233-3xx

Chương 249 - Chủ Nhân Của Cô Là Ta (1)

Chương 249 - Chủ Nhân Của Cô Là Ta (1)

Đường Tố Lan trút một tiếng thở dài thườn thượt, Hàn Thụy Trấn khẽ giật mình rụt người lại.

Ánh mắt nữ chủ nhân nhìn gã hạ nhân chất chứa một sự tức giận tột độ. Đó là một ánh mắt tràn ngập cảm xúc đến mức khiến người ta phải tự hỏi, liệu Đường Tố Lan có từng chăm lo cho gia nhân của mình đến mức này hay chưa.

Nam Cung Nhiên cũng như đang ngồi trên đống lửa.

Khuôn mặt Hàn Thụy Trấn bị đánh cho tơi bời là lý do khiến Đường Tố Lan nổi giận, và việc mặt hắn ra nông nỗi ấy... một phần cũng là lỗi của Nam Cung Nhiên.

Lại một tiếng thở dài nữa vang lên, Đường Tố Lan đích thân bôi thuốc lên mặt Hàn Thụy Trấn.

"...Vậy là ngươi thực sự quyết không nói lý do sao?"

"Nam nhân với nhau xảy ra xô xát thì cần gì lý do chứ, haha. Chỉ là lỡ nhìn đểu nhau một cái thì... Á!"

Đường Tố Lan nhéo nhẹ vào khóe mắt đang sưng vù của Hàn Thụy Trấn.

Thấy vậy, ngay cả Nam Cung Nhiên cũng giật thót mình.

Làm thế thì đau chết mất...?

Có hơi quá đáng không nhỉ? Dù sao hắn cũng là hạ nhân của cô ta cơ mà...

Không thể trơ mắt nhìn thêm, Nam Cung Nhiên đứng phắt dậy. "Đ... Đường tiểu thư?"

"Mạn phép?"

"Để ta bôi thuốc cho Thụy Trấn đi. Tiểu thư cứ nghỉ ngơi đi."

Dù sao cũng không cần thiết phải để đôi bàn tay ngọc ngà ấy chạm vào khuôn mặt đó. Làm gì có tiểu thư nào lại đi vuốt ve mặt hạ nhân của mình như vậy chứ.

Hơn nữa, chuyện này do cô mà ra, cứ khoanh tay đứng nhìn cũng kỳ, thêm vào đó thái độ của Đường Tố Lan lúc này kích động một cách kỳ lạ, cần phải can ngăn. Ngay lập tức, Đường Tố Lan và Hàn Thụy Trấn đồng thanh đáp.

"Không sao đâu."

"Này, ta đã bảo là không thích rồi mà. Nam nhân với nhau thì làm cái trò..."

Thái độ của Đường Tố Lan thì thôi, nhưng câu nói của Hàn Thụy Trấn lại khiến Nam Cung Nhiên thoáng nghẹn ứ.

Rõ ràng thái độ của hắn với cô chẳng hề thay đổi. Thế nhưng, Nam Cung Nhiên đã được nếm trải một thứ hoàn toàn khác biệt.

Một luồng suy nghĩ kiêu ngạo chợt nảy nở trong cô.

...Kẻ đã có thê tử vậy mà lại vì ta mà chết mê chết mệt.

Nếu ta lại mặc nữ phục lần nữa thì cậu...

"...Hức!"

Mình đang nghĩ cái quái gì thế này?

Lại mặc nữ phục là sao chứ?

Chuyện ngày hôm đó đã kết thúc rồi. Một 'nữ nhân' Nam Cung Nhiên sẽ vĩnh viễn không bao giờ xuất hiện thêm lần nào nữa.

Nam Cung Nhiên hắng giọng lên tiếng.

"Kẻ đã có thê tử như cậu, vậy mà vẫn dám trắng trợn thèm khát bàn tay nữ nhân sao? Xưa nay đại trượng phu chỉ được yêu một người phụ nữ thôi."

Dĩ nhiên, đây tuyệt đối không phải là lời Nam Cung Nhiên có tư cách thốt ra. Bởi lẽ hôm qua cô cũng cắn răng im lặng trước sự điên rồ ấy y hệt vậy.

Cô cũng đã vờ như không biết gì để cùng hắn tận hưởng sự lầm lạc đó.

Hàn Thụy Trấn lầm bầm đáp: "...Không phải chuyện đó, nhưng dù thế nào thì việc để một thằng đàn ông sờ lên mặt mình chẳng phải rất kỳ cục sao."

"Thế thì có gì mà kỳ cục?"

Hàn Thụy Trấn quay sang hỏi Đường Tố Lan. "Tiểu thư, ngài không thấy kỳ cục sao?"

"...Kỳ cục chứ."

Nam Cung Nhiên lại nói: "Vậy thì cứ đưa thuốc cho cái tên ngốc đó tự bôi đi."

"Sao phải thế?"

"..."

Càng nói, Nam Cung Nhiên càng nhận ra bản thân hôm nay có chút bất thường.

Từ việc đứng nhìn Hàn Thụy Trấn tự bôi thuốc, cho đến việc chứng kiến hắn ngoan ngoãn phó mặc cho Đường Tố Lan đụng chạm khiến lồng ngực cô trào dâng một cảm giác bức bối khó tả.

Nếu là ngày thường, tuyệt đối cô sẽ chẳng bao giờ nảy sinh thứ cảm xúc này.

Cảm giác như có một bức màn chắn kỳ lạ vừa dựng lên giữa cô và hắn.

Và Đường Tố Lan lại có thể dễ dàng bước qua nó hơn cô. Điều đó mang đến một sự... khó chịu vi diệu...

"Phù...!"

Rốt cuộc thì vì cô mà Hàn Thụy Trấn bị thương, chắc tại cô thấy áy náy vì chẳng giúp được gì thôi.

"...Tự đi mà lo liệu lấy!"

Cuối cùng, Nam Cung Nhiên bực dọc buông một câu rồi rời đi.

****

"Á! Tiểu...tiểu thư..."

"Bây giờ ở đây chỉ có hai chúng ta thôi."

"Đường tiểu thư, làm ơn nhẹ tay chút. Thật sự đau lắm đấy. Á!"

"Ta làm thế cho ngài biết đau đấy!"

Đường Tố Lan bực dọc nhéo mạnh vào những vết thương của tôi. Nếu đã vậy thì thôi đừng chữa trị nữa, có ai mướn cô làm đâu...!

Tuy nhiên, tôi cũng chẳng dám cự cãi, bởi lẽ Đường Tố Lan dường như đang tức giận một chuyện gì đó còn nghiêm trọng hơn cả việc tôi bị thương.

Mà tôi thì lại có quá nhiều tật giật mình để dám mở miệng gặng hỏi. Thế nên, tôi đành im lặng nhận hết sự trút giận của cô ả. Nghĩ lại thì, cái con M này mà cũng dám trưng ra bộ mặt S sao?

"..."

...Nhưng dù sao, cô ả cũng là người mà tôi mang ơn nhất. Thú thực là tôi vô cùng cảm kích. Đến mức tôi chỉ muốn vươn tay ra xoa đầu cô ả trong vô thức mà chẳng cần bận tâm hoàn cảnh.

Khoảng thời gian kề cận bên nhau cũng đủ dài để tôi nảy sinh chút tình cảm ấy.

"Xong rồi." Bôi thuốc xong, Đường Tố Lan lên tiếng. Rồi cô ả đổi chủ đề.

"Rốt cuộc thì, vẫn chẳng có ai hồi đáp."

Đây là tin tức về Tiềm Long Hội.

Kể từ khi đến Tây An, Đường Tố Lan đã gửi thư cho các võ nhân thuộc Tiềm Long Hội. Nhưng có vẻ bặt vô âm tín.

"Chắc là uy tín của chúng ta vẫn còn thiếu sót."

"...Công tử, thực ra ta cũng không rõ nữa."

"Chuyện gì cơ?"

"Rằng tiếp theo chúng ta phải làm gì. Chẳng một ai mảy may muốn giúp đỡ... Ta cũng không biết phải bắt đầu từ đâu..."

"Vậy thì chúng ta phải tự đi tìm họ. Và dốc sức giúp đỡ những nơi đang cần. Nếu họ còn chút liêm sỉ, ắt hẳn sẽ có người đồng tình với ý chí của chúng ta thôi."

"Nhưng nhỡ vẫn không có ai thì sao? Lúc đó thì tính thế nào?"

"...Chuyện đó cứ đến lúc ấy rồi hẵng hay. Như tôi vẫn thường nói-"

"-Chỉ cần chế ngự ba trong số sáu tên Võ Lâm Công Địch là được?"

Đó là lời tôi vẫn luôn miệng lặp đi lặp lại. Ma Giáo hoạt động xoay quanh sáu tên Võ Lâm Công Địch, nên chỉ cần sụp đổ một nửa thì chúng sẽ tự tan rã.

Trong đó, đặc biệt Linh Tuyền, Bạch Xà Hiền và Phá Thiên Thú là quan trọng nhất. Dẫu hiện tại cán cân sức mạnh dường như nghiêng hẳn về phe Chính Phái, nhưng chỉ cần giải quyết được ba kẻ đó thì kiểu gì cũng xong.

"Trước mắt là vậy. Dù sao thì nội bộ Ma Giáo hiện tại cũng đâu phải là một khối gắn kết bền chặt gì cho cam."

"Nhưng nhỡ chúng ta chậm trễ, để chúng có thời gian tề tựu lại thì sao? Nhỡ có một kẻ Thâu tóm toàn bộ lòng tin thì sao?"

"Thì... Dù sao chúng ta cũng là Tiềm Long Hội mà, cứ chờ cho con Tiềm Long trong Hội thức tỉnh là được chứ gì?"

"Lúc nào ngài cũng chỉ toàn thốt ra mấy lời viển vông..."

...Tôi cũng chẳng biết nữa. Chỉ biết ôm hy vọng thôi.

Rằng Nam Cung Nhiên sẽ trưởng thành, hoặc là nhanh chóng nhổ tận gốc bọn chúng...

Đường Tố Lan nhìn tôi như thể muốn nói điều gì đó, nhưng rồi lại khẽ lắc đầu đứng dậy.

"Vậy ta xin phép cáo lui." Và cô ả rời đi.

Nhìn theo bóng lưng cô ả, tôi chợt thấy gợn lên một cảm giác vô cùng kỳ lạ. Cứ như thể cô ả đang ấp ủ âm mưu gì đó khiến tôi vừa cấn cá, vừa sợ hãi.

Cảm giác trống vắng lạ lùng dưới hạ bộ, nơi mà mọi khi cô ả cứ bám lấy trêu đùa?

Dĩ nhiên không phải là tôi thèm khát chuyện sờ soạng đó, nhưng thái độ này khiến tôi tự hỏi liệu cô ả có đang buồn bực chuyện gì không.

Nhưng quan trọng hơn cả là Nam Cung Nhiên. Nhớ lại thái độ bực dọc rời đi lúc nãy của cô ấy.

Chẳng lẽ chế độ "hậu mãi"[note90793] của mình bị thiếu sót gì sao?

...Nhưng thú thật thì cũng khó xử lắm chứ bộ!

Thấy tôi ra sức tán tỉnh, cô ấy cứ mỉm cười suốt cả ngày, cũng khiến tôi hơi chạnh lòng.

Cứ ngỡ cô sẽ e ngại, ngượng ngùng cơ, ai dè đâu lại phản ứng y như cá gặp nước, vô cùng hào hứng...!

Nào là rủ rê uống trà, đánh nhau xong thì lau máu cho tôi, nào là nũng nịu rủ đi dạo... lại còn dí cả cái bộ ngực đó vào tay tôi nữa chứ.

Chính tôi cũng ngượng ngùng đến mức chẳng dám nhìn thẳng vào mặt cô ấy.

Dẫu thừa biết Nam Cung Nhiên là nữ nhân, nhưng cái cảm giác bị một người bằng hữu bấy lâu nay mang vỏ bọc đàn ông cọ ngực vào tay...

...Sướng thì sướng thật đấy, nhưng mà ngượng ngùng chết đi được.

Vốn dĩ, trò đùa dai của một đứa con gái đang hưng phấn vì được chọc phá người khác làm sao mà vui vẻ gì cho cam.

"..."

Dù sao đi chăng nữa, xét cho cùng thì cô đang mang cảm giác tội lỗi vì tôi bị thương, có lẽ do tôi phản ứng quá lạnh nhạt chăng. Nghĩ vậy, tôi bèn cất bước đi tìm Nam Cung Nhiên.

Cô ấy đang vung mộc kiếm ở sân sau. Đang phân vân không biết có nên làm phiền hay không thì cô cũng hạ kiếm xuống. Dù đang mải lau mồ hôi, nhưng có vẻ cô đã nhận ra sự hiện diện của tôi.

Cứ như thể đang chờ đợi tôi, cô ấy chỉ hờ hững dùng khăn thấm mồ hôi chứ không làm gì thêm.

Tôi hắng giọng, chậm rãi bước tới. Nam Cung Nhiên làm bộ làm tịch quay đầu lại như thể bây giờ mới phát hiện ra tôi.

"...Gì."

Giọng điệu cộc lốc.

Chắc chắn là đang dỗi rồi. Cái thằng này đúng là... à không, cái con này chứ.

Nhưng bình thường cô đâu có tính khí này nhỉ?

Có khi nào chút nữ tính ẩn sâu bên trong cô ấy đã được đánh thức rồi không.

"Ta xin lỗi."

"Chuyện gì?"

"Về thái độ hơi lạnh nhạt lúc nãy của ta."

"...Biết thế là tốt! Bằng hữu hỏi thăm lý do bị thương, vậy mà cậu lại phớt lờ nhẫn tâm như thế hả!"

...Thì cậu đã biết tỏng lý do rồi còn gì.

Hai ta vừa mới diễn cùng nhau xong, có cần thiết phải rạch ròi bằng lời nói nữa không?

Nhưng nếu đó là điều cô ấy muốn, thì tôi cũng chẳng ngại hùa theo.

"Vì bảo vệ một nữ nhân nên mới bị thương."

"...Cớ sao cậu lại phải đứng ra, che chở cho một nữ nhân như thế nào, và bằng cách nào cơ chứ?"

Thấy cô ấy cố tình lờ đi, tôi bèn cố ý châm chọc nói thẳng ra.

"Vì xả thân bảo vệ một mỹ nhân khiến ta rung động ngay từ ánh nhìn đầu tiên nên mới ra nông nỗi này, sao nào."

"...Ư..."

"Vừa lòng chưa?"

Lồng ngực Nam Cung Nhiên phập phồng lên xuống.

"...K, kẻ đã có thê tử như cậu mà lại dám làm vậy sao?"

"Mắt ta mờ đi vì nhan sắc rồi thì biết làm sao bây giờ? Với lại thê tử của ta... Haizz, thôi bỏ đi."

Nam Cung Nhiên quay mặt đi.

Đó, xấu hổ rồi chứ gì?

Thế nên ta mới bảo hỏi làm gì cơ chứ.

Tự hiểu ngầm với nhau là được rồi, cứ phải cố gặng hỏi cho bằng được...

"-M... Mờ mắt vì nhan sắc sao, hẳn là cô nương đó phải xinh đẹp lắm nhỉ?" Nam Cung Nhiên lí nhí hỏi.

"..."

...Cô ả này bị sao vậy trời? Quan sát một hồi mới nhận ra... thái độ của cô toát lên sự kiêu ngạo rất kỳ lạ.

À không, thực ra từ hôm qua đã thế rồi.

Cứ tưởng cô cố ý trêu tức tôi, nhưng có khi nào cô ấy đang thực sự tận hưởng những lời khen này không.

"..."

Chẳng lẽ... cô ấy bắt đầu thích được khen là xinh đẹp rồi sao?

Không đúng, vốn dĩ cô ấy đã thích rồi, chỉ là phải gồng mình chối bỏ nó mà thôi. Nam nhân Nam Cung Nhiên thì tuyệt đối không được tận hưởng hai chữ 'xinh đẹp'.

Nhưng người tôi đang nhắc đến là 'nữ nhân Nam Cung Nhiên'. Nếu là thân phận đó, có lẽ cô ấy hoàn toàn có thể đón nhận.

Một sự thay đổi tốt. Nghĩ vậy, tôi quyết định hùa thêm vào.

"Đẹp nghiêng nước nghiêng thành, lộng lẫy vô ngần, bóng hình ấy đã khắc sâu vào tâm trí ta. Nàng tựa như tiên nữ giáng trần vậy. Mấy gã kia cũng thèm thuồng dòm ngó nên mới xảy ra ẩu đả đấy thôi."

"...Ức...!"

"Nên nếu cậu định lôi thê tử của ta ra thì im miệng lại đi. Nếu tận mắt nhìn thấy vị cô nương đó, cậu cũng không nói được lời đó đâu.

Cậu cũng hiểu mà, cứ thấy nữ nhân xinh đẹp là lại bị hớp hồn."

"À, b-biết chứ. X... Xinh đẹp thì đành chịu thôi."

"Cậu cứ lảng đi đâu thế? Nhìn thẳng vào ta đây này."

Nam Cung Nhiên gượng gạo quay đầu lại. Nhưng ngay lúc này, cái vỏ bọc nam nhi cứng rắn trên khuôn mặt cô ấy đã biến mất.

"..."

"..."

...Chao ôi. Phải chi có tấm gương ở đây cho cô ả tự ngắm mặt mình. Diễn xuất sụp đổ mất tiêu rồi.

Đây là lần đầu tiên tôi thấy 'nam nhân' Nam Cung Nhiên bộc lộ biểu cảm thế này. Chỉ qua một nét mặt thôi, vẻ nữ tính đã lộ ra rành rành.

Đôi mắt cún con cụp xuống rụt rè. Khóe môi dưới bị cắn chặt.

Ánh mắt bối rối. Đôi gò má ửng hồng.

Sự hưng phấn, niềm hân hoan, sự sung sướng xen lẫn cảm giác tội lỗi ngập tràn. Tất thảy đều hiện rõ trên khuôn mặt ấy.

Đến mức chính tôi cũng thấy ngượng ngùng, và rồi cả hai chúng tôi chớp nhoáng lảng tránh ánh mắt của nhau.

****

"...Xong rồi chứ?

Đó là toàn bộ ngọn ngành câu chuyện. Việc này nói ra ta cũng thấy hổ thẹn nên cấm cậu bép xép với những người khác đấy."

"À, b-biết rồi."

Hàn Thụy Trấn xoay người toan bỏ đi. Nhưng Nam Cung Nhiên vẫn còn điều muốn gặng hỏi.

"Thụy... Trấn à?"

"Gì nữa."

"D... Dù hỏi cái tên đã có thê tử như cậu câu này có hơi kỳ cục, nhưng chúng ta là bằng hữu cơ mà."

"Rốt cuộc cậu muốn nói cái gì."

"Ta hứa sẽ giữ bí mật với thê tử của cậu, cậu cứ nói thật lòng mình xem nào."

"Khổ quá, thú nhận cái gì."

"...Cậu có định gặp lại vị cô nương đó không?"

"Không. Chuyện đó kết thúc ở đấy rồi."

"Thế cậu không muốn gặp lại sao?"

"Đã bảo là mối quan hệ đáng xấu hổ nên ta không gượng ép-"

"-T... Tình cảm của cậu chỉ cỏn con đến thế thôi sao?"

Nam Cung Nhiên đột nhiên không hiểu tại sao bản thân lại phản ứng sốt sắng đến vậy.

Chỉ là, rõ ràng vừa mới ca ngợi người ta xinh đẹp hết lời, vậy mà hắn lại dễ dàng từ bỏ khiến cô không sao hiểu nổi.

Dẫu biết hắn có thê tử... dẫu biết là vậy... nhưng nếu đã trao trái tim đến mức xả thân bảo vệ...

Hàn Thụy Trấn nghiêng đầu hỏi vặn lại.

"...Rốt cuộc thì cậu muốn biết cái gì?"

"Ý ta là... chỉ muốn biết cậu có muốn gặp lại vị cô nương đó hay không thôi."

"Cái đó thì liên quan gì đến cậu?"

"Thì tò mò thôi. Đây là lần đầu tiên nghe chuyện này mà..."

Nam Cung Nhiên đang buông mình theo một thứ xung động kỳ lạ. Chính bản thân cô cũng không hiểu tại sao mình lại thế này. Thái độ lạnh nhạt của Hàn Thụy Trấn khiến cô có phần hờn dỗi.

...Cậu tự tin là mình sẽ không hối hận sao?

Đã đối xử với ta như thế.

Hơn nữa hôm qua cậu chỉ mang hài vải vào cho ta rồi đi cơ mà. Chẳng có lấy một lời hẹn ước.

Cậu không thấy nuối tiếc sao? Dù rằng chính ta đã chối từ...

Hàn Thụy Trấn lên tiếng: "...Đã có thê tử rồi thì đành phải từ bỏ-"

Nén lại cõi lòng đang nghẹn ứ, cô thốt lên: "-N... Nếu vậy thì ngay từ đầu cậu đừng nên làm! Bị thương tơi bời rồi bây giờ mới dở chứng?"

"Vốn dĩ đối phương đã cự tuyệt ta rồi, cậu bảo ta phải làm sao."

"Vốn dĩ nữ nhân thường từ chối hảo ý của nam nhân vài lần cơ mà!

Mà quan trọng hơn, đó đâu phải thứ ta đang hỏi. Vấn đề là cậu có mong muốn hay không...!

Tùy theo tình hình, biết đâu ta có thể giấu thê tử của cậu để giúp đỡ cậu thì sao? Cùng cậu lùng sục tìm kiếm..."

Hàn Thụy Trấn đứng lặng im nhìn Nam Cung Nhiên hồi lâu. Từ góc độ của hắn, thái độ này quả thực khó hiểu.

Nhưng đối với cô, đây lại là một vấn đề vô cùng quan trọng mà hắn không hề hay biết. Bởi lẽ, câu trả lời của hắn có thể biến khao khát của cô thành hiện thực.

"...Dĩ nhiên là ta muốn gặp lại nàng ấy rồi."

Sau một hồi lâu trăn trở, Hàn Thụy Trấn đáp.

Một luồng điện tê dại chạy xẹt qua người Nam Cung Nhiên. Cô quay ngoắt người lại, mắng:

"C... Cậu đúng là cái đồ ngốc nghếch hết thuốc chữa."

"Tự nhiên hỏi rồi lại chửi ta là sao."

Thế nhưng, khuất sau bóng lưng quay đi ấy, trên môi Nam Cung Nhiên lại hé nở một nụ cười run rẩy.

Một cảm giác hả hê xen lẫn thỏa mãn, tựa như cô vừa trả đũa thành công thái độ lạnh nhạt ban nãy của Hàn Thụy Trấn.

Cảm giác như "tấm chân tình" hôm qua của hắn hoàn toàn không phải là dối trá. Và hàng loạt những luồng cảm xúc khó diễn tả khác đang càn quét cõi lòng cô.

"Khụ, khụ khụ. Tóm lại, ta hiểu rồi.

Đã rõ tấm lòng của cậu, ta sẽ giữ bí mật với Đường tiểu thư và Thanh Nguyệt sư cô để âm thầm giúp cậu một tay."

"..."

Nói xong câu đó, Nam Cung Nhiên luống cuống vung mộc kiếm trở lại.

Hoàn toàn chẳng thể tập trung nổi nữa.

Hàn Thụy Trấn vẫn đứng sững lại một lúc lâu, rồi mới xoay người rời đi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
aftercare
aftercare