. Nơi đó chắc chắn không phải là đầm rồng hang hổ gì.

...Bởi lẽ, Dư Ngô Khách Điếm đó... chính là nơi cô cùng những người bằng hữu đang tá túc cơ mà. Cô cũng rành rẽ bãi đất trống phía sau nơi lũ ăn mày tụ tập. Xét cho cùng, đó là một chốn vô cùng an toàn.

Dẫu cho trong lòng vẫn cuộn trào sự hoài nghi, nhưng khao khát cháy bỏng muốn lột trần bộ mặt thật của tên y sư bí ẩn này đã thôi thúc cô bước tiếp. Nam Cung Nhiên dứt khoát đứng thẳng dậy.

"Vậy, ta đi đây."

"Ta đã cho phép ngài rời đi đâu."

"Gì cơ?"

"Ngài nôn nóng quá đấy. Nếu cứ nguyên bộ dạng thế này mà thong dong bước đi, thì đoạn đường hóa giải tâm ma chẳng phải quá đỗi dễ dàng sao?"

"..."

Hắn chậm rãi giơ tay, chỉ thẳng về phía tấm bình phong dựng lặng lẽ nơi góc phòng.

"Phía sau tấm bình phong đó có chuẩn bị sẵn một bộ y phục. Hãy thay nó rồi hẵng đi."

"..."

Nam Cung Nhiên chần chừ do dự một lát, rồi mới chậm rãi cất bước ra sau tấm bình phong. Thế nhưng, khoảnh khắc vạt áo lọt vào tầm mắt, cô như bị sét đánh ngang tai. Bộ y phục mà Tâm Ma Y Sư đã cất công chuẩn bị sẵn...

Chính là y phục của nữ nhân. Thứ xiêm y mềm mại, kiều diễm mà cả phần đời từ lúc lọt lòng đến nay, Nam Cung Nhiên chưa một lần dám vươn tay chạm tới.

"Ngươi có ý gì đây hả!!"

Nam Cung Nhiên mất kiểm soát, phẫn nộ gào lên.

Bắt cô khoác lên mình thứ y phục rực rỡ này rồi nghênh ngang đi lại giữa thanh thiên bạch nhật sao?

Có đánh chết cô cũng quyết không làm.

Chỉ cần tưởng tượng đến cảnh mảnh vải lụa ấy trượt trên da thịt, toàn thân cô đã sởn gai ốc.

Đó là một bộ y phục lụa vô cùng mỏng manh, mềm mại, dệt nên từ những sắc màu rực rỡ chói lòa.

Thay vì chiếc quần vải thô cứng, bó sát tiện bề di chuyển, thì đây lại là một dải váy lụa thướt tha mĩ miều. Trông nó chẳng khác nào thứ xiêm y lả lơi mà đám kỹ nữ thường dùng để uốn éo, làm nũng với cánh đàn ông.

Nam Cung Nhiên phăm phăm bước ra khỏi tấm bình phong, lớn tiếng gắt gỏng:

"Ta là Nam Cung Gia Chủ!! Là nam nhân mang trên vai trọng trách chấn hưng gia tộc!

Ngươi sao dám cả gan bắt một kẻ như ta mặc thứ đồ dơ bẩn đó mà lượn lờ phô bày ngoài phố thị sao?"

"Lột bộ quần áo đang mặc ra, đưa cho ta. Ta sẽ bảo quản nó giúp ngài."

"Tên khốn kiếp...!!"

Đứng trước sự im lặng ngột ngạt tựa như bức tượng đá vô tri, không mảy may gợn chút dao động của hắn, cô chợt nhận ra sự phản kháng của mình trở nên yếu ớt và bất lực đến nhường nào.

"...Ta quyết không làm."

Nam Cung Nhiên cắn răng, khó nhọc buông lời từ chối.

Tâm Ma Y Sư nhếch mép cười khẩy.

"Hình như ta chưa từng nói rằng ngài được trao cho cái quyền bỏ cuộc thì phải?"

"Thằng khốn!! Ngươi phải ăn đòn một trận nhừ tử thì mới chịu tỉnh ngộ ra đúng không!!"

"Chao ôi, khi nghe tin ngài cứ thế đi vòng quanh khách điếm, vung tay đấm gục mấy gã đàn ông to xác mà cõi lòng ta đau xót khôn nguôi.

Tấm thân ngọc ngà, yếu điệu của một nữ nhân mà cứ phải miễn cưỡng làm dăm ba cái trò thô lỗ đó, chẳng phải là quá mệt mỏi sao?"

"Ta đã cắn răng nói bao nhiêu lần rồi, ta tuyệt đối không phải là nữ nhân!!"

"Tất nhiên là một kẻ như ngài sẽ mở miệng cố chấp nói thế rồi. Sao cũng được, giờ thì ngoan ngoãn chọn đi.

Hoặc là bị ta lột sạch, cưỡng ép thay đồ rồi túm tóc lôi xềnh xệch ra phố, hoặc là tự mình biết điều thay đồ rồi đàng hoàng bước ra ngoài. Có điều, hãy nhớ cho kỹ, nếu đã để ta phải đích thân động tay, thì mọi giao kèo trước đó coi như xé bỏ.

Ngài sẽ vĩnh viễn ôm theo sự tò mò mà không bao giờ được nhìn thấy khuôn mặt ẩn sau chiếc mặt nạ này."

...Cưỡng ép sao? Thân thể Nam Cung Nhiên bất giác run lên lẩy bẩy.

...Nếu đối thủ là cái tên Tâm Ma Y Sư quái đản này, cô nắm chắc phần yếu thế, hoàn toàn vô phương chống cự.

Ngay từ lần chạm trán trước, cô đã nếm trải sự chênh lệch đó rồi. Khí lực bạo tàn của hắn rành rành nằm ở một đẳng cấp hoàn toàn khác biệt.

Dù chỉ mang danh là một võ nhân tầm thường, nhưng dường như hắn đã trui rèn thứ ngoại công cực kỳ thâm hậu. Hơn thế nữa, chẳng phải đích thân Hạ Ô Môn Chủ từng úp mở tiết lộ rằng, tên này còn mang trong mình một loại nội công dị biệt vô cùng kỳ lạ sao?

Huống hồ giờ đây, một khi đã nuốt trọn chén trà kia, cô triệt để mất đi mọi tia hy vọng lật ngược thế cờ.

Chỉ cần hắn muốn, cô sẽ lại một lần nữa bị ép phải quỳ gối, đắng cay nếm trải sự vô lực thảm hại của chính bản thân.

"..."

Lòng kiêu hãnh cào xé, cô tuyệt đối không cam tâm chịu cảnh bị cưỡng ép phải cúi đầu khuất phục.

Nhưng nhìn đi nhìn lại, cô làm gì còn thừa thãi sự lựa chọn nào khác đâu? Nam Cung Nhiên vô hồn liếc nhìn bộ y phục nữ nhân mĩ miều ấy thêm một lần nữa.

Cô tuyệt vọng ngửa cổ lên cao, nhắm nghiền hai mắt lại, gắng gượng nuốt ngược những giọt nước mắt uất ức đang chực trào nơi khóe mi.

Hoàn cảnh ngang trái cứ từng bước, từng bước dồn ép cô vào đường cùng ngõ hẻm.

...Nhưng, hỡi ôi, thứ thực sự khiến tâm can cô vỡ vụn, muốn gục ngã bật khóc nức nở, lẩn khuất giữa muôn vàn cảm xúc tồi tệ tủi nhục này... lại chính là một nhịp rung động sâu thẳm, âm ỉ nơi đáy tim.

Dẫu ngoài miệng thét gào là bị ép buộc, dẫu lý trí không ngừng phản kháng, thế nhưng dường như... đang có một thứ bản năng nữ tính nguyên thủy nào đó vừa bị đánh thức, dịu dàng vẫy gọi cô bước về phía trước.

'...Lúc đó, trái tim ta đập nhanh lắm.'

Dòng cảm xúc yếu mềm lỡ miệng thốt ra đêm qua lại mãnh liệt ùa về, bủa vây lấy tâm trí cô.

'...Không được phép nghĩ thế này đâu, tuyệt đối không được... Trái tim ta đập nhanh đến mức nhói đau.'

"...Nào, quyết định đi."

Giọng nói lạnh lùng, vô tình của Tâm Ma Y Sư cắt ngang dòng suy tưởng, hối hả thúc giục.

*****

Tim tôi như muốn nổ tung.

Có vẻ như tôi đã thực sự trở nên thân thuộc với Nam Cung Nhiên trong bộ dạng nam nhân kia mất rồi.

Cái dáng vẻ ngang tàng đối đáp với tôi. Cái dáng vẻ mạnh mẽ đứng ra bảo vệ. Cả cái cách "cậu ta" chẳng chút ngần ngại lao vào đánh lộn nữa.

Một con người như thế, ngay lúc này, đằng sau tấm bình phong kia, đang lột xác để trở về với hình hài thật sự của mình.

-Sột soạt... sột soạt...

Âm thanh của những động tác thay đồ ngập ngừng, thấm đẫm sự nhục nhã truyền đến.

Pha lẫn vào đó là những tiếng rên rỉ uất nghẹn, nghe như tiếng gầm gừ phẫn nộ mà cũng tựa như tiếng nấc nghẹn ngào.

Dẫu chẳng thể nhìn thấy khuôn mặt hay dáng điệu, tôi vẫn cảm nhận trọn vẹn sự xấu hổ tột cùng của cô ấy.

...Tôi cũng chẳng hiểu tại sao điều đó lại khiến mình rạo rực đến vậy.

Cứ thấy nữ nhân xấu hổ là mày lại sướng à? Cái thằng biến thái này?

"..."

...Nhưng thú thật là kích thích lắm chứ?

Cái việc một nữ nhân luôn sống chết giả làm nam nhân, nay rốt cuộc cũng đang dần lột xác trở lại thành nữ nhân...

Tôi hắng giọng. Trong lòng tò mò muốn chết xem Nam Cung Nhiên sẽ xuất hiện với bộ dạng thế nào.

-Bịch...

Chẳng mấy chốc, một bàn tay run rẩy bám lấy mép bình phong. Và rồi, Nam Cung Nhiên với khuôn mặt cúi gằm, trong bộ y phục nữ nhân đã thay xong xuôi, chậm rãi bước ra.

Ấn tượng đầu tiên là...

"...Sao trông kỳ cục thế này?"

"Ức! Thì ta đã nói trước rồi cơ mà!!"

Trông cô ta lúc này hệt như một gã đàn ông giả gái đầy gượng gạo vậy.

Hình ảnh này trệch nhịp hoàn toàn so với những gì tôi tưởng tượng, khiến tôi không kiềm được sự bối rối mà phải đứng phắt dậy.

Khi tôi tiến lại gần, Nam Cung Nhiên rụt rè lùi lại, một phản ứng phòng vệ mạnh mẽ nhất từ trước đến nay.

Tôi híp mắt quan sát kỹ lưỡng từ trên xuống dưới. Và rồi tôi đã tìm ra nguyên nhân.

"...Gia Chủ. Ngài sắp sửa phải bước ra ngoài đường, nếu cứ hành xử lóng ngóng thế này thì chỉ tổ làm người ta dễ dàng nhận ra thân phận của ngài thôi."

"Ư ức!!"

"Trước tiên, ngài chỉnh lại tư thế đứng đi có được không? Có nữ nhân nào lại đứng giang hai chân rộng bằng vai thế kia.

Với lại, ngài vẫn chưa cởi hết đồ bên trong ra đúng không? Ai cho phép ngài mặc độn thành một cục thế kia.

Còn mái tóc búi củ tỏi kia là sao nữa? Ngài bắt ta phải chỉ bảo từng li từng tí một sao? Trở vào trong thay lại ngay đi."

"..."

Nam Cung Nhiên cắn răng, lầm lũi quay lại sau tấm bình phong.

Và khi cô ấy bước ra lần nữa, tôi đã bị đứng hình mất vài giây.

"..."

"..."

"...Ta đã làm y như lời ngươi bảo rồi, cớ sao ngươi cứ trừng trừng nhìn ta như thế!"

...Chà.

Bấy lâu nay cô ấy thở kiểu gì vậy trời?

Tóc đã buông xõa, y phục cũng đã vừa vặn, ôm sát, con người cô ấy hoàn toàn lột xác.

Giữa lúc tôi còn đang chết lặng không thốt nên lời, Nam Cung Nhiên bực dọc bước tới, ném mạnh mớ quần áo cũ của cô ta vào người tôi.

-Bộp!

Bên dưới mớ quần áo vẫn còn vương hơi ấm da thịt ấy, là cuộn băng ép ngực.

Và cả chiếc đai nịt bụng dày cộp nữa. Chỉ cần cởi bỏ hai thứ đó, vóc dáng của cô ấy đã biến đổi một cách ngoạn mục.

Hơi thở của tôi bất giác trở nên dồn dập.

Đây là lần đầu tiên tôi được nhìn thấy hình hài nữ nhân thật sự của Nam Cung Nhiên.

Hôm nay không có lớp phấn son kỳ quái kia nên mới thế này sao?

Hay đây mới chính là sức sát thương hủy diệt từ vóc dáng của cô ấy?

...Xinh đẹp hơn xa những gì tôi tưởng tượng. Dường như cô ấy cũng buông xuôi, chẳng còn ý định che giấu giới tính của mình trước mặt tôi nữa.

Đúng như tôi đã nói, nếu cứ tỏ ra lúng túng thì chỉ tổ lạy ông tôi ở bụi này.

Có vẻ cô ấy đã quyết tâm đối mặt với thực tại, nhưng vì sự thay đổi này quá sức choáng ngợp nên chính tôi cũng chưa kịp thích ứng.

Khuôn mặt Nam Cung Nhiên đỏ ửng như muốn nổ tung. Với cái cơ thể quyến rũ này mà cô ấy lại đòi sống dưới lốt nam nhân sao?

Thảo nào mà tâm ma lại không xuất hiện cơ chứ.

Chỉ cần nhìn vóc dáng này thôi, nhắm mắt cũng đoán được tính cách của cô ấy nữ tính đến nhường nào.

Nhưng hơn tất thảy, tôi không tài nào rời mắt khỏi sự khuất nhục hằn in trên khuôn mặt cô ấy.

Ánh mắt chán ghét, hay đúng hơn là sự phản kháng của người bạn chí cốt lại đang trực tiếp châm ngòi cho dục vọng đê hèn trong tôi.

Miệng thì cự tuyệt, gào thét, nhưng rốt cuộc vẫn không thể phản kháng và ngoan ngoãn làm theo mệnh lệnh của tôi, thật là nực cười.

Rõ ràng ban đầu tôi chỉ có ý định giúp đỡ, nhưng giờ đây, chứng kiến sự nhục nhã của cô ấy, một cảm giác bề trên kỳ dị lại trỗi dậy trong tôi.

Trước cảm xúc vặn vẹo ấy, lần đầu tiên tôi phải lảng tránh ánh mắt của Nam Cung Nhiên, cất giọng thầm thì.

"...Bây giờ trông cũng tạm được rồi đấy. Đi đi. Ta sẽ đợi ở đây."

Nam Cung Nhiên phóng ánh mắt đầy căm hận về phía tôi, rồi chầm chậm lết bước về phía cửa.

Đứng trước cánh cửa, cô ấy chần chừ một lúc rất lâu. Thật khó để đoán được trong cái đầu nhỏ bé ấy đang chứa đựng những suy nghĩ giằng xé nào.

Tuy nhiên, cuối cùng cô ấy cũng nắm lấy tay nắm, và mở cửa.

Lần đầu tiên trong đời, cô ấy đối mặt với thế giới bằng hình hài của một nữ nhân.

-Cạch.

Cánh cửa khép lại.

Tôi cũng vội vàng bật dậy, bắt đầu thay đồ.

Chiến dịch Ánh Mặt Trời.

Với một kẻ đang cố chấp bám víu lấy cuộc sống nam nhân như cô ấy, chỉ cần cho cô ấy thấy được vẻ đẹp rực rỡ của cuộc sống nữ nhân là được chứ gì?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
đôi giày nhỏ bằng vải, nhìn như cái túi v á
đôi giày nhỏ bằng vải, nhìn như cái túi v á
[Lên trên]
여오객잔 - Yeo O Gaek Jan
여오객잔 - Yeo O Gaek Jan